02/16/2026
TÂM THƯ GỬI NHỮNG NGƯỜI ĐÓN TẾT XA QUÊ
Năm nay tôi 68 tuổi.
Cái Tết thứ 30 trên đất Mỹ.
30 năm… nghe thì dài lắm.
Nhưng nếu gói lại, chắc chỉ bằng quãng đường từ tiệm nail về nhà mỗi tối.
Tôi viết vài dòng này… không phải để kể khổ.
Chỉ muốn nói rằng:
chúng ta – những người xa quê – ai cũng đã đi qua một chặng đường rất dài.
⸻
Tôi qua Mỹ mùa đông.
Ngày ra sân bay, mẹ dúi vào tay tôi túi nhỏ:
“Lỡ đói còn có cái ăn… lỡ khổ còn có cái bán.”
Tôi không ngờ… đó là lần cuối cùng được ôm mẹ.
Cái Tết đầu tiên ở Mỹ, tôi ăn mì gói trong phòng nghỉ tiệm nail.
Bên ngoài khách Mỹ nói cười rộn ràng.
Còn tôi ngồi nhìn điện thoại… mà không dám gọi về Việt Nam.
Sợ nghe tiếng nhạc xuân sẽ khóc.
⸻
30 năm làm nail.
Có những ngày tay đau không cầm nổi đũa.
Có những đêm về nhà… không còn sức nói chuyện với con.
Có những Tết:
– Không có cây mai
– Không có bánh chưng
– Không có họ hàng
Chỉ có một điều duy nhất:
một lý do để cố gắng.
Đó là con.
⸻
Có một điều chắc nhiều quý vị cũng từng trải qua…
Đó là chúng ta mạnh mẽ trước mặt con cái,
nhưng yếu đuối khi chỉ còn một mình.
Có những đêm tôi khóc trong phòng tắm để con không nghe thấy.
Có những ngày sốt vẫn đi làm vì sợ không đủ tiền trả tiền nhà.
Có những buổi họp phụ huynh phải bỏ vì không dám nghỉ làm.
Cảm giác bất lực đó… chắc nhiều người hiểu.
⸻
Nhưng rồi thời gian trôi.
Những đứa trẻ ngủ trên ghế tiệm nail ngày nào…
giờ thành người lớn.
Một đứa làm kỹ sư.
Một đứa làm dược sĩ.
Một đứa làm y tá.
Ngày tụi nó nói:
“Mẹ nghỉ làm đi.”
Tôi mới nhận ra…
Mùa xuân của mình đã đến.
⸻
Tết bây giờ khác rồi.
Nhà có cây mai.
Bếp có bánh chưng.
Có tiếng cười của con cháu.
Nhưng mỗi giao thừa… tôi vẫn nhớ Việt Nam.
Nhớ tiếng pháo.
Nhớ mùi nhang.
Nhớ bàn thờ cha mẹ.
Xa quê… không bao giờ hết nhớ.
Chỉ là ta học cách sống chung với nỗi nhớ đó.
⸻
Tôi viết những dòng này để gửi đến quý vị –
những người đang đón Tết nơi đất khách:
Nếu quý vị từng khóc một mình…
Nếu quý vị từng thấy mình quá mệt mỏi…
Nếu quý vị từng tự hỏi “có đáng không?”…
Xin hãy tin một điều:
Những hy sinh của quý vị không hề vô nghĩa.
Những ngày tháng vất vả đã tạo nên tương lai cho con cháu.
Chúng ta có thể mất tuổi trẻ.
Nhưng chúng ta đã giữ được gia đình.
Và đó là điều quý giá nhất.
⸻
Năm mới, tôi chỉ mong:
Quý vị có sức khỏe để nhìn con cháu trưởng thành.
Có bình an để ngủ ngon mỗi tối.
Có niềm vui trong những điều rất nhỏ.
Và nếu có thể…
Hãy tự hào về chính mình.
Vì chúng ta đã đi một chặng đường rất dài.
Chúc quý vị năm mới:
Sức khỏe – Bình an – Ấm áp bên gia đình.
Tết ở đâu… cũng là Tết.
Miễn là còn người thân để thương ❤️