01/12/2025
“Đôi vai gầy của người đàn ông Tày và hành trình thắp sáng tương lai cho năm con người trong căn nhà nhỏ”
Ở Quy Đức, khi nhắc đến hoàn cảnh khó khăn nhất xã, người ta thường nhắc đến anh Lò Văn Vi (1983) – người đàn ông dân tộc Tày với đôi vai gầy nhưng gánh cả một gia đình lớn đang chật vật mưu sinh.
Cuộc sống của anh Vi không giống với bao người đàn ông trưởng thành khác. Anh không chỉ lo cho tổ ấm của mình, mà còn phải chăm sóc ba người già – những người tuổi đã cao, ốm đau triền miên, cần thuốc thang và sự chăm sóc hàng ngày. Trong căn nhà cũ, mâm cơm lúc nào cũng có thêm ba chỗ ngồi của những bậc cao niên không còn tự lo được cho bản thân.
Vợ anh Vi cũng làm thuê làm mướn, nhưng sức người có hạn. Mọi gánh nặng chính đều đổ dồn lên đôi vai của anh.
Nắng cũng làm.
Mưa cũng làm.
Có việc nặng thì gắng làm, có việc nhẹ thì tranh thủ làm thêm.
Cái nghèo đeo bám, nhưng lòng anh chưa bao giờ thôi nghĩ về tương lai của các con:
– Một cháu đang học lớp 6
– Một cháu đang học lớp 9
Chúng học giỏi, ngoan, và hiểu chuyện đến mức nhiều lần giấu bố mẹ chuyện thiếu tiền học thêm để khỏi làm bố mẹ lo. Có lần, khi được hỏi ước mơ, đứa lớn ngập ngừng nói:
“Con chỉ mong được học hết cấp ba để sau này có việc làm, đỡ bố mẹ…”
Câu nói khiến người nghe nghẹn lại, còn vợ chồng anh Vi thì quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt.
Gia đình anh thuộc hộ nghèo đặc biệt khó khăn. Cuộc sống như con dốc vô tận, cứ bước lên được vài đoạn lại có thêm thử thách mới. Thế nhưng, anh Vi chưa bao giờ cho phép bản thân dừng lại. Anh bảo:
“Còn sức là còn làm. Chỉ mong đủ nuôi cha mẹ già và cho các con học hành tử tế.”
Đó là lời của một người đàn ông nghèo nhưng không nghèo ý chí.
Hiểu được sự vất vả và nghị lực phi thường ấy, Khang Quốc đã gửi tới gia đình anh phần quà hỗ trợ. Không chỉ là sự giúp đỡ vật chất, món quà còn là lời sẻ chia, là cái nắm tay truyền sức mạnh để anh Vi tiếp tục đứng vững giữa những khó khăn đang vây quanh.
Bởi đôi khi, chỉ một sự quan tâm từ cộng đồng cũng đủ để một gia đình có thêm hi vọng mà bước tiếp.