Hoài thu

Hoài thu Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Hoài thu, Medical and health, Nam Định.

10/04/2026

Sáng em nhận email trúng tuyển. Chiều em nhận kết quả: ung thư vú giai đoạn 4, di căn xương và nhờ điều kì diệu đến từ những bữa ăn hằng ngày, em đã vực dậy và có thể làm công việc mà em yêu thích
Em 28 tuổi. Buổi sáng hôm đó, em còn đứng trước gương rất lâu. Chọn đi chọn lại một chiếc áo sơ mi trắng, vì hôm sau là ngày đầu tiên em đi làm ở công ty mà em đã chờ suốt mấy năm.

Em còn nhắn tin cho bạn:
“Cuối cùng tao cũng ổn rồi.”
Buổi chiều, em ngồi trong phòng khám chờ kết quả khám sức khỏe tổng quát, tầm soát ung thư.
Đối diện là bác sĩ.
Trên tay là kết quả chụp.
Ông nói một câu rất nhẹ:
“Em bị ung thư vú giai đoạn 4. Có di căn xương.”

Em không khóc. Không phản ứng. Chỉ thấy mọi thứ như bị tắt tiếng.
Môi bác sĩ vẫn đang nói gì đó, nhưng em không nghe được nữa.
Trong đầu chỉ còn một câu lặp đi lặp lại:
“Chắc nhầm rồi.”
Em không ăn uống bừa bãi, không hút thuốc.
Không bệnh nền.
Chưa từng nghĩ cơ thể mình lại có thể xảy ra chuyện đó. Chỉ là dạo này hay mệt mỏi, em đi khám tổng quát tiện tầm soát ung thư luôn.

Nhưng kết quả không nhầm.
Những ngày sau đó, em bắt đầu bước vào hóa trị.
Trước khi truyền, em vẫn còn hy vọng. Em nghĩ mình còn trẻ. Cơ thể còn khỏe. Chắc sẽ chịu được.
Nhưng chỉ sau lần truyền đầu tiên
Em hiểu.
Đây không phải là “chữa bệnh”.
Đây là một cuộc chịu đựng.
- Miệng đắng nghét.
- Nước lọc cũng khiến em buồn nôn.
- Cổ họng rát như có lửa.
- Cơ thể mệt rã rời, đến mức chỉ ngồi dậy thôi cũng phải nghỉ vài lần.

Nhưng thứ khiến em sụp xuống thật sự
Là một buổi sáng.
Em đưa tay lên tóc. Một nhúm tóc rơi xuống.
Em đứng trước gương.
Thử chải nhẹ.
Tóc không còn rụng từng sợi.
Mà là từng mảng.
Nằm lại trên tay em.
Em không dám chải nữa.
Chỉ đứng đó nhìn mình trong gương.
Nhìn một người mà vài ngày trước còn háo hức đi làm giờ không còn nhận ra.

Mẹ em đứng phía sau. Không nói gì. Chỉ quay mặt đi. Em biết mẹ đang khóc.
Sau mỗi lần hóa trị, em yếu đi rõ rệt.
- Không ăn được.
- Không ngủ được.
- Có những ngày chỉ nằm quay mặt vào tường, không muốn nói chuyện với ai.

Nhưng điều khiến em sợ nhất
Không phải là ung thư.
Mà là cảm giác mình đang kiệt sức nhanh hơn cả bệnh.
Gia đình thương em.
Ai cũng muốn giúp.
- Người thì bảo: phải ăn thật nhiều để có sức
- Người thì nói: phải kiêng hết để “không nuôi tế bào xấu”
- Người khác lại khuyên: uống nước ép mỗi ngày cho “thanh lọc”
Mỗi người một kiểu.

Còn em mỗi bữa ăn là một lần muốn khóc.
Nuốt không nổi.
Nhưng không ăn lại sợ mình không trụ nổi.
Có một giai đoạn, em đã từng ăn sai.
- Em từng bỏ hẳn thịt, vì sợ “nuôi ung thư”
- Em cố uống nước ép trái cây mỗi ngày, dù càng uống càng buồn nôn
- Có ngày em chỉ uống sữa thay cơm
Và em không nhận ra. Chính những điều đó đang khiến em yếu đi nhanh hơn cả bệnh.

Cho đến một buổi tối. Em lướt điện thoại vô định.
Và đọc được một câu của một bác sĩ:
“Nhiều bệnh nhân ung thư không thua vì bệnh mà thua vì suy kiệt do ăn sai cách.”
Em dừng lại. Đọc lại. Rồi bật khóc.
Vì lần đầu tiên em thấy câu đó đang nói về chính mình.
Em bắt đầu tìm hiểu. Và biết đến cuốn sách:
“Liệu pháp sức khỏe ung thư.”

Em đặt mua. Không phải vì em tin hoàn toàn.
Mà vì em không muốn tiếp tục sai nữa.
Khi đọc, em mới hiểu:
- Vì sao hóa trị khiến cơ thể kiệt sức nhanh như vậy
- Vì sao ăn sai lại làm tình trạng nặng hơn
Và quan trọng nhất ăn thế nào để còn có sức tiếp tục điều trị.
Sách không nói những điều chung chung kiểu “ăn gì cũng tốt”.

Mà chỉ rất rõ:
- Giai đoạn hóa trị nên ăn gì – tránh gì
- Khi buồn nôn, kiệt sức nên ăn kiểu nào
Và cách ăn để không bị suy sụp trong quá trình điều trị
Em bắt đầu thay đổi. Không còn ép mình ăn thật nhiều trong một bữa nữa.
- Em chia nhỏ bữa ăn ra trong ngày để cơ thể đỡ bị quá tải khi đang suy kiệt
- Những ngày buồn nôn em chọn đồ mềm, ấm, dễ nuốt thay vì cố ăn món “bổ” nhưng nặng bụng
- Em ăn lại đạm từng chút: trứng, cá, thịt nạc để giữ sức và không bị mất cơ
- Em bỏ thói quen uống nước ép ngọt liên tục chuyển sang nước ấm, canh loãng

Có những ngày em chỉ ăn được vài muỗng cháo
Nhưng ít nhất em biết mình đang ăn đúng.
Em không còn cố “ăn cho đủ”. Cũng không còn kiêng khem cực đoan.
Chỉ ăn ít thôi
Nhưng đúng hơn.
Những ngày đầu không có gì kỳ diệu.
Em vẫn mệt.
Vẫn buồn nôn.

Nhưng rồi em nhận ra một điều rất nhỏ:
Em không còn tụt sức nhanh như trước nữa.
Em ăn được nhiều hơn một chút.
Ngủ sâu hơn một chút.
Có hôm em tự ngồi dậy mà không cần ai đỡ.
Với người bình thường, đó là chuyện nhỏ.
Nhưng với em
Đó là dấu hiệu rằng: em vẫn còn cơ hội.

Hôm nay, em vẫn đang điều trị.
Vẫn mệt. Vẫn đau.
Nhưng khác một điều: em còn sức để đi tiếp.
Em không nói cuốn sách này chữa được ung thư.
Nhưng với em nó là thứ đã kéo em lại ngay trước khi em gục xuống.

Nếu bạn hoặc người thân đang điều trị ung thư. Đừng chỉ quan tâm đến thuốc.
Vì có những người không mất vì bệnh. Mà mất vì cơ thể không còn đủ sức để tiếp tục điều trị.
Cuốn sách em đã dùng trong suốt quá trình điều trị, em để ở đây:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=Tom55
Có những lúc chúng ta tưởng mình đã hết cơ hội.
Nhưng thật ra chỉ cần còn đủ sức chúng ta vẫn còn quyền được tiếp tục.

07/04/2026

“Mẹ tôi không trầm cảm vì tuổi già. Mẹ tôi trầm cảm vì có một đứa con như tôi.”
Tôi từng nghĩ mình là một người con bình thường. Không hỗn, không bỏ nhà đi, vẫn đi làm, vẫn gửi tiền cho mẹ. Chỉ là tôi không có thời gian cho mẹ.
Mẹ gọi:
“Tối nay con về ăn cơm không?”. “Con bận rồi mẹ.”
Mẹ nói:
“Mẹ nấu món con thích.” “Mẹ ăn đi, đừng chờ con.”

Những câu trả lời ngắn, nhanh, quen thuộc đến mức tôi tin rằng chúng không gây ra tổn thương gì. Tôi đã luôn nghĩ như vậy.
Rồi có một ngày, mẹ không hỏi nữa. Không gọi. Không nhắn. Không kể chuyện. Và điều đáng sợ là tôi không nhận ra ngay. Tôi thậm chí còn thấy nhẹ. Không bị làm phiền nữa.

Cho đến hôm đó.
Tôi về nhà sớm. Căn nhà im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng quạt quay. Không có tiếng tivi, không có tiếng bếp. Tôi đi tìm mẹ. Và thấy mẹ ngồi ngoài ban công. Mẹ ngồi hai tay đặt trên đầu gối. Không làm gì cả.
Không phải đang nghỉ ngơi.
Mà là không biết phải làm gì tiếp theo.
Tôi đứng phía sau rất lâu. Không gọi. Vì tôi chợt hiểu ra một điều khiến mình lạnh người. Mẹ đã quen với việc không ai gọi tên mình nữa.

Khoảnh khắc đó, tôi nhìn mẹ thật kỹ. Vai mẹ nhỏ đi. Lưng mẹ hơi còng xuống. Và ánh mắt trống rỗng. Không còn chờ đợi. Không còn mong ai bước tới.
Tôi chưa từng thấy mẹ như vậy. Hoặc có thể mẹ đã như vậy rất lâu rồi, chỉ là tôi chưa từng nhìn.

Hôm đó tôi tôi đưa mẹ đi khám sức khỏe. Tôi vẫn nghĩ chỉ là mẹ có tuổi nên hơi mệt mỏi hơn chút thôi. Nhưng bác sĩ hỏi tôi:
“Mẹ ở nhà có hay nói chuyện không?”
Tôi trả lời gần như ngay lập tức:
“Có ạ.”
Mẹ ngồi bên cạnh, im lặng.
Bác sĩ nhìn sang mẹ một lúc, rồi quay lại nhìn tôi:
“Vậy lần gần nhất em ngồi xuống, nghe mẹ nói chuyện là khi nào?”

Tôi sững lại.
Một câu hỏi rất đơn giản. Nhưng tôi không trả lời được.
Bác sĩ không hỏi thêm. Ông ghi vài dòng vào hồ sơ, rồi nói:
“Mẹ em có dấu hiệu trầm cảm.”
Tôi quay sang nhìn mẹ. Mẹ vẫn ngồi im, mắt nhìn xuống sàn.
Bác sĩ nói tiếp, giọng đều và chậm:
“Ở độ tuổi này, một trong những biểu hiện khá thường gặp là người lớn bắt đầu ít nói hơn, ít chia sẻ hơn với con cái.
Không phải vì họ không có chuyện để nói mà nhiều khi họ cảm thấy mình đang làm phiền, hoặc nói ra cũng không có ai thật sự lắng nghe.”

Tôi nghe kết quả mà giật mình. Cả người như bị rút hết sức. Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi. Mình đã ở đâu trong suốt thời gian đó? Mình đã vô tâm thế nào mà để mẹ mắc chứng trầm cảm ở tuổi này.
Tôi bắt đầu nhớ lại. Những bữa cơm mẹ chờ, tôi không về. Những câu chuyện mẹ kể, tôi gật cho qua. Những lần mẹ hỏi han, tôi cáu gắt. Tôi không làm điều gì quá đáng. Nhưng tôi lặp lại một điều mỗi ngày. Tôi khiến mẹ cảm thấy mình không còn cần thiết.

Mẹ không im lặng ngay từ đầu. Mẹ đã từng cố. Cố hỏi, cố nói, cố giữ tôi lại trong cuộc đời của mẹ. Nhưng mỗi lần tôi đều trả lời cho xong. Nhẹ thôi. Nhưng đủ để mẹ lùi lại. Rồi thêm một bước. Cho đến khi mẹ quen với việc không cần nói nữa.
Và điều đau nhất là tôi chỉ nhận ra khi mẹ dần im lặng hơn trong chính ngôi nhà của mình.

Tối đó, tôi lướt qua rất nhiều thứ, muốn tìm ra những hướng dẫn chăm sóc cho mẹ ở tuổi 60. Bài viết, video, lời khuyên. Cái nào cũng đúng, nhưng không cái nào khiến tôi hiểu mẹ thật sự đang trải qua điều gì.

Cho đến khi tôi dừng lại ở một cuốn sách có cái tên rất lạ:
“Tái sinh tuổi già.” Tôi không kỳ vọng nhiều. Chỉ nghĩ đọc thử xem sao.
Nhưng càng đọc, tôi càng thấy như có ai đó đang nói hộ mẹ mình. Cuốn sách không chỉ nói về tuổi già. Nó giải thích rất rõ vì sao người lớn tuổi dần thu mình, vì sao họ dễ buồn, dễ tổn thương, và vì sao những điều nhỏ nhất từ con cái lại có thể trở thành vết cắt rất sâu.

Sách không chỉ nói hãy quan tâm hơn mà chỉ rất cụ thể. Nói thế nào để mẹ không cảm thấy bị bỏ rơi. Làm gì để mẹ thấy mình vẫn có giá trị. Tạo thói quen gì để mẹ bớt cô đơn mỗi ngày. Những điều trước đây tôi chưa từng nghĩ tới.
Tôi bắt đầu làm theo. Không nhiều. Chỉ là ngồi ăn cùng mẹ. Tắt điện thoại khi mẹ nói. Hỏi mẹ một câu rồi ngồi nghe hết câu trả lời

Và rồi có một điều tôi không ngờ lại thay đổi mẹ nhiều đến vậy.
Là bản audio của cuốn sách.
Những lúc tôi không ở nhà, mẹ mở lên nghe. Ban đầu chỉ là cho có tiếng.
Sau đó, mẹ bắt đầu nghe nhiều hơn. Rồi mẹ bắt đầu kể lại cho tôi:
“Hôm nay mẹ nghe đoạn này hay lắm.”
Giọng mẹ có lại cảm xúc.

Rất lâu rồi, tôi mới thấy mẹ chủ động nói chuyện.
Rồi một ngày, mẹ nói:
“Hôm nay mẹ ra ngoài với mấy cô dưới khu.”
Tôi đứng lặng. Người phụ nữ từng ngồi hàng giờ ngoài ban công, không biết làm gì đã bắt đầu bước ra ngoài. Mẹ cười nhiều hơn. Nói nhiều hơn. Có bạn mới. Có những câu chuyện mới.
Và có tôi trong những câu chuyện đó.

Một buổi tối, mẹ nói với tôi:
“Mẹ tưởng mẹ im lặng thì con sẽ đỡ mệt hơn.”
Tôi quay đi. Vì nếu không, tôi sẽ không chịu nổi.
Tôi biết mình không thể quay lại những gì đã bỏ lỡ. Nhưng ít nhất tôi còn kịp kéo mẹ trở lại.

Nếu bạn còn mẹ, đừng đợi đến khi mẹ không còn hỏi bạn nữa. Đừng đợi đến khi căn nhà trở nên yên tĩnh một cách bất thường. Vì có thể, lúc đó không phải mẹ ổn hơn mà là mẹ đã quen với việc không được lắng nghe.
Cuốn sách đã giúp thay đổi cả tôi và mẹ tôi để đây cho mọi người cùng tham khảo: https://www.nowlife.vn/tai-sinh-tuoi-gia/?utm_source=Tom1
“Tái sinh tuổi già” không dành riêng cho người già. Nó dành cho cả những người con vẫn còn cơ hội sửa sai. Nếu bạn còn bố mẹ, đừng đợi đến lúc muốn hiểu họ mà không còn cơ hội nữa.

23/03/2026

Chỉ sau 3 năm ngày cưới, ung thư vú ập đến khiến vợ tôi suy kiệt đến mức tưởng không thể qua khỏi… và bằng 1 phép màu vợ tôi đã dần thoát khỏi suy kiệt chỉ nhờ đến những món ăn trong bữa cơm hằng ngày

Vợ tôi 31 tuổi.
Chúng tôi mới cưới nhau được 3 năm.
Con còn chưa kịp lớn.
Trước đó, cô ấy chỉ kêu mệt.
Ăn nhanh no.
Thỉnh thoảng ôm ngực bảo “khó chịu”.

Chúng tôi nghĩ… chắc do chăm con, do thiếu ngủ.
Cho đến ngày đi khám.
Bác sĩ nhìn kết quả, rồi nói:
“Ung thư vú… đã di căn sang gan. Phác đồ điều trị là hóa trị.”
Căn phòng hôm đó vẫn sáng.
Nhưng cả thế giới của tôi… như sụp đổ.

Tối hôm đó, cô ấy không khóc.
Chỉ mở điện thoại.
Lướt từng tấm ảnh.
Ảnh cưới.
Ảnh bế con.
Ảnh cả nhà.
Cô ấy dừng lại rất lâu.
“Anh xem… tấm này được không?
Nhỡ em không qua khỏi… anh dùng tấm này nhé. Em không muốn lúc đó anh cuống.”
Tôi nghe mà nghẹn lại.
Không trả lời được.

Hóa trị bắt đầu.
Tôi từng nghĩ đau là thứ đáng sợ nhất.
Nhưng không.
Suy kiệt mới là thứ kéo người ta xuống nhanh nhất.

Tuần đầu… vợ tôi còn cố ăn.
Tuần thứ hai… cô ấy bắt đầu sợ bữa ăn.
Miệng lúc nào cũng đắng nghét.
Như có kim loại trong miệng.
Cổ họng khô rát.
Nuốt nước cũng đau.
Tôi nấu cháo. Bưng lại.
Cô ấy nhìn bát cháo rất lâu.
Cầm muỗng. Đưa lên… rồi dừng lại.
Cố nuốt một muỗng. Chỉ vài giây sau… quay đi nôn.
Không phải nôn vì no. Mà là nôn khi trong bụng gần như không có gì.
Có hôm, chưa kịp ăn… chỉ ngửi mùi thôi cũng nôn.
Cả người gập lại.
Vai co lại.

Mỗi lần nôn… như rút hết sức.
Cân nặng tụt rất nhanh.
Chỉ hơn một tháng… cô ấy sụt gần 8kg.
Quần áo rộng thùng.
Vai lộ xương.
Cánh tay tôi từng nắm… giờ chỉ còn da bọc xương.
Tóc rụng. Không phải vài sợi. Mà là từng mảng.
Có buổi sáng, cô ấy tự cạo đầu.
Tóc rơi xuống nền gạch.
Cô ấy nhìn mình trong gương, cười:
“Đỡ phải nhìn nó rụng từng ít anh à…”
Tôi quay đi không dám nhìn thẳng vào cô ấy.

Có hôm con chạy lại:
“Mẹ ơi bế con…”
Cô ấy đưa tay ra… rồi dừng lại.
Cô ấy sợ làm con ngã nên chỉ dám xoa đầu cho con.

Đêm đó, cô ấy quay mặt vào tường.
Nói rất nhỏ: “Em sợ nhất… là con cần em mà em không làm được.” Tôi thấy rối và hoảng sợ.
Tôi bắt đầu sợ bữa ăn.
Sợ mỗi lần bưng ra… là thêm một lần cô ấy nôn.
Sợ mỗi lần ép ăn… là thêm một lần cô ấy gục xuống.

Và điều khiến tôi ám ảnh nhất là:
Tôi không biết ngày mai… nên cho vợ ăn gì để cô ấy còn đủ sức sống tiếp.
Tôi hoảng.
Và tôi làm điều mà sau này tôi ước mình không làm.
Tôi nghe tất cả. Ai nói gì tốt… tôi làm theo.
- Kiêng thịt
- Bỏ cơm
- Uống nước ép
- Ăn càng “sạch” càng tốt

Tôi nghĩ mình đang cứu vợ.
Nhưng tôi không nhận ra…
Mỗi thứ tôi cắt đi… là một phần sức của cô ấy cũng biến mất.
Cô ấy yếu đi thấy rõ.
Đi vài bước… phải dừng lại. Ngồi một lúc… cũng mệt.
Có hôm chỉ nằm.
Không còn đủ sức nói chuyện.
Một lần tái khám, bác sĩ nhìn thẳng vào tôi:
“Nếu thể trạng tiếp tục xuống… không thể theo hết hóa trị.”

Câu đó không phải lời cảnh báo.
Nó giống như một bản án.
Không phải vợ tôi thua ung thư.
Mà là… thua vì không còn đủ sức để tiếp tục.
Đêm đó, tôi mở lại điện thoại của vợ.
Tấm ảnh cô ấy chọn… vẫn còn đó.
Tôi không dám nhìn lâu.

Lần đầu tiên, tôi hiểu:
Mình không được phép sai thêm nữa.
Tôi bắt đầu tìm lại từ đầu.
Không dám nghe linh tinh nữa.
Tôi đọc rất nhiều.
Càng đọc… càng rối.

Cho đến khi tôi thấy một cái tên lặp lại rất nhiều trong các hội nhóm: cuốn sách“Liệu Pháp Sức Khỏe Ung Thư.”
Tôi mua.
Không phải vì tin.
Mà vì tôi không còn lựa chọn nào khác để sai thêm nữa.
Đọc xong, tôi mới hiểu:
- Người bệnh không cần bị ép ăn
- Không cần kiêng cực đoan
- Và càng không phải ăn càng nhiều càng tốt

Mà là ăn đúng – ăn vừa – ăn theo từng giai đoạn cơ thể chịu được
Tôi bắt đầu thay đổi.
Không ép cô ấy ăn nữa.
- Chia nhỏ bữa.
- Món mềm hơn.
- Ít mùi hơn.
Không có phép màu.
Nhưng lần đầu tiên… vợ tôi không tụt cân nữa.
Cô ấy ăn được.
Ít thôi. Nhưng không nôn ngay.

Sau vài tháng… Cô ấy tăng lại được 5kg.
Không chỉ là con số.
Mà là:
- Có thể tự ngồi dậy
- Có thể nói chuyện lâu hơn
- Có thể cười… mà không mệt
Và quan trọng nhất:
Cô ấy đủ sức để tiếp tục điều trị.
Một buổi chiều…
Tôi thấy cô ấy ngồi dưới sàn. Đang chơi với con.
Con cười. Cô ấy cũng cười.
Tôi đứng nhìn mà trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc

Tôi không nói cuốn sách đó chữa được ung thư.
Không có gì thay được bác sĩ.
Nhưng tôi nói thật một điều:
Nếu không có nó… có lẽ tôi đã mất vợ từ lúc cô ấy còn chưa kịp điều trị xong.

Tôi để cuốn sách đã giúp vợ tôi thoát khỏi suy kiệt ở đây:
👉https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=Tom50
Nếu bạn đang chăm người thân bị ung thư… đừng chờ đến khi họ không còn đủ sức ăn mới bắt đầu tìm hiểu.
Vì lúc đó… có thể đã quá muộn.
Đôi khi, giữ được sức… là giữ được người.

“Chỉ vì một trái dừa mỗi sáng… tôi phải đối diện với việc chạy thận vĩnh viễn.”Tôi 38 tuổi.Và ba buổi mỗi tuần, tôi phải...
09/03/2026

“Chỉ vì một trái dừa mỗi sáng… tôi phải đối diện với việc chạy thận vĩnh viễn.”
Tôi 38 tuổi.
Và ba buổi mỗi tuần, tôi phải ngồi ở đây.
Trước một chiếc máy lớn màu trắng.
Một buổi lọc kéo dài gần 4 tiếng.
Lần đầu tiên nhìn thấy máu của mình chạy qua những ống nhựa đó… tôi đã khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì tôi biết… cuộc sống của mình từ nay sẽ không còn như trước nữa.

Hai năm trước, tôi được chẩn đoán suy thận mạn giai đoạn 2.
Lúc đó bác sĩ nói bệnh của tôi chưa đến mức quá nặng.
Chỉ cần:
– ăn uống cẩn thận
– theo dõi định kỳ
– giữ thận không suy thêm

Tôi không đau.
Không mệt.
Không có triệu chứng gì rõ ràng.
Nên tôi nghĩ bệnh này chắc cũng không nghiêm trọng lắm.
Tôi bắt đầu thay đổi thói quen ăn uống.
Bỏ trà sữa.
Bỏ nước ngọt.

Và thay bằng một thứ mà tôi tin là rất tốt cho thận.
Nước dừa.
Sáng nào đi làm tôi cũng mua một trái.
Ngọt nhẹ.
Thanh mát.
Uống xong thấy người dễ chịu.
Tôi nghĩ mình đang chăm sóc cơ thể.

Nhưng thực ra… tôi đang tự làm hại thận của mình mỗi ngày mà không biết.
Khoảng nửa năm sau, cơ thể tôi bắt đầu thay đổi.
Tôi mệt nhanh hơn trước.
Chân tay dễ tê rần.
Có lúc tim đập mạnh bất thường.
Buổi tối người nặng trĩu như đeo đá.
Tôi nghĩ chắc do công việc căng thẳng.

Cho đến một ngày…
Tôi ngất ngay trong văn phòng.
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện.
Kết quả xét nghiệm khiến tôi chết lặng.
Kali máu tăng rất cao.
Thận của tôi đã suy nhanh hơn dự kiến.

Bác sĩ hỏi tôi:
“Chị uống gì mỗi ngày ngoài nước lọc?”
Tôi mới đáp: “ Mỗi ngày tôi uống 1 trái dừa tươi thôi, tôi nghĩ là uống nước dừa tự nhiên bù nước tốt nên nhiều lúc tôi uống thay nước lọc”.
Ông nói một câu khiến tôi sững lại:
“Nước dừa rất giàu kali. Với người suy thận, kali tích lại trong máu và có thể gây rối loạn nhịp tim.”
Những gì tôi nghĩ là lành mạnh… lại là thứ khiến thận của tôi tổn thương nhanh hơn.
Và tôi bước vào giai đoạn mà bác sĩ gọi là suy thận giai đoạn cuối.
Tôi bắt đầu chạy thận.
Tuần ba lần.
Mỗi lần bốn tiếng.
Ngồi nhìn cánh tay của mình

Tôi mới hiểu rằng:
Sức khỏe có thể mất đi… chỉ vì những sai lầm nhỏ lặp lại mỗi ngày.
Sau khi bắt đầu lọc máu, tôi càng sợ ăn uống hơn.
Chuối? Sợ.
Cam? Sợ.
Rau xanh? Cũng sợ.
Lên mạng đọc thì mỗi nơi nói một kiểu.
Người bảo kiêng hết rau đi.
Người bảo vẫn ăn bình thường.
Có người còn khuyên ăn rau muống tốt lắm.

Tôi thật sự rối loạn.
Trong một lần tái khám, bác sĩ nói với tôi:
“Nhiều bệnh nhân suy thận không nặng lên vì bệnh… mà vì ăn sai suốt nhiều năm.”
Ông giới thiệu cho tôi đọc cuốn:
“Liệu pháp Dinh dưỡng cho mọi loại bệnh” – Bác sĩ Vũ Trọng Hùng.
Ban đầu tôi không kỳ vọng nhiều.
Nhưng khi đọc phần dành cho bệnh thận, tôi mới hiểu:
– vì sao phải kiểm soát kali, phospho, natri
– khi nào cần hạn chế chuối, cam, khoai lang, nước dừa
– cách chia lượng đạm phù hợp
– thực đơn 7 ngày cho người bệnh thận
Không phải kiêng hết mọi thứ.
Mà là ăn đúng cách.
Tôi bắt đầu thay đổi bữa ăn của mình theo hướng dẫn trong sách.

Sau vài tháng…
Tôi ăn uống ổn định hơn.
Cơ thể đỡ mệt hơn trước.
Tôi thậm chí tăng lại vài ký sau một thời gian dài sụt cân.
Mỗi lần đi chạy thận, bác sĩ nói các chỉ số của tôi ổn định hơn nhiều.
Tôi biết cuốn sách này không thể khiến thận tôi hồi phục.
Nhưng nó giúp tôi giữ cơ thể mình khỏe hơn trong hoàn cảnh hiện tại.

Có nhiều lúc ngồi trước chiếc máy chạy thận… tôi nghĩ:
Giá như tôi biết những điều này sớm hơn.
Có thể tôi đã không để thận mình tổn thương nhanh đến vậy.
Suy thận không đau dữ dội như đột quỵ.
Nó âm thầm.
Nhưng mỗi sai lầm nhỏ trong bữa ăn lặp lại mỗi ngày…có thể khiến bạn phải trả giá bằng cả phần đời còn lại.
Nếu trong gia đình bạn có người đang mắc:
– suy thận
– tiểu đường
– mỡ máu
– huyết áp
– bệnh gan
Thì việc hiểu đúng bữa ăn mỗi ngày đôi khi quan trọng không kém thuốc.
Tôi để cuốn sách tôi đã đọc ở đây cho ai cần tham khảo:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Tom78
Vì đôi khi…chỉ một sai lầm nhỏ lặp lại mỗi ngày cũng đủ thay đổi cả cuộc đời.
Và tôi chỉ ước mình biết điều đó sớm hơn.

vườn rau tốt quá
09/03/2026

vườn rau tốt quá

04/03/2026

Chỉ vì tin vào nhóm “thải độc gan” trên Facebook… chưa đầy 1 năm tôi từ gan nhiễm mỡ thành xơ gan cổ trướng.
Tôi năm nay 35 tuổi đang làm công nhân.
Nếu nhìn cái bụng của tôi bây giờ, nhiều người sẽ nghĩ tôi béo lên.
Nhưng thật ra… bên trong nó toàn là nước.
Da bụng căng bóng, những đường gân xanh tím nổi lên như rễ cây bò dưới da. Mỗi lần đứng dậy tôi phải chống tay vào ghế, vì cái bụng nặng như đang ôm một cái thùng nước trước người.

Có lần bác sĩ rút ra gần 5 lít dịch cổ trướng.
Nhìn túi dịch vàng chảy ra… tôi chỉ biết cúi mặt.
Nhưng mọi chuyện bắt đầu rất nhẹ.
Hai năm trước, tôi đi khám sức khỏe công ty.
Bác sĩ nhìn kết quả rồi nói:
“Gan nhiễm mỡ độ 2. Anh nên chú ý ăn uống.”
Tôi hỏi:
“Có nguy hiểm không bác sĩ?”
Ông nói khá nhẹ nhàng:
“Chưa nghiêm trọng. Nhưng nếu không thay đổi lối sống thì sau này dễ thành xơ gan.”

Tôi nghe vậy thì cũng sợ.
Về nhà, tôi bắt đầu lên mạng tìm cách “thải độc gan.”
Rồi tôi được thêm vào một nhóm Facebook về detox gan.
Trong đó có hàng chục nghìn người.
Ngày nào cũng có người đăng bài:
“Sau 3 tháng detox gan, men gan giảm mạnh.”
“Gan sạch nhờ thực đơn thải độc.”
Tôi đọc mà thấy hy vọng.

Một chị trong nhóm nhắn cho tôi:
“Anh phải làm theo thực đơn này mới sạch gan được.”
Chị gửi cho tôi cả một danh sách.
Buổi sáng:
- Nước chanh mật ong.
Sau đó:
- Nước ép cần tây – táo – dứa.
Bữa trưa:
- Salad rau sống.
Bữa tối:
- Cháo gạo lứt loãng.
- Không thịt đỏ.
- Không cá béo.
- Không dầu mỡ.

Chị còn nói chắc như đinh đóng cột:
“Gan nhiễm mỡ là do ăn thịt nhiều. Cứ ăn thanh lọc vài tháng là gan sạch.”
Tôi tin.
Thật lòng… tôi làm rất nghiêm túc.
Sáng nào cũng dậy sớm ép nước cần tây.
Cốc nước xanh đậm, mùi hăng hăng.
Tôi nhăn mặt uống hết rồi tự nhủ:
“Uống cái này chắc gan đang được làm sạch.”
Buổi trưa tôi mang theo hộp salad rau.
Đồng nghiệp nhìn tôi còn trêu:
“Ăn như thỏ thế này thì gan nào mà không khỏe.”

Hai tháng đầu tôi giảm gần 7 ký.
Trong nhóm ai cũng khen.
Một chị comment:
“Anh detox chuẩn rồi đó. Cứ giữ vậy là gan hồi phục.”
Tôi càng tin.
Nhưng sau khoảng 4–5 tháng…
Tôi bắt đầu thấy người mệt lạ.
Không phải mệt vì làm việc.
Mà là kiểu kiệt sức từ bên trong.
Tôi ăn không thấy ngon nữa.
Bụng hơi trướng sau bữa ăn.
Ban đầu tôi nghĩ chắc do rau sống nhiều.

Rồi một ngày vợ tôi nhìn tôi rất lâu rồi hỏi:
“Anh… sao da vàng vậy?”
Tôi cười:
“Chắc thiếu ngủ thôi.”
Nhưng vài tuần sau, bụng tôi bắt đầu to lên rất nhanh.
Không phải béo.
Mà là căng lên như có nước bên trong.
Đêm đó tôi nằm mà không ngủ được.
Bụng nặng, thở cũng khó.
Vợ tôi lo lắng:
“Mai anh đi khám đi. Em thấy không ổn.”

Hôm đó vào phòng khám, bác sĩ siêu âm xong thì im lặng khá lâu.
Tôi hỏi:
“Gan tôi sao rồi bác sĩ?”
Ông quay màn hình về phía tôi.
“Anh bị xơ gan… và đã có dịch cổ trướng.”
Tôi chết lặng.
Tôi nói gần như không tin:
“Nhưng mấy tháng nay tôi ăn rất sạch. Tôi đang detox gan.”

Bác sĩ nhìn tôi rồi hỏi:
“Anh detox kiểu gì?”
Tôi kể hết thực đơn trong nhóm Facebook.
Ông thở dài.
“Gan nhiễm mỡ không phải cứ ăn rau và uống nước ép là khỏi.
Nếu ăn thiếu dinh dưỡng, gan càng yếu nhanh hơn.
Chưa kể lượng đường từ trái cây ép nhiều cũng làm gan quá tải.”
Tôi ngồi im.

Ông nói thêm một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ:
“Không phải cái gì trên mạng gọi là ‘thải độc’ cũng tốt cho gan.”
Từ hôm đó tôi phải chọc dịch cổ trướng.
Tôi nhìn từng dòng dịch vàng chảy ra từng túi mà chỉ thấy hối hận.
Không phải vì tôi không cố gắng.
Mà vì tôi tin nhầm cách.
Sau khi xuất viện, tôi gần như không dám ăn gì nữa.

Cho đến 1 lần quay lại chọc dịch, bác sĩ điều trị giới thiệu cho tôi cuốn “Liệu Pháp Dinh Dưỡng Cho Mọi Loại Bệnh” của Bác sĩ Vũ Trọng Hùng. Bác sĩ nói sống khỏe là tốt nhưng hãy chọn lọc tài liệu chuẩn y khoa mà thực hành chứ đừng tin linh tinh
Tôi đặt sách về nhà, khi nhận sách tôi đọc phần về gan nhiễm mỡ và xơ gan rất kỹ.
Lần đầu tiên tôi hiểu rằng:
Gan bệnh không cần những thực đơn cực đoan.
Gan cần ăn đúng, đủ và phù hợp với tình trạng của mình.
Cuốn sách không phải phép màu.
- Nó cho tôi biết nên ăn món gì và không nên ăn món gì.
- Thực đơn dinh dưỡng cho 7 ngày trong tuần toàn món dễ ăn dễ nấu.

Giúp tôi hiểu một điều rất quan trọng:
Đừng giao sức khỏe của mình cho những lời khuyên ngẫu nhiên trên mạng.
Nếu ngày đó tôi hiểu sớm hơn… có lẽ cái bụng này đã không căng đầy dịch như bây giờ

Sau 2 tháng tôi thay đổi cách ăn thì thực sự sức khỏe đã cải thiện hơn, tuy không thể hết bệnh được nhưng bác sĩ xét nghiệm nói chỉ số của tôi có tiến triển tốt.
Nếu bạn đang bị gan nhiễm mỡ, men gan cao hoặc bệnh gan, hãy cẩn thận với những “thực đơn thải độc” truyền miệng.
Vì đôi khi… chỉ một sai lầm nhỏ trong cách ăn uống cũng đủ để đẩy gan đi rất xa.
Tôi đọc thấy sách có tới hơn 60 bệnh lý mãn tính từ tim, gan, huyết áp, dạ dày, mỡ máu, tiểu đường phù hợp với cả gia đình từ già đến trẻ.
👉Cuốn sách đã và đang thay đổi cuộc đời của tôi:
https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Tom77
Tôi không nói cuốn sách này chữa được bệnh.
Nhưng nếu ngày đó tôi đọc nó sớm hơn… có lẽ tôi đã không phải trả giá bằng cái bụng cổ trướng này.

28/02/2026

Một triệu chứng mà 85% bệnh nhân ung thư phổi từng bỏ qua…
Đến khi đi khám thì bệnh đã không còn ở giai đoạn 1–2 nữa.
Một cơn ho khan tưởng như vô hại…
Vài ký sụt xuống không rõ lý do…
Và một quyết định kiêng khem sai cách khiến cơ thể không còn đủ sức để tiếp tục điều trị.

Tôi là Ths.Bsi Nguyễn Chí Tuấn, có nhiều năm kinh nghiệm trong việc điều trị và đồng hành cùng bệnh nhân ung thư.
Câu chuyện của chị H. 55 tuổi khiến tôi phải viết ra tất cả điều này…
Khi quay lại tái khám, khối u có đáp ứng… nhưng cơ thể chị thì không còn đủ nền để tiếp tục thuốc. Cân nặng tụt, chỉ số máu giảm, thể lực xuống nhanh hơn cả khối u.
Sai lầm không bắt đầu từ bệnh.
Đôi khi chính sự thiếu hiểu biết mới làm mất đi cơ hội.
👉 Tôi chia sẻ đầy đủ câu chuyện tại đây:
https://www.nowlife.vn/dinh-duong-ung-thu-tom4?utm_source=Tom38

28/02/2026

27/2 – Có những điều chỉ khi đứng trong bệnh viện mới hiểu…
Có những đêm trực dài hơn cả một đời người.
Có những bữa cơm nguội lạnh vì một ca cấp cứu bất ngờ.
Có những lần bước ra khỏi phòng bệnh chúng tôi phải hít thật sâu để giấu đi cảm xúc của mình.
Làm bác sĩ, chúng tôi quen với nhịp tim trên monitor.
Nhưng không bao giờ quen được với nhịp tim của người nhà bệnh nhân khi chờ ngoài cửa.
Chúng tôi được gọi là “thầy thuốc”.
Nhưng trước hết, chúng tôi cũng là những người con, người cha, người mẹ, người chồng, người vợ,...
Cũng có lúc chúng tôi rất mệt mỏi, cũng có lúc muốn bỏ cuộc.
Nhưng rồi chúng tôi vẫn chọn ở lại vì một ánh mắt hy vọng, một cái nắm tay cảm ơn, một câu nói:
“May quá có bác sĩ…”
27/2 không phải ngày để chúng tôi được nhận hoa.
Mà là ngày để nhắc mình nhớ lại vì sao đã bắt đầu.
Vì đã từng xúc động khi cứu được một người.
Vì đã từng day dứt khi không thể giữ lại một ai đó.
Vì hiểu rằng, giữa sinh tử, điều quý giá nhất không phải là danh tiếng… mà là được làm hết sức mình.
Nếu bạn đang khỏe mạnh hôm nay thì hãy trân trọng điều đó.
Nếu bạn từng được một nhân viên y tế giúp đỡ thì hãy nhớ gửi họ một lời cảm ơn.
Còn với những đồng nghiệp của tôi
Chúng ta không chọn nghề nhẹ nhàng.
Nhưng chúng ta chọn nghề có ý nghĩa.
Chúc mừng ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2.
Tự hào vì được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng.

Giữa hai bờ sinh tử mong manh
Chúng tôi đứng làm chiếc cầu thầm lặng
Nghe nhịp thở yếu dần trong đêm vắng
Mà tim mình cũng nặng tựa ngàn cân.

Có những lần bước chậm giữa hành lang
Giấu nước mắt sau nụ cười rất vội
Chỉ mong sáng mai trời còn nắng mới
Và thêm một người được ở lại trần gian

28/02/2026

🫁 HÀNH TRÌNH ĐIỀU TRỊ BỆNH LAO PHỔI
Khi “bản đồ” không chỉ là uống thuốc 6 tháng rồi… xong
Tôi thường chia sẻ thật lòng với cô bác, anh chị:
Nhiều người khi nghe chẩn đoán lao phổi thường hỏi ngay:
“Bác sĩ ơi, bệnh này có chữa khỏi không?”
Câu trả lời là: Có.
Nhưng hành trình đó không đơn giản như uống vài viên thuốc là xong.
Nếu ví lao phổi như một cuộc hành trình vượt núi, thì ngày nay chúng ta có nhiều “bản đồ” và nhiều “con đường” hơn trước. Quan trọng là phải đi đúng ngay từ đầu.
1️⃣ Tuyến đầu: Uống thuốc đủ hay bỏ giữa chừng?
Lao phổi thông thường hiện nay điều trị theo phác đồ chuẩn của World Health Organization:
2 tháng tấn công
4 tháng duy trì
Thuốc gồm nhiều loại phối hợp như Isoniazid, Rifampicin, Pyrazinamide, Ethambutol.
Nghe thì đơn giản.
Nhưng thực tế, sai lầm thường gặp nhất là:
❌ Uống không đều
❌ Thấy đỡ ho thì tự ngưng
❌ Sợ tác dụng phụ nên bỏ thuốc
Và hậu quả?
Vi khuẩn lao không chết hết.
Chúng “học cách chống lại thuốc” → Lao kháng thuốc.
Tôi hay nói với bệnh nhân:
“Điều trị lao không phải là uống thuốc cho hết ho.
Mà là uống thuốc cho vi khuẩn hết đường sống.”
Chọn đúng ngay từ đầu – tuân thủ đủ liều – là cách giữ cho con đường điều trị phía sau không bị chặn lại.
2️⃣ Khi thuốc “không còn hiệu quả” đừng hoảng
Có những trường hợp:
Đang điều trị nhưng đờm vẫn còn vi khuẩn trong đờm
Ho kéo dài không giảm
X-quang không cải thiện
Lúc này không nên vội kết luận “thuốc không tốt”.
Cần làm lại xét nghiệm:
🔬 Xpert MTB/Rif
🔬 Cấy MGIT
🔬 Giải trình tự gene tìm đột biến (rpoB, katG, inhA, embB…)
Vì sao?
Bởi lao kháng thuốc không phải ai cũng giống ai.
Kháng Rifampicin → thường liên quan đột biến gen rpoB
Kháng Isoniazid → katG hoặc inhA
Kháng nhiều thuốc → lao đa kháng (MDR-TB)
Và khi đó, phác đồ phải thay đổi hoàn toàn.
Không còn 6 tháng nữa.
Có thể 9 tháng.
Có thể 18–20 tháng.
🎯 Thông điệp quan trọng:
Đừng đổi phác đồ khi chưa biết vi khuẩn đang kháng thuốc nào và vì cơ chế gì.
3️⃣ Lao kháng thuốc không phải là “hết đường”
Ngày xưa, lao kháng thuốc gần như là cơn ác mộng.
Giờ đây, chúng ta đã có thêm nhiều thuốc mới:
Bedaquiline
Linezolid
Delamanid
Phác đồ ngắn hạn cho MDR-TB đã giúp rút ngắn thời gian điều trị.
Quan trọng hơn cả là điều trị cá nhân hóa dựa trên kháng sinh đồ và đột biến gene.
Cũng giống như ung thư có đột biến, lao ngày nay không còn điều trị kiểu “một phác đồ cho tất cả”.
4️⃣ Là người bệnh thông thái có 3 điều phải nhớ
✔️ Phát hiện sớm
Ho trên 2 tuần thì phải đi khám.
✔️ Xét nghiệm đúng và đủ
Không chỉ chụp X-quang, mà cần xét nghiệm vi sinh.
✔️ Tuân thủ tuyệt đối
Không bỏ thuốc. Không tự ý giảm liều. Không nghe “mách bảo” truyền miệng.
🫶 Tôi nói thật:
Lao phổi không đáng sợ bằng sự chủ quan.
Nó là bệnh có thể chữa khỏi.
Nhưng chỉ khi người bệnh và bác sĩ đi cùng nhau đến cuối hành trình.
Có những giai đoạn mệt mỏi.
Có tác dụng phụ.
Có lúc nản lòng.
Nhưng nếu hiểu đúng bệnh, hiểu đúng cơ chế và đi đúng phác đồ,
chúng ta hoàn toàn có thể bước ra khỏi căn bệnh này.
Đừng giấu bệnh.
Đừng bỏ thuốc.
Và đừng đi một mình.
Nếu cô bác, anh chị đang điều trị lao hãy trao đổi thẳng thắn với bác sĩ của mình nhé.

28/02/2026

LẮNG NGHE CƠ THỂ – ĐÔI KHI QUAN TRỌNG HƠN CẢ NHỮNG CON SỐ TRÊN PHÁC ĐỒ
Trong quá trình hóa trị, có một câu hỏi mà tôi gặp rất nhiều:
👉 “Bác sĩ ơi, lỡ không truyền đúng lịch thì có sao không?”
👉 “Hoãn mấy tuần liền thế này, điều trị còn hiệu quả không?”
Câu hỏi nghe thì đơn giản, nhưng bên trong là cả một nỗi lo.
📅 Khi bắt đầu điều trị, mọi thứ đều rất “chuẩn”
Bác sĩ thường nói rõ:
Ngày 1 – ngày 8 truyền thuốc
3 tuần lặp lại một chu kỳ
Hoặc uống thuốc 3 tuần – nghỉ 1 tuần
Những lịch này không phải nghĩ ra cho có, mà dựa trên nghiên cứu lâm sàng, đã được tính toán về hiệu quả và độ an toàn.
Nghe thì có vẻ dễ làm theo…
Nhưng thực tế, cơ thể không phải lúc nào cũng nghe lời.
⚠️ Khi kế hoạch không đi đúng như dự tính
Đến ngày hẹn:
Xét nghiệm máu: bạch cầu giảm → phải hoãn
Người mệt quá, chưa hồi phục → bác sĩ cho nghỉ thêm
Tác dụng phụ nặng: nôn ói, tiêu chảy, loét miệng, b**g tróc tay chân…
Và thế là bệnh nhân bắt đầu lo:
“Bác sĩ bảo phải đúng lịch mới hiệu quả…
Giờ hoãn mấy lần rồi, có phải mình đang điều trị không đủ không?”
Tôi hiểu cảm giác đó lắm.
Khi đã quyết định chiến đấu với bệnh, ai cũng muốn làm đúng – làm đủ – làm hết sức.
🧠 Nhưng sự thật là: việc hoãn hoặc giảm liều… đã được tính sẵn
Ngay trong các nghiên cứu thử thuốc, hoãn và giảm liều vì tác dụng phụ đã được dự trù rồi.
Nghĩa là:
Hoãn không phải là làm sai
Giảm liều không phải là bỏ bớt điều trị
Mà là điều chỉnh để điều trị an toàn
👉 An toàn luôn là số một.
Trong hóa trị, không phải cứ đúng lịch là tốt nhất.
Điều quan trọng là:
Điều trị đó có giúp người bệnh đạt được mục tiêu hay không?
⚖️ Cân bằng giữa “lợi” và “hại”
Ví dụ rất thực tế:
Truyền đúng lịch → hiệu quả có thể cao hơn
❌ Nhưng bạch cầu tụt sâu, nguy cơ nhiễm trùng tăng
Hoãn 1 tuần → cơ thể hồi phục tốt hơn
❌ Nhưng lịch điều trị kéo dài
Không có lựa chọn nào là “đúng tuyệt đối”.
Chỉ có lựa chọn phù hợp nhất với từng thời điểm, từng cơ thể.
🎯 Mục tiêu điều trị khác nhau – cách tiếp cận cũng khác
1️⃣ Ung thư giai đoạn sớm – mục tiêu chữa khỏi
→ Việc giữ đủ liều, đủ chu kỳ rất quan trọng
→ Nhưng nếu tác dụng phụ quá nặng, vẫn phải điều chỉnh
2️⃣ Ung thư đã di căn – mục tiêu sống lâu & sống tốt
→ Linh hoạt hơn
→ Chất lượng cuộc sống được đặt ngang hàng với hiệu quả điều trị
Nếu người bệnh:
Loét miệng không ăn uống được
Bạch cầu quá thấp
Tê bì tay chân không sinh hoạt nổi
👉 Giảm liều hoặc đổi phác đồ không phải thất bại, mà là để đi đường dài hơn.
📊 Còn một câu hỏi quan trọng nữa: điều trị có hiệu quả không?
Nếu khối u nhỏ lại, triệu chứng giảm → tiếp tục và cân nhắc điều chỉnh
Nếu bệnh vẫn tiến triển → chịu tác dụng phụ mà không được lợi gì thì nên đổi hướng
Lúc đó, dừng hóa trị không phải là bỏ cuộc.
🌿 Không hóa trị cũng không có nghĩa là “không làm gì”
Chăm sóc giảm nhẹ vẫn tiếp tục:
Giảm đau
Hỗ trợ dinh dưỡng
Chăm sóc tâm lý
Giúp người bệnh sống dễ chịu hơn mỗi ngày
Đôi khi, tạm dừng để cơ thể hồi phục, rồi quay lại điều trị khi sẵn sàng, lại là lựa chọn khôn ngoan hơn.
💬 Cuối cùng, tôi thường hỏi bệnh nhân một câu
👉 “Điều gì là quan trọng nhất với anh/chị lúc này?”
Có người muốn:
Dành thời gian cho con
Tham dự một dịp quan trọng của gia đình
Hay chỉ đơn giản là sống những ngày bình yên, ít đau đớn hơn
Không có câu trả lời đúng hay sai.
Chỉ có phù hợp hay không phù hợp với giá trị sống của mỗi người.
🌸 Vài lời cuối
Sắp Tết rồi.
Có người ngắm hoa, có người quây quần bữa cơm gia đình, có người chỉ mong một ngày dễ chịu hơn hôm qua.
Dù đang điều trị, dù còn nhiều khó khăn, tôi mong mọi người nhớ rằng:
👉 Hoãn hoặc giảm liều khi cần không phải là yếu đuối.
👉 Đó là cách lắng nghe cơ thể, để có thể đi tiếp một hành trình dài hơn.
Chúc mọi người luôn bình an và đủ vững vàng cho con đường mình chọn.

Address

Nam Định

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hoài thu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share