05/07/2025
Ngồi xe buýt nói chuyện về mindfulness
Trưa nay, tôi đã có cuộc trò chuyện thật dễ thương và thú vị với một cô bé học sinh lớp 8 trên xe buýt. Và những điều con kể đã làm tôi nhớ lại một hành trình bắt đầu từ 6 năm về trước.
Cô bé kể về hai tuần tham gia trại hè tu thiền tại một viện dưỡng lão. Lịch sinh hoạt mỗi ngày của các bạn nhỏ trong trại hè nhìn chung như sau:
- 5h sáng: dậy tập thể dục, thiền hành, rồi thiền tọa
- Sau đó là thiền ăn sáng và dọn dẹp vệ sinh
- Tiếp đến là giờ học: nghe giảng, tự phản chiếu, làm việc đôi, làm nhóm, thuyết trình, và có cả những phần “bước nhảy vọt” – như một kiểu vấn đáp – mà nếu không qua được thì thành “bước nhảy hụt”
- Buổi trưa: thiền ăn, dọn dẹp, nghỉ ngơi
- Buổi chiều lại học, rồi đến thiền trà
- Buổi tối: thiền ăn, dọn vệ sinh, rồi đi ngủ
Khi tôi hỏi cảm nhận, cô bé cười bảo: “Con thấy thoải mái, thư giãn, chill chill lắm ạ.”
Rồi cô bé lại kể tiếp, rằng trong giờ học các bạn nói về sự vô thường, về thế giới vô chủ… Tôi trầm trồ: “Wow, con nhớ kỹ thật đấy!” Cô bé bật cười: “Con cũng không hiểu sao con nhớ được, chắc tại con chú tâm ghê lắm!”
Câu chuyện ấy bất chợt khiến tôi nhớ về câu lạc bộ Chú tâm (Mindfulness) mà tôi từng lập cho học sinh tiểu học hồi còn làm ở Olympia.
Ở Olympia, ngoài những nhiệm vụ chính, tôi luôn được tạo điều kiện để làm những thứ mình tin là có ý nghĩa và mang lại lợi ích cho học sinh. Vì thế mà gần 10 năm gắn bó, bản mô tả công việc (JD) của tôi thường là do tự tôi viết lấy. Mà đã được “vẽ”, thì tội gì mà không vẽ thứ mình thấy thích, thấy đáng làm chứ.
Sáu năm trước, tôi lập câu lạc bộ Chú tâm, và năm đầu tiên đã có 7 bạn học sinh tự nguyện tham gia. Ngày hôm qua (4/7), Facebook còn gợi lại một tấm ảnh chụp lời nhắn mà lũ trẻ để lại cho tôi vào buổi sinh hoạt cuối cùng của năm học 2019–2020 – một năm học đặc biệt khi chúng tôi đã phải gặp gỡ trực tuyến một thời gian qua màn hình vì Covid.
4 trong số 7 bạn ấy tiếp tục gắn bó với câu lạc bộ cho đến hết tiểu học. Những ngày cuối cấp, tụi nhỏ cứ hỏi hoài:
– “Lên cấp 2 có câu lạc bộ Chú tâm không cô?”
– “Hay cô lên cấp 2 mở câu lạc bộ Chú tâm đi cô!”
Rồi sau này, khi đã lên cấp 2, thi thoảng mà gặp nhau trong khuôn viên trường, chúng lại gọi với theo:
– “Con chào cô! Con nhớ câu lạc bộ Chú tâm lắm. Cô lên cấp 2 mở tiếp đi cô!”
Trời đất ơi, mấy đứa nhỏ này đúng là biết cách làm tim người ta tan chảy. Có phụ huynh từng liên hệ với tôi, chỉ để nói về mong muốn con mình vẫn được tham gia những hoạt động như thế, dù đã rời khỏi câu lạc bộ.
Thực ra, mindfulness chẳng phải điều gì quá cao siêu. Nó đơn giản chỉ là “tập trung vào hiện tại một cách có chủ đích, cởi mở, tò mò và không phán xét.”
Chúng ta có thể thực hành ở bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào, trong bất kỳ tư thế nào – không nhất thiết phải ngồi thiền.
Nó đơn giản, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Ngày ấy, có người từng khuyên tôi nên “chuyển giao công nghệ” vận hành câu lạc bộ cho người khác. Chà, một đề nghị thật tuyệt vì đó cũng chính là mong đợi của tôi. Nhưng tôi biết, để làm được điều ấy, điều kiện tiên quyết là người ấy cần thật sự nghiêm túc với việc thực hành cho chính mình. Không chỉ hiểu bằng lý trí, mà cần sống cùng với nó.
Một câu lạc bộ Chú tâm không thể “sống” chỉ nhờ vài trang kế hoạch hoạt động. Nó cần một người dẫn dắt đã thật sự đi trên con đường đó.
Viết đến đây, tôi lại thấy thèm được làm những việc như thế, trong môi trường giáo dục – nơi tôi thấy mình vẫn luôn thuộc về.
Dù giờ không còn làm việc trong trường, nhưng hình như bằng cách nào đó, tôi vẫn đang tiếp tục mang tinh thần ấy đi cùng.
Và biết đâu, chẳng sớm thì muộn, tôi lại được mang những điều này quay trở lại trường học – ở một nơi nào đó đang chờ tôi bước đến.
Tái bút: Mình là một người thực hành mindfulness cũng như áp dụng mindfulness vào trong công việc dưới góc độ phi tôn giáo nên mình sẽ hạn chế nói đến những triết lý hay sử dụng ngôn từ mang hơi hướng của bất kỳ tôn giáo nào. Chính vì thế mà thực sự mình không thích dịch mindfulness là "chánh niệm" đâu mặc dù đôi khi mình vẫn dùng để giải thích cho mọi người trong các bối cảnh khác nhau :) Hồi tháng 2-3/2025, mình làm một chuỗi chia sẻ cho ngân hàng VIB và được dặn rất kỹ là đừng dùng từ "chánh niệm" trong lúc chia sẻ mà hãy dùng cách dịch khác hoặc tốt nhất là giữ nguyên gốc tiếng Anh "mindfulness" là rất đúng ý mình nên mình làm được luôn :)
Nhật ký làm Tâm lý của Tô Hoan