28/03/2026
TÌNH BÁO MOSSAD ĐÃ LẬT MẶT IRAN LỪA DỐI MỸ & LIÊN HỢP QUỐC:
Giữa những lời Iran đe dọa "xóa sổ Israel" và "cái chết cho nước Mỹ", Tel Aviv và Washington đã chọn không ngồi chờ làm nạn nhân. Điệp vụ đánh cắp nửa tấn tài liệu hạt nhân ngay tại trung tâm Tehran năm 2018 không chỉ là một kỳ tích kỹ thuật, mà còn là "nhát dao" kết thúc những ảo tưởng ngoại giao mềm mỏng của Phương tây với Iran.
1/ Sự đối lập giữa "Vuốt ve" và "Áp lực tối đa":
Năm 2015, Thỏa thuận JCPOA dưới thời Tổng thống Obama được kỳ vọng sẽ "thuần hóa" chương trình hạt nhân của Iran bằng các đòn bẩy kinh tế và dỡ bỏ trừng phạt. Tổng thống Mỹ, Obama đã cùng các nước trong Hội Đồng Bảo An LHQ và Châu Âu ký thỏa thuận mềm dẻo gọi là Thỏa thuận JCPOA (Joint Comprehensive Plan of Action) vào năm 2015, một thỏa thuận mong Iran hạn chế nghiên cứu chế tạo vũ khí nguyên tử, bù lại được dỡ bỏ trừng phạt về dầu mỏ, về ngân hàng và thương mại, tiếp cận tài sản bị đóng băng khoảng 170 tỷ USD. Thậm chí còn được cả Obama dùng máy bay chở 1,7 tỷ USD tiền mặt đến Iran. Đây chính là sai lầm chết người của Obama khi giúp Iran có tiền họ càng tăng cường gây rối ở Trung Đông. Một phiên bản "Triều tiên" ở Trung Đông đang ngày càng hiện rõ...
Tuy nhiên, trong khi phương Tây tin vào những cam kết trên giấy tờ, Israel đã âm thầm chứng minh điều ngược lại.
Tháng 5/2018, Tổng thống Donald Trump chính thức rút khỏi JCPOA. Quyết định này không phải là một sự ngẫu hứng chính trị, mà là kết quả trực tiếp sau khi Israel công bố nửa tấn tài liệu về vũ khí nguyên tử tuyệt mật của Iran bị Israel đánh cắp mang về. Điều này đã chứng tỏ Iran lừa dối thế giới trong suốt 3 năm qua.
Những hành động quyết liệt sau đó và ngay bây giờ của ông Netanyahu và ông Trump là kết quả của việc không giống ông Obama ngồi mơ mộng để một "Triều tiên" của Trung Đông đang lớn mạnh, làm chủ Trung Đông vì sắp có vũ khí hạt nhân.
2/ Điệp vụ Shorabad: 6 giờ nghẹt thở tại "vựa ve chai":
Từ năm 2016, tình báo Mossad đã phát giác ra một kho lưu trữ tất cả tài liệu về nghiên cứu và phát triển vũ khí nguyên tử bí mật của Iran đặt tại một nhà kho trông rất giống như vựa ve chai vừa bụi bặm, vừa cũ kỹ bề bộn ở khu công nghiệp Shorabad, ngoại ô Tehran.
Để tránh bị phát hiện, Iran không hề bố trí lính gác vũ trang hay các biện pháp an ninh lộ liễu tại đây và ban đêm chỉ giám sát bằng hệ thống camera.
Mossad đã nhận diện được sự "ngụy trang bằng sự tầm thường" này và đã lên kế hoạch tấn công chính xác vào đêm 31/01/2018.
- Vô hiệu hóa bằng công nghệ: Thay vì cắt cáp truyền hình ảnh (dễ gây báo động), các chuyên gia mạng Israel đã dùng kỹ thuật "Video Looping" để ghi đè tín hiệu tĩnh lên màn hình giám sát. Cùng lúc đó, các thiết bị giả lập dòng điện được sử dụng để duy trì tín hiệu "cửa vẫn đóng" ngay cả khi đặc vụ đang nung chảy két sắt ở nhiệt độ 3.600°C.
- Đội đặc nhiệm Israel còn thiết lập một vùng gây nhiễu sóng hẹp (Signal Jamming) xung quanh khu vực nhà kho. Mọi thiết bị điện thoại di động hay bộ đàm của địch đều bất khiển dụng, ngay cả khi có ai đó tình cờ phát hiện ra điều bất thường, họ cũng không thể thực hiện một cuộc gọi khẩn cấp ra bên ngoài.
- Mossad còn cẩn thận tự trang bị cho mình "đôi mắt" từ trên cao. Nếu có bất kỳ xe tuần tra nào của cảnh sát hay quân đội Iran vô tình đi ngang qua, đội đặc nhiệm sẽ nhận được cảnh báo trước ít nhất 5-10 phút để tạm dừng mọi hoạt động và ẩn nấp. Biện pháp an toàn đã gần như tuyệt đối.
- Cuộc chạy đua với bình minh: Đội đặc nhiệm chỉ có đúng 5 tiếng đồng hồ để xử lý hàng chục két sắt kiên cố. Khi lính canh ca sáng đến lúc 7:00 sáng, 55.000 trang tài liệu và 183 đĩa CD đã rời khỏi nhà kho tại Tehran.
- Nghi binh và thoát hiểm: Để đối phó với sự phong tỏa gắt gao của IRGC khi phát hiện tài liệu đã bị đánh cắp, Mossad tung ra hàng chục xe tải "chim mồi" chạy theo nhiều hướng khác nhau hướng về các biên giới Azerbaijan, Iraq và Afghanistan. Trong khi an ninh Iran mải mê truy đuổi những chiếc xe tải trống rỗng, thì số tài liệu thật sự lại được xé lẻ và chuyển đi bằng đường biển qua vịnh Ba Tư.
3/ Hệ quả: Từ tài liệu đến những họng súng AI:
Kho tài liệu thu được từ "Dự án Amad" đã phơi bày toàn bộ kế hoạch chế tạo đầu đạn hạt nhân của Iran. Quan trọng hơn, nó giúp Israel nhận diện "linh hồn" của chương trình này: Nhà khoa học Mohsen Fakhrizadeh.
Cái chết của Fakhrizadeh vào tháng 11/2020 bằng súng máy AI điều khiển qua vệ tinh chính là lời khẳng định cuối cùng: Israel và Mỹ sẽ không dừng lại ở việc biết bí mật, mà sẽ trực tiếp tiêu diệt những mầm mống đe dọa sự sinh tồn của họ.
LỜI KẾT:
Trước những lời đe doạ không dấu diếm của Iran sẽ phá hủy nhà nước Do Thái và vũ khí hạt nhân sẽ là phương tiện thực hiện. Israel đã không mơ mộng ngồi yên chờ chết. Điệp vụ Shorabad là minh chứng cho một triết lý chính trị thực dụng: Trong một khu vực mà "lưỡi gươm luôn treo lơ lửng trên đầu", sự mơ mộng về hòa bình trên giấy tờ có thể là tấm vé dẫn đến diệt vong. Chỉ có tin tức tình báo chính xác và những hành động quyết liệt mới có thể bảo đảm được sự tồn tại bền vững. Khi đối mặt với một mối đe doạ rõ ràng, liên tục và không thể giải quyết bằng đàm phán, khi mọi con đường ngoại giao đã thất bại, muốn có hoà bình lâu dài phải gây chiến để diệt hoạ chiến tranh.
Ảnh: Thủ tướng Netanyahu họp báo công bố tài liệu tuyệt mật của Iran về chế tạo vũ khí hạt nhân vào ngày 30/4/2018.
Xem thêm:
Quốc hụt bước tại Tây bán cầu – và Cuba có thể là điểm gãy tiếp theo
Những diễn biến gần đây cho thấy China đang đứng trước nguy cơ đánh mất vị thế địa chính trị tại Tây bán cầu – một xu hướng đã manh nha từ Venezuela, Panama, Chile và có thể tiếp tục lan sang Cuba, Nicaragua.
Tâm điểm hiện nay là Cuba – nơi từ lâu được xem là “cửa ngõ chiến lược” sát cạnh nước Mỹ. Các tài liệu tình báo được giải mật cho thấy Trung Quốc đã vận hành các cơ sở thu thập tín hiệu tình báo tại đây từ ít nhất năm 2019. Không chỉ dừng ở đó, các báo cáo trước đây còn cho biết Bắc Kinh và Havana từng thảo luận về việc thiết lập một cơ sở huấn luyện quân sự chung, làm dấy lên lo ngại về khả năng hiện diện quân sự của Trung Quốc chỉ cách bờ biển Florida khoảng 160 km.
Cuba không chỉ là một điểm quan sát thuận lợi mà còn là một bàn đạp chiến lược. Các cơ sở như Lourdes – từng là trạm nghe lén lớn nhất của Liên Xô ngoài lãnh thổ – cùng với những địa điểm khác như Calabazar, Wajay hay El Salao, cho thấy mạng lưới tình báo tiềm tàng mà Trung Quốc có thể khai thác để theo dõi hoạt động quân sự và liên lạc của Mỹ.
Chính trong bối cảnh đó, Donald Trump được cho là đã hành động quyết liệt nhằm ngăn chặn khả năng Trung Quốc biến Cuba thành một tiền đồn quân sự. Sau khi kiểm soát ngành dầu mỏ của Venezuela và cắt nguồn cung năng lượng cho Havana, Washington đã siết chặt phong tỏa, gây áp lực kinh tế nặng nề lên đảo quốc này. Kết quả là Cuba rơi vào khủng hoảng năng lượng nghiêm trọng, với lưới điện sụp đổ nhiều lần chỉ trong một tháng.
Những người ủng hộ Havana cho rằng chính sách của Mỹ là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến khủng hoảng nhân đạo. Tuy nhiên, lập luận ngược lại cho rằng việc Cuba cho phép Trung Quốc mở rộng hiện diện tình báo và an ninh đã biến hòn đảo này thành một mối đe dọa tiềm tàng đối với Mỹ. Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược Mỹ–Trung ngày càng gay gắt, Washington rõ ràng không muốn lặp lại một “kịch bản Cuba” kiểu mới như thời Chiến tranh Lạnh.
Thực tế cho thấy, Mỹ không chỉ tìm cách gây áp lực kinh tế mà còn triển khai các biện pháp ngăn chặn trên biển, buộc các tàu chở dầu phải sử dụng chiến thuật đánh lừa để tiếp cận Cuba. Điều này phản ánh mức độ quyết liệt trong việc kiểm soát không gian chiến lược ngay sát lãnh thổ mình.
Từ góc nhìn rộng hơn, Cuba chỉ là một mắt xích trong bức tranh lớn hơn: Trung Quốc đang cố mở rộng ảnh hưởng tại Mỹ Latinh, nhưng đang vấp phải phản ứng ngày càng mạnh từ Washington. Nếu xu hướng hiện tại tiếp diễn, việc Bắc Kinh mất dần chỗ đứng tại khu vực này không còn là khả năng xa vời.
Cuba, với vị trí địa lý đặc biệt và vai trò lịch sử của mình, có thể trở thành điểm gãy quan trọng trong cuộc cạnh tranh đó – nơi mà tham vọng địa chính trị của Trung Quốc đối đầu trực diện với giới hạn quyền lực mà Mỹ sẵn sàng áp đặt trong “sân sau” của mình.Trung Quốc hụt bước tại Tây bán cầu – và Cuba có thể là điểm gãy tiếp theo
Những diễn biến gần đây cho thấy China đang đứng trước nguy cơ đánh mất vị thế địa chính trị tại Tây bán cầu – một xu hướng đã manh nha từ Venezuela, Panama, Chile và có thể tiếp tục lan sang Cuba, Nicaragua.
Tâm điểm hiện nay là Cuba – nơi từ lâu được xem là “cửa ngõ chiến lược” sát cạnh nước Mỹ. Các tài liệu tình báo được giải mật cho thấy Trung Quốc đã vận hành các cơ sở thu thập tín hiệu tình báo tại đây từ ít nhất năm 2019. Không chỉ dừng ở đó, các báo cáo trước đây còn cho biết Bắc Kinh và Havana từng thảo luận về việc thiết lập một cơ sở huấn luyện quân sự chung, làm dấy lên lo ngại về khả năng hiện diện quân sự của Trung Quốc chỉ cách bờ biển Florida khoảng 160 km.
Cuba không chỉ là một điểm quan sát thuận lợi mà còn là một bàn đạp chiến lược. Các cơ sở như Lourdes – từng là trạm nghe lén lớn nhất của Liên Xô ngoài lãnh thổ – cùng với những địa điểm khác như Calabazar, Wajay hay El Salao, cho thấy mạng lưới tình báo tiềm tàng mà Trung Quốc có thể khai thác để theo dõi hoạt động quân sự và liên lạc của Mỹ.
Chính trong bối cảnh đó, Donald Trump được cho là đã hành động quyết liệt nhằm ngăn chặn khả năng Trung Quốc biến Cuba thành một tiền đồn quân sự. Sau khi kiểm soát ngành dầu mỏ của Venezuela và cắt nguồn cung năng lượng cho Havana, Washington đã siết chặt phong tỏa, gây áp lực kinh tế nặng nề lên đảo quốc này. Kết quả là Cuba rơi vào khủng hoảng năng lượng nghiêm trọng, với lưới điện sụp đổ nhiều lần chỉ trong một tháng.
Những người ủng hộ Havana cho rằng chính sách của Mỹ là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến khủng hoảng nhân đạo. Tuy nhiên, lập luận ngược lại cho rằng việc Cuba cho phép Trung Quốc mở rộng hiện diện tình báo và an ninh đã biến hòn đảo này thành một mối đe dọa tiềm tàng đối với Mỹ. Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược Mỹ–Trung ngày càng gay gắt, Washington rõ ràng không muốn lặp lại một “kịch bản Cuba” kiểu mới như thời Chiến tranh Lạnh.
Thực tế cho thấy, Mỹ không chỉ tìm cách gây áp lực kinh tế mà còn triển khai các biện pháp ngăn chặn trên biển, buộc các tàu chở dầu phải sử dụng chiến thuật đánh lừa để tiếp cận Cuba. Điều này phản ánh mức độ quyết liệt trong việc kiểm soát không gian chiến lược ngay sát lãnh thổ mình.
Từ góc nhìn rộng hơn, Cuba chỉ là một mắt xích trong bức tranh lớn hơn: Trung Quốc đang cố mở rộng ảnh hưởng tại Mỹ Latinh, nhưng đang vấp phải phản ứng ngày càng mạnh từ Washington. Nếu xu hướng hiện tại tiếp diễn, việc Bắc Kinh mất dần chỗ đứng tại khu vực này không còn là khả năng xa vời.
Cuba, với vị trí địa lý đặc biệt và vai trò lịch sử của mình, có thể trở thành điểm gãy quan trọng trong cuộc cạnh tranh đó – nơi mà tham vọng địa chính trị của Trung Quốc đối đầu trực diện với giới hạn quyền lực mà Mỹ sẵn sàng áp đặt trong “sân sau” của mình.
FBCAOSON