Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền

Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền Chia sẻ bài giảng của hai bậc thầy Sadhguru và Osho. Giới thiệu sách tới người tìm kiếm. Tại đây có trọn bộ sách Sadhguru Tiếng Việt.

🔥Thiền Shoonya - Ý nghĩa của việc “Không làm gì”~ SadhguruÝ nghĩa của Shoonya là gì? Shoonya, xét theo nghĩa của từ, có ...
29/01/2026

🔥Thiền Shoonya - Ý nghĩa của việc “Không làm gì”
~ Sadhguru

Ý nghĩa của Shoonya là gì? Shoonya, xét theo nghĩa của từ, có thể được dịch là “sự trống rỗng”, tuy nhiên từ “emptiness” “sự trống rỗng” trong tiếng Anh không thể diễn đạt trọn vẹn Shoonya. “Sự trống rỗng” là một từ mang sắc thái tiêu cực – nó gợi ý sự vắng mặt của một điều gì đó lẽ ra phải hiện diện. Shoonya không phải là sự vắng mặt – đó là một sự hiện diện vô hạn.

Số 0 được phát minh ở Ấn Độ. Khi chúng tôi phát minh ra số 0, chúng tôi không xem nó như một sự thiếu vắng mà như con số tối thượng. Số 0 có nghĩa là không có gì, nhưng nó có thể làm tăng giá trị của bất kỳ con số nào khác. Shoonya cũng giống như vậy.

Để đặt điều này vào một góc nhìn nhất định – các nhà vũ trụ học hiện đại nói rằng hơn chín mươi chín phần trăm vũ trụ là trống rỗng. Hơn chín mươi chín phần trăm của một nguyên tử là trống rỗng. Chín mươi chín phần trăm của sự tồn tại là trống rỗng. Đây chính là điều chúng ta gọi là Shoonya.

Với tư cách là sự sống mà bạn đang là, bạn có một lựa chọn: hoặc bạn có thể là một sinh thể nhỏ bé trong sự trống rỗng mênh mông này, hoặc bạn có thể trở thành chính sự trống rỗng ấy mà nó là nguồn cội của mọi sự sáng tạo. Đó là điều chúng ta đang tiếp cận thông qua thiền Shoonya.

Theo quan điểm cá nhân của bạn, bạn là sự sống quan trọng nhất trong toàn bộ sự sáng tạo này. Trong cấu trúc gia đình của mình, bạn là một trong những sự sống quan trọng. Trong phạm vi thành phố, bạn có thể có phần nào đó quan trọng, nhưng người ta vẫn có thể xoay xở mà không cần bạn. Ở cấp độ quốc gia, bạn là một con người có tầm quan trọng rất nhỏ – nếu bạn biến mất, sẽ chẳng ai để ý. Trong thế giới này, bạn là một mảnh sự sống còn nhỏ bé hơn nữa. Trong không gian vũ trụ, bạn gần như không tồn tại.

Ngay cả khi bạn không suy nghĩ về điều này một cách có ý thức, thì ở đâu đó rất sâu bên trong, ai cũng biết điều đó. Đó là lý do cho mọi sự phô trương, mọi sự trang trí, mọi sự tích lũy – bởi vì theo một cách nào đó, luôn có một nỗi tuyệt vọng muốn biến mình thành một sự sống có trọng lượng, có ý nghĩa.

Dù là của cải, tiền bạc, cái tôi, học vấn hay gia đình – tất cả những điều này rốt cuộc chỉ là những nỗ lực nhằm khiến bạn cảm thấy rằng mình là một sự sống có giá trị. Nhưng khi mỗi nguyên tử trong cơ thể bạn có đến chín mươi chín phần trăm là trống rỗng, và toàn bộ vũ trụ cũng chín mươi chín phần trăm là trống rỗng, điều đó có nghĩa là chính “cái hư không” này --- cái là nguồn cội của sự sáng tạo --- là đang đập rộn ràng bên trong bạn, trong từng tế bào của cơ thể.

Nếu điều này trở thành một trải nghiệm sống động, thì bạn sẽ sống hoàn toàn khác đi. Để tìm kiếm điều đó, các vị vua đã chọn trở thành những người ăn xin. Gautama Buddha đã bước đi như một người ăn xin. Shiva cũng bước đi như một người ăn xin. Điều này cho thấy rằng họ đã tìm ra một thứ gì đó mà nó không cần trang hoàng, không cần phóng đại, cũng không cần bổ sung bất cứ điều gì. Đó là thứ chiếm trọn toàn bộ vũ trụ. Ngay lúc này, khi tôi chỉ ngồi đây, tự nó đã là trọn vẹn rồi.

Chiều kích này của sự sống thông thường đòi hỏi rất nhiều sự chuẩn bị. Nhưng ngày nay, mọi người chỉ sẵn sàng dành ra một khoảng thời gian rất nhỏ. Đó chính là nỗi khó khăn khi làm một vị Guru trong thế kỷ hai mươi mốt. Giống như “cái hư không” đã được đóng gói trong từng nguyên tử và từng tế bào của cơ thể bạn, chúng tôi cũng đóng gói Shoonya thành một hình thức thiền. Nó giống như một “viên thuốc Shoonya”. Tôi đang làm cho nó nghe có vẻ buồn cười, bởi vì cách mà đa số mọi người trên thế giới đang sống vốn đã rất buồn cười rồi.

Trong sự tồn tại bao la này, bạn vô cùng nhỏ bé, nhưng bạn lại nghĩ rằng mình to lớn. Tôi đã thấy rất nhiều người mà đối với họ, ngôi nhà, gia đình, những điều vô nghĩa của họ, trang sức, tài sản của họ quan trọng đến mức mà họ tranh đấu vì chúng cho tới ngày cuối cùng. Và rồi, đột ngột, họ chết. Tôi đã cố chỉ ra điều đó cho họ khi họ còn sống, nhưng họ không hứng thú. Thật đáng tiếc là chỉ đến khi đối diện với cái chết, con người mới tỉnh ra.

Giả sử bạn đạt được chín mươi chín phần trăm trong một kỳ thi, hẳn bạn sẽ rất vui với chín mươi chín phần trăm ấy và sẵn sàng bỏ qua một phần trăm còn lại. Ngay lúc này, chín mươi chín phần trăm chính là Shoonya. Một phần trăm là sự sáng tạo. Trong thiền Shoonya, bạn tạm thời gác lại một phần trăm ấy để tận hưởng chín mươi chín phần trăm.

Cho đến lúc này, bạn đã và đang phớt lờ chín mươi chín phần trăm này, điều đó thật nực cười. Việc chạy theo sự đầy đủ, bao nhiêu sự thất vọng đã sinh ra. Nếu túi tiền của ai đó đầy hơn túi tiền của bạn, bạn thất vọng. Nếu kho thóc của ai đó đầy hơn của bạn, bạn thất vọng. Nếu trái tim của ai đó “đầy” hơn trái tim bạn, bạn cũng thất vọng. Đó là lý do vì sao chúng tôi đang dạy một trò chơi mới – nơi mà dù thế nào bạn cũng có thể thắng. Rốt cuộc, sự trống rỗng thì dễ hơn sự đầy đủ.

Shoonya có nghĩa là “sự trống rỗng”, hay chính xác hơn là “nothingness” “cái hư không”. Một cách diễn đạt còn phù hợp hơn nữa là đặt một dấu gạch nối giữa “no” và “thing” – đó là “no-thingness”, tức là “không-vật thể”. Điều này có nghĩa là nó là một chiều kích vượt ra ngoài bản chất vật lý. Shoonya cũng có nghĩa là không làm gì cả.

Nếu tôi cứ liên tục nói với bạn: “Không làm bất cứ điều gì, không làm bất cứ điều gì”, bạn sẽ phát điên. Bạn càng cố gắng không làm gì, bạn càng trở nên điên loạn hơn. Để có thể không làm gì, bạn cần một số sự giúp đỡ. Nếu bạn muốn bơi trong cái hư không, chúng tôi đưa cho bạn một sợi dây để bạn có thể nắm lấy.

Vậy sợi dây đó là gì? “Không-vật thể” cũng có nghĩa là sự im lặng. “Có-vật thể” cũng có nghĩa là âm thanh. Sợi dây mà chúng tôi trao cho bạn chính là một âm thanh hay một câu thần chú nhất định. Khi cái hư không trở nên quá choáng ngợp, bạn có thể nắm lấy âm thanh này.

Có nhiều loại thần chú (mantra) khác nhau. Một thần chú mà tất cả các bạn đều quen thuộc là AUM. Đây là loại thần chú trở nên mạnh mẽ khi bạn phát âm to và rõ ràng.

Ngoài ra còn có những loại thần chú khác gọi là các beeja mantra. Beeja mantra là một âm thanh thuần khiết, không mang nghĩa. Thần chú (mantra) nghĩa là âm thanh thuần khiết, còn beeja nghĩa là hạt giống. Một hạt giống phải được giữ đúng cách. Khi bạn gieo nó xuống đất, bạn phải cung cấp độ ẩm vừa đủ – chỉ khi đó nó mới nảy mầm. Hạt giống sẽ tự làm điều mà nó phải làm; đất sẽ làm điều mà nó phải làm. Công việc của bạn chỉ là duy trì các điều kiện cần thiết.

Tương tự với thiền Shoonya – nếu bạn xử lý nó đúng cách, nó sẽ nảy mầm, phát triển, trở thành một cái cây vĩ đại và cuối cùng sẽ cho quả.

🍂 Isha.sadhguru.org

🔥Liệu sự Giác ngộ có thể xảy ra ngay trong kiếp sống này không?Người hỏi: Sadhguru, đôi khi tôi tự hỏi rằng nếu tôi chết...
27/01/2026

🔥Liệu sự Giác ngộ có thể xảy ra ngay trong kiếp sống này không?

Người hỏi: Sadhguru, đôi khi tôi tự hỏi rằng nếu tôi chết mà chưa đạt tới cái Tối thượng, thì toàn bộ những nỗ lực thực hành của tôi có trở nên uổng phí không? Hay những điều đó bằng cách nào đó sẽ giúp tôi tìm lại con đường này trong kiếp sau, nếu tôi không thành công trong kiếp sống này?

Sadhguru: Bạn đã quyết định sẽ là một “thí sinh thất bại” rồi sao? Như vậy không chỉ là bạn chọn lãng phí cuộc đời mình, mà còn đang lên kế hoạch lãng phí cả cuộc đời tôi nữa. Tôi không nhận lấy điều đó một cách dễ vậy đâu. Vì sao bạn lại nghĩ rằng mình sẽ không đạt được?

Nó chỉ là vấn đề về sự nhận ra. Sự nhận ra (giác ngộ) không phải là một thành tựu, một sự đạt được hay một thứ để sở hữu. Sự nhận ra có nghĩa là bạn bỗng nhiên nhìn thấy điều gì đó vốn luôn ở ngay đây. Bạn chợt nhận ra rằng mình đã ngốc nghếch suốt cả cuộc đời. Sự nhận ra không phụ thuộc vào năng lực của bạn. Nếu bạn giữ được sự định hướng, bạn sẽ nhận ra. Nhưng nếu sự định hướng của bạn cứ thay đổi vài phút một lần, thì dĩ nhiên, sự nhận ra chỉ có thể xảy ra trong một kiếp sống khác. Tuy nhiên, điều gì khiến bạn nghĩ rằng lần sau bạn sẽ đầu thai làm con người? Giả sử bạn sinh ra làm một con gián, bạn có nghĩ các bậc thầy trong tương lai sẽ nói chuyện với gián không? Họ sẽ không đâu. Tôi chưa huấn luyện họ cho việc đó!

Đừng trì hoãn việc này cho sau này. Bạn không biết khi nào cuộc đời mình sẽ kết thúc. Dù “lá số kinh hoàng” của bạn có nói gì đi nữa, thì nỗi kinh hoàng cũng không phải lúc nào cũng xảy ra đúng như vậy. Việc này thậm chí không nên trì hoãn đến ngày mai, chứ đừng nói là sang một kiếp sống khác, bởi vì bạn không cần phải đạt được điều gì cả. Bạn cũng không cần bất kỳ năng lực đặc biệt nào. Bạn chỉ cần giữ vững phương hướng của mình. Nếu bạn giữ được phương hướng, nó chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng hầu hết mọi người cứ liên tục thay đổi hướng đi – một bước tiến lên, rồi một bước lùi lại.

Hầu hết các yogi chỉ ngồi yên một chỗ. Họ không làm gì khác ngoài việc giữ vững phương hướng. Dù điều gì xảy ra, đó là tất cả những gì bạn cần làm.

Có một vị hiền triết hơi tinh nghịch. Tên ông là Narada. Narada tự cho mình là tín đồ vĩ đại nhất của Vishnu. Suốt ngày, ông đi khắp nơi, miệng luôn tụng danh Thượng đế: “Narayana, Narayana.”

Một ngày nọ, trong hội chúng nơi triều đình của Thượng đế, khi có người hỏi Vishnu: “Ai là tín đồ vĩ đại nhất của Ngài?” Vishnu trả lời: “Một người nông dân nào đó ở miền nam Ấn Độ.”

Narada sững sờ. Ông nghĩ rằng mình là người sùng đạo vĩ đại nhất, bởi vì suốt cả ngày ông luôn miệng niệm: “Narayana, Narayana.” Narada muốn xem đối thủ này là ai. Ông đi xuống miền Nam Ấn Độ và quan sát xem người nông dân đó làm gì. Buổi sáng, người này thức dậy và thốt lên “Narayana” – chỉ một lần. Rồi ông làm các việc vệ sinh buổi sáng. Trước khi ăn, ông nói: “Narayana.” Sau đó ông đi ra chuẩn bị cái cày. Trước khi bắt đầu cày ruộng, ông lại nói một lần: “Narayana.” Sau đó, tất cả những gì ông nói chỉ là “Hây, hô!” với mấy con bò. Khi đi ngủ, ông nói: “Narayana,” rồi chìm vào giấc ngủ.

Narada nghĩ: “Thật là vớ vẩn! Cả ngày ông ta chỉ nói ‘Narayana’ có bốn lần mà lại trở thành người sùng đạo vĩ đại nhất! Còn ta thì niệm đến 17.637 lần!” Thế là ông quay về gặp Vishnu và hỏi: “Làm sao một người nông dân mù chữ, mỗi ngày chỉ thốt lên ‘Narayana’ bốn lần, còn lại thì bận cày ruộng và chăm sóc vợ con, trâu bò, lại có thể là người sùng đạo vĩ đại nhất? Suốt cả ngày, tôi chẳng nói gì ngoài danh xưng của Ngài.”

Vishnu nhấc lên một cái bình, đổ đầy nước đến miệng và đưa cho ông. Ngài nói: “Hãy đi vòng quanh thế giới với cái bình này. Không được để rơi một giọt nào.” Narada cầm cái bình, đi vòng quanh thế giới rồi quay trở lại. Vishnu hỏi: “Trong lúc đó, ông đã nói ‘Narayana’ bao nhiêu lần?” “Cái gì? Ngài dặn không được để đổ một giọt nào – làm sao tôi còn có thể nói ‘Narayana’ được?” Vishnu nói: “Chỉ vậy thôi. Cuộc sống của người nông dân giản dị ấy cũng giống như thế. Nếu ông ta làm sai một điều, cuộc đời ông ta sẽ ‘đổ tràn’. Nhưng dù vậy, ông ta vẫn niệm bốn lần. Còn ông thì chẳng có việc gì để làm, nên việc ông niệm suốt cả ngày chẳng có nhiều ý nghĩa.”

Vấn đề không nằm ở chỗ bạn làm gì. Bạn chỉ cần giữ vững phương hướng. Phần còn lại sẽ tự xảy ra, bởi vì đây không phải là điều bạn hay tôi làm – bản chất của sự sống là tự nhận ra chính nó. Bạn chỉ cần loại bỏ sự xao nhãng và duy trì sự tập trung theo đúng hướng.

Người hỏi: Làm sao tôi có thể giữ được phương hướng? Tôi đã vật lộn với điều đó khá lâu.

Sadhguru: Việc giữ được phương hướng trước hết có nghĩa là loại bỏ tất cả những nhận thức sai lầm mà bạn đang có. Điều này có nghĩa là hãy để mọi thứ mà bạn tin sang một bên — trừ khi nó là điều gì đó mà bạn cần để vận hành trong xã hội. Khi sống giữa mọi người, trong một số giao dịch nhất định, bạn phải tin vào vài điều. Nhưng ngoài những điều đó ra, hãy để tất cả sang một bên. Lúc ấy, bạn có thể cảm thấy mình như một kẻ ngốc, và việc biết rằng mình là một kẻ ngốc thực ra lại rất tốt cho bạn. Sự khác biệt giữa người giác ngộ và kẻ ngu ngốc là ở chỗ: người giác ngộ biết rằng mình ngu ngốc; còn kẻ ngu ngốc thì không biết rằng mình là một kẻ ngu ngốc. Đó là một sự khác biệt rất lớn. Vấn đề của con người là họ không biết cái bẫy mà mình đang mắc kẹt trong đó. Nếu họ biết, họ đã không ở lại trong cái bẫy ấy.

Trước khi bạn đi ngủ tối nay, ngồi trên giường và về mặt tinh thần hãy đặt mọi thứ không phải là bạn sang một bên. Bắt đầu từ quốc tịch, chủng tộc, tôn giáo của bạn; rồi đến thân thể, tâm trí, suy nghĩ, cảm xúc, ý tưởng, triết lý, các vị thần và cả những con quỷ của bạn — hãy đặt tất cả sang một bên. Rồi cứ ngủ với điều đó. Hãy làm như vậy mỗi ngày. Bạn sẽ nhận ra ngay trong giấc ngủ. Tôi không thể cho bạn một cách nào dễ hơn nữa!

Chỉ cần bước vào giấc ngủ như một mảnh của sự sống — không phải như một người đàn ông, một người phụ nữ hay bất cứ thứ gì khác. Điều này sẽ cần một chút thực hành, nhưng cứ làm đi.

Hãy bắt đầu từ tối nay, bởi vì ai biết được bạn có còn thức dậy hay không. Mỗi ngày có hơn 150.000 người kết thúc cuộc đời mình. Có gì đảm bảo rằng tối nay đó không phải là bạn hay tôi? Chúng ta không mong điều đó xảy ra, nhưng nó hoàn toàn có thể. Đừng nghĩ rằng cái chết là thứ chỉ xảy ra với người khác. Bạn và tôi rồi sẽ chết. Mỗi ngày, hãy tiếp cận giấc ngủ như thể đó là cái chết. Trong giấc ngủ, bạn không còn nữa. Thế giới chết đi trong trải nghiệm của bạn. Sáng mai thức dậy là một kiếp sống mới của bạn.

Vì vậy, hãy tiếp cận giấc ngủ như cái chết, nhưng không cần tạo ra bất kỳ sự hoang tưởng ngớ ngẩn nào. Chỉ cần đặt mọi thứ sang một bên — thân thể của bạn không có ý nghĩa gì; tâm trí không có ý nghĩa gì; suy nghĩ không có ý nghĩa gì; cảm xúc không có ý nghĩa gì. Tất cả những danh tính khác nhau mà bạn đã khoác lên mình đều không có ý nghĩa gì. Hãy để tất cả sang một bên và đi ngủ, đơn giản, như là không có gì cả. Một vài suy nghĩ sẽ xuất hiện — chỉ phớt lờ chúng. Dù sao thì chúng cũng không phải là của bạn.

Bạn không cần phải hướng mình lên thiên đường. Nếu bạn ngước lên, bạn đang nhìn sai hướng. Tất cả những gì cần xảy ra là bạn chuyển sự chú ý của mình từ những gì bạn đã tích lũy sang cái thực sự là bạn. Đó là toàn bộ sự định hướng mà bạn cần.

🍂 Isha.sadhguru.org

🔥Liệu Mahasamadhi có phải là khả năng dành cho bạn?~ Sadhguru:Một Uttarayana nữa đã đến. Đây là thời điểm trong năm để c...
25/01/2026

🔥Liệu Mahasamadhi có phải là khả năng dành cho bạn?

~ Sadhguru:

Một Uttarayana nữa đã đến. Đây là thời điểm trong năm để các yogi thực hiện một nỗ lực mới mẻ cho tiến trình tâm linh của mình, một thời gian của ân phúc và giác ngộ. Ngay từ thời cổ đại, vô số chúng sinh đã chọn thời điểm này trong năm – khi quỹ đạo vận hành của mặt trời chuyển sang Bán cầu Bắc – để một cách có ý thức rời bỏ thân xác của họ. Một ví dụ nổi tiếng là Bhishma, người đã nằm chờ trên giường tên giữa chiến trường cho đến khi Uttarayana bắt đầu. Và vào ngày Pournami đầu tiên của Uttarayana, Vijji đã đạt tới Mahasamadhi.

Sama có nghĩa là quân bình. Dhi hay buddhi có nghĩa là trí tuệ. Samadhi có nghĩa là “trí tuệ quân bình.” Một trí tuệ quân bình là trí tuệ không phân biệt giữa tốt và xấu, cao và thấp, vui và khổ, đau đớn và khoái lạc. Mahasamadhi có nghĩa là trí tuệ quân bình vĩ đại – mức độ cao nhất của sự quân bình của trí tuệ. Điều đó có nghĩa là trí tuệ của bạn đã mất đi mọi đầu vào từ bên ngoài.

Ngay lúc này, trí tuệ của bạn đang vận hành là bởi vì các đầu vào từ bên ngoài – bởi vì những gì bạn đã đọc, đã nghe, đã thu thập. Thông tin trong tâm trí bạn là thứ khiến bạn trông có vẻ thông minh. Bạn đang phóng chiếu ký ức của mình như thể đó là trí tuệ, trong khi thực ra không phải vậy. Một khi bạn đồng nhất bản thân với ký ức của mình, sự quân bình là không thể có được.

Bởi vì ký ức đã được tích lũy theo một cách có định kiến – “Tôi thích người này – tôi không thích người kia; đây là người tốt – kia là người xấu; điều này ổn – điều kia không ổn.” Tất cả những phán xét và định kiến này đều là hệ quả của ký ức. Mọi thứ đều được gắn nhãn theo một cách nào đó: tốt và xấu; cái bạn thích và cái bạn không thích; cao và thấp; Thượng đế và ác quỷ.

Chừng nào bạn còn đồng nhất bản thân với ngân hàng ký ức mà bạn đang mang theo, thì sự quân bình thậm chí còn không phải là một khả năng. Samadhi là một trí tuệ quân bình. Điều này có nghĩa là bạn phải tách ký ức ra khỏi trí tuệ của mình. Khi trí tuệ của bạn được tách khỏi ký ức, nó sẽ đấu tranh trong một thời gian ngắn. Sau khi thực hành một mức độ sadhana nhất định, đột nhiên bạn sẽ thấy rằng tất cả những gì nằm trong ký ức dường như không còn mang nhiều ý nghĩa nữa. Sự tự do là một điều điên rồ.

Ai cũng nói rằng họ đang tìm kiếm sự tự do, nhưng thực chất, họ đang làm việc cho sự ràng buộc. Mọi người đều đang cố gắng trói buộc bản thân vào một điều gì đó hoặc một ai đó. Dù là một người đàn ông muốn trói mình vào một người phụ nữ, một người phụ nữ vào một người đàn ông, hay vào một Thượng đế, một đảng phái, một hệ tư tưởng, một triết lý, một hệ thống niềm tin, hay bây giờ là Isha. Dù bạn trói buộc mình vào bất cứ điều gì, bạn đều đang trói buộc mình để tìm kiếm một ý nghĩa nào đó.

Nếu bạn trói buộc bản thân mình vào một điều gì đó mà theo một cách nào đó xóa nhòa ký ức của bạn, thì trong mục đích trước mắt, đó là một sự ràng buộc tốt. Đó là một sự ràng buộc tốt để bắt đầu, bởi vì nó tạo ra một khoảng cách giữa bạn và tất cả những gì thuộc về quá khứ. Đây chính là ý nghĩa của brahmacharya hay sanyasa – bạn đã “ly dị” bản thân khỏi ký ức của mình, bởi vì bạn muốn có một trí tuệ quân bình.

Nếu bạn còn gắn bó với ký ức của mình, bạn sẽ không bao giờ biết đến sự quân bình. Nó giống như việc bạn đạp ga và nghĩ rằng chiếc xe sẽ dừng lại – nó sẽ không dừng. Nó chỉ chạy nhanh hơn và nhanh hơn mà thôi! Mahasamadhi không phải là một món quà hay một phần thưởng để đạt được. Mahasamadhi không phải là một cách để kết thúc cuộc sống vì có đau khổ, vì có bệnh tật, vì bạn không còn làm được một điều gì đó, hay vì một điều gì đó đã trở nên đau đớn. Việc kết thúc cuộc sống được gọi là tự sát; nó không được gọi là Mahasamadhi.

Đừng tìm kiếm Mahasamadhi như một cách để chấm dứt khổ đau của bạn. Tìm kiếm Mahasamadhi có nghĩa là tìm cách tiến hóa sự sống sang một chiều kích khác. Tìm kiếm Mahasamadhi có nghĩa là bạn đã yêu sự sống sâu sắc đến mức bây giờ bạn muốn biết cội nguồn của nó. Bạn đã trải nghiệm sự sống ở độ sâu trọn vẹn của nó, và giờ bạn muốn biết các chiều kích của sự sống.

Nó sẽ không đến chỉ vì bạn có một khao khát. Nó sẽ đến đơn giản bởi vì bạn đã ly dị (tách rời) khỏi ký ức của mình – bạn sống hôm nay như hôm nay, chứ không phải như một mớ hỗn độn tích lũy của vô số ngày hôm qua. Chúng tôi đã dạy bạn các hệ thống và phương pháp để đạt đến điều đó. Một thực hành đơn giản như Shambhavi Mahamudra có thể đưa bạn đến đó, nếu bạn thiết lập đúng các điều kiện khác. Bạn không cần bất cứ điều gì khác.

Nếu bạn đã được điểm đạo vào Shambhavi, chúng tôi đã nói với bạn rằng: trước khi thực hành Shambhavi, hãy cho bản thân mình một khóa học cấp tốc về Inner Engineering. Bởi vì nếu không thiết lập được bầu không khí cần thiết, nếu không giải phóng bản thân khỏi những gì bạn đang bị trói buộc, thì dù bạn có chèo thuyền, cảnh vật vẫn thay đổi chỉ vì mùa màng, chứ không phải vì bạn đang đi đến đâu đó.

Bạn có thể tự lừa mình để tin rằng mọi thứ đang thay đổi, nhưng thực ra chẳng có gì thay đổi cả. Bạn vẫn ở nguyên một chỗ, bởi vì bạn đang bị trói vào ngân hàng ký ức. Cả nền văn hóa này cứ nói về karma: “Aiyyo, karma.” “Aiyyo karma” có nghĩa là bạn đang kéo theo cái túi ký ức này suốt mọi lúc, nhưng lại muốn được tự do. Nếu tôi nói: “Đi thôi!” bạn sẽ nói: “Nhưng cái túi của tôi thì sao?!” Sự ràng buộc duy nhất chính là cái túi này. Không có gì khác đang trói buộc bạn ở đây cả.

Karma (nghiệp) là sự ràng buộc duy nhất. Nhưng bạn có sẵn sàng bỏ lại những ngày hôm qua của mình và chỉ ở đây, ngay bây giờ không? Không, bạn muốn mang theo toàn bộ những ngày hôm qua của mình. Nếu bạn lấy lại được sức khỏe và tuổi trẻ của mình, bạn sẽ lại làm y hệt những điều cũ. Tôi chắc rằng nhiều người trong số các bạn, ở những giai đoạn khác nhau của cuộc đời, đã từng hứa với bạn đời của mình rằng: “Nếu anh/em có thêm bảy kiếp nữa, anh/em vẫn chỉ muốn ở bên em mà thôi!”

anam–janam – bạn biết những bài hát đó rồi. Nếu điều đó là sự thật, thì đó là một nỗi kinh hoàng. Nếu không phải là sự thật, thì đó là sự khôn ngoan. Tôi để điều đó cho bạn tự quyết định. Bạn không khao khát Mahasamadhi vì sự đau khổ của mình. Bởi vì bạn đã được viên mãn, bạn muốn vượt sang những chiều kích khác của sự sống. Bạn đã thấy quá đủ về điều này rồi. Những gì đã xảy ra trong quá khứ không còn quan trọng nữa. Bạn đang đau khổ bây giờ chỉ vì bạn nhớ về điều gì đó mà bạn cho là tốt đẹp hơn.

Hãy để cái túi ký ức đó ở lại đó, thức dậy vào buổi sáng – mặt trời thì tươi mới, không khí thì tươi mới, mọi thứ đều mới mẻ – chỉ đơn giản trải nghiệm nó như những gì nó là. Và hãy thực hành những bài tập đơn giản mà bạn đang làm với sự dấn thân và lòng tận hiến nhiều nhất có thể. Khi thời điểm ra đi đến, tôi sẽ đảm bảo rằng bạn ra đi một cách tốt đẹp. Đây là một lời hứa.

Nhưng đừng cố rời bỏ cuộc sống này chỉ vì nó đã trở nên đau khổ. Nếu bạn ra đi khi trong trải nghiệm của bạn vẫn còn đau khổ, thì chính điều đó sẽ nhân lên theo nhiều cách. Đừng làm điều đó với chính mình. Bạn đến đây không phải để nhân lên nó, mà là để làm suy giảm nó. Nếu bạn không thể làm tan biến nó hoàn toàn, thì ít nhất hãy làm cho nó giảm xuống mức tối thiểu có thể.

Đây là điều bạn nhất định phải làm, bởi vì nếu bạn không làm những gì bạn có thể làm, thì làm sao tôi có thể giúp bạn được? Nếu bạn làm tất cả những gì bạn có thể làm, vẫn có một số việc bạn không thể làm được, vì chúng nằm ngoài kinh nghiệm của bạn. Những việc đó tôi chắc chắn sẽ làm giúp bạn.

🍂 Isha.sadhguru.org

🔥Tâm linh có nghĩa là, không phải tăng trưởng, tâm linh có nghĩa là tự tan biến, tự hủy diệt.Seeker: Thưa Thầy, Thầy đã ...
18/01/2026

🔥Tâm linh có nghĩa là, không phải tăng trưởng, tâm linh có nghĩa là tự tan biến, tự hủy diệt.

Seeker: Thưa Thầy, Thầy đã nói về việc mang sự nhận biết từ kiếp này sang kiếp khác. Điều duy nhất Thầy mang theo là sự nhận biết. Quá trình này kết thúc ở đâu? Có kết thúc không? Có sự khởi đầu không? Có khi nào tôi là một cọng cỏ không? Tôi có phải là con khỉ, có phải là thằn lằn, có phải là tảng đá trên núi không? Đó là tất cả các hình dạng của năng lượng.

Sadhguru: Một ngọn cỏ, tôi không biết, con khỉ, tôi sẽ không tranh luận! (Cười). Vì vậy, câu hỏi là một tập hợp của nhiều thứ, hay tôi có thể gọi nó là một tập hợp của sự nhầm lẫn --- sự nhận biết, năng lượng, hoặc việc mang sự nhận biết vượt ra ngoài những gì bạn gọi là cuộc sống ngay bây giờ. Sự sống bắt đầu từ đâu? Nó kết thúc ở đâu? Nơi nó đã bắt đầu, chúng ta hãy dừng lại ở điểm này, bởi vì nó đã ở đây rồi. Cái mà bạn coi là 'bản thân mình' đã ở đây rồi. Làm thế nào để vượt ra ngoài cái này --- những gì mà bạn gọi như 'chính mình' --- đó là công việc của chúng ta lúc này. Rõ ràng, sự khởi đầu không phải do chúng ta gây ra. Việc vượt ra ngoài phải là công việc của chúng ta. Nó phải trở thành một quá trình có ý thức; không có cách nào khác.

Bây giờ nếu mọi thứ đều là năng lượng, thì bạn bật lên từ đâu? Bạn chưa bao giờ bật lên; bạn chỉ đang mơ. “Điều đó có nghĩa là tôi không có thật sao? Thầy đang nói với tôi điều vô nghĩa rằng mọi thứ đều là Maya phải không?” Không. Đó chính là cách cuộc sống đang diễn ra. Được rồi, cuộc sống này bắt đầu diễn ra như thế nào? Ví dụ, chúng ta hãy lấy hành tinh Trái đất, nơi nó có tính cá nhân riêng so với các hành tinh khác. Vì bạn có tính cá nhân riêng của mình so với những người khác đang ngồi ở đây, nên hành tinh này cũng vậy, cho dù sự sống có bao nhiêu hình dạng đi nữa, nó vẫn có khả năng mang một hình dạng duy nhất---một phẩm chất duy nhất về chính nó. Cho dù đó là toàn bộ hành tinh hay bạn với tư cách là một con người, một con kiến, ngón tay út của chính bạn hay thậm chí là sợi tóc trên đầu bạn, nó đều có một phẩm chất duy nhất về bản thân nó.

Đây là sự biểu hiện. Đồng thời, sự duy nhất mà bạn nhìn thấy này không tồn tại mãi mãi. Bạn với tư cách là một con người, đang ở đây---bạn như một thân thể---bạn biết nó sẽ kết thúc một ngày nào đó. Ngay bây giờ nó là duy nhất; thân thể của bạn cũng là duy nhất. Khi nó kết thúc, thân thể này sẽ không còn giữ được tính duy nhất của nó nữa, mà nó sẽ trở thành một phần của trái đất này. Tuy nhiên, trái đất vẫn giữ được tính duy nhất của nó so với các hành tinh khác. Khi thân thể bạn hòa tan vào trái đất, trái đất này cũng sẽ hòa tan vào lòng một thứ gì đó khác. Bây giờ chúng ta gọi đây là Đất Mẹ đơn giản vì chúng ta hiểu rằng, theo một cách nào đó, chúng ta đến từ nó. Cái mà bạn gọi là 'chính mình' ngay bây giờ đang ngồi đây, đang đi lại ở đây --- thân thể này, chỉ là một cục đất mang một hình dạng khác và làm tất cả những điều này. Một ngày nào đó nó sẽ chìm trở lại và trở thành rất nhiều đất.

Tương tự như vậy, trái đất này, vốn đã mang một hình dạng nhất định và một tính cá nhân hay sự duy nhất nhất định, chính nó cũng sẽ tan vào một lòng của cái lớn hơn và trở thành cái đó --- bất kể đó là gì. Hiện tại, vì bạn chưa có sự nhận thức về điều đó --- nên chúng tôi gọi nó là Shiva, chẳng hạn. Như chúng tôi đã nói đi nói lại, từ 'Shiva' có nghĩa là ‘that which is not’ (tạm dịch là ‘cái phi vật chất.’) Khi chúng tôi nói ''cái phi vật chất', điều đó không nhất thiết có nghĩa là cái đó không tồn tại. Nó có nghĩa là cái đó là không có trong trải nghiệm của bạn ngay bây giờ. Chỉ có sự sáng tạo vật chất là có trong trải nghiệm của bạn. Cái mà nó là nền tảng của sự sáng tạo thì không có trong trải nghiệm của bạn. Vì vậy, cái mà là nền tảng của sự sáng tạo đang được gọi là Shiva---‘cái phi vật chất’ (‘that which is not’ – hay ‘cái mà không có trong trải nghiệm của bạn’).

‘Cái phi vật chất’ đã trở thành ‘cái là vật chất’, và mang một phẩm chất nhất định của riêng nó. Trong đó, có hàng triệu hình dạng xuất hiện. Tất cả chúng đều có tính cá nhân riêng của mình trong một thời gian. Ngay bây giờ, khi bạn đang bận rộn, năng động trong cuộc sống --- đó là cuộc sống, đó là mọi thứ đối với bạn. Sáng mai, nếu bạn chết, đột nhiên cuộc sống trở thành cái gì đó khác. Người này, người đang rất năng động, làm tất cả những việc đó, đột nhiên biến mất, và mọi thứ vẫn ổn. Chỉ có suy nghĩ và cảm xúc của ai đó bị xáo trộn; nhưng khi có liên quan tới sự tồn tại, mọi thứ đều hoàn toàn ổn. Phải không? Chỉ trong những người xung quanh bạn --- trong suy nghĩ của họ, trong cảm xúc của họ --- mới có sự xáo trộn và sẽ lắng xuống sau một thời gian. Hoặc có thể ai đó sẽ giữ nó suốt đời; điều đó cũng ổn. Nó chỉ nằm trong suy nghĩ và cảm xúc của họ.

Khi có liên quan đến cuộc sống, khi có liên quan đến năng lượng này, khi có liên quan đến sự tồn tại này, hoàn toàn không có sự xáo trộn nào, bởi vì không có gì đã xảy ra cả. Thân thể này chỉ nổi lên, chơi một lúc rồi quay trở lại giống như một làn sóng nhỏ trong đại dương. Nó cuộn lên và rơi trở lại. Không có sự xáo trộn; không có gì đúng hay sai về nó. Chỉ vậy thôi. Theo kinh nghiệm cá nhân của bạn hoặc với những người xung quanh bạn, theo kinh nghiệm cá nhân của họ, đây là một tai họa lớn. Tất cả những tai họa này chỉ tồn tại trong suy nghĩ và cảm xúc của bạn; nó thì không liên quan gì đến cuộc sống. Chỉ khi sự nhận biết của bạn, sự sống động của bạn, đã nâng lên vượt ra ngoài suy nghĩ, cảm xúc và thân thể của bạn, chỉ khi đó câu hỏi về việc vượt ra ngoài mới nảy sinh. Hiện tại, sự nhận biết của bạn chỉ bị giới hạn ở những chiều kích này. Vì vậy vấn đề mang nó vượt ra ngoài cuộc đời này không nảy sinh. Vậy nó kết thúc ở đâu? Nếu sự nhận biết của bạn là hoàn hảo -- nếu sự nhận biết của bạn rất rõ ràng giữa cái gì là vật chất và cái gì không phải là vật chất -- thì đó là sự kết thúc của nó. Nếu một người rời khỏi thân thể trong sự nhận biết đầy đủ, điều đó chỉ có thể xảy ra từ sự lựa chọn.

Khi một người là nhận biết, mọi thứ đều là sự lựa chọn. Chỉ khi người ta không có nhận biết, thì mọi thứ đều là sự ép buộc. Nếu bạn thực sự nhận biết, việc ở trong cơ thể và việc không ở trong cơ thể cũng xảy ra do sự lựa chọn. Một khi đã có sự lựa chọn như vậy, thì đó là lúc trò chơi kết thúc. Bây giờ cái từng hoạt động như “bản thân tôi” sẽ không còn tồn tại nữa. Mọi thứ đã trở nên như nó phải vậy, như nó vốn có. Bất kì điều gì tôi nói bằng lời nhất định đều sai. Bạn có thể nói nó giống như những dòng sông chúng ta đã đi qua. Con sông mà --- bạn đang thấy bây giờ là Mandakini; những gì bạn vừa thấy cách đây không lâu là Alakananda; những gì bạn nhìn thấy ngày hôm qua là Bhagirathi. Ở Hardwar, chân đồi của dãy Himalaya, mọi thứ đều trở thành sông Hằng. Tất cả những con sông này đều có tính cá nhân riêng. Ở đó, ở Hardwar, chúng đánh mất tính cá nhân của mình và mang một loại tính cá nhân khác. Sông Hằng này chảy vào đại dương và ở đó nó cũng mất đi tính cá nhân đó, và trở thành một cái gì đó khác; nó trở thành Ấn Độ Dương.

Bây giờ nếu bạn nhìn sâu hơn, không có Ấn Độ Dương, không có Thái Bình Dương. Nó chỉ là một đại dương. Vì vậy, tất cả những điều đó sẽ biến mất nếu sự nhận biết của bạn tách biệt vật chất khỏi những thứ không phải vật chất. Mọi thứ hòa làm một. Giống như trẻ con thổi b**g bóng vậy. Nếu bạn thổi b**g bóng thì có không khí trong đó. Không khí này có tính cá nhân riêng nhất định vì nó ở trong thân b**g bóng. Thời điểm b**g bóng vỡ, không khí đó ở đâu? Nó chỉ là không khí thôi phải không? Tương tự như vậy, một khi bạn làm vỡ cái này (chỉ vào chính mình) với sự nhận biết của mình nếu bạn biết cách làm vỡ nó, vật chất, cái đang giữ năng lượng sống trong một sự ràng buộc nhất định, thì năng lượng chỉ là năng lượng; đó là cả một đại dương năng lượng. Vì vậy, tâm linh có nghĩa là, không phải tăng trưởng, tâm linh có nghĩa là tự tan biến, tự hủy diệt. Khi đó là sự tự hủy diệt, đó không phải là về việc hành hạ bản thân về thân thể hay điều gì đó tương tự. Đó chỉ là việc phá hủy tính cá nhân và trở thành vũ trụ. Đây là lý do tại sao Shiva được tôn thờ; ông ấy là một Đấng hủy diệt. Nếu bạn không phải là một người hủy diệt, bạn không liên quan gì đến tính tâm linh.

🍂 Trích từ sách Sadhguru.

🔥Sự đối lập Giả tạo giữa Đầu và Tim~SadhguruMọi người thường nói rằng đầu họ dẫn họ theo một hướng và tim họ theo hướng ...
11/01/2026

🔥Sự đối lập Giả tạo giữa Đầu và Tim
~Sadhguru

Mọi người thường nói rằng đầu họ dẫn họ theo một hướng và tim họ theo hướng khác. Trong yoga, nền tảng cơ bản mà chúng ta thiết lập là điều này: bạn là một con người, một thực thể thống nhất, duy nhất. Không có sự tách biệt giữa đầu và tim; bạn là một tổng thể.

Trước tiên, chúng ta hãy hiểu những gì được gọi là "đầu" và "tim". Bạn thường gán những suy nghĩ của mình cho đầu và cảm xúc của mình cho tim. Nhưng nếu bạn xem xét điều này một cách cẩn thận và với sự chân thành tuyệt đối, bạn sẽ nhận ra rằng cách bạn nghĩ là cách bạn cảm. Nhưng ngược lại cũng đúng: cách bạn cảm là cách bạn nghĩ. Đây là lý do tại sao yoga bao gồm cả suy nghĩ và cảm xúc như một phần của cùng một manomayakosha, hay cơ thể tinh thần.

Những gì bạn thường nghĩ đến như "tâm trí" là quá trình suy nghĩ hay trí tuệ. Nhưng trên thực tế, tâm trí có nhiều chiều: một là khía cạnh logic; một là khía cạnh cảm xúc sâu hơn. Trí tuệ, như chúng ta biết, được gọi là buddhi. Chiều sâu hơn của tâm trí thường được gọi là trái tim. Nhưng trong yoga, tâm trí cảm xúc sâu hơn này được gọi là manas. Manas là một hỗn hợp ký ức phức tạp, hình thành nên cảm xúc theo một cách cụ thể. Vì vậy, cách bạn cảm và cách bạn nghĩ đều là hoạt động của tâm trí.

Nó là khá đơn giản. Nếu tôi nghĩ bạn là một người tuyệt vời, tôi sẽ có những cảm xúc ngọt ngào đối với bạn. Nếu tôi nghĩ bạn là một người tồi tệ, tôi sẽ nuôi dưỡng những cảm xúc khó chịu về bạn. Nếu bạn biến ai đó thành kẻ thù của mình và rồi cố gắng yêu người đó, thì đó là công việc khó khăn. Chúng ta đừng biến những khía cạnh đơn giản của cuộc sống thành công việc khó khăn.

Cách bạn nghĩ là cách bạn cảm, nhưng suy nghĩ và cảm xúc có vẻ khác nhau trong trải nghiệm của bạn. Tại sao lại như vậy? Bởi vì suy nghĩ có một sự rõ ràng nhất định, một sự nhanh nhẹn nhất định về nó. Cảm xúc thì chậm hơn. Hôm nay, bạn nghĩ đây là một người rất tuyệt vời và bạn có cảm xúc ấm áp về anh ta. Đột nhiên, anh ta làm điều gì đó mà bạn không thích, và bạn nghĩ anh ta thật tệ. Suy nghĩ của bạn nói với bạn rằng anh ta thật tệ, nhưng cảm xúc của bạn không thể thay đổi ngay lập tức. Nó đấu tranh. Nếu bây giờ nó ngọt ngào, nó không thể trở nên cay đắng ngay ở khoảnh khắc tiếp theo. Phải mất thời gian để xoay chuyển. Nó có một vòng cung quay rộng hơn. Tùy thuộc vào sức mạnh của cảm xúc của bạn, có thể sẽ mất ba ngày hoặc ba tháng hoặc ba năm, nhưng sau một thời gian, nó sẽ thay đổi.

Việc tạo ra xung đột này giữa đầu và tim là không hữu ích. Cảm xúc là phần tinh chất, giàu vị hơn của suy nghĩ. Bạn có thể tận hưởng sự ngọt ngào của nó, nhưng phần lớn suy nghĩ dẫn dắt cảm xúc, cho dù bạn có nhận ra điều đó hay không. Cảm xúc thì không hoàn toàn ổn định. Cảm xúc của bạn cũng huyên thuyên, đi theo hướng này và hướng khác, nhưng nó kém nhanh nhẹn hơn suy nghĩ. Vì mất nhiều thời gian hơn để xoay chuyển, và cường độ của nó thường lớn hơn đáng kể so với suy nghĩ, nên thường có vẻ như suy nghĩ và cảm xúc là khác nhau. Chúng không hề tách biệt, cũng như cây mía và nước mía.

Suy nghĩ thì không mãnh liệt bằng cảm xúc trong trải nghiệm của hầu hết mọi người. (Chẳng hạn, cường độ suy nghĩ của bạn không mạnh mẽ như cơn giận của bạn.) Nhưng nếu bạn tạo ra một suy nghĩ đủ mãnh liệt, nó cũng có thể áp đảo bạn. Chỉ có năm đến mười phần trăm dân số có khả năng tạo ra loại suy nghĩ mãnh liệt đến mức không cần đến cảm xúc. Chín mươi phần trăm dân số chỉ có thể tạo ra những cảm xúc mãnh liệt vì họ chưa bao giờ thực hiện công việc cần thiết theo hướng ngược lại. Nhưng có những người có suy nghĩ rất sâu sắc. Họ không có nhiều cảm xúc, nhưng họ là những người suy nghĩ rất sâu sắc.

Tốt nhất là không nên tạo ra sự phân cực bên trong chính mình. Điều đó dẫn đến nội chiến và tâm thần phân liệt. Suy nghĩ và cảm xúc là không khác nhau. Một cái thì khô khan. Một cái thì mọng nước. Hãy tận hưởng cả hai.

🍂Trích từ sách Sadhguru.

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84905480886

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Sách Sadhguru & Osho - Yoga & Thiền:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram