Sức Khỏe & Đời Sống

Sức Khỏe & Đời Sống Suc khoe - Cẩm nang các bí quyết sống khỏe mỗi ngày. Chăm sóc phòng tránh bệnh cho gia đình, trẻ nhỏ. Mẹo vặt tăng cường thể lực, chữa bệnh đơn giản hiệu ...

Mẹ chồng hất canh vào mặt chửi tới vô phức, tối im lặng ký lệnh rút vốn 800 tỷ khiến công ty đó phá sản…Tôi tên Ngọc Anh...
16/02/2026

Mẹ chồng hất canh vào mặt chửi tới vô phức, tối im lặng ký lệnh rút vốn 800 tỷ khiến công ty đó phá sản…
Tôi tên Ngọc Anh, ba mươi hai tuổi, từng nghĩ mình đủ bản lĩnh để làm dâu nhà họ Trịnh. Tôi sai.
Tối đó là bữa cơm “ra mắt lại” sau khi tôi nhận chức Giám đốc vận hành ở An Phú Tech – công ty của chồng tôi, Quang Huy. Tôi đã cố ăn mặc giản dị, nói năng vừa phải, tránh mọi câu khiến mẹ chồng – bà Trịnh Mai khó chịu. Nhưng bà vẫn nhìn tôi như một vết bẩn bám vào gia phả.
“Cô tưởng lên chức là thành bà chủ à?” Bà đặt đôi đũa xuống đánh “cạch”. “Nhà này không thiếu người giỏi. Thiếu mỗi loại đàn bà biết điều.”
Tôi nuốt khan, cố giữ bình tĩnh. Quang Huy gượng cười: “Mẹ, Ngọc Anh làm tốt mà…”
“Im!” Bà gằn, ánh mắt như dao. “Tôi nói cho cô nghe, thứ người như cô—”
Tôi còn chưa kịp hiểu “thứ người” là thứ gì thì bà bưng tô canh trước mặt, hất thẳng. Nước canh nóng tạt vào má, chảy xuống cổ, mùi hành tiêu bốc lên cay xè. Tôi chết sững, bàn tay run đến mức không lau nổi. Bà đứng bật dậy, chỉ thẳng:
“Vô phúc! Đúng là đồ mang xui xẻo vào nhà! Chồng cô mà sụp thì cũng do cô!”
Quang Huy đập bàn: “Mẹ quá đáng rồi!”
Nhưng bà chỉ cười nhạt. Tôi nhìn chồng, đột nhiên hiểu: trong căn nhà này, lời của tôi không có trọng lượng...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Mẹ chồng bất ngờ gọi điện cho tôi lúc nửa đêm rồi bảo tôi ngay lập tức c:uố;n g-ó:i về nhà mẹ đẻ 1 tuần trong khi chồng ...
16/02/2026

Mẹ chồng bất ngờ gọi điện cho tôi lúc nửa đêm rồi bảo tôi ngay lập tức c:uố;n g-ó:i về nhà mẹ đẻ 1 tuần trong khi chồng tôi đi công tác

0:17. Điện thoại rung như mắt mèo mở trong đêm. Tôi lồm cồm bật dậy trong phòng khách tối om, vẫn còn ngái mùi nước lau sàn buổi chiều. Tên hiển thị: Mẹ.

“Con dậy à?” Giọng bà đều và nhỏ, không dính một sợi h:oả:ng h:ốt nào. “Giờ này con thu xếp đồ đạc đi, về bên ngoại một tuần. Thằng Huy nó đi công tác. Nhà không có đàn ông, không nên ở.”

Tôi ngồi thẳng lên: “Mẹ… nửa đêm rồi mà. Có chuyện gì không ạ?”

“Không. Mẹ nói vậy. Đừng hỏi. Ngay bây giờ.”

C:ụp. Đầu dây bên kia đặt xuống. Tôi đưa máy ra trước mặt, nhìn cái đồng hồ lặng lẽ trôi qua 0:18 như thể một phút vừa rồi chỉ là ảo giác.

Huy—chồng tôi—đã kéo vali đi từ chiều. Cử chỉ gấ:p g;áp, cười hối hả, “Mẹ nhắn anh ra sân bay sớm, không kẹt xe.” Tôi ôm anh ở ngưỡng cửa, mùi nước hoa đàn ông thoáng qua rồi mất. “Ba ngày nhé,” anh nói. “Có khi một tuần,” anh sửa, “tùy đối tác.”

Tôi không biết vì sao tôi nghe lời mẹ—người đ:àn bà luôn nói như đặt xuống một ly trà đầy, đủ ấm, đủ kẽo kẹt, không chừa chỗ cho phản biện. Có lẽ vì tôi quen được dẫn dắt trong nhà này. Có lẽ vì tôi sợ cái im lặng của căn hộ khi Huy đi—im lặng kiểu biết nói tiếng người.

Tôi nhét bừa quần áo vào balo, lấy ví, lấy sạc điện thoại.

Nửa tiếng sau, tôi ở trên taxi, sống lưng lạnh dần theo điều hoà, nghĩ mãi về chữ “không nên ở” bà vừa dùng. Không phải “n;guy h:iể:m”, không phải “sửa điện”, là “không nên”—cái câu gây bực nhất trần đời.

Tôi ngủ một giấc qua loa. Gần sáng, tôi chợt giật mình vì nhớ cái thẻ bảo hiểm còn trong két. Hôm sau tôi phải đưa mẹ tôi đi khám mắt, thiếu thẻ là phiền.

Tôi mặc áo khoác, n;-ổ máy chiếc xe máy cũ, quay lại chung cư. 9:10 sáng. Nắng rải xuống mặt đường như rắc mè. Thang máy lên tầng 12. Tôi nhập mật mã cửa. Cánh cửa bật mở nhẹ—lạ: tôi nhớ đã khoá hai lớp.

Mùi sả chanh nồng lên. Trong giày dép ở sảnh, ngoài đôi giày thể thao của Huy và dép của tôi, có thêm một đôi dép bông màu hồng bé xíu, gót in hình thỏ. Bên cạnh là một xe nôi gấp. Tôi đứng lại một giây, như người ta dừng trước một bức tranh vẽ sai phối cảnh.

Tiếng ru con vẳng ở phòng ngủ: “Ầu ơ… con kiến mà leo cành đa…” Giọng phụ nữ lạ. Tiếng ru ấy không phải của mẹ chồng tôi—bà không ru theo kiểu kéo chữ.

Tim tôi đập thành những nhịp ngắn.

Tôi bước vội vào phòng ngủ. Cánh cửa mở ra một thế giới không thuộc về tôi.

Trên giường—chiếc giường của tôi—là một người đàn bà trẻ ôm một đ:ứa b:é, tóc bết mồ hôi, mặc bộ đồ bầu màu xanh lơ. Mẹ chồng tôi ngồi bên, chậm rãi vỗ lưng đứa nhỏ, cặp mắt trông coi mọi thứ. Huy đứng tựa vào tủ, không vest, không laptop, có đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ.

Cả ba cùng ngẩng lên. Trong một giây, tôi nghĩ mình n":gã—nhưng không..Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Cho ở nhờ 3 năm, mẹ chồng lấy nhà tôi cho em chồng làm của hồi môn, tôi âm thầm chịu đựng, chờ đến ngày dạm ngõ mới nói ...
16/02/2026

Cho ở nhờ 3 năm, mẹ chồng lấy nhà tôi cho em chồng làm của hồi môn, tôi âm thầm chịu đựng, chờ đến ngày dạm ngõ mới nói ra sự thật khiến nhà trai ch/ạy m/ất dép...
Ngày tôi và chồng cưới nhau, cha mẹ tôi thương con gái đi lấy chồng xa nên cho hẳn một căn nhà ở thành phố để hai vợ chồng an cư. Chồng tôi khi ấy còn tay trắng, mẹ chồng thì luôn miệng khen “con dâu có phúc, chồng con nhờ đó mà trưởng thành”. Tôi cũng chỉ mong cả nhà sống hòa thuận, nên chưa bao giờ nhắc đến việc nhà ấy là của cha mẹ đẻ để lại.
Cuộc sống hôn nhân trôi qua, chúng tôi sinh một bé trai kháu khỉnh. Tôi đi làm, chồng cũng ổn định công việc. Tưởng như mọi thứ êm đềm, nhưng mọi sóng gió bắt đầu từ khi em gái chồng – tên Hạnh – ra trường, thất nghiệp, rồi dọn đến nhà tôi ở tạm. Tôi không ph/ản đ/ối, vì nghĩ chị em trong nhà nương tựa nhau cũng tốt.
Nhưng “ở nhờ” một năm, hai năm… rồi ba năm, Hạnh chẳng có ý định đi đâu. Trái lại, mẹ chồng tôi thường xuyên lui tới, coi căn nhà này như nhà của mình. Bà thậm chí còn tuyên bố với họ hàng:
— Nhà này là của thằng cả, mai mốt cưới gả con gái, coi như hồi môn cho nó.
Nghe đến đó, tôi chỉ biết cười nhạt. Tôi đã quá quen với tính thi/ên v/ị của bà, nhưng chưa bao giờ nghĩ bà lại ngang nhiên lấy công sức, tài sản của bên ngoại tôi để cho con gái ru/ột của mình.
Thời gian trôi, Hạnh có người yêu – một anh chàng khá bảnh bao, nhà cũng thuộc dạng có điều kiện. Gia đình nhà trai ưng lắm, càng thêm phấn khởi khi nghe mẹ chồng tôi nói:
— Con gái tôi sẽ có sẵn nhà ở thành phố, khỏi phải lo.
Tin ấy khiến nhà trai càng sốt sắng thúc giục làm lễ dạm ngõ. Tôi nghe mà ch/ua ch/át. Từng lời bà nói, từng cái gật gù hài lòng của nhà trai, như những nh/át d/ao c/ứa vào lòng tôi.
Tôi không nói, cũng chẳng cãi. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát, chờ đến ngày sự thật được phơi bày.
Ngày dạm ngõ, nhà trai kéo đến đông đủ, ai cũng hớn hở. Hạnh mặc áo dài đỏ, tươi cười rạng rỡ. Mẹ chồng tôi hãnh diện ra mặt, liên tục khoe “của hồi môn là căn nhà to đùng ở trung tâm, chỉ chờ hai đứa về ở”.
Đến lúc bàn chuyện chính thức, đại diện nhà trai hỏi rõ:
— Vậy ngôi nhà hiện nay đứng tên ai, giấy tờ ra sao, để chúng tôi yên tâm cho con trai bước vào hôn nhân?
Không khí trong phòng bỗng chùng xuống. Mẹ chồng tôi lúng túng một chút nhưng vẫn gượng cười:
— Nhà thì để con gái tôi đứng tên, bên ngoại đã hứa cho từ lâu rồi.
Tôi ngồi im lặng suốt từ đầu, bấy giờ mới chậ/m rã/i đặt tập giấy tờ lên bàn. Tôi nhìn thẳng vào mắt nhà trai, giọng dõng dạc:
— Xi/n lỗ/i, căn nhà đó là. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Cô gái ngh//èo chỉ mang giỏ hoa quả tới nhà bạn trai ra mắt, ai ngờ mẹ anh vừa nhìn đã vội bê mâm cơm thịnh soạn cất đi,...
15/02/2026

Cô gái ngh//èo chỉ mang giỏ hoa quả tới nhà bạn trai ra mắt, ai ngờ mẹ anh vừa nhìn đã vội bê mâm cơm thịnh soạn cất đi, bày ra mâm cơm toàn rau luộc, cô đứng lên nói một câu khiến cả nhà anh ngh//ẹn đ/ắng…
Hà sinh ra ở một vùng quê ngh//èo ven sông. Bố m/ất sớ/m, mẹ tần tảo sớm hôm nuôi hai chị em ăn học. Cuộc sống khó khăn dạy Hà cách sống tiết kiệm, tự lập và biết trân trọng những điều nhỏ bé.
Lên đại học ở thành phố, Hà làm thêm đủ nghề: bưng bê quán cà phê, gia sư, b/án hàn/g onli/ne… Nhờ vậy, cô không chỉ trang trải sinh hoạt phí mà còn gửi về phụ mẹ một phần. Chính trong một lần đi làm thêm ở thư viện, Hà quen Nam – sinh viên năm cuối, cao ráo, hiền lành, gia đình khá giả.
Yêu nhau hơn một năm, Nam đề nghị đưa Hà về ra mắt bố mẹ. Hà vừa mừng vừa lo. Cô biết hoàn cảnh hai bên cách xa, nhưng tin vào tình cảm chân thành của Nam.
Sáng hôm đó, Hà dậy sớm đi chợ, lựa những loại hoa quả tươi nhất: táo đỏ, nho tím, cam vàng… Cô cẩn thận gói vào một giỏ mây xinh xắn, thắt ruy băng. Dù món quà giản dị, nhưng là thứ tốt nhất cô có thể mua bằng đồng tiền mình tự kiếm.
Tới nhà Nam, Hà lễ phép chào hỏi. Bố Nam vui vẻ đáp lại, còn mẹ anh – bà Hạnh – chỉ liếc nhanh giỏ hoa quả, ánh mắt thoáng chút h/ờ h/ững.
“Con bé mang gì vậy Nam?” – bà hỏi.
“Dạ, hoa quả tráng miệng mẹ ạ.” – Nam đáp, tươi cười.
Bà Hạnh gật nhẹ, rồi quay vào bếp nói nhỏ gì đó với cô giúp việc. Hà không để ý, vẫn nghĩ mọi chuyện bình thường.
Một lúc sau, bàn ăn được bày ra. Trước mặt Hà là đĩa rau muống luộc, bát canh bí loãng, thêm đĩa đậu phụ rán nguội ngắt. Mọi thứ đều đơn sơ, trong khi mùi thơm từ bếp vẫn bay ra nức mũi. Qua khe cửa, Hà thoáng thấy một mâm cơm thịnh soạn: gà luộc vàng óng, cá hấp, tôm rim, thịt kho… đang được bê đi cất.
Nam c/au m/ày: “Mẹ ơi, con tưởng sáng nay mẹ nấu nhiều món lắm mà?”
Bà Hạnh cười gượng: “À, mấy món kia để dành đãi khách chiều nay. Ăn rau cho thanh đạm cũng tốt.”
Hà khẽ mỉm cười, cầm đũa ăn vài miếng, nhưng lòng đã nhận ra câu chuyện. Không khí bàn ăn nặ/ng n/ề.
Ăn được một lúc, Hà đặt đũa xuống, nhẹ nhàng đứng lên. Cả bàn hướng mắt về cô. Giọng Hà bình tĩnh nhưng rõ ràng. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Bố chồng không ăn cơm tối với ai ngoài… tôi, cho dù tôi tăng ca về muộn đến 10h đêm ông cũng chờ mới ăn. Mẹ chồng thì mặ...
15/02/2026

Bố chồng không ăn cơm tối với ai ngoài… tôi, cho dù tôi tăng ca về muộn đến 10h đêm ông cũng chờ mới ăn. Mẹ chồng thì mặt sư/ng mà/y xỉ/a nghi ngờ tôi và bố chồng có tì/nh ý gì...cho đến 1 hôm ông bị ng/ã👇

Tôi về làm dâu được hai năm, và có lẽ chỉ cần từng ấy thời gian để hiểu rằng gia đình chồng giống như một căn nhà ba tầng luôn bật đèn sáng bên ngoài nhưng bên trong đầy góc tối. Góc tối nhất, chính là mối qu//a/n h///ệ giữa tôi – mẹ chồng – và bố chồng.

Mọi chuyện bắt đầu từ thói quen kỳ lạ của bố chồng:
Ông không ăn cơm tối với ai ngoài tôi.
Cho dù tôi tăng ca về đến tận 10 giờ đêm, ông vẫn ngồi bên bàn ăn, bật đèn vàng, im lặng chờ tôi bước vào cửa.

Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản rằng ông thương con dâu đi làm vất vả. Nhưng sự thương ấy kéo dài đến mức… không bình thường.

Có lần tôi về muộn, mẹ chồng mang mâm cơm lên phòng riêng ăn một mình, còn chồng tôi đã ăn xong từ sớm. Thấy bố chồng vẫn ngồi đó, tôi ngượng nên nói:

– Bố ăn trước đi ạ, con bận quá, con không dám để bố đợi.

Ông chỉ mỉm cười hiền:
– Không sao, bố ăn với con mới ngon.

Ngay lúc ấy, mẹ chồng từ trong bếp bước ra, ánh mắt sắc l/ẹ/m như d/a/o c/ứ/a:
– Ông thích ăn với ai thì ăn, chứ chẳng ai rảnh ngồi chờ như ông đâu.

Tôi đứng ch/ế/t lặ//ng. Giọng bà đầy m/ỉa ma/i, đầy ho/ài ng/hi.
Tôi hiểu, bà không chỉ nói về chuyện ăn tối.
ĐỈNH ĐIỂM – KHI TÔI CÓ B//Ầ//U

Khi tôi báo tin mình m//a/ng th//ai, cả nhà đáng lẽ phải vui. Nhưng mẹ chồng lại chậm rãi nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi buông một câu khiến ti//m// tôi đô//ng c//ứng:

– Đứ//a b/é… chắc chắn là của thằ//ng Tùng chứ?

Chồng tôi ngơ ngác:
– Mẹ nói vớ vẩn gì thế?
Rồi tối đó bố chồng ng///ã trong nhà tắm cả nhà tôi mới rõ lý do ông luôn muốn ăn tối với tôi. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Trước ngày cưới 1 tháng, gia đình chồng họp lại, thản nhiên bảo tôi: "Nhà ba phòng thì để bố mẹ một phòng, em gái một ph...
15/02/2026

Trước ngày cưới 1 tháng, gia đình chồng họp lại, thản nhiên bảo tôi: "Nhà ba phòng thì để bố mẹ một phòng, em gái một phòng. Còn lại hai đứa ngủ phòng khách cũng được" nhưng ngôi nhà đó LÀ căn hộ tôi tự mình trả góp cơ mà...

Tôi 29 tuổi, nhân viên marketing, tích góp 5 năm cộng thêm tiền tiết kiệm từ thời đi làm thêm nên cuối cùng cũng mua được một căn hộ ba phòng ngủ. Đó là ước mơ của tôi: một nơi rộng rãi, sáng sủa, nếu sau này có con thì sẽ có phòng riêng, còn một phòng để làm việc.

Tôi gặp Dũng – bạn trai hiện tại – lúc đang sửa nhà. Anh hiền lành, chăm chỉ, gia đình làm buôn bán ở tỉnh lẻ. Yêu nhau hơn một năm, anh cầu hôn và tôi đồng ý. Tôi vốn nghĩ hôn nhân chỉ cần hai người thương nhau là đủ… nhưng chỉ đến khi chuẩn bị cưới, tôi mới hiểu rằng mình đã quá ngây thơ.

Hôm ấy, tôi mời bố mẹ và em gái Dũng đến nhà mới ăn cơm. Căn hộ vừa hoàn thiện nội thất xong, mọi thứ còn thơm mùi gỗ mới. Mẹ anh – bà Thanh – nhìn ngó khắp nhà, không giấu được ánh mắt đầy tham vọng:

– Nhà rộng nhỉ. Ba phòng ngủ cơ à con?

Tôi cười nhẹ:

– Dạ, con tính sau này làm một phòng đọc sách, một phòng chuẩn bị cho em bé.

Bà gật gù, nhưng ánh mắt không giống đang nghe. Bà quay sang Dũng, rồi nói như ai đó nợ bà lời giải thích:

– Hai đứa cưới rồi ở đây luôn chứ?

– Dạ, ở đây ạ. – Dũng đáp.

Bà búng tay:

– Thế tốt. Mai mốt bố mẹ già cũng lên ở cùng thời gian đầu, rồi con bé Châu (em gái Dũng) học đại học trên này, ở luôn với anh chị cho tiết kiệm. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Suốt 6 năm ròng, mẹ chồng 61 tuổi lặn lội lên thành phố chăm cháu, tháng nào cũng dứt khoát yêu cầu con dâu đưa đủ 11 tr...
15/02/2026

Suốt 6 năm ròng, mẹ chồng 61 tuổi lặn lội lên thành phố chăm cháu, tháng nào cũng dứt khoát yêu cầu con dâu đưa đủ 11 triệu.
Mới 5 giờ sáng, bà Tư đã gõ cửa phòng con dâu. “Dậy đi con, chuẩn bị sữa cho thằng Tí,” giọng bà đều đều, không gắt gỏng nhưng cũng chẳng mấy dịu dàng. Sáu năm nay, từ ngày vợ chồng Hưng – Lan sinh con đầu lòng, bà Tư từ quê lặn lội lên thành phố ở trọ cùng con để chăm cháu. Một mình một phòng nhỏ dưới gác, sáng đi chợ, trưa nấu cơm, chiều đưa đón cháu, tối ru ngủ. Bà làm tất cả, gần như không phàn nàn điều gì… ngoại trừ việc mỗi tháng phải đưa đủ 11 triệu.
Khoản tiền này luôn khiến Lan nghẹn trong lòng. Lương cô chỉ hơn 13 triệu, góp vào 11 triệu cho mẹ chồng thì còn lại chẳng bao nhiêu. Hưng lương cao hơn vợ, nhưng áp lực trả nợ mua nhà khiến anh ngại mở miệng. Hai vợ chồng nhiều lần bàn nhau: “Hay nói giảm bớt vài triệu?”, nhưng rồi lại thôi, bởi bà Tư rất ‘cứng’. Tháng nào cũng đúng ngày mùng Một, bà đưa điện thoại, mở ghi chú: “Chi phí nuôi cháu – 11.000.000”. Không hơn không kém.
Ở quê, họ hàng xì xào:
– Con nhỏ đó đi làm mà tháng nào cũng bị bà bắt nộp tiền, chẳng khác nào thuê người trông con!
– Bà Tư ham tiền lắm, lên thành phố là đổi tính.
Những lời dị nghị ấy lan đến tai vợ chồng Hưng khiến họ càng thêm khó xử. Lan đôi lúc tủi thân, khóc thầm:
– Mẹ chồng gì mà tính từng đồng vậy anh?
Hưng thở dài:
– Anh cũng không biết nói sao… nợ nần, công việc của mẹ dưới quê cũng chẳng có. Mà bà chăm con mình tận tụy thật.
Đến ngày bé Tí vào lớp 1, bà Tư tuyên bố sẽ về quê hẳn để trông nhà, dưỡng tuổi già. “Từ nay hai đứa tự thu xếp. Mẹ già rồi, không theo phụ được nữa.” Câu nói nhẹ nhưng khiến Lan hơi… thở phào. Dù yêu quý bà, cô cũng chẳng giấu được cảm giác được “giải thoát” khỏi khoản 11 triệu mỗi tháng.
Ngày bà xách vali rời căn phòng trọ quen thuộc, Hưng bảo vợ:
– Mẹ đòi gì thì cũng giúp mình sáu năm, mình biếu bà ít tiền gọi là cảm ơn.
Lan gật đầu, định chuẩn bị một phong bì 20 triệu.
Nhưng khi bước vào phòng bà để dọn dẹp lần cuối, Lan bỗng thấy một phong bì dày cộp nằm giữa bàn, trên ghi rõ:
Tổng: 872.500.000 đồng.”
Lan chết đứng. Hưng đọc xong, mặt tái mét. Bên dưới phong bì còn có một tờ giấy viết tay của bà Tư. Vừa đọc được vài dòng, Lan run bắn, nhìn chồng:
– Anh… có khi phải gọi công an thật rồi..Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Tôi ở nhà nấu cơm cho con trai và con dâu chẳng may kho thịt bị ch:áy, con dâu về đã b:ắt tôi nhịn ăn hôm đó rồ đu/ổi tô...
15/02/2026

Tôi ở nhà nấu cơm cho con trai và con dâu chẳng may kho thịt bị ch:áy, con dâu về đã b:ắt tôi nhịn ăn hôm đó rồ đu/ổi tôi ra khỏi nhà👇

Tôi về ở cùng vợ chồng con trai sau khi nghỉ hưu. Ở tuổi này, điều tôi s/ợ nhất là cô đơn, nên được sống cùng con cháu tôi thấy cũng là một may mắn. Mỗi ngày, tôi cố gắng dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm canh cho chúng nó để đỡ đần phần nào chuyện gia đình.

Hôm ấy, thằng b/é cháu nội quấy suốt từ trưa. Tôi bế nó đi đi lại lại trong nhà đến mỏi rã rời. Khi cháu ngủ, tôi tranh thủ xuống bếp kho nồi thịt mà con dâu thích—loại thịt rim nước dừa mà nó thường khen “ăn như ngoài quán”.

Tôi hạ nhỏ lửa, định lên tầng gấp mớ quần áo. Ai ngờ vừa đặt lưng xuống giường nghỉ một chút, mắt đã díp lại từ lúc nào.

Đến khi mùi kh/ét ập vào mũi, tôi cho/àng dậy, ti/m đậ/p thìn/h thị/ch.

Nồi thịt chá/y đe/n, khói bốc lên ng/hi ngú/t, mùi kh/ét nồ/ng n/ặc. Tôi lo/ạng choạ/ng mở cửa sổ, bật quạt, cố dọn dẹp thật nhanh. Tay tôi r/un đến nỗi chiếc muôi rơi lạch cạch xuống nền nhà.

Ngay lúc đó, cửa mở.

Con dâu tôi bước vào.

Nó nhìn nồi thịt ch/áy, nhìn nhà cửa còn l/ảng b/ảng khói, mặt tối sầ/m lại như có cơn giông kéo đến.

– Trời đất ơi! Mẹ làm cái gì thế này?

Tôi lắp bắp:
– Mẹ… mẹ ngủ quên… mẹ xin lỗi. Để mẹ làm lại món khác…

Nhưng nó không để tôi nói hết câu.

– Ngày nào con cũng đi làm như đi đá/nh tr/ận, về muốn có bữa cơm tử tế. Vậy mà mẹ ở nhà cả ngày, chỉ có mỗi việc nấu nướng mà cũng không xong?

Tôi c/úi mặt, ti/m nh/ói lên.
Tôi đã cố gắng từng chút một. Nhưng trong mắt nó, tôi chỉ là người làm h/ỏ/ng việc.

Con dâu quay sang chồng nó—con trai tôi:

– Anh xem mẹ anh làm đấy! Nhà b/ốc m/ùi kh/ét thế này mà bảo sống sao nổi?

Con trai tôi mệt mỏi:
– Thôi, chuyện nhỏ thôi mà…

– Nhỏ?
Nó gần như h/ét lên.
– Một người lớn mà không trông nổi nồi thịt, vậy còn làm được gì?

Rồi nó quay sang tôi, giọng lạnh đến mức khiến tôi r/ùng m/ình:

– Mẹ khỏi ăn bữa nay. Muốn làm sai thì phải chịu trách nhiệm. Cả nhà nhịn chứ mẹ không được phép sai như thế.

Tôi đứng ch/ế/t l/ặng.
Tôi đã nghe nhiều lời c/a/y nghi/ệt trong đời, nhưng chưa câu nào c/ắt vào lò/ng tôi s/âu đến thế.

Chưa dừng lại, nó nói thêm:

– Từ mai mẹ đừng nấu nữa. Mẹ ra khỏi nhà đi. Ở đây chỉ thêm phiền phức. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Mỗi ngày đi làm tôi đều dặn mẹ chồng pha sữa cho con tôi uống ngày 3 cữ, thế nhưng ngày nào về tôi cũng thấy con đ/ói rồ...
15/02/2026

Mỗi ngày đi làm tôi đều dặn mẹ chồng pha sữa cho con tôi uống ngày 3 cữ, thế nhưng ngày nào về tôi cũng thấy con đ/ói rồi quấ/y kh/óc👇

Tôi si/nh con được sáu tháng thì quay trở lại công việc. Vì chồng đi công tác xa, tôi nhờ mẹ chồng trông cháu ban ngày. Tôi vẫn luôn tin bà là người thương cháu nội nhất nhà, lại từng nhiều lần nói “để mẹ chăm cho, con yên tâm đi làm”, nên trong lòng tôi hoàn toàn an tâm.

Trước khi đi làm mỗi sáng, tôi đều dặn bà kỹ lưỡng:

“Con để sữa ở đây, mẹ pha cho bé 3 cữ, mỗi cữ cách nhau ba tiếng nhé mẹ.”

Bà gật gù:
“Ừ, biết rồi. Con cứ yên tâm làm việc.”

Ấy vậy mà ngày nào tôi đi làm về cũng gặp cùng một cảnh: con tôi đ/ói ng/ấu, kh/óc đến đỏ cả mặt, ôm chặt lấy tôi như thể bị bỏ đ/ói cả ngày. Khi tôi hỏi:

“Con b/ú đủ không mẹ? Sao nó cứ qu/ấy vậy?”

Mẹ chồng tôi đáp tỉnh queo:

“Nó kh/ó tí/nh ấy mà. Uống hết rồi thì nó kh/óc ch/út chứ có gì đâu.”

Nhưng điều làm tôi giậ/t m/ình hơn cả… là hộp sữa luôn hết nhanh bất thường.

Một hộp sữa đủ dùng hơn một tuần, nhưng mới bốn ngày đã c/ạn. Có hôm tôi mua hai hộp cùng lúc mà chỉ ba ngày đã không còn một gi/ọt. Tôi thấy lạ, nhưng mỗi lần hỏi thì mẹ chồng đều bảo:

“Trẻ con mà, uống nhiều thì tốt chứ sao.”

Tôi bá/n tín bán nghi, nhưng công việc bận rộn khiến tôi không có cách nào kiểm chứng.

Đến một ngày, con tôi khóc d/ữ d/ộ/i đến mức ngh/ẹ/n cả tiếng. Tôi tức tốc bế con vào phòng, dỗ mãi không nín. Nhìn cảnh con đ/ói kh/á/t mà lòng tôi đ/a/u nh/ó/i, một thứ li/nh c/ả/m x/ấ/u c/h/ạy d/ọc sống lưng.

Tối hôm đó, tôi quyết định đặt ca/mer/a nhỏ trong bếp, hướng đúng vào khu vực bà pha sữa. Tôi không nói với ai — kể cả chồng.

Và… sáng hôm sau, sự thật khiến tôi ch/ế/t s/ững.

7 giờ sáng.

Camera ghi lại rõ ràng: mẹ chồng tôi mở tủ, lấy hộp sữa của con tôi, pha đúng một bình nhỏ như cho búp bê uống. Bà đưa cho con tôi uống được một tí rồi để đó.

Nhưng đó không phải đ/iều t/ồi t/ệ nhất.

Vài phút sau, chị gái của chồng tôi bước vào...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Bị chồng t//át vì s//ốt 40°C không nấu được cơm, tôi ký đơn l/y hô/n. Mẹ chồng qu//át: "Mày đang dọ//a ai đấy? Ra khỏi n...
15/02/2026

Bị chồng t//át vì s//ốt 40°C không nấu được cơm, tôi ký đơn l/y hô/n. Mẹ chồng qu//át: "Mày đang dọ//a ai đấy? Ra khỏi nhà này chỉ có đi ă//n mà//y thôi", tôi đáp lại một câu khiến bà ta cứ//ng h//ọng...

Tôi lấy chồng khi vừa 25 tuổi, mang theo niềm tin rằng cuộc hôn nhân sẽ là bến đỗ hạnh phúc. Thế nhưng, chỉ sau 3 năm, tôi mới thấm thía thế nào là s/ai lầ/m lớn nhất đời người.

Hôm ấy, tôi bị s//ốt cao hơn 40 độ. Cơ thể r/ã rờ/i, đầu óc qu/ay cuồ/ng, tay chân r/un l/ẩy b/ẩy. Tôi chỉ muốn nằm yên nghỉ ngơi một chút. Nhưng đến giờ cơm tối, chồng tôi – Hùng – đi làm về, vừa bước vào nhà đã c/au c/ó:

“Cơm đâu? Sao chưa nấu?”

Tôi gắng ngồi dậy, giọng lạc đi:
“Em s/ốt… không gư/ợng nổi… Anh cho em nghỉ hôm nay, mai em nấu bù.”
/
Nhưng Hùng chẳng mảy may thươ/ng xó//t. Ánh mắt anh ta bừ/ng lử/a gi/ận. “Đ//àn b/à ở nhà ă/n bá/m mà đến nồi cơm cũng không l/o được thì còn giá trị gì?” – anh ta q//uát lớn, rồi bấ/t ng/ờ giá/ng cho tôi một c/ái tá/t như tr/ời giá/ng.

Má tôi nó/ng r/át, nước mắt lăn dài, không biết vì đa//u hay vì tủ/i nh/ục. Tôi cố gắng kêu lên:
“Hùng… em b/ệnh thật mà…”

Anh ta chẳng buồn nghe, chỉ hậ/m hự/c bỏ vào phòng, đóng sầm cửa. Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra: người mình gọi là chồng hóa ra chưa từng yêu thương, chưa từng xem tôi là bạn đời.

Đêm ấy, tôi nằm một mình, s/ốt đến m/ê m/an, tim đa/u hơn cả th/ân th/ể. Và khi trời sáng, tôi quyết định: mình không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa.

Tôi soạn đơn l/y h/ôn, đặt bút ký, tay ru/n nhưng lòng nhẹ nhõm lạ thường. Cầm tờ đơn bước xuống phòng khách, tôi nói thẳng:
“Hùng, chúng ta l/y hô/n đi. Em không muốn sống như thế này nữa.”

Chưa kịp để chồng phản ứng, mẹ chồng tôi – bà Lành – từ trong bếp lao ra, gằn giọng như sấ//m s//ét:
“Mày vừa nói gì? L/y h/ôn à? Mày tưởng d//ọa được ai chắc? Nhà này không dễ để mày muốn đi là đi đâu nhé!”

Tôi siết chặt tờ đơn trong tay, nhưng bà vẫn chưa buô/ng th/a. Bà qu//át lớn, chỉ thẳ/ng m/ặt tôi:
“Mày mà bước chân ra khỏi cái nhà này thì chỉ có nước đi ă/n mà//y! Đừng tưởng có ai rư/ớc cái loại vợ d/ở ngư//ời như mày!”

Câu nói ấy như cái tá//t thứ hai, nhưng lần này không còn làm tôi kh//óc được nữa. Tôi đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt bà, bình tĩnh đáp. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Tôi lấy chồng năm 23 tuổi, sau một mối tình kéo dài từ hồi còn học nghề. Cả hai đứa đều không có gì trong tay ngoài sự c...
14/02/2026

Tôi lấy chồng năm 23 tuổi, sau một mối tình kéo dài từ hồi còn học nghề. Cả hai đứa đều không có gì trong tay ngoài sự chân thành và chăm chỉ. Về làm dâu trong căn nhà cấp bốn xập xệ ở vùng ven thành phố, tôi tập quen với cảnh mẹ chồng lưng còng, cha chồng thường xuyên đau nhức khớp gối và bữa cơm bốn người quanh mâm chỉ toàn rau luộc, trứng rán.
Chồng tôi làm thợ cơ khí cho một xưởng nhỏ, còn tôi phụ bán hàng ngoài chợ. Sáng nào cũng dậy từ 4 giờ để chuẩn bị rau củ, rồi tất bật tới tối mịt mới về, vậy mà tháng nào cũng thiếu. Cứ có bao nhiêu là lo viện phí của bố mẹ, học phí của đứa em út đang học cao đẳng, rồi tiền điện nước, chắt chiu mãi vẫn không có nổi một khoản để dành.
Khi tôi mang thai con gái đầu lòng, mọi thứ càng rối tung. Tôi nghén dữ dội, không buôn bán được nữa, anh bảo tôi nghỉ ngơi, để anh đi làm hai ca. Tôi thương anh đến phát khóc mỗi lần thấy lưng áo anh ướt sũng mồ hôi, mà anh vẫn cố cười bảo: “Cố thêm vài năm con lớn lên rồi, mình sẽ khá”.
Nhưng rồi một đêm, anh thở dài rất lâu, nói có thằng bạn rủ đi xuất khẩu lao động bên Nhật. 3 năm thôi, chịu khó một chút, về là có vốn mở tiệm cơ khí riêng. Tôi không muốn xa chồng nhưng nhìn vào hoàn cảnh thực tế của gia đình, tôi không thể ngăn cản chồng.
Anh đi mang theo bao hy vọng. Mấy tháng đầu, anh gửi tiền đều đặn. Tôi dùng một nửa để trả nợ, một nửa gửi tiết kiệm. Tôi cứ nhẩm tính, 3 năm nữa anh về, có đủ tiền xây lại nhà rồi có thể sinh thêm đứa nữa.
Nhưng đời chẳng cho ai toan tính trước. Một buổi sáng cuối năm, có cuộc gọi từ người quen bên đó báo tin anh gặp tai nạn lao động, không qua khỏi. Tôi không tin, tôi hét lên, gào khóc đến khản cổ.
Ngày chồng mất, tôi đã nghĩ đời mình chấm hết, nào ngờ 3 năm sau có người dám bất chấp cả thanh danh để xin cưới một góa phụ nghèo- Ảnh 1.
Gồng gánh
Ngày đưa tro cốt anh về, trời mưa lâm thâm. Con gái tôi mới hơn một tuổi, chưa biết gì, thấy mẹ khóc thì khóc theo, bám mẹ đến mức tôi chỉ có thể cắn răng gồng mình để không ngất xỉu khi đưa tang anh. Những khi đứng trước bàn thờ chồng, nước mắt tôi cạn khô, chẳng còn sức để đau đớn nữa.
Tôi quyết định ở lại nhà chồng, không phải vì nơi đó dễ chịu, mà vì tôi không biết đi đâu, cũng không muốn để con thiếu hơi ấm của bên nội. Mẹ chồng tôi từ sau cú sốc mất con trai thì đổ bệnh liên miên. Bố chồng cũng càng yếu hơn, trở trời còn không thể đi lại được. Trong nhà chỉ còn mình tôi là người có thể làm việc được.
Các em chồng đều đã có gia đình riêng. Người ở tận miền Trung, người bận con mọn, khó khăn tài chính. Họ về vào dịp giỗ chồng tôi, dúi cho cha mẹ ít tiền rồi lại vội vã đi ngay. Ai cũng thương tôi, nhưng chỉ thương bằng lời.
Tôi gồng lên đi làm mọi việc có thể: giặt đồ thuê, rửa bát quán cơm, lau dọn nhà thuê cho người ta, cứ ai gọi là tôi nhận, chỉ cần có tiền mua sữa cho con, thuốc cho bố mẹ chồng. Có tháng tôi làm việc từ 5 giờ sáng đến 10 giờ đêm, tối về chân tay tê cứng, con bé đã ngủ từ lúc nào không hay. Tôi nằm cạnh con, nghe hơi thở đều đều mà tự trấn an mình vẫn còn con, phải cố vì con.
Bố mẹ chồng thương tôi thật lòng nhưng họ không giúp được gì. Tôi chưa từng nghe họ chê trách hay oán phiền kể cả những hôm tôi về muộn, 9 giờ tối mới nấu được cơm. Nhiều đêm nằm nghĩ, tôi tự hỏi nếu tôi đi, để lại họ trong căn nhà này, ai lo? Con tôi sẽ nghĩ gì về mẹ nếu sau này nó biết tôi đã bỏ ông bà nội? Tôi không chọn gắn bó vì ai ép, chỉ là trong hoàn cảnh này, tôi không đành lòng rời đi.
Người ở bên kia hàng rào
Bên cạnh nhà tôi là nhà bác Tám, có anh con trai tên Tuấn. Hồi tôi mới về làm dâu, Tuấn đã lên thành phố làm giáo viên dạy ngoại ngữ ở trung tâm, sau đó cưới vợ trên đó rồi định cư luôn. Nghe đâu vợ anh làm kế toán, hai người sống được vài năm thì rạn nứt. Không ai kể rõ lý do, chỉ biết một ngày, anh bế đứa con trai nhỏ về, lặng lẽ dọn lại căn nhà sát vách rồi sống với bà mẹ già. Anh cũng mở một lớp dạy ngoại ngữ cho học sinh từ tiểu học tới ôn luyện thi cấp 3.
Tôi vẫn nhớ buổi đầu gặp lại, anh gầy rộc, mặt mũi hốc hác, tay bế thằng bé ngủ mê man. Mẹ anh vừa thấy con trai đã khóc òa, bảo: “Thôi thì về cũng được, nhà còn đây, tao còn sống là còn chỗ cho bố con mày”.
Từ ngày ấy, tôi và anh gặp nhau thường xuyên hơn. Sáng tôi đi chợ sớm, anh đi thể dục. Tối tôi bế con ra trước hiên hóng mát, con anh cũng lạch bạch chạy theo. Hai đứa nhỏ chơi với nhau như chị em ruột. Thỉnh thoảng tôi nấu thêm phần canh, mang sang cho nhà anh một tô. Đổi lại, anh giúp tôi sửa mái tôn chỗ bếp bị dột, thay cái vòi nước han gỉ.
Không ai nói ra nhưng hàng xóm bắt đầu xì xào khắp nơi, rằng tôi “tài giỏi”, góa phụ mà “chài” được thanh niên đẹp trai, khỏe mạnh, nghề nghiệp kiếm ra tiền. Tôi biết song vẫn giả vờ không nghe. Cho đến một hôm, mẹ anh sang chơi, nói chuyện vu vơ rồi bất ngờ nhìn tôi...Xem tiếp ở dứoi phần bình luận

Con trai tôi đ;/è ch//ặt vai tôi xuống ghế, còn con dâu thì đ;/ổ nước muối vào mi;/ệng tôi, đảm bảo là 'rử/a sạ;/ch s//ẽ...
14/02/2026

Con trai tôi đ;/è ch//ặt vai tôi xuống ghế, còn con dâu thì đ;/ổ nước muối vào mi;/ệng tôi, đảm bảo là 'rử/a sạ;/ch s//ẽ đi'. Chúng tôi gọi tôi là b;/à gi//à v::ô dụ::ng, ă//n b;/ám, số//ng ch//ỉ phi//ền. Chúng tôi tưởng tượng tôi l::ú lẫ::n, yế;/u đu//ối, nói làm gì ở bên ngoài đó. Nhưng họ không biết suốt nhiều tuần nay tôi đã âm thầm viết lại những điều x;/ấu x//a của họ. Và chính lần này… họ đã đưa cho tôi bằ//ng chứ;/ng cu//ối cù//ng mà tôi cần để làm cho cả hai đứa trẻ trước họ hàng và cô;/ng a//n...
Bà Tư ngồi như một pho tượng c/ũ k/ỹ ở ghế sofa góc lạnh, nhìn ánh nắng chiều loang trên sàn đá cẩm thạch của căn hộ biệt thự. Mùi thức ăn sang trọng mời từ bếp, nhưng đối với bà, căn nhà này luôn chìm trong một thứ m;/ùi kh//ó ch//ịu: m;/ùi tiề::n bạ::c bố//c lên từ lò//ng tha//m, và m;/ùi b//ất ng//ờ chu::a chu::a ch::át.
Bà Tư không còn là phụ nữ s;/ắc, nhanh chóng phòng thủ ngày nào. C;/ú chiế;/n đấ//u nhẹ nhàng đã đi một phần sức mạnh, tạo nên bước chân bà ch;/ậm và lời nói đôi lúc ngắ//c ng//ứ. Bà trở thành gá//nh nặ//ng, thành cái bó;/ng luẩ//n tr//ốn trong căn nhà mà đáng lẽ ra, bà phải là chủ nhân danh dự.
Hùng, con trai lòng của bà, và Lan, con dâu, đừng bao giờ b;/ỏ l//ỡ cơ hội để nhắc bà về vị trí mới của mình.
“B//à gi//à v;/ô dụ//ng,” Lan thường buông lời, giọng s::ắc như d-o m;//ổ, khi thấy bà Tư cố gắng chứng chăn. "Ăn thì kh;/ỏe, ng/ủ thì gi/ỏi, nhưng được cái gì ngoài dố/c và t/ổ cố gắng? Yên yên đó cho chiế;/n đấ//u chân người ta."
Hùng ít nói hơn, nhưng sự im lặng và ánh mắt giậ::n d::ữ của lử;/a còn đa//u hơn cơ/n giậ//n d//ữ. Điề::m tin rằng, kính của bà đã l;/ú lẫ//n, chỉ biết Kh/ó và hơn là không l//o lắ//ng. Chúng tôi tin rằng, người phụ nữ này đã m/ất hết khả năng khá;/ng c//ự, sống như một cây tầ::m g::ửi chờ ch-t.
Nhưng họ đã nói rồi. Hoàn toàn s;/ai.
Nhiều tuần nay, dưới lớp ló//t nạ;/m và trong túi cứng áo cũ kỹ, Bà Tư đã âm thầm thực hiện một công việc mà cả Hùng và Lan không bao giờ tưởng tượng được.
Bà không được trộ;/n lẫ//n. Trí nhớ của bà, đặc biệt là về những chuyện xấ//u x//a, lại vô cùng sắ/c b/én. Khi chúng tôi tưởng bà đang ngủ gà ngủ gật, bà đang theo dõi. Khi chúng tôi bà nghĩ ngâm nga kinh Phật, bà đang viết â;/m. Công cụ của bà là một chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ, mà Hùng đã sáng cho bà vì bà chỉ cần nó để gọi cho người làm cũ của mình. Chiếc điện thoại đó, dưới bàn tay chạy của bà, đã trở thành v//ũ kh;/í sắ/c bé/n nhất.
Mỗi đêm, khi Hùng và Lan ngủ nói trong căn hộ lớn, Bà Tư lại b;/ò d//ậy. Bên dưới ánh đèn flash m//ờ, bà mở nhật ký ký cũ, cẩn thận ghi lại ngày, giờ và nội dung cuộc đối thoại.
Ngày 15/10: Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Address

Bạch Mai
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sức Khỏe & Đời Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Sức Khỏe & Đời Sống:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram