Quang Khải Clinic-Trị liệu tâm lý, tâm thần

Quang Khải Clinic-Trị liệu tâm lý, tâm thần Bạn nhút nhát, không yêu bản thân, ngại giao tiếp? bạn khó kết nối, bất an khi ở đám đông; hồi hộp, hụt hơi, run, đỏ mặt khi giao tiếp??

Hay bạn buồn dai dẳng, mất năng lượng, giảm hứng thú sở thích? Bạn khó ngủ, hay mất ngủ?
Đến với chúng tôi nhé!

ĐỪNg LÚC NÀO CŨNG HIỀN- VÌ "TỪ BI MÀ KHÔNG TRÍ" LÀ THẢM HỌANgười tốt thường sợ làm người khác buồn, sợ nói lời nặng, sợ ...
23/02/2026

ĐỪNg LÚC NÀO CŨNG HIỀN- VÌ "TỪ BI MÀ KHÔNG TRÍ" LÀ THẢM HỌA

Người tốt thường sợ làm người khác buồn, sợ nói lời nặng, sợ mất hòa khí. Họ nhẫn nhịn, ôm hết vào mình, nghĩ rằng im lặng là cách giữ thiện tâm. Nhưng người xưa cảnh tỉnh: "Từ bi mà không có trí, là nguồn gốc của họa".

Bởi có những lúc, không giận là sai. Không giận mới là đang dung túng. Người tốt biết nổi giận đúng chỗ không phải vì nóng nảy, mà vì hiểu ranh giới của mình ở đâu và điều gì không thể bị chà đạp.

Cái giận của người có trí không phải để hủy hoại mà để cảnh tỉnh. Không phải để chứng tỏ mình mạnh, mà để bảo vệ điều đúng. Một lần bạn nhẫn nhịn vô lý, người khác sẽ quen với việc chèn ép. Một lần bạn im lặng trước điều sai, người khác sẽ tưởng rằng bạn yếu. Và khi sự chịu đựng vượt quá giới hạn, nỗi đau lại chỉ thuộc về bạn.

Sự từ bi chân chính không phải là mở lòng vô điều kiện. Nó cần một cái đầu tỉnh táo để phân biệt ai đáng thương, ai đáng giữ khoảng cách; cái gì nên bỏ qua, cái gì phải dừng lại ngay lập tức.

Con người, muốn sống tử tế, phải biết mềm - nhưng cũng phải biết cứng. Phải biết bao dung - nhưng cũng phải biết từ chối. Phải biết cảm thông - nhưng cũng phải biết bảo vệ bản thân.

Nhớ rằng: người tốt không phải là người luôn hiền, mà là người biết đúng - biết sai, biết mở lòng - nhưng cũng biết nổi giận để giữ mình nguyên vẹn.

“Người biết thích nghi mới là kẻ sống sót sau cùng”
15/02/2026

“Người biết thích nghi mới là kẻ sống sót sau cùng”

Vì sao bạn nên nghĩ điều tốt đẹp đang đến, kể cả khi chưa có bằng chứng?(Bài của khách)Nhiều người nghĩ “nghĩ tích cực” ...
07/02/2026

Vì sao bạn nên nghĩ điều tốt đẹp đang đến, kể cả khi chưa có bằng chứng?
(Bài của khách)

Nhiều người nghĩ “nghĩ tích cực” là tự ru ngủ. Nhưng thật ra, đó là cách bạn dạy bộ não nhìn thấy con đường mà hiện tại chưa có.

Khoa học gọi đó là hiện tượng tiên đoán của não (predictive coding).
Não không chờ thực tế xảy ra rồi mới phản ứng. Nó liên tục dự đoán tương lai dựa trên niềm tin hiện tại, rồi điều khiển cơ thể và hành vi của bạn để tạo ra đúng điều mà nó tin là thật.

Nếu bạn nghĩ “mọi thứ rồi cũng sẽ tốt”, não bắt đầu phát ra tín hiệu của an toàn: dopamine, serotonin. Cơ thể bớt căng, hệ miễn dịch ổn định, góc nhìn sáng rõ hơn.
Và bạn hành động như thể cơ hội đang đến thật. Chính những hành động đó lại tạo nên bằng chứng cho niềm tin ban đầu.

Joe Dispenza gọi đó là “vòng lặp hiện thực hóa”:
Bạn không chờ có bằng chứng rồi mới tin.
Bạn tin, rồi bằng chứng mới xuất hiện.

Còn nếu bạn chờ thấy kết quả mới dám tin, bạn đang để quá khứ lái chiếc xe tên là “tương lai”. Não chỉ có thể dự đoán điều từng xảy ra, nó không bao giờ dám mạo hiểm đi xa hơn niềm tin cũ.

Vậy nên, “nghĩ điều tốt đẹp đang đến” không phải là ảo tưởng, mà là một chiến lược sinh học để mở khóa vùng khả thể mới trong não.
Bạn càng tin, bộ não càng tái kết nối; và hiện thực, sớm hay muộn, cũng phải điều chỉnh cho khớp với bản đồ bên trong bạn.

Trích cảm hứng từ “Bạn Là Nhà Giả Dược” – Joe Diípenza

Có ai khác cũng đổi nhà, để tên Tiêu cực không tìm đến nữa không?
31/01/2026

Có ai khác cũng đổi nhà, để tên Tiêu cực không tìm đến nữa không?

"Đừng vội phán xét người khác tốt hay xấu, bởi nhân cách của họ không quyết định bữa cơm của bạn. Chỉ có cách bạn sống v...
24/01/2026

"Đừng vội phán xét người khác tốt hay xấu, bởi nhân cách của họ không quyết định bữa cơm của bạn. Chỉ có cách bạn sống và làm việc mới quyết định được tương lai của chính mình"
_sưu tầm_

7 cách vượt qua sự sợ hãi khi nói trước đám đông (đặc biệt cho người hướng nội và nhạy cảm cao) 1. Hiểu rõ nguồn gốc nỗi...
21/01/2026

7 cách vượt qua sự sợ hãi khi nói trước đám đông (đặc biệt cho người hướng nội và nhạy cảm cao)
1. Hiểu rõ nguồn gốc nỗi sợ
Rất nhiều người nghĩ rằng sợ nói trước đám đông là dấu hiệu của sự thiếu tự tin, nhưng trên thực tế, đó là một phản ứng sinh học tự nhiên của não bộ. Khi bạn đứng trước nhiều ánh nhìn, cơ thể sẽ tự động kích hoạt cơ chế “fight-or-flight” – vốn được hình thành từ thời nguyên thủy để bảo vệ con người trước nguy hiểm. Não bộ, cụ thể là hạch hạnh nhân (amygdala), phát tín hiệu báo động: “Có quá nhiều người đang nhìn mình, đây có thể là mối đe dọa”.
Kết quả là hàng loạt phản ứng sinh lý xảy ra: tim đập nhanh để bơm máu nhiều hơn, tay run vì adrenalin tăng cao, hơi thở gấp gáp để lấy thêm oxy, thậm chí đầu óc trở nên trống rỗng. Đây không phải là sự “yếu đuối”, mà chỉ đơn giản là cơ thể bạn đang cố chuẩn bị cho tình huống nguy hiểm (dù thực tế không hề có con thú dữ nào đang rượt đuổi bạn cả).
Khi hiểu rõ nguồn gốc này, bạn sẽ:
• Bớt đổ lỗi cho bản thân
• Biết rằng những biểu hiện kia không có gì bất thường – ai cũng trải qua.
• Có thể chuyển từ tâm thế chống cự sang chấp nhận và điều chỉnh, thay vì căng thẳng gấp đôi.
Nói cách khác, chỉ cần bạn nhận ra: “Đây là cơ thể mình đang bảo vệ mình”, thì nỗi sợ sẽ giảm đi một nửa, và bạn có thêm sự chủ động để kiểm soát nó...
2. Chuẩn bị kỹ nội dung và luyện tập
Chuẩn bị chính là “liều thuốc an thần” hiệu quả nhất cho nỗi sợ nói trước đám đông, đặc biệt với người hướng nội hoặc nhạy cảm cao. Khi bạn đã có trong tay một “bản đồ” rõ ràng về những gì sẽ nói, não bộ sẽ bớt rơi vào trạng thái hoảng loạn và thay vào đó chuyển sang cảm giác an toàn, kiểm soát được tình huống.
Nếu bạn chuẩn bị thuyết trình 10 phút, hãy viết ra 5–6 ý chính, tập nói thành lời theo cách tự nhiên. Mỗi lần luyện, bạn sẽ thấy bản thân tự tin hơn và giảm dần tình trạng “đứng hình” khi bước ra sân khấu...
3. Bắt đầu từ quy mô nhỏ
Đừng nhảy ngay vào buổi thuyết trình trước 100 người.
Hãy bắt đầu chia sẻ trong nhóm 3–5 người, sau đó tăng dần lên. Mỗi trải nghiệm nhỏ sẽ rèn sự tự tin theo “nguyên tắc tiếp xúc dần” (exposure therapy).
Khi bạn cố gắng ép mình nhảy ngay vào một buổi thuyết trình trước hàng trăm người, não bộ sẽ coi đó là một cú sốc, dễ kích hoạt phản ứng hoảng loạn (run, quên lời, mất tự tin). Ngược lại, nếu bạn đi theo lộ trình từng bước nhỏ, cơ thể và tâm trí sẽ dần làm quen và lập trình lại để nhận ra rằng: nói trước người khác không nguy hiểm như mình tưởng. ..
4. Quản lý cơ thể trước khi bước lên
Một trong những nguyên nhân khiến bạn run, nói vấp hoặc quên sạch nội dung là do cơ thể đang căng thẳng. Khi bạn biết cách điều chỉnh cơ thể, bạn không chỉ kiểm soát được cảm xúc mà còn phát ra tín hiệu tự tin với khán giả.
Một vài tips bạn có thể thử:
• Thở chậm và sâu (hít vào 4 giây, giữ 4 giây, thở ra 6 giây).
• Đứng thẳng, mở vai, cười nhẹ, giúp não giải phóng hormone tự tin.
• Uống một ngụm nước để giảm khô miệng...
5. Chuyển sự tập trung khỏi bản thân
• “Mình có đang run không?”
• “Họ có thấy mình nói sai không?”
• “Giọng mình nghe kỳ quá…”
Càng soi, não càng phóng đại nỗi sợ, khiến bạn mất bình tĩnh.
Thay vì tập trung vào bản thân, hãy tập trung vào thông điệp bạn muốn trao đi và người đang lắng nghe.
Nếu bạn chỉ nghĩ về ngoại hình, giọng nói hay cử chỉ của mình, bạn sẽ dễ căng thẳng. Nhưng khi bạn tập trung vào giá trị của nội dung, khán giả cũng sẽ chú ý đến thông điệp nhiều hơn là những sai sót vụn vặt...
6. Cho phép bản thân chưa hoàn hảo
Một số người hướng nội và nhạy cảm cao thường cầu toàn. thân. Họ muốn từng câu nói mạch lạc, từng cử chỉ đúng mực, không được có một lỗi nhỏ nào. Nhưng chính sự cầu toàn này lại là nguyên nhân lớn khiến bạn căng thẳng, run rẩy và mất tự nhiên khi bước lên sân khấu.
Nhưng thật ra, khán giả không cần bạn diễn hoàn hảo, họ cần sự chân thật.
Sai một vài từ, nói chậm lại, hay dừng để hít thở đều hoàn toàn bình thường.
Nếu bạn lỡ dừng lại để lấy hơi, hay dùng nhầm từ, họ thậm chí còn thấy bạn chân thật và gần gũi hơn. Điều họ cần là nội dung hữu ích và năng lượng kết nối, chứ không phải một bài diễn văn trơn tru không một vết xước. ..
7. Tái định khung tư duy (Cognitive Reframing)
Nỗi sợ nói trước đám đông thường không xuất phát từ khán giả, mà từ cách bạn diễn giải tình huống. Khi bạn nghĩ rằng họ sẽ đánh giá mình, não bộ sẽ coi sân khấu như một mối đe dọa, kích hoạt cảm giác lo lắng và phản ứng “fight-or-flight.”
Tái khung tư duy là kỹ thuật trong liệu pháp nhận thức hành vi (Cognitive Behavioral Therapy – CBT), giúp bạn chuyển đổi góc nhìn để giảm căng thẳng.
Khi bạn thay đổi khung tư duy, cảm xúc đi kèm cũng đổi theo. Thay vì run sợ, bạn sẽ cảm thấy đây là cơ hội để đóng góp và kết nối, không phải một cuộc thi chấm ai giỏi hơn ai. ..
Người hướng nội và nhạy cảm cao thật ra có lợi thế lớn khi nói trước đám đông: sự chân thành, khả năng lắng nghe, và chiều sâu trong nội dung. Khi kết hợp sự chuẩn bị kỹ lưỡng với những kỹ năng quản lý nỗi sợ, bạn hoàn toàn có thể tỏa sáng theo cách riêng, nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục.
-source: Dear Introvert -

Ảo tưởng khiến nhiều chị em mãi ế dù miệng bảo đã hạ tiêu chuẩn (Sử dụng góc nhìn thống kê)Chào các bác,Nay ngồi cafe vớ...
14/01/2026

Ảo tưởng khiến nhiều chị em mãi ế dù miệng bảo đã hạ tiêu chuẩn (Sử dụng góc nhìn thống kê)

Chào các bác,

Nay ngồi cafe với con em gái (27 tuổi, ngoại hình 6.5/10, nhân viên văn phòng, lương 15tr). Nó than thở mãi là sao tìm người yêu khó quá, dù tiêu chuẩn của nó – theo lời nó nói – là **"Cực kỳ bình thường, chẳng đòi hỏi gì cao sang"**.

Tôi hỏi tiêu chuẩn "bình thường" của nó là gì? Nó liệt kê:

1. **Thu nhập:** Tầm 25-30 triệu/tháng (đủ lo gia đình ở mức cơ bản).
2. **Ngoại hình:** Cao trên 1m70, sạch sẽ, không cần đẹp trai kiểu soái ca.
3. **Tính cách:** Tư duy cầu tiến, chung thủy, tâm lý.

Nghe qua thì rất hợp lý, không đòi hỏi đại gia, không đòi hỏi 6 múi. Nhưng tại sao nó tìm 3 năm nay vẫn không ra? Hoặc gặp được thì người ta không chọn nó?

Vấn đề nằm ở chỗ: **Nó (và rất nhiều phụ nữ khác) đang nhầm lẫn tai hại giữa Mean và Median trong thống kê học.** (xem bình luận)

Có một nghịch lý: Bạn càng sợ, người ta càng bắt nạt        Bởi vì, bản chất con người là ngại phải chiến đấu, ngại xung...
08/01/2026

Có một nghịch lý: Bạn càng sợ, người ta càng bắt nạt
Bởi vì, bản chất con người là ngại phải chiến đấu, ngại xung đột. Và cuộc sống thường vận hành theo kiểu cá lớn nuốt cá bé.
Khi bạn yếu thế, không có khả năng kháng cự, thì họ không có mất chút sức lực hay lo sợ nào về việc phải chiến đấu. Vì thế họ tiếp tục lấn tới.
Có nhiều trường hợp, họ bị kẻ mạnh hơn chèn ép, khi gặp được bạn yếu hơn. Là thời điểm cho họ thể hiện cái tôi của họ, mà không lo bị phản kháng. Đôi khi người ta nói: kẻ tổn thương lại làm tổn thương người khác, có phần nào đúng trong tình huống này.
*Ảnh mượn*

VÌ SAO CHÚNG TA KHÔNG LÀM NHỮNG GÌ ĐÃ ĐỀ RA?Vào mùa hè năm 1830, Victor Hugo phải đối mặt với thời hạn nộp bài bất khả t...
03/01/2026

VÌ SAO CHÚNG TA KHÔNG LÀM NHỮNG GÌ ĐÃ ĐỀ RA?

Vào mùa hè năm 1830, Victor Hugo phải đối mặt với thời hạn nộp bài bất khả thi. Một năm trước, đại văn hào người Pháp đã thỏa thuận với nhà xuất bản rằng ông sẽ viết quyển sách mới với tựa đề The Hunchback of Notre Dame.

Thay vì viết sách, Hugo dành cả năm sau đó theo đuổi những công việc khác, tiếp đãi khách và trì hoãn việc sáng tác. Nhà xuất bản của Hugo tỏ ra khó chịu vì ông cứ trì hoãn hết lần này đến lần khác và rồi đáp trả bằng cách đặt ra một thời hạn nộp tác phẩm khó hoàn thành. Họ yêu cầu Hugo hoàn thành quyển sách vào tháng Hai năm 1831 – thời hạn còn lại chưa đến 6 tháng.

Hugo lập ra một kế hoạch nhằm đánh bại sự trì hoãn. Ông thu gom toàn bộ quần áo, đem ra khỏi phòng ngủ, bỏ vào rương và khóa lại. Trên người ông không còn gì khác ngoài một chiếc khăn choàng lớn. Khi không có quần áo phù hợp nào để ra ngoài, Hugo không còn bị cám dỗ bởi việc rời khỏi căn nhà và bị xao nhãng nữa. Lựa chọn duy nhất của ông là ở lại trong nhà và viết lách.
Chiến thuật của ông đã có tác dụng. Hugo chú tâm vào việc viết lách mỗi ngày và hăng say sáng tác trong suốt mùa thu và mùa đông năm 1830. Tác phẩm The Hunchback of Notre Dame được xuất bản vào ngày 14 tháng 1 năm 1831, sớm hơn thời hạn 2 tuần.

AKRASIA – VẤN ĐỀ TỪ CỔ CHÍ KIM

Nhân loại đã biết đến sự trì hoãn suốt nhiều thế kỷ. Ngay cả các nghệ sĩ sáng tác nhiều như Victor Hugo cũng không hề “miễn nhiễm” với những yếu tố gây xao nhãng trong cuộc sống thường ngày. Thật ra, thói quen này kéo dài đến mức những hiền triết người Hy Lạp cổ đại đã tìm ra một từ diễn tả kiểu hành vi này: Akrasia.

Akrasia là trạng thái hành động mà không biết chắc việc đó có nên làm hay không. Tức là bạn làm việc này dù biết mình nên làm việc khác. Akrasia có thể được tạm dịch là sự trì hoãn hoặc thiếu tự chủ. Nó chính là yếu tố cản trở bạn theo đuổi đến cùng những gì mình đã bắt đầu.

Tại sao Victor Hugo lại cam kết viết quyển sách rồi sau đó lần lữa suốt một năm? Tại sao ta lập kế hoạch, đưa ra thời hạn và cam kết đạt mục tiêu, nhưng sau đó lại chẳng theo đuổi đến cùng?

TẠI SAO TA LẬP KẾ HOẠCH NHƯNG LẠI KHÔNG HÀNH ĐỘNG?

Một cách giải thích cho việc vì sao akrasia lại làm chủ cuộc sống của chúng ta và ta cứ bị cuốn vào sự trì hoãn có liên quan đến một thuật ngữ trong kinh tế học hành vi được gọi là: “tính không đồng nhất về thời gian”. Thuật ngữ trên nói về xu hướng của não bộ con người trong việc coi trọng phần thưởng trước mắt hơn phần thưởng trong tương lai.

Khi bạn lập ra những kế hoạch cho bản thân – chẳng hạn như đặt mục tiêu giảm cân, viết một quyển sách hay học một ngôn ngữ mới – thật ra bạn đang lập ra kế hoạch cho mình trong tương lai. Bạn đang hình dung về cuộc sống mà mình mong muốn trong tương lai và khi nghĩ về tương lai, não bộ của bạn dễ dàng nhìn thấy giá trị của việc bắt tay vào hành động cùng những lợi ích lâu dài.

Tuy nhiên, đến khi phải quyết định, bạn không còn đưa ra sự lựa chọn cho phiên bản tương lai của mình nữa. Lúc này bạn đang ở hiện tại và não bộ chỉ nghĩ về phiên bản của bạn trong hiện tại. Và các nhà nghiên cứu đã khám phá ra rằng phiên bản ở thời điểm hiện tại thích phần thưởng trước mắt chứ không phải lợi ích lâu dài. Đây chính là lí do vì sao có thể bạn đi ngủ trong tâm trạng hào hứng tạo ra sự thay đổi trong cuộc sống, nhưng khi thức dậy lại thấy mình trở về với những thói quen cũ. Não bạn chỉ đánh giá cao những lợi ích lâu dài khi những lợi ích đó vẫn ở tương lai, nhưng nó sẽ đánh giá cao phần thưởng trước mắt lúc nó đang ở thời điểm hiện tại.

Đây chính là lí do vì sao khả năng chống lại cám dỗ của lợi ích trước mắt lại có thể dự đoán chính xác thành công trong cuộc sống. Nắm được cách chống lại sự hấp dẫn của phần thưởng trước mắt – nếu không thể duy trì thì ít nhất thỉnh thoảng cũng phải thực hiện – sẽ giúp bạn kết nối khoảng cách giữa vị trí bạn đang đứng hiện tại và nơi bạn muốn đến.

LIỀU THUỐC CHO AKRASIA: 3 CÁCH ĐÁNH BẠI SỰ TRÌ HOÃN

Sau đây là 3 cách giúp bạn vượt qua hiệu ứng akrasia, đánh bại sự trì hoãn, và theo đuổi đến cùng những gì mình đã bắt tay vào thực hiện.
(Xem bình luận)
---
Nguồn: jamesclear. com
Dịch: urban.coôl
Ảnh và bài viết từ Trạm đọc.

Chúc mừng năm mới!Nếu có gì chưa hoàn thiện ở năm cũ, năm mới ta làm lại nhé!
01/01/2026

Chúc mừng năm mới!
Nếu có gì chưa hoàn thiện ở năm cũ, năm mới ta làm lại nhé!

Trị liệu online hiệu quả và tiện lợi cho thân chủ
29/12/2025

Trị liệu online hiệu quả và tiện lợi cho thân chủ

10 điều cần làm để xây dựng hạnh phúc
13/12/2025

10 điều cần làm để xây dựng hạnh phúc

Address

Phùng Hưng, Phúc La, Hà đông
Hanoi
10000

Telephone

+84812808997

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quang Khải Clinic-Trị liệu tâm lý, tâm thần posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Quang Khải Clinic-Trị liệu tâm lý, tâm thần:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram