17/11/2021
[ 2.1: NHẬT KÍ CỦA TÔI ] 🌈
Ngày 86: Tôi luôn sợ những mối quan hệ xung quanh mình một ngày nào đó sẽ đột nhiên biến mất. À không, phải nói rằng tôi sợ chỉ một giây một phút lơ là thôi, họ sẽ bước ra khỏi cuộc đời tôi. Tôi vẫn biết gia đình sẽ luôn ở cạnh bên tôi, nhưng còn bạn bè thì sao? Điều ấy tôi không chắc chắn được. Vì thế tôi thật sự muốn bạn bè của mình kề vai nắm tay ở cạnh tôi mãi như vậy…
Ngày 136: Tôi thích quen thêm nhiều người bạn mới để lấp đầy khoảng trống cô đơn, nhưng lại sợ một buổi chiều tà nào đó tôi sẽ bị họ bỏ lại bơ vơ một mình. Kì lạ thật! Tôi muốn mở rộng vòng bạn bè nhưng lại cứ mãi đắm chìm mặc cho cảm xúc tiêu cực chi phối. Tệ quá!
Ngày 152: Thực ra, tôi vẫn luôn lưu giữ trong miền kí ức của mình về một tình bạn không trọn vẹn từ năm cấp 2. Vết thương lòng ấy cứ níu chân tôi trong vũng bùn tiêu cực, tôi không thể thoát ra, càng vùng vẫy, tôi lại càng chìm xuống vực sâu tăm tối. Vết sẹo trong tôi chưa thể lành theo năm tháng.
Tôi luôn sợ hãi như vậy đấy!
Nhưng tôi luôn tỏ ra bản thân mình ổn, tôi không muốn ai đó biết được quá khứ của mình. Tôi không muốn mọi người thương hại mình! Kể cả khi lên cấp 3, một trang mới mở ra trong đời, tôi vẫn cứ e dè chậm chạp từng bước một, dù cho có quen những người bạn mới. Bạn biết đấy, tôi vẫn sợ nhiều thứ lắm! Ở cái tuổi không còn nhỏ để vô tư cho đi nhiều thứ nhưng cũng chưa đủ chín chắn để hiểu người hiểu đời, liệu tôi có thể tin thêm ai ngoài ba mẹ mình sau cú sốc hồi ấy đây?
Ngày 178: Tôi quen thêm hai người bạn mới, H và G đến bắt chuyện với tôi trong khi tôi đang lơ đễnh hướng mắt ra ngoài sân trường. H nhìn hoạt bát, năng động, còn vui tính nữa, G thì trông dịu dàng hơn rất nhiều. Thật tình cờ là nhà G rất gần với nhà tôi, tại sao trước kia tôi lại không hề biết đến nhỉ?
Ngày 202: Gần một tháng qua, ngày nào G cũng qua rủ tôi đi học, hôm nay vì ngủ quên mà tôi để cậu ấy phải đợi lâu. Tôi cứ nghĩ rằng cậu ấy sẽ giận rồi kệ tôi mà đến trường cho kịp giờ, sự thực không phải vậy. Cậu ấy vẫn kiên nhẫn đợi ở trước cổng nhà tôi, không quên hét lên thật to:” Lẹ lẹ lên bà ơiii làm gì mà lâu vậy bà!!”.
À! Tôi nhầm rồi.
Bất ngờ hơn nữa, giờ ra chơi tiết 1, H đến để hai ổ bánh mì lên trước bàn tôi và G, vẻ mặt có chút trách móc nói:” Sát giờ rồi không thấy hai bà đâu. Đoán hai bà đi học muộn, tôi chạy ra căng tin mua bánh mì cho hai bà ăn đó. Đến giờ này đói lắm rồi đúng không? Ăn mau đi còn vô tiết 2!”.
Ngày hôm đó, dù đi học muộn bị ghi vào sổ đầu bài, tôi vẫn thấy trái tim mình có chút rộn ràng.
Ngày 251: Nhà H có chuyện, bố mẹ cậu ấy cãi nhau to lắm, hai người quyết định ly thân. Cậu ấy đã khóc rất nhiều, đôi mắt sưng đỏ lên, mũi sụt sùi mãi không dứt. Tôi không còn thấy vẻ mặt hồn nhiên luôn nở nụ cười tươi rói chào tôi mọi ngày mỗi khi đến lớp nữa. Tôi thấy thương cậu ấy, không phải là thương hại, mà là tình yêu thương xuất phát từ tận sâu trong đáy lòng tôi. Tôi chỉ biết lúc đó mình nên an ủi và ôm cậu ấy vào lòng, vuốt ve mái tóc đen dài của cậu ấy như cách mẹ vẫn hay âu yếm tôi hồi nhỏ.
Ngày 298: Sắp đến kì thi cuối kì, thú thật tôi là đứa học khá chậm, tôi rất lo cho kì thi này. Kiến thức năm cấp 3 đã thực sự làm khó một con bé từng đạt chín năm học sinh giỏi như tôi. Nhưng tôi chẳng biết mình phải làm gì tiếp theo nữa. Thầy cô giảng bài rất nhanh, dù có hỏi lại thì tôi cũng không kịp ghi chép lại mớ công thức nên áp dụng cho các dạng bài tập khác nhau. Cảm giác bất lực của một đứa từng là học sinh giỏi thật sự rất tệ. Tôi nên làm gì? Tôi thấy mình không ổn chút nào cả. Ba mẹ tôi cũng chỉ có thể động viên tôi cố lên. Nhưng tôi không làm cách nào nắm bắt được phương pháp giải bài hiệu quả. Tôi cứ liều mình thức khuya xem lại bài tập đã giải đến gần sáng mới chịu lên giường đi ngủ. Tôi nào biết làm gì khác nữa đâu cơ chứ?
Ngày 299:
“Này hôm qua bà thức khuya à? Sao mắt thâm như con gấu trúc rồi này??” - G ngạc nhiên khi tôi vừa ngồi xuống vị trí bàn học của mình.
Tôi miễn cưỡng gật gật đầu. Đôi mắt tôi dần nặng xuống, kéo một màn tối đen như mực.
Tệ hơn, vì ở cuối lớp góc khuất không ai nhắc, tôi đã ngủ luôn cả tiết toán, đúng môn học tôi đang yếu nhất. Tôi càng thấy mình thật vô dụng hơn bao giờ hết. Nỗi mặc cảm, tự ti và thất vọng lại căng phồng trong lồng ngực.
Hết cách, tôi chỉ có thể đi mượn vở G chép lại. Tối đó, tôi lại thức để tự mình nghiên cứu bài học.
Ngày 302: H và G kéo tôi ra một góc, họ bảo thấy tình hình sức khoẻ và học tập của tôi không ổn, họ muốn giúp tôi học, họ còn nói… họ lo lắng cho tôi.
Khoan đã, họ thật sự lo cho tôi?.
Ngày 313: Sau khi đối chiếu đáp án của cô chữa bài, tôi thực sự thấy vui. Dưới sự giúp đỡ của hai cậu ấy, kết quả học tập của tôi đã khả quan hơn. Cuối giờ H và G còn không quên qua bàn tôi nháy mắt:” Khao đê bạn hiền!”.
Tất nhiên, tôi vui vẻ đồng ý. Sau giờ học hôm đó, tôi đã dẫn H và G đi ăn xiên trước cổng trường rồi đá qua cốc chè thập cẩm cho đến khi bụng no căng mới chịu vác xe đi về.
Ngày 316: Mẹ tôi gợi ý nên dành thời gian nghỉ ngơi đi chơi, có thể ra ngoài cùng bạn bè để thư giãn hơn. Ngay lúc đó hiện lên trong đầu tôi là cảnh đi chơi Noel của tôi, H và G.
Ngày 320: Tôi mặc chiếc váy len xám, cầm túi xách đứng đợi ở cổng chờ H và G qua. Nhưng quá giờ hẹn nửa tiếng, tôi vẫn không thấy hai đứa đâu. Tôi có hơi mất kiên nhẫn, cũng đột nhiên nghĩ hay bản thân bị bỏ quên rồi? Tôi mới bắt đầu muốn mở lòng mình lần nữa, muốn được trở thành người bạn thân thiết với họ, tôi không muốn rơi vào ngõ cụt bế tắc lần nữa. Tôi sợ.
Tôi nhìn kim giây vẫn nhích từng bước chạy quanh mặt đồng hồ trên tay, lòng nôn nao lo lắng. Lỡ… có trường hợp xấu hơn thì sao?
Không! Thà rằng họ có quên tôi cũng được, làm ơn đừng xảy ra chuyện gì. Tôi thật sự lo cho họ! Cảm giác bồn chồn len lỏi mọi ngóc ngách trong cơ thể khiến tôi không thể ngồi yên.
Nên làm gì tiếp theo đây?
Tôi muốn chạy vào nhà mượn xe của mẹ đi tìm họ, nhưng khi vừa xoay lưng, thanh âm trong trẻo của bài hát Happy Birthday vang lên.
“ Chúc mừng sinh nhật bà nhaa. Ngại quá đến muộn, tại hôm nay tắc đường quá!”
Tôi ngạc nhiên tột cùng vì chưa từng kể sinh nhật của mình là ngày Noel với hai đứa trước đó. Nhận ra vẻ mặt tôi, H lém lỉnh nói thêm:
“ Chài ai tụi tui lần mò danh sách lớp rồi biết á! Bạn bè phải nhớ sinh nhật nhau chứ, đúng không G?”
“ Chuyện! Còn phải hỏi!”
Tôi không biết nên dùng từ gì để diễn tả thêm sự xúc động mãnh liệt của mình nữa. Thực sự chỉ có thể xác nhận rằng mình toi rồi, bị mấy người này làm mềm lòng rồi. Haha, nhưng mà hạnh phúc.
Tôi mở lời:
“ Vậy thì vô nhà tui chơi Noel tại gia đi”
“ Duyệt!”
Ngày hôm đó, lần đầu tiên sau gần một năm luôn im lặng và khép mình như “người trong bao”, tôi mới dám kể hết những câu chuyện và tâm sự của mình cho hai người bạn của tôi. Dĩ nhiên, họ cũng kể lại những bí mật và điều thầm kín của họ cho tôi biết.
“ Quá khứ của bà không có sự hiện diện của tụi tui, nhưng từ giờ đến tương lai sau này của bà, tụi tui sẽ luôn cố gắng bên cạnh lúc bà khó khăn nhất cũng như lúc bà đang vui vẻ tận hưởng cuộc sống này. Tại sao bà không nghĩ rằng cuộc đời này rất ngắn, vô tư đi cần gì nghĩ suy nhiều? Bà càng lạc quan yêu đời, bà càng thấy nhiều điều may mắn tích cực đến với mình. Ơ không tin à? Rồi bà sẽ thấy!! Còn bây giờ, chiến bánh kem đê!”
H và G đến với đời tôi như tia sáng, cứu rỗi niềm tin và cuộc đời tôi, giúp tôi mạnh dạn bước tiếp trên con đường của mình hơn.
Cảm ơn các cậu vì đã đến.
Tái bút: “Một trong những hạnh phúc lớn nhất ở đời này là tình bạn, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có một người để gửi gắm những tâm sự thầm kín” _( A. Manzoni)
- Alva
-----
🌈Ngoài ra, chúng mình luôn luôn ở đây để nghe những lời tâm sự trước những vấn đề trong cuộc sống của các bạn trong hộp thư của HYS nhé
🌟
🌈Chúng mình cũng nhận xem bài tarot với mức phí tùy tâm để ủng hộ cho trạm cứu trợ động vật tại địa phương. Các bạn có thể donate tại tài khoản:
MB Bank: 6310167644562
Tên tài khoản: DOAN PHUONG ANH
-----
Thông tin liên lạc:
📬 Hộp thư: Healing your soul
📧 alexlasau009@gmail.com
-----