05/05/2026
CHÚC MỪNG NGÀY HỘ SINH 5/5 🌷🤍
Một vài dòng viết trong một đêm trực nhiều cảm xúc… ✍️🌙
Đêm trực ở phòng đẻ đôi khi rất lạ.
Có lúc ồn ào bởi tiếng bước chân vội vã, tiếng gọi nhau chuẩn bị phòng sinh, tiếng tim thai đều đều trên máy theo dõi. Nhưng cũng có lúc, sau một ca sinh an toàn, mọi thứ bỗng lặng xuống rất nhanh. 🌿
Trong khoảnh khắc ấy, khi tiếng khóc đầu đời của em bé vừa vang lên, khi người mẹ mệt lả nhưng ánh mắt nhẹ nhõm, tôi lại nhớ về những năm tháng mình từng công tác ở Bảo Lạc, Cao Bằng.
Từ 2018 đến 2021 — ba năm không dài, nhưng lại là quãng thời gian làm việc đầu tiên🕊️
Có một câu mà thầy hướng dẫn từng nói với tôi từ những ngày đầu bước vào Sản khoa:
“𝐋𝐚̀𝐦 𝐛𝐚́𝐜 𝐬𝐢̃ đ𝐚̃ 𝐤𝐡𝐨́, 𝐥𝐚̀𝐦 𝐛𝐚́𝐜 𝐬𝐢̃ 𝐒𝐚̉𝐧 𝐥𝐚̣𝐢 𝐜𝐚̀𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨́.”
Sau này, khi làm việc ở vùng cao, tôi mới thấm thêm một vế nữa:
𝑳𝒂̀𝒎 𝒃𝒂́𝒄 𝒔𝒊̃ 𝑺𝒂̉𝒏 𝒐̛̉ 𝒗𝒖̀𝒏𝒈 𝒄𝒂𝒐 — 𝒍𝒂̣𝒊 𝒄𝒂̀𝒏𝒈 𝒌𝒉𝒐́ 𝒉𝒐̛𝒏 𝒓𝒂̂́𝒕 𝒏𝒉𝒊𝒆̂̀𝒖. 🌱
Những ngày đầu mới lên Bảo Lạc, tôi thật sự sợ.
Sợ vì bệnh viện còn nhiều thiếu thốn.
Sợ vì thuốc men, trang thiết bị không phải lúc nào cũng đầy đủ.
Sợ vì nhiều sản phụ đến viện khi tình trạng đã rất nặng, hoặc khi đẻ ở nhà không được mới vào viện.
Sợ cả những rào cản ngôn ngữ, khi nhiều bà con nói tiếng Tày, Dao, Mông… còn mình thì phải vừa hỏi, vừa đoán, vừa quan sát thật kỹ từng biểu hiện.
Nhưng trong những ngày ấy, tôi không một mình. 🤍
Bên cạnh tôi luôn có các cô, các chị hộ sinh — những người ở tuyến đầu của mỗi cuộc sinh nở. 🌷
Tôi vẫn nhớ ca đầu tiên ở Bảo Lạc.
Một sản phụ thai đủ tháng, đẻ ở nhà không được nên được đưa vào viện. Khi hỏi là con thứ mấy, chị giơ 2 ngón tay. Tôi và cô Huệ nhanh chóng chuẩn bị cho một ca đẻ thường lần hai.
Một bé gái chào đời, khóc rất tốt. 👶
Nhưng bụng mẹ vẫn còn to.
Tôi khám lại rồi giật mình gọi:
“Cô Huệ ơi, còn một thai nữa!”
Vậy là ca đỡ đẻ đầu tiên của tôi ở Bảo Lạc lại trở thành một ca song thai. Cả kíp trực lúc ấy gần như không có thời gian để sợ. Chỉ có tập trung, bình tĩnh, phối hợp với nhau từng động tác. 🤲
Thật may, em bé thứ hai cũng chào đời an toàn. 🕊️
Khi mẹ con ổn định về phòng, tôi mới thật sự thở phào.
Sau này, trong suốt quãng thời gian ở Bảo Lạc, tôi đã cùng chú Dưỡng, cùng các cô, các chị hộ sinh trong khoa theo dõi, đỡ đẻ, xử trí không nhớ bao nhiêu ca sinh thường, tham gia mổ gần 800 ca.
Mỗi ca đều là một câu chuyện.
Mỗi tiếng khóc chào đời là một lần cả kíp trực nhẹ lòng. 🌸
Có những ca tiền sản giật nặng.
Có những em bé sinh non chỉ hơn 1kg.
Có những sản phụ băng huyết mà từng phút trôi qua đều rất căng thẳng.
Có những đêm vừa cấp cứu sản khoa, vừa lo hồi sức, vừa gọi tuyến trên xin ý kiến, vừa động viên gia đình cố gắng bình tĩnh. 🌙
Trong những thời khắc ấy, tôi càng hiểu rõ vai trò của người hộ sinh.
Hộ sinh không chỉ là người “đỡ đẻ”. 🤍
Hộ sinh là người ở cạnh sản phụ nhiều nhất trong cuộc vượt cạn.
Là người nghe tiếng tim thai giữa đêm khuya.
Là người nhận ra những bất thường đầu tiên.
Là người nắm tay, lau mồ hôi, trấn an người mẹ trong lúc đau đớn và hoảng sợ.
Là người đứng âm thầm phía sau rất nhiều cuộc “mẹ tròn con vuông”. 🌷
Bức ảnh này chụp cùng các cô, các chị hộ sinh và cả khoa năm 2021. Nhìn lại, thấy không chỉ là một tấm ảnh kỷ niệm, mà là cả một quãng tuổi nghề nhiều vất vả, nhiều áp lực, nhưng cũng đầy ấm áp. 📷✨
Có những người đồng nghiệp, sau này mỗi người có thể đi một chặng đường khác nhau.
Có những ca trực, thời gian trôi qua rồi nhưng cảm giác thì vẫn còn nguyên.
Có những tiếng gọi trong phòng sinh, chỉ cần nhớ lại thôi cũng thấy lòng mình chùng xuống.
Cảm ơn những đồng nghiệp đã cùng tôi đi qua những ngày tháng khó khăn nhưng rất đẹp ấy.
Cảm ơn những người hộ sinh đã dạy tôi rằng: trong Sản khoa, chuyên môn là điều bắt buộc, nhưng sự bình tĩnh, dịu dàng và lòng thương người cũng quan trọng không kém. 🤲🤍
Chúc các chị em luôn mạnh khỏe, vững nghề, giữ được đôi tay ấm áp và trái tim nhiều yêu thương.
Bởi phía sau mỗi tiếng khóc chào đời, luôn có bóng dáng của những người hộ sinh lặng lẽ. 🌿
𝑪𝒉𝒖́𝒄 𝒎𝒖̛̀𝒏𝒈 𝑵𝒈𝒂̀𝒚 𝑯𝒐̣̂ 𝒔𝒊𝒏𝒉 5/5. 🌷🤍