02/12/2025
Tôi vẫn nhớ...
Vào một ngày cuối thu, đầu đông, cách đây đã hơn 20 năm, tôi lang thang trên những con đường Tây Bắc. Nắng rất dịu và gió rất êm. Tôi chợt bừng tỉnh khi thấy cả một vạt đồi vàng rực hoa dã quỳ.
Là nắng trên trời, hay nắng trong mắt kẻ lang thang?
Tôi yêu bài thơ Một hôm thấy nắng vàng như là ngày xưa của chú Đỗ Trung Quân từ đó.
Một hôm thấy nắng vàng vừa lên
Vui - buồn không biết nữa
Hơn 20 năm, cứ mỗi độ đông về, khi Hà Nội bước vào mùa đẹp nhất, mùa của nắng vàng, trong lòng tôi lại ngân nga khúc hát lặng thinh.
Chỉ là nắng vàng thôi mà
Chỉ là em đùa thôi mà
Mà nắng vàng ơi
Sao đùa tình tôi
Sao đùa một hơi
Sao đùa tí thôi
Mà mười năm chẵn
Tôi như trái thông hiu quạnh
Rơi bất tỉnh phía chân đồi
Mãi đến bây giờ, nhờ AI và được sự đồng ý của chú (con cảm ơn cô Xuân đã xin phép dùm), tôi mới có cơ hội biến những giai điệu mãi ngân nga trong đầu thành bài hát thực sự. Tôi cứ băn khoăn tự hỏi lúc sáng tác bài thơ ấy, chú Đỗ Trung Quân như thế nào? Một gã phong trần, giọng khàn mộc mạc, hay là một chàng thư sinh bần thần trong nắng thu?
Trong đầu tôi cứ quẩn quanh 3 giọng hát, một thô mộc, một thư sinh, và một của tôi, một gã đàn ông trung niên thô kệch, thích rượu và bốc phét, nhưng vẫn còn biết yêu cái nắng rơi rớt đầu đông.
Bài hát được phổ nhạc với sự cho phép của Nhà thơ Đỗ Trung Quân. Con xin cảm ơn chú rất nhiều.Tôi biết đến và yêu bài thơ Một hôm thấy nắng vàng vừa lên của ...