31/12/2025
Buổi chiều cuối năm 2025, thành phố như chậm lại một nhịp.
Mình nhìn ánh nắng nghiêng qua khung cửa, vàng đến mức tưởng có thể chạm vào được. Đường phố vẫn ồn, nhưng trong lòng lại có một khoảng lặng rất rõ — kiểu khoảng lặng của người đã đi qua đủ nhiều “lúc không ổn”, để nhận ra: điều mình cần nhất không phải là thêm động lực, mà là nội lực vững vàng.
Với một yiner, nội lực không đến từ việc làm được tư thế khó, hay ép mình “phải bình yên”. Nội lực bắt đầu từ những thứ rất nhỏ:
Là hôm nào mệt thì mình chọn thở sâu hơn, thay vì cố gắng mạnh mẽ hơn.
Là học cách nghe cơ thể nói “đủ rồi” mà không thấy tội lỗi.
Là biết buông những kỳ vọng phải “tốt ngay”, để đổi lấy một điều bền hơn: tốt dần.
Năm 2025 có thể đã cho mình vài lần chao đảo. Có những hôm tưởng như mọi thứ sắp tuột khỏi tay: công việc, các mối quan hệ, nhịp sống… Nhưng cũng chính những lúc đó, mình thấy rõ cái lõi bên trong mình đang hình thành.
Nội lực vững vàng của yiner là:
• Không chạy trốn cảm xúc, mà ôm lấy nó bằng sự tử tế.
• Không cố kiểm soát đời, mà tập hiện diện trong từng hơi thở.
• Không cần chứng minh, vì mình đã thôi nghi ngờ giá trị của chính mình.
Mình tổng kết bằng một câu hỏi nhẹ nhàng:
“Trong tất cả những điều đã xảy ra, mình đã trở thành người như thế nào?”
Và mình mỉm cười, vì câu trả lời không ồn ào:
Mình đã trở thành một người đứng vững hơn.
Không phải vì cuộc đời dễ hơn — mà vì mình sâu hơn.
Nếu bạn cũng là một yiner, xin gửi bạn một lời chúc cuối năm:
Chúc bạn bước sang 2026 không cần vội.
Chỉ cần vững.
Và đủ mềm để không gãy.
Nội lực vững vàng — là khi bạn có thể đi chậm, nhưng không còn lạc đường trong chính mình.