17/03/2026
Ông Chen Bắc Kinh và bữa cơm một mình trong căn hộ cao tầng
Ông Chen sống ở tầng hai mươi ba của một tòa chung cư tại Bắc Kinh. Từ ban công, ông có thể nhìn thấy những dòng xe sáng đèn mỗi tối, thành phố chưa bao giờ ngủ. Nhưng trong căn hộ nhỏ của ông, mọi thứ lại rất yên tĩnh.
Ngày trước, bàn ăn luôn có hai người. Vợ ông ngồi đối diện, vừa ăn vừa kể chuyện hàng xóm. Sau khi bà mất, chiếc ghế ấy vẫn được giữ nguyên vị trí, như thể bà chỉ vừa bước ra ngoài một lát.
Mỗi tối, ông Chen nấu một bữa cơm đơn giản. Một bát cơm, ít rau, chút thịt kho. Ông bày ra đầy đủ hai đôi đũa theo thói quen cũ, rồi lại lặng lẽ cất bớt một đôi vào ngăn kéo.
Ăn một mình không khó.
Khó là quen với sự im lặng.
Không còn ai nhắc ông ăn chậm lại. Không còn ai hỏi hôm nay có mệt không. Thỉnh thoảng con gái gọi điện từ thành phố khác, giọng vội vàng giữa giờ làm. Ông luôn nói mình ổn, vẫn khỏe, vẫn tự lo được.
Nhưng có những tối ông ngồi rất lâu bên bàn ăn, nhìn ra khung cửa sổ sáng đèn của những căn hộ xung quanh. Ở đâu đó, có tiếng cười, có tiếng trẻ con chạy nhảy. Còn ông, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc.
Con gái ông dần nhận ra sự cô đơn ấy qua những cuộc trò chuyện ngắn ngủi. Cô bắt đầu sắp xếp về thăm thường xuyên hơn, quan tâm đến sinh hoạt hằng ngày của cha, từ chế độ ăn uống đến việc lựa chọn những giải pháp chăm sóc phù hợp như Abena để ông luôn cảm thấy sạch sẽ, thoải mái và giữ được sự tự tin khi sống một mình.
Bữa cơm của ông Chen có thể vẫn chỉ có một người.
Nhưng phía sau căn hộ cao tầng ấy, ông không còn thật sự đơn độc.
Vì đôi khi, chăm sóc người lớn tuổi không chỉ là ở cạnh họ mỗi ngày.
Mà là để họ biết rằng, dù ăn một mình, họ vẫn được nhớ đến và được yêu thương.