13/04/2026
Con là trời, là đất, là vĩnh hằng.
—
Ta muốn nói con biết
Từ vô thủy con đã tự do
Như mây bay ngang trời
Không ràng buộc bởi cánh đồng vô tận
Chỉ cần con nhận ra
Thân này vốn dĩ là gió, là nắng
Là dòng sông chảy không ngừng
Chẳng ai trói buộc được nước xuôi về biển.
Con hãy nhìn bầu trời kia
Rộng lớn, xanh ngát
Con là cả vũ trụ ấy
Không một đám mây nào đủ để che lấp
Ánh sáng trong lòng con.
Cánh chim tung bay giữa bình minh
Có bao giờ hỏi nơi nào để đến?
Những chiếc lá rơi
Chẳng đợi chờ một mùa thu định mệnh.
Ta muốn con hiểu
Mọi bức tường là ảo ảnh
Mọi xiềng xích là mây khói.
Con là con đường con đi
Chỉ cần bước nhẹ nhàng trên đất
Con đã trở về.
Tự do vốn không phải tìm
Tự do chỉ là dừng lại
Và nhìn thật sâu vào lòng mình
Như một hạt sương
Trong vắt, sáng rỡ trong ánh bình minh
Vốn từ lâu đã biết mình thuộc về bầu trời bao la.
Còn chần chừ gì nữa
Hãy thở vào thật sâu
Và để tất cả trôi đi như cơn gió.
Con đã tự do
Từ khoảnh khắc đầu tiên khi nhận ra
Chẳng có gì ràng buộc
Con là trời, là đất, là vĩnh hằng.
~Pháp Nhật
Khóa thiền “Trở về” tại thiền viện Pháp Quang Phổ Chiếu, Nhật Bản (10-12.4.2026) đã kết thúc trong trường năng lượng hân hoan, tươi mới và ấm áp yêu thương. Tạm gác lại những bộn bề lo toan của cuộc sống, những trách nhiệm và những dang dở tưởng chừng như chưa bao giờ có thể dứt, mỗi người lại cùng nhau đủ duyên để về thiền viện, về với những điều giản đơn mà quý báu.
Đó là khi lắng nghe từng nhịp thở, khi tiếng chuông mõ tụng kinh trong thiền đường tĩnh mịch vang lên, tâm lắng lại sáng trong, mọi ưu phiền như đều được cởi bỏ…
Là khi mọi người cùng ngồi quây quần bên nhau trên thảm cỏ xanh mướt, sẻ chia cho nhau từng tách trà ấm, từng củ khoai, chiếc bánh gạo… của bữa sáng, thưởng thức cùng nhau trong ánh nắng vàng ấm áp chan hòa của ngày mới.
Là khi tay được chạm vào đất, vào cỏ, vào hoa, được dọn dẹp cho mọi thứ ngăn nắp, tinh tươm và sạch đẹp hơn… tâm trở nên nhẹ nhàng, tươi mát và thanh tịnh
Là khi ngồi lại với nhau trong tĩnh lặng, không một lời, ngắm mây bay, nghe chim hót, cảm nhận những làn gió mát…thấy trọn vẹn hạnh phúc của cái chạm vào sự sống, của tự do và thênh thang không còn ràng buộc…
Là khi cùng hát ca, cùng dạo chơi giữa thiên nhiên, giữa trời đất bao la, chẳng còn chút muộn phiền…
Trong những khoảnh khắc ấy, mọi khác biệt, mọi khoảng cách và chướng ngại dường như tan biến hoàn toàn, nhường lại cho sự biểu hiện của chân hạnh phúc, của sự trở về với chính mình…
Nụ cười, sự lắng đọng, bình an, những giọt nước mắt chạm hạnh phúc của các bạn thiền sinh mỗi lần về thiền viện đều được lưu dấu nơi đây.
Nguyện mong cho mọi người luôn trọn vẹn nhận biết, vững chãi, an lạc và thảnh thơi 🌸🙏
Nam mô Đức Bổn Sư Phật Thích Ca Mâu Ni,
Thiền viện Pháp Quang Phổ Chiếu.