Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang

Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang, Health & Wellness Website, Nha Trang.

✨ Có một loại trí tuệ gọi là quay đầu nhìn lạiCuộc sống cần nhìn về phía trước, vì tương lai sẽ mang đến hy vọng. Nhưng ...
23/04/2026

✨ Có một loại trí tuệ gọi là quay đầu nhìn lại

Cuộc sống cần nhìn về phía trước, vì tương lai sẽ mang đến hy vọng. Nhưng chúng ta cũng cần phải nhìn lại, bởi vì khi nhìn lại, bạn sẽ không quên đi mục đích ban đầu.

Chỉ khi một người có can đảm nhìn lại quá khứ của mình, họ mới có thể định hướng tương lai tốt hơn.
_____________

🌿 Nhìn lại để không lạc lối

Trong bộ phim truyền hình “Thăng trầm”, nhân vật Kiều Ly do nữ diễn viên Bạch Bách Hà thủ vai là nhân viên bán hàng của một công ty nước ngoài.

Không lâu sau khi gia nhập công ty, cô ấy đã nhận được một đơn đặt hàng lớn cho việc tái cấu trúc một doanh nghiệp quốc gia. Và cô ấy đã tham gia vào cuộc đấu tranh của ban lãnh đạo cấp cao của công ty.

Một ngày nọ, giám đốc tiếp thị Steve gọi Kiều Ly đến văn phòng. Anh cố gắng lôi kéo, hy vọng Kiều Ly có thể viết một lá thư báo cáo cho trụ sở chính ở Hoa Kỳ với nội dung: “Tổng giám đốc bán hàng Frank, nói bóng gió rằng cô ấy thành công nhờ vào giao dịch nhan sắc”.

Trên thực tế, Steve không cần “dùng tình để điều khiển, dùng lý để dẫn dụ” thì cô cũng biết, mình chỉ là một con tốt cho ban lãnh đạo. Nếu cô ấy không nghe theo sự sắp xếp của họ, sự nghiệp của cô sẽ gặp khó khăn.

Nhưng Kiều Ly đã nghĩ về mục đích ban đầu của cô khi chuyển sang công việc bán hàng: cô mong rằng bằng nỗ lực của bản thân, cô có thể mang lại niềm vui và hạnh phúc cho mọi người. Làm theo lời giám đốc, điều đó vi phạm ý định ban đầu của cô. Vì vậy, Kiều Ly kiên quyết từ chối yêu cầu của Steve.

Dù cuộc sống có vội vã đến đâu, chỉ khi bạn không quên mục tiêu ban đầu, bạn mới có thể biết mình đang đi về đâu. Trên đường đời, chúng ta sẽ gặp đủ loại cám dỗ. Có người đi thẳng về đích, nhưng cũng có những người vì không để ý mà bước sai đường.

Ai cũng có ước mơ của mình và muốn hoàn thành chúng, nhưng đôi khi chúng ta cũng quên đi lý do bắt đầu chỉ vì chúng ta đã đi quá lâu. Vậy nên, khi cảm thấy bối rối, bạn nên tĩnh lặng và nhìn lại; để xác định lại giấc mơ ban đầu của mình, để không lạc lối và lãng phí thời gian.

🌿 Nhìn lại để không bị động tâm

Trong showbiz, có rất ít diễn viên sẵn sàng ngừng công tác để trau dồi về mặt đạo đức. Nhưng có một nữ diễn viên đã ngừng hoạt động khi cô cảm thấy mối nguy hại đang rình rập và rồi lựa chọn đó lại khiến cô thành công hơn trong sự nghiệp.

Vào năm 22 tuổi, Viên Tuyền đã đoạt giải Kim Kê cho hạng mục nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất với bộ phim đầu tay “Giai điệu của mùa xuân”. Sau đó, cô đóng vai chính trong hai bộ phim “Tình yêu màu xanh” và “Đôi chân xinh đẹp” và chúng đều nổi tiếng. Nhờ vậy, sự nghiệp của cô dần thăng tiến.

Vào thời điểm đó, lẽ ra cô có thể tham gia những bộ phim với kinh phí lớn và trở thành ngôi sao hạng A. Nhưng Viên Tuyền đã chọn dừng đóng phim để quay trở lại sân khấu kịch.

Nhiều người cười nhạo Viên Tuyền là ngớ ngẩn nhưng cô cho biết: “Tôi trở thành diễn viên không phải vì kiếm được nhiều tiền mà đơn giản vì tôi thích diễn xuất”.

Trong vở kịch “Jane Eyre”, với sự thể hiện xuất sắc của mình, Viên Tuyền đã giành được giải thưởng Bạch Hoa – giải thưởng cao nhất sân khấu kịch quốc gia.

Ở tuổi 30, cô đã là “danh nhân nhiều năm của thoại kịch Trung Quốc”. Hiện nay, Viên Tuyền đã 45 tuổi và cô vẫn thực hiện ước mơ thuở ban đầu của mình với hí kịch.

Tỷ phú nổi tiếng Nhật Bản Kazuo Inamori nói: “Chỉ bằng cách học cách ổn định bản thân, bạn mới có thể sống theo cách mình muốn.”

Không hoài bão nào có thể thành tựu trong một sớm một chiều; không ai có thể biến hóa chỉ trong một cái búng tay. Khi khả năng của bạn không đủ để giúp bạn đạt được mục tiêu của mình, bạn có thể dừng lại, bình tĩnh và tích lũy sức mạnh. Chỉ khi tài năng tương xứng với khát vọng, bạn mới có thể cưỡi gió vượt sóng mà giương buồm ra khơi.

🌿 Nhìn lại để nhận ra chính mình

Người dẫn chương trình Bạch Nham Tùng từng nói: “Nếu một con chó được kênh CCTV chiếu mỗi ngày, nó sẽ trở nên nổi tiếng. Nhưng bạn phải biết rằng nếu không có sân khấu CCTV, không lâu nữa nó sẽ lại là một con chó bình thường.” Lời nói của anh có vẻ hơi thô tục, nhưng lại rất có lý.

Nếu một người không thể nhận ra vị trí của mình và đánh giá quá cao khả năng của mình, người đó không thể tiến xa.

🌸 Trịnh Bản Kiều gặp cao nhân

Trịnh Bản Kiều, một nhà văn, nhà thơ, nhà thư pháp nổi tiếng thời nhà Thanh. Ông đã từng có một trải nghiệm rất sâu sắc:

Một lần nọ, Trịnh Bản Kiều đến núi Vân Phong ở Lai Châu, tỉnh Sơn Đông thăm bia đá của Trịnh Văn Công. Nhân tiện ông tá túc lại căn nhà cũ của một Nho sĩ. Trong ngôi nhà có một nghiên mực to bằng cái bàn đá vuông, chạm trổ rất tinh xảo, Trịnh Bản Kiều hết lời khen ngợi.

Thấy vậy, lão Nho yêu cầu Trịnh Bản Kiều viết một dòng chữ cho nghiên mực, và ông sẵn sàng đồng ý. Trịnh Bản Kiều dùng bút quẹt một vệt mực rồi viết 4 chữ: “Nan đắc hồ đồ” (nghĩa là hiếm có lẫn lộn); đồng thời lấy con dấu vuông có khắc dòng chữ: Khang Hy tú tài, Ung Chính cử nhân, Càn Long tiến sĩ và tự hào đóng xuống.

Xong, thấy nghiên mực còn chỗ trống, ông bèn sai lão Nho viết một dòng chữ. Lão Nho viết: “Đắc mỹ thạch nan đắc ngoan thạch, vư nan do mỹ thạch nhi chuyển nhập ngoan thạch canh nan/ mĩ vu trung ngoan vu ngoại tàng dã nhân chi lữ bất nhập bảo quý chi môn dã”

(Tạm dịch là: khó có được đá đẹp, càng khó có được đá cứng, chuyển từ đá đẹp sang đá cứng lại càng khó hơn. Đẹp cất giấu ở giữa, cứng biểu hiện ở ngoài, cất giấu ở nhà dân dã, không nằm trong nhà phú quý.)

Rồi lão Nho đóng con dấu có khắc hàng chữ: Viện thí đệ nhất, hương thí đệ nhị, điện thí đệ tam. (Tạm dịch là: kỳ thi viện đạt hạng nhất, kỳ thi hương là hạng nhì, kỳ thi trong cung điện đạt hạng ba).

Lúc này, Trịnh Bản Kiều mới biết, lão Nho già là một quan viên cáo lão ẩn cư, nên đột nhiên cảm thấy xấu hổ vì sự kiêu ngạo của mình. Ông vội cầm bút viết thêm một đoạn: “Thông minh nan hồ đồ vu, nan do thông minh nhi chuyển nhập hồ đồ canh nan, phóng dật trứ thối nhất bộ đang hạ an tâm phi đồ hậu lãi báo dã”.

(Tạm dịch là: Thông minh đã khó, hồ đồ còn khó hơn. Từ thông minh thành hồ đồ còn khó hơn. Bỏ qua một chiêu, lùi một bước, lập tức tâm an, sai thì nhận lỗi).

🌿 “Tự cao thì nguy, tự mãn thì tràn”

Chỉ khi nhìn rõ chính mình, bạn mới có thể vạch rõ phương hướng để tiến về phía trước. Không đặt mục tiêu quá cao, cũng không tự hạ thấp bản thân, như vậy, bạn mới vững vàng bước từng bước trên đường đời.

Cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill đã từng nói: “Càng ngoái nhìn lại, bạn càng có thể nhìn về phía trước.”

Đường đời một khi đã bắt đầu là khó có thể dừng lại. Con người cứ nhìn về phía trước, mỏi mòn lao vào cuộc sống tất bật, không ngừng than thân trách phận, tinh thần kiệt quệ. Như vậy, chúng ta có thể đi được bao xa và đạt được bao nhiêu?

Cuộc sống không chỉ là nhìn về phía trước và lao về phía trước, mà còn là dừng lại và nhìn lại. Đừng đợi đến khi ngoảnh lại, bạn mới cảm thấy mình đã quên mất mình từ đâu đến; đừng đợi đến khi bị quay lưng, bạn mới biết mình không đủ nghị lực; đừng đợi đến khi bạn gục ngã và cảm thấy bất lực, để nhận ra rằng bạn đã lầm đường lạc lối.

Một người phải có lòng can đảm nhìn lại quá khứ của mình để xác định mục tiêu rõ ràng, họ mới có thể có một tương lai tốt đẹp.

Minh Nguyệt biên dịch
Nguồn: Aboluowang (Tống Vân)

🌷 Cậu bé 8 tuổi mắc chứng tự kỷ đã hạnh phúc trở lại nhờ kết duyên cùng Phật Pháp.Một người mẹ ở bang Arizona, Mỹ đã rất...
21/04/2026

🌷 Cậu bé 8 tuổi mắc chứng tự kỷ đã hạnh phúc trở lại nhờ kết duyên cùng Phật Pháp.

Một người mẹ ở bang Arizona, Mỹ đã rất buồn khi con trai cô bị chẩn đoán mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ (ASD). Tuy nhiên, hai năm sau, cậu con trai 8 tuổi của cô bỗng thay đổi, trở nên hòa nhập với xã hội, bao dung và hạnh phúc hơn. Những thay đổi tích cực và đáng ngạc nhiên ấy xuất hiện từ khi cậu bé theo học một môn tu luyện thiền định mà mẹ cậu sẽ chia sẻ ngay dưới đây.
____________

Diana là một nông dân khá giả sở hữu một vườn cây ăn quả rộng khoảng 1,4ha, còn chồng cô là một chủ nhà hàng. Cặp đôi này tự hào là cha mẹ của 5 đứa trẻ đáng yêu. Diana cho biết cô cảm thấy một trong những đứa con của mình là Brady có vẻ phát triển chậm hơn những đứa khác.

“Tôi đã có một đứa con trai khác nên tôi biết Brady có gì đó khác thường, nhưng tôi đã tự bào chữa rằng ‘mọi người là khác nhau; chắc thằng bé sẽ từ từ trưởng thành… Nhưng tôi biết có điều gì đó [bất ổn] xảy ra với Brady và thằng bé không chỉ là một đứa trẻ rất không hạnh phúc. Tôi biết rằng nó đang phải chật vật để hòa nhập với lối sống chung”.

Brady bị chẩn đoán mắc chứng tự kỷ từ khi lên 6 tuổi, điều đó đã làm Diana rất buồn. Tuy nhiên vào năm 2013, tin tốt lành đã đến với cả gia đình cô. Diana bắt đầu học môn tu luyện thiền định Pháp Luân Đại Pháp, còn được gọi là Pháp Luân Công – một môn tu luyện thượng thừa của Phật Gia lấy Chân – Thiện – Nhẫn làm nguyên lý chỉ đạo.

“Cùng với việc luyện 5 bài công Pháp, Pháp Luân Đại Pháp còn hướng dẫn người học thực hành các nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, luôn nghĩ cho người khác trước. Các nguyên lý này đã làm tôi hết sức ngạc nhiên và thực sự đã cho tôi nền tảng tốt để biết mình cần thay đổi những gì trong cuộc sống”, Diana nói.

Diana quyết định sẽ để tất cả các con mình tập luyện Pháp Luân Công, kể cả Brady. Cô nghĩ rằng trong tất cả các con, Brady sẽ là người cuối cùng có thể hiểu được các đạo lý của môn tu luyện.

“Tôi nghĩ Brady sẽ không hiểu. Tôi cũng nghĩ thằng bé sẽ khó có thể lĩnh hội được đạo lý nghĩ cho người khác trước, cũng như không đủ kiên nhẫn để luyện công”, cô nói.

Chính vì vậy cô đã dạy các bài công pháp cho cô con gái 6 tuổi của mình trước. Đáng ngạc nhiên là Brady cũng thích thú và bắt đầu tập công cùng họ.

Brady không chỉ học các bài công pháp mà còn bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân – quyển sách chính chỉ đạo tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và hướng dẫn người học sống theo các chuẩn mực đạo đức cao thượng.

“Brady đã lấy sách ra và ngồi đọc sách trên sàn. Thằng bé làm tôi hoàn toàn không thể tin vào mắt mình”, Diana nhớ lại.

“Với kinh nghiệm học được sau những năm tháng đầy thử thách, tôi tưởng rằng mình đã biết tất cả khả năng của đứa bé này, những gì Brady có thể và không thể làm, những giới hạn của thằng bé… Nhưng rõ ràng tôi đã không biết gì về tinh thần và sự quyết tâm của bé”, cô nói.

Brady rất thích Pháp Luân Đại Pháp. “Thằng bé cảm nhận được sự bình yên khi thực hành môn tu luyện này nhưng không thể giải thích được vì sao…”.

Trong vòng vài tháng luyện công và đọc Chuyển Pháp Luân, Brady biến thành một người hoàn toàn khác. Hơn nữa, chứng dị ứng nghiêm trọng với chất gluten của bé đã biến mất một cách thần kỳ. Sự phục hồi của Brady khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.

Trước khi học Pháp Luân Công, Diana rất lo lắng khi đưa Brady đến những nơi công cộng vì sợ rằng điều gì đó có thể khiến bé bị khủng hoảng tinh thần. Tình trạng bệnh của Brady cũng gây khó khăn cho việc đi học ở trường.

“Căn bệnh đã ảnh hưởng đến khả năng xử lý mọi việc và cả các hoạt động bình thường của bé ở lớp học”, Diana nói.

Tuy nhiên, sau khi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Brady đã có thể tập trung trong giờ học và duy trì giao tiếp bằng mắt với giáo viên cũng như những người khác.

“Brady trở nên rất mãn nguyện. Thằng bé biết suy nghĩ và chín chắn hơn. Nó cũng hòa đồng hơn ở trường học. Và điều tốt nhất trong sự thay đổi này là Brady vẫn là chính mình nhưng hạnh phúc hơn, giống như cuối cùng thằng bé cũng được ‘khai mở’ vậy”, Diana cho biết.

Khi áp dụng các nguyên lý Chân Thiện Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp vào cuộc sống, Brady đã biết đặt mình vào vị trí của người khác và thấu hiểu mọi người tốt hơn.

“Brady vẫn giữ tính cách dịu dàng và dễ thương, nhưng giờ đây mọi người có thể nhận thấy bé đã hòa nhập hơn với xã hội. Mặc dù vẫn thích chơi với động vật hơn mọi người, nhưng bé đã biết hòa đồng khi cần thiết”, cô nói.
____________
Những thay đổi mà Brady trải qua thật đáng kinh ngạc đến nỗi người ta không thể không ngưỡng mộ sức mạnh chữa lành của Pháp Luân Đại Pháp. Người mẹ hạnh phúc này cũng thường xuyên giới thiệu Pháp Luân Công cho các cha mẹ khác tại nơi cô ở, cô nói: “Tôi nghĩ rằng sẽ là tốt nhất nếu cha mẹ có thể thực hành môn tu luyện này với con mình”.

Theo Nhân Sinh.

🌼 Chàng dược sĩ trẻ đã tìm được câu trả lời cho số phận hẩm hiu🌿 Mẹ mất sớm, cơ thể ốm yếuNguyễn Văn Thông sinh ra và lớ...
18/04/2026

🌼 Chàng dược sĩ trẻ đã tìm được câu trả lời cho số phận hẩm hiu

🌿 Mẹ mất sớm, cơ thể ốm yếu

Nguyễn Văn Thông sinh ra và lớn lên từ một vùng quê nghèo thôn Trung Bạn – thị trấn Chờ – Yên Phong – Bắc Ninh trong một gia đình thuần nông có 5 chị em. Cậu là con trai thứ ba trong nhà. Khi Thông vừa được 3 tháng tuổi thì mẹ bị mắc bệnh tim nặng phải đi cấp cứu ở bệnh viện Hà Nội. Còn đỏ hỏn như vậy mà phải xa mẹ, sống nhờ bú chực bà con hàng xóm và một ít sữa bột rất tằn tiện. Cậu lớn lên như hạt lúa củ khoai ở cái xóm nghèo ấy cùng cái nghèo cái khổ của gia đình.

Do khát sữa mẹ là phần nhiều nên sức khỏe của cậu không được tốt lắm, thận yếu. Cậu bị mắc chứng đái dầm đến tận lớp 6 mới hết. Mặc dù thời gian đó bố đã đem đi chạy chữa khắp nơi, ăn đến cả nhện nướng, uống cả canh lá vông nem.

Năm Thông học lớp 7 thì mẹ mất, lúc ấy em gái út của Thông chưa đầy 4 tuổi. Gánh nặng lo toan đè nặng lên vai bố Thông. Bố Thông đau khổ thẫn thờ, có đêm ngồi vừa khóc vừa hát như đang ru cho mẹ ngủ. Thông thương bố lắm và có lúc trách bố sao lúc mẹ sống bố lại nổi nóng với mẹ để có lúc họ cãi nhau, có lúc muốn ly hôn khi đã có với nhau 5 mặt con.

🌿 Bố đi bước nữa, mâu thuẫn gia đình càng thêm gay gắt

Mẹ ra đi sau một buổi tát nước ngoài đồng về trưa nắng quá… Mẹ bị cảm đưa đi viện cấp cứu nhưng không qua khỏi. Mẹ ra đi bỏ lại người chồng và 5 đứa con thơ. Một năm sau thì bố lấy vợ để có thêm người gánh vác gia đình. Khi đứa em trai do mẹ kế sinh ra cũng là lúc mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm. Cậu căm ghét mẹ kế và bố.

Còn nhỏ nhưng cậu cũng phải đi chăn bò và làm mọi công việc đồng áng cùng với gia đình. Nhưng vốn sáng dạ hiếu học nên cậu học rất giỏi, thi đỗ vào hai trường đại học cùng một lúc là Đại học Y và Dược. Nhưng vì lo sức khỏe yếu như ngọn đèn trước gió, sợ làm bác sĩ trực đêm hôm vất vả có chịu được không? Nên cậu không dám học Đại học Y mà chọn Dược.

Còn cô em gái của cậu cũng ngoan ngoãn ham học và đang học đại học Y năm cuối như ước nguyện của người anh. Thông đã nuôi em ăn học đại học. Thời nay thanh niên có mấy ai làm được như vậy! Quả là một thanh niên đầy nghị lực sống có trách nhiệm với bản thân với gia đình.

🌿 Chàng dược sĩ trẻ đã tìm thấy Đại Pháp

Thông biết đến Pháp Luân Đại Pháp (hay còn gọi là Pháp Luân Công) ngay khi còn đang học đại học. Những kiến thức chuyên ngành cho cậu thấy nhiều căn bệnh mà y học hiện đại cũng phải bó tay. Những câu hỏi không có lời giải đáp vẫn thường làm cậu trăn trở không nguôi…

Rồi một hôm cậu thấy mấy bạn học cùng khóa đang dạy nhau những động tác là lạ. Thông lại gần để quan sát, về nhà cậu lên mạng tìm hiểu ngay và biết đó chính là luyện tập theo pháp môn Pháp Luân Đại Pháp. Tuy nhiên cậu vẫn chưa bước vào tu luyện vì thấy ông chú tập môn khí công Suối Nguồn Tươi Trẻ đang rất khỏe nhưng lại thấy gầy rộc đi nên cậu cũng ái ngại, không biết môn này liệu có bị như thế không.

Đến khi đọc được cuốn sách nhỏ “Pháp Luân Đại Pháp và nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn” do người bạn cùng phòng trọ mang về, Thông mới thấy khả năng chữa bệnh thần kỳ của Pháp Luân Công, lúc này cậu mới thực sự đọc sách Chuyển Pháp Luân (cuốn sách chính của Pháp Luân Công).

Những nguyên lý trong cuốn sách đã cải biến nhân sinh quan vũ trụ quan của chàng dược sĩ. Trước kia, những kiến thức về Đông Y rất khó nhận thức và cảm thấy huyền hoặc thì nay cậu đã có thể giải khai rõ ràng. Nhiều câu hỏi mà trước đây cậu không có lời giải như: Vũ trụ có biên giới hay không; nguồn gốc của Kim tự tháp; sự hình thành của sinh mệnh… thì nay đã tìm được câu trả lời.

🌿 Tâm tính đề cao, sức khỏe được cải thiện

Thông đã hiểu được những khổ đau, bất hạnh và bệnh tật đều là do nghiệp lực từ vô lượng kiếp trước mà con người tạo ra. Thông hiểu ra nếu muốn hóa giải mâu thuẫn trong gia đình và ngoài xã hội thì phải có lòng từ bi, khoan dung và độ lượng.

Chàng dược sĩ trẻ nay cũng biết nghĩ cho người khác hơn. Khi mâu thuẫn xảy ra thì “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Lúc nào cũng hướng vào bên trong để tìm lỗi của bản thân mình. Thông chiểu theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn để phân biệt tốt xấu. Càng đọc sách nhiều lại càng thấy thích thú hơn. Tinh thần ngày một thăng hoa, Thông lấy Chân – Thiện – Nhẫn làm thước đo, làm nguyên tắc sống của mình.

🌿 Chàng dược sĩ trẻ đã tìm được câu trả lời cho số phận hẩm hiu của mình

Sau khi tu luyện, sức đề kháng của Thông đã cải biến rõ rệt. Từ một thanh niên chỉ nặng 47kg giờ cân nặng đã tăng lên 70kg. Gần 10 năm tu luyện Đại Pháp, dù là mùa đông Thông cũng tắm được nước lạnh; điều này là không thể với những người bị viêm mũi mãn tính như Thông.

Những mâu thuẫn, khúc mắc trong gia đình cũng được hóa giải. Thông nhận ra mình chưa cư xử đúng với phận làm con. Thông luôn có cảm giác ghen tị với mẹ kế và bất mãn với sự yêu thương của bố dành cho em trai duy nhất là con của mẹ kế. Với tâm thái hòa ái, từ bi, Thông đã dần dần hòa giải được sự bất hòa với mẹ kế. Mối quan hệ với người em trai cũng trở nên tốt hơn.

🌿 Chàng dược sĩ tự mày mò làm video

Từ nhỏ Thông đã có đam mê âm nhạc. Đặc biệt khi bước vào tu luyện Đại Pháp, Thông thấy các học viên Pháp Luân Công có nhiều người là nhạc sĩ ca sĩ chuyên nghiệp của Việt Nam và cả trên thế giới. Họ đã dùng tài năng của mình viết, trình bày các ca khúc ca ngợi Đại Pháp; thể hiện lòng biết ơn đối với Đại sư Lý Hồng Chí, nói về niềm vui trong tu luyện Đại Pháp…

Đặc biệt cảm động là những ca khúc nói về cuộc bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc. Bài “Khúc hát nhớ con” bằng tiếng Trung làm Thông xúc động. Có lẽ vì cảnh ngộ của em bé mồ côi cũng giống như hoàn cảnh của thông. Từ đó Thông có ý tưởng làm video có phụ đề tiếng Việt về Đại Pháp.

Bắt đầu làm thật không dễ chút nào. Chàng dược sĩ mày mò tìm cách làm video và lập một kênh YouTube tên là Bách Thông. Video đầu tay còn thô sơ, nhưng bởi tấm lòng thuần khiết chân thành nên đã làm xúc động trái tim biết bao người!

Đằng sau mỗi video mà Thông làm là một trái tim vị tha, một tấm lòng nhân hậu được chuyển biến căn bản từ khi cậu bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

🌿 Tìm thấy ngôi nhà đích thực

Thông thấy mình như thoát khỏi những ảo mộng thế gian. Con người sống trong xã hội chỉ vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà tranh chấp với nhau; anh em ruột thịt chỉ vì tiền bạc mà từ mặt nhau… Còn Thông đã thấy được ngôi nhà thực sự của mình; thấy được con đường thoát khổ mà bản thân đã tìm kiếm bấy lâu nay.

Nguồn: Nguyện Ước

✨ Rong ruổi khắp nơi tìm Đạo, duyên may gặp được Phật Pháp chân chính🌸 Tuổi thơ dị biệt với những câu hỏi đầy khắc khoải...
17/04/2026

✨ Rong ruổi khắp nơi tìm Đạo, duyên may gặp được Phật Pháp chân chính

🌸 Tuổi thơ dị biệt với những câu hỏi đầy khắc khoải về nhân sinh

Tôi là Ngô Thị Hiền, năm nay 32 tuổi, hiện đang sống và làm việc tại Bình Dương.

Từ nhỏ tôi đã sống trong những băn khoăn của vô vàn câu hỏi về sinh mệnh và ý nghĩa của sự sống. Tôi thường hỏi mẹ: “Mẹ ơi, con là ai? Con sinh ra từ đâu? Vì sao con người lại chết? Sau khi chết sẽ như thế nào?”

Dĩ nhiên, mẹ tôi chẳng thể giải đáp cho tôi, bởi gia đình tôi vốn vô thần, không tôn giáo, không tín ngưỡng. Tôi cảm thấy, nếu như con người ai cũng phải chết, vậy thì đời người chẳng phải là một hành trình không ngừng tiến về phía cái chết? Điều này khiến tôi rất sợ hãi và hoang mang.

Từ nhỏ tôi đã mang trong mình những tư tưởng, cảm xúc chẳng giống ai. Tôi rất mẫn cảm với các trường năng lượng và có thể cảm nhận được sự sống, cảm xúc và đau khổ của mọi sinh vật. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của từng cái cây, từng loài động vật nhỏ dù không thực sự nói chuyện được với chúng. Từng nhành cây bị gãy, nhựa nước trong thân ứa ra, cũng khiến tôi đau lòng rơi lệ. Xót xa với cả những bông hoa xinh đẹp bị người ta giẫm nát dưới chân, tôi thường lén nhặt nó bỏ lại vào gốc cây.

Thế nhưng, tất cả những hành vi này của tôi bị cho là bất thường trong mắt mọi người. Cũng may là kết quả học tập của tôi khá ổn, nếu không thì ngay cả cha mẹ cũng cho rằng tôi có vấn đề về tâm thần.

Không ai hiểu được tôi và tôi cũng không hiểu thế giới này. Đôi khi tôi mải chơi đùa, giẫm phải chân chú chó trong nhà, liền ngồi xuống rối rít xin lỗi nó, thế là tôi bị chửi; khóc thương cho một chú chim nhỏ đã chết cũng bị chế giễu. Tôi lớn lên ở một vùng quê nghèo, những trò chơi bắt dế, bắt cào cào, chuồn chuồn,.. đương nhiên tôi chẳng thể chơi cùng đám bạn.

Tôi cũng biết mình dị biệt, nên ngày càng trở nên tự ti, và bị cô lập với bạn bè cùng trang lứa, thậm chí còn bị đặt biệt danh là ‘hâm’.

Còn nhiều chuyện kỳ lạ khác, mà ở độ tuổi lên 4, lên 5 tôi không thể nào liễu giải, đã trở thành nỗi ám ảnh suốt tuổi thơ. Mỗi khi xòe bàn tay ra, rất nhiều thước phim hiện ra ở giữa những đốt ngón tay tôi, thậm chí thấy cả ‘chính mình’ của tương lai. Điều này khiến tôi vô cùng sợ hãi, tới nỗi tôi hình thành thói quen luôn nắm chặt tay mãi cho tới khi lớn.

Tôi luôn cảm thấy cô đơn và bất lực trước thế giới này, và phải cố gắng để quên đi những câu hỏi về nhân sinh không có lời giải đáp, có lúc tôi chỉ ước được giống như bạn bè, có thể vô tư hồn nhiên nô đùa, vô ưu vô lo….

🌸 Những vấp ngã đầu đời

Thế rồi, tôi cũng dần lớn lên, tôi cũng hòa nhập được với xã hội. Vốn là đứa trẻ yếu ớt, nhiều bệnh tật, nên từ nhỏ cha mẹ khá bao bọc tôi, tư tưởng của tôi về cơ bản là khá thuần khiết, ngây thơ hơn so với bạn bè. Nhưng cũng chính vì điều này, mà tôi đã gặp phải vô số khổ nạn khi lần đầu rời xa cha mẹ, bước chân ra mảnh đất Hà Thành để học hành và tìm kiếm cơ hội nghề nghiệp.

Vì tôi rất tin người, tôi chỉ biết dùng suy nghĩ của mình để liễu giải về người khác. Cha mẹ tôi đều là những người nông dân vô cùng chất phác, thật thà và sống đạo đức, nên tôi càng không có quá nhiều khái niệm phức tạp. Ví như tôi tin rằng con người là lương thiện, tôi không hiểu về người xấu, tôi cũng không có nhiều khái niệm về nó, hay ‘lừa đảo’, phản bội, đều là những điều tôi không nghĩ đến. Ai nói gì thì tin nấy, tôi cứ dốc lòng trong mọi mối quan hệ, và mọi công việc. Thế nhưng, dùng tâm thái đó để đối mặt với một xã hội đầy phức tạp, tôi đã phải trả giá rất nhiều.

Tôi cũng tập tành yêu đương, kết giao với rất nhiều bạn bè mới từ khắp mọi miền. Nhưng rồi, những cú sốc đầu đời liên tục ập đến, không có cha mẹ ở bên, không có ai bảo vệ, không hiểu thế sự, không hiểu lòng người, tôi của năm đó chẳng khác nào một ngọn cỏ mong manh trước gió…

Tôi bị phản bội, bị lừa dối, thậm chí là rất nhiều chuyện đau lòng khác. Chỉ vẻn vẹn chưa tới 2 năm tự mình trải nghiệm cuộc sống, mà tưởng như đã 20 năm đời người. Vào lúc mất hết niềm tin vào cuộc sống, tôi đã nuốt khoảng 50 viên thuốc ngủ, rồi lặng lẽ lên giường chờ đợi sự kết thúc đến với mình.

Nhưng lạ thay, trong khoảnh khắc chịu đựng những cơn đau đầu khó thở dữ dội, tôi lại thấy hình ảnh một vị Phật màu vàng kim, và ngay sau đó tôi ói hết sạch mọi thứ. Đột nhiên như có dòng năng lượng nào đó chảy khắp thân, khiến tôi trở nên tỉnh táo, phấn chấn hẳn lên. Tôi nghĩ, nếu đã không thể chết, vậy thì phải thay đổi, phải sống tiếp.

🌸 Bước ngoặt đến với Phật giáo

Sau lần tự tử không thành, trong đầu tôi luôn nghĩ về hình ảnh vị Phật kia. Gia đình tôi vô thần nên tôi vốn chưa từng biết đến Phật Pháp. Tôi cũng không có hảo cảm với chùa chiền, vì quê tôi, ở chùa người ta thờ đủ thứ, hầu đồng và lễ bái rất nhiều, khiến mỗi lần lên chùa tôi đều cảm thấy khó chịu và sợ hãi.

Đang trong lúc vô định ấy, thì một người bạn rủ tôi đi chùa, một ngôi chùa cổ ở Huế, cũng tại nơi này tôi đã gặp một người tu hành có công năng – đánh dấu một bước ngoặt lớn trong nhận thức về Thần Phật của tôi. Mọi ký ức thuở nhỏ đột nhiên ùa về, tôi nhớ lại những câu hỏi, nhớ lại những linh cảm của bản thân.

Từ nhỏ tôi luôn cảm thấy đời này của mình không thể sống vô nghĩa được, mình sống phải vì một điều gì đó thật ý nghĩa, dường như mình có sứ mệnh nào đó, nhưng tôi không biết đó là gì. Thế nhưng, từ khi gặp vị sư cô kia, tôi cảm thấy mình phải trở thành một tu sĩ, để cứu độ hết chúng sinh khốn khổ trong bể luân hồi. Ở bên sư cô, tôi có cơ hội tiếp xúc với rất nhiều điều siêu thực – những điều mà một thanh niên của thời đại mới như tôi vốn không bao giờ tin.

Thông qua sư cô, tôi có thể trò chuyện với các linh hồn. Điều kỳ lạ là các linh hồn này đều biết rất rõ về tôi, họ yêu mến mà gọi tôi là ‘bé đẹp’, họ kể cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện, từ cổ chí kim. Đặc biệt, họ đều nói tôi có căn tu, và khuyên tôi buông bỏ thế tục để tu hành. Tu hành có thể cứu độ hết thảy chúng sinh.

Thế là không suy nghĩ gì nữa, tôi chắc chắn đó là sứ mệnh mà tôi cần làm trong đời này và tôi đã phát nguyện tu hành trong Phật giáo. Điều này khiến gia đình tôi phản ứng rất dữ dội. Ai cũng cho rằng tôi thực sự có vấn đề về đầu óc, nhưng tôi lại vô cùng vui vẻ.

Tôi cắt phăng mái tóc dài, gửi về quê cho mẹ, quyết dứt áo đi tu. Năm ấy tôi 19 tuổi. Tôi vui vẻ như chú chim chào ngày mới, hớn hở chờ đợi con đường đầy hạnh phúc phía trước. Vẫn là tâm thái ấy, gặp ai cũng tin, gặp thầy nào cũng kính. Tôi khao khát tu hành, tôi say mê đọc mọi sách vở kinh điển của Phật giáo, càng đọc tôi càng thấy như lạc vào một thế giới rộng lớn.

Cùng với hành trình không ngừng học hỏi từ kinh điển, nhận thức của tôi cũng không ngừng thay đổi. Tuy nhiên, những nhận thức ấy lại không ngừng xung đột với thực tế. Kinh, sách diễn giảng Phật Pháp nhiều vô kể, pháp môn cũng nhiều, giảng sư cũng rất nhiều, mỗi người mỗi ý, chính những lời giảng và đường lối giữa các vị thầy cũng có nhiều mâu thuẫn, xung đột, khiến tôi không biết nên nghe ai, theo ai, đâu mới là chân lý, chân Pháp, con đường nào mới có thể giúp tôi tu thành chính quả.

🌸 Hành trình khổ ải tìm kiếm Minh Sư

Tôi xuất một niệm, mình nhất định phải tìm được một vị minh sư, chỉ dạy cho mình con đường tu hành đúng đắn; mình đã buông bỏ mọi thứ trần tục, không phải chỉ để đổi lấy một con đường không tới đích, tu hành nhất định phải đi cho chính.

Thế nhưng hành trình tìm kiếm minh sư thật chẳng dễ dàng. Từ những ngôi chùa nổi tiếng đến những tịnh thất trên núi. Từ tịnh viện đến thiền viện, từ bắc vô nam, tôi đã đi qua không biết bao nhiêu ngôi chùa. Đã thỉnh giáo qua không ít vị thầy, từ bậc ẩn tu trên núi đến những bậc thầy nổi danh, nhưng đi tới đâu cũng chỉ ở được một thời gian ngắn, tôi lại chán nản rời đi.

Tôi cứ tưởng rằng, cuộc đời người tu hành là thanh cao, giản dị, chùa là nơi thanh tịnh, tâm người tu chẳng nhiễm bụi trần. Thầy là người soi sáng, dẫn đường cho đệ tử trên con đường tu hành Phật Pháp, chúng đệ tử chuyên tâm tu hành, cuối cùng đoạn dứt phiền não, khai trí khai huệ, thoát khỏi luân hồi. Thế nhưng đi tới đâu, cũng thấy cảnh chùa chẳng thanh tịnh, thầy chẳng thanh tu, nếu không cúng bái kiếm tiền, sai đường lạc lối so với lời Phật dạy, thì cũng chìm trong ái dục sắc tình chẳng khác nào cõi thế nhân.

Nói tới đây, tôi không có ý phê phán ai, hay tôn giáo nào, chỉ là muốn kể lại hành trình tìm Đạo của mình. Hẳn là mọi người cũng chẳng còn xa lạ gì với những bài báo đưa tin về đủ loại bê bối nơi cửa Phật. Tôi cũng chỉ là xác nhận thêm một chút thôi, có lẽ vẫn có những vị chân tu, chỉ là…tôi không đủ duyên gặp.

Khi ấy, tôi không quá xinh đẹp, nhưng cũng gọi là có một chút nhan sắc. Tôi chẳng nhớ đã bao lần vô cửa chùa mà ngỡ rơi vào động bàn tơ, hết bị dụ làm con, lại bị dụ làm người tình, dụ mua xe, mua nhà, thầy nam rồi cả thầy nữ, hết thầy rồi đến đệ tử đồng môn.

Than ôi! đi tu mà thân ngọc khó giữ, lòng thành khó tu. Không biết bao nhiêu lần tôi phải trốn chạy, nhưng cũng có lúc lại bị đuổi đi. Khi thì bị quấy nhiễu, lúc lại vì tôi chẳng vâng lời, không chịu đi cúng, không làm việc “Phật sự”. Nào là đám ma, đám giỗ, đám cưới, nhà mới, xe mới,… nào là cầu an, cầu siêu, cầu tài… Toàn thân thấm mùi nhang khói nhưng chẳng thấm đạo.

Đến một ngày tôi được nghe các bài giảng về Kinh Pháp Diệt Tận, tôi lại càng thêm tuyệt vọng về con đường tu hành của mình. Trong Kinh có giảng:

“Sau khi Như Lai nhập niết bàn, khi giáo pháp bắt đầu suy yếu. Trong đời ngũ trược ác thế, ma đạo sẽ rất thịnh hành; Ma quỷ biến thành sa môn, nó sẽ xuyên tạc và phá hoại giáo pháp của ta. Nó mặc y phục của hàng cư sĩ, ưa thích y phục đẹp đẽ và giới y thì may bằng loại vải có màu sặc sỡ. Nó uống rượu, ăn thịt, giết hại các sinh vật khác và tham đắm thọ hưởng cao lương mỹ vị. Nó không có lòng từ bi và thường mang lòng sân hận, đố kỵ lẫn nhau.”

Tôi cảm thán: Chẳng phải đây chính là những gì mình đang tận mắt chứng kiến sao? Những gì tôi đã trải qua, thấy được, nghe được, biết được về sự bại hoại của giới tu sĩ giả tu thời nay, thực sự vượt xa những gì mà mọi người có thể hình dung.

Suốt 2 năm, lại là 2 năm, tựa hồ như hai mươi mấy năm. Một thân một mình, tôi lang thang khắp chốn. Đi tới mỏi mệt, đi tới chùn chân chùn ý. Bệnh tật giày vò, con đường bế tắc. Đến một lúc, tôi không thể chịu được nữa, tôi lại nghĩ đến….tự tử. Khi này dù đã biết rõ đạo lý, chết không phải là hết, tự tử là có tội, nhưng trạng thái tâm lý của tôi đã đến cực hạn.

Trời đất bao la, chùa chiền nhiều vô kể, nhưng tôi chẳng tìm được nổi một chốn an tu, không thấy đạo, không biết phương hướng tu, tôi thực sự đã sụp đổ…

Cơ duyên gặp được Phật Pháp chân chính
Trong cơn tuyệt vọng, lúc nửa đêm, tôi leo lên một vách tường cao, phía xa là cánh đồng hoang, phía dưới là gạch đá lởm chởm. Tôi thầm nghĩ, nhảy xuống đó không chết thì cũng què quặt. Sao cũng được, cuộc sống quá đỗi mệt mỏi rồi, những năm qua, không bị quấy rối thì cũng bị sỉ nhục, thậm chí bị đánh đập, bị đuổi đi, thành Phật không thấy chỉ thấy thân tàn ma dại.

Tôi thực sự đã nhảy xuống, nhưng vẫn sống, thậm chí đến một vết thương cũng không có. Lại phải sống! cũng như lần trước, sau mỗi lần tự tử không thành, tôi lại như được tiếp thêm sức mạnh. Lần này tôi quyết định về Vũng Tàu – nơi có một người từng giới thiệu cho tôi một môn tu Phật, và nói thêm rằng đó là chính Pháp.

Đó là khoảng tháng 5 năm 2014, tôi quyết định thử vận may, đằng nào giờ cũng chẳng có gì để mất, chẳng có gì để hy vọng. Và kể từ đó cuộc đời tôi đã có một bước ngoặt lớn…

Khi chỉ mới vừa đọc xong Luận ngữ – phần mở đầu của cuốn sách Chuyển Pháp Luân (quyển sách chính của môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp), tôi đã òa khóc. Những giọt nước mắt vừa hạnh phúc vừa bi thương. Hạnh phúc vì nhận ra đây chính là Phật Pháp chân chính mà tôi luôn tìm kiếm, bi thương vì tôi phải mất quá lâu, trải qua quá nhiều đau khổ mới tìm thấy được.

Tôi bị chấn động bởi những pháp lý đơn giản nhưng thâm sâu mà Sư phụ Lý Hồng Chí giảng. Tôi say mê đọc tới bài giảng thứ 7, thì hạ quyết tâm “mình nhất định phải tu môn này”, đây mới là chân kinh, mới là chính Pháp mà tôi hằng mong mỏi. Những Pháp lý trong sách đã đánh thông toàn bộ tư tưởng và những thắc mắc về nhân sinh quan, vũ trụ quan của tôi từ thời thơ ấu tới khi trưởng thành và tìm Đạo.

Bởi vì đây là công Pháp tính mệnh song tu, vừa tu tính vừa luyện mệnh, nên mặc dù tôi tu luyện không phải vì cầu chữa bệnh, nhưng thân thể vẫn được tịnh hóa, bệnh tật cứ lần lượt khỏi hết lúc nào không hay.

Trước đây, khi còn ở chùa, cứ vài hôm tôi lại phải lên phòng y tế (chùa lớn có phòng y tế riêng). Đi khám thì bác sĩ bảo cơ thể này suy nhược lâu năm, cộng thêm chứng viêm xoang hành hạ, những cơn đau tim bất thường, viêm gan, viêm phế quản, viêm dạ dày, rối loạn tiền đình, rối loạn thần kinh thực vật,… Nhưng kỳ diệu thay, kể từ khi đọc sách và tập 5 bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công), sức khỏe của tôi đã hoàn toàn thay đổi.

Trước đây, mỗi mùa đông tôi đều phải vật lộn với chứng viêm xoang và viêm phế quản. Lúc còn ở với mẹ, nhiều đêm đau xoang không ngủ được, thở khò khè như mèo, mẹ đều khóc vì thương tôi, cứ ai mách cho cách gì mẹ cũng đều làm, từ dân gian đến tây y, nhưng vô ích. Vậy mà sau khi tu luyện, những bệnh này đã khỏi hẳn. Tôi cứ như biến thành một người khác, khỏe mạnh và tràn đầy sức sống.

Vì Pháp Luân Đại Pháp là môn tu luyện giữa đời thường, nên tôi cũng kết hôn và có con. Chồng tôi cũng là một học viên Đại Pháp lâu năm. Nhìn tôi bình thường như bao người, khiến cha mẹ tôi rất vui; thấy những chuyển biến của tôi, mẹ tôi cũng đã bước vào tu luyện.

🌸 Tu luyện giữa đời thường

Trước đây, tôi cho rằng thoát ly thế tục là thanh cao. Cái tâm buông bỏ hồng trần là thức tỉnh. Nhưng tới bây giờ tôi mới nhận ra rằng, cái tâm của mình năm xưa chỉ là “chán cõi hồng trần”, chứ chưa thực sự là buông bỏ.

Tôi tuy chưa từng vào thâm sơn cùng cốc, nhưng cũng từng bỏ lại tất cả tương lai tuổi trẻ, để tìm cầu đạo Pháp. Tôi thấy rằng, tu giữa đời thường mới là khó nhất, nói là khó nhất nhưng lại là vững chắc nhất.

Một người có thể buông bỏ từ sâu trong tâm, có danh mà không chấp vào danh, có tiền không chấp vào tiền, sống giữa danh lợi tình – tiền, mà thân tâm thản đãng, không lo được mất, tôi nghĩ đó mới là buông bỏ một cách thực sự.

Năm xưa, khi tôi đi tu, thân xác tuy khổ, nhưng tự do tự tại, nói là buông bỏ, nhưng thực chất, đâu có nhiều thứ vướng bận để mà buông bỏ? Nhưng khi vẫn phải đối mặt với cuộc sống thực tại, trách nhiệm đầy trên vai, trước có cha mẹ già, sau lưng còn con nhỏ mà vẫn phải tu, phải giữ vững tâm tính, điều đó thực rất khó.

Phải mưu sinh, khó lòng dứt được danh lợi. Có gia đình, dễ chìm sâu trong tình cảm. 11 năm qua, tôi cũng bao phen ngụp lặn giữa danh – lợi – tình. Trước đây, tôi tưởng mình đã xem nhẹ danh lợi, bạc tiền. Nhưng kỳ thực ở tuổi ấy, nào có danh lợi bạc tiền đâu mà buông bỏ? Tới khi mưu sinh vất vả, mới thấy vẫn còn ham từng cái lợi nhỏ.

Lúc đi tu, tưởng mình chẳng còn tơ tưởng chuyện gái trai, nhưng thực ra là ít tiếp xúc với nam giới, lại chẳng gặp được người như ý, nên tâm tình nguội lạnh. Tới khi gặp được tri kỷ, vẫn chìm đắm, bi lụy trong tình cảm như ai.

Có con cái rồi lại sinh tâm ích kỷ, vì muốn bảo vệ chở che cho tổ ấm bé nhỏ của mình mà tâm tình ngày càng hẹp hòi.

Nói tới đây, có lẽ nhiều người sẽ thắc mắc, vậy thì 11 năm qua tôi tu cái gì?

Thực ra, theo lời Sư Phụ Lý dạy, tôi hiểu rằng, tu luyện chính là lần lần vứt bỏ hết thảy các tâm chấp trước. Nhưng trước hết phải nhìn thấy nó, thừa nhận nó, rồi mới có thể tu bỏ nó. Vì trước đây, ngay cả nhận diện nó tôi còn không biết, thừa nhận nó lại càng không có dũng khí. Suốt hơn chục năm qua, là quá trình tôi không ngừng bóc tách từng cái tâm, hướng nội tìm thiếu sót, rèn luyện bản thân. Chỉ khi chiểu theo tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn, chiểu theo các Pháp lý cao hơn để yêu cầu bản thân, tìm ở bản thân, tôi mới thực sự phân biệt được thế nào là đúng – sai, thiện – ác. Chỉ sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi mới nhận ra rằng, tôi không phải là một người tốt và tôi cần phải không ngừng tu sửa.

Có người hỏi tôi có hạnh phúc vì những lựa chọn của mình không? Tôi có thể tự tin trả lời rằng: “Tôi rất hạnh phúc!”

Đời người sẽ luôn đầy những thử thách, cũng chẳng thiếu những chông g*i, nhưng nếu trong tâm có Pháp, thì chính là tại hoàn cảnh khó khăn ấy, chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hạnh phúc, vẫn giữ vững được thiện lương, giống cái cây vẫn sừng sững trước giông gió, trong bão tố vẫn vươn mình che chở những chồi non.

Là bởi thản đãng mà tự an ổn, là vì vững vàng, thiện lương nên luôn thấy hạnh phúc. Người tu giữa đời thường chính là thân nhập hồng trần nhưng tâm chẳng dính bụi.

Pháp lý của Pháp Luân Đại Pháp như kim chỉ nam khiến tôi không còn bị mê mờ, lạc lối giữa thế gian. Nhìn lại hành trình 11 năm tu luyện, nhận ân huệ lớn lao từ Đại Pháp, tôi như được thoát thai hoán cốt, thân thể khỏe mạnh, nội tâm bình an. Từ một sinh mệnh đầy đau khổ, mất phương hướng, rơi vào tuyệt lộ, trở thành một sinh mệnh hạnh phúc, thực sự hạnh phúc. Thật vậy, người tu luyện Chân Thiện Nhẫn là hạnh phúc nhất!

Nếu bạn muốn giao lưu, chia sẻ về Pháp Luân Đại Pháp thì có thể liên lạc với tôi qua số điện thoại 0965 976 019.

Nếu bạn quan tâm có thể vào trang web Falundafa.org, liên hệ với tình nguyện viên ở mục trang chủ của Pháp luân Đại Pháp là https://vi.falundafa.org hoặc https://hocphapluancong.com/ để được hướng dẫn chi tiết hơn về môn tu luyện này.

Nguồn: Nguyện Ước

Address

Nha Trang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share