Tâm Sự Nghề Y

Tâm Sự Nghề Y Những câu chuyện đời thường về ngành y.

Cảm thấy đau ở đây này => ❤Ảnh: Người Thầy Y Đức Fanpage
26/06/2023

Cảm thấy đau ở đây này => ❤

Ảnh: Người Thầy Y Đức Fanpage

"TIỀN TRỰC MỖI ĐÊM 25.000 ĐỒNG, TIỀN ĂN 15.000 ĐỒNG..." 😔ĐBQH Nguyễn Thị Yến Nhi cho rằng, hiện nay chính sách tiền lươn...
30/05/2023

"TIỀN TRỰC MỖI ĐÊM 25.000 ĐỒNG, TIỀN ĂN 15.000 ĐỒNG..." 😔

ĐBQH Nguyễn Thị Yến Nhi cho rằng, hiện nay chính sách tiền lương, phụ cấp, chế độ đãi ngộ đối với cán bộ y tế chưa tương xứng với thời gian, chi phí học tập, công sức lao động và điều kiện môi trường làm việc; vậy nên không có người trẻ về làm việc tại y tế cơ sở.

Bà Yến Nhi dẫn chứng: "Một sinh viên đại học ngành y học đến 6 năm với mức chi phí cũng khá cao, có thể gần 200 triệu đồng/năm, nhưng khi ra trường đi làm nhận được mức lương khoảng trên dưới 5 triệu đồng/tháng".

Nữ ĐB cũng nêu thực tế, ở trạm y tế biên chế trực mỗi đêm chỉ 1 người nhưng thường có trường hợp cấp cứu đ.ánh nhau, TNGT rất phức tạp. Nhân viên y tế, nhất là nữ không dám trực một mình, có khi đi trực phải có người thân đi theo, hoặc nhờ một đồng nghiệp cùng trực rồi chia chế độ tiền trực đó.

Thế nhưng tiền trực mỗi đêm chỉ 25.000 đồng, tiền ăn 15.000 đồng, số tiền như vậy "rất khiêm tốn" so với công sức bỏ ra.

Bệnh viện công làm quá giờ có được tính thêm tiền ?!Một nhân viên y tế tại bệnh viện quận cho biết: hầu như mọi người ph...
21/10/2022

Bệnh viện công làm quá giờ có được tính thêm tiền ?!

Một nhân viên y tế tại bệnh viện quận cho biết: hầu như mọi người phải làm xuyên giờ nghỉ trưa, có ngày phải nhịn ăn cho kịp tiến độ. Có lúc mệt quá, chúng tôi còn đùa bảo nhau: dành hết thanh xuân cho bệnh viện luôn rồi, yêu đương gì tầm này nữa…

Mang tiếng là trực 24 giờ, nhưng hầu như ngày trực nào của nvyt cũng bắt đầu từ 7h hôm trước, kết thúc vào 8-9h ngày hôm sau. Đã làm ở bệnh viện công thì không cần biết hết giờ trực hay không, bắt buộc phải hoàn thành xong công việc trong tua để bàn giao. Nếu làm chưa xong thì không được về, cho dù trước đó đã thức trắng đêm để chăm sóc bệnh nhân.

Khi đợt dịch sốt xuất huyết bùng phát tại TPHCM, bệnh nhân từ khoa cấp cứu chuyển lên liên tục nên dù đồng hồ báo 7h, đã hết giờ trực nhưng nvyt phải ở lại đến 11h hoàn thành xong công việc để bàn giao cho tua mới, rồi mới được về

Hôm nào ra trực thì như vậy nhưng những ngày làm hành chính cũng vất vả không kém. Có lúc bệnh nhân quá đông, tất cả điều dưỡng phải ở lại bệnh viện để làm các công việc như đi buồng chích thuốc, in các kết quả xét nghiệm, dẫn bệnh nhân thực hiện cận lâm sàng, kiểm tra trang thiết bị, thuốc men, vật tư… Nếu không may có ca bệnh trở nặng, thời gian làm việc của họ sẽ lại kéo dài thêm.

Tiền công trực là 95.000 đồng cho một ngày trực thường, còn rơi vào thứ bảy và chủ nhật thì được 115.000 đồng. Nếu làm quá giờ cũng không được tính thêm tiền. Có lẽ lúc đầu những nvyt còn thấy thấy bất công, nhưng rồi làm cực và bận rộn quá nên không còn thời gian để suy nghĩ.

Trong khi đó tại bệnh viện tư, nvyt chỉ cần làm đúng thời gian quy định. Nếu được yêu cầu tăng cường thì sẽ tính thêm tiền ngoài giờ, rất rõ ràng. Còn ở bệnh viện công, khoản tiền làm ngoài giờ không được trả.

Với bác sĩ ngoại khoa chuyện làm xuyên giờ nghỉ trưa, không ăn, hay có ca mổ kéo dài tới 18-19h là bình thường. Nhưng ngoài thù lao mổ được quy định theo phân hạng kỹ thuật, không ai được nhận thêm tiền làm ngoài giờ và phần lớn bác sĩ ở bệnh viện công đều như vậy. Chưa kể là những hôm trực xong nhưng bệnh nhân phụ trách có vấn đề cần can thiệp thủ thuật, mổ xẻ thì phải ở lại làm tiếp.

Bệnh viện công làm quá giờ có được tính thêm tiền ?!

Đây là câu hỏi có lẽ gây bất ngờ với người mới đọc, nhưng với những người trong ngành y thì cảm thấy bất lực vì nói nhiều lần cũng không được gì. Với guồng quay vội vã của công việc, gia đình, xã hội và nhìn lại còn nhiều lắm những bệnh nhân nghèo đang bấu víu vào bệnh viện, vào bảo hiểm y tế, ... những nhân viên y tế chúng tôi lại chấp nhận cống hiến và quên đi thanh xuân của chính mình.

Bác sĩ được bệnh nhân mang cả bình xăng đến tặngNghe tin bác sĩ phải đi bộ đến chỗ làm vì không thể đổ xăng, một bệnh nh...
11/10/2022

Bác sĩ được bệnh nhân mang cả bình xăng đến tặng

Nghe tin bác sĩ phải đi bộ đến chỗ làm vì không thể đổ xăng, một bệnh nhân đã xếp hàng nhiều giờ để mua bình xăng đầy đến Bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM tặng.

Người được tặng món quà "độc" nêu trên là bác sĩ Phạm Thị Vân Thanh, công tác tại khoa Nội soi, Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM).

Theo chia sẻ của bác sĩ Thanh, sáng ngày 10/10, chị phải đi bộ đến nơi làm việc vì xe hết xăng nhưng trước đó đã chạy đi cả chục trạm xăng dầu mà không nơi nào còn để đổ.

Đây cũng là tình cảnh chung mà người dân TPHCM phải chịu đựng trong 2 ngày qua, khi các doanh nghiệp bán lẻ xăng dầu vì nhiều lý do bất ngờ đóng cửa, thông báo hết xăng, khiến mặt hàng này bỗng trở nên "khan hiếm".

Khi nghe bác sĩ Thanh chia sẻ lý do phải đi bộ với đồng nghiệp, một bệnh nhân quê Đắk Lắk đến khoa điều trị đã âm thầm ra ngoài, tìm nơi có bán xăng để xếp hàng chờ đợi mua. Sau đó, bệnh nhân quay trở lại bệnh viện, chở theo cả bình xăng lớn để tặng bác sĩ.

Trong bối cảnh khó khăn trong việc mua xăng, món quà tưởng bình thường trên lại vô cùng thiết thực, thể hiện tình cảm và sự biết ơn của bệnh nhân với nhân viên y tế đã chăm sóc sức khỏe cho mình.

"Đặt nặng chuyện tiền bạc thì đừng làm bác sĩ?!"-----------------Mấy ngày qua nhiều bài đăng nói về việc bác sĩ trẻ ra t...
09/10/2022

"Đặt nặng chuyện tiền bạc thì đừng làm bác sĩ?!"
-----------------

Mấy ngày qua nhiều bài đăng nói về việc bác sĩ trẻ ra trường làm việc .E xin chia sẻ về hoàn cảnh của e, cũng mong a chị đọc thấu hiểu cho tụi em, chỉ mong thấu hiểu v chứ tụi em biết là bản thân tự vươn lên chứ ko nên trông chờ vào ai hay bất cứ sự thay đổi nào cả.
E năm nay 27 tuổi, gia đình làm nông cũng không khá giả gì, bố mẹ ngoài 60,vẫn còn đi làm chạy ăn từng bữa.Khoảng thời gian 6 năm trước được sở y tế cử đi học ngành y khoa, khi đươc cử đi học, không nghĩ gì cao xa, tuổi 18 19 hồn nhiên ,nhìn chỉ toàn màu hồng là được đi học ngành nhiều bạn trẻ mơ ước, được về làm gần nhà gần cha gần mẹ,có thể không bằng nhìu người nhưng nghĩ lương cũng đủ cho cuộc sống.

Nào ngờ, giờ đây,khi ra trường, cái nhìn màu hồng đó đổi lại là sự thực phũ phàng.27 tuổi( do em học trễ) cái tuổi mà con người ta suy nghĩ về lập gia đình, kiếm tiền báo hiếu cha mẹ thì mình đang không biết đi về đâu.Được phân về bv huyện, bv huyện cử lên học tuyến trên ( bv hạng 2 trong tỉnh) cách nhà 30km, hằng ngày đi đi về về 60km, tiền xăng, tiền xe sống vỏn vẹn với mức lương như hình dưới.Nhiều bác sĩ trẻ nói bất công thì với những bạn được cử đi học về quê hương làm như em lại càng bất công bội phần: không được làm chuyên khoa mình yêu thích, đi 6 năm dồn nhìu vào 1 khoa khác thì bây giờ phải học lại từ đầu, đi học thì không phải tuyến cao, các anh và nhiều bạn chuyên môn cũng không hơn mình lắm, đi trực thâu đêm suốt sáng, cọc càng nhỏ thì lo làm càng nhiều chứ không dám để các anh lớn phải gánh. Thế mà không có nổi 1 đồng tiền trực, những hôm đi trực là phải đem cơm theo em ăn cả ngày để sống ráng sao cho đủ với số tiền ít ỏi đó, vì mình trực không công, không tiền không bạc.Đọc bài báo của thầy PGs.Hiếu em thật sự thấy buồn, tụi em đâu đòi phải giàu , tuii em chỉ cần sự công bằng trong xã hội hiện nay thôi ạ, thầy nói " tôi chưa thấy bác sĩ nào giỏi mà nghèo cả" câu nói đó đúng cho tất cả các ngành chứ đâu riêng gì ngành y, thậm chí ngành khác nếu giỏi còn giàu hơn rất nhiều so với ngành y.Ngành khác thời gian đào tạo nhìu thì cũng 4 năm thôi,ra trường làm việc cũng sơ sơ đủ sống. còn riêng ngành y học cả đời, tính chất công việc nhiều rủi ro lây nhiễm bệnh,đi phụ mổ máu bắn vào mắt thường xuyên,công việc đòi hỏi hàm lượng chất xám cao, không phải học ngày 1 ngày 2 mà phải học cả đời, không phải ra trường là làm được ngay như các ngành nghề khác, làm sai do chuyên môn yếu thì có thể mình sẽ trở thành bs Hoàng Công Lương thứ 2.Có thể thầy xuất phát điểm khác tụi em , nên nhìn nhận khác, bác sĩ phải có chuyên môn giỏi thì mới không nghèo nhưng với những bác sĩ tuyến đầu như tụi em thì phải làm sao ạ? Không có đàn anh giỏi kèm cặp, không đủ trang thiết bị, và dù có chuyên môn giỏi thì cũng ko đc triển khai làm vì sai qui định,lâu ngày lục nghề.Nói tới đây sẽ có nhìu anh chị nói là do em lựa chọn,đúng là vậy nhưng với cái tuổi hồn nhiên ấy có thấu hết mọi thứ, còn giờ đây cha mẹ đổ biết bao mồ hôi nước mắt học hết 6 7 năm dài đằng đẳng thì sao dám bỏ.

Nguồn: Diễn đàn bác sĩ trẻ.

Y NGHIỆT NGÃKhi cần bạn trực gác, họ gọi đó là trách nhiệmKhi muốn bạn làm thêm, họ bảo đó là vì bệnh nhânLúc vui ngợi c...
02/10/2022

Y NGHIỆT NGÃ

Khi cần bạn trực gác, họ gọi đó là trách nhiệm
Khi muốn bạn làm thêm, họ bảo đó là vì bệnh nhân
Lúc vui ngợi ca bạn, họ bảo đấy mới là Y đức
Lúc cần vùi dập bạn, họ đưa luật viên chức công nhân viên
Lúc chọn vào nghề Y, bạn nghĩ mình sẽ cống hiến
Khi phải vật vã với cơm áo gạo tiền, bạn sẽ nếm trải mùi hy sinh

Mặc đời nghiệt ngã nghề Y
Vẫn ngày chăm chỉ áo Y vợi buồn
Cuộc đời gió bão luôn tuồn
Lòng ngay chính trực giông cuồng sá chi
Đường trường bước sáng mình đi
Ngẫm buồn tai nạn xót mi lệ dài
Khó khăn vấp ngã chặng dài
Học hoài học mãi sách mài thâu đêm
Lời chê gắng sửa thành khen
Lương Y từ mẫu sắt rèn nên kim
Tấm lòng chan chứa trong tim
Mỗi ngày tận tụy nén kiềm nỗi đau
Đêm trời vẫn sáng nghìn sao
Sẻ san đồng nghiệp chút nào nghiệt y

Bs.Tản

18/05/2022

“Chứng kiến sự lớn lên của những người bạn từ thời thơ ấu đến khi bọn nó thi vào trường y và ra trường làm bác sĩ…
Tôi thật sự có chút e ngại khi đến bệnh viện…”

🐧😣

Cre Bs Ngoại Khoa

Trong đêm tưởng niệm ngày 19/11, bà Hương lặng lẽ trong chiếc áo dài trắng. Nếu chồng bà còn sống, hôm đó sẽ vừa đúng th...
22/11/2021

Trong đêm tưởng niệm ngày 19/11, bà Hương lặng lẽ trong chiếc áo dài trắng. Nếu chồng bà còn sống, hôm đó sẽ vừa đúng thời điểm ông được nghỉ hưu.
Chồng của bà Thân Ngọc Hương là bác sĩ Trịnh Hữu Nhẫn, Trạm trưởng Trạm y tế xã Phước Lộc, huyện Nhà Bè, TP.HCM. Bác sĩ Nhẫn cũng là nhân viên y tế đầu tiên tại TP.HCM mất trong đợt dịch Covid-19 khốc liệt vừa qua.

“Tháng 11 năm nay, anh Nhẫn tròn 60 tuổi. Có lúc tôi khuyên anh hay nghỉ hưu sớm vì công việc cực nhọc quá, nhưng anh không chịu! Anh ấy sống trọn vẹn với mọi người, mất đi cũng trọn vẹn với nghề”, bà Hương trải lòng về chồng mình.

Trong 38 năm gắn bó với xã Phước Lộc, bác sĩ Trịnh Hữu Nhẫn là bác sĩ duy nhất tại trạm y tế. Dịch Covid-19 bùng lên, ông cùng 4 nhân viên của Trạm thực hiện "núi" công việc như: truy vết F0, khoanh vùng F1, lấy mẫu cộng đồng, vận động bà con thực hiện 5K.
Ông cũng trực tiếp đưa các F0 của xã Phước Lộc lên khu cách ly tập trung của huyện Nhà Bè. Công việc quá tải, nguy cơ nhiễm bệnh cao, người thân không thể không lo lắng.
Khi TP.HCM triển khai đợt tiêm vắc xin Covid-19 đầu tiên cho lực lượng tuyến đầu, bác sĩ Nhẫn nằm trong danh sách này. Tuy vậy, sau nhiều lần đi tới đi lui, ông đều phải trì hoãn.
Lý do ông bị huyết áp cao, không đạt tiêu chuẩn theo quy trình tiêm ngừa. (Đến ngày 10/9, Bộ Y tế ra quy định mới chỉ đo huyết áp trước khi tiêm vắc xin với một số đối tượng nhất định).
Không có "áo giáp” bảo vệ nhưng ông vẫn tiếp tục ra trận. Cuối tháng 6/2021, dịch bắt đầu căng thẳng khắp TP. Tại xã Phước Lộc, huyện Nhà Bè, có thời điểm phát hiện hàng chục F0 chỉ trong một buổi lấy mẫu.
Công việc quá tải, làm xuyên ngày xuyên đêm, bác sĩ Nhẫn ở lại trạm, không về nhà. Theo bà Hương, đó cũng là cách ông bảo vệ gia đình.
Nhìn chồng cực nhọc và đối mặt với nguy hiểm, bà khuyên ông nghỉ hưu sớm để ở nhà với các cháu. Thâm tâm bà rất sợ, nếu mắc bệnh, ông thuộc nhóm nguy cơ cao vì dư cân. Thời điểm đó, chỉ 4 tháng nữa là bác sĩ Nhẫn đủ tuổi nghỉ hưu theo quy định.
Ông trả lời: “Mình trốn tránh thì anh em còn biết trông vào ai. Chỉ cần cố gắng vài tháng thôi, TP sẽ yên ổn”. Thế nhưng, ngày 11/7, gia đình bác sĩ Nhẫn đều dương tính với nCoV (vợ chồng, 2 con, 2 cháu ngoại). Tất cả được đưa đi cách ly tập trung, sau đó chuyển đến Bệnh viện dã chiến số 6.
Tại đây, bác sĩ Nhẫn vẫn tiếp tục tư vấn qua điện thoại cho người bệnh xã Phước Lộc, dù ông bắt đầu thấm mệt. Ít ngày sau, ông rơi vào hôn mê, được chuyển cấp cứu tại Bệnh viện Hồi sức Covid-19 tại TP Thủ Đức (Bệnh viện Ung bướu cơ sở 2).
“Tôi thấy trên xe cấp cứu là anh ấy đã 'ngáp cá' rồi, tôi lo lắm vì biết đó là dấu hiệu nguy kịch”, bà Hương nhớ lại.
ược can thiệp kịp thời, bác sĩ Nhẫn hồi phục dần, thường xuyên gọi điện để nhìn vợ con, chia sẻ những tâm tư về dịch bệnh. Gia đình bà Hương đã hy vọng về sự đoàn tụ. Thế nhưng đến ngày 29/7, không còn cuộc điện thoại nào gọi về cho bà mỗi tối để hỏi, “hôm nay nhà mình ăn gì?”.
“Lần cuối cùng, tôi nói chuyện điện thoại với anh Nhẫn là ngày 29/7. Anh đã chuyển nặng mà gia đình chưa hay biết. Tôi mất liên lạc đến ngày 4/8 thì bệnh viện báo tin, anh qua đời rồi”.
Người chồng bà Hương tự hào, thương yêu hết lòng, nay trở về với gia đình trong một hình dáng khác. Các chiến sĩ bộ đội đã trao lại tro cốt của bác sĩ Nhẫn vào một ngày đầu tháng 9.
“Khi sống, anh Nhẫn vì cái chung. Lúc mất đi, cũng trọn vẹn với nghề. 38 năm gia đình tôi ở Phước Lộc, bao nhiêu vất vả anh ấy nhận hết về mình. Gia đình tôi tự hào về anh, dù tôi đau lắm”, bà Hương chia sẻ.
Ông Nguyễn Thành Trung, Chủ tịch UBND xã Phước Lộc (huyện Nhà Bè, TP.HCM) cho biết, từ khi Phước Lộc còn là vùng sông nước, bác sĩ Nhẫn đã chèo ghe khám bệnh, cấp cứu cho bà con. 38 năm qua, ông là bác sĩ duy nhất của vùng này.
“Vất vả lắm! Bà con chúng tôi tiếc thương bác Nhẫn”, ông Trung chia sẻ.
Trạm Y tế xã Phước Lộc, huyện Nhà Bè, nơi bác sĩ Trịnh Hữu Nhẫn gắn bó 38 năm.
Ngày 5/9, Chủ tịch nước đã ký quyết định Truy tặng Huân chương lao động hạng Ba cho bác sĩ Trịnh Hữu Nhẫn, vì đã có thành tích xuất sắc trong công tác phòng chống dịch Covid-19.
Sở Y tế TP.HCM cũng đã có kiến nghị gửi lên Bộ Y tế và UBND TP đề nghị các cơ quan chức năng công nhận, truy tặng liệt sĩ cho bác sĩ Nhẫn, Trạm trưởng Trạm y tế xã Phước Lộc.
--------------------
Theo: Vietnamnet

Bệnh viện nợ lương, bác sĩ phải bán rau, ship hàngNhiều cán bộ, nhân viên y tế Bệnh viện Tuệ Tĩnh (thuộc Học viện Y Dược...
17/11/2021

Bệnh viện nợ lương, bác sĩ phải bán rau, ship hàng

Nhiều cán bộ, nhân viên y tế Bệnh viện Tuệ Tĩnh (thuộc Học viện Y Dược học cổ truyền Việt Nam, Bộ Y tế) bị nợ 50% tiền lương đã nhiều tháng qua. Để kiếm thêm thu nhập nhiều người phải tranh thủ bán rau, ship hàng sau giờ làm để kiếm thêm thu nhập, trang trải cuộc sống.

Chị Lê Thanh Huyền làm điều dưỡng của khoa Phụ sản, Bệnh viện Tuệ Tĩnh (Hà Đông, Hà Nội) với mức lương 4,7 triệu đồng/tháng (chưa kể phụ cấp). Tuy vậy từ tháng 5.2021 đến nay, chị chỉ nhận được 50% mức lương theo quy định.

Lương thấp, lại bị giảm một nửa, trong khi chồng làm công nhân cũng bị mất việc do dịch nên cuộc sống gia đình chị Huyền rơi vào cảnh khốn đốn. Để có thêm thu nhập, vài tháng qua, cứ sau giờ làm, nữ điều dưỡng lại cởi bỏ tấm áo blouse trắng, đi bán rau ở một khu chợ cách xóm trọ 4km đến tối khuya. Chị Huyền tâm sự, công việc bán rau mưu sinh cũng bấp bênh, có ngày lãi được 80 - 100 nghìn đồng những cũng có những hôm không đủ tiền xăng xe đi lại.

“Nhà có 2 con nhỏ, riêng tiền thuê trọ một tháng đã là 3 triệu đồng. Tháng trước, không cầm cự nổi nên vợ chồng tôi cũng phải đi vay mượn để trang trải thêm cho các con”, chị Huyền nhìn vào sạp rau buồn rầu nói.

Chị Huyền chỉ là một trong gần 160 cán bộ, nhân viên cơ hữu, nhân viên hợp đồng ở bệnh viện Tuệ Tĩnh rơi vào tình cảnh bị đơn vị này nợ lương. Trong đó, có những trường hợp vừa tham gia công tác chống dịch ở TPHCM trở về như chị Đặng Thu Hiền (điều dưỡng Khoa Ung Bướu).

Để có tiền trang trải sinh hoạt gia đình, nhiều cán bộ, y bác sĩ tại Bệnh viện đã chọn giải pháp đi làm thêm. Có người tranh thủ giờ nghỉ trưa để đi ship hàng, có người chọn bán hàng online, có người mở thêm sạp rau mưu sinh.
"Hằng ngày chúng tôi vẫn đến đây làm việc theo đúng trách nhiệm. Bên cạnh đồng tiền thì còn là lương tâm nghề nghiệp, vẫn còn bệnh nhân thì chúng tôi vẫn sẽ tiếp đón và làm hết sức mình. Nhưng nếu cứ tiếp tục nợ lương kéo dài như thế này, tôi không biết sẽ gắng gượng được đến bao giờ”, nữ điều dưỡng Lê Thanh Huyền tâm sự.

Bệnh viện không có nguồn thu do ảnh hưởng bởi dịch

Bà Lê Thanh Bình, kế toán viên của Bệnh viện Tuệ Tĩnh cho biết, thời điểm tháng 5.2021, khi cán bộ, nhân viên bệnh viện phản ứng với việc chỉ nhận được 50% lương, Ban giám đốc Bệnh viện cho biết, trong tháng 6 sẽ thanh toán đầy đủ.

Sau đó, khi nhận thấy không đủ điều kiện tài chính để trả lương đủ 100% cho cán bộ, Ban giám đốc Bệnh viện đã họp với các Tổ trưởng Công đoàn tại bệnh viện Tuệ Tĩnh để đưa ra ý kiến sẽ chỉ trả 50% lương cho cán bộ.
“Chúng tôi đã làm các biên bản thông qua kênh Công đoàn để gửi lên Ban giám đốc yêu cầu chi trả 100% lương theo quy định nhưng không được lãnh đạo Bệnh viện phản hồi”, bà Bình nói.

Cũng theo bà Bình, dù chỉ còn 50% lương nhưng trong tháng 10 vừa qua, Bệnh viện cũng không trả đúng hạn. Chỉ đến khi cán bộ, nhân viên phản ứng và có ý định ngừng việc tập thể, thì đến ngày 29.10, Bệnh viện này mới chi trả lương cho người lao động.

Theo cán bộ, nhân viên Bệnh viện Tuệ Tĩnh, trong một cuộc họp giao ban gần đây, Ban giám đốc Bệnh viện Tuệ Tĩnh thông báo thời điểm hiện tại do ảnh hưởng bởi dịch bệnh nên chưa tìm nguồn thu, vì vậy chưa có tiền để trả lương tháng 11.2021 cho người lao động.
Hiện tại, tập thể cán bộ, nhân viên Bệnh viện Tuệ Tĩnh đã gửi đơn kiến nghị đến các các bộ, ban, ngành, trong đó có Bộ Y tế với mong muốn được cơ quan chức năng vào cuộc bảo vệ quyền lợi cho người lao động.

Được biết, vào ngày 29.10 vừa qua, tập thể bệnh nhân nội trú của Bệnh viện Tuệ Tĩnh đã làm đơn kiến nghị gửi đến Ban giám đốc Học viện Y dược học Cổ truyền Việt Nam và Bệnh viện Tuệ Tĩnh đề nghị chi trả lương theo đúng quy định cho các cán bộ, y, bác sĩ đang công tác tại Bệnh viện.

Theo báo Lao Động

27/09/2021

Hành trình viết lại giấc mơ bác sĩ của anh chàng tuổi 32
Trần Văn Vũ (Thanh Hà, Hải Dương) vừa trở thành tân sinh viên Trường Đại học Y dược Hải Phòng ở tuổi 32.
Từ "những cây bút màu" tô điểm cuộc sống
Ngay từ năm 16 tuổi Vũ đã có ước mơ trở thành bác sĩ. Chưa đủ tự tin và hy vọng sớm có công việc ổn định phụ giúp bố mẹ và 2 em, năm 2007, Vũ tạm gác ước mơ để theo học ngành ngôn ngữ Anh của Trường Đại học Hải Phòng.
Sau 4 năm, Vũ hoàn thành chương trình học của một cử nhân ngành ngôn ngữ. Các bạn đồng trang lứa hầu hết đều quyết định đi làm, riêng Vũ tiếp tục vừa làm vừa học thêm tấm bằng cử nhân Kinh doanh quốc tế của trường Đại học Ngoại thương.
Sau khi ra trường, Vũ bắt đầu đi làm ở các công ty để lấy kinh nghiệm, sau đó anh thành lập công ty riêng. Tuy nhiên, sau một quá trình học tập và làm việc, bản thân Vũ cảm thấy vẫn chưa hài lòng và hứng thú với công việc đó của mình.
"Đi làm ở công ty, thành lập công ty có sự nhàm chán, thiếu sự sáng tạo của bản thân nên tôi đã quyết định bỏ những công việc. Tôi cần thay đổi môi trường để hy vọng có cơ hội học hỏi, mở mang vốn kiến thức ít ỏi của mình" - Vũ chia sẻ.
Năm 2014, Vũ quyết định sang Trung Quốc với công việc freelancer (công việc tự do bán thời gian) cho một số công ty bên Trung Quốc giao thương với Châu Âu, Châu Mỹ. "Đây cũng là quãng thời gian tôi đi nhiều nhất, gặp nhiều người nhất, chứng kiến nhiều hoàn cảnh khó khăn. Những trải nghiệm này giống như những cây bút màu cho cuộc sống tẻ nhạt trước đây của mình".
Trở về vẽ lại giấc mơ
Vũ kể: "Năm 2016, tôi nhận lời mời của Viettel qua Haiti (Quốc gia nghèo ở vùng Caribe) làm việc. Mục đích ban đầu của tôi là có cơ hội tiếp cận visa Mỹ. Tuy nhiên, khi sang Haiti, khác với những hình ảnh tuyệt đẹp của vùng Caribe. Tôi lại chứng kiến sự cùng khổ của người nghèo khi họ không được hưởng các dịch vụ chăm sóc y tế cơ bản nhất".
Có nhiều người họ khổ, ốm đau không có tiền đi khám. Những số phận lang thang, bụi đời phải sống trong khổ đau, bệnh tật vì thiếu chăm sóc y tế. "Những thứ đó cứ ám ảnh tôi mãi. Đến năm 2017, tôi xin được Visa Mỹ rồi thì tôi đã dành ra 2 tuần suy nghĩ là sang Mỹ làm gì? Cuối cùng, tôi thấy nó không còn ý nghĩa với tôi”, Vũ kể.
Trong lúc đang mông lung không biết mình nên làm gì, tôi tình cờ gặp một đoàn bác sĩ tình nguyện người mỹ ở Haiti. Trong đoàn bác sĩ ấy, có một nữ bác sĩ người Châu Á đã thu hút sự chú ý của tôi. Sau khi nói chuyện với chị về ước mơ của mình, chị đã cho tôi những lời khuyên hữu ích. Chị kể chị lập gia đình từ rất sớm, sau khi có 3 con chị mới bắt đầu theo học ngành y, với chị việc bắt đầu học một ngành mới, nhất là ngành y ở độ tuổi của tôi chưa hẳn là quá muộn. Quan trọng là quyết tâm của mình đến đâu và mình kiên trì với quyết tâm đó như thế nào. Chia sẻ của chị đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, cuối năm 2017, Trần Văn Vũ quyết định quay về Việt Nam để thực hiện lại ước mơ của mình.
Tại kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông năm 2021, Vũ đã dự thi khối B00 và đạt 25,5 điểm, với số điểm này Vũ trúng tuyển Khoa Y học cổ truyền, Trường Đại học Y Dược Hải Phòng. Từ đây, cuộc đời Vũ đã rẽ sang một hướng khác. Anh sẽ đi theo con đường trở thành bác sĩ y học cổ truyền.
Nguồn: báo Lao Động.

24/09/2021

Nghe đâu bà con phản đối hơi nhiều khi nghe vị Đại Biểu Quốc Hội có thành ý xây tượng đài để vinh danh lực lượng y tế trong phòng chống đại dịch covid 19.

Bản thân tui thấy thế này:

Việc xây tượng đài là không cần thiết vì hiện nay nguồn lực quốc gia đã hao mòn cho công cuộc phòng chống dịch bệnh, nên để tiền đó mua vaccine, chăm lo cho nhân viên y tế hay cho những người nghèo trong xã hội. Giả sử như sau này có dư dả thì cũng không cần xây luôn vì việc xây tượng đài tốn kém mà nó cũng không thay đổi được gốc rễ về cái nhìn đối với ngành y.

Cái ngành y cần, không phải là được vinh danh bằng tượng đài, bằng khen hay những lời có cánh, mà là chúng tôi cần:

1. Được tôn trọng: ai cũng biết ngành y phải học nhiều, học khá giỏi, phải siêng năng, phải làm việc cực khổ nhưng chưa được coi trọng, ví dụ như khi nhân viên y tế bị bạo hành thì thường qua quýt cho qua, chứ ít khi coi đó là vụ án "chống người thi hành công vụ" để răn đe thành phần quá khích. Chưa kể là một số y bác sĩ tại bệnh viện dã chiến khi đi ra ngoài mua đồ ăn còn bị kiểm tra túi xách cá nhân thì hơi bị xúc phạm.

2. Được trả công xứng đáng: làm việc trong môi trường có khả năng lây nhiễm, độc hại, trực gác đêm hôm khuya khoắt hay cuối tuần tổn hại sức khỏe nhưng đồng lương không tương xứng. Muốn đủ sống, thì phải bươn chải làm thêm chạy vại khắp nơi lao lực rất nhiều. Bình thường lương đã thấp, trong trận dịch này thu nhập còn giảm sâu mà chẳng biết bám vào đâu.

3. Đừng thần thánh hóa nhân viên y tế: chúng tôi cần được nhìn nhận là một nghề chuyên nghiệp như bao nghề khác. Chúng tôi không cần được gắn tên "'mẹ hiền" để bắt chúng tôi "phải hiền, phải hy sinh" một cách vô lý. Để khi không như ý, lôi "mẹ hiền" ra mắng thì thấy hơi ngược đời. Nói thiệt lòng, nếu không có bản chất hiền hòa hay thương bệnh nhân thì chúng tôi không thể làm ngành y chi cho mệt. ....
Tóm lại, nhân viên y tế không cần vinh danh bằng tượng đài tốn kém vì nếu chúng tôi có giá trị cho xã hội qua đại dịch này thì đó đã là tượng đài mãi mãi trong lòng nhân dân.

Bs Bùi Chí Thương

CON ĐẬU Y KHOA, MẸ LÀM LAO CÔNG, VAY TIỀN ĐÓNG HỌC PHÍ, MÀ CHỦ TỊCH HĐQT KHÔNG DUYỆT MÀ KHEN THƯỞNG LUÔN CHÁU VÀ TRỢ CẤP...
22/09/2021

CON ĐẬU Y KHOA, MẸ LÀM LAO CÔNG, VAY TIỀN ĐÓNG HỌC PHÍ, MÀ CHỦ TỊCH HĐQT KHÔNG DUYỆT MÀ KHEN THƯỞNG LUÔN CHÁU VÀ TRỢ CẤP ĐẾN KHI RA TRƯỜNG ❤
--------------------------------------------
Chị có một con trai, chồng mất, chị ôm con về ở với cha mẹ. Cha mẹ làm ăn thua lỗ, bán nhà, ở nhà thuê rồi cha mẹ chị cũng qua đời. Chị xin tạp vụ cho một công ty địa ốc, lương không cao nhưng được cái chủ công ty quan tâm, cho ở miễn phí trong một căn hộ chung cư do cty xây dựng.

Thằng bé ngoan và thương mẹ, học rất giỏi. Chị chỉ mong đời mình cực, lo lấy đời con. Nó thi vào ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch, được điểm rất cao, cao lắm luôn.

Mấy ngày rồi chị mừng không kể xiết. Rồi lại lo thắt lòng: Chị không còn tiền đóng học phí cho con.

Chị làm một lá đơn xin vay 14 triệu đồng. Xin được trừ dần vào lương. Rồi thấp thỏm: Lâu nay đã được ở miễn phí, giờ mùa dịch, cty vẫn không giảm lương và thu nhập nhân viên đồng nào, đã là gồng gánh dữ lắm rồi! Gửi đơn đi rồi lại thắc thỏm và áy náy.
Nhận đơn, trưởng bộ phận chuyển cho Tổng giám đốc.

Lá đơn của chị KHÔNG ĐƯỢC CHẤP NHẬN.

Nay, Ban Tổng Giám đốc báo tin:

Chủ tịch không đồng ý cho chị vay tiền!

Cám ơn chị đã nuôi dạy con thật tốt. Chúc mừng hai mẹ con chị. Chủ tịch HĐQT khen thưởng cháu 50 triệu đồng và trợ cấp mỗi tháng 3 triệu cho đến ngày cháu ra trường!
---
Đây nhé mọi người. Cậu bé Lê Thanh Sang ấy không chỉ đỗ cao, mà là đỗ THỦ KHOA ngành Y, Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch
(FB Nguyễn Đức Hiển)

Address

Da Nang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tâm Sự Nghề Y posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

TÂM SỰ NGHỀ Y

Mỗi giây phút trôi qua là mỗi cuộc đấu tranh lý trí và nội tâm của hàng nghìn thầy thuốc trên đất nước này. Ranh giới giữa thiên thần và ác quỷ rất mong manh. Tôi là anh hùng của hôm nay, nhưng không ai dám chắc, liệu ngày mai tôi có trở thành kẻ tội đồ…