14/02/2026
Một câu chuyện hay nên đọc để biết quý người đồng hành bên cạnh mình .
Tác giả : Jimmy Nguyễn .
Tui có ông chồng mà nếu đem bỏ giữa sa mạc chắc cũng trôi được.
Nghe vô lý hả? Sa mạc làm gì có nước mà trôi. Nhưng cái tánh ổng vậy đó - ở đâu cũng sống được, mà sống kiểu… không ai hiểu nổi.
Hồi nhỏ ổng học giỏi. Thi cái gì cũng đậu. Người ta nói sau này chắc làm bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, hoặc ít nhất cũng làm cái gì đó nghe cho oai. Ai dè lớn lên ổng làm… đủ thứ, trừ mấy thứ oai.
Ổng từng mở tiệm sửa xe. Khách đông lắm. Sửa kỹ, lấy rẻ. Có ông khách nghèo quá không tiền trả, ổng nói thôi khỏi. Một người khỏi, hai người khỏi, riết cái tiệm giống trạm từ thiện lưu động.
Tui la:
“Anh mở tiệm hay mở chùa?”
Ổng nói:
“Đời ai cũng có lúc kẹt.”
Nghe thì mát ruột lắm. Nhưng cuối tháng chủ nhà đâu có “kẹt” theo mình.
Dẹp tiệm.
Rồi ổng đi làm công ty. Lần đầu tiên trong đời, ổng chịu làm một chỗ hơn hai năm. Tui mừng muốn khóc. Tui tưởng cuối cùng cái mãng lục bình cũng chịu tấp vô bờ.
Ai dè một buổi chiều ổng về, mặt tỉnh bơ:
“Anh nghỉ việc rồi.”
Tui suýt rớt cái vá.
“Sao vậy?”
“Anh thấy mình sống mà không có hồn.”Tui nói thiệt, lúc đó tui muốn cho ổng… có hồn liền bằng cây chổi lông gà.
Nhưng nhìn cái mặt ổng buồn buồn, tự nhiên tui không nỡ.
Ổng có cái tật hay nói đời là tạm. Cái gì cũng tạm. Nhà đang ở là tạm. Xe đang chạy là tạm. Bạn bè là tạm.
Tui hỏi:
“Vậy em là gì?”
Ổng cười:
“Em là duyên.”
Nghe mùi nguy hiểm dữ chưa.
Rồi tới khi tui có bầu.
Tui nghén lên nghén xuống, còn ổng thì bắt đầu im lặng. Không còn nói chuyện tạm với mơ nữa. Ổng đi làm giao hàng ban ngày, tối chạy thêm ca đêm. Có hôm về tới nhà hai giờ sáng.
Tui hỏi:
“Sao anh không nghỉ bớt?”
Ổng nói:
“Anh sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ con mình thiếu.”
Cái chữ “thiếu” nghe nhẹ mà nặng như đá.
Con tui sanh non.
Đêm đó, phòng cấp cứu sáng trắng như ban ngày. Bác sĩ nói phải theo dõi đặc biệt. Tui nằm trên giường, người còn chưa hết thuốc mê mà nghe lòng mình rớt xuống đâu đó.
Ổng đứng kế bên lồng kính, nhìn thằng nhỏ xíu nằm chằng chịt dây nhợ. Lần đầu tiên tui thấy ổng khóc mà không che.
Ổng nói:
“Trước giờ anh cứ nghĩ mất cái gì cũng được. Giờ anh mới biết có cái anh mất không nổi.”
Nhưng đời đâu phải lúc nào cũng nghe mình nói.
Con tui khỏe lại. Hai vợ chồng mừng như trúng số. Ổng thay đổi thiệt. Làm việc ổn định. Không nhảy nghề nữa. Không triết lý nữa. Chỉ còn lo đi làm, về nhà, ôm con.
Tui bắt đầu tin là lục bình đã chịu mắc cạn.
Ai dè năm đó, công ty ổng cắt giảm nhân sự.
Ổng bị cho nghỉ.
Ổng không nói gì nhiều. Chỉ ngồi trước hiên nhà nhìn xa xăm. Tui sợ cái ánh mắt đó hơn bất cứ câu triết lý nào hồi xưa.
Một buổi sáng, ổng nói:
“Anh đi xa một thời gian.”
“Đi đâu?”
“Đi kiếm việc. Ở đây khó quá.”
Tui gật đầu. Trong lòng lạnh như nước đá.
Ổng đi thiệt.
Gọi điện về đều, nói chuyện bình thường. Nhưng tui nghe trong giọng có cái gì đó trống trải. Có lần ổng nói:
“Anh thấy mình giống cục bụi. Bay chỗ này, đậu chỗ kia.”
Tui nói:
“Anh không phải bụi. Anh là cha của con em.”
Ở đầu dây bên kia, ổng im lâu lắm.
Rồi một ngày, điện thoại reo.
Tai nạn.
Xe tải lật trên đường cao tốc. Người ta nói ổng thắng gấp để tránh một chiếc xe khác.
Ổng không qua khỏi.
Tui nghe xong mà không khóc nổi. Chỉ thấy trời đất như bị ai xóa trắng.
Người ta đem tro cốt ổng về. Cái hũ nhỏ xíu. Một người từng đi qua bao nhiêu tiểu bang, làm bao nhiêu nghề, nói bao nhiêu câu về cõi tạm… cuối cùng nằm gọn trong hai bàn tay.
Tui vừa cười vừa khóc.
Cười vì nhớ ổng từng nói:
“Đời là quán trọ.”
Khóc vì cái quán trọ đó đóng cửa sớm quá.
Nhiều năm sau, con tui lớn. Nó hỏi:
“Hồi xưa ba có hay bỏ đi không mẹ?”
Tui nói:
“Ba con hay đi lắm.”
“Nếu ba còn sống, ba có đi nữa không?”
Tui nhìn lên bầu trời, nghĩ tới cái người đàn ông từng như lục bình trôi sông.
Tui nói:
“Không. Vì ba con đã tìm được bến.”
“Bến nào?”
“Là con.”
Bây giờ tui không còn giận cái tánh mơ mộng của ổng nữa.
Có lẽ có những người sinh ra để đi, để va, để té, để trôi. Nhưng khi họ tìm được thứ mình thương thật sự, họ sẽ dừng lại - dù chỉ trong một đoạn đời ngắn ngủi.
Lục bình không phải lúc nào cũng rã mục ngoài sông.
Có khi nó mắc cạn giữa sa mạc.
Và để lại một khoảng trống mà gió thổi hoài không lấp đầy.