23/12/2025
!! ĐAU LÒNG: MẤT CON MÃI MÃI CHỈ TRONG ÍT PHÚT LƠ LÀ. Đọc được vụ việc này quá đau lòng, phương xin phép chia sẻ lại để cảnh báo gia đình có con nhỏ. Người mẹ đau lòng chia sẻ chuyện đánh mất đứa con 6 tuổi chỉ vì bị HÓC miếng sườn trong bữa cơm nhà và gửi lời cảnh báo đến các bố mẹ khác đừng để phải hối hận.
Đây là câu chuyện buồn của gia đình có con đã khó khăn rồi để mất con khi con đã 6 tuổi chỉ vì hóc 1 miếng sườn.
______________________________________
"Hôm nay, sau khi đã lo chu toàn hậu sự cho con, mình mới đủ bình tĩnh để viết đôi dòng cảnh báo. Mong các bậc làm cha mẹ hãy thật cẩn thận, đừng để xảy ra trường hợp đau lòng như gia đình mình.
Hôm đó là thứ Bảy, con trai mình (đang học cấp một) được nghỉ học. Buổi trưa, mình nấu món sườn rim cho con. Mình gắp cho con ba miếng sườn vào khay cơm cùng với canh và cơm trắng. Chỉ vừa quay vào làm việc khoảng 3 phút, khi quay ra mình bàng hoàng thấy con đang bị hóc.
Mình vội gọi chồng đến hỗ trợ. Hai vợ chồng cuống cuồng xốc người con lên, vỗ lưng ấn ngực để sơ cứu. (Lúc đó có camera ghi lại, nhưng vì quá xót xa mình đã xóa đi, chẳng bao giờ dám xem lại nữa). Con bắt đầu không thở được, người tím tái dần. Mình vẫn ám ảnh mãi hình ảnh con trợn mắt nhìn mẹ, đôi tay với lên như muốn cầu cứu... nhưng lúc đó mình hoàn toàn bất lực và hoảng loạn.
Ngay lập tức, mình lấy xe đưa con đến bệnh viện gần nhất là Bệnh viện Nhi Đ.T . Khi đến nơi, con đã ngưng tim. Dù được hỗ trợ ép tim nhưng vì thiếu máy móc thiết bị (mình không muốn nhắc thêm vì có lẽ đó cũng là số phận của con, giá như lúc đó mình chạy thẳng lên Bệnh viện Đại học Y Dược Buôn Ma Thuột thì có lẽ đã kịp...).
Sau đó, con được xe cấp cứu chuyển sang Bệnh viện Đa khoa Vùng Tây Nguyên. Tại đây, con được đưa vào phòng cấp cứu rồi chuyển lên Khoa Nhi ở tầng 2, khu D. Đội ngũ y bác sĩ ở đây rất có tâm. Dù lúc đó tinh thần hoảng loạn mình không nhớ rõ tên, nhưng mình rất biết ơn một bác sĩ Nam đeo kính đã cực kỳ nhiệt tình cứu chữa cho con.
Sau 30 phút nỗ lực, nhịp tim của con đã quay trở lại. Lúc đó mình mừng không tả xiết. Mình đã quỳ xuống giữa sảnh cấp cứu để van xin ông trời cho con một tia hy vọng. Mình tự nhủ: "Con sống rồi!". Bác sĩ bắt đầu lắp các thiết bị hỗ trợ và đặt nội khí quản. Nhịp tim con lên 130, huyết áp 80. Khi ấy mình đã nghĩ, dù con có bị chết não về mẹ nuôi cả đời cũng được, miễn là con còn sống bên mẹ.
Đêm đầu tiên trôi qua, con có tiến triển tốt khiến mình càng thêm hy vọng. Nhưng đến 9h sáng hôm sau, sau khi mệt quá nên ra hành lang nằm chợp mắt được 10 phút, mình nghe tiếng chồng khóc nấc lên. Chạy vào phòng, mình thấy chân tay con đã cứng lại... Mình hiểu rằng con không thể ở lại được nữa.
Mình chạy trốn ra ngoài vì không đủ can đảm chứng kiến giây phút ấy. Chồng mình bước ra, nói một câu mà đến giờ mỗi khi viết lại tim mình vẫn thắt nghẹn: "Thôi em ơi, đưa con về nhà đi. Anh muốn con được mất ở nhà, chứ bệnh viện lạnh lẽo lắm...".
Lúc đó mình hoàn toàn ngã khuỵu. Dù vẫn cố chấp muốn "còn nước còn tát", nhưng sau hai lần kích tim, nhịp tim con chỉ còn 20. Mình tự nhủ: "Thôi, chắc con đau lắm rồi. Về nhà thôi con...". Thế là mình ngất lịm đi.
Nỗi đau này thật sự không lời nào tả xiết. Mong các cha mẹ hãy luôn để mắt đến con, nhất là trong những bữa ăn hằng ngày. Đừng để một phút lơ là mà phải hối hận cả đời như mình".
Nguồn: Bác sĩ của bạn
Ảnh minh hoạ