13/04/2026
Anh rể ố::m bất ngờ gọi tôi vào phòng riêng nhờ một việc tế nhị, tôi chỉ muốn bỏ chạy thật nhanh
Anh rể tôi bị tai biến sau một vụ tai nạn lao động cách đây hai năm. Từ một người đàn ông khỏe mạnh, nhanh nhẹn, giỏi giang, giờ anh nằm liệt một chỗ, nửa người tê liệt hoàn toàn, miệng méo xệch, nói năng khó khăn. Căn nhà trước kia luôn rộn rã tiếng cười, giờ chỉ còn tiếng máy thở đều đều và tiếng chị tôi thở dài não nề mỗi đêm.
Ngày trước, anh là người đàn ông trong mơ của bao cô gái trong xóm. Anh tên Tuấn, cao lớn, dáng người vạm vỡ của một người thợ xây chăm chỉ. Nước da anh ngăm đen vì nắng gió công trường, nhưng nụ cười thì lúc nào cũng hiền khô, để lộ hàm răng trắng bóng. Anh không khéo ăn nói, nhưng lại là người đàn ông của hành động. Anh yêu chị Lan của tôi bằng một tình yêu chân thành và lặng lẽ. Hai vợ chồng chỉ có một căn nhà cấp bốn nhỏ, làm lụng vất vả mà lúc nào cũng thấy họ nắm tay nhau đi chợ, cười nói rổn rảng.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày còn là cô sinh viên nghèo, cuối tuần nào cũng đạp xe về nhà chị ăn chực. Lần nào anh Tuấn cũng dúi vào tay tôi vài đồng tiền lẻ nhàu nhĩ, mồ hôi còn vương mùi xi măng. Anh gãi đầu cười ngượng nghịu: “Em cầm lấy mà mua sách vở, ráng học cho giỏi, sau này có công việc ổn định, anh mừng cho em.” Ánh mắt anh lúc ấy chan chứa một niềm tin và sự trìu mến của một người anh trai thực thụ. Anh chưa bao giờ coi tôi là em vợ, mà luôn xem tôi như em gái ruột của mình. Anh bảo, nhà anh toàn con trai, có thêm đứa em gái như tôi, anh quý lắm.
Chị Lan của tôi, vốn là một người phụ nữ hoạt bát, yêu đời, từ ngày lấy anh lại càng thêm rạng rỡ. Chị hay khoe với tôi: “Anh Tuấn nhà chị cục mịch thế thôi chứ thương vợ lắm em ạ. Đi làm về mệt nhoài mà thấy chị ho một tiếng là lại tất tả đi mua thuốc, nấu nước gừng cho chị.” Tình yêu của họ không phô trương, không hoa mỹ, nó giản dị như bữa cơm nhà, nhưng ấm áp và bền bỉ lạ thường. Họ đã cùng nhau xây đắp nên một tổ ấm nhỏ bé nhưng đầy ắp hạnh phúc, một hạnh phúc mà ai nhìn vào cũng phải thầm ghen tị.
Vậy mà, số phận nghiệt ngã đến không ngờ. Vụ tai nạn giàn giáo năm đó đã cướp đi tất cả. Anh Tuấn may mắn giữ lại được mạng sống, nhưng lại mất đi cuộc sống của chính mình. Người đàn ông từng là trụ cột của gia đình, giờ nằm bất động trên giường, ánh mắt lúc nào cũng trĩu nặng một nỗi buồn xa xăm, tuyệt vọng.
Từ ngày anh đổ bệnh, chị Lan như biến thành một người khác. Chị gầy rộc đi, nụ cười tắt hẳn trên môi. Ban ngày, chị tất bật lo cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ, vệ sinh cá nhân, rồi lại vội vàng ra chợ đêm bán hàng tới khuya để kiếm tiền trang trải. Đêm về, khi cả xóm đã chìm vào giấc ngủ, tôi lại nghe tiếng chị thút thít sau cánh cửa phòng. Chị khóc không thành tiếng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén vỡ ra trong đêm tĩnh mịch, nghe đến xé lòng.
Tối hôm đó, trời mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng trĩu quất vào mái tôn nghe lùng bùng, não nuột. Gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh buốt giá. Chị tôi lại khoác vội tấm áo mưa mỏng, dắt chiếc xe đạp cũ kỹ ra chợ đêm. Nhìn bóng chị liêu xiêu trong màn mưa trắng xóa, lòng tôi quặn thắt. Chị đi rồi, trong nhà chỉ còn lại tôi và anh Tuấn. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng máy thở phì phò đều đặn của anh.
Tôi ở nhà trông anh. Sau khi cho anh uống sữa, tôi định lấy chậu nước ấm vào lau mặt cho anh. Đang loay hoay trong nhà tắm thì tôi nghe tiếng anh gọi khẽ từ trong phòng: “Em… Mai… vào đây anh nhờ chút việc riêng…”
Giọng anh run run, hơi thở yếu ớt, lẫn vào tiếng mưa. Tôi thoáng khựng lại. Tim tôi đập một nhịp lỗi. Bình thường anh ít khi nói chuyện, gần như chỉ im lặng cả ngày. Hơn nữa, anh chưa bao giờ gọi riêng tôi vào phòng một cách nghiêm túc như vậy. Một cảm giác bối rối và có chút lo sợ mơ hồ dấy lên trong tôi. Tôi không biết anh định nói gì, chỉ sợ anh lại lên cơn đau ở đâu đó.
Tôi bước vào phòng, tim đập nhanh hơn. Căn phòng nhỏ chỉ có một ngọn đèn ngủ màu vàng hiu hắt, đủ để tôi nhìn thấy dáng người gầy guộc của anh trên giường. Anh nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt mỏi mệt nhưng sâu thẳm, như chứa đựng điều gì đó anh đã giữ trong lòng quá lâu, một nỗi niềm không thể tỏ cùng ai. Anh cố gắng cử động một bên tay chưa bị liệt hẳn, khó nhọc ra hiệu cho tôi lại gần hơn nữa. Từ ngày anh ốm đến nay, đây là lần đầu tiên anh gọi tôi vào phòng riêng như thế này. Cả người tôi bủn rủn, đầu óc trống rỗng, không đoán được chuyện gì sắp xảy ra.
Anh thều thào, từng từ một như được kéo ra từ lồng ngực cạn kiệt sinh khí: “Anh biết… em thương chị em lắm. Nhưng nếu… nếu một ngày anh không còn nữa… em hứa với anh một chuyện được không?” Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇