28/01/2026
VÌ SAO TRẺ CẦN ĐƯỢC TỰ DO VÀ TỰ DO KHÁC GÌ VỚI NUÔNG CHIỀU?
“Chỉ cần nhìn thôi cũng thấy Matilda thực sự cảm thấy tự do”. Đó là lời một bà cụ lớn tuổi mà chúng tôi gặp trên chuyến tàu ở Đức đã nói với chúng tôi. Với tôi, đó là một trong những lời khen lớn nhất mà chúng tôi có thể nhận được.
Tự do! Vậy tự do là gì?
Với tôi, cảm giác tự do là khi một người được kết nối sâu sắc với con người chân thật, nguyên bản của mình; cảm thấy thoải mái khi thể hiện bản thân; có thể cảm nhận và bộc lộ trọn vẹn cảm xúc; có một trái tim rộng mở để kết nối và giao tiếp với người khác từ trái tim; hiểu rõ ranh giới của mình và có thể đứng lên bảo vệ ranh giới đó; và có niềm tin sâu sắc vào chính mình cũng như vào thế giới.
Hôm đó, trên chuyến tàu, con gái chúng tôi là Matilda, lúc ấy khoảng 17 tháng tuổi, đã cảm thấy tự do. Con chạy lên chạy xuống lối đi giữa các toa, bộc lộ trọn vẹn niềm vui và sự phấn khích, chủ động lại gần mọi người, vẫy tay, nói “chào”, rồi treo người lên một thanh vịn ở giữa lối đi mà hành khách có thể bám vào. Con nắm tay tôi để cùng đi, rồi buông tay và tự chạy một mình. Khi tôi cố hướng con đi theo một hướng nào đó, con kiên quyết phản kháng và chạy theo hướng ngược lại. Có những người con tiến lại gần và tương tác ngay, có những người khác con chỉ đứng ở một khoảng cách rất gần, nhìn chăm chú để “đánh giá” xem con có cảm thấy tin tưởng họ hay không.
Một số người có thể cho rằng hành vi đó là bất lịch sự. Và có thể đã phán xét chúng tôi là những cha mẹ tồi vì cho phép điều đó xảy ra. Nhưng tôi (và cả bà cụ trên tàu) lại thấy điều đó thật đẹp. Con đang tự tin khám phá môi trường xung quanh; con dành thời gian để quan sát kỹ mọi người, tiếp nhận mọi thứ và lắng nghe trực giác của mình; con tìm đến chúng tôi khi cần được hỗ trợ (hoặc đơn giản là muốn chia sẻ niềm vui), và tự đi một mình khi cảm thấy đủ an toàn.
Trong xã hội của chúng ta, chúng ta thường nhầm lẫn giữa tự do và nuông chiều.
Chúng ta lo rằng nếu không liên tục chỉ dẫn con, không bảo con ngồi yên trên tàu, không ngăn con chạy lung tung, không bảo con đừng nhìn người khác quá lâu, không đảm bảo rằng con luôn làm theo lời mình - dù yêu cầu đó có thực sự quan trọng hay không - thì con sẽ trở thành những đứa trẻ hư, được chiều quá mức và rồi sẽ thất bại trong cuộc sống. Và chúng ta cũng lo rằng người khác sẽ đánh giá mình là những cha mẹ nuông chiều, không biết khẳng định bản thân.
Vậy cha mẹ nuông chiều là ai? Cha mẹ nuông chiều thường ấm áp và yêu thương con, nhưng lại để con muốn làm gì thì làm, mà không đặt ra bất kỳ ranh giới nào. Nếu con đánh bạn, họ không can thiệp. Nếu con muốn thức trắng đêm xem TV, họ cho phép. Nếu con chỉ muốn ăn kem cho bữa tối, họ nhượng bộ.
Đó là những “dấu hiệu nhận diện” của cha mẹ nuông chiều. Ở dạng cực đoan nhất, cha mẹ nuông chiều sẽ tránh làm bất cứ điều gì có thể khiến con buồn hay khó chịu.
Không có cha mẹ nào muốn bị gắn mác là cha mẹ nuông chiều. May mắn thay, điều đó hoàn toàn khác với việc cho con được tự do. Cho con tự do không có nghĩa là không đặt giới hạn.
Cha mẹ tôn trọng tự do của con vẫn can thiệp khi cần thiết: khi tình huống nguy hiểm, khi họ biết một hành vi sẽ gây hại cho con về lâu dài (như ăn quá nhiều đường hay không chịu đánh răng), hoặc khi điều đó quan trọng đối với chính sự an lành của cha mẹ (ví dụ như cần đi đúng giờ cho một cuộc hẹn).
Họ chỉ can thiệp khi thật sự cần, chứ không phải vì nỗi sợ bị người khác phán xét, hay vì những khuôn mẫu “mọi thứ phải làm như vậy” vốn chỉ để xoa dịu sự lo âu của chính họ, hoặc đơn giản là vì “xưa nay vẫn thế”.
Khi cần đặt giới hạn, cha mẹ tôn trọng tự do của con sẽ làm điều đó một cách quan tâm và đầy trắc ẩn, đồng thời cho con không gian để trải qua những cảm xúc phát sinh. Họ cho phép con được cảm nhận và bộc lộ cảm xúc theo cách của con.
Họ cũng sẵn sàng thay đổi quyết định nếu nhận ra rằng giới hạn mình định đặt ra có nhiều “cái giá” hơn so với những gì họ nghĩ ban đầu.
Ví dụ, nếu họ muốn rời sân chơi để về nhà nhưng thực ra không có lý do gì thực sự cấp bách, và con phản đối, muốn ở lại chơi thêm, họ có thể thay đổi ý định và ở lại. Họ không đổi ý vì sợ con buồn hay ăn vạ, mà vì họ nhận ra rằng việc con được chơi thêm lúc đó quan trọng hơn mong muốn rời đi của họ.
Để có thể cho con được tự do, chúng ta cần tin vào bản chất con người, tin vào bản chất của trẻ.
- Tin rằng trẻ sinh ra vốn là tốt.
- Tin rằng trẻ xứng đáng được tôn trọng như người lớn.
- Tin rằng trẻ sinh ra đã có sở thích, ý tưởng và cá tính riêng, và trẻ có quyền được sống với những điều đó, ngay cả khi chúng khác với chúng ta.
- Tin rằng những hành vi bị xem là “xấu” ở một thời điểm nào đó (như đánh bạn hay la hét) là một phần bình thường của quá trình phát triển, chứ không phải là thước đo con sẽ trở thành người như thế nào khi trưởng thành.
- Tin rằng khi chúng ta đối xử với trẻ bằng sự tôn trọng, yêu thương và trắc ẩn, trẻ sẽ học cách làm điều tương tự với chính mình, với chúng ta và với người khác.
Vì sao cách nuôi dạy này lại mang lại sự lợi lạc cho trẻ?
Không ai thích bị kiểm soát. Tất cả các loài động vật, khi không có quyền kiểm soát cuộc sống của mình, đều phải chịu khổ. Nhiều nghiên cứu đã chứng minh điều đó. Con người cũng vậy.
Những người sống trong viện dưỡng lão sẽ khỏe mạnh lâu hơn khi họ được trao quyền kiểm soát môi trường sống của mình, ví dụ như được chịu trách nhiệm tưới cây trong phòng. Điều này cũng đúng với trẻ em, thậm chí là với cả em bé. Nhu cầu được kiểm soát cuộc sống của chính mình, được tự do và tự quyết, là một phần của bản chất tiến hóa của chúng ta.
Chúng ta tiến hóa để có động lực kiểm soát cuộc sống, bởi việc tự quyết định và làm chủ hành động là yếu tố thiết yếu để trở thành một thành viên thành công của loài người.
Nhu cầu kiểm soát này cổ xưa đến mức gần như đồng nghĩa với sự sống. Một sinh vật sống là một sinh vật có khả năng tự kiểm soát. Và dù trẻ, đặc biệt là em bé, phụ thuộc rất nhiều vào người lớn trong đời sống hằng ngày, có nhu cầu gắn bó, được an toàn và được an ủi, thì đồng thời, trẻ cũng có khao khát mạnh mẽ được tự làm những việc mình có thể và được kiểm soát.
Có những người lớn vừa mang lại cho trẻ sự an toàn khi cần, vừa cho trẻ sự tự do mà trẻ mong muốn - chính điều đó giúp trẻ lớn lên thành những người trưởng thành có năng lực và tự tin.
Khi chúng ta hạn chế tự do của con, chúng ta không chỉ làm suy yếu sự phát triển năng lực của con, mà còn làm tổn hại đến sự tự tin của con. Chúng ta cắt đứt sự kết nối của con với con người chân thật bên trong; ngăn con lắng nghe và tin vào trực giác; khiến con khó cảm thấy gắn kết và tin tưởng vào chính mình, vào người khác và vào thế giới. Đồng thời, chúng ta khiến con học cách phớt lờ ranh giới của bản thân và làm giảm cảm giác làm chủ đối với cuộc sống và cơ thể mình.
Vì vậy, cho con được tự do, được cảm thấy tự do, không chỉ là một ý tưởng đẹp. Đó là điều thiết yếu để con trở thành một người trưởng thành có năng lực.
Và để con có được sự an lành. Và tôi tin rằng điều đó cũng tốt cho chính chúng ta. Nó giúp chúng ta kết nối sâu sắc hơn với con. Nó khiến công việc làm cha mẹ nhẹ nhàng hơn, vì chúng ta có thể để con “được là chính mình” nhiều hơn, thay vì luôn cố kiểm soát mọi tình huống. Nó giúp chúng ta soi chiếu lại cảm nhận tự do của chính mình, và nhận ra liệu chúng ta có đang dựng lên những bức tường từ thời thơ ấu hay không. Nó giúp chúng ta hiện diện trọn vẹn hơn với con và cảm thấy nhiều niềm vui hơn.
Và điều đó giúp chính chúng ta cũng cảm thấy tự do hơn.
📚 Nguồn bài viết: growingupconnected
📝 Dịch và tổng hợp: Family & Child Psychology with Nguyen Minh Thanh
------------------
Nguyễn Minh Thành
Nghiên cứu sinh Tiến sĩ Tâm lý học (Bỉ)
Thạc sĩ Khoa học (MS) Tâm lý học Phát triển và Giáo dục (Trung Quốc)
Chuyên gia Tâm lý học Gia đình và Trẻ em