06/07/2025
Đi đi em!
"Do dự, đầy vết xước"
Đâu phải em chưa từng cố gắng, cũng đâu phải em sống tệ với người. Bản thân em đã cố gắng rất nhiều rồi, bây giờ nán lại thêm chút nữa, thì người tổn thương vẫn là em thôi.
Đi đi em…
Đừng sợ, đừng tiếc nữa. Yêu sâu quá thì khó dứt, nhưng em đâu phải chưa từng gồng mình níu giữ. Em đã từng nén đau, từng tha thứ, từng tự dặn lòng thêm lần này nữa thôi. Nhưng rồi sao? Người ta vẫn thế, còn em thì mệt mỏi rã rời.
Đôi lúc, không phải em không đủ kiên nhẫn, mà là em đã kiệt sức mất rồi. Đâu ai biết, sau những lần cười gượng là bao nhiêu đêm em thức trắng, nằm chênh vênh trong căn phòng lạnh, tự hỏi bản thân mình còn thiếu điều gì.
Em không tệ, cũng chẳng hề vô tâm. Em chỉ đơn giản là đã yêu sai người, yêu một người không biết trân quý những điều giản dị nhất mà em mang đến.
Tình yêu, nếu cứ phải cố gắng một mình, thì sớm muộn cũng chỉ là sự giày vò. Họ nhìn vào cứ ngỡ em lạnh lùng, nhưng đâu ai thấy phía sau dáng vẻ dửng dưng ấy là một tâm hồn đầy vết xước, là trái tim thổn thức những câu hỏi không ai trả lời.
Đi đi em…
Đừng quay đầu lại nữa. Đừng mong người ta bỗng một ngày tỉnh ngộ. Em càng đứng đó, càng nhìn về phía sau, thì em chỉ càng thấy rõ hơn sự vô tâm họ dành cho mình. Tình yêu không phải là sự bố thí, càng không phải là cuộc giằng co giữa hai kẻ mệt mỏi. Em đã ở lại đủ lâu để hiểu rằng: có những người, họ yêu mình thật đấy, nhưng họ chỉ yêu theo cách ích kỷ của họ, yêu nhưng không muốn trân trọng, yêu mà không muốn hy sinh. Mỗi lần giận dỗi, em lại tự mình dỗ mình. Mỗi lần nước mắt rơi, em lại tự lau. Nhưng em biết không, một khi đã phải tự mình gượng dậy quá nhiều lần trong chính mối quan hệ của mình, đó không còn là tình yêu mà là sự dằn vặt.
Đi đi em, không có ai xứng đáng với nước mắt và tuổi thanh xuân của em đến vậy đâu.
Tình yêu không khiến mình thấy sợ hãi hay mệt mỏi, tình yêu thật sự là thứ khiến mình an yên, khiến mình được là chính mình, được cười thoải mái mà không phải dè chừng điều gì.
Đi đi em…
Nợ nhau đã trả đủ rồi.
Ở lại thêm chỉ để chứng kiến bản thân bị bào mòn mỗi ngày thôi. Rồi sẽ có ngày, em nhìn lại quãng đường mình từng đi qua mà mỉm cười nhẹ nhõm.
Bởi vì cuối cùng, em cũng đủ can đảm để chọn lấy chính mình.
Không ai cứu em ngoài em cả, thương mình đi em… trước khi quá muộn.
Hồng