Healing your soul

Healing your soul HYS ra đời nhằm xoa dịu thương tổn sâu trong tâm hồn mỗi người, trở thành ng?

✨️ Hãy cùng ủng hộ cho   trong hành trình chinh phục danh hiệu Đại sứ thương hiệu Xanh 9 House nhé các followers ơi. Cảm...
08/11/2024

✨️ Hãy cùng ủng hộ cho trong hành trình chinh phục danh hiệu Đại sứ thương hiệu Xanh 9 House nhé các followers ơi. Cảm ơn các bạn rất nhiều! 💗💗💗

[Xanh 9 Ambassador Program 2024]

ỨNG VIÊN: NGUYỄN VŨ MINH SƠN - ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI

Một số thành tích nổi bật:
💫 Trưởng ban Content tại Fanpage tuyển sinh của khoa "Nhà của Văn, Báo".
💫 Khen thưởng tham gia tích cực trong hoạt động chào tân sinh viên K63.
💫 Trưởng ban Truyền thông Talkshow: Đằng sau “định nghĩa” của Nữ quyền.
💫 CTV PR tại Vietnam International Fashion Week Fall/Winter 2022.
💫 Thành viên BTC tại một số sự kiện khác.
--------------------
CÁCH THỨC BÌNH CHỌN:
- Bước 1: Like và Follow fanpage chính thức của Xanh 9 House.
- Bước 2: Thả tim tại ảnh của thí sinh muốn bình chọn.
- Bước 3: Share ảnh (Chế độ Công khai) của thí sinh kèm hashtag .

⏰ Thời gian bình chọn: Đến 23h59 ngày 14/11/2024.


-------------------------------------------------
𝐗𝐚𝐧𝐡 𝟗 𝐀𝐦𝐛𝐚𝐬𝐬𝐚𝐝𝐨𝐫 𝐏𝐫𝐨𝐠𝐫𝐚𝐦 𝟐𝟎𝟐𝟒 - 𝐆𝐫𝐞𝐞𝐧 𝐆𝐞𝐧𝐞𝐫𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧
▪️ Nền tảng truyền thông chính thức: https://www.facebook.com/Xanh9House
▪️ Email: xanh9.marcom@gmail.com

Chúc mừng sinh nhật của hai bạn Alex và Alva🎉🎉🎉  Chúc hai thành viên của Healing your soul tuổi mới ngày càng rực rỡ, th...
12/03/2022

Chúc mừng sinh nhật của hai bạn Alex và Alva🎉🎉🎉

Chúc hai thành viên của Healing your soul tuổi mới ngày càng rực rỡ, thành công hơn trên con đường mình đã chọn, đồng thời gắn bó xây dựng với page lâu hơn, cùng nhau đi lên và phát triển nhé❤️❤️

01/03/2022

📪CÁC CẬU CÓ THƯ!

❤️ Xin chào mọi người cũng lâu rồi tụi mình chưa post thêm bài nào mới!

Hôm nay chúng mình làm một vid trải bài chung cho tất cả mọi người! Đây là thông điệp ngẫu nhiên chúng mình sẽ không đặt tiêu đề cho vid này nếu vid này tìm đến bạn thì có lẽ là thông điệp dành cho bạn! Trải bài này là trải bài chung nên mong các bạn đón nhận nó một cách tích cực nhé!

🌈Nếu mọi người thích những content như thế này thì hãy comment cho chúng mình biết để có động lực làm thêm nhe!

🍀Các cậu có thể donate cho chúng mình tại:
____MB BANK
SỐ TÀI KHOẢN: 6310167644562
TÊN TÀI KHOẢN: Đoàn Phương Anh
‼Mọi số tiền quyên góp tụi mình sẽ dành cho các bé chó mèo gặp khó khăn nhé!

[2.3: KHI TÔI LÀ HỌC SINH CẤP HAI P.CUỐI] Sau sự kiện động trời lần đó, tôi đã bị trầm cảm nặng hơn. Giáo viên chủ nhiệm...
12/02/2022

[2.3: KHI TÔI LÀ HỌC SINH CẤP HAI P.CUỐI]

Sau sự kiện động trời lần đó, tôi đã bị trầm cảm nặng hơn. Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi bằng con mắt tệ hơn trước, rằng tôi chỉ là một đứa học sinh cá biệt thích trốn học mà không thèm quan tâm đến những thành tích thứ hạng mà tôi từng đạt được. Ngay cả khi tôi trốn học, tôi vẫn lọt Top 10 trong lớp. May mắn thay, khi đó mẹ và những người bạn thân đã động viên, an ủi tôi rất nhiều. Gia đình cũng sắp xếp một chuyến du lịch vào miền Nam giúp tôi giải tỏa áp lực để qua được năm quái gở đó và cuối cùng thì tôi đã vực dậy thành công.

Sự hồi sinh đó của tôi dĩ nhiên còn đi kèm với thái độ ăn năn, hối lỗi. Tôi đã củng cố tư tưởng, nghiêm túc học tập và quyết tâm hơn vì đây cũng là năm học cuối cùng của tôi tại ngôi trường này. Tôi nghĩ rằng những lỗi lầm trong quá khứ nên bỏ qua và cho bản thân một cơ hội để sửa đổi vì dân gian vốn quan niệm: “Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”. Đặc biệt là ở thời điểm hiện tại tôi đang cố gắng hết sức để sửa đổi và bước chân sang một chặng đường mới.

Nhưng không phải ai cũng nghĩ như vậy. Giáo viên chủ nhiệm của tôi mãi mãi không bao giờ tha thứ và bỏ qua lỗi lầm tôi từng mắc phải. Cô luôn gay gắt với tôi trong mọi hoạt động trường lớp, gây rất nhiều áp lực lên tinh thần tôi. Do đó, tôi nghĩ rằng học thêm ôn thi bộ môn của cô sẽ không còn nhiều hiệu quả nữa vì cô đặt quá nhiều cảm xúc cá nhân vào công việc giảng dạy. Tôi quyết định tìm chỗ học thêm bên ngoài và thành thật chia sẻ vào đầu năm học khi cô thắc mắc về vấn đề đó. Dẫu vậy, sự thật thà của tôi cũng chỉ nhận lại được cái nhìn ác cảm, thái độ khinh miệt và một câu hỏi có phần xem thường từ cô:
- Thế là vẫn thi hả em? Không đi học nghề hả?
Tôi có kể cho mẹ nghe về lần thành thật hôm đó. Mẹ tôi phản ứng lại rất mạnh, mẹ khẳng định rằng chặng đường cấp hai còn lại của tôi sẽ ngày càng gập ghềnh và trắc trở hơn. Tôi đã không tin mẹ vì tôi nghĩ rằng đi học thêm ở đâu thuộc về quyền quyết định của cá nhân mình. Nhưng mẹ tôi đã đúng. Kể từ đó, mỗi ngày tôi đến lớp, giáo viên chủ nhiệm ngày càng để ý và mắng mỏ tôi nhiều hơn dẫu tôi thực sự không gây ra bất kì điều gì.

Cứ ngỡ áp lực tâm lí mỗi khi lên lớp là điều đáng sợ nhất nhưng thật sự mà nói, nó không đáng sợ bằng áp lực chọn và đặt nguyện vọng cho kì thi chuyển cấp bởi bất kì ai đặt lệch với ý muốn cùng lời tư vấn của giáo viên cũng đều bị chửi bới và sỉ vả mọi lúc mọi nơi. Và giống như việc đi học thêm, tôi vẫn cho rằng việc chọn nguyện vọng phụ thuộc vào quyết định và mong muốn của chính bản thân mình. Tôi muốn mình là một người có lập trường riêng, không để người khác quyết định thay cho mình những sự lựa chọn và cố gắng hết sức ở kì thi chỉ tới một lần trong đời. Do đó, tôi đã đặt nguyện vọng 1 tại một ngôi trường điểm trong thành phố - ngôi trường mà bản thân tôi đã khao khát được học tập từ rất lâu. Diễn biến tiếp theo có lẽ không hề khó đoán, ngay khi tôi viết ra ngôi trường mà mình mong muốn trong lần khảo sát nguyện vọng đầu tiên, tôi đã bị cô vùi dập tinh thần hoàn toàn trước mặt cả lớp bằng chính lời tuyên bố được đề cập đầu tiên tại bài viết.

Ngay sau lời tuyên bố đanh thép và đáng sợ đó; tôi nhận ra rằng mình không thể thành thật với giáo viên chủ nhiệm của mình nữa. Tôi vẫn giữ nguyên nguyện vọng của mình và chiến đấu trong âm thầm. Trong những lần viết nguyện vọng tiếp theo, tôi đã giả vờ thuận theo ý cô ghi ra những ngôi trường thấp điểm hơn và cô cũng không còn sỉ vả việc đặt nguyện vọng.

Quá trình chiến đấu âm thầm đó rất dễ nản chí. May mắn thay, tôi đã gặp được một giáo viên vô cùng tâm lí, hiểu tôi và hay động viên tôi rất nhiều. Đó là cô dạy thêm văn tại lớp học thêm mà tôi bắt đầu học từ đầu năm. Bây giờ nhìn lại tôi vẫn thấy rất đúng đắn khi lựa chọn học cô, người ta nói cô thường tiên tri đúng đề nên đông học sinh nhưng tôi thì nghĩ khác, tôi cho rằng các học sinh cuối cấp hai lựa chọn cô vì cô tiếp thêm rất nhiều sức mạnh tinh thần cho các bạn trong giai đoạn căng thẳng, áp lực chồng chất khi phải đối mặt với thử thách lớn đầu tiên trong đời.

Thời gian đó, tôi rất áp lực vì việc bị phản đối thi cử. Giáo viên chủ nhiệm gây áp lực lên cả mẹ tôi khi phát hiện ra tôi chốt nguyện vọng và nộp hồ sơ thi vào ngôi trường bản thân mong muốn. Tôi sẽ không thể quên được khuôn mặt xám xịt của mình khi ấy, lo lắng, sợ hãi và gần như muốn bỏ cuộc. Thế nhưng, cô giáo dạy thêm nhận ra được điều đó dễ dàng không chỉ ở khuôn mặt tôi mà ở cả những bạn bị rơi vào tình thế tương tự. Không muốn chúng tôi bị nhụt chí, cô thường kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện tràn đầy cảm hứng từ những anh chị đi trước và sẵn sàng lắng nghe lời chia sẻ của từng bạn một sau giờ học. Dù chỉ là những hành động nhỏ nhưng những điều đó đã tiếp thêm cho chúng tôi rất nhiều động lực. Vào buổi học cuối cùng, cô đã rất xúc động, cô trao cho tôi và các bạn học khác mỗi người một lá bùa may mắn thỉnh được từ trên chùa cùng những câu nói mà tôi sẽ không bao giờ quên:
- Đến giờ phút này, cô chỉ biết chúc các em thi hết công suất của bản thân và có thật nhiều may mắn trong chặng đường sắp tới. Cô mong là các em sẽ giữ vững tinh thần và giữ vững niềm tin vào bản thân bởi giai đoạn này chỉ cần một giây phút lung lay, hoài nghi thì các em cũng sẽ bị người khác đánh bại dễ dàng. Có một bí quyết các em có thể áp dụng khi chuẩn bị tâm lý vào phòng thi, đó là các em hãy nghĩ đến viễn cảnh mình đỗ nguyện vọng một và mạnh dạn quay trở về khoe kết quả với những người đã từng phản đối mình. Nghĩ mà xem sẽ vinh quang và sung sướng biết bao nếu các em có thể làm được điều đó?

Lời nói của cô như tiềm ẩn một thứ sức mạnh vô cùng to lớn vực dậy toàn bộ tinh thần của tôi. Ngọn lửa trong con người tôi một lần nữa được thắp lên mạnh mẽ, tôi nhớ như in câu nói của cô và phát huy 200% sức lực của bản thân khi đi thi. Kết quả cuối cùng, tôi đã đỗ vào ngôi trường mà mình mong muốn. Lá bùa may mắn và thông điệp của cô thực sự đã phát huy tác dụng. Ngày khai giảng năm đó, tôi khoác lên mình bộ đồng phục của ngôi trường mình yêu thích. Đó là minh chứng cho thành công lớn nhất trong cuộc đời tôi tại thời điểm đó, nhờ có nó mà tôi vô cùng tự tin gặp cô chủ nhiệm cũ khi trở lại trường. Nhìn thấy sự thành công của tôi, cô lập tức thay đổi 180 độ. Khác hẳn với sự căng thẳng, gắt gỏng trước khi thi, cô hỏi han, quan tâm tôi rất ân cần… đến mức tôi cảm thấy thực sự không quen.

Sau năm đó, tôi quyết định không về trường nữa. Tôi chỉ muốn quay trở lại duy nhất lần đó để khẳng định sai lầm của giáo viên chủ nhiệm và để cô biết rằng người cô từng phản đối gay gắt nhất trong lớp đã đỗ vào được ngôi trường Top cao nhất trong lớp, đó vừa là một điều khiến cho cô cảm thấy xấu hổ nhưng cũng là niềm vinh dự giúp cho bảng thành tích của cô có thêm danh vọng. Thật lòng tôi biết cô rất khó xử nên tôi cũng không còn liên lạc với cô nữa.

Đã gần 4 năm kể từ sự kiện lần đó, tôi vẫn luôn trân trọng những khoảnh khắc mà mình đã từng trải qua. Tôi trân trọng người cô dạy thêm tiếp thêm cho tôi động lực khi tôi lâm vào tình trạng khủng hoảng, khó khăn nhất, tôi trân trọng giáo viên chủ nhiệm vì những áp lực, thử thách cô đem đến cho tôi vì nhờ đó tôi có thể cố gắng, nỗ lực hết sức mình đạt được điều mà mình mong muốn. Không có những yếu tố đó sẽ không thể có tôi được ngày hôm nay nhưng lời cuối cùng tôi vẫn muốn gửi gắm đôi điều đến giáo viên chủ nhiệm của mình: “Em từng được làm một đề bài nghị luận xã hội như sau: ‘Anh/chị hãy nêu tầm quan trọng của việc bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân để phát huy tối đa tiềm năng của mình’. Cô cũng là giáo viên dạy ngữ văn chắc hẳn cô rất quen thuộc với đề bài này. Em đã rất trăn trở khi làm bài bởi những gì mà cô hành động rất mâu thuẫn với thông điệp mà đề bài đem đến. Vậy rốt cuộc những học sinh đang rơi vào hoàn cảnh như em ở quá khứ nên chọn nằm trong vùng an toàn mà mình không mong muốn hay bước ra khỏi vùng an toàn và đối mặt với những thử thách đến sức lực cuối cùng đây cô?”.

- Alex
-----
🌈Ngoài ra, chúng mình luôn luôn ở đây để nghe những lời tâm sự trước những vấn đề trong cuộc sống của các bạn trong hộp thư của HYS nhé
🌟
🌈Chúng mình cũng nhận xem bài tarot với mức phí tùy tâm để ủng hộ cho trạm cứu trợ động vật tại địa phương. Các bạn có thể donate tại tài khoản:
MB Bank: 6310167644562
Tên tài khoản: DOAN PHUONG ANH
-----
Thông tin liên lạc:
📬 Hộp thư: Healing your soul
📧 alexlasau009@gmail.com
-----

[NEW YEAR NEW ENERGY] 🏳️‍🌈 Những feedback từ 2021 cũng đánh dấu cột mốc một nửa hành trình của HYS trôi qua. Sang năm mớ...
10/02/2022

[NEW YEAR NEW ENERGY]

🏳️‍🌈 Những feedback từ 2021 cũng đánh dấu cột mốc một nửa hành trình của HYS trôi qua.

Sang năm mới mong rằng chúng ta đều có được những nguồn năng lượng mới, tích cực và nhiệt huyết hơn. Đặc biệt, hi vọng tất cả mọi người đều dồi dào sức khỏe để tiếp tục đồng hành cùng HYS trong nửa chặng đường còn lại nhé!🙏❤🌈

📣 Loa loa loa đã có kết quả minigame lần này của healing your soul rồi các bạn ơiiiCon số may mắn lần này là : 11, 14 và...
18/01/2022

📣 Loa loa loa đã có kết quả minigame lần này của healing your soul rồi các bạn ơiii

Con số may mắn lần này là : 11, 14 và 16

👉🏻 Các bạn đã có cmt đúng con số trên và làm đầy đủ các thứ tự yêu cầu vui lòng ib trực tiếp cho page tụi mình để được nhận ngay 1 trải bài free nhaaa

❤️ Những bạn khác chưa trúng minigame lần này thì cũng đừng buồn nha, hãy cứ follow tụi mình để được nhận thêm những thông điệp khác đến từ vũ trụ, chúng ta vẫn còn nhiều những chặng đường minigame ở phía trước nữa nè :3

Cám ơn vì đã tin tưởng tụi mình 🙆🏻‍♀️

🌈 [MINI GAME: TAROT FREE 1 QUESTION] 🎁 Sắp hết năm cũ rồi, hãy thổi bay mọi nguồn năng lượng cũ và sự tiêu cực bằng mini...
15/01/2022

🌈 [MINI GAME: TAROT FREE 1 QUESTION]

🎁 Sắp hết năm cũ rồi, hãy thổi bay mọi nguồn năng lượng cũ và sự tiêu cực bằng minigame nho nhỏ này của nhà HYS nhé!

📌Thể lệ tham gia vô cùng đơn giản:
Bước 1: Bạn hãy like & follow page Healing your soul
Bước 2: Share bài viết về tường với chế độ công khai hoặc bạn bè
Bước 3: Tag 2 người bạn và comment dưới bài post từ 1-99
————————————
🎉 Phần thưởng dành cho 3 bạn may mắn nhất chiến thắng minigame là được 3 "phù thủy" xinh đẹp của nhà HYS trải bài tarot miễn phí duy nhất 1 câu hỏi và siêu chi tiết nè. Vậy ngại gì khiến bạn vẫn còn chần chừ nhỉ? Mau mau tham gia minigame siêu xịn xò này thôi nào!

🌈Kết quả trải tụ đây nhé mọi người ơi!
08/01/2022

🌈Kết quả trải tụ đây nhé mọi người ơi!

🌖Các cậu hãy chọn một cái vision board mà các cậu thấy thu hút nhất nhé!🌈Chủ đề của trải tụ chung lần này là “Điều gì đa...
08/01/2022

🌖Các cậu hãy chọn một cái vision board mà các cậu thấy thu hút nhất nhé!

🌈Chủ đề của trải tụ chung lần này là “Điều gì đang đến với các cậu” (đây là trải bài chung nên mong các cậu hãy đón nhận thông điệp một cách cởi mở nhất)

⏰Hẹn các cậu vào 10h tối nay nhé!!

[2.2: KHI TÔI LÀ HỌC SINH CẤP HAI P.1] “Cậu nghĩ mình là ai mà dám lựa chọn ngôi trường này hả? Trèo cao thì ngã đau đấy...
06/12/2021

[2.2: KHI TÔI LÀ HỌC SINH CẤP HAI P.1]

“Cậu nghĩ mình là ai mà dám lựa chọn ngôi trường này hả? Trèo cao thì ngã đau đấy, tự xem lại mình đi”

Đây là câu nói đầu tiên mà giáo viên chủ nhiệm cấp hai nói với tôi trước mặt cả lớp ngay khi tôi vừa đặt bút viết ra nguyện vọng mà mình mong muốn trong kì thi chuyển cấp.

Nếu bạn hỏi tôi có đau lòng không? Chắc chắn là có
Ám ảnh không? Có
Nhục nhã không? Cũng có luôn
Nhưng liệu tôi có thay đổi quyết định của mình? Chắc chắn là không!

Điều gì đã khiến cho tôi mạnh mẽ và lí trí như vậy? Đó là vì tôi tin tưởng bản thân mình và tin tưởng vào trực giác của tôi. Tôi quan niệm rằng kì thi này chỉ đến một lần cũng như tôi chỉ được sống một lần duy nhất, vậy thì tại sao tôi lại không theo đuổi ngôi trường mà mình ao ước học tập từ khi mình còn nhỏ ngay khi có cơ hội?

Dẫu giáo viên chủ nhiệm buông ra những lời lẽ khắc nghiệt nhằm khiến tôi nản chí, tôi vẫn đi theo quyết định của mình. Ngay từ những ngày đầu tiên bước chân vào cấp hai, đời sống trường học của tôi chưa bao giờ êm đềm. Ngôi trường cấp hai mà bố mẹ gửi gắm tôi vào là ngôi trường xa nhà nhất mà tôi từng học trong ba cấp. Vì lẽ đó nên khi nhập học tôi đã cảm thấy lạc lõng và khó hòa nhập, kết nối với các bạn đồng trang lứa. Như một lẽ tự nhiên, lời đồn tôi bị tự kỉ lan ra khắp nơi. Dĩ nhiên bây giờ khi nghĩ lại, tôi chỉ cảm thấy buồn cười vì lúc đó tôi và các bạn còn quá trẻ con để có thể suy nghĩ một cách chín chắn. Tôi không trách họ nhưng cách giải quyết khi đó của cô giáo về lời đồn này lại khiến cho tôi cảm thấy rất không hài lòng. Cô đã gọi điện thoại cho mẹ tôi nói rất nhiều về lời đồn tôi mắc bệnh tự kỉ và thậm chí lần họp phụ huynh đầu tiên, cô phê phán tính cách khó hòa nhập và sự tiếp thu bài chậm chạp của tôi. Cách hành xử đó của cô, tôi không dám đánh giá là đúng hay sai nhưng tôi biết rằng cô đã làm cho tôi mất động lực đến trường và học những tiết học của cô.

Đã là tin đồn thì không chỉ một người biết mà sẽ có rất rất nhiều người biết. Ngày đó, tôi đi đến đâu và gặp bạn nào ở các lớp khác thì họ cũng đều không ngại ngùng mà hỏi thẳng mặt tôi rằng:
- Bạn bị tự kỉ đúng không?
Trước những câu hỏi như thế, tôi chỉ biết cười trừ và đáp “không hề!”. Nhưng chả có lấy một người nào tin cả và họ xa lánh tôi một thời gian dài, nhiều người nghĩ tôi bị như vậy nên cũng không dám tiếp xúc với tôi quãng thời gian đầu học cấp hai. Dẫu vậy, tôi vẫn tìm được một số người bạn tốt và việc ít bạn bè đối với tôi không đáng sợ bằng việc bị các giáo viên khác đồng loạt hiểu lầm và đối đãi với mình có phần “đặc biệt” hơn so với các bạn còn lại trong lớp.

Thời gian dần qua đi, trẻ con thì nhanh quên còn lời đồn thì nhanh tan. Cuối cùng thì tôi cũng “hòa nhập được với cộng đồng” và lực học trội lên rất nhiều, nhờ đó mà nhiều giáo viên khác có thiện cảm trở lại. Còn giáo viên chủ nhiệm thì chả còn nhìn tôi với ánh mắt đặc biệt và cũng chả quan tâm thái quá tới tôi nữa.

Thế nhưng đến những năm cuối cấp, kiến thức khó dần, tôi chỉ dám học bằng cách lắng nghe và không còn quá sôi nổi nữa. Đúng vào thời điểm đó, tôi cũng bắt đầu dậy thì và tâm sinh lí thay đổi nhanh chóng. Tôi không chỉ trở lên nhạy cảm hơn mà còn dần rơi vào trạng thái trầm cảm tuổi dậy thì. Suốt quãng thời gian khó khăn đó, tôi đã luôn nghĩ đến nhiều điều tiêu cực, tôi khóc rất nhiều và không muốn đến trường học nữa và cho đến khi áp lực dồn nén, tôi đã nói dối và trốn học.

Tôi thừa nhận rằng mình đã làm sai, cho đến bây giờ tôi nghĩ lại tôi vẫn không bao giờ cho rằng đó là việc làm đúng đắn và thậm chí tôi còn chả hiểu lúc đó mình đã suy nghĩ điều gì trong đầu. Nhưng có một cảm giác mà tôi vẫn còn nhớ, đó là cảm giác muốn kết thúc cuộc đời. Bạn có thể nghĩ thật là ngu xuẩn và dại dột nhưng tuổi nổi loạn mà, điều gì cũng có thể suy nghĩ ra được hết.

Sự dối trá nào cũng sẽ bị phát hiện và chỉ 10 ngày sau khi tôi trốn học, giáo viên chủ nhiệm đã phát hiện ra mọi thứ, tôi sợ hãi và chỉ dám đưa ra ánh mắt van xin đừng nói ra bất cứ điều gì khi đến trường đối diện với cô. Nhưng điều may mắn đã không đến. Lần đầu tiên, tôi chính thức bị cô bóc trần trước mặt cả lớp. Tôi đã thực sự xấu hổ, nhục nhã và chỉ biết cúi gằm mặt xuống cả buổi sinh hoạt mặc kệ xung quanh là những tiếng xì xào, bàn tán của bạn bè. Thái độ trên lớp của cô khi đó rất gay gắt, ánh mắt dữ dằn tỏ vẻ khinh thường tôi vô cùng. Điều đó làm cho tôi suy sụp hơn rất nhiều, sau đó cô mời mẹ tôi đến nói chuyện. Trong lúc chờ đợi, cô liên tục khẳng định chắc chắn tôi đã trốn học để đi chơi điện tử trong khi tôi hoàn toàn và không bao giờ bén mảng đến những nơi đó. Thấy tôi chối suốt, cô mới hỏi lại lần cuối:
- Không chơi điện tử, thế cậu làm gì mà trốn học?
Tôi chỉ đáp lại một câu:
- Do em mệt ạ!
Một câu “mệt” của tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ cô hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. “Mệt” của tôi khi đó không chỉ đơn thuần là trạng thái mệt mỏi của sức khỏe mà đó còn là sự mệt mỏi về tinh thần và thể xác. Tôi đã chán ngấy với việc chạy theo lấy lòng cô để trong mắt của cô, tôi là một đứa ngoan ngoãn, học giỏi và có năng lực rồi. Ngay cả khi tôi cố gắng từ hạng 36 lên hạng 7 trong lớp, cô cũng không hề công nhận. 3 năm đầu trên chặng đường trung học cơ sở, chưa một lần nào cô nhớ đúng tên tôi hết.

Khi gặp mẹ tôi, thái độ của cô có phần kiểm soát và dịu dịu hơn. Cô cho rằng vấn đề nghỉ học của tôi do tâm lí tuổi dậy thì. Đứng ngoài nghe cô nói, tôi có phần mừng rỡ khi nghĩ rằng: “À thì ra cô cũng hiểu cảm xúc của mình hiện tại!”. Nhưng thực ra không phải như vậy, đó chỉ là lớp vỏ bọc mà cô tạo ra để mẹ tôi yên tâm rằng cô vị tha, thông cảm cho những lỗi lầm của tôi và sẽ cố để ý, tạo điều kiện cho tôi chuộc lỗi sau lần gây ra tội tày đình này.

(Còn tiếp)

- Alex
-----
🌈Ngoài ra, chúng mình luôn luôn ở đây để nghe những lời tâm sự trước những vấn đề trong cuộc sống của các bạn trong hộp thư của HYS nhé
🌟
🌈Chúng mình cũng nhận xem bài tarot với mức phí tùy tâm để ủng hộ cho trạm cứu trợ động vật tại địa phương. Các bạn có thể donate tại tài khoản:
MB Bank: 6310167644562
Tên tài khoản: DOAN PHUONG ANH
-----
Thông tin liên lạc:
📬 Hộp thư: Healing your soul
📧 alexlasau009@gmail.com
-----

[CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM] 👨‍🏫 Thật là trùng hợp khi ngày 20-11 năm nay lại đến đúng lúc chặng 2 "Trường học" củ...
20/11/2021

[CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM]

👨‍🏫 Thật là trùng hợp khi ngày 20-11 năm nay lại đến đúng lúc chặng 2 "Trường học" của nhà HYS đang diễn ra 👏

👩‍🏫 Vì thế, để mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11 thì HYS xin gửi lời tri ân tới những thầy cô giáo đã và đang hoạt động giảng dạy tại các cơ sở giáo dục, đào tạo trên cả nước. Chúc các thầy cô luôn có thật nhiều sức khỏe, niềm vui để tiếp tục chèo lái những chuyến đò tri thức và luôn giữ được ngọn lửa nhiệt huyết với nghề.

🌈 Comenxki đã từng nói: "Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề cao quý.". Do đó, HYS cũng mong các bạn sinh viên đang học và theo đuổi ngành sư phạm sẽ tiếp nối được những truyền thống tốt đẹp của nền giáo dục nước nhà!

🎊 Một lần nữa, chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam!
-----
Thông tin liên lạc:
📬Hộp thư: Healing your soul
📧alexlasau009@gmail.com
-----

[ 2.1: NHẬT KÍ CỦA TÔI ] 🌈Ngày 86: Tôi luôn sợ những mối quan hệ xung quanh mình một ngày nào đó sẽ đột nhiên biến mất. ...
17/11/2021

[ 2.1: NHẬT KÍ CỦA TÔI ] 🌈

Ngày 86: Tôi luôn sợ những mối quan hệ xung quanh mình một ngày nào đó sẽ đột nhiên biến mất. À không, phải nói rằng tôi sợ chỉ một giây một phút lơ là thôi, họ sẽ bước ra khỏi cuộc đời tôi. Tôi vẫn biết gia đình sẽ luôn ở cạnh bên tôi, nhưng còn bạn bè thì sao? Điều ấy tôi không chắc chắn được. Vì thế tôi thật sự muốn bạn bè của mình kề vai nắm tay ở cạnh tôi mãi như vậy…

Ngày 136: Tôi thích quen thêm nhiều người bạn mới để lấp đầy khoảng trống cô đơn, nhưng lại sợ một buổi chiều tà nào đó tôi sẽ bị họ bỏ lại bơ vơ một mình. Kì lạ thật! Tôi muốn mở rộng vòng bạn bè nhưng lại cứ mãi đắm chìm mặc cho cảm xúc tiêu cực chi phối. Tệ quá!

Ngày 152: Thực ra, tôi vẫn luôn lưu giữ trong miền kí ức của mình về một tình bạn không trọn vẹn từ năm cấp 2. Vết thương lòng ấy cứ níu chân tôi trong vũng bùn tiêu cực, tôi không thể thoát ra, càng vùng vẫy, tôi lại càng chìm xuống vực sâu tăm tối. Vết sẹo trong tôi chưa thể lành theo năm tháng.

Tôi luôn sợ hãi như vậy đấy!

Nhưng tôi luôn tỏ ra bản thân mình ổn, tôi không muốn ai đó biết được quá khứ của mình. Tôi không muốn mọi người thương hại mình! Kể cả khi lên cấp 3, một trang mới mở ra trong đời, tôi vẫn cứ e dè chậm chạp từng bước một, dù cho có quen những người bạn mới. Bạn biết đấy, tôi vẫn sợ nhiều thứ lắm! Ở cái tuổi không còn nhỏ để vô tư cho đi nhiều thứ nhưng cũng chưa đủ chín chắn để hiểu người hiểu đời, liệu tôi có thể tin thêm ai ngoài ba mẹ mình sau cú sốc hồi ấy đây?

Ngày 178: Tôi quen thêm hai người bạn mới, H và G đến bắt chuyện với tôi trong khi tôi đang lơ đễnh hướng mắt ra ngoài sân trường. H nhìn hoạt bát, năng động, còn vui tính nữa, G thì trông dịu dàng hơn rất nhiều. Thật tình cờ là nhà G rất gần với nhà tôi, tại sao trước kia tôi lại không hề biết đến nhỉ?

Ngày 202: Gần một tháng qua, ngày nào G cũng qua rủ tôi đi học, hôm nay vì ngủ quên mà tôi để cậu ấy phải đợi lâu. Tôi cứ nghĩ rằng cậu ấy sẽ giận rồi kệ tôi mà đến trường cho kịp giờ, sự thực không phải vậy. Cậu ấy vẫn kiên nhẫn đợi ở trước cổng nhà tôi, không quên hét lên thật to:” Lẹ lẹ lên bà ơiii làm gì mà lâu vậy bà!!”.

À! Tôi nhầm rồi.

Bất ngờ hơn nữa, giờ ra chơi tiết 1, H đến để hai ổ bánh mì lên trước bàn tôi và G, vẻ mặt có chút trách móc nói:” Sát giờ rồi không thấy hai bà đâu. Đoán hai bà đi học muộn, tôi chạy ra căng tin mua bánh mì cho hai bà ăn đó. Đến giờ này đói lắm rồi đúng không? Ăn mau đi còn vô tiết 2!”.

Ngày hôm đó, dù đi học muộn bị ghi vào sổ đầu bài, tôi vẫn thấy trái tim mình có chút rộn ràng.

Ngày 251: Nhà H có chuyện, bố mẹ cậu ấy cãi nhau to lắm, hai người quyết định ly thân. Cậu ấy đã khóc rất nhiều, đôi mắt sưng đỏ lên, mũi sụt sùi mãi không dứt. Tôi không còn thấy vẻ mặt hồn nhiên luôn nở nụ cười tươi rói chào tôi mọi ngày mỗi khi đến lớp nữa. Tôi thấy thương cậu ấy, không phải là thương hại, mà là tình yêu thương xuất phát từ tận sâu trong đáy lòng tôi. Tôi chỉ biết lúc đó mình nên an ủi và ôm cậu ấy vào lòng, vuốt ve mái tóc đen dài của cậu ấy như cách mẹ vẫn hay âu yếm tôi hồi nhỏ.

Ngày 298: Sắp đến kì thi cuối kì, thú thật tôi là đứa học khá chậm, tôi rất lo cho kì thi này. Kiến thức năm cấp 3 đã thực sự làm khó một con bé từng đạt chín năm học sinh giỏi như tôi. Nhưng tôi chẳng biết mình phải làm gì tiếp theo nữa. Thầy cô giảng bài rất nhanh, dù có hỏi lại thì tôi cũng không kịp ghi chép lại mớ công thức nên áp dụng cho các dạng bài tập khác nhau. Cảm giác bất lực của một đứa từng là học sinh giỏi thật sự rất tệ. Tôi nên làm gì? Tôi thấy mình không ổn chút nào cả. Ba mẹ tôi cũng chỉ có thể động viên tôi cố lên. Nhưng tôi không làm cách nào nắm bắt được phương pháp giải bài hiệu quả. Tôi cứ liều mình thức khuya xem lại bài tập đã giải đến gần sáng mới chịu lên giường đi ngủ. Tôi nào biết làm gì khác nữa đâu cơ chứ?

Ngày 299:

“Này hôm qua bà thức khuya à? Sao mắt thâm như con gấu trúc rồi này??” - G ngạc nhiên khi tôi vừa ngồi xuống vị trí bàn học của mình.

Tôi miễn cưỡng gật gật đầu. Đôi mắt tôi dần nặng xuống, kéo một màn tối đen như mực.

Tệ hơn, vì ở cuối lớp góc khuất không ai nhắc, tôi đã ngủ luôn cả tiết toán, đúng môn học tôi đang yếu nhất. Tôi càng thấy mình thật vô dụng hơn bao giờ hết. Nỗi mặc cảm, tự ti và thất vọng lại căng phồng trong lồng ngực.

Hết cách, tôi chỉ có thể đi mượn vở G chép lại. Tối đó, tôi lại thức để tự mình nghiên cứu bài học.

Ngày 302: H và G kéo tôi ra một góc, họ bảo thấy tình hình sức khoẻ và học tập của tôi không ổn, họ muốn giúp tôi học, họ còn nói… họ lo lắng cho tôi.

Khoan đã, họ thật sự lo cho tôi?.

Ngày 313: Sau khi đối chiếu đáp án của cô chữa bài, tôi thực sự thấy vui. Dưới sự giúp đỡ của hai cậu ấy, kết quả học tập của tôi đã khả quan hơn. Cuối giờ H và G còn không quên qua bàn tôi nháy mắt:” Khao đê bạn hiền!”.

Tất nhiên, tôi vui vẻ đồng ý. Sau giờ học hôm đó, tôi đã dẫn H và G đi ăn xiên trước cổng trường rồi đá qua cốc chè thập cẩm cho đến khi bụng no căng mới chịu vác xe đi về.

Ngày 316: Mẹ tôi gợi ý nên dành thời gian nghỉ ngơi đi chơi, có thể ra ngoài cùng bạn bè để thư giãn hơn. Ngay lúc đó hiện lên trong đầu tôi là cảnh đi chơi Noel của tôi, H và G.

Ngày 320: Tôi mặc chiếc váy len xám, cầm túi xách đứng đợi ở cổng chờ H và G qua. Nhưng quá giờ hẹn nửa tiếng, tôi vẫn không thấy hai đứa đâu. Tôi có hơi mất kiên nhẫn, cũng đột nhiên nghĩ hay bản thân bị bỏ quên rồi? Tôi mới bắt đầu muốn mở lòng mình lần nữa, muốn được trở thành người bạn thân thiết với họ, tôi không muốn rơi vào ngõ cụt bế tắc lần nữa. Tôi sợ.

Tôi nhìn kim giây vẫn nhích từng bước chạy quanh mặt đồng hồ trên tay, lòng nôn nao lo lắng. Lỡ… có trường hợp xấu hơn thì sao?

Không! Thà rằng họ có quên tôi cũng được, làm ơn đừng xảy ra chuyện gì. Tôi thật sự lo cho họ! Cảm giác bồn chồn len lỏi mọi ngóc ngách trong cơ thể khiến tôi không thể ngồi yên.

Nên làm gì tiếp theo đây?

Tôi muốn chạy vào nhà mượn xe của mẹ đi tìm họ, nhưng khi vừa xoay lưng, thanh âm trong trẻo của bài hát Happy Birthday vang lên.

“ Chúc mừng sinh nhật bà nhaa. Ngại quá đến muộn, tại hôm nay tắc đường quá!”

Tôi ngạc nhiên tột cùng vì chưa từng kể sinh nhật của mình là ngày Noel với hai đứa trước đó. Nhận ra vẻ mặt tôi, H lém lỉnh nói thêm:

“ Chài ai tụi tui lần mò danh sách lớp rồi biết á! Bạn bè phải nhớ sinh nhật nhau chứ, đúng không G?”

“ Chuyện! Còn phải hỏi!”

Tôi không biết nên dùng từ gì để diễn tả thêm sự xúc động mãnh liệt của mình nữa. Thực sự chỉ có thể xác nhận rằng mình toi rồi, bị mấy người này làm mềm lòng rồi. Haha, nhưng mà hạnh phúc.

Tôi mở lời:

“ Vậy thì vô nhà tui chơi Noel tại gia đi”

“ Duyệt!”

Ngày hôm đó, lần đầu tiên sau gần một năm luôn im lặng và khép mình như “người trong bao”, tôi mới dám kể hết những câu chuyện và tâm sự của mình cho hai người bạn của tôi. Dĩ nhiên, họ cũng kể lại những bí mật và điều thầm kín của họ cho tôi biết.

“ Quá khứ của bà không có sự hiện diện của tụi tui, nhưng từ giờ đến tương lai sau này của bà, tụi tui sẽ luôn cố gắng bên cạnh lúc bà khó khăn nhất cũng như lúc bà đang vui vẻ tận hưởng cuộc sống này. Tại sao bà không nghĩ rằng cuộc đời này rất ngắn, vô tư đi cần gì nghĩ suy nhiều? Bà càng lạc quan yêu đời, bà càng thấy nhiều điều may mắn tích cực đến với mình. Ơ không tin à? Rồi bà sẽ thấy!! Còn bây giờ, chiến bánh kem đê!”

H và G đến với đời tôi như tia sáng, cứu rỗi niềm tin và cuộc đời tôi, giúp tôi mạnh dạn bước tiếp trên con đường của mình hơn.

Cảm ơn các cậu vì đã đến.

Tái bút: “Một trong những hạnh phúc lớn nhất ở đời này là tình bạn, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có một người để gửi gắm những tâm sự thầm kín” _( A. Manzoni)

- Alva
-----
🌈Ngoài ra, chúng mình luôn luôn ở đây để nghe những lời tâm sự trước những vấn đề trong cuộc sống của các bạn trong hộp thư của HYS nhé
🌟
🌈Chúng mình cũng nhận xem bài tarot với mức phí tùy tâm để ủng hộ cho trạm cứu trợ động vật tại địa phương. Các bạn có thể donate tại tài khoản:
MB Bank: 6310167644562
Tên tài khoản: DOAN PHUONG ANH
-----
Thông tin liên lạc:
📬 Hộp thư: Healing your soul
📧 alexlasau009@gmail.com
-----

Address

Hai Phong

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Healing your soul posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Healing your soul:

Share