13/09/2025
MARTIN SCORSESE: GODARD CÓ LẼ ĐÃ CHẾT
Lược dịch bài viết của Martin Scorsese về Jean Luc-Godard - một trong những đạo diễn tiên phong của Làn sóng mới điện ảnh Pháp, đăng trên Cahier du Cinema.
_____________
Suốt nhiều năm tháng, tôi đã nói không biết bao nhiêu lần trải nghiệm của một chàng trai trẻ thập niên 60, đi tới rạp chiếu phim và trở ra đầy kinh ngạc bởi những Antonioni, Cassavetes, Resnais, Bergman, Oshima, Sembene, Varda, Imamura, Fellini, Truffaut, và nhiều người khác nữa.
Và rồi, chúng ta có Godard.
Bạn đi vào rạp, ngồi về chỗ, mang theo những phán đoán chắc nịch về bộ phim, nó nói về cái gì, mọi thứ được sắp xếp ra sao, bộ phim có thể và không thể làm được gì. Godard đã gom tất cả những ý niệm chung đó lại, tung chúng lên trời và thả chúng rơi tự do. Godard đã tái định nghĩa điện ảnh, chưa kể đến những thuật ngữ trong chính bộ phim của ông, bộ phim mà bạn đang xem, từng phút từng giây. Bộ phim dường như tự phản ứng với chính nó và thay đổi trước mắt bạn, hết lần này đến lần khác, qua từng khung hình.
[...] Từ phim này sang phim khác, Godard liên tục phá vỡ giới hạn, không chỉ thử thách ngôn ngữ điện ảnh mà còn đi thẳng vào bản chất vật chất của điện ảnh. [...] Ông làm tất cả những điều bị cho là “không nên làm”: âm thanh có thể đột ngột biến mất, nhạc nền bị cắt ngang ở những khoảnh khắc bất thường, hoặc được nhấn nhá nhịp điệu bằng những âm thanh đời thường. Các lựa chọn ấy tưởng như ngẫu hứng, nhưng thực ra đều bắt nguồn từ tinh thần của chất liệu phim. Trong Alphaville, bối cảnh Paris năm 1965 được biến thành một thành phố của tương lai, và hình ảnh bộ phim gắn trực tiếp với chủ nghĩa biểu hiện Đức - dễ dàng nhận thấy qua những cú chuyển sang âm bản đột ngột. Còn ở Weekend, sự bạo liệt trong hành động cùng nỗi căm ghét tột độ mà Godard dành cho nền văn hóa tiểu tư sản Pháp được thể hiện bằng nhiều cách, nhiều mức độ, nhưng điều khiến khán giả thực sự cảm nhận được lại chính là những cú cắt chói gắt ngay trong khung hình - biến chính ngôn ngữ điện ảnh thành một phần của câu chuyện. Vào thời điểm ấy, hàng loạt ý kiến phản đối nổi lên, tất cả đều quy về một mệnh đề: “Đó đâu phải là cách làm phim.” Và câu trả lời của Godard, bằng chính bộ phim, là: “Tại sao lại không?”
[...] Và rồi còn có cả từ ngữ: tiêu đề chương, những cú cắt chen chữ ngay giữa hành động, từ này được sắp xếp lại để thành từ khác, chữ như những cú va chạm thị giác và nhịp điệu, và tất nhiên, ngôn từ được cất lên trong hình thức trích dẫn. Không phải lúc nào tôi cũng theo kịp hay ghép chúng vào tổng thể bộ phim, và hiếm khi biết được nguồn gốc, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Giống như mọi yếu tố khác trong phim của Godard, việc sử dụng trích dẫn mang lại sự hứng khởi. Những bộ phim ấy, dù đôi khi gây bực bội đến tột cùng, vẫn đem lại cảm giác giải phóng. Chúng chưa bao giờ ngừng mở mắt chúng ta và buộc ta phải suy nghĩ.
Phải nói rằng ông cực kỳ sung sức, phim tuôn ra như thác lũ. Điều quan trọng nhất chính là giọng điệu không ngừng biến đổi của ông - sự đáp lời trước mọi chuyển động của thế giới: Chiến tranh Algeria, Chiến tranh Việt Nam, ảnh hưởng của Mao, Tháng Năm 1968, gương mặt đổi thay của Paris, đời sống nội tâm của đàn ông, phụ nữ, con trai, con gái, và cả thực tại thường nhật là mưu sinh, là miếng ăn. Nhưng trong số đó, có những bộ phim riêng lẻ đã tác động đến tôi sâu sắc. Vivre sa vie là một trải nghiệm sâu đậm đối với nhiều người chúng tôi. Tôi cảm thấy kinh ngạc qua từng cảnh phim: cửa hàng đĩa nhạc, nơi máy quay di chuyển theo nhân vật Nana (Anna Karina thủ vai) theo nhịp điệu công việc của cô; cuộc gặp với triết gia Brice Parain trong quán cà phê; phân đoạn mang dáng dấp “phim tài liệu” khi từng chi tiết về nghề mại dâm của Nana được phơi bày thật lạnh lùng trên băng âm thanh nhưng lại rất thi vị trên màn ảnh. Nhưng hơn cả, tổng thể bộ phim đã soi rọi tâm trí tôi. Nana hiện lên qua biết bao góc nhìn, được quan sát kỹ lưỡng và tinh tế như thể ta đang chứng kiến một bức chân dung vĩ đại được vẽ ngay trước mắt. Với một số người, cái chết đột ngột, tàn bạo của cô có thể chưa thỏa đáng. Nhưng với tôi, nó hoàn toàn hợp lý - bởi đó chính là cách mà đời sống đường phố diễn ra.
Bộ phim tôi yêu thích nhất của Godard là Contempt. Đây là một trải nghiệm bi kịch đích thực, một bộ phim về sự phản bội thật sự: sự phản bội của người chồng với người vợ, sự phản bội điện ảnh (được nhân cách hóa qua Fritz Lang - chính ông đóng vai mình, và linh hồn ông cũng ám ảnh Paris Belongs to Us của Jacques Rivette) bởi gã nhà sản xuất của Jack Palance; sự phản bội Homer, thần thoại, cả nền cổ đại. Khoảnh khắc cuối cùng, khi máy quay từ từ rời xa trường quay, bỏ lại đoàn làm phim phía sau, để hướng ra khung cảnh biển xanh mênh mông và tĩnh lặng, chưa bao giờ thôi khiến tôi xúc động sâu sắc. Đó là một khúc bi ca dành cho điện ảnh, cho tình yêu, cho danh dự, và cho chính nền văn minh phương Tây.
Trong lời tựa cho tập thư của Truffaut, Godard từng viết: “François có lẽ đã chết. Tôi có lẽ còn sống. Nhưng rồi, điều đó có gì khác biệt?” Giờ đây, Godard cũng giống như Truffaut, có lẽ ông đã ra đi. Ta có thể nói điều tương tự về Robert Johnson, Herman Melville, Sophocles hay Homer. Nhưng những tác phẩm của họ thì vẫn đang sống, đó là điều tuyệt đối không thể phủ nhận. Những tác phẩm ấy, cho dù khán giả chúng ta đã sẵn sàng hay chưa, vẫn luôn mang đến cho ta sự tự do.