Tâm lý - Giáo dục CERM

Tâm lý - Giáo dục CERM Dịch vụ Hỗ trợ chăm sóc sức khoẻ tâm thần và Định hướng phát triển năng lực cá nhân.

🇻🇳 30/4/1975 – 30/4/2026 | CHÀO MỪNG NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚCNhững ngày cuối tháng Tư khép lại tron...
29/04/2026

🇻🇳 30/4/1975 – 30/4/2026 | CHÀO MỪNG NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC

Những ngày cuối tháng Tư khép lại trong không khí hân hoan rộn ràng,
Ngày non sông liền một dải,
Ngày hàng triệu trái tim cùng chung một nhịp đập…

Những ngày này mang trong mình một mạch nối rất rõ: Từ giá trị của hòa bình đến giá trị của lao động.

Có hòa bình thì mới có không gian để sống, để làm việc, để xây dựng và phát triển. Và chính sự lao động bền bỉ, có ý thức và trách nhiệm, lại là cách để mỗi chúng ta tiếp tục gìn giữ và làm đầy thêm những giá trị ấy trong đời sống ngày hôm nay.

Với CERM, làm nghề cũng là một dạng lao động như vậy: âm thầm, kiên nhẫn, nhưng cũng đòi hỏi sự tỉnh táo… để có thể vừa nâng đỡ người khác, vừa không đánh mất đi chính mình.

Nhân dịp đại lễ 30/4 – 1/5, CERM chúc bạn có những ngày nghỉ đủ để lắng lại, hồi phục và nhìn rõ hơn hành trình mình đang đi.
————————————
𝗗𝗶̣𝗰𝗵 𝘃𝘂̣ 𝗧𝗮̂𝗺 𝗹𝘆́ - 𝗚𝗶𝗮́𝗼 𝗱𝘂̣𝗰 𝗖𝗘𝗥𝗠
Đặt hẹn Tham vấn - Huấn luyện Tâm lý qua:
Email: hotrotamly.cerm.edu@gmail.com
📍 Địa chỉ: 180 Nguyễn Thị Minh Khai, P. Võ Thị Sáu, Q.3, Tp.HCM
🌐 Website: www.cerm.edu.vn

📚MAYBE YOU SHOULD TALK TO SOMEONE – NHẤN MẠNH, KHI NHÀ TRỊ LIỆU CŨNG CẦN ĐƯỢC CHỮA LÀNH (Góc nhìn thực hành từ CERM)Tron...
21/04/2026

📚MAYBE YOU SHOULD TALK TO SOMEONE – NHẤN MẠNH, KHI NHÀ TRỊ LIỆU CŨNG CẦN ĐƯỢC CHỮA LÀNH (Góc nhìn thực hành từ CERM)

Trong hành trình làm nghề, tồn tại một ngộ nhận khá phổ biến nhưng hiếm khi được gọi tên một cách trực diện: nhà trị liệu là người đứng bên ngoài đau khổ của con người. Maybe You Should Talk to Someone [Có lẽ bạn nên gặp bác sĩ tâm lý] của Lori Gottlieb đã tháo gỡ ngộ nhận này không bằng lý thuyết, mà bằng chính trải nghiệm cá nhân – khi bà bước vào trị liệu không chỉ với tư cách người chữa lành, mà còn như là một con người đang cần được chữa lành.

Nếu Letters to a Young Therapist của Mary Pipher nuôi dưỡng phẩm chất người làm nghề qua những lá thư mang tính chiêm nghiệm, thì cuốn sách này vận hành như một tấm gương hai chiều - nơi nhà trị liệu vừa quan sát thân chủ, vừa buộc phải quan sát lại chính mình. Từ góc nhìn thực hành tại CERM, cuốn sách có thể được đọc như một lời mời quay về với những nền tảng cốt lõi của nghề thông qua bảy điểm chắc lọc sau.

{Ghi chú của CERM: Tựa tiếng Việt chuyển ngữ “Someone” thành “Bác sĩ tâm lý” chắc là có sự nhầm lẫn gì đó. Nếu “you” – “bạn” ở đây hàm ý là những người đang làm nghề hỗ trợ - chăm sóc sức khỏe tâm thần thì “talk” được hiểu là “gặp” để “nói gì với ai đó” thôi thành ra đơn giản quá chăng?!? Và vì được nói ra một cách “thẳng thắng” (theo CERM) nên quả thật nhiều chi tiết khiến CERM rất băn khoăn sẽ nói sao cho tránh nhập nhằng – thế là chậm nhịp của dự án mất 1 tuần.}

1️⃣ Trị liệu không phải là “giải quyết vấn đề” mà là đi vào mối quan hệ

Ngay từ phần dẫn nhập, Gottlieb đã đặt một nền tảng quan trọng cho toàn bộ cuốn sách: Thay đổi không xảy ra trong cô lập, mà trong mối quan hệ.

“How do we change?… In relation to others.”
(Gottlieb, 2019, Author’s Note)

Điều này có ý nghĩa thực hành rõ ràng. Trị liệu không còn được hiểu như việc áp dụng kỹ thuật lên một “vấn đề”, mà là sự tham dự vào một mối quan hệ có khả năng chữa lành. Nhà trị liệu không đơn thuần là người “áp dụng kỹ thuật”, không “máy móc” mà là con người; là người tham dự vào một mối quan hệ có tính chữa lành. Nếu mối quan hệ không đủ an toàn, mọi can thiệp – dù đúng về mặt kỹ thuật – đều có nguy cơ trở nên vô nghĩa.

Người “lạ” tìm đến một người “không quen” để nói ra những điều khó, những gì sâu kín nhất của họ - được chăng, dễ không, nếu không có cảm giác tin cậy của mối quan hệ được thiết lập.

Tại CERM, đây cũng chính là lý do chúng tôi luôn xem “liên minh trị liệu” không phải là một bước – rồi qua, mà là nền tảng xuyên suốt của toàn bộ tiến trình.

2️⃣ Nhà trị liệu không đứng ngoài tiến trình – mà ở bên trong nó

Một trong những đóng góp quan trọng nhất của Gottlieb là “làm mờ/phá vỡ ranh giới” giả định giữa “người giúp” và “người cần giúp” trong hình dung về hình ảnh nhà trị liệu nơi tâm trí nhà trị liệu. Trị liệu không phải là một chiều – nếu nhà trị liệu cứ một mực tin tưởng như thế! {Cụm từ “làm mờ/phá vỡ ranh giới” ở đây cần được hiểu một cách rất cụ thể trong bối cảnh đã được tác giả thiết lập xuyên suốt nội dung sách.}

“A therapist will hold up a mirror to patients, but patients will also hold up a mirror to their therapists.”
(Gottlieb, 2019, p. 210)

Điều này phản ánh một sự thật mà thực hành lâu năm mới nhận ra: Thân chủ không chỉ “được trị liệu”, họ cũng “định hình lại nhà trị liệu” theo một cách nào đó. Mỗi ca lâm sàng đều chạm vào những phần chưa được giải quyết trong chính người làm nghề.

Vì vậy, câu hỏi không phải là “Tôi giúp thân chủ thế nào?” mà còn là “Thân chủ này đang gọi ra điều gì trong tôi?” – câu hỏi luôn cần được đặt ra trong phản tư hay trong quá trình giám sát thực hành chuyên môn của nhà trị liệu.

3️⃣ Insight không đủ – thay đổi mới là cốt lõi của trị liệu

Một trong những câu nói nổi tiếng nhất trong sách, đồng thời cũng là một “cú tát nghề nghiệp” đối với nhiều người mới vào nghề:

“Insight is the b***y prize of therapy.”
(Gottlieb, 2019, p. 238)

Hiểu biết không phải là đích đến vì tự thân nó, không tạo ra thay đổi. Nó chỉ là điều kiện cần, chỉ trở nên có ý nghĩa khi được chuyển hóa thành hành vi, lựa chọn và cách sống. Nếu dừng lại ở insight, trị liệu chỉ là “tự an ủi trí tuệ” và rất dễ trở thành một dạng “diễn giải hợp lý hóa” thay vì chuyển biến thực chất.

Trong thực hành, điều này đặt ra một yêu cầu rõ ràng: Nhà trị liệu cần giúp thân chủ chuyển biến – chứ không chỉ hiểu. Và để làm được điều đó, trị liệu phải chấp nhận bước vào vùng khó chịu. CERM thường gọi là “làm khó” với nhiều cách lý giải về nó.

4️⃣ Trị liệu là quá trình đối diện với trách nhiệm cá nhân

Một dịch chuyển quan trọng trong trị liệu là từ hệ quy chiếu “đổ lỗi hoàn cảnh” sang nhận diện vai trò của bản thân trong chính đời sống của mình.

“Sometimes - more often than we tend to realize - those difficult people are us.”
(Gottlieb, 2019, p. 209)

Nhận định này không mang tính phán xét, mà mang tính giải phóng, trao quyền. Khi con người nhận ra mình cũng là một phần trong vấn đề {đừng nhầm họ là nguyên nhân của vấn đề} và vấn đề là một phần của cuộc sống này, họ đồng thời nhận lại khả năng thay đổi.

Ở góc nhìn CERM, đây là điểm giao thoa giữa hai công tác: Hỗ trợ - Chăm sóc Sức khỏe Tâm thần và Định hướng - Phát triển Năng lực Cá nhân. Năng lực sống của mỗi cá nhân, theo đó bắt đầu từ khả năng chịu trách nhiệm nơi mỗi cá nhân.

5️⃣ Sự khó chịu không phải là thất bại – mà là điều kiện của thay đổi

Gottlieb mô tả rất rõ một nghịch lý: trị liệu hiệu quả không phải lúc nào cũng “dễ chịu”. Một nhà trị liệu có suy nghĩ gì, cảm giác thế nào trong những khoảnh khắc này?

“Implicit in the therapeutic contract is the patient’s willingness to tolerate discomfort.”
(Gottlieb, 2019, p. 247)

Thực hành cho thấy, nhiều thân chủ rời khỏi tiến trình trị liệu ngay khi bắt đầu chạm đến những tầng sâu hơn – không phải vì họ không tiến bộ, mà vì họ bắt đầu tiến bộ thật sự.

Điều đó cũng đặt ra thách thức cho nhà trị liệu là làm sao để vừa giữ được sự nâng đỡ, vừa không làm “mềm hóa” tiến trình đến mức vô hiệu.

6️⃣ Con người không bị giam cầm bởi hoàn cảnh, mà bởi câu chuyện họ kể về nó

Một trong những hình ảnh ẩn dụ mạnh mẽ trong sách là “nhà tù không có lính canh”.

“Sometimes we imprison ourselves with a narrative of self-punishment.”
(Gottlieb, 2019, p. 221)

Trị liệu, ở mức sâu, không phải là thay đổi thực tại bên ngoài, mà là thay đổi cách con người tổ chức ý nghĩa về thực tại đó.

Đây cũng là điểm gặp gỡ rõ ràng với hướng tiếp cận tường thuật (narrative therapy) mang tính hệ thống: câu chuyện không chỉ phản ánh cuộc đời – nó định hình cuộc đời mỗi cá nhân đặc trong bối cảnh sống của họ.

7️⃣ Nhà trị liệu cũng cần trị liệu – không phải vì yếu đuối, mà vì trung thực với con người của mình

Có lẽ bài học quan trọng nhất, và cũng là điều khiến cuốn sách này trở nên khác biệt: nhà trị liệu không miễn nhiễm với đau khổ.

“People come to therapy to have somebody to go there with.”
(Gottlieb, 2019, p. 63)

Và đôi khi, nhà trị liệu cũng cần một người “đi cùng” như vậy.

Điều này không làm giảm đi năng lực chuyên môn, mà ngược lại, làm tăng độ sâu của sự thấu cảm. Một nhà trị liệu đã từng ngồi ở vị trí thân chủ sẽ hiểu rõ hơn giá trị của sự im lặng, của ánh mắt, và của những can thiệp tưởng chừng rất nhỏ.

💭Góc nhìn của CERM

Nếu những cuốn sách trước giúp chúng ta “làm nghề cho đúng”, thì Maybe You Should Talk to Someone nhắc chúng ta “làm nghề là rất thật” – nên chúng ta cần chân thật!

Tại CERM, chúng tôi nhìn nhận rằng năng lực của người làm nghề đi qua chuỗi sự thực HỌC – HIỂU – HÀNH – HIỆN sẽ không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà được gắn vào HỆ THỐNG – HỢP TÁC – HIỆU QUẢ nữa, để ở đó, những khả năng như việc chịu đựng sự không chắc chắn, đối diện với chính mình trong tiến trình, và duy trì sự hiện diện chân thật trong mối quan hệ trị liệu được tỏa sáng khi đã trui rèn.

Nói cách khác, người làm nghề không chỉ cần học cách làm việc với thân chủ, mà còn cần học cách sống cùng chính mình trong quá trình đó.

Trong hành trình làm nghề, có khi nào bạn nhận ra rằng một ca lâm sàng không chỉ đang “diễn ra với thân chủ”, mà còn đang “diễn ra với chính bạn”?

❓Và khi điều đó xảy ra, bạn chọn né tránh, kiểm soát, hay ở lại để học điều gì đó từ nó?
👉Mỗi phản hồi của bạn đều là một câu chuyện vô giá dành cho cộng đồng nhà thực hành.

📚Tựa sách nền tảng được giới thiệu cho bài viết:
Gottlieb, L. (2019). Maybe You Should Talk to Someone. …
Gottlieb, L (2022). Có lẽ bạn nên gặp bác sĩ tâm lý (Quỳnh Anh, Bích Nhàn, Trans.). NXB Thế Giới (Original work published 2019)

————————————
Bài viết thuộc chuỗi chia sẻ góc nhìn thực hành của CERM trong khuôn khổ dự án Chuỗi bài viết về "Tủ sách nhà thực hành"
Nội dung mang tính tham khảo chuyên môn, không thay thế cho các chẩn đoán lâm sàng hay hướng dẫn trong các chương trình đào tạo chính quy hợp pháp.

————————————
𝗗𝗶̣𝗰𝗵 𝘃𝘂̣ 𝗧𝗮̂𝗺 𝗹𝘆́ - 𝗚𝗶𝗮́𝗼 𝗱𝘂̣𝗰 𝗖𝗘𝗥𝗠
Đặt hẹn Tham vấn - Huấn luyện Tâm lý qua:
Email: hotrotamly.cerm.edu@gmail.com
📍 Địa chỉ: 180 Nguyễn Thị Minh Khai, P. Võ Thị Sáu, Q.3, Tp.HCM
🌐 Website: www.cerm.edu.vn

📚LETTERS TO A YOUNG THERAPIST – LÁ THƯ GIỮ LẠI NGƯỜI SẴN SÀNG VỚI NGHỀ (Góc nhìn thực hành từ CERM)Trong hành trình trở ...
08/04/2026

📚LETTERS TO A YOUNG THERAPIST – LÁ THƯ GIỮ LẠI NGƯỜI SẴN SÀNG VỚI NGHỀ (Góc nhìn thực hành từ CERM)

Trong hành trình trở thành một nhà trị liệu, có những cuốn sách không giúp ta “làm tốt hơn”, mà giúp ta không rời bỏ chính mình trong khi làm nghề. Letters to a Young Therapist {Tạm dịch: Thư gửi nhà trị liệu trẻ} của Mary Pipher là một cuốn sách như vậy.

Không phải giáo trình, cũng không phải một hệ thống lý thuyết, cuốn sách là sự “gọt giũa”, “chưng cất” từ hơn ba thập kỷ thực hành lâm sàng — được viết dưới hình thức những lá thư. Tuy nhiên, điều Pipher thực sự trao đi không phải một hệ thống lý thuyết, cũng không phải là kinh nghiệm làm nghề. Đọc thư trong sách, ta có thể tìm thấy cách giữ cho con người của nhà trị liệu không bị bào mòn bởi chính công việc trị liệu.

Từ góc nhìn thực hành tại CERM, đây không phải là cuốn sách để “học thêm”, mà là cuốn sách để quay lại — quay lại với những điều nền tảng nhưng dễ bị đánh mất trong quá trình hành nghề. Bảy điểm dưới đây không phải là các nguyên tắc kỹ thuật, mà là những trục định hướng giúp người làm nghề đi xa mà không đánh rơi chính mình - những chỉ dẫn mang tính “sống còn” cho hành trình dài hạn.

1️⃣ Trị liệu không bắt đầu từ can thiệp, mà từ khả năng ở lại với nỗi đau

Pipher không lãng mạn hóa trị liệu. Ngay từ phần mở đầu, bà đặt người đọc vào thực tế thô ráp của công việc: tiếp xúc liên tục với đau khổ con người. Pipher không né tránh một sự thật rằng trị liệu là công việc đi vào vùng sâu nhất của đau khổ con người. Bà mô tả trải nghiệm đầu tiên của mình với một thân chủ như một cuộc “học việc” trong chính nỗi đau ấy.

“Over the last thirty years I’ve watched a lot of pain flow under the bridge.”
(Pipher, 2016, p. xxiv)

Câu nói này không chỉ là một hồi tưởng, mà là một định vị nghề nghiệp. Trị liệu, trước hết, không phải là “làm gì đó với nỗi đau”, mà là có khả năng không rời đi khi nỗi đau xuất hiện. Nói cách khác, nhà trị liệu không phải là người “giải quyết vấn đề”, mà là người đủ sức ở lại với những điều chưa thể giải quyết.

Trong thực hành, sai lệch phổ biến của người mới vào nghề không nằm ở việc thiếu kỹ thuật, mà ở việc không chịu được khoảng trống trước khi kỹ thuật có thể phát huy tác dụng. Khi đó, việc can thiệp có thể trở thành một cách để giảm lo âu của nhà trị liệu, hơn là phục vụ tiến trình của thân chủ. Như vậy, xin đừng vội vàng “làm gì đó”. Vì nếu chưa học được cách chịu đựng nỗi đau cùng thân chủ, mọi can thiệp của bạn đều dễ trở thành áp đặt.

2️⃣ Tự nhận thức không phải là phát triển cá nhân – mà là yêu cầu đạo đức

Pipher thẳng thắn nói về động cơ cá nhân khi bước vào nghề – một điều mà nhiều chương trình đào tạo thường né tránh hay xem nhẹ.

“Most of us are in this work for deeply personal reasons that we need to acknowledge.”
(Pipher, 2016, p. 14)

Việc nhận diện những động cơ này không nhằm “hiểu bản thân cho tốt hơn”, mà nhằm giảm thiểu nguy cơ sử dụng thân chủ như một không gian giải quyết vấn đề cá nhân.

Bà cũng cảnh báo về nguy cơ “lẫn lộn” giữa câu chuyện của thân chủ và lịch sử cá nhân của nhà trị liệu. Theo đó, rõ ràng, tự nhận thức không phải là một phẩm chất “tốt thì có”, mà là điều kiện đạo đức tối thiểu.

Ở cấp độ thực hành, điều này liên quan trực tiếp đến ranh giới nghề nghiệp. Một nhà trị liệu không hiểu mình rất dễ biến trị liệu thành nơi tái diễn các mối quan hệ chưa được giải quyết của chính họ.

3️⃣ Trải nghiệm làm thân chủ không bổ trợ cho nghề – mà cấu thành nghề

Pipher nhấn mạnh một điều rất “khó chịu” nhưng trung thực là để trở thành nhà trị liệu tốt, bạn cần biết cảm giác ngồi ở phía bên kia chiếc ghế.

“Being a client was one of my best lessons in being a therapist.”
(Pipher, 2016, p. 15)

Pipher không xem trải nghiệm trị liệu cá nhân là một lựa chọn, mà là một phần cốt lõi trong quá trình trở thành nhà trị liệu. Trải nghiệm này giúp bà hiểu được sự mong manh, xấu hổ và nhạy cảm của thân chủ trước từng lời nói nhỏ nhất. Không có kỹ năng nào thay thế được trải nghiệm nhập vai thực sự.

Trong thực hành, sự khác biệt giữa một nhà trị liệu “đã từng là thân chủ” và “chỉ được đào tạo” không nằm ở kỹ năng, mà ở độ nhạy trong những khoảnh khắc vi mô — nơi một câu nói, một khoảng lặng hay một ánh nhìn có thể tạo ra hoặc phá vỡ liên minh trị liệu. Khi bạn đã từng là thân chủ, bạn sẽ không còn dễ dàng “diễn giải” hay “định hướng” người khác một cách vội vã. Bạn có cách nào để có thể trang bị cho mình trải nghiệm này không?

4️⃣ Mối quan hệ không phải là “yếu tố hỗ trợ” – mà là nơi trị liệu xảy ra

Một trong những quan sát giản dị nhưng mang tính bản chất của Pipher đến từ chính trải nghiệm của bà với nhà trị liệu của mình:

“He didn’t analyze me and rarely gave advice… Mainly he was kind.”
(Pipher, 2016, p. 16)

Điều này đặt ra một đối trọng rõ ràng với xu hướng “kỹ thuật hóa” trị liệu hiện đại (ở một số sách và tài liệu khác, không phải những tựa sách mà CERM chọn để mang đến ở đây). Sự hiện diện, sự tử tế và khả năng lắng nghe mới là nền tảng của thay đổi. Trong khi kỹ thuật có thể được học và tái tạo, thì chất lượng của sự hiện diện — bao gồm sự chú ý, sự chân thành và khả năng điều chỉnh theo thân chủ — mới là điều quyết định liệu trị liệu có thực sự diễn ra hay không.

Như vậy, một lần nữa cần nhấn mạnh từ góc nhìn nhà thực hành: kỹ năng là cần thiết, nhưng mối quan hệ mới là điều tạo ra hiệu quả trị liệu. Một nhà trị liệu giỏi kỹ thuật nhưng thiếu kết nối vẫn có thể gây tổn hại.

5️⃣ Hy vọng không phải là ảo tưởng – mà là một can thiệp qua cách nhà trị liệu nhìn nhận thân chủ

Pipher nhiều lần nhấn mạnh vai trò của hy vọng như một “món quà” mà nhà trị liệu trao cho thân chủ:

“Hope was my primary gift…”
(Pipher, 2016, p. 13)

Tuy nhiên, hy vọng trong bối cảnh này không phải là lời khích lệ, càng không phải là lạc quan mù quáng mà là một lập trường nhận thức: nhìn thân chủ như một người vẫn còn khả năng phát triển, ngay cả khi họ không còn thấy điều đó ở chính mình; và khả năng giúp thân chủ nhìn thấy những khả năng khác của cuộc đời.

Trong thực hành, thân chủ không “nghe” hy vọng từ lời động viên — họ cảm nhận nó qua cách nhà trị liệu lắng nghe, phản hồi và ở lại với họ. Khi được duy trì đủ lâu, cách nhìn này sẽ dần được nội hóa.

6️⃣ Con người có khả năng chuyển hóa nỗi đau thành trưởng thành - một niềm tin vượt ra ngoài triệu chứng

Một trong những ý tưởng sâu sắc nhất của Pipher là cách bà hiểu về khả năng phát triển sau nghịch cảnh. Điều này mở ra một cách hiểu khác về sang chấn, rằng đây không chỉ là tổn thương, mà còn là cơ hội phát triển.

“When something too big for us to handle happens… our only healthy response is to grow bigger.”
(Pipher, 2016, p. 102)

Điều này không mang tính lạc quan đơn giản, mà là một định hướng lâm sàng: nhà trị liệu không chỉ làm việc với tổn thương, mà còn làm việc với khả năng rộng mở của con người trước tổn thương đó.

Ở đây, niềm tin của nhà trị liệu không phải là yếu tố phụ trợ, mà là một phần của “khung chứa” (holding frame) cho toàn bộ tiến trình.

Không phải mọi thân chủ đều “tăng trưởng sau sang chấn”. Nhưng việc nhà trị liệu giữ được niềm tin vào khả năng này sẽ tạo ra một không gian khác cho quá trình trị liệu.

7️⃣ Làm trị liệu không chỉ là một nghề – mà là một cách sống có ý thức

Ở phần cuối, Pipher đưa ra một định nghĩa mang tính bản chất, tổng kết cho toàn bộ hành trình làm nghề:

“Being a therapist is less about making a living and more about living my life… it’s a way of paying attention, which is the purest form of love.”
(Pipher, 2016, p. 180)

Điểm mấu chốt ở đây không phải là “đam mê nghề”, mà là sự dịch chuyển trong cách sống: trị liệu trở thành một thực hành có chủ ý — chú ý đến người khác, và đồng thời chú ý đến chính mình trong mối quan hệ đó.

Khi điều này không xảy ra, trị liệu dễ trở thành một chuỗi thao tác chuyên môn. Khi điều này được duy trì, trị liệu lại trở thành nguồn cảm hứng. Nói cách khác, khi trị liệu chỉ là công việc, người làm nghề sẽ sớm kiệt sức. Nhưng khi trị liệu trở thành một cách sống thì chính công việc lại nuôi dưỡng người làm nghề. Đây không còn là câu chuyện nghề nghiệp, mà là một triết lý sống: trị liệu là cách ta hiện diện với thế giới.

💭 Góc nhìn của CERM:

Điểm gặp nhau giữa các luận điểm của Pipher không nằm ở kỹ thuật, mà ở một yêu cầu xuyên suốt: Người làm nghề phải liên tục duy trì mối liên hệ với chính mình.

Mary Pipher không lý tưởng hóa nghề trị liệu. Bà nhìn thấy sự mệt mỏi, giới hạn và cả những thất bại. Nhưng đồng thời, bà cũng chỉ ra điều khiến người ta tiếp tục.

“Our work is some of the most interesting and challenging work in the world.”
(Pipher, 2016, p. xxi)

👉 Từ góc nhìn của CERM, đây không phải là một phẩm chất mang tính cá nhân, mà là một năng lực cần được phát triển có ý thức. Năng lực này bao gồm ba thành phần không thể tách rời: (1) khả năng nhận diện trạng thái nội tâm trong khi làm việc, (2) khả năng phân biệt giữa phản ứng cá nhân và tiến trình của thân chủ, và (3) khả năng chủ động tìm kiếm hỗ trợ khi cần thiết.

Điều này cũng dẫn đến một điều chỉnh quan trọng trong cách hiểu về “giữ nghề”. Người làm nghề không duy trì được sự bền bỉ chỉ bằng việc cố gắng nhiều hơn, mà bằng việc hiểu rõ mình đang ở đâu trong tiến trình nghề nghiệp, và cần điều gì để tiếp tục.

Ở cấp độ này, trị liệu không còn là một tập hợp kỹ thuật áp dụng lên thân chủ, mà là một không gian trong đó cả nhà trị liệu và thân chủ cùng tham gia vào một quá trình phát triển có ý thức. Và để làm được điều đó, nhà trị liệu không thể chỉ học cách làm việc với người khác, mà cần học cách làm việc với chính mình như một phần của nghề.

Chúng tôi tin rằng, người làm nghề không đi xa nhờ kỹ thuật, mà nhờ khả năng ở lại – với thân chủ, với chính mình, và với cả những câu hỏi chưa có lời đáp.

🤝 Còn bạn, liệu sau khi đọc qua các lá thư của Mary Pipher gửi đến những nhà trị liệu trẻ, bạn sẽ chọn cho mình những “trích dẫn” nào? Để rồi, trong hành trình làm nghề của bạn, điều gì là “lá thư” mà bạn vẫn đang tự viết cho chính mình? Và có khi nào, một thân chủ nào đó đã trở thành “người thầy” khiến bạn thay đổi cách nhìn về trị liệu không?

📚Tựa sách nền tảng được giới thiệu cho bài viết:
Pipher, M. (2016). Letters to a Young Therapist {Tạm dịch: Thư gửi nhà trị liệu trẻ} (Edited version). Basic Books.

————————————
Bài viết thuộc chuỗi chia sẻ góc nhìn thực hành của CERM trong khuôn khổ dự án Chuỗi bài viết về "Tủ sách nhà thực hành"
Nội dung mang tính tham khảo chuyên môn, không thay thế cho các chẩn đoán lâm sàng hay hướng dẫn trong các chương trình đào tạo chính quy hợp pháp.

————————————
𝗗𝗶̣𝗰𝗵 𝘃𝘂̣ 𝗧𝗮̂𝗺 𝗹𝘆́ - 𝗚𝗶𝗮́𝗼 𝗱𝘂̣𝗰 𝗖𝗘𝗥𝗠
Đặt hẹn Tham vấn - Huấn luyện Tâm lý qua:
Email: hotrotamly.cerm.edu@gmail.com
📍 Địa chỉ: 180 Nguyễn Thị Minh Khai, P. Võ Thị Sáu, Q.3, Tp.HCM
🌐 Website: www.cerm.edu.vn

🌿THÁNG 4 | THANH MINH & CỐC VŨ - Chủ đề: TƯỞNG NIỆM & BIẾT ƠN (Gắn với GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG / LỄ PHỤC SINH)Trời trong, mưa ...
31/03/2026

🌿THÁNG 4 | THANH MINH & CỐC VŨ - Chủ đề: TƯỞNG NIỆM & BIẾT ƠN (Gắn với GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG / LỄ PHỤC SINH)

Trời trong, mưa nhẹ. Tiết khí gắn với hoài niệm, tưởng nhớ cội nguồn. Cảm xúc có thể sâu lắng, là cơ hội để kết nối với nội tâm và lòng biết ơn.

📩Gửi đồng nghiệp của tôi,
Trời trong mưa nhẹ, tiết của hoài niệm và tưởng nhớ. Cảm xúc có thể man mác, đặc biệt khi ta luôn đối diện với những mất mát của người khác.
Hãy cho phép bản thân cảm nhận và chuyển hóa nỗi buồn thành lòng trân quý hiện tại.

💭Hành động nhỏ:
Thực hành lòng biết ơn với hiện tại. Mỗi ngày, tìm một "khoảnh khắc sống" đơn giản (một tia nắng, một hương vị) và lưu giữ nó trong tim. Sự sống tưởng niệm sự sống.

🎯 Mục tiêu chủ động:
Xử lý lành mạnh những cảm xúc buồn man mác có thể xuất hiện, chuyển hóa chúng thành sức mạnh và lòng trân trọng hiện tại.

🙌Gợi ý thực hành theo Mô hình 9T, hành động cụ thể (Hướng dẫn “GIA (tăng thêm) - GIẢM (bỏ bớt) - GIỮ (duy trì)")

🔸Thư giãn
GIA: Thực hành viết nhật ký biết ơn 5 phút mỗi tối. Viết 3 điều nhỏ bạn biết ơn trong ngày, đặc biệt liên quan đến công việc ý nghĩa của mình.

🔸Tương tác
GIA: Chủ động kết nối, thăm hỏi người thân, đồng nghiệp cũ. Một cuộc gọi ngắn hỏi thăm cũng mang lại cảm giác ấm áp và ý nghĩa.

🔸Thực phẩm
GIỮ: Ăn uống điều độ.
GIA: Có thể thử các món ăn truyền thống, đơn giản gắn với ký ức tuổi thơ để nuôi dưỡng cảm giác an toàn và thuộc về.

🔸Theo dõi
GIỮ: Nhận diện và đặt tên cho những cảm xúc nhẹ nhàng, sâu lắng (có thể là nỗi buồn, niềm xúc động) mà không phán xét. Ghi lại nếu cần.

CERM mong bạn có một Tháng 4 giữ được sự vững vàng giữa những chuyển động mới, và sự dịu dàng khi quay về với chính mình. 🌱

————————————
𝗗𝗶̣𝗰𝗵 𝘃𝘂̣ 𝗧𝗮̂𝗺 𝗹𝘆́ - 𝗚𝗶𝗮́𝗼 𝗱𝘂̣𝗰 𝗖𝗘𝗥𝗠
Đặt hẹn Tham vấn - Huấn luyện Tâm lý qua:
Email: hotrotamly.cerm.edu@gmail.com
📍 Địa chỉ: 180 Nguyễn Thị Minh Khai, P. Võ Thị Sáu, Q.3, Tp.HCM
🌐 Website: www.cerm.edu.vn

📚 ĐA VAI TRONG HIỆN TẠI| Khi nhà trị liệu cũng cần được chữa lànhSau khi đi qua những nan đề thực tế của người làm nghề ...
31/03/2026

📚 ĐA VAI TRONG HIỆN TẠI
| Khi nhà trị liệu cũng cần được chữa lành

Sau khi đi qua những nan đề thực tế của người làm nghề trong các bài viết trước, có thể nhận ra rằng thực hành tham vấn – trị liệu tâm lý không phải là một không gian dành cho những kỳ vọng mang tính lãng mạn. Những gì diễn ra trong phòng trị liệu đòi hỏi ở người làm nghề không chỉ năng lực kỹ thuật, mà còn là khả năng chịu đựng, xử lý và đồng hành với những trải nghiệm tâm lý phức tạp của con người.

Tuy nhiên, nếu việc hành nghề chỉ được duy trì bằng kỹ thuật và tiêu chí hiệu quả, người thực hành rất dễ rơi vào trạng thái cạn kiệt cảm xúc. Khi đó, công việc vẫn tiếp diễn, nhưng ý nghĩa nghề nghiệp dần trở nên mờ nhạt. Vấn đề không còn nằm ở việc “làm đúng hay không”, mà chuyển thành một câu hỏi sâu hơn: liệu người làm nghề còn thực sự hiện diện trong chính công việc của mình hay không.

Trong bối cảnh đó, hai tác phẩm Letters to a Young Therapist của Mary Pipher và Maybe You Should Talk to Someone của Lori Gottlieb mở ra một hướng tiếp cận khác. Cả hai không tập trung vào câu hỏi “cần làm gì trong trị liệu”, mà đi vào một nền tảng sâu hơn: làm thế nào để người làm nghề có thể tiếp tục ở lại với nghề mà không đánh mất chính mình.

Từ đây, bài viết này cũng là một lời hồi đáp cho một trăn trở quen thuộc trong thực hành: Làm sao để duy trì được lòng trắc ẩn và sự tươi mới sau hàng ngàn giờ lắng nghe những đau thương, đổ vỡ và mất mát của con người.

1️⃣ NHỮNG LÁ THƯ LƯU GIỮ VÀ NUÔI DƯỠNG PHẨM CHẤT NGƯỜI LÀM NGHỀ

Với Letters to a Young Therapist {Tạm dịch: Thư gửi nhà trị liệu trẻ}, Mary Pipher không dạy bạn kỹ thuật, bà trao cho bạn một bờ vai. Mary Pipher đã lựa chọn hình thức viết thư.

Cách tiếp cận này không nhằm truyền đạt hệ thống kỹ thuật, mà hướng đến việc nuôi dưỡng những phẩm chất cốt lõi của người làm nghề thông qua trải nghiệm và chiêm nghiệm cá nhân. Bằng giọng văn ấm áp của một người đi trước, bà viết cho chúng ta như viết cho những đứa con, đứa cháu trong nghề.

Điểm cốt lõi trong cách tiếp cận của Pipher là sự dịch chuyển trọng tâm: từ kỹ thuật sang con người của nhà trị liệu. Điều này được thể hiện rõ qua nhận định:

“The most important thing you bring to therapy is yourself.”
(Pipher, 2016, p. 19)

Ở đây, “bản thân nhà trị liệu” không chỉ là yếu tố hỗ trợ, mà chính là một phần của công cụ can thiệp. Điều đó đồng nghĩa với việc quá trình phát triển nghề không thể tách rời khỏi quá trình phát triển cá nhân.

Tiếp nối lập luận này, Pipher đồng thời đưa ra một cảnh báo quan trọng đối với thực hành hiện đại – nơi người làm nghề dễ bị cuốn vào các mô hình chuẩn hóa và áp lực hiệu quả:

“Stay human. Don’t become a technique.”
(Pipher, 2016, p. 27)

“Tính người” ở đây không mang nghĩa cảm tính đơn thuần, mà là khả năng duy trì sự linh hoạt, nhạy cảm và kết nối thực sự với thân chủ. Đây là những yếu tố không thể được thay thế bằng bất kỳ quy trình kỹ thuật nào.

Nhìn từ góc độ thực hành, cuốn sách không cung cấp “cách làm”, mà nuôi dưỡng “cách hiện diện”. Chính vì vậy, nó có thể được xem như một nguồn lực giúp củng cố “nội lực nghề” — yếu tố then chốt để duy trì sự bền bỉ trong một công việc đòi hỏi sự dấn thân dài hạn.

2️⃣ “TRỊ LIỆU CHO NHÀ TRỊ LIỆU”? – KHI “CHUYÊN GIA” TRỞ THÀNH “THÂN CHỦ”

Nếu Pipher là một dòng suối ấm, thì Lori Gottlieb trong Maybe You Should Talk to Someone (Có lẽ bạn nên gặp bác sĩ tâm lý) là một làn gió hiện đại, trực diện và cực kỳ đời thường. Nếu Mary Pipher đại diện cho một giọng điệu chiêm nghiệm và nâng đỡ, thì Lori Gottlieb lại tiếp cận thực hành trị liệu từ một góc nhìn trực diện và phản tư hơn.

Điểm đặc biệt của tác phẩm nằm ở việc tác giả đồng thời hiện diện trong hai vai trò: một nhà trị liệu và một thân chủ. Thông qua trải nghiệm cá nhân khi bước vào trị liệu, Gottlieb đã làm rõ một thực tế thường bị bỏ qua trong đào tạo nghề: nhà trị liệu không đứng ngoài những tổn thương của con người.

“Therapists are people, too — with our own problems, losses, and struggles.”
(Gottlieb, 2019, p. 22)

Việc thừa nhận tính dễ tổn thương của bản thân không làm suy giảm năng lực chuyên môn. Ngược lại, khi được nhận diện và xử lý một cách có ý thức, nó trở thành nền tảng cho sự thấu cảm sâu sắc hơn trong mối quan hệ trị liệu.

Không dừng lại ở đó, Gottlieb còn mở rộng khái niệm trị liệu như một tiến trình hai chiều, nơi cả nhà trị liệu và thân chủ đều có thể được phản chiếu:
“A therapist will hold up a mirror to patients, but patients will also hold up a mirror to their therapists.”
(Gottlieb, 2019, p. 210)

Từ góc nhìn này, trị liệu không còn là một hoạt động “can thiệp một chiều”, mà trở thành một không gian tương tác, nơi người làm nghề liên tục đối diện và điều chỉnh chính mình trong mối quan hệ với người khác.

Một đóng góp quan trọng khác của cuốn sách là việc tái định nghĩa mục tiêu của trị liệu. Thay vì dừng lại ở việc “hiểu vấn đề”, Gottlieb nhấn mạnh sự cần thiết của thay đổi thực sự:
“Insight is the b***y prize of therapy.”
(Gottlieb, 2019, p. 238)

Hiểu biết, nếu không đi kèm với chuyển dịch trong hành vi và cách sống, chỉ dừng lại ở mức độ nhận thức. Điều này đặt ra yêu cầu rõ ràng đối với người làm nghề: không chỉ giúp thân chủ “hiểu”, mà cần hỗ trợ họ “thay đổi”.

Song song với đó, trị liệu cũng được mô tả như một tiến trình đòi hỏi khả năng chịu đựng sự khó chịu:
“Implicit in the therapeutic contract is the patient’s willingness to tolerate discomfort.”
(Gottlieb, 2019, p. 247)

Sự khó chịu, trong bối cảnh này, không phải là dấu hiệu của thất bại, mà là điều kiện cần thiết để thay đổi có thể xảy ra.

💭 GÓC NHÌN CỦA CERM: CHỌN NỔ LỰC ĐỂ ĐI XA HƠN BẰNG NĂNG LỰC
Chú thích nhỏ: Chất = Giá trị | Chiến = Tinh nhuệ | Chuyên = Toàn tâm toàn ý

Từ hai cách tiếp cận trên, có thể rút ra một điểm giao thoa quan trọng: việc hành nghề không chỉ dựa trên năng lực can thiệp, mà còn phụ thuộc vào khả năng người làm nghề duy trì mối liên hệ với chính mình.

Tại CERM, chúng tôi tin rằng: "Người chọn nghề hay Nghề chọn người có vẻ không quan trọng bằng việc chúng ta chọn ai để cùng nhau đi xa hơn”.

Chúng tôi xem đây là một dạng năng lực cốt lõi — năng lực tự liên hệ (self-relatedness). Năng lực này bao gồm khả năng nhận diện trạng thái nội tâm, chấp nhận giới hạn cá nhân, và chủ động tìm kiếm hỗ trợ khi cần thiết.

▪️ Nghị lực từ sự thấu cảm: Để có được NGHỊ LỰC giữ nghề, chúng ta cần học cách trắc ẩn với chính mình. Đừng ép mình phải là một "bình chứa" không đáy. Bạn có quyền đau, có quyền cần được lắng nghe.
▪️ Bước đệm cho những thử thách: Đây là sự chuẩn bị cần thiết về mặt "Nội lực" để chúng ta đủ vững chãi bước vào những bài viết chuyên môn "khó" hơn, với những tác giả và học thuyết g*i góc hơn ở phía trước.

Trong thực hành, điều này đồng nghĩa với việc người làm nghề cần từ bỏ kỳ vọng trở thành một “chủ thể trung tính tuyệt đối”. Thay vào đó, họ cần học cách làm việc với chính những phản ứng, giới hạn và tổn thương của mình như một phần của tiến trình nghề nghiệp.

Việc duy trì nghề, do đó, không chỉ là vấn đề của nỗ lực cá nhân, mà là kết quả của một quá trình phát triển năng lực một cách có ý thức và bền vững.

🤝 Lời mời gọi bàn luận:

Có bao giờ bạn nhận ra một nỗi đau của chính mình được xoa dịu thông qua việc lắng nghe câu chuyện của thân chủ chưa? Hay ngược lại, cuốn sách nào đã 'cứu rỗi' bạn trong những ngày mới vào nghề đầy mông lung?

👉 Hãy chia sẻ ở đây, để những người làm nghề có NỖ LỰC sẽ tìm thấy NĂNG LỰC để đứng lại, đối diện và đi qua mọi áp lực của cuộc sống lẫn công việc.

📚Tựa sách nền tảng được giới thiệu cho bài viết:
1. Pipher, M. (2016). Letters to a Young Therapist {Tạm dịch: Thư gửi nhà trị liệu trẻ} (Edited version). Basic Books.
2. Gottlieb, L. (2019). Maybe You Should Talk to Someone. …
3. Gottlieb, L (2022). Có lẽ bạn nên gặp bác sĩ tâm lý (Quỳnh Anh, Bích Nhàn, Trans.). NXB Thế Giới (Original work published 2019)

————————————
Bài viết thuộc chuỗi chia sẻ góc nhìn thực hành của CERM trong khuôn khổ dự án Chuỗi bài viết về "Tủ sách nhà thực hành"
Nội dung mang tính tham khảo chuyên môn, không thay thế cho các chẩn đoán lâm sàng hay hướng dẫn trong các chương trình đào tạo chính quy hợp pháp.

————————————
𝗗𝗶̣𝗰𝗵 𝘃𝘂̣ 𝗧𝗮̂𝗺 𝗹𝘆́ - 𝗚𝗶𝗮́𝗼 𝗱𝘂̣𝗰 𝗖𝗘𝗥𝗠
Đặt hẹn Tham vấn - Huấn luyện Tâm lý qua:
Email: hotrotamly.cerm.edu@gmail.com
📍 Địa chỉ: 180 Nguyễn Thị Minh Khai, P. Võ Thị Sáu, Q.3, Tp.HCM
🌐 Website: www.cerm.edu.vn

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84902341299

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tâm lý - Giáo dục CERM posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Tâm lý - Giáo dục CERM:

Share