Cùng Bạn Chăm Sóc Bố Mẹ

Cùng Bạn Chăm Sóc Bố Mẹ Chăm sóc bố mẹ

23/12/2025

Phòng ngủ trở thành “bẫy ngã” – đặc biệt với người trên 60 tuổi – vì đây là nơi hội tụ 3 yếu tố nguy hiểm cùng lúc: cơ thể yếu hơn, môi trường quen thuộc nên chủ quan, và các rủi ro thiết kế âm thầm. Cụ thể:

1. Cơ thể suy yếu rõ nhất vào ban đêm – sáng sớm
- Sau khi ngủ dậy: huyết áp tụt, chóng mặt, mất thăng bằng.
- Cơ khớp còn cứng, phản xạ chậm.
- Thức dậy ban đêm đi vệ sinh → đang buồn ngủ, đầu óc chưa tỉnh.
→ Chỉ một bước đứng lên vội vàng cũng đủ gây ngã.

2. Ánh sáng phòng ngủ thường… không đủ
- Tắt đèn khi ngủ, không có đèn dẫn đường.
- Công tắc đặt xa giường, phải bước vài bước trong bóng tối.
- Mắt người lớn tuổi điều tiết ánh sáng chậm hơn người trẻ.
→ Vấp đồ, trượt chân, đụng cạnh giường rất dễ xảy ra.

3. Giường – thảm – dép: bộ ba “sát thủ thầm lặng”
- Giường quá thấp hoặc quá cao → khó đứng lên.
- Thảm cạnh giường dễ trượt, cong mép.
- Dép đi trong phòng đế mòn, không bám sàn.
→ Đây là nguyên nhân hàng đầu của té ngã trong phòng ngủ.

4. Đồ đạc quen mắt nên chủ quan
- Ghế, bàn, tủ đầu giường đặt sát lối đi.
- Dây sạc, dây điện để dưới đất.
- Tủ mở cánh ra lối đi ban đêm.
→ Quen quá nên không nhìn – không tránh – nhưng vẫn vấp.

5. Không có điểm bám khi mất thăng bằng
- Phòng ngủ thường không có tay vịn như nhà tắm.
- Khi loạng choạng, không có chỗ để bám lại.
→ Ngã là ngã trọn lực, rất nguy hiểm (gãy cổ xương đùi, chấn thương sọ não).

Kết luận ngắn gọn
- Phòng ngủ nguy hiểm không vì nó lạ – mà vì nó quá quen.
- Người lớn tuổi ngã nhiều nhất không phải ở ngoài đường, mà chính trong phòng ngủ của mình.

13/12/2025
Ông Bà , Bố Mẹ Bạn Có Đang Cô Đơn ?Có bao giờ bạn nhìn thấy ông bà, cha mẹ của mình ngồi một mình bên cửa sổ, ánh mắt họ...
10/12/2025

Ông Bà , Bố Mẹ Bạn Có Đang Cô Đơn ?

Có bao giờ bạn nhìn thấy ông bà, cha mẹ của mình ngồi một mình bên cửa sổ, ánh mắt họ dõi theo những dòng xe cộ bên ngoài, mà lòng bạn chợt xao xuyến? Có lẽ, trong khoảnh khắc đó, bạn nhận ra rằng thời gian đang từng ngày lướt qua, để lại những dấu hiệu không thể lờ đi. Họ đã từng ấy năm sống, chiến đấu, và xây dựng cuộc sống cho chúng ta, nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng nhìn thấy những thay đổi nhỏ nhặt từng ngày.

Bạn có nhớ, lần cuối cùng chúng ta ngồi lại với nhau, trò chuyện về những kỷ niệm xưa cũ, vẻ mặt ánh lên sự tươi vui và hào hứng của ông bà? Nhưng giờ đây, giữa những câu chuyện dường như đã cũ, chúng ta lại thấy những dấu hiệu lão hóa đang đến gần hơn. Có thể là những nếp nhăn nhưng không chỉ là điều đó, mà còn là những thay đổi trong cách họ giao tiếp với chúng ta.

Hãy chú ý một chút vào những dấu hiệu mà đôi khi chúng ta vô tình bỏ qua. Có thể là khi họ nói chậm hơn, hoặc cần thêm thời gian để nhớ lại một cái tên hay một kỷ niệm. Những điều bình thường ngày xưa giờ trở thành những thử thách. Hoặc khi chúng ta hỏi họ về sức khỏe, họ lại đơn giản đáp "không sao" nhưng đó có thể chỉ là cách họ che giấu đi sự thật. Có phải chúng ta đã từng quay lưng với những dấu hiệu đó?

Chúng ta bận rộn với cuộc sống, chạy theo công việc, những cuộc gặp gỡ bạn bè, mà quên rằng những người đã yêu thương và nuôi dưỡng ta suốt bao năm cần chúng ta ở bên cạnh hơn bao giờ hết. Hãy dừng lại, thở sâu và lắng nghe họ. Một câu hỏi nhỏ từ bạn có thể mở ra cả một thế giới yêu thương mà chúng ta đã lỡ quên.

Bạn có bao giờ tự hỏi rằng, liệu ông bà có cảm thấy cô đơn hay không? Hay bạn đã hỏi họ về những kỷ niệm quý giá mà họ lưu giữ trong lòng? Hãy cùng chia sẻ, để không chỉ họ mà cả bạn cũng có thể cảm nhận tình cảm chân thành giữa hai thế hệ!

Có những khoảnh khắc, mình nhìn ba mẹ và tự hỏi... thời gian có đang đi ngược lại không nhỉ?Sáng nay, mình dậy sớm pha c...
09/12/2025

Có những khoảnh khắc, mình nhìn ba mẹ và tự hỏi... thời gian có đang đi ngược lại không nhỉ?

Sáng nay, mình dậy sớm pha cho ba mẹ ly sinh tố ổi ép cam, mát lạnh. Mùi ổi thơm lừng cả bếp. Ba đang ngồi xem tin tức, thấy mình đặt ly nước xuống bàn, ông ngước lên, mắt nheo nheo cười: “Thức gì mà sớm thế con gái?” Giọng vẫn ấm áp như ngày nào. Mẹ thì đang tỉ mẩn tưới mấy chậu lan ngoài ban công. Nắng sớm vàng ươm hắt vào mái tóc bạc của mẹ, nhìn mẹ khẽ ngân nga một bài hát cũ, mình thấy lòng mình thật lạ. Mình ra ngồi cạnh mẹ, cùng hít hà mùi đất ẩm và nghe tiếng chim hót. Ba cũng mang ly sinh tố ra, rồi tự nhiên kể một câu chuyện vui hồi trẻ, mẹ thì cười giòn tan, cái kiểu cười mà lâu lắm rồi mình mới thấy lại.

Lúc ba đứng dậy đi lấy thêm trà, mình thấy ông đi không còn vịn tay vịn chân nữa, lưng cũng bớt còng hẳn. Mẹ ngồi đó, tóc bạc nhưng ánh mắt thì lấp lánh niềm vui, như cô gái mười tám đôi mươi ngày nào trong mấy tấm ảnh cũ mình hay xem. Tự nhiên mình hiểu ra, cái gọi là 'tuổi xuân' nó không nằm ở số năm, mà nằm ở những nụ cười, những khoảnh khắc được là chính mình, được yêu thương và cảm thấy an yên.

Chỉ mong sao ba mẹ mình cứ mãi được như vậy, tuổi tác chỉ là con số thôi.

Còn khoảnh khắc nào khiến bạn thấy ba mẹ mình vẫn như tuổi đôi mươi không?

08/12/2025

Nổi Lo Lắng Bố Mẹ Không Còn Minh Mẫn

Bạn Có đang áp lực cân bằng giữa công việc – con cái – Ba Mẹ , dẫn đến kiệt sức âm thầm ?Có những buổi chiều, tôi thấy m...
08/12/2025

Bạn Có đang áp lực cân bằng giữa công việc – con cái – Ba Mẹ , dẫn đến kiệt sức âm thầm ?

Có những buổi chiều, tôi thấy mình như sợi dây thun bị kéo căng đến mức chỉ cần thêm một lực nhẹ thôi là đứt.

Sáng đưa con đến lớp trưa họp gấp
chiều chạy về kịp bữa cơm với ba mẹ già
đêm ngồi lặng nhìn đồng hồ đã qua nửa ngày mà chẳng nhớ nổi mình đã thở được mấy lần.

Thành phố ngoài kia ồn như một cái chợ vỡ ,còi xe chát chúa
mùi khói xăng lẫn mùi đồ ăn vỉa hè quyện thành một lớp sương mệt mỏi
mà mỗi lần dắt chiếc xe ra khỏi nhà
tôi thấy như có ai đặt thêm vào vai mình một hòn đá.

Còn trong nhà là tiếng trẻ con réo
giọng mẹ đã yếu nhưng vẫn cố hỏi con có mệt không
tiếng bước chân của ba ngày càng chậm
vang lên như nhắc rằng thời gian đang trôi nhanh hơn chúng ta tưởng.

Tôi đứng giữa hai thế giới ấy nhỏ bé vừa thương , vừa sợ
vừa cố gắng không để ai thất vọng kể cả chính mình.

Đôi khi, chỉ cần thấy mẹ chậm rãi xếp lại cái áo tôi để quên
hay con chạy ùa đến ôm ngang chân là tim tôi nhói lên
như vừa nhớ ra điều gì quan trọng đã bị mình bỏ quên quá lâu.

Chúng ta – những người con, người cha, người mẹ đang sống cùng ông bà cha mẹ ở thành thị – thường tin rằng mình đủ mạnh để cân hết để gánh luôn để chịu đựng mà không than.
Nhưng sự kiệt sức không bao giờ ồn ào. Nó lặng lẽ
giống như cách một ngọn nến mòn đi lúc ta không để ý.

Có những tối tôi ước
chỉ cần một góc nhỏ để dựa vào
một khoảng thở
một không gian thật bình yên
để nhìn thấy rõ mình đang sống vì điều gì
và sống cho ai.

Rồi tôi chợt hiểu
lợi ích lớn nhất của việc ở cùng ông bà cha mẹ trong thành phố
không phải chỉ là tiện chăm sóc
tiện gửi con
hay bớt chi phí
mà là những khoảnh khắc tưởng nhỏ nhưng không thể mua lại bằng tiền.
Như buổi sáng mẹ pha tách trà nóng
mùi gừng lan khắp bếp
như cảnh ba kiên nhẫn ngồi dạy cháu cầm bút
như tiếng trẻ con cười giòn tan
lấp vào những vết nứt mệt mỏi trong tim người lớn.

Những điều ấy âm thầm giữ chúng ta khỏi gục ngã
âm thầm nâng đỡ những ngày tưởng chừng không còn sức mà bước.

Và tôi nhận ra đôi khi, điều chúng ta cần không phải là mạnh mẽ hơn mà là sống chậm lại một chút để thấy mình vẫn còn nơi để trở về vẫn còn người để thương.

Có lẽ sự bình yên không nằm ở chỗ ít việc đi mà nằm ở chỗ
ta không phải đối mặt với cuộc đời một mình.

Và đó là thứ mà nếu đánh mất rồi sẽ không bao giờ tìm lại được nữa

Bạn có bao giờ lo lắng về sức khỏe của bố mẹ nhưng lại không muốn họ biết không ?Một buổi sáng, tôi ngồi bên bàn làm việ...
07/12/2025

Bạn có bao giờ lo lắng về sức khỏe của bố mẹ nhưng lại không muốn họ biết không ?

Một buổi sáng, tôi ngồi bên bàn làm việc, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiếng chuông điện thoại báo có thông báo mới khiến tôi giật mình. Cảnh báo về bệnh đột quỵ ở người già tràn ngập trong tin tức. Mỗi lần nghe, tôi lại lo lắng hơn về sức khỏe của bố mẹ. Nhưng trong khi tôi ngồi đây sốt sắng, mẹ mình lại đang làm vườn với nụ cười tươi rói... nhưng đột nhiên, có vẻ như mẹ bị chóng mặt! Lòng tôi quặn thắt, tim đập nhanh khi thấy mẹ lảo đảo.

Và rồi, mẹ ngã xuống... nhưng không phải vì đột quỵ, mà vì đôi giày cao gót! Chao ôi, mẹ gây bất ngờ cho tôi quá đi!

Chúng tôi cùng bật cười và xem lại những khoảnh khắc đáng yêu trong cuộc sống hàng ngày. Mỗi giây phút bên nhau đều quý giá.

Hình ảnh tôi lo lắng bên bàn làm việc, sau đó chuyển sang mẹ làm vườn, những biểu cảm hồi hộp rồi dồn đột ngột vào khoảnh khắc mẹ ngã. Cuối cùng là những hình ảnh dễ thương của chúng tôi cùng nhau.

Sợ một ngày Bố Mẹ không còn minh mẫn, không kiểm soát được sức khỏe Bàn tay mẹ run nhẹ như chiếc lá cuối mùa  khi tôi vô...
07/12/2025

Sợ một ngày Bố Mẹ không còn minh mẫn, không kiểm soát được sức khỏe

Bàn tay mẹ run nhẹ như chiếc lá cuối mùa
khi tôi vô tình chạm vào sáng nay.

Tôi giật mình.
Cảm giác lạnh ở đầu ngón tay mẹ
len thẳng vào tim tôi
như một lời báo trước
rằng có những thứ
nếu không giữ
sẽ tuột khỏi tay mình rất nhanh.

Căn nhà vẫn yên
chỉ nghe tiếng thìa chạm vào thành cốc
ánh nắng mỏng xuyên qua cửa
mùi cháo gạo thơm
và hơi thở mẹ, khẽ khàng.

Tôi tự hỏi
đã bao lâu rồi
tôi chỉ kịp nhìn mẹ bằng ánh mắt vội?
Đã bao lâu rồi
tôi phó mặc mọi thứ
cho sự “ổn mà” mà mẹ luôn nói?

Mẹ dạo này hay quên.
Có hôm để ấm nước cạn khô
có hôm lạc đường ngay trước cổng nhà
có hôm đứng lặng vài phút
không nhớ mình đang định làm gì.

Tôi sợ lắm.
Sợ một ngày mẹ không còn nhận ra tôi.
Sợ một ngày mẹ ngã trong căn nhà quen thuộc
mà không ai hay biết.
Sợ những điều đến quá nhanh
khi mình đang bận… kiếm sống.

Và tôi hiểu
tôi không thể có mặt bên mẹ cả ngày.
Tôi không thể canh chừng từng hơi thở của mẹ.
Nhưng tôi có thể cho mẹ một sự bảo vệ
âm thầm
nhẹ nhàng
như một bàn tay luôn kề bên
dù tôi đang ở đâu.

Từ ngày sắp xếp cho mẹ dùng thiết bị theo dõi sức khỏe tại nhà
tôi thấy mẹ bình yên hơn.
Mẹ cười bảo
“Có cái này rồi
mẹ đỡ làm con lo.”

Những con số nhỏ trên màn hình
những tín hiệu báo nhịp tim, huyết áp
những cảnh báo khi mẹ đi lại không vững
những ghi nhận từng giờ giấc sinh hoạt
như một cuốn nhật ký lặng lẽ
nói thay cho mẹ
những điều mẹ nhiều khi quên mất.

Và tôi
dù ở văn phòng hay đang họp
chỉ cần nhìn một lần
là biết mẹ đang ổn.
Một sự yên tâm
rất thật
như được nhìn mẹ ngủ yên giữa buổi trưa nắng.

Không phải vì tôi hiếu thảo gì to tát.
Chỉ là
tôi sợ cảm giác
“giá như”.
Giá như tôi để ý sớm hơn.
Giá như tôi bảo vệ mẹ tốt hơn.
Giá như tôi đừng để mọi thứ quá muộn.

Chúng ta vẫn nghĩ cha mẹ sẽ luôn khỏe.
Cho đến khi họ không còn như trước nữa.

Đến lúc ta nhận ra
điều họ cần
không phải những lần về thăm thật lâu
mà là sự bình yên
và an toàn
trong từng khoảnh khắc họ sống.

Có những việc
nếu không làm ngay bây giờ
đến một lúc
chỉ còn lại nuối tiếc.

Và người ta chẳng bao giờ chuẩn bị kịp
cho khoảnh khắc
mình mất đi cơ hội bảo vệ
một người từng dành cả đời
bảo vệ mình

Mặc cảm vì không đủ sức khỏe để chăm cháu hoặc phụ giúp việc nhà  Gió sáng nay thổi qua hiên nhà  nhẹ như một tiếng thở ...
07/12/2025

Mặc cảm vì không đủ sức khỏe để chăm cháu hoặc phụ giúp việc nhà

Gió sáng nay thổi qua hiên nhà
nhẹ như một tiếng thở dài
của người đã đi gần hết đời mình.

Tôi muốn kể bạn nghe một câu chuyện rất nhỏ
nhưng cứ mỗi khi nhớ lại
tim tôi lại nhói lên một nhịp rất khẽ.

Hôm ấy, bà ngồi ở chiếc ghế mây trước sân
nắng mỏng
mùi lá chanh từ góc vườn thoảng về
tiếng dép của đứa cháu nội lẹp xẹp chạy qua
bà nhìn theo
đôi mắt chùng xuống
như một dòng nước vừa mất đi âm thanh của nó.

Bà nói thật khẽ
như không muốn ai nghe
Con ơi… bà già thật rồi…
cháu khóc bà bế cũng run
đến lau cái sàn thôi
cũng thở muốn không ra hơi.

Tôi đứng cạnh
lặng người.

Bàn tay bà
những ngón tay từng mềm trong ký ức tôi
giờ sạm lại
gầy, nhẹ
như chỉ cần gió mạnh một chút
là có thể trôi đi mất.

Còn tiếng cười đùa của con cháu thì vẫn vang khắp nhà
vẫn ríu rít mỗi sáng mỗi chiều
nhưng trong góc sân nhỏ
bà lại thu mình
như một nắm tro ấm
không biết đặt vào đâu cho đúng.

Bạn biết không
mặc cảm vì không còn đủ sức khỏe
không phải là nỗi đau ồn ào
nó giống như một sợi chỉ
siết rất chậm
không ai để ý
chỉ người trong cuộc mới thấy nghẹt thở.

Bà bảo
Ngày xưa, bà gánh cả ruộng đồng
bế ba đứa con một lúc vẫn cười
giờ chỉ muốn giữ cháu vài phút mà tay đã run bần bật
sợ ngã, sợ làm đau
sợ bị coi là… vô dụng.

Câu cuối cùng ấy
cứa sâu vào chiều hôm đó
và vào lòng tôi cho đến tận bây giờ.

Rồi chiều khác
tôi thấy bà cố đứng dậy để rửa mớ chén
nhưng mới được hai chiếc
lưng đã còng xuống
mồ hôi rịn trên thái dương
bà nắm mép bàn
run run
như người đang đi trên một cây cầu đu.

Con cháu đi làm suốt ngày
bà chỉ muốn làm chút gì đó để thấy mình còn ý nghĩa
để bữa cơm chiều
không phải cảm giác mình là người ngồi chờ.

Nhưng cơ thể già nua
nó phản bội bà từng chút một
khớp gối mỏi
hơi thở đứt quãng
giấc ngủ thì nông như mặt nước bị ai chạm nhẹ cũng lay.

Có một lần
bà nói
Giá mà bà khỏe lại được một chút
để dọn cái sân, chăm cây, bế cháu…
để con cháu đi làm bớt lo
để tối về nhà thấy mẹ vẫn còn vững vàng
chứ không phải một cái bóng cứ bé lại mỗi ngày.

Tôi khẽ nắm tay bà
bàn tay mềm, nóng và mệt
Tôi nói
Sức khỏe không phải để ganh đua
mà để sống tiếp…
để yêu tiếp…
để không phải lùi lại đứng sau nỗi buồn của chính mình.

Bà thở dài
nhưng trong đôi mắt ngấn nước
tôi thấy một mong muốn rất thật
rất người
được khỏe lên
dù chỉ một chút
để được làm lại những điều nhỏ bé
nhưng cho bà cảm giác mình còn “được cần”.
Bạn có thấy hình ảnh ấy quen không?
Một người già
ở ngay trong căn nhà có tiếng cười trẻ thơ
nhưng vẫn cô đơn trong cuộc chiến với chính cơ thể mình.
Họ không nói ra
nhưng nỗi sợ mình trở thành gánh nặng
chính là điều khiến họ mệt mỏi nhất.

Và đôi khi
chỉ cần giúp họ khỏe thêm một ngày
vững thêm một bước
dễ thở thêm một hơi
cũng đủ để cả mái nhà này bớt một nỗi lo
và thêm một nụ cười thật.

Cuối chiều hôm đó
bà nhìn ra sân
nắng nghiêng lên chiếc ghế mây
bà nói
Giá như mình còn sức…

Câu nói ấy
đến giờ
vẫn treo trong trái tim tôi
như một sợi khói
không tan

Sợ bố mẹ đột quỵ bất ngờ !!!Một buổi chiều chạng vạng  ánh sáng rơi mỏng như hơi thở cuối ngày  tôi nghe tiếng gió lùa q...
07/12/2025

Sợ bố mẹ đột quỵ bất ngờ !!!

Một buổi chiều chạng vạng
ánh sáng rơi mỏng như hơi thở cuối ngày
tôi nghe tiếng gió lùa qua hiên nhà
và bất giác nhớ đến dáng ngồi lặng lẽ của ba tôi năm nào.

Ông ngồi dựa lưng vào ghế
mắt nhìn ra khoảng sân trước
nơi có gốc khế tôi từng trèo lên hái quả
và ông đứng dưới dang tay đỡ từng trái rơi…
Hôm đó
tôi thấy hai vai ông nặng xuống
như thể đang mang cả một nỗi sợ vô hình
sợ cái gì đó bất ngờ ập đến
nhanh
lạnh
và tàn nhẫn
như một nhát kéo cắt ngang cuộc đời.

Ông nói nhỏ
giọng trầm và mỏng hơn tôi từng nghe
Ba chỉ sợ… một ngày nằm đó
không nói được
không cử động được
và trở thành gánh nặng cho tụi con.
Sợ lắm.
Sợ nhìn thấy ánh mắt loay hoay của con cháu.
Sợ mình sống mà không còn được làm người ba mạnh mẽ nữa.

Tôi nhớ cái cảm giác sống lưng lạnh đi
như có ai gõ nhẹ vào tâm trí
nhắc rằng
đột quỵ không báo trước
không gõ cửa
không đếm ngược.
Nó đến như một cơn gió lật phắt trang sách
trong lúc mình chưa kịp đọc xong câu chuyện đời mình.

Tôi nhìn bàn tay ông
những đường gân nổi lên
thô ráp
ấm
từng dắt tôi băng qua đường những ngày mưa lớn.
Bây giờ
bàn tay ấy run khẽ
như đang cố níu lại thời gian.

Tôi nghe tiếng ấm nước reo trong bếp
mùi trà nóng thoảng qua
âm thanh quen thuộc của một ngôi nhà từng đầy ắp tiếng cười
bây giờ lại có chút gì đó lặng đi
như thể mỗi góc tường đều hiểu nỗi lo của ông
và cả nỗi sợ thầm lặng trong lòng những người làm con như tôi.

Nếu bạn đã từng chăm cha mẹ ốm một lần
bạn sẽ hiểu cảm giác tim thắt lại
khi nghe một tiếng ho nặng
một bước chân chậm
một cái vịn tay vào tường lâu hơn bình thường.
Nó là tiếng chuông báo động
nhỏ thôi
nhưng day dứt
nhắc bạn rằng
mình đã lớn
và cha mẹ thì đã già.

Tôi bắt đầu tìm hiểu mọi thứ
từng nguyên nhân
từng dấu hiệu
từng cách để cha mẹ không còn phải sợ cái điều tên gọi đột quỵ kia nữa.
Tôi phát hiện ra rằng
điều ba tôi lo không phải là cái chết
mà là những ngày còn sống mà không còn tự chủ
còn con cháu thì gồng lên lo từng việc nhỏ nhất
từ chén cơm đến giấc ngủ.

Và tôi hiểu
người già sợ nhất không phải bệnh tật
mà là trở thành gánh nặng.

Thế nên
tôi âm thầm sắp xếp cho ba một kế hoạch chăm sóc sức khỏe dài hơi
để ông không còn thấp thỏm mỗi khi nghe tin ai đó hàng xóm ngã quỵ.
Một gói khám chuyên sâu định kỳ
một chương trình hỗ trợ phòng ngừa rủi ro
những thứ mà ngày trước tôi nghĩ là xa xỉ
bây giờ lại trở thành tấm lá chắn bình yên cho cả nhà.

Tôi thấy đôi mắt ba sáng lên
nhẹ hơn
yên tâm hơn
khi biết rằng
dù chuyện gì xảy ra
ông cũng đã có sự chuẩn bị
và chúng tôi cũng vậy.

Cảm giác ấy
như đặt được viên đá chặn dòng lo âu
như thắp lên một ngọn đèn nhỏ trong hành lang tối
để cha mẹ không phải bước đi trong sợ hãi.

Có lần ba nói
Ba già rồi
lo cho mình cũng là để tụi con đỡ khổ.
Câu nói ấy cứ ở trong tôi
như một sợi chỉ kéo dài mãi
kéo tôi quay về với trách nhiệm của một người con.

Bạn có bao giờ nhìn cha mẹ ngủ chưa
thấy gương mặt họ yên bình
nhưng nơi khóe mắt đã có những nếp nhăn mệt mỏi
và tự hỏi
mình có đang làm đủ cho họ chưa?

Chúng ta thường cố gắng kiếm tiền
để lo cho con cái
cho tương lai
mà đôi khi quên rằng
người đã hy sinh nửa đời vì mình
cũng đang cần một điểm tựa
nhỏ thôi
nhưng vững.

Một cuộc kiểm tra sức khỏe định kỳ
một giải pháp phòng ngừa rủi ro
một sự chuẩn bị để nếu bất trắc xảy ra
mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát…
Những điều tưởng chừng đơn giản ấy
lại là món quà quý nhất bạn có thể trao cho cha mẹ mình lúc này.

Vì đột quỵ không chờ ai
nhưng sự chủ động của bạn
có thể xoay chuyển cả một cuộc đời.

Đừng để một ngày nào đó
khi bước vào căn phòng im lặng
bạn chỉ còn biết ước
giá như mình bắt đầu sớm hơn.

Có những điều
nếu để muộn
sẽ không thể làm lại lần

Address

Ho Chi Minh City
700000

Opening Hours

Monday 08:00 - 18:00
Tuesday 08:00 - 18:00
Wednesday 08:00 - 18:00
Thursday 08:00 - 18:00
Friday 08:00 - 18:00
Saturday 08:00 - 18:00
Sunday 08:00 - 18:00

Telephone

+84909826254

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cùng Bạn Chăm Sóc Bố Mẹ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram