Bác Sĩ Thương Yêu

Bác Sĩ Thương Yêu Ncs Tiến sĩ Đông Tây Y kết hợp, Ths Tâm lý học, Bác sĩ Y học cổ truyền
Hiện nghiên cứu và công tác tại khoa Ung bướu Bệnh viện Trung y thành phố Thượng Hải

16/04/2026

🔆Giới hạn của bác sĩ và y học🔆
Trong phòng khám cuối ngày, khi mọi thứ đã yên tĩnh lại, tôi nhận ra một điều… không phải lúc nào y học cũng chiến thắng. Có những bệnh nhân, chúng ta đã làm đúng gần như mọi thứ — từ phác đồ, thuốc men, đến sự tận tâm — nhưng kết quả vẫn không như mong đợi. Và rồi, mình buộc phải đối diện với một sự thật rất khó chấp nhận… rằng sinh mệnh, đôi khi có những giới hạn riêng của nó.

Làm nghề này đủ lâu, bạn sẽ hiểu… bác sĩ không phải là người quyết định sống – chết. Chúng ta giống như người làm vườn hơn — cố gắng chăm sóc, điều chỉnh, hỗ trợ… nhưng “mảnh đất” của mỗi người là khác nhau. Có người hồi phục rất tốt, có người lại không thể đi xa hơn, dù họ đã cố gắng rất nhiều. Và điều đó… không phải lúc nào cũng nằm trong khả năng kiểm soát của y học.

Vậy nên, điều quan trọng nhất có lẽ không phải là luôn cố gắng “cứu bằng được”, mà là đồng hành đúng cách. Giúp người bệnh bớt đau, sống trọn vẹn hơn trong những ngày còn lại… và khi cần, ra đi trong sự bình yên, có người ở bên. Bởi đôi khi, ý nghĩa thật sự của y học… không phải là chiến thắng cái chết, mà là giúp một hành trình khép lại một cách tử tế nhất.

Có một điều, tôi muốn bạn giữ lại cho chính mình, đó là … hãy coi trọng những tín hiệu mà cơ thể đang lên tiếng mỗi ngày. Đừng đợi đến khi mọi thứ trở nên quá muộn mới bắt đầu lắng nghe. Bởi hy vọng không chỉ nằm ở những phương pháp điều trị phía trước, mà còn nằm ở chính cách bạn chăm sóc và thấu hiểu cơ thể mình từ hôm nay — khi còn kịp để thay đổi, khi còn đủ thời gian để bảo vệ “mảnh đất” của chính mình.

-- Bác sĩ Thương Yêu --

16/04/2026

Rau sam – một loại rau quen thuộc, mọc dại ven đường nhưng lại ẩn chứa vô vàn giá trị cho sức khỏe mà nhiều người thường bỏ qua. Nó còn được gọi là Rau Trường Mệnh, và là loại thảo dược có đủ các hành trong ngũ hành nên gọi là Ngũ Hành Thảo, do đó mọi người hãy trân trọng các loại rau cỏ quanh nhà nhé! 🥰😉

15/04/2026

Học được gì sau khi xem kỹ thuật biểu diễn của máy xúc ở tập đoàn máy móc xây dựng top 3 Trung Quốc? 😃☺️☘️🌟

Chuyến công tác cùng đoàn lãnh đạo doanh nghiệp Việt Nam đến tham quan Zoomlion tại Hồ Nam (Trung Quốc) đã để lại nhiều ...
15/04/2026

Chuyến công tác cùng đoàn lãnh đạo doanh nghiệp Việt Nam đến tham quan Zoomlion tại Hồ Nam (Trung Quốc) đã để lại nhiều bài học sâu sắc, không chỉ về công nghệ sản xuất hiện đại mà còn về triết lý giữ chân người tài. Dưới đây là những trải nghiệm và bài học tâm đắc nhất của tôi sau khi trở về:

👉Sản xuất tinh gọn không chỉ là robot, mà là văn hóa tổ chức
Đoàn chúng tôi thực sự ngạc nhiên với quy trình sản xuất tự động hoá, linh hoạt ứng dụng AI trong các khâu sản xuất từ đó đạt hiệu suất 6 phút có thể lắp ráp hoàn thiện được 1 chiếc máy xúc! Đồng thời máy móc vận hành có độ tinh chuẩn cao, máy xúc lớn có thể thực hiện các thao tác khó như nhào lộn, xếp ly nước thuỷ tinh, xâu chỉ qua lỗ kim nhỏ chỉ 2mm và đưa lọt được kim xuyên qua ống nhỏ...
Khác với suy nghĩ chỉ cần đầu tư dây chuyền tự động hóa, Zoomlion thể hiện tư duy sản xuất tinh thần khi mọi công nhân đều có thể đề xuất cải tiến. Họ không vận hành máy móc một cách thụ động. Bài học lớn nhất: Tự động hóa phải đi kèm với nâng cao năng lực ra quyết định của người lao động. Nếu chỉ máy móc hiện đại nhưng nhân viên vẫn làm theo lệnh, hiệu suất sẽ không bứt phá.

👉Chế độ đãi ngộ nhân tài: Giữ lửa bằng cách trao quyền sở hữu trí tuệ
Trao đổi với Giám đốc phụ trách tại nơi đây, tôi nhận được thông tin khá hữu ích đó là Zoomlion có chính sách rất thú vị: Kỹ sư tạo ra sáng kiến được nhận % lợi nhuận từ sáng kiến đó trong 3-5 năm. Họ không chỉ trả lương cao, mà biến mỗi phát minh thành cổ phần tinh thần. Tôi cũng nhận ra sự thật rằng: Người tài ra đi không phải vì thiếu tiền, mà vì thiếu cảm giác công trình của họ được trân trọng và sinh lời. Mô hình “nhà sáng chế - doanh nhân” trong nội bộ là điểm nên học hỏi.

👉 Zoomlion xây dựng khu nhà ở, trường học, bệnh viện mini ngay trong khu công nghiệp. Nhưng quan trọng hơn: Họ có hẳn học viện đào tạo nội bộ với cam kết “sau 3 năm, kỹ sư trẻ có thể làm chủ một phân xưởng”. Trong khi doanh nghiệp Việt thường loay hoay giữa bài toán lương thưởng và bài toán phát triển. Zoomlion đã chứng minh một điều: Đãi ngộ tốt nhất là lộ trình trưởng thành rõ ràng. Nhân tài ở lại vì họ nhìn thấy mình trong tương lai của công ty.

Nếu chỉ sao chép dây chuyền hay thang bảng lương của Zoomlion, doanh nghiệp Việt rất dễ thất bại. Bài học cốt lõi là học cách xây dựng hệ sinh thái nội bộ nơi nhân tài được sống, học và hưởng lợi từ chính sản phẩm họ làm ra. Cá nhân tôi nhận được một tinh thần đáng quý từ buổi làm việc này với Zoomlion: Muốn cạnh tranh toàn cầu, trước hết phải thay đổi tư duy từ “quản lý nhân sự” sang “đồng hành cùng tài năng”. Tất nhiên hành trình này tuy dài nhưng mỗi bước đi đều sẽ dần thay đổi bộ mặt và văn hoá tinh thần doanh nghiệp.
--- Bác sĩ Thương Yêu ---

14/04/2026

Cảm ngộ về Y trí – HQ (Health Quotient)

Làm trong ngành y, tôi đã chứng kiến quá nhiều điều đáng tiếc… không hẳn vì bệnh quá nặng, mà vì người bệnh không hiểu cơ thể mình, không nhận ra tín hiệu cảnh báo, hoặc không biết cách đưa ra lựa chọn đúng lúc. Có những người rất thông minh, rất thành công, nhưng vẫn bất lực trước bệnh tật chỉ vì thiếu một năng lực quan trọng: hiểu sức khỏe của chính mình.

Vì thế, tôi nghĩ ngoài IQ và EQ, con người còn cần thêm một chỉ số nữa, đó là HQ – Health Quotient, hay tôi gọi là Y trí. Y trí không chỉ là biết vài kiến thức y học, mà là khả năng lắng nghe cơ thể, hiểu thông tin y khoa, biết hỏi bác sĩ điều cần hỏi, biết phân biệt đúng sai giữa quá nhiều thông tin, và biết chọn hướng điều trị phù hợp với chính mình. Đây là một loại trí tuệ âm thầm, nhưng nhiều khi quyết định cả sự sống còn.

Có lẽ đó cũng là lý do tôi vẫn chọn viết dài, nói kỹ và chia sẻ đến cùng. Tôi không mong tất cả mọi người đều hiểu ngay lúc này, chỉ mong đúng người, vào đúng thời điểm, có thể nhờ những điều ấy mà cứu được mình hoặc người thân. Vì đôi khi, chỉ cần hiểu đúng sớm hơn một chút thôi, kết cục của một cuộc đời đã có thể khác đi rất nhiều.

-- Bác sĩ Thương Yêu --

Việc đồng thời cập nhật công nghệ mới, năng lượng mới, nguyên liệu mới và số hóa sẽ mở ra một tương lai xanh hơn, thông ...
10/04/2026

Việc đồng thời cập nhật công nghệ mới, năng lượng mới, nguyên liệu mới và số hóa sẽ mở ra một tương lai xanh hơn, thông minh hơn và công bằng hơn cho sự phát triển của doanh nghiệp và xã hội...🌷🌟✨

🔎 Thủ phạm chính gây nên ung thư, lão hoá, các bệnh mạn tính và các loại tai biến là gì?      Hôm nọ khi trao đổi chuyên...
09/04/2026

🔎 Thủ phạm chính gây nên ung thư, lão hoá, các bệnh mạn tính và các loại tai biến là gì?

Hôm nọ khi trao đổi chuyên môn với Tiến sĩ Phúc mình có đưa ra câu hỏi: Tại sao những năm gần đây bệnh ung thư, bệnh tự miễn, bệnh về máu, các loại tai biến tim mạch và bệnh mạn tính ngày càng trẻ hoá và tăng lên nhanh? Sau đó, nhận được từ Tiến sĩ cái key liên quan và hiểu được thủ phạm hoặc trợ thủ đắc lực cho các quá trình hình thành bệnh này đó là: Viêm mạn tính.

Thực tế giới khoa học và y học ngày nay gọi nó là căn nguyên của mọi loại bệnh. Hầu như tất cả các bệnh mãn tính đều có quan hệ nhân quả với viêm mãn tính, chúng thường là nguyên nhân và kết quả của nhau. Viêm mãn tính sẽ khiến bạn không khỏe mạnh, và sự không khỏe mạnh đó lại làm cho tình trạng viêm mãn tính của bạn trở nên tồi tệ hơn, vì vậy nó tạo thành một vòng luẩn quẩn. Vậy để hiểu về viêm mãn tính, trước hết chúng ta nên bắt đầu từ hai chữ "viêm".

Thực ra cơ thể chúng ta có hai loại viêm. Một loại bạn có thể gọi là viêm cấp tính, loại còn lại gọi là viêm mãn tính. Viêm cấp tính trong tiếng Anh là acute inflammation, viêm mãn tính là chronic inflammation. Viêm cấp tính thực chất là phản ứng viêm, một phản ứng sửa chữa của cơ thể. Nếu bạn không may cắt tay khi thái rau, vi khuẩn xâm nhập vào vết thương, vùng da quanh vết thương bắt đầu sưng đỏ. Sưng đỏ đó chính là cơ chế miễn dịch của cơ thể, là khởi đầu của một phản ứng viêm cấp tính. Vì vậy, viêm cấp tính là phản ứng sửa chữa của cơ thể nhằm phục hồi, nhằm chữa lành. Viêm cấp tính là một quá trình sửa chữa, do đó nó thường không kéo dài quá lâu, ngắn thì ba năm ngày, dài thì mười ngày tám hôm là kết thúc. Vết thương sẽ không tồn tại lâu, đó là viêm cấp tính.

Viêm mãn tính thường có tính đặc hiệu, nghĩa là xảy ra ở một vị trí cụ thể với một vấn đề cụ thể: hoặc ở ngón tay, hoặc ở tai, hoặc ở bụng, hoặc ở lưng. Nó có một chỗ nhất định, xuất hiện một vấn đề đặc hiệu, và có một phản ứng viêm cấp tính đến để sửa chữa, xử lý. Còn viêm mãn tính không có tính đặc hiệu. Viêm mãn tính tiềm ẩn trong mọi tế bào của chúng ta. Tại sao cơ thể chúng ta lại có thể bị viêm mãn tính? Viêm mãn tính hầu như ảnh hưởng đến tất cả mọi người? Điều đó có nghĩa là trong gen của con người vốn đã có gen gây viêm mãn tính. Tại sao? Đây chính là gốc rễ. Nếu bạn không hiểu được gốc rễ của viêm mãn tính, bạn sẽ không tìm ra nguyên nhân cốt lõi của vấn đề.

Cuốn sách "Nature wants us to be fat" đã thảo luận về chủ đề này. Khoảng 15-17 triệu năm trước, tổ tiên của loài người lúc đó vẫn còn là loài động vật có hình dạng giống khỉ, chúng ăn hoa quả dại và sự sinh tồn gặp nhiều thách thức nghiêm trọng. Do biến đổi khí hậu, đôi khi chúng không có gì để ăn, phải trải qua những thời kỳ dài thử thách. Vì vậy, khi có thức ăn, chúng cần ăn thật nhiều hoa quả dại. Vào thời điểm đó đã xảy ra sự sàng lọc khắc nghiệt: những cá thể có khả năng tích trữ mỡ trong cơ thể sẽ có cơ hội sống sót cao hơn, còn những cá thể không có khả năng đó thì khả năng sống sót thấp hơn.

Trong quá trình đào thải nghiêm trọng đó, có một yếu tố rất quan trọng là trong cơ thể các loài này có một loại enzyme gọi là fructokinase (fructose kinase). Nếu cơ thể bạn không có fructokinase, bạn ăn nhiều fructose cũng sẽ không bị béo, không gây viêm, không làm tăng axit uric. Nhưng nếu cơ thể bạn có fructokinase, khi bạn ăn nhiều fructose, nó sẽ tạo ra một loạt các phản ứng chuyển hóa trong cơ thể bạn. Các phản ứng chuyển hóa đó bao gồm gan nhiễm mỡ, tăng axit uric và kháng insulin. Gộp những cái tên này lại với nhau chính là viêm nhiễm. Nhưng trong thời đại đó, nhờ những cơ chế này, do kháng insulin mà chúng ta béo lên. Vào thời đó, vì ăn nhiều fructose, cơ thể có fructokinase nên tích tụ mỡ. Và trong quá trình tiến hóa, chúng đã có được lợi thế sinh tồn, cuối cùng đào thải và hình thành nên loài người chúng ta ngày nay.

Phần lớn chúng ta ngày nay đều có fructokinase trong cơ thể. Chỉ có một số rất ít người, khoảng dưới 1%, là không có enzyme này. Họ ăn thoải mái đồ ăn nhiều đường, ăn bao nhiêu đường cũng được, vẫn sống khỏe mạnh, chẳng có vấn đề gì. Họ không mắc hội chứng chuyển hóa, không bị kháng insulin, huyết áp không cao, cũng không béo, người toàn cơ bắp, săn chắc. Theo cuốn sách đó, xác suất cao là do cơ thể họ không có fructokinase.

Vậy tại sao tôi lại nhắc đến fructokinase? Bởi vì đây là nguồn gốc của viêm nhiễm. Trong gen của chúng ta vốn đã mang nguồn cội có thể gây ra viêm nhiễm này. Loại viêm nhiễm này là do nhu cầu tiến hóa. Trong thời đại ngày nay, khi xã hội đầy đủ no đủ, lợi thế tiến hóa mang tính viêm nhiễm này rõ ràng đã trở thành gánh nặng cho sức khỏe của chúng ta. Đó là nguồn gốc của viêm nhiễm.

Vậy chính xác thì viêm mãn tính là gì? Như chúng ta vừa đề cập, khi bạn bị viêm cấp tính, sau mười ngày tám hôm, cơ thể sửa chữa xong thì nó kết thúc. Toàn bộ quá trình này có một cơ chế bật và một cơ chế tắt. Cơ thể chúng ta cần sự hỗ trợ của omega-6 để khởi động (bật) quá trình sửa chữa viêm cấp tính. Sau khi sửa chữa kết thúc, omega-3 sẽ giúp chúng ta tắt cơ chế viêm cấp tính đó lại. Quá trình sửa chữa kết thúc, viêm cấp tính cũng kết thúc.

Trong thời đại ngày nay, cấu trúc bữa ăn của chúng ta mất cân bằng. Trong chế độ ăn có rất rất nhiều omega-6. Nếu bạn thích nấu ăn ở nhà bằng dầu ngô, dầu đậu nành, dầu hạt hướng dương, dầu lạc, thì các loại dầu này có hàm lượng omega-6 cực kỳ cao, lại còn là dầu tinh luyện. Còn nếu bạn gọi đồ ăn ngoài, ăn ở nhà hàng, đồ ăn chế biến sẵn thì đều dùng các loại dầu này. Vì vậy, omega-6 tràn ngập trong thức ăn của chúng ta. Trong khi đó, omega-3 hầu như không còn tìm thấy trong thực phẩm nữa.

Người xưa có omega-3 từ những thực phẩm tự nhiên nguyên sinh, như cá tự nhiên, gà thả rông, bò ăn cỏ, lợn ăn cỏ... cơ thể chúng có hàm lượng omega-3 phong phú. Người xưa không có dầu thực vật tinh luyện, cá họ ăn đều là cá tự nhiên. Vì vậy, trong thức ăn của họ, omega-3 và omega-6 rất dễ dàng đạt được sự cân bằng. Nhưng trong thức ăn của chúng ta bây giờ, dầu ăn giàu omega-6 với tỷ lệ rất cao, còn omega-3 hầu như biến mất.

Mỗi ngày chúng ta đều gặp đủ loại tác nhân tấn công từ vi khuẩn, virus khác nhau, và mỗi ngày chúng ta đều có nhu cầu viêm cấp tính. Nhờ có omega-6, cơ thể chúng ta có thể liên tục bật công tắc viêm cấp tính để giúp sửa chữa. Nhưng sau mỗi lần sửa chữa, cơ thể đều thiếu omega-3 để tắt công tắc này đi. Kết quả là gì? Kết quả là công tắc cứ bật mãi, không thể tắt được. Khi các công tắc đều bật mà không tắt, cơn viêm cấp tính không còn nữa, nhưng cơ chế phòng vệ này vẫn hoạt động, nó sẽ chuyển thành viêm mãn tính, tiềm ẩn dưới các tế bào, trở nên không có tính đặc hiệu. Vốn dĩ nó để sửa chữa vết muỗi đốt, giờ không còn nữa, nó đi vào bên trong tế bào, ẩn náu và tiếp tục hoạt động. Nhưng kẻ thù của nó ở đâu? Không còn kẻ thù để tấn công, nhưng công việc của nó vẫn tiếp diễn, nó quay sang tấn công chính cơ thể chúng ta.

Vị trí đầu tiên nó tấn công chính là mô liên kết của cơ thể. Và nơi có nhiều mô liên kết nhất, rõ ràng nhất là ở các khớp. Vì vậy, nhiều khi cơ thể không khỏe, khớp là nơi cảm nhận đầu tiên. Đó là bởi vì viêm mãn tính chính là cơ thể bạn đang tự tấn công mình.

Mọi người có thể tra cứu số liệu năm 2023, top 10 loại thuốc có doanh số bán cao nhất. Trong top 10 có 5 loại liên quan đến bệnh tự miễn. Viêm mãn tính tôi vừa nói chính là vấn đề dư thừa tự miễn. Thường khi bạn nghe ai đó nói "đây là bệnh tự miễn", thì ý nghĩa của nó là hệ miễn dịch của bạn đang tấn công chính bạn. Viêm mãn tính trong cơ thể bạn khiến hệ miễn dịch hoạt động quá mức, không có đối tượng để tấn công nên nó tấn công chính cơ thể bạn.

Vì vậy, xử lý viêm mãn tính là một công việc mang tính hệ thống. Một khi bạn giải quyết được vấn đề viêm mãn tính, bạn sẽ cảm thấy như một người không bao giờ ốm đau. Bởi vì viêm mãn tính là căn nguyên của rất nhiều bệnh trong cơ thể con người, trong đó có quá trình lão hoá. Các bài viết và video trong thời gian tới, tôi sẽ đề cập kỹ hơn giúp mọi người về chủ đề này. Hi vọng mỗi chúng ta đều có thể kiểm soát được viêm mãn tính để sống khoẻ, sống đẹp và hạnh phúc mỗi ngày.🌷☘️🥰
-- Bác sĩ Thương Yêu --

08/04/2026

Ung thư không phải là một trận "chiến tốc chiến tốc thắng", mà là một cuộc "chiến tranh lâu dài". Trong khoảng 3-5 năm sau điều trị, là giai đoạn nguy cơ tái phát cao, cũng là thời kỳ then chốt để chúng ta xoay chuyển tình thế. Những bệnh nhân có thể thành công vượt qua ngưỡng này, thường đều làm được những việc như: tuân thủ chỉ định bác sĩ, tái khám chăm chỉ, điều chỉnh chế độ ăn uống, dưỡng thân tâm. Họ không vì kết thúc điều trị mà lơ là cảnh giác, mà bằng sự quản lý khoa học và niềm tin kiên định, từng bước dẫm lên ung thư để chiến đấu.
Hy vọng mỗi bệnh nhân ung thư đều có thể hiểu rằng: Mỗi chút nỗ lực trong giai đoạn phục hồi, đều đang kéo dài sự sống cho chính mình. Vượt qua ngưỡng này, đón chờ bạn, chính là sự tái sinh❤️🥰
-- Bác sĩ Thương Yêu --

08/04/2026

Mong tất cả bệnh nhân ung thư sẽ kiên cường, tìm lại được niềm tin vào gia đình, bạn bè, y học và chính bản thân mình để bước qua giai đoạn khó khăn này! 🩵

08/04/2026

Chỉ qua thực hành, tự tay chẩn trị, ta mới thực sự trải nghiệm sức mạnh của Đông y. Mỗi thành công hay thậm chí thất bại trên lâm sàng đều củng cố thêm lòng tin, hoàn thiện vòng tròn Tín – Cầu – Nghi – Ngộ – Hành, đưa người thầy thuốc tiến gần hơn đến tinh hoa y đạo.

💥Quan trọng: 4 BIỂU HIỆN HÀNH VI CỦA LÃO HOÁ ĐANG TĂNG TỐC MÀ CHỊ EM ÍT ĐỂ Ý! ⚠️     Bao năm qua, trong phòng khám nhỏ c...
08/04/2026

💥Quan trọng: 4 BIỂU HIỆN HÀNH VI CỦA LÃO HOÁ ĐANG TĂNG TỐC MÀ CHỊ EM ÍT ĐỂ Ý! ⚠️
Bao năm qua, trong phòng khám nhỏ của mình, tôi đã gặp biết bao phụ nữ – có người là giám đốc tài ba, có người là trụ cột gia đình, có người tưởng chừng mạnh mẽ đến mức không gì quật ngã nổi. Thế nhưng, có một điều khiến tôi trăn trở mãi: Rất nhiều chị em, dù bề ngoài vẫn vẹn nguyên bản lĩnh, lại thốt lên trong một khoảnh khắc với tôi rằng “Chị thấy mình già đi thật rồi”.
Không lâu trước đây các nhà khoa học tại Đại học Stanford (Mỹ) chỉ ra rằng con người thường “lão hoá dốc đứng” (tức là tăng tốc lão hoá) ở ba cột mốc: 34, 60 và 78 tuổi. Nhưng với kinh nghiệm của một bác sĩ đã đồng hành cùng phần nhiều các chị em phụ nữ, tôi xin nói thật: Sự già nua thực sự không bắt đầu từ nếp nhăn hay mái tóc bạc – nó bắt đầu từ khoảnh khắc trái tim mình ngưng rung động trước cuộc đời.
Và điều đáng nói là, trước khi cơ thể suy yếu, thường có những dấu hiệu báo trước. Có 4 biểu hiện mà tôi muốn các chị em mình đặc biệt lưu tâm. Chỉ cần một trong số đó xuất hiện thôi, cũng là lúc chúng ta nên dừng lại, nhìn vào chính mình và thay đổi dần xem nhé.

⚠️ Lười vận động – Khi người phụ nữ siêu nhân quên mất thân thể mình
Tôi nhớ một nữ giám đốc tài chính, chị ấy điều hành cả trăm nhân viên, giải quyết hàng tỷ đồng mỗi ngày, nhưng bước vào phòng khám với đôi mắt thâm quầng, lưng cứ lom khom, nói một lúc là hụt hơi. Chị cười bảo: “Chị bận quá bác sĩ ạ, hằng ngày chỉ kịp uống viên uống collagen với vitamin thôi.”
Không có viên thuốc nào thay thế được vận động. Tôi có một nhân vật truyền cảm hứng lớn cho chính mình – bà Takishima Mika, huấn luyện viên thể hình già nhất Nhật Bản. Năm 93 tuổi, bà vẫn đứng thẳng, bước nhẹ nhàng, đôi mắt sáng hơn nhiều người trẻ. Nhưng ít ai biết, năm 65 tuổi, bà từng chỉ là một bà nội trợ mũm mĩm, sống lặng lẽ. Chồng bà nói đùa một câu "sao mập thế” – bà đau lắm. Nhưng từ nỗi đau đó, bà quyết định thay đổi. Và phải mất 22 năm kiên trì, bà mới trở thành huyền thoại.
Chị em thân mến, chúng ta không cần phải thành huấn luyện viên ở tuổi 87. Nhưng mỗi sáng 15 phút đi bộ, mỗi tối vài động tác căng cơ, đó là cách ta nói lời yêu thương với cơ thể mình. Tuổi tác lấy đi nhiều thứ, nhưng không lấy được tấm lòng kiên trì chăm sóc bản thân.

⚠️ Bỏ bê đọc sách – Khi tâm hồn khô cạn giữa bộn bề lo toan
Có một nữ bác sĩ đồng nghiệp của tôi, tài giỏi, nuôi con một mình, chữa bệnh giỏi. Một hôm cô ấy gọi điện khóc: “Tớ thấy mình rỗng tuếch, chán nản. Ngoài lịch điều trị với lịch họp, tớ chẳng còn gì để làm với chính mình.”
Tôi hỏi: “Lần cuối cậu đọc một cuốn sách chỉ để thư giãn là khi nào?” Chị im bặt.
Thực ra, đọc sách chẳng phải chuyện cao siêu. Nó giống như tưới nước cho một góc vườn trong tâm hồn mình. Bên Trung có chị MC Dương Lan mà tôi rất thích, suốt bao nhiêu năm giữ được khí chất khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ. Không phải vì chị ấy giàu hay đẹp nhất, mà vì chị đọc. Từ thuở đại học, chị đã đọc đến khuya. Khi đi thi MC “Chính Đại Tông Nghệ”, người ta hỏi: “Chị có tự thấy mình đẹp không?” Chị trả lời: “Tôi không xinh, nhưng tôi có khí chất. Làm MC cần chính kiến, không chỉ cần mặt đẹp.” Câu nói ấy đến từ sự tự tin của một tâm hồn được nuôi dưỡng bằng sách đã khiến tôi mong muốn mình cũng làm được như chị ấy.
Ngày hôm nay, có quá nhiều thứ giành giật thời gian của chúng ta: mạng xã hội, công việc, con cái… Nhưng mỗi tối, chỉ cần 10 phút với một cuốn sách – dù là thơ, là truyện, là một cuốn sách về nấu ăn – cũng đủ để ta nhớ rằng: mình vẫn còn là một người phụ nữ biết mơ và biết nghĩ.

⚠️. Thức khuya triền miên – Sự phản bội thầm lặng với chính cơ thể mình
Tôi đã từng điều trin cho một nữ doanh nhân khá nổi tiếng. Chị có thể thức ba đêm liền để hoàn thành dự án. Chị bảo: “Bác sĩ à, chị không ngủ được, chị phải làm, chị làm thì công ty mới sống.” Rồi một ngày, chị suy sụp. Không phải công ty phá sản – mà là chính chị ngã bệnh, bỗng rơi vào trạng thái trầm cảm, mất ngủ triền miên, da xám xịt, mắt vô hồn, mệt mỏi.
Tôi kể chị nghe câu chuyện về Emily – ngôi sao Phố Wall cũng từng rơi vào vực thẳm vì thức cố làm công việc. Emily đã tìm đến nhà thờ, vị linh mục chỉ hỏi một câu: “Buổi tối con làm gì?” – “Con làm việc.” – “Thế có khi nào con để linh hồn được nghỉ không?” Emily bật khóc. Và chị đã chữa lành bằng cách: đi ngủ đúng giờ. Chỉ nửa năm sau, Emily trở lại tràn đầy năng lượng.
Tôi biết có những đêm ta không thể ngủ vì trăm mối lo toan vì tôi cũng đã từng như vậy. Có nhiều hôm sợ mình ngủ không kịp xử lý công việc thì sẽ bỏ lỡ những cơ hội của tập thể mình làm việc và của cá nhân. Đó là lý do níu kéo chúng ta delay việc ngủ. Nhưng đến khi ta ngã bệnh, muốn ngủ mà không ngủ được thì mới thấy giấc ngủ là một việc thiêng liêng đến thế nào. Không có thành công nào bù đắp được một thể xác kiệt quệ. Cố gắng tắt điện thoại trước 11 giờ, hãy tạo một nghi thức nhẹ nhàng trước khi ngủ. Một người phụ nữ mạnh mẽ không phải người không bao giờ mệt, mà là người biết cho phép mình được nghỉ để tiếp tục chiến đấu.

⚠️. Tâm hồn già trước tuổi – Khi người phụ nữ đẹp nhất buông xuôi
Tôi còn nhớ cách đây 3 năm có một chị bệnh nhân, 39 tuổi nhưng bước vào phòng khám trông như gần 50. Tóc rối, áo thùng thình, dép lê, mặt mộc. Chị đến xin tư vấn về sức khỏe để thăng tiến công việc. Nhưng sau khi trò chuyện, tôi nhận ra vấn đề lớn nhất không phải thể chất, mà là: chị đã ngừng yêu thương chính hình ảnh của mình.
Chị kể, từ ngày lấy chồng sinh con, chị nghĩ mình là phụ nữ gia đình rồi, chẳng cần phải làm đẹp nữa. Dần dần, chị chấp nhận mình già, xấu, lười chăm sóc bản thân. Và sự chấp nhận ấy giết chết năng lượng sống của chị. Công việc trì trệ, tâm trạng chán nản, chị mắc kẹt trong vòng xoáy: già → mất động lực → già hơn.
Tôi đã nói với chị: “Không phải vì tuổi nhiều lên nên mới bớt đẹp đi đâu. Mà vì chị buông xuôi cái đẹp, nên già đến sớm. Chị có thể bắt đầu bằng một thay đổi nhỏ: cột tóc gọn gàng, thoa chút son, mua một chiếc áo mình thực sự yêu. Đó không phải phù phiếm, mà là tuyên bố với cuộc đời rằng chị vẫn còn sống và còn yêu đời đấy nhé.”
Rồi sau đó rất lâu không thấy chị ấy nữa, tôi nghĩ người phụ nữ đó chỉ ừ ừ cho qua, ai ngờ nửa năm sau, chị tới tìm tôi để tiễn tôi ra sân bay, tôi ngạc nhiên vì người phụ nữ ngày nào đã trở nên mắt sáng, lưng thẳng, tôi suýt không nhận ra. Chị cười: “Chị xin việc mới rồi bác sĩ ạ, nhờ hồi đó nghe bác sĩ rồi cố gắng thay đổi.”

Nói đến đây, tôi lại nghĩ đến bộ phim khá hay có câu: “Tôi quyết định tận hưởng từng ngày, không sợ già, không sợ thay đổi, dù bao nhiêu tuổi vẫn giữ trái tim ngây thơ và cơ hội được hạnh phúc.”
Già không đáng sợ. Đáng sợ nhất là ta buông tay mình trước khi số phận kịp buông. Là phụ nữ thành đạt, mạnh mẽ, là “siêu nhân” của biết bao người, đừng quên rằng người đầu tiên cần tình yêu thương và sự chăm sóc ấy chính là bản thân mình.
Là phụ nữ, chúng ta có thể vận động, hãy đọc sách, hãy ngủ đủ, và hơn hết, giữ ngọn lửa yêu đời trong tim. Bởi chỉ khi trái tim còn ấm, người phụ nữ mới có thể tỏa sáng mãi, bất kể tuổi tác.
Mong mỗi chị em luôn tươi trẻ, hạnh phúc và toả sáng!🌷😉✨🌟
--- Bác sĩ Thương Yêu ---

Address

HH2 Building, Yên Hòa
Cầu Giấy

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác Sĩ Thương Yêu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category