Sức khỏe vàng - Sắc đẹp hoàn mỹ từ tinh hoa thiên nhiên

Sức khỏe vàng - Sắc đẹp hoàn mỹ từ tinh hoa thiên nhiên KURA - HỆ THỐNG TRỊ LIỆU & CHĂM SÓC SỨC KHỎE, SẮC ĐẸP THUẦN THIÊN NHIÊN TOÀN DIỆN

Kura - Hệ thống Trị liệu & Chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp thuần thiên nhiên.

Sử dụng kiến thức tinh hoa “YHCT & AI” để Chẩn đoán, Trị liệu & Chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp thông qua phân tích video, hình ảnh & tự động cung cấp các “Liệu pháp cải thiện, chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp” thuần thiên nhiên, cá nhân hóa, toàn diện, hiệu quả. Sử dụng kiến thức tinh hoa “Y học cổ truyền - Cổ đại & Ứng dụng AI” để Chẩn đoán, Trị liệu & Chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp thông qua phân tích video,

hình ảnh, nghề nghiệp & tự động cung cấp các “Liệu pháp cải thiện, chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp” thuần thiên nhiên, cá nhân hóa, toàn diện, hiệu quả ngay tại nhà, giúp tiết giảm tối đa chi phí!

Đặc biệt, Kura có Chương trình Ưu đãi đặc biệt: “Chính sách sử dụng 0 đồng!” các sản phẩm, dịch vụ của Kura! Hệ thống Kura, bao gồm: -
- Kura SPA - Spa Trị liệu & Chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp thuần thiên nhiên
- Kura-HENT - Tinh dầu thảo dược Trị liệu & Chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp thuần thiên nhiên
- Kura-STHC - Trung tâm Huấn luyện nghề Trị liệu & Chăm sóc sức khỏe toàn diện
- KuraAI - Thần y KuraAI Chẩn trị & Chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp thuần thiên nhiên, thông minh, toàn diện
- Kura-NTHC - Cộng đồng Trị liệu & Chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp thuần thiên nhiên toàn diện

Quý khách hàng vui lòng liên hệ qua Zalo: 0818.988.346 để được tư vấn chi tiết!

12/08/2020

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA XÃ HỘI DÂN SỰ VÀ XÃ HỘI CÔNG DÂN

Các cuộc tranh luận giữa các học giả còn xoay quanh khái niệm xã hội công dân hay xã hội dân sự. Ban đầu, ý tưởng về "xã hội dân sự" và "xã hội công dân" gần như đồng nhất, nhưng dần dần hai khái niệm ấy tách khỏi nhau vì trong tiến trình phát triển, con người ngày càng thấy rõ mỗi công dân đồng thời cũng là con người với tất cả những đặc tính phong phú của mình. Cho nên, không thể quy toàn bộ tính phong phú ấy vào trong khái niệm công dân. Vậy xã hội công dân là gì? Tôi cho rằng, xã hội công dân là một xã hội mà các thành viên của nó là công dân theo đúng nghĩa. Vấn đề đặt ra là công dân là gì? Công dân là các thành viên của một xã hội hiện đại, ở đó mọi quyền của con người đều được tôn trọng, tức là mỗi một con người trở thành chủ sở hữu xã hội và có các quyền hiến định và pháp định rành mạch. Nói cách khác, nếu xã hội dân sự là xã hội nằm ngoài nhà nước, không cần đến nhà nước thì xã hội công dân là pháp chế hóa xã hội dân sự. Như vậy, xã hội dân sự rộng lớn hơn và cũng căn bản hơn nhiều so với xã hội công dân.
Có thể nói, 80-90% hành vi hàng ngày của mỗi con người là hành vi tự nhiên, phi nhà nước. Thử tưởng tượng con người sẽ sống, sinh hoạt như thế nào nếu hàng ngày, hàng giờ, hàng phút anh ta mang trong mình ý niệm là một công dân? Con người làm sao có đủ cảm hứng sáng tạo khi luôn phải mang nặng nghĩa vụ này, nghĩa vụ kia. Tuy vậy, một con người khi sống với cộng đồng dân sự của mình, họ cũng có những thỏa thuận, có những sự cân bằng tự nhiên của mình. Nói cách khác, xã hội dân sự đó phải nằm trong một nhà nước cụ thể hay các cộng đồng dân sự phải nằm trong một thể chế nhà nước cụ thể, và tất cả mọi người đều bình đẳng với nhau trước pháp luật bởi tư thế công dân của mình. Xã hội công dân là xã hội cần đến nhà nước và nhà nước phải tuân thủ các quy luật của xã hội công dân để hành xử. Còn xã hội dân sự là xã hội không lệ thuộc vào nhà nước. Nói cách khác, nói đến xã hội dân sự là nói đến nhân quyền còn nói đến xã hội công dân là nói đến dân quyền. Tuy nhiên, ở các quốc gia chậm phát triển, người ta thường đề cao xã hội công dân thay vì xã hội dân sự, người ta cho rằng chỉ cần xã hội công dân là đủ bởi vì họ không muốn thừa nhận nhân quyền, họ muốn khoả lấp nhân quyền vào trong dân quyền. Xã hội dân sự là xã hội mà ở đó nhân quyền thống trị còn dân quyền là mảnh đất chung nhau giữa con người tự nhiên với con người xã hội. Dân quyền là cơ sở của việc hình thành nhà nước. Sau khi làm nghĩa vụ công dân thì con người mới có quyền đòi hỏi quyền làm chủ nhà nước tức là quyền tạo ra nhà nước. Quyền tạo ra, cải tạo và cấu trúc lại nhà nước là quyền công dân, là kết quả của việc thực thi các nghĩa vụ công dân. Ví dụ, đóng thuế là biểu hiện cơ bản của dân quyền, còn các quyền tự nhiên thuộc về cá nhân con người là biểu hiện của nhân quyền. Như vậy, xã hội công dân là xã hội có liên quan chặt chẽ với nhà nước, với pháp luật còn xã hội dân sự là xã hội tự nó, không lệ thuộc vào nhà nước. Vậy xã hội dân sự lệ thuộc vào cái gì? Bởi nếu pháp luật là công cụ điều chỉnh mối quan hệ trong xã hội công dân thì cái gì điều chỉnh các mối quan hệ trong xã hội dân sự? Tôi cho rằng, đó là văn hoá. Văn hoá giúp con người xử lý các quan hệ với nhau, với cộng đồng, xử lý với những khái niệm thiêng liêng trong đời sống dân sự, đời sống tinh thần. Và những quy tắc bất thành văn mà con người sử dụng để điều chỉnh, để hạn chế tất cả sự cực đoan, những hành vi không phù hợp với lợi ích công cộng chính là văn hoá. Vì thế, trong nhiều nghiên cứu về pháp luật và nhà nước, tôi đã cho rằng mọi khế ước xã hội nếu không được xây dựng dựa trên những kinh nghiệm văn hoá hay có khả năng biến thành văn hoá thì những khế ước xã hội ấy chắc chắn sẽ thất bại. Do vậy, xã hội dân sự rộng hơn và cũng cơ bản hơn nhiều so với xã hội công dân.

12/08/2020

XÃ HỘI DÂN SỰ LÀ XÃ HỘI PHI NHÀ NƯỚC

Xã hội dân sự, hiểu một cách đơn giản nhất là xã hội phi nhà nước, ở đó, mối quan hệ giữa con người với nhau dựa trên sự tự thảo luận và tạo ra sự đồng thuận trên các vấn đề của cuộc sống mà không cần có sự can thiệp của nhà nước. Xã hội dân sự là xã hội tự cân bằng. Nó có các tổ chức do xã hội lập ra để thể hiện những loại hình ý chí khác nhau của cộng đồng. Nói cách khác, tự bản thân xã hội dân sự sẽ điều chỉnh, hạn chế tất cả những sự cực đoan, những hành vi không phù hợp với lợi ích cộng đồng bằng các quy tắc bất thành văn mà không cần sự tham gia của các yếu tố nhà nước. Có thể nói tính tự lập là bản chất của xã hội dân sự, tức là xã hội tự giải quyết các vấn đề của nó. Xã hội dân sự là xã hội tự quản lấy mình và đến một mức độ mà nó không có khả năng để tự quản nữa thì phần còn lại rơi vào nhà nước. Rất nhiều quốc gia chậm phát triển đã không nhận thức được điều này. Người ta luôn cho rằng nhà nước phải có mặt trong mọi lĩnh vực của cuộc sống mà không biết rằng nhà nước là bộ phận nối dài của xã hội dân sự để giải quyết những công việc mà bản thân xã hội không tự giải quyết được. Thực ra, nếu chúng ta thừa nhận sự phát triển các hình thái kinh tế xã hội dẫn đến sự ra đời của nhà nước nhằm dung hoà lợi ích của các cộng đồng người trong một xã hội hay nếu chúng ta thừa nhận nhà nước được hình thành từ sự góp vốn tự do của con người thì chúng ta sẽ thấy rằng, rõ ràng xã hội dân sự có trước nhà nước. Nhà nước là bộ phận thượng tầng của xã hội, là nơi giải quyết những vấn đề xã hội đòi hỏi, hay nói cách khác, con người tạo ra nhà nước để giải quyết những vấn đề mà tự nó không giải quyết được. Còn nếu chúng ta quy lịch sử phát triển loài người vào lịch sử phát triển các nhà nước, tức là nếu chúng ta cho rằng, con người chỉ trở thành con người xã hội khi có nhà nước thì chúng ta sẽ biến nhà nước trở thành kẻ sinh ra xã hội. Và như thế, chúng ta sẽ không thừa nhận tình trạng không có con người nằm ngoài nhà nước, và nó dẫn đến một logic là Xã hội = Nhà nước.
Hầu hết các nước chậm phát triển hay đang phát triển đều nhận thức chưa đúng về vai trò của nhà nước. Sự phong cho nhà nước một quyền lực quá lớn đã dẫn đến một logic ngược lại, nhà nước không phải là nơi giải quyết những vấn đề xã hội đòi hỏi mà xã hội là nơi để nhà nước áp đặt những đòi hỏi của mình. Sự phủ bóng quá lớn của nhà nước xuống xã hội đã khiến đời sống dân sự của con người bị thu hẹp lại thậm chí trở thành bất hợp pháp. Pháp luật ở một số quốc gia không thừa nhận tình trạng không có nhà nước trong một loạt các khu vực khác nhau của đời sống và làm mất đi những yếu tố của xã hội dân sự. Ví dụ, nhà nước không thừa nhận vai trò làm chứng của một luật sư cho các cam kết dân sự của khách hàng mà chỉ thừa nhận sự làm chứng của các cơ quan công chứng nhà nước. Nhận thức sai lầm về vai trò của nhà nước, con người cũng nhận thức sai lầm về địa vị xã hội. Một số người luôn quan niệm là phải làm việc ở cơ quan nhà nước mới có địa vị xã hội và danh dự. Do đó, con người bằng mọi giá phấn đấu để được vào biên chế, để được bao cấp, được bảo vệ bởi nhà nước. Con người mất tự tin khi bị tách khỏi nhà nước và con người bơ vơ về tinh thần khi ra khỏi nhà nước. Trạng thái này kéo dài ở một số quốc gia, làm hình thành nên một nền văn hóa không có dấu hiệu dân sự. Nền văn hóa mà người ta lấy tất cả những ưu thế trong hệ thống nhà nước làm thước đo của giá trị thì không còn đời sống dân sự, tức là con người không có quyền lợi nào nếu không gắn với một nhà nước cụ thể. Nhưng trong hàng trăm hành vi của con người hàng ngày, có bao nhiêu phần trăm là hành vi mang chất lượng nhà nước và bao nhiêu hành vi mang chất lượng tự nhiên? Và con người lành mạnh là con người hành động tự giác hay con người hành động trong sự giục giã, giám sát và điều chỉnh của nhà nước? Nói như thế không có nghĩa là phủ nhận vai trò điều chỉnh và giám sát của nhà nước vì rõ ràng, có những vấn đề mà nếu nhà nước không đảm nhiệm, xã hội dân sự không thể giải quyết nổi.
Ở đây, phải nói thêm một khía cạnh là trong một quốc gia bao giờ cũng có nhiều cộng đồng dân sự, có nhiều quy tắc và điều này đã khiến một số người nhầm lẫn giữa các quy tắc dân sự của cộng đồng với hương ước, lệ làng. Họ tưởng rằng đó là thể hiện cơ bản của xã hội dân sự. Phải khẳng định rằng hương ước hay lệ làng thực chất là những quy tắc phản ánh một xã hội khu trú và chậm tiến bộ. Nó là những thói quen văn hóa rất chậm thay đổi, lưu truyền từ đời nọ sang đời kia, con người mặc nhiên chấp nhận nó như một quy ước. Còn những quy tắc trong xã hội dân sự được hình thành dựa trên cơ sở sự đồng thuận xã hội, tức là con người trực tiếp tham gia vào quá trình thương thảo về những quy tắc và đấy là biểu hiện của trình độ phát triển cao, trong đó mỗi người dân đều ý thức được vai trò, quyền và lợi ích của mình. Những quy tắc này có thể biến đổi theo thời gian tùy thuộc vào trạng thái phát triển của xã hội.
ST

12/08/2020

KHÁI NIỆM XÃ HỘI DÂN SỰ

Khái niệm xã hội dân sự từ lâu đã trở thành một khái niệm quan trọng và ngày càng trở nên quan trọng khi quá trình toàn cầu hoá đang làm thế giới xích lại gần nhau hơn. Và khi các giá trị cá nhân ngày càng được khẳng định thì một xã hội dân sự nhằm đảm bảo quyền và lợi ích của con người ngày càng trở nên cần thiết.

Thế kỷ Khai Sáng với nhiều tác phẩm bất hủ của các nhà triết học nổi tiếng như Rousseau hay Montesquier tuy chưa thực sự nhắc đến một xã hội dân sự nhưng những tư tưởng về chủ quyền nhân dân và sự phủ định vai trò tuyệt đối của nhà nước đã góp phần tạo nền tảng cho sự hình thành khái niệm xã hội dân sự. Từ đó đến nay, xã hội dân sự không còn là một khái niệm mới song cũng chưa đủ cũ để người ta thôi luận bàn về nó. Nói cách khác, hơn 300 năm sau Thế kỷ Khai Sáng, gần 300 năm sau khi "Khế ước xã hội" của Rousseau ra đời, loài người đã có một bước tiến dài về phía xã hội dân sự nhưng vẫn còn sự nhận thức khác nhau giữa các cộng đồng dân tộc. Xã hội dân sự, ở một số nơi, chưa được thừa nhận và tôn trọng, do đó, nó không phát huy được vai trò của mình trong tiến trình phát triển. Vậy xã hội dân sự là gì? Vai trò của nó cũng như tương quan giữa nó và sự phát triển của con người là gì? Sự thiếu vắng hay không được thừa nhận xã hội dân sự ở một số quốc gia đang phát triển có ảnh hưởng thế nào đến quá trình tổ chức và rèn luyện nền dân chủ của các quốc gia này? Đây là một vấn đề cần được nghiên cứu và thảo luận một cách rất nghiêm túc.

ST

10/08/2020

THẰNG GÙ NHÀ CỤ BÁ

Hôm đầu tiên vào làm đầy tớ trong nhà Bá Kiến, Chí Phèo thấy lạ vì mấy thằng đầy tớ nhà cụ Bá thằng nào cũng gù. Cụ Bá có 3 bà vợ: 2 bà kia thì mãn kinh rồi, nhưng bà 3 còn rất trẻ, suốt ngày mặc áo hai dây, má đỏ hây hây, nhìn lúc nào cũng phây phây, trong khi cụ Bá thì sức đã yếu, lại thêm cái bệnh mỏi lưng sưng đầu gối, nên thi thoảng tiếc của cụ cũng chỉ mở ra nhìn tí xong lại đậy vào, như con chó già đã rụng hết răng nhìn miếng thịt bò sốt nấm...

Một hôm, Chí Phèo đang mặc quần đùi ngồi xổm lúi húi nhặt cỏ ở vườn dưa chuột thì ai đó thò tay bóp mạnh vào quả dưa đang ngỏng lên gần chỗ đũng quần hắn. Hắn quay lại thì thấy bà 3. Bà 3 mặc một cái áo bà ba trễ cổ nhìn thấy được tuốt thứ trắng muốt bên trong. Hắn chưa hiểu chuyện gì thì bà 3 lại đưa tay vuốt vuốt dọc quả dưa, giọng đong đưa: “Dưa to phết nhỉ!”. Vừa nói bà 3 vừa miết nhẹ ngón tay vào đầu quả dưa: một dòng nhựa trong suốt ứa ra…

“Cho bà nhé! Bà sẽ tăng lương cho!” - Bà 3 ghé tai hắn thì thào, mùi đàn bà nồng nàn cùng hơi thở gấp gáp của bà phả vào gáy khiến Chí Phèo thấy nóng ran. “Nhỡ cụ Bá về bắt được thì con chết” - Chí Phèo chống cự yếu ớt. “Không sợ! Đi theo bà!” - Nói rồi bà 3 dẫn Chí Phèo về phía cuối vườn, nơi có cái lán ủ phân. Đó là một nơi cực an toàn, chẳng ai muốn bén mảng ra đấy cả, cụ Bá lại càng không. Chỉ có điều cái lán thấp lè tè, muốn vào được thì phải cúi cho cái lưng gù xuống…

Vậy là từ hôm đó, đều như giã cua, cứ khi nào bà ba thò tay bóp dưa là Chí Phèo tự hiểu mà tìm cách lẻn ra cuối vườn, gù lưng chui vào cái lán ủ phân - nơi bà 3 đang chờ sẵn tồng ngồng. Và tất nhiên, dù lương cơ bản cụ Bá trả cho Chí Phèo mỗi tháng chỉ vài đồng, nhưng thu nhập thực tế của Chí Phèo nhiều hơn thế gấp trăm lần. Có điều, cái lưng của Chí Phèo cũng đã gù đi tự lúc nào - giống như bao thằng đầy tớ khác trong nhà cụ Bá.

Gù là bản năng, còn thẳng lưng là sự lựa chọn - một sự lựa chọn rất khó khăn!

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Address

Ho Chi Minh City

Website

https://www.facebook.com/groups/kuranthc, https://www.facebook.com/KuraHBT, https://w

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sức khỏe vàng - Sắc đẹp hoàn mỹ từ tinh hoa thiên nhiên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share