11/05/2026
Y học cổ truyền bao gồm một phạm vi rộng các bài thuốc thảo dược có tác dụng đa dạng lên điều hòa glucose, độ nhạy insulin và chức năng tế bào β tụy. Những tác động này có thể được phân thành ba nhóm chủ đề chính: Điều hòa chuyển hóa, Hoạt tính chống oxy hóa và Điều biến các con đường viêm.
1. Điều hòa chuyển hóa
Các vị thuốc cổ truyền ảnh hưởng đến sự tiết insulin, cải thiện chuyển hóa glucose và tăng cường độ nhạy insulin. Điều này đạt được thông qua điều hòa các con đường tín hiệu then chốt như PI3K/Akt, vốn chi phối sự thu nhận glucose, tổng hợp glycogen và chức năng tế bào β. Các vị thuốc như Nhân sâm (Panax ginseng) và Hoàng kỳ (Astragalus membranaceus) đóng vai trò quan trọng trong việc điều hòa các quá trình này.
2. Hoạt tính chống oxy hóa
Stress oxy hóa là một yếu tố chính góp phần vào tiến triển của đái tháo đường type 2. Các vị thuốc như Địa hoàng (Rehmannia glutinosa) và Câu kỷ tử (Lycium barbarum) được biết đến với tác dụng chống oxy hóa mạnh. Những vị thuốc này hoạt hóa con đường Nrf2/HO-1, qua đó làm giảm tổn thương oxy hóa đối với tế bào β tụy, từ đó cải thiện độ nhạy insulin và phòng ngừa các biến chứng như bệnh võng mạc đái tháo đường, bệnh thận đái tháo đường và bệnh thần kinh đái tháo đường.
3. Điều biến các con đường viêm
Viêm mạn tính là một yếu tố then chốt trong tình trạng kháng insulin và sự tiến triển của bệnh đái tháo đường. Các vị thuốc cổ truyền như Đan sâm (Salvia miltiorrhiza) và Phục linh (Poria cocos) điều biến phản ứng viêm thông qua điều hòa sản xuất cytokine và ức chế hoạt hóa NF-κB, từ đó làm giảm viêm và cải thiện độ nhạy insulin.
Những tác dụng điều trị này là kết quả của sự điều hòa ở mức độ phân tử và các con đường chuyển hóa rộng hơn, mang lại lợi ích bổ trợ cho các phương pháp quản lý đái tháo đường theo y học hiện đại.