Đậu đỏ biết đi

Đậu đỏ biết đi những câu chuyện kỳ cục

🌻Nếu một đời không rực rỡ thì sao?Tớ luôn sợ một ngày màu sắc của mình biến mất.Sợ những ngày tối trời không lối thoát, ...
12/04/2026

🌻Nếu một đời không rực rỡ thì sao?

Tớ luôn sợ một ngày màu sắc của mình biến mất.

Sợ những ngày tối trời không lối thoát, sợ cảm giác mình lại rơi xuống, sợ bản thân trở thành người mình từng ghét...

Nhưng lần này, nỗi sợ không còn là thứ khiến tớ muốn biến mất. Nó chỉ là một phần của tớ — một phần đang học cách tồn tại sau những cơn sóng dữ.

Tớ vẫn có thể khóc, vẫn có thể sợ.
Nhưng tớ sẽ không bỏ rơi mình nữa.

-------‐------------------------------------
Thật ra đây không phải bản thảo đầu tiên. Bản đầu tiên tớ viết, đầy oán giận và chán ghét. Nó được viết ra vì đã quá ám ảnh tớ, sau tất cả. Tớ ghét bản thân, cũng lại cảm thấy đến đây được rồi, không muốn nỗ lực nữa - tớ trở thành người mình từng chán ghét. May mắn thay, tớ dừng lại đúng lúc...

Nếu cậu đã đọc đến đây, cảm ơn cậu rất nhiều.
Mình không biết cậu là ai, đang ở giai đoạn nào của cuộc đời, hay đang đi trên con đường ra sao. Nhưng nếu cậu từng có một khoảnh khắc buông bỏ bản thân, nằm vùi trong chăn...
Cậu có thể viết cho mình. Viết dài cũng được, lan man cũng được. Mình hứa sẽ đọc và trân trọng chúng.

Từ một người lạ,
Mèo con đi lạc👩‍⚕️

🌻 Biết đủ...Không phải lúc nào ta cũng nhận ra ý nghĩa của một việc ngay khi đang làm nó. Tôi cũng vậy — cho đến khi một...
31/03/2026

🌻 Biết đủ...

Không phải lúc nào ta cũng nhận ra ý nghĩa của một việc ngay khi đang làm nó. Tôi cũng vậy — cho đến khi một người bệnh nắm lấy tay mình.

Hôm ấy, tôi đi thăm bệnh nhân theo lời thầy. Thành thật mà nói, tôi bước vào phòng bệnh chỉ vì trách nhiệm của một sinh viên theo chân thầy. Tôi thoáng suy: Tại sao ngày nào cũng phải gặp bệnh nhân như thế này? Mình là sinh viên, đâu có điều trị, đâu có giúp được gì. Việc lặp đi lặp lại này có thực sự giúp mình học thêm không, hay về đọc sách còn hiệu quả hơn?
Dù không hiểu hết ý nghĩa của việc đó, tôi vẫn cố gắng hỏi han từng người bệnh một cách chi tiết. Có lẽ vì tôi là sinh viên y, và tôi không muốn qua loa trước người bệnh – dù lòng vẫn đầy hoài nghi về giá trị mình mang lại.

Em là một trong số những bệnh nhân tôi được phân công thăm hỏi. Cô bé kém tôi một tuổi, đã nằm viện gần nửa tháng. Làn da vàng sạm, củng mạc mắt vàng. Đôi chân sưng phù, căng lên với những vết rạn rõ rệt. Khi tôi hỏi thăm, em vẫn mỉm cười, nói rằng mình đỡ nhiều rồi: chân bớt sưng, người đỡ mệt.

Em hỏi tôi một câu rất khẽ:
“Giờ em tỉnh rồi, em có thể tự đi vệ sinh được không chị? Mặc bỉm thế này em ngại lắm.”

Tôi khựng lại. Rất tiếc, là chưa thể. Không chỉ vì chỉ định của bác sĩ, mà vì em đang đặt catheter tĩnh mạch đùi – chỉ một lần đứng dậy không an toàn cũng có thể ngã, có thể nhiễm trùng. Tôi giải thích cho em, cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể. Em im lặng, rồi gật đầu.
Tôi hỏi cho vơi đi không khí:
“Ở viện chán lắm rồi đúng không?”
Em thở dài: “Chán lắm. Em chỉ muốn được về nhà, được đi học. Chị ơi, rồi em có được về không?”
“Tất nhiên là có,” tôi nói. “Em cố gắng nghe lời các bác sĩ nhé.”

Tôi đưa tay ra, định vỗ nhẹ lên tay em như một cử chỉ trấn an. Nhưng bất ngờ, em nắm chặt lấy tay tôi. Rất chặt.
“Em sẽ cố gắng. Cảm ơn chị.”

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy ấm áp – và lúng túng. Ấm áp vì cảm nhận được sức mạnh của một sinh mệnh đang khao khát sống. Lúng túng vì tôi nhận ra mình chưa làm được gì ngoài vài lời an ủi bình thường. Có lẽ, chính chiếc áo blouse tôi đang mặc đã là điểm tựa niềm tin cho em, dù bản thân tôi lúc đó vẫn còn bao nỗi mơ hồ. Tôi không rõ vì sao mắt mình nhòe đi. Chỉ biết trái tim tôi cũng rực cháy trong khoảnh khắc ấy.

Sau khi rời phòng bệnh, cái nắm tay đó không biến mất. Nó theo tôi suốt nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần sau. Tôi bắt đầu nhìn những bệnh nhân khác khác đi. Tôi nhận ra “quan sát bệnh nhân” không chỉ là nhìn dấu hiệu sinh tồn, kết quả xét nghiệm hay triệu chứng ghi trong hồ sơ. Quan sát là thấy được sự mệt mỏi trong ánh mắt, sự lo lắng trong một câu hỏi rất đời, và cả những mong muốn nhỏ bé mà người bệnh đôi khi không dám nói ra.
Tôi nhận ra một sự thật: Mình chưa đủ giỏi, chưa đủ quyết tâm. Và vì thế, tôi không có quyền mơ hồ. Với người thầy thuốc, không biết sẽ làm khổ bệnh nhân. Nguy hiểm hơn nữa là khi không biết, nhưng lại tự tin nghĩ rằng mình "biết đủ".

Nhờ những phương pháp điều trị cập nhật, người bệnh mới có cơ hội sống và sống tốt hơn. Nhưng những tiến bộ đó chỉ có ý nghĩa khi người thầy thuốc không cho phép mình dừng lại ở mức biết đủ.

Lúc này, tôi mới thực sự hiểu vì sao thầy bắt chúng tôi phải đi quan sát từng bệnh nhân. Không phải để làm cho đủ bài, mà để hiểu – để thấy trách nhiệm của nghề y nặng nề và nghiêm túc đến mức nào. Quan sát để không thờ ơ. Học để không mơ hồ. Và làm nghề với một nguyên tắc rất rõ ràng: trách nhiệm của người làm y là không được phép dừng lại ở mức “biết đủ”.

Nếu một ngày tôi không còn rung động trước những cái nắm tay như thế nữa, liệu tôi có còn nên tiếp tục đứng ở đây không?

Có những câu hỏi không cần trả lời ngay. Nhưng có lẽ, chính việc dám đặt câu hỏi đã là một cách để ta không dừng lại ở mức “biết đủ”.

🌻 Ngày 21: chia sẻ câu chuyện đến mọi ngườiTừ ngày đầu tiên đến ngày cuối cùng, tôi đã trải qua rất nhiều thứ. Lần đầu t...
03/03/2026

🌻 Ngày 21: chia sẻ câu chuyện đến mọi người

Từ ngày đầu tiên đến ngày cuối cùng, tôi đã trải qua rất nhiều thứ. Lần đầu tiếp xúc với hồi sức, lần đầu hiểu rõ thế nào là nguy kịch - sự sống mong manh đến thế lại kiên cường đến thế. Lần đầu trong vai người nhà bệnh nhân nghe tin xấu cũng lần đầu trở thành chính bệnh nhân đó...

Năm nay, hãy trở thành một người may mắn nhé💕

Ngày 20: Tặng quà Sự thật là tớ siêu thích được tặng quà cho mọi người. Quà của tôi, cái thì vô dụng, cái thì cũng chẳng...
03/03/2026

Ngày 20: Tặng quà

Sự thật là tớ siêu thích được tặng quà cho mọi người. Quà của tôi, cái thì vô dụng, cái thì cũng chẳng ngon lắm, cái thì kỳ cục nên chỉ cần có ngươig chịu nhận là đã vui vẻ đến xoay quanh. Càng vui khi mọi người phản hồi kiểu: bánh ăn ngon lắm, mẹ tớ bảo ngon, kẹp tóc này xinh đấy,...

Sự thật thì chỉ cần nhận là mình vui rồi còn nhận xong thì làm sao cũng được á. (Tớ vẫn chưa tặng đủ người nên nếu bạn nào muốn có thể "đặt hàng" nhé - thế mới có ích chút👻)

📷: tự nhiên đâu mất ảnh cũ rồi, tạm kẹp tóc trứng sống nhá😵‍💫

🌻 Ngày 19: Tâm sự với người lạTớ thích viết thư, cũng thích được nhận thư và càng thích hơn khi được chờ đợi khoảnh khắc...
03/03/2026

🌻 Ngày 19: Tâm sự với người lạ

Tớ thích viết thư, cũng thích được nhận thư và càng thích hơn khi được chờ đợi khoảnh khắc nhận được chúng. Thật tuyệt, nhỉ?

03/03/2026

Day 18: Literally survive the day.
Có lúc “sống sót qua ngày” lại trở thành một nhiệm vụ khó. Tớ từng nghiêm túc tự hỏi liệu mình còn đi tiếp con đường bác sĩ được không.

Tớ thấy có lỗi vì những điều mình đã chưa đủ dịu dàng, chưa đủ dũng cảm.

Nhưng rồi cũng không sao. Tớ vẫn ở đây. Vẫn đứng vững.

Cảm ơn gia đình và bạn bè đã ở bên.

03/03/2026

Ngày 16: Ăn bất kỳ thứ gì bạn muốn

Haha, tớ đã nghĩ mình sẽ lên kế hoạch ăn thật nhiều nhưng khi ngày này xảy ra thì lại ăn ít thui. Nó đã khiến tớ vui mấy ngày lận 😉

🌟 Ngày 17: Ở bên Ngoại
Không biết nữa, bà có lẽ cũng yêu quý cháu nhỉ? Bà trở nên nhạy cảm hơn, mong muốn được gần con cháu. Đây hẳn là một ngày đẹp trời, thật tuyệt khi những người ta yêu thương vẫn còn ở đây

🌟 Ngày15: Chụp một bộ ảnhĐơn giản là tớ - mộng mơ và lạc lối🌙
03/03/2026

🌟 Ngày15: Chụp một bộ ảnh
Đơn giản là tớ - mộng mơ và lạc lối🌙

03/03/2026

🌻 Ngày 14: Dạo chơi - Festival Thăng Long - Hà Nội 2025

Food, people - so good

🌻 Ngày 13: Chơi thể thao
03/03/2026

🌻 Ngày 13: Chơi thể thao

🌻Ngày 12: Nguyệt thực 🌙Tớ đã rất háo hức khi nghe tin sẽ có nguyệt thực. Tớ mang ghế ra ngoài để ngắm trăng, nhưng việc ...
10/02/2026

🌻Ngày 12: Nguyệt thực 🌙

Tớ đã rất háo hức khi nghe tin sẽ có nguyệt thực. Tớ mang ghế ra ngoài để ngắm trăng, nhưng việc quan sát bằng mắt thường khá khó. May mắn thay, tớ có máy ảnh, nhờ vậy tớ vẫn có thể quan sát và ghi lại được khoảnh khắc nguyệt thực.

Dù máy ảnh không xịn và ảnh chụp cũng không thật sự rõ nét, nhưng chỉ cần được nhìn thấy nguyệt thực thôi cũng đủ khiến tớ rất vui, và càng thêm yêu chiếc máy ảnh đầu tiên của mình hơn.

10/02/2026

🌻Ngày 11 – Xem phim về kháng chiến cứu nước 🇻🇳

Cả phim tài liệu lẫn phim Ngã Ba Đồng Lập đều cực kỳ hay và ý nghĩa. Tôi đã khóc ngay từ những phút đầu tiên chiếu phim… 🥲

Tiếc là lại quên không mang khăn tay. Đây hẳn là một trong những dịp hiếm hoi mà chiếc khăn bé nhỏ ấy có thể trở thành nhân vật chính cứu rỗi cuộc đời tôi. 🧻✨

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đậu đỏ biết đi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category