30/01/2026
Phật Giáo - Nam Tông và Bắc Tông - Phần 2
Bắc tông, hay Phật giáo Đại thừa (Mahayāna), phát triển mạnh tại Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc và Tây Tạng. Truyền thống này sử dụng hệ thống kinh điển Đại thừa phong phú, chủ yếu được truyền lại qua Hán tạng và Sanskrit, với các kinh quen thuộc như Bát Nhã, Pháp Hoa, Hoa Nghiêm, A Di Đà, Lăng Nghiêm. Bên cạnh nền tảng trí tuệ, Bắc tông nhấn mạnh chiều sâu của lòng từ bi và tinh thần gắn bó với cuộc đời. Do căn cơ con người đa dạng, truyền thống này phát triển nhiều pháp môn như Thiền, Tịnh độ và Mật tông, giúp người tu có thể thực hành ngay giữa đời sống thường ngày.
Nếu Nam tông tập trung vào câu hỏi "khổ sinh từ đâu và làm sao chấm dứt khổ một cách triệt để", thì Bắc tông đặt thêm một vấn đề khác: khi đã thấy ra chân lý, người giác ngộ sẽ sống thế nào trước nỗi khổ của người khác. Từ đó, Đại thừa mở rộng lý tưởng tu tập thành con đường tự giác và giác tha. Theo quan điểm này, khi trí tuệ đủ sâu để thấy rõ vô ngã, ranh giới giữa "mình" và "người" dần bớt cố định; nỗi khổ của tha nhân không còn bị cảm nhận như điều hoàn toàn bên ngoài. Vì vậy, từ bi không chỉ là lý tưởng đạo đức, mà trở thành hệ quả tự nhiên của trí tuệ.
Nhìn theo cách này, Nam tông và Bắc tông không đối lập nhau. Sự khác biệt chủ yếu nằm ở trọng tâm và trình tự triển khai lý tưởng tu tập. Nam tông nhấn mạnh việc làm vững nền móng bằng cách đoạn trừ vô minh nơi tự thân trước; Bắc tông, trên nền tảng ấy, mở rộng con đường giác ngộ thành sự dấn thân vì lợi ích của chúng sinh. Có thể nói, một bên chú trọng làm vững gốc, một bên phát triển cành lá, nhưng cả hai đều chung một cội rễ là chấm dứt khổ đau và sinh khởi trí tuệ.