Quàng Thị Thân

  • Home
  • Quàng Thị Thân

Quàng Thị Thân Sứ mệnh của Thân 2022 giúp cộng đồng người Việt có thói quen lành mạnh, tự chủ về tài chính.

Lan, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, chia sẻ: “Lúc đầu ‘mình nghĩ học thuộc là phải ngồi cày hàng giờ, mà đến lúc cầ...
19/08/2025

Lan, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, chia sẻ: “Lúc đầu ‘mình nghĩ học thuộc là phải ngồi cày hàng giờ, mà đến lúc cầm bài kiểm tra là trắng tay’. Mỗi lần mở vở ra thấy đống chữ to tướng, ‘mình chỉ muốn ném vở đi cho rồi’. Có lần ‘mình ngồi khóc một mình trong phòng, vì cái đề Toán khó quá, ‘mình nghĩ chắc ‘mình không dành cho môn này rồi’.”

Gia đình thì luôn thúc giục: “Sao mày không chăm học hơn? Mày còn muốn điểm thấp đến bao giờ?” Bạn bè thì “đứa nào cũng bảo ‘dạy dân nhà người ta mà mày còn không nhớ nổi’”. Mình thì ‘càng học càng nản, sợ nhất là giờ kiểm tra, tim đập thình thịch’.

Có thời điểm ‘mình muốn buông xuôi hết’, nghĩ chắc chả bao giờ thoát khỏi vòng luẩn quẩn này! Nhưng rồi ‘mình nghe bạn giới thiệu đến Học nhanh nhớ lâu, ban đầu cũng nghi ngờ lắm, vì trước đó thử đủ mẹo rồi mà không ăn thua’.

Thế mà sau vài tuần dùng phương pháp đó, ‘mình nhớ bài nhanh hơn hẳn, không phải học qua loa mà vẫn được điểm tốt’. Lan kể: “Lần đầu kiểm tra môn Văn, ‘mình tự tin đến nỗi đi chơi với mấy đứa bạn mà không lo điểm kém nữa’. Giờ thì ‘mình chủ động học, không còn cảm giác sợ sệt mỗi khi đến lớp nữa’.

Lan bảo: “Đúng là học kiểu này làm thay đổi hẳn tâm trạng, mình không còn lo ngay ngáy như trước nữa. Ai mà đang vất vả như mình thì thử xem, biết đâu bạn cũng tìm được cách cho riêng mình!”

Nếu bạn cũng từng như Lan, ‘hãy bình luận kể mình biết câu chuyện của bạn’, để mọi người cùng chia sẻ và động viên nhau nha! 🤝

Lan, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, từng đứng trước “núi bài học” mà cảm thấy “GIỜ MÀ MÌNH VẪN CHƯA THUỘC BÀI LÀ MẤ...
17/08/2025

Lan, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, từng đứng trước “núi bài học” mà cảm thấy “GIỜ MÀ MÌNH VẪN CHƯA THUỘC BÀI LÀ MẤT ĐIỂM THẬT, ÁP LỰC GHÊ LẮM!” Cứ mỗi lần lên lớp, “tớ chỉ lo thầy hỏi mình mà không trả lời được, xấu hổ muốn trốn luôn ấy!” Mẹ thì suốt ngày nhắc “Con phải học kỹ đi, không thì thi trượt đó!” Nhưng Lan cứ loay hoay, cách học thì loạn hết cả lên, không biết bắt đầu từ đâu, rồi lại “mình sợ học nhiều quá, quên hết, làm sao mà thuộc được”.

Có hôm Lan bật khóc, ôm sách mà tự nói với mình “Sao học hoài mà vẫn không vô đầu, có phải mình không có năng lực đâu không?” Cảm giác bế tắc và mất niềm tin cứ đeo bám, tự ti và sợ thất bại cứ làm Lan muốn buông xuôi, muốn bỏ hẳn việc học thuộc bài.

Mọi thứ chỉ thay đổi khi Lan nghe bạn bè kể về ứng dụng 5p thuộc bài, ban đầu “tớ cũng nghi nghi, kiểu như không tin mấy cách này có khác chi đâu”, nhưng vẫn quyết định thử. Và không ngờ, ứng dụng 5p thuộc bài giúp Lan phân chia thời gian học nhỏ, nhấn mạnh từng phần quan trọng, có mẹo nhớ cực kỳ đơn giản mà lại hiệu quả.

Giờ thì Lan tự tin hơn hẳn, mỗi lần đến lớp không còn lo lắng hay “bí” nữa, điểm số cũng tiến bộ rõ rệt. Lan chia sẻ: “Mình không còn bị ám ảnh mỗi lần học nữa, bây giờ là ‘tớ thuộc bài rồi, tớ làm được!’ Mọi thứ thật sự thay đổi nhờ cách học có chủ đích, không loạn hết lên như trước”.

Bạn nào cũng từng “lụy” bài như Lan, thử share câu chuyện này cho bạn bè biết đi nhé, biết đâu tìm được cách hợp với mình thì sao? 😉

Lan, 39 tuổi, mẹ Hà Nội, từng đứng trước “bức tường” lớn nhất của phụ huynh: con học mãi mà điểm không khá lên nổi. “Mìn...
15/08/2025

Lan, 39 tuổi, mẹ Hà Nội, từng đứng trước “bức tường” lớn nhất của phụ huynh: con học mãi mà điểm không khá lên nổi. “Mình ngồi cạnh nó, thấy bài tập dài ngoằng, mặt con cau có rồi thở dài, “sao học hoài mà không hiểu gì?”, lòng mẹ đau như xát muối”. Mỗi tối, Lan chỉ mong con tự giác học, nhưng “mình lại thấy con ngày càng chán, nản quá, muốn bỏ luôn”.

Chồng Lan thì không hiểu, cứ bảo “Học thêm nhiều thế, con mệt quá thì thôi đi”, bạn bè cũng bảo con mình “học bình thường, đừng tạo áp lực”, khiến Lan hoang mang, không biết nên làm sao mới đúng. “Mình sợ mình thúc ép, lại làm con mất hứng, chán học thật mất thôi”.

Có hôm, Lan lặng lẽ ngồi một mình, nước mắt rưng rưng, “mình tưởng mình là mẹ tốt mà giờ lại cảm thấy bất lực, không giúp được con”. Đã từng muốn buông xuôi, để con tự lựa chọn, dù biết tương lai không dễ dàng.

Rồi Lan quyết định thử một cách khác, nghe bạn bè giới thiệu một chương trình học tập mới. Ban đầu “mình cũng nghi ngờ, học thêm nữa thì có khác gì đâu?”, nhưng thử cho con tham gia, và thấy điều bất ngờ: con bắt đầu hỏi bài, tự tin hơn, và kết quả học tập cải thiện rõ rệt. “Mình chưa bao giờ nghĩ, chỉ cần đúng phương pháp, con sẽ vui học và tiến bộ nhanh thế”.

Giờ thì Lan thấy con hào hứng mở sách, còn chủ động hỏi bài, “mình vui lắm, như được tiếp thêm động lực sống mỗi ngày”. Đúng là, chỉ cần con thích học, mẹ cũng bớt lo, bớt mệt.

Nếu bạn cũng từng như Lan, đang tìm cách để con không chỉ học mà còn yêu học, hãy comment ngay để chia sẻ cảm xúc, mình muốn nghe câu chuyện của bạn! 😍

“Linh, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, từng cảm thấy TỆ HƠN TẤT CẢ các bạn chỉ vì không bao giờ chơi được môn bóng r...
15/08/2025

“Linh, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, từng cảm thấy TỆ HƠN TẤT CẢ các bạn chỉ vì không bao giờ chơi được môn bóng rổ. Cô bạn nhớ mãi cái ngày thi đấu thể thao ở trường, khi cả đội kêu “Linh ơi, chuyền bóng nhanh lên!”, mà “mình đứng đơ ra, bóng rớt tè le ngay trước mặt”, mặt đỏ bừng, tim đập loạn xạ, “mình chỉ muốn trốn đi cho xong”.

Nhưng không chỉ có cô bạn tự ti, mà mẹ cũng hay bảo “Tập thể thao vô ích, chỉ lo mất thời gian học hành”. Bạn bè thì “toàn cười, bảo Linh không hợp chơi thể thao”, thậm chí một vài thầy cô còn nói “chơi thể thao ít quá thế, thiếu năng động lắm con”.

Linh rất muốn THAY ĐỔI, muốn cảm thấy tự tin hơn, khỏe mạnh hơn, mà lại sợ “lỡ không lên nổi, lại bị cười nữa thì sao”, nỗi sợ ấy từng làm Linh muốn bỏ cuộc hẳn. Có lúc cô bạn “đã nghĩ không tham gia gì nữa, ở nhà ôm sách suốt cũng được rồi”.

Rồi một ngày Linh tình cờ được bạn rủ đi tập bóng đá, ban đầu “mình cũng hổng tin là mình làm được đâu, chỉ đi thử thôi, cho vui”. Mà không ngờ, cứ chăm chỉ luyện từng buổi, từng buổi, thấy tinh thần khỏe khoắn lên hẳn, “mình chạy được nhanh hơn, chơi được lâu hơn, quan trọng là dần dần cảm thấy vui vui ở trong người”.

Giờ đây, Linh không còn sợ đứng trên sân nữa, tự tin gọi tên bạn chuyền bóng, tham gia các trận đấu của lớp và còn được mọi người động viên “Linh tiến bộ ghê, chơi tốt lắm!”. Mà quan trọng hơn, cô bạn thấy “mình có thể làm được nhiều thứ hơn tưởng tượng, không chỉ thể thao mà còn học tập cũng dễ tập trung hơn hẳn”.

Nếu bạn cũng từng có điểm dừng vì sợ sệt hoặc không tin mình làm được, hãy thử bước ra một chút, bắt đầu với THỂ THAO đi. Mình rất muốn nghe câu chuyện của bạn, COMMENT ngay bên dưới để chia sẻ nhé, biết đâu bạn sẽ truyền động lực cho người khác đấy! 😍🤝

Lan, 16 tuổi, ở Đà Nẵng, từng nghĩ “mình chỉ học cho qua môn, sao phải cố cho mệt” khi mỗi lần điểm kém lại nghe mẹ nhắc...
29/07/2025

Lan, 16 tuổi, ở Đà Nẵng, từng nghĩ “mình chỉ học cho qua môn, sao phải cố cho mệt” khi mỗi lần điểm kém lại nghe mẹ nhắc “con không chịu TÍCH CỰC thì mai sau biết sao”. Mỗi tối Lan ngồi tự trách mình, “sao lại lười thế nhỉ, ước gì có ai đó kéo mình dậy”. Bạn bè thì dễ dàng hỏi bài, còn Lan chỉ biết cười trừ. Rào cản lớn nhất chính là “mình sợ bị nói là học dở, sợ không theo kịp tụi nó” nên cứ lẩn tránh việc cố gắng thật sự.

Có hôm Lan đứng trước gương, nước mắt lưng tròng, “MÌNH MỆT QUÁ, MÌNH MUỐN BỎ CUỘC RỒI”. Tất cả dồn nén, không biết phải làm sao để thay đổi.

Nhưng rồi Lan thử làm bạn với “TÍCH CỰC” – ban đầu chỉ là làm mỗi ngày một chút, không áp lực mà cố gắng nhìn thấy cái tốt dù nhỏ. Cô bạn tự kể: “MÌNH NGHĨ LÀ CHẲNG HIỆU QUẢ, NHƯNG THỬ ĐI THÌ NGẠC NHIÊN LÀ MÌNH CẢM THẤY MÌNH KHÁ HƠN, TỰ TIN HƠN”. Điểm số không bùng nổ ngay nhưng Lan bắt đầu tự hỏi bài, biết tìm cách học phù hợp.

Bây giờ Lan không còn là cô bạn lười nữa. Cô bạn chăm chỉ hỏi bài bạn, còn dám giơ tay phát biểu dù còn run. Mẹ cũng bớt cau có, thường khen “con tiến bộ nhiều rồi đó”. Đơn giản chỉ cần một chút TÍCH CỰC thôi, đã làm mọi thứ thay đổi nhiều đến thế.

Bạn có muốn thử làm bạn với “TÍCH CỰC” như Lan không? Thả một like nếu bạn cũng đã từng thấy mình trong câu chuyện này nhé 😍

Lan, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, kể rằng “Lúc đó ‘mình’ stress lắm, sắp thi rồi mà cứ ngồi ôm sách suốt, vừa căn...
28/07/2025

Lan, 16 tuổi, học sinh lớp 11 ở Đà Nẵng, kể rằng “Lúc đó ‘mình’ stress lắm, sắp thi rồi mà cứ ngồi ôm sách suốt, vừa căng thẳng vừa chán đời”. Mỗi lần mẹ gọi “Lan ơi, học đi con, mai thi rồi đấy”, “mình” chỉ biết lẩm bẩm trong đầu “Ôi trời, học đến phát điên, chơi thì bị mắng, học thì mệt muốn hết hơi”. Cảm giác như bị kẹt giữa hai thế giới, “mình” không đủ giỏi để học nhanh mà cũng không được phép chơi để giải tỏa. Tụi bạn chơi thể thao thì khỏe khoắn, vui vẻ còn “mình” thấy mình như cây cột nhà, đứng im mà lòng rối bời.

Rào cản lớn nhất là áp lực từ gia đình, sợ làm bố mẹ buồn vì điểm số, lại còn bạn bè cũng chê “Lan ngày càng khô khan, chán quá!”. “Mình” từng nghĩ “chơi đi học làm chi”, nhưng cũng sợ bị tụt lại phía sau, ngại bị người khác coi thường. Những lúc đó “mình” thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi.

Nhưng rồi một hôm, “mình” thử đăng ký tham gia chương trình chơi đi. học làm chi. với tâm trạng hoài nghi vì nghĩ “chẳng có trò chơi nào giúp học tốt thật đâu”. Ban đầu, “mình” cứ sợ bị lạc lõng, sợ không theo kịp bạn bè, sợ mất thời gian. Nhưng không ngờ, chỉ sau vài tuần, “mình” thấy mình bớt căng thẳng, chơi mà học được cách giải quyết vấn đề, mà còn hiểu bài hơn hẳn. Đặc biệt là cảm giác được là chính mình, không cần phải quá áp lực.

Giờ Lan không còn chỉ biết “cắm đầu” vào sách hay căng thẳng vì điểm số nữa, mà “mình” biết cách cân bằng vui chơi và học tập, tự tin hơn khi đứng trước mọi chuyện. Điều đó giúp Lan đỡ áp lực, mà kết quả học tập cũng có dấu hiệu tiến bộ rõ rệt.

NẾU BẠN ĐANG CẢM THẤY ÁP LỰC HỌC TẬP GÂY MỆT MỎI, ĐỪNG NGẠI THỬ NGHIỆM CHƠI ĐI. HỌC LÀM CHI. CHIA SẺ CẢM NHẬN CỦA BẠN Ở PHẦN BÌNH LUẬN NHÉ! 😍

“Con tui suốt ngày chỉ biết chơi game, chạy nhảy cũng không, nhìn mặt mày lúc nào cũng mệt mỏi, tui mới nói: ‘Sao con kh...
27/07/2025

“Con tui suốt ngày chỉ biết chơi game, chạy nhảy cũng không, nhìn mặt mày lúc nào cũng mệt mỏi, tui mới nói: ‘Sao con không đi chơi thể thao cho khỏe, khỏi suốt ngày dán mắt vào điện thoại?’. Nhưng nó chỉ lắc đầu: ‘Mẹ ơi, con ngại lắm, bạn con cũng chả ai tập thể thao cả’. Thế là tui lo lắm, sợ con ốm yếu, học hành cũng không tốt được.

Thảo, 15 tuổi, học sinh ở TP.HCM, chia sẻ câu chuyện khiến nhiều phụ huynh phải lòng vòng suy nghĩ: “Hồi đầu tui cũng thấy mệt mỏi lắm, ‘tại sao phải ra ngoài chạy nhảy, mồ hôi nhễ nhại, trong khi ở nhà chơi game vui hơn?’. Nhưng rồi mỗi lần bị mẹ thúc giục, trong đầu tui toàn nghĩ ‘mai lại phải vận động sao, nản quá’. Mà tụi bạn cũng không ai ham thể thao, nên tui cứ ngại rồi từ chối dần.

Mâu thuẫn lớn nhất là giữa cái thích ‘ở yên một chỗ’ và lời mẹ thúc giục ‘phải năng động lên’. Cộng với việc tụi bạn không cùng chí hướng, tui thấy cô đơn lắm, trong lòng cứ có cái cảm giác “tội lỗi” vì làm mẹ buồn.

Có hôm tui bực mình quá, chạy thẳng lên phòng đóng sầm cửa, nằm bẹp trên giường, lòng nghĩ: ‘Xong, chắc bỏ luôn việc tập thể thao rồi, không hợp với tui đâu’. Tâm trạng lúc đó như rơi xuống tận đáy, mọi thứ ngột ngạt và mệt mỏi.

Nhưng rồi một lần tình cờ, khi mẹ rủ đi bộ buổi sáng, tui cũng ngại ngại nhưng theo. Vừa đi vừa nói chuyện, mẹ không ép, chỉ nhẹ nhàng khích lệ. Tui thử tham gia một lớp thể thao gần nhà, ban đầu còn hoài nghi lắm ‘liệu có làm được không?’. Nhưng dần dần, tui thấy cơ thể khỏe hơn, tinh thần phấn chấn hẳn, mà vui hơn nữa là có thêm bạn mới cũng thích vận động.

Giờ thì Thảo cũng tự hào khoe với mẹ: ‘Mẹ ơi, con không chỉ khỏe mà bài vở còn khá lên nữa, chơi thể thao đúng là hợp với con thật!’. Mẹ cũng vui không nói nên lời. Cuộc sống năng động đã làm thay đổi tâm trạng và sức khỏe Thảo rất nhiều, ai gặp cũng hỏi ‘bí quyết đâu mà hăng hái dữ vậy?’.

Câu chuyện của Thảo có làm bạn nhớ đến những lúc bản thân cũng chán nản muốn buông xuôi? Chia sẻ trải nghiệm của bạn ngay để cùng lan tỏa năng lượng tích cực nhé! 😍

Linh, 35 tuổi, Hà Nội, kể rằng cô từng có khoảng thời gian MỆT MỎI VÀ CHÁN CHƯA, kiểu “ngày nào cũng bận rộn từ sáng tới...
24/07/2025

Linh, 35 tuổi, Hà Nội, kể rằng cô từng có khoảng thời gian MỆT MỎI VÀ CHÁN CHƯA, kiểu “ngày nào cũng bận rộn từ sáng tới tối mà trong đầu chỉ toàn lo toan, không có phút nào cho riêng mình”. Cô nhớ như in cái hôm về nhà, nhìn đống quần áo chờ giặt rồi con cái kêu đói, lòng mà nghĩ “Sao ‘mình’ lại thế này? Làm sao để sống vui hơn mỗi ngày đây?”. Đấy là lúc Linh cảm thấy BẤT LỰC NHẤT, thấy mình như bế tắc trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền, chẳng còn năng lượng, thậm chí còn có lúc “muốn buông xuôi hết mọi thứ”.

Rào cản lớn nhất chính là áp lực từ gia đình, từ việc phải làm tốt mọi thứ mà không được phép than vãn. Mẹ chồng thì hay càm ràm “Con phải ráng, phụ nữ mà cứ than thì chồng con người ta nghĩ sao?”. Đồng nghiệp cũng bảo “Chị phải mạnh mẽ lên, phụ nữ bây giờ mà sợ mệt thì làm sao được”. Mình thì sợ bị đánh giá yếu đuối, sợ không đủ tốt với chồng con, “tự hỏi ‘mình có đang làm đúng không?’ nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu”.

Có những ngày Linh như rơi vào đáy sâu: “Tôi đã khóc một mình trong phòng, không phải vì chuyện gì lớn lao, mà vì cái cảm giác mình quá yếu đuối, quá mỏi mệt”. Nhưng rồi Linh quyết định thử thay đổi, bắt đầu bằng những bước nhỏ: tập thể dục nhẹ nhàng mỗi sáng, viết nhật ký cảm xúc, chọn cách SỐNG TÍCH CỰC MỖI NGÀY dù chỉ là một điều nhỏ nhất. Ban đầu cô cũng nghi ngờ, thậm chí còn tự nhủ “Không biết có thay đổi được gì đâu?”.

Nhưng điều bất ngờ là chỉ sau vài tuần, Linh cảm thấy tâm trạng nhẹ nhàng hơn hẳn, sức khỏe cải thiện, cô cười nhiều hơn với chồng con, cảm giác bức bối trong lòng cũng giảm đi. Cô nói: “Thật không ngờ, chỉ cần một chút thay đổi thôi, cuộc sống mình đã vui hơn hẳn. Giờ đây, ‘mình’ không còn bị cuốn vào mớ hỗn độn nữa, mà biết dừng lại, biết trân trọng bản thân hơn”. Linh giờ thường xuyên chia sẻ trải nghiệm của mình với bạn bè, muốn lan tỏa năng lượng tích cực đến nhiều chị em khác.

Nếu bạn cũng từng có những ngày “mệt muốn buông xuôi”, hãy thử chia sẻ cảm xúc hoặc tag một người bạn để cùng nhau SỐNG TÍCH CỰC MỖI NGÀY nhé! Mình tin, chỉ cần bắt đầu từ bước nhỏ, mọi điều tốt đẹp sẽ tới. 😍

22/07/2025

Lan, 28 tuổi ở Sài Gòn, tự nhận mình là “đệ nhất lười vận động” trong nhóm bạn. Câu chuyện bắt đầu khi một hôm, Lan đứng trước gương và nghĩ “Sao mình lại béo đến mức quần áo cũ chả cái nào vừa?”. Cảm giác thất vọng đè nặng, cô ngồi thừ người ra, nhìn mớ đồ thể thao mua về nhưng chưa bao giờ động đến. “Mình có cố gắng cũng không nổi, mệt từ trong óc rồi” – Lan thầm nghĩ.

Thách thức lớn nhất không chỉ là chính bản thân, mà còn là những lời khuyên kiểu “Phải tập đi, không thì mãi vậy thôi”, hay “Chị nhớ hồi trước mày có lần thử chạy bộ rồi bỏ ngang rồi mà?”. Gia đình thì lo, bạn bè thì đôi khi vô tình làm cô thấy tủi thân. “Mỗi lần nghe mấy câu ấy, ‘mình chỉ muốn đập luôn cái gương’” – Lan kể.

ĐÁY CẢM XÚC ĐẾN KHI Lan ngồi trên ghế sofa, bật điện thoại lên và nhìn thấy một câu chuyện cười về cô gái lười thể dục thể thao y hệt mình. Câu chuyện hài hước, gần gũi khiến cô bật cười rồi tự nhủ “Hay mình thử cách này xem sao, chứ buồn mãi thế này mệt quá!”. “Mình thử kể lại cho bạn bè nghe, ai ngờ họ thích lắm, còn động viên mình tập cùng”.

Lan bắt đầu từng bước thay đổi, không phải bằng những bài tập nặng nhọc mà là bằng những tràng cười, những câu chuyện duyên dáng khiến việc vận động trở nên nhẹ nhàng, dễ gần hơn. Mỗi lần kể chuyện vui, cô lại có động lực “Mình đi bộ thêm chút nữa nhé!”, rồi dần dần thói quen hình thành.

Giờ Lan không chỉ giảm cân mà còn thấy vui vẻ hơn hẳn. Cô nói “Mình không còn sợ tập nữa, mà tập là để cười, để vui, để có năng lượng sống”. Áo quần cũ giờ cũng vừa vặn hơn, và quan trọng nhất, Lan cảm thấy tự tin hơn rất nhiều!

Nếu bạn cũng từng lười vận động, hay đang mất động lực, thử kể một câu chuyện cười về chính bản thân xem sao. Biết đâu niềm vui lại là động lực lớn nhất giúp mình thay đổi!
THẢ TIM vô đây, share câu chuyện hài hước của bạn với mình nhé 😄

Lan, 38 tuổi, ở Đà Nẵng chia sẻ: “Tôi LÀM BAO VIỆC rồi, tối chỉ 5 phút thôi mà cũng không có để kèm con học. Con hỏi bài...
22/07/2025

Lan, 38 tuổi, ở Đà Nẵng chia sẻ: “Tôi LÀM BAO VIỆC rồi, tối chỉ 5 phút thôi mà cũng không có để kèm con học. Con hỏi bài, tôi chỉ biết nhìn con mà lòng thì như lửa đốt, cứ ‘mình ƠI, sao không có thêm thời gian’”. Mỗi lần con làm bài tập, tôi lại nghe tiếng thở dài rồi “Sao mẹ không biết giúp con?”. Cảm giác bế tắc lắm, tôi muốn giúp con mà thật sự không có cách nào. Chồng thì lúc nào cũng kêu “Mày bận quá rồi, đừng thêm việc!”, còn mẹ chồng thì bảo “Ngày xưa tao dạy mày có cần app nọ app kia đâu”.

TÔI THẬT SỰ ĐÃ ĐẾN ĐIỂM RƠI ĐÁY, tưởng như không thể tiếp tục. “Con học tệ, mẹ lại bất lực, liệu mình có làm mẹ tốt không đây?”.

Tôi thử đủ cách: thuê gia sư, mua sách tham khảo, tự mày mò trên mạng, nhưng đều không ổn vì không có thời gian theo sát, con lại dễ nản. Rồi một ngày, qua một nhóm trên Facebook, tôi biết đến app 5 phút thuộc bài. Ban đầu tôi NGHI NGỜ, “chỉ 5 phút, làm sao thiệt vậy được?” Nhưng vì không còn gì để mất, tôi cho con thử.

Lạ lùng thay, chỉ 5 PHÚT MỖI NGÀY mà con làm bài nhanh hơn, nhớ bài dễ hơn. Tôi không cần ngồi cạnh con cả giờ liền nữa. Giờ thì con tự tin hơn, “Mẹ ơi, con thuộc hết rồi đó!”. Còn tôi? Vui và nhẹ nhõm cái bụng, không còn cảm giác áp lực nữa.

Tôi nghĩ, nếu bạn cũng đang mệt mỏi vì không đủ thời gian hỗ trợ con, hãy cho app này một cơ hội. Đừng để cảm giác bất lực kéo dài thêm phút nào nhé!

Ai cũng từng như tôi, bình luận chia sẻ câu chuyện của bạn để mình biết với! 😍

17/06/2025

Address

Thị Trấn Sông Mã, Sông Mã, Sơn La

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quàng Thị Thân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

  • Want your practice to be the top-listed Clinic?

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram