CÙNG CON KHÔN LỚN

CÙNG CON KHÔN LỚN Cùng con lớn lên khỏe mạnh,
tràn đầy lòng biết ơn và yêu thương,
cùng nghị lực vươn lên trong mọi hoàn cảnh.

🆘 TIẾNG QUÁT MẮNG KHIẾN TRẺ NGỐC ĐI 🧠Các nhà khoa học phát hiện não bộ của trẻ bị la mắng thường xuyên xuất hiện hai biế...
13/01/2026

🆘 TIẾNG QUÁT MẮNG KHIẾN TRẺ NGỐC ĐI 🧠

Các nhà khoa học phát hiện não bộ của trẻ bị la mắng thường xuyên xuất hiện hai biến đổi rõ rệt:

Thứ 1️⃣ lượng chất xám ở vùng thùy thái dương trái - nơi xử lý âm thanh tăng bất thường. Đây là kết quả của việc não liên tục phải phản ứng và tự bảo vệ trước lời nói tổn thương.

Thứ 2️⃣ đường dẫn thần kinh nối vùng hiểu ngôn ngữ (Wernicke) và vùng tạo ngôn ngữ (Broca) bị suy yếu, khiến việc hiểu và diễn đạt ngôn ngữ trở nên kém hiệu quả.

Điều đó đồng nghĩa, các vùng não phụ trách học tập, ghi nhớ, tập trung và kiểm soát cảm xúc dần bị teo lại, dẫn tới suy giảm chức năng tư duy.

Đây chính là lời giải thích khoa học cho việc trẻ bị la mắng nhiều thường kém thông minh hơn.

❎ 8 khuyết điểm tính cách hình thành từ việc bị quát mắng:

1. Nhút nhát, hay né tránh
Trẻ thường xuyên bị la mắng dễ rơi vào trạng thái học được sự bất lực, cảm thấy mọi nỗ lực đều vô ích. Lâu dần, trẻ trở nên sợ hãi, thiếu tự tin và luôn chọn cách trốn tránh thay vì đối mặt.

2. Dễ cáu gắt, bộc phát tức giận
Trẻ học theo cha mẹ. Khi bị la mắng thường xuyên, các em hình thành thói quen dùng tiếng hét và cơn giận để giải quyết vấn đề, tái hiện y hệt hành vi của người lớn.

3. Tính cách "làm vừa lòng người khác"
Để tránh bị quát, trẻ tìm cách chiều lòng cha mẹ, sống phụ thuộc vào sự công nhận của người khác. Lâu dần, chúng trở nên nhu nhược, không biết nói không, dễ đánh mất bản thân trong các mối quan hệ.

4. Thường xuyên nói dối
Khi đối diện với người lớn nóng nảy, trẻ chọn cách nói dối để tránh bị phạt. Thói quen này dần ăn sâu, trở thành phản xạ tự vệ.

5. Tự ti, khép kín, thiếu giá trị bản thân
Sự áp đặt và thô bạo từ cha mẹ khiến trẻ ngại bày tỏ ý kiến, sợ sai, sống thu mình và luôn cảm thấy mình kém cỏi.

6. Dễ phản kháng, nổi loạn
"Có áp bức thì có phản kháng". trẻ càng bị đè nén, khi lớn lên càng có xu hướng chống đối mạnh mẽ, đặc biệt trong giai đoạn dậy thì.

7. Thiếu chính kiến, không dám từ chối
Sự phục tùng vô điều kiện khiến trẻ trở nên yếu đuối, phụ thuộc và mất khả năng đưa ra quyết định độc lập.

8. Mất lòng tin, khó hòa nhập xã hội

_________
mẹ có thường quát mắng con không ⁉️

THỨ CON CẦN LÀ CHA MẸ CỦA NGÀY HÔM NAY🥹🥹🥹Bài này rất hay, các bạn ạ. Đọc lên là thấy nhói trong lòng liền…              ...
12/01/2026

THỨ CON CẦN LÀ CHA MẸ CỦA NGÀY HÔM NAY

🥹🥹🥹Bài này rất hay, các bạn ạ. Đọc lên là thấy nhói trong lòng liền…

Thực ra điều đau nhất không phải là cha mẹ nghèo, mà là cha mẹ vắng mặt trong tuổi thơ của con.

Trẻ con không nhớ bố mẹ đã mua cho nó món đồ gì, nhưng sẽ nhớ rất lâu bữa cơm có đủ người, cái ôm trước khi ngủ, giọng nói dịu dàng khi nó buồn.

Nhiều người lớn chúng ta nghĩ: “Mình cực bây giờ để con sướng sau này.” Nhưng với con trẻ, “sau này” mơ hồ lắm. Thứ con cần là bố mẹ của hôm nay.

Con không cần nhà to bằng tình yêu. Không cần đồ chơi xịn bằng ánh mắt lắng nghe. Không cần tiền nhiều bằng một người sẵn sàng ngồi xuống chơi với con 15 phút.

Và nỗi buồn lớn nhất của trẻ em không phải là thiếu đồ… mà là thiếu cảm giác được quan trọng trong chính gia đình mình 😢

✍️✍️✍️Những ai đã và đang có vợ, có con 🥹 đọc mấy dòng này chắc cũng thấy mình trong đó. Chỉ cần mỗi ngày về sớm hơn chút, đặt điện thoại xuống, hỏi con: “Hôm nay con thế nào?”

🌿🌿🌿Vậy thôi… mà với con, đó là cả một bầu trời ❤️



(St)

⁉️VÌ SAO ĐÔI CO VỚI CON GẦN NHƯ LUÔN PHẢN TÁC DỤNG?Rất nhiều bố mẹ rơi vào vòng lặp quen thuộc:Con làm sai → nhắc nhở → ...
11/01/2026

⁉️VÌ SAO ĐÔI CO VỚI CON GẦN NHƯ LUÔN PHẢN TÁC DỤNG?

Rất nhiều bố mẹ rơi vào vòng lặp quen thuộc:
Con làm sai → nhắc nhở → con cãi → bố mẹ cãi lại → cả nhà mệt mỏi, không ai thực sự thắng.

Vấn đề không nằm ở việc bố mẹ nói chưa đủ lý, mà ở chỗ đôi co chưa bao giờ là cách dạy con hiệu quả.

1️⃣ Đôi co biến việc dạy con thành… cuộc đấu quyền lực
Khi bố mẹ tranh luận qua lại, thông điệp ngầm gửi tới con là:
👉 Ai nói dai hơn, người đó thắng.
Và trẻ – đặc biệt từ 3 tuổi trở lên – cực kỳ nhạy với “cuộc chiến hơn thua”.
Con không còn nghe điều đúng – sai, mà chỉ tập trung:
Cãi cho bằng được
Chứng minh mình đúng
Không chịu nhún
Lúc này, giáo dục biến mất. Chỉ còn lại cái tôi đối đầu cái tôi.

2️⃣ Đôi co dạy con một kỹ năng… bố mẹ không hề mong muốn
Bố mẹ càng tranh luận giỏi, con càng học được:
Cãi tới cùng
Bẻ lý
Lý luận để né trách nhiệm
Nhiều bố mẹ than: “Con cãi rất giỏi, nói câu nào cũng bẻ.”
Nhưng rất có thể, con chỉ đang làm lại đúng những gì con đã thấy ở người lớn.

3️⃣ Khi con đang cảm xúc cao, mọi lý lẽ đều vô nghĩa
Khi con đang:
Cáu giận
Bị từ chối
Bị tổn thương cái tôi
Não con lúc đó không xử lý lý trí – chỉ phản ứng cảm xúc.
Bố mẹ càng đôi co:
Con càng bùng nổ
Hoặc lì ra
Hoặc làm ngược lại
👉 Đôi co trong lúc này chỉ khiến tình hình căng thẳng hơn, không giúp con hiểu ra điều gì.

4️⃣ Đôi co không làm bố mẹ “có uy” – mà làm uy giảm đi
Nhiều bố mẹ nghĩ: “Phải nói cho con cứng họng thì con mới nể.”
Thực tế, khi bố mẹ phải tranh cãi để thắng, con học được rằng:
Luật có thể thương lượng
Chỉ cần cãi đủ lâu, bố mẹ sẽ mệt

Uy thật không đến từ lời nói nhiều,
mà đến từ:
Sự nhất quán
Ranh giới rõ ràng
Nói ít – làm đúng

⁉️Vậy khi con cãi, bố mẹ nên làm gì thay vì đôi co?

✅ 1️⃣ Nói ngắn – và chỉ lặp lại một câu
Ví dụ:
“Bố/mẹ không đồng ý.”
Con cãi → lặp lại y nguyên.
Không giải thích thêm.
Không nâng giọng.
Không tranh luận.
👉 Luật không cần thuyết phục.

✅ 2️⃣ Dừng cuộc nói chuyện khi nó chuyển sang đôi co
Một câu rất hiệu quả:
“Bố mẹ sẽ nói chuyện tiếp khi con bình tĩnh.”
Và thật sự dừng lại.
Điều này dạy con rằng:
Cảm xúc cao → không tranh luận
Muốn được lắng nghe → cần hạ cảm xúc

✅ 3️⃣ Giữ ranh giới bằng hành động, không bằng lời
Ví dụ:
Đã nói không xem tivi → tắt
Đã nói cất đồ → không làm thì đồ được cất đi
👉 Hành động chấm dứt tranh cãi nhanh hơn lời nói.

✅ 4️⃣ Nói chuyện lại sau – khi con đã hạ nhiệt
Đây mới là lúc:
Giải thích đúng – sai
Hướng dẫn cách làm khác
Dạy con kiểm soát cảm xúc
Giáo dục luôn hiệu quả sau cơn cảm xúc, không phải trong cơn.

⁉️Khi nào NÊN đối thoại với con?
👉 Đối thoại ≠ đôi co
Bố mẹ nên đối thoại khi:
Con đã bình tĩnh
Con thực sự muốn giải thích
Con đặt câu hỏi để hiểu, không phải để thắng
Lúc đó:
Lắng nghe
Hỏi lại
Hướng dẫn
Đó là dạy tư duy, không phải tranh hơn thua.

👉 Đôi co không làm con hiểu hơn – chỉ làm con lì hơn.
👉 Im lặng đúng lúc + ranh giới rõ ràng = uy thật của cha mẹ.


05/01/2026

ĐỐI ĐÁP THÚ VỊ GIỮA HAI CHA CON - SỨC MẠNH CỦA GIÁO DỤC
P5: Đứa trẻ 8 tuổi
Chỉ là cuộc trò chuyện giữa hai cha con nhưng cha đã dạy con thật nhiều. Những bài học cũng rất thấm thía đối với các bậc làm cha mẹ.

Muốn con đi đâu cũng được yêu quý, ba mẹ lưu về dạy con 19 phép lịch sự này.Điều số 4 và 11 nhiều bạn mắc phải 👇
19/12/2025

Muốn con đi đâu cũng được yêu quý, ba mẹ lưu về dạy con 19 phép lịch sự này.
Điều số 4 và 11 nhiều bạn mắc phải 👇

Bức ảnh chụp 2 đứa trẻ ngồi hạng thương gia gây sốt cõi mạng, nhiều người xem mà ngẫm. Không sợ người giàu, chỉ sợ những...
09/12/2025

Bức ảnh chụp 2 đứa trẻ ngồi hạng thương gia gây sốt cõi mạng, nhiều người xem mà ngẫm. Không sợ người giàu, chỉ sợ những người đã giàu lại còn học giỏi.

Nó nhắc rằng khoảng cách giàu nghèo không chỉ nằm ở điều kiện vật chất, mà còn ở thói quen và kỷ luật mà mỗi gia đình gieo cho con.

Một bức ảnh, nhưng là cả bài học về môi trường, về tầm nhìn và về việc: trẻ em không cần xa hoa để giỏi, nhưng những đứa trẻ giỏi thường lớn lên trong kỷ luật mà cha mẹ âm thầm tạo ra.



Nuôi dưỡng đức tính trung thực cho con ☘️
08/12/2025

Nuôi dưỡng đức tính trung thực cho con ☘️

10 câu thần chú tự học của con
07/12/2025

10 câu thần chú tự học của con



📌 Ba mẹ lưu về tường để dạy con ĐỐI ĐÁP THÚ VỊ GIỮA HAI CHA CON - SỨC MẠNH CỦA GIÁO DỤCChỉ là cuộc trò chuyện giữa hai c...
06/12/2025

📌 Ba mẹ lưu về tường để dạy con

ĐỐI ĐÁP THÚ VỊ GIỮA HAI CHA CON - SỨC MẠNH CỦA GIÁO DỤC

Chỉ là cuộc trò chuyện giữa hai cha con nhưng cha đã dạy con thật nhiều. Những bài học cũng rất thấm thía đối với các bậc làm cha mẹ.

*****
Đứa bé 2 tuổi
Một hôm, đầu của cậu bị va vào góc bàn, liền nằm lăn ra sàn nhà, khóc ăn vạ.
Một phút sau, cha đi đến cạnh chiếc bàn và hỏi to:
“Cái bàn đâu rồi, ai làm em đau vậy? Có đau quá không?”
Cậu bé ngừng khóc, hai mắt đẫm lệ ngước lên nhìn cha. Người cha vuốt ve cái bàn và hỏi:
“Ai? Ai làm đau bàn?”
“Con, là con đã va vào nó”.
“Ồ, thì ra là con đã va vào bạn ấy. Vậy sao không nhanh nói lời xin lỗi!”
Cậu bé nước mắt vẫn lưng tròng, nói với chiếc bàn: “Tớ xin lỗi”.
Kể từ đó, đứa trẻ học được cách gánh chịu trách nhiệm.

*****
Khi cậu bé 3 tuổi.
Một hôm không hiểu sao vô cớ khóc lớn, người cha hỏi:
“Làm sao mà con khó chịu như vậy?”
“Con không khó chịu”
“Thế tại sao lại khóc!”
“Tại con muốn khóc!”.
Rõ ràng là hư hỏng.
“Chà, con không có ý định khóc, nhưng lại ở đây khóc nháo, điều này sẽ làm phiền chúng ta. Ba sẽ tìm một nơi cho con. Con sẽ khóc một mình thỏa thích, bao giờ khóc đủ thì gọi ba”.
Người cha mở cánh cửa phòng tắm, nói: “Con vào đây, bao giờ khóc xong thì gõ cửa nhé!”
2 phút sau, đứa trẻ gõ cửa gọi: “Ba ơi, con khóc xong rồi!”
“Tốt, khóc khóc xong rồi thì đi ra!”
Đến nay, cậu bé đã 18 tuổi, không còn dùng cảm xúc của mình để thao túng người khác.

*****
Con trai 5 tuổi.
Vào buổi tối nọ, hai cha con đi bộ qua cây cầu nhỏ, dòng nước dưới cầu trong vắt có thể nhìn thấy đáy. Đứa trẻ ngước lên nhìn cha: “Ba ơi, dòng sông đẹp quá, con muốn nhảy xuống và bơi”.
Người cha nhìn con, nói: “Chà, ba cũng muốn bơi cùng con. Nhưng chúng ta hãy về nhà thay quần áo đã”.
Về nhà, thay quần áo xong, người cha dẫn con đến trước một chậu nước to:
“Con trai, muốn bơi thì phải cúi ngập mặt trong nước. Con có hiểu không?”
“Vậy thì hãy tập luyện ngay bây giờ xem con có thể lặn trong bao lâu”.
Người cha nhìn vào chiếc đồng hồ.
“Tốt!”.
Đứa trẻ vùi mặt xuống nước, có vẻ rất tự tin.
Chỉ 10 giây sau: “Thôi ba ơi, chết đuối mất, thật khó chịu”
“Đúng rồi. Khi nhảy xuống sông còn có thể khó khăn hơn nữa”
“Ba, chúng ta có thể không đi nữa được không?”
“Được rồi, không đi thì không đi”
Kể từ đó, cậu bé đã học được cách thận trọng và không liều lĩnh, suy nghĩ kỹ trước khi hành động.

*****
Cậu bé 6 tuổi.
Một hôm tan học muộn, lúc đi qua cửa hàng McDonald.
“Ba, McDonald!”
“Chà, McDonald! Muốn ăn không?”
“Con muốn ăn!”
“Con trai, một người muốn ăn gì liền ăn, là một người yếu đuối; nếu muốn ăn nhưng kiềm chế không ăn, mới gọi là anh hùng”.
Sau đó hỏi: “Con trai, con muốn trở thành anh hùng hay người yếu đuối?”
“Ba, tất nhiên con muốn trở thành anh hùng!”
“Tốt! Thế anh hùng, bạn muốn ăn gì ở McDonald?”
“Con không muốn ăn nữa!”. Rất chắc chắn.
“Tuyệt, anh hùng! Về nhà thôi”.
Kể từ đó, cậu bé đã học được việc gì nên làm và không nên làm, học được cách kiềm chế những cám dỗ xung quanh.

*****
Đứa trẻ 8 tuổi
đã trở nên ngày càng nghịch ngợm.
Cậu đánh lộn với các bạn ở lớp lớn, bị thương ở lưng, về nhà khóc lớn.
“Con bất bình sao?”
“Vâng, rất uất ức!”
“Con tức giận?”
“Vâng, tức giận!”
“Vậy con muốn sẽ làm gì?”. Người cha hỏi lại: “Con có cần ba làm gì đó cho con không?”
“Ba ơi, con muốn tìm một viên gạch, và con sẽ đánh anh ta từ phía sau!”
“Chà, được rồi! Ba sẽ chuẩn bị gạch cho con vào ngày mai”. Cha tiếp tục hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Ba ơi, ba lấy cho con một con dao, con sẽ đâm anh ta từ phía sau!”
“Tốt! Cái này càng nhanh hết giận. Ba sẽ đi chuẩn bị luôn”.
Người cha đi lên lầu, để cho con trai có một khoảng thời gian để bình tĩnh lại.
Khoảng 20 phút sau, người cha đi xuống, mang theo một đống quần áo và chăn bông.
“Con trai, con đã quyết định chưa? Là gạch hay dao?”
“Nhưng, ba ơi, ba mang nhiều quần áo và chăn làm gì vậy?”
“Con trai, đây là đề phòng trường hợp: Nếu con đập anh ta bằng gạch, cảnh sát sẽ đưa chúng ta đi. Nếu con sống trong tù khoảng một tháng, chúng ta có thể phải dùng số quần áo này. Nếu con đâm anh ta bằng dao, thì có thể con phải ở nhà tù ít nhất 3 năm, chúng ta phải mang thêm quần áo và chăn, không thì mùa đông sẽ lạnh lắm”.
“Vì vậy, con trai, con đã quyết định? Ba đã sẵn sàng hỗ trợ con!”
“Nhất thiết phải như vậy sao?”
“Là như vậy, pháp luật đã quy định như vậy!”. Người cha nắm lấy cơ hội để giải thích cho con trai.
“Ba, vậy thì chúng ta bỏ qua chuyện đó đi”
“Con trai, con chẳng phải rất tức giận sao?”
“Ba, con không giận nữa. Thực tế, con cũng sai”. Cậu bé xấu hổ đỏ mặt.
“Được rồi, ba ủng hộ con!”
Kể từ đó, đứa trẻ học được cách lựa chọn và cái giá phải trả.

*****
Con trai 9 tuổi.
Năm lớp bốn, môn toán học bị điểm kém và cảm thấy không vui.
“Có chuyện gì vậy con? Kỳ thi bị điểm kém nên vẻ mặt như vậy sao”
“Bởi vì giáo viên toán rất đáng ghét, tiết học của cô ấy con không muốn học”
“Ồ, sao lại đáng ghét vậy?”. Người cha quan tâm
“.........”, cậu bé nói rất nhiều, “Nói tóm lại, cô ấy không thích con”
“Ồ, những người khác thích con, thì con thích họ; Những người khác không thích con, thì con lại ghét họ. Thế thì con là một người chủ động hay bị động?”
“Là một người bị động!”. Con trai trả lời.
“Là mạnh hay yếu? Là đại nhân hay tiểu nhân?”. Cha tiếp tục hỏi.
“Là một người yếu đuối, một tiểu nhân!”
“Vậy con muốn làm một đại nhân hay tiểu nhân?”
“Con muốn làm một người mạnh mẽ! Ba, con biết rồi: Dù giáo viên có thích con hay không, con vẫn thích cô ấy, tôn trọng cô ấy, chủ động học tập, trở thành một người mạnh mẽ”.
Ngày hôm sau, cậu bé vui vẻ đến trường, bài tập toán làm xuất sắc, cũng đã biết như thế nào là đại nhân, tiểu nhân.

*****
Con trai 10 tuổi và chơi game.
Vợ anh đã nhiều lần dạy dỗ, nhưng đứa con không thay đổi.
“Con trai, nghe nói con chơi trò này mỗi ngày?”. Người cha chỉ vào máy tính.
“Vâng”. Cậu bé cúi đầu thừa nhận.
“Con cảm thấy như thế nào sau mỗi lần chơi?”
“Mờ mịt, trống rỗng, nhàm chán, tự trách mình, coi thường chính mình”
“Vậy tại sao con vẫn chơi? Không cầm được mình, phải không?”
“Vâng, thưa ba”. Đứa trẻ bất lực.
“Tốt! Ba sẽ giúp con!”. Người cha đến gần chỗ máy tính và đưa cho con trai một cây búa. “Con trai, đập nó đi!”
“Ba!”. Cậu bé bị sốc!
“Cứ đập đi, ba có thể không có máy tính, nhưng không thể sống mà không có con trai!”
Cậu bé khóc, hứa với ba sẽ không chơi game nữa.
Kể từ đó, đứa trẻ đã học được nguyên tắc là gì.

*****
Không cần dùng đến roi vọt, những đối đáp thú vị, thông minh của các bậc cha mẹ cũng có đủ sức mạnh giáo dục con trẻ vô cùng sâu sắc. Vậy nên, mỗi chúng ta hãy là những ông bố bà mẹ thông minh, dạy con nên người từ những điều nhỏ nhặt nhất.

(ST)




Cô giáo trẻ mới về trường chỉ hỏi đúng 1 câu, đám học sinh hư hỏng chết lặng…Đây là một câu chuyện có thật trong lịch sử...
05/12/2025

Cô giáo trẻ mới về trường chỉ hỏi đúng 1 câu, đám học sinh hư hỏng chết lặng…

Đây là một câu chuyện có thật trong lịch sử. Tại một trường trung học ở Mỹ, có một lớp học nọ với 26 em học sinh cá biệt. Những em học sinh trong lớp học này đều có tiểu sử không mấy hay ho: em từng tiêm chích ma-t-úy, em từng vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ mà trong một năm đã ph-á th-ai tới 3 lần.

Gia đình đều chán nản và đã buông bỏ chúng, các thầy cô giáo trong trường thậm chí cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Tưởng chừng cuộc sống đã hết hi vọng thì một ngày kia, Phila, một cô giáo mới về trường đã tình nguyện làm chủ nhiệm của những đứa trẻ hư hỏng này.

Khác với suy đoán của bọn trẻ, trong ngày đầu tiên nhận lớp, Phila đã không hề quát nạt hay ra oai với chúng. Trong chiếc đầm lụa màu xanh nhạt, mái tóc màu nâu hạt dẻ búi cao, Phila bước nhẹ lên bục giảng. Cô dịu dàng nhìn xuống lũ trẻ một lượt rồi cất tiếng với vẻ trầm ngâm:

“Cô sẽ kể cho các em nghe về quá khứ của 3 người đàn ông khác nhau:

Người thứ nhất đã từng có những vụ bê bối về chính trị, rất tin vào y thuật của thầy cúng, ông ta từng có tới 2 tình nhân, hút thuốc nhiều và uống 8-10 ly rượu mạnh mỗi ngày.

Người thứ hai đã 2 lần bị đuổi việc, hôm nào cũng ngủ tới trưa mới dậy và tối nào cũng uống 1 lít rượu brandy. Ông ta từng hít thuốc phiện khi còn là sinh viên…

Người thứ ba là anh hùng chiến tranh của một đất nước. Ông ta ăn chay trường, không bao giờ hút thuốc và thỉnh thoảng mới uống rượu, có uống bia nhưng uống không nhiều. Thời thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp và chưa từng có một vụ bê bối tình ái nào.

Cô hỏi cả lớp, trong 3 người, ai sau này sẽ có cống hiến nhiều nhất cho nhân loại?”

Những đứa trẻ đồng thanh chọn người thứ ba sau khi nghe xong câu chuyện, nhưng câu trả lời của Phila đã khiến lũ trẻ chết lặng.

“Các em thân mến! Cô biết chắc là các em sẽ chọn người thứ 3 và cho rằng chỉ ông ta mới có thể cống hiến được nhiều cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy. Ba người này đều là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến thứ 2.

Người thứ nhất là Franklin Roosevelt, tuy tàn tật nhưng ý chí kiên cường. Ông ta đã đảm nhận chức vụ Tổng thống Mỹ trong bốn nhiệm kỳ liên tiếp.

Người thứ hai là Winston Churchill, vị Thủ tướng nổi tiếng và tài ba nhất trong lịch sử nước Anh.

Còn người thứ ba là Adolf Hi**er, con ác quỷ phát xít Đức đã cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội”.

Người thứ nhất – Roosevelt, người thứ 2 – Churchill, và người thứ 3 là Adolf Hi**er, thật không thể ngờ…

Những đứa trẻ như ngây người trước câu trả lời của Phila và dường như không thể tin nổi vào những gì chúng vừa nghe thấy.

“Các em có biết không, những điều mà cô vừa nói là quá khứ của họ, còn sự nghiệp sau này của họ, là những việc mà họ đã làm sau khi đã thoát ra khỏi cái quá khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt đầu. Vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ, còn cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai. Hãy bước ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm, và cô tin các em sẽ trở thành những người xuất chúng…” – Phila vừa nói vừa nhìn chúng với ánh mắt đầy hi vọng.

Và bạn biết không, sau này khi trưởng thành, rất nhiều học sinh trong số họ đã trở thành những người thành đạt trong cuộc sống. Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có người trở thành quan tòa, có người lại trở thành nhà du hành vũ trụ. Và trong số đó phải kể đến Robert Harrison, cậu học sinh thấp nhất và quậy phá nhất lớp, nay đã trở thành Robert Harrison – Giám đốc tài chính Phố Wall.

Ý nghĩa của câu chuyện ở đây là bạn hãy đừng bao giờ ngừng hi vọng, ngừng yêu thương, ngừng cố gắng bởi hôm qua chỉ là quá khứ, ngày mai là một điều bí mật, còn ngày hôm nay là một món quà.

Và đó là lý do vì sao nó được gọi là “The Present” (hiện tại/món quà).

Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là một sự bắt đầu mới mẻ còn những vinh quang và tủi nhục của ngày hôm qua đều chỉ là dĩ vãng.

Những việc trong quá khứ nói cho người khác biết bạn đã từng là người như thế nào, nhưng chính những việc làm ở hiện tại và tương lai mới nói lên bạn là ai.

Cô giáo trẻ mới về trường chỉ hỏi đúng 1 câu, đám học sinh hư hỏng chết lặng… Thế nên:

Đừng bao giờ hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh với người khác.

Đừng bao giờ đặt mục tiêu của mình dựa vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ bạn mới biết được những gì tốt nhất đối với chính mình.

Đừng bao giờ để cuộc sống vuột khỏi tầm tay bằng cách sống khép mình vào trong quá khứ, hay uốn mình vào trong tương lai. Hãy sống cho hiện tại, lúc này và ở đây.

Hãy hướng về phía mặt trời và bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy bóng tối.

Và cuối cùng, hãy nhớ rằng, dù người khác có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống này là kỳ diệu và đẹp đẽ.

(Câu chuyện về cô giáo Phila của Robert Harrison - Giám đốc tài chính Phố Wall)

Sưu tầm




Address

Tay Ho

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CÙNG CON KHÔN LỚN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram