EvaRenew

EvaRenew ✅ Bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ

📞 Hotline: 0918.064.333
🌐 Website: drpham.vn
(4)

👉 BS .CKI - PHẠM QUANG HOẠCH
👉 CHĂM SÓC SỨC KHOẺ - SẮC ĐẸP CHỦ ĐỘNG VÙNG MẶT: LÀM ĐẦY HỐC MẮT - KHỬ THÂM - ĐẦY RÃNH CƯỜI - ĐẦY THÁI DƯƠNG - DA CĂNG BÓNG - SẮC TỐ DA
👉 Đẹp an toàn - chuẩn y khoa - dịch vụ quốc tế
👉 Hotline : 0918.064.333

Vì sao càng thân, giao tiếp càng cần EQ cao?Có một nghịch lý rất quen trong các mối quan hệ. Càng thân, người ta lại càn...
10/02/2026

Vì sao càng thân, giao tiếp càng cần EQ cao?

Có một nghịch lý rất quen trong các mối quan hệ. Càng thân, người ta lại càng dễ làm nhau đau. Với người lạ, ta cân nhắc từng câu chữ. Với người quen, ta còn giữ chừng mực. Nhưng với người thân, người yêu, gia đình hay bạn bè lâu năm, ta thường nói nhanh hơn suy nghĩ, phản ứng trước khi kịp hiểu cảm xúc của nhau.

Người có EQ cao hiểu một điều rất rõ. Chính vì thân, giao tiếp lại càng cần tinh tế hơn bao giờ hết.

Khi thân quen, ta cảm thấy an toàn. Và cảm giác an toàn ấy khiến ta dễ buông lỏng sự chú ý. Ta cho phép mình nói thẳng hơn, phản ứng mạnh hơn, và quên mất rằng người đối diện vẫn có cảm xúc, vẫn có giới hạn. Người EQ thấp thường nghĩ, thân thì nói gì cũng được. Người EQ cao thì hiểu, thân nên càng phải giữ. Bởi lời nói từ người thân luôn có trọng lượng lớn hơn rất nhiều. Một câu đùa từ người lạ có thể trôi qua, nhưng từ người thân, nó có thể ở lại rất lâu.

Càng thân, ta càng dễ chạm vào vùng nhạy cảm của nhau. Chỉ người thân mới biết ta sợ điều gì, tự ti ở đâu, tổn thương chỗ nào. Và cũng chính vì biết rõ, nếu giao tiếp thiếu EQ, ta rất dễ vô tình chạm đúng vào vết thương đó. Những câu nói tưởng như vô hại như “có vậy cũng buồn”, “nhạy cảm quá”, hay “biết tính vậy rồi còn gì”, với người ngoài có thể chỉ là nhận xét, nhưng với người thân lại là cảm giác bị phủ nhận cảm xúc. Người EQ cao hiểu rằng thân không phải là đặc quyền để coi nhẹ cảm xúc của nhau, mà là trách nhiệm phải giữ nhau cẩn thận hơn.

Trong những mối quan hệ gần gũi, ta cũng rất dễ phản ứng thay vì lắng nghe. Ta nghe bằng cảm xúc của chính mình, bằng những định kiến sẵn có, hơn là bằng sự tò mò về người kia. Ta phản bác, giải thích, phòng thủ vì nghĩ mình đã hiểu quá rõ đối phương. Nhưng người EQ cao biết rằng hiểu một người trong quá khứ không có nghĩa là hiểu họ ở hiện tại. Con người thay đổi. Cảm xúc thay đổi. Hoàn cảnh thay đổi. Và nếu không đủ EQ để lắng nghe lại từ đầu, sự thân thiết rất dễ biến thành sự áp đặt.

Điều đáng nói là trong những mối quan hệ sâu, tổn thương hiếm khi đến từ một câu nói lớn. Nó thường đến từ những câu nhỏ, lặp đi lặp lại, không được xử lý. Một lần chê bai nhẹ. Một lần xem nhẹ cảm xúc. Một lần im lặng khi người kia cần được lắng nghe. Người EQ cao rất nhạy với những “dư chấn” ấy. Họ không xem thường những va chạm nhỏ, bởi họ hiểu rằng tổn thương trong mối quan hệ thân thiết thường tích tụ âm thầm.

EQ cao cũng giúp con người giữ được ranh giới ngay cả khi rất thân. Càng thân, ranh giới càng dễ bị xóa nhòa. Người ta dễ can thiệp, kiểm soát, hoặc áp đặt dưới danh nghĩa quan tâm. Nhưng người EQ cao phân biệt rất rõ giữa yêu thương và xâm lấn. Họ biết khi nào nên hỏi, khi nào nên im lặng. Khi nào nên góp ý, khi nào nên để người kia tự trải nghiệm. Họ hiểu rằng không phải mọi sự thân thiết đều cần chia sẻ, và không phải mọi cảm xúc đều cần can thiệp.

Thực tế, nhiều mối quan hệ không đổ vỡ vì thiếu yêu thương, mà vì thiếu EQ trong giao tiếp. Người ta yêu nhau, nhưng không biết nói sao cho nhau không đau. Quan tâm nhau, nhưng không biết thể hiện sao cho nhau không bị ngột ngạt. Người EQ cao không ỷ lại vào hai chữ “thân”. Họ không xem sự quen thuộc là lý do để lơ là sự tử tế. Họ hiểu rằng giữ được nhau lâu không phải vì quá hiểu nhau, mà vì đủ tinh tế để tiếp tục học cách hiểu nhau mỗi ngày.

Càng thân, càng cần học cách nói bằng sự yêu thương. Không cần hoa mỹ, nhưng cần có ý thức. Trước khi nói, người EQ cao thường tự hỏi: câu này có làm người kia cảm thấy được tôn trọng không, mình đang muốn kết nối hay chỉ muốn xả cảm xúc, và điều mình sắp nói có giúp mối quan hệ này tốt hơn không.

Thân không phải là lý do để nói bất cứ điều gì. Thân là lý do để chọn cách nói sao cho không làm mất nhau. Yêu thương thật sự không nằm ở việc nói nhiều hay nói thẳng, mà ở khả năng nói đủ, nói đúng, và giữ được nhau bình an sau mỗi cuộc trò chuyện.

10/02/2026

Năm nào cũng được ông bạn gửi tấm thiệp đầy trang trọng! Chúc mừng Nha Khoa Thùy Anh và chủ tịch Tùng Việt - Thùy Anh - ...
07/02/2026

Năm nào cũng được ông bạn gửi tấm thiệp đầy trang trọng!
Chúc mừng Nha Khoa Thùy Anh và chủ tịch Tùng Việt - Thùy Anh - Trần Đức Toản - Toàn Hồng Nguyễn - Hồng Kỳ - Sơn ...
Trân trọng cảm ơn sự ưu ái từ các bạn!

NGHỊCH LÝ CUỘC SỐNG  Càng sống lâu, người ta càng nhận ra đời sống vận hành theo một kiểu rất ngược, ngược như những cơn...
01/02/2026

NGHỊCH LÝ CUỘC SỐNG

Càng sống lâu, người ta càng nhận ra đời sống vận hành theo một kiểu rất ngược, ngược như những cơn gió mùa tháng Sáu, nóng lạnh lẫn lộn, chẳng theo quy luật nào rõ ràng.

Khi còn nghèo, người ta cố ăn sang để giống người giàu. Mâm cơm phải có thịt, có cá, phải tươm tất “cho bằng người ta”, như thể chỉ cần ăn khác đi một chút là số phận cũng đổi thay theo. Đến khi khá giả rồi, người ta lại quay sang ăn rau, ăn sạch, ăn thanh đạm, ăn như… người nghèo năm cũ, nhưng với một mục đích khác: giữ sức khỏe, kéo dài sự sống.

Hồi còn thiếu, người ta mơ đủ đầy. Khi đủ rồi, người ta mới bắt đầu thấm thía giá trị của sự giản đơn. Trớ trêu thay, nhiều người chỉ kịp hiểu ra điều ấy khi đã chạy quá xa, xa đến mức không còn đủ thời gian để quay lại sống chậm hơn.

Chó mèo được mặc quần áo, được tổ chức sinh nhật, được ngủ trên đệm êm, được nâng niu như hoàng tử, công chúa. Trong khi đó, con người lại khoe da thịt nhiều hơn khoe nhân phẩm. Ta cưng thú cưng từng bữa, từng ngày, nhưng lại dễ dãi với chính mình, dễ dãi đến mức quên mất những điều làm nên giá trị của một con người.

Hàng thật thua hàng giả. Người thật thà thua kẻ lưu manh. Sự tử tế đi bộ, còn cái xấu thì đi xe máy, có khi là xe phân khối lớn. Người sống ngay thẳng bị cho là ngây thơ, kẻ lươn lẹo lại được khen là biết điều. Cái được đến nhanh thường mang theo cái mất kéo dài, chỉ là phần đông không đủ kiên nhẫn để nhìn đến đoạn cuối của câu chuyện.

Người già chắt bóp từng đồng, mong con cháu đỡ thiếu thốn. Người trẻ tiêu tiền như thể ngày mai không tồn tại. Khi còn nhiều sức, người ta chẳng biết giữ gìn. Đến lúc muốn giữ, thì thời gian đã lặng lẽ sang trang khác.

Chưa cưới, người ta sống như đã cưới: thoải mái, buông thả, tự do đến mức quên ranh giới. Cưới rồi, lại sống như chưa cưới: mạnh ai nấy sống, việc ai nấy làm. Người ta sợ ràng buộc trước hôn nhân, nhưng lại xem nhẹ trách nhiệm sau hôn nhân. Đến khi gia đình rạn nứt, mới quay lại thắc mắc vì sao mọi thứ thành ra như vậy.

Sinh nhật thú cưng thì bánh nến rộn ràng. Sinh nhật cha mẹ lại trùng vào những ngày bận họp, bận việc, bận đời. Ta cho mình những niềm vui trước mắt rất nhanh, nhưng lại chậm chạp với những người đã dành cả đời cho mình mà chẳng đòi hỏi điều gì.

Tết mới chịu về nhà. Ngày thường, nhà chỉ là nơi gửi đồ, gửi ký ức, gửi vài bộ quần áo cũ. Chỉ khi cần một cái Tết “đúng nghĩa”, người ta mới nhớ đường về. Nhưng có những mái nhà, đến khi ta nhớ đủ nhiều, thì không còn ai chờ nữa.

Hết tiền, người ta mới gọi: bố ơi, mẹ ơi. Khó khăn mới tìm cha mẹ. Khi đủ đầy, cha mẹ bị xếp sau công việc, sau bạn bè, sau những cuộc vui tưởng như quan trọng hơn.

Ta quen nhận mà quên cho. Quen đòi hỏi mà quên hỏi han. Đến lúc nhận ra, chỉ còn lại tiếc nuối và vài câu “giá như” nói trong muộn màng.

Cuộc đời thâm thúy ở chỗ đó. Nó không phạt ta ngay khi ta vô tâm. Nó để ta sống tiếp, đi tiếp, cho đến khi chính ta tự hiểu, tự ngấm, và tự đau.

Thế giới này không kỳ quái vì giá trị bị đảo lộn, mà vì con người quá dễ quen với điều sai, và quá chậm để tỉnh trước điều đúng.

Và đôi khi, giữa một đời sống ngược ngạo như thế, sống tử tế, sống biết điều, sống biết ơn lại là cách hiếm hoi để con người không bị cuốn trôi, và vẫn còn nhận ra mình là ai.

CÓ KIỂU ĐÀN ÔNG! Có những người đàn ông, khi đã yêu, thì yêu rất sâu. Không phải kiểu ồn ào phô trương, mà là một sự tận...
31/01/2026

CÓ KIỂU ĐÀN ÔNG!

Có những người đàn ông, khi đã yêu, thì yêu rất sâu. Không phải kiểu ồn ào phô trương, mà là một sự tận hiến lặng lẽ, bền bỉ. Họ đặt người mình thương lên vị trí ưu tiên cao nhất, không cần ai nhắc. Khi được đối xử bằng sự tử tế và thẳng thắn, họ sẵn sàng bảo vệ, nâng niu và chiều chuộng hết lòng, gần như quên cả phần mình. Nhưng đừng nhầm sự dịu dàng đó với yếu đuối. Bởi những người như vậy luôn có ranh giới rất rõ. Họ có hệ giá trị của riêng mình, có giới hạn mà không ai được phép bước qua, dù là người họ yêu.

Họ không phải là người không có cá tính. Ngược lại, họ rất biết mình là ai, mình chấp nhận điều gì và không chấp nhận điều gì. Chỉ là họ chọn không ồn ào về điều đó. Họ cho đi trước, đủ lâu, đủ sâu, đủ thật. Nhưng nếu một ngày họ nhận ra mình đang bị đối xử hời hợt, bị cân đo tính toán, hoặc tệ hơn là bị đặt ở vị trí dự phòng, thì họ sẽ dừng lại. Không ầm ĩ. Không níu kéo. Không than trách. Sự quay lưng của họ gọn gàng như cách họ từng yêu.

Họ không có thói quen giải thích nhiều. Bởi họ tin rằng, người thực sự hiểu mình thì chỉ cần nhìn cách mình im lặng là đã hiểu. Còn người không hiểu, thì dù có nói thêm bao nhiêu lời cũng chỉ là vô ích. Với họ, lòng tự trọng luôn đứng trên cảm xúc nhất thời. Họ thà đau một lần vì rời đi, còn hơn đau dai dẳng vì ở lại trong một mối quan hệ không được trân trọng.

Điều nhiều người không nhận ra là, sự rời đi ấy hiếm khi đến từ việc hết yêu. Trái lại, rất nhiều lần, họ vẫn còn thương. Nhưng thương không đủ để đánh đổi phẩm giá. Sự ra đi của họ là kết quả của những tổn thương nhỏ tích tụ qua năm tháng. Những lần bị xem nhẹ. Những lần phải tự nuốt cảm xúc vào trong. Những khoảnh khắc nhận ra mình đã cho đi nhiều hơn những gì mình nhận lại.

Đến một lúc nào đó, họ hiểu rằng, ở lại thêm không còn là yêu, mà là tự làm mình nhỏ đi. Và thế là họ chọn rời đi. Không phải để trừng phạt ai, mà để giữ lại phần tôn nghiêm cuối cùng cho chính mình.

Tình dục không chỉ là thân xác. Đó là một sự trao đổi năng lượng rất mạnh.Ngủ với một người không chỉ là chia sẻ một kho...
25/01/2026

Tình dục không chỉ là thân xác. Đó là một sự trao đổi năng lượng rất mạnh.
Ngủ với một người không chỉ là chia sẻ một khoảnh khắc gần gũi về thể xác. Ở tầng sâu hơn, đó là sự kết nối giữa hai hệ thần kinh, hai trường cảm xúc và hai trạng thái năng lượng. Điều này lý giải vì sao có những cuộc gặp gỡ khiến ta thấy nhẹ nhõm, được nuôi dưỡng, nhưng cũng có những kết nối để lại cảm giác mệt mỏi, trống rỗng hoặc bất an kéo dài mà không rõ nguyên nhân.
Tình dục thường bị hiểu nhầm là một hành vi riêng lẻ, tách rời khỏi đời sống tâm lý. Thực tế, năng lượng dục gắn chặt với sinh lực, cảm xúc và mức độ an toàn nội tâm của mỗi người. Khi hai người kết nối thân mật, cơ thể họ bước vào trạng thái mở, hệ thần kinh dễ bị ảnh hưởng, và cảm xúc của người kia có thể in dấu rất lâu sau khi cuộc gặp kết thúc.
Chung thủy vì thế không chỉ là một khái niệm đạo đức. Ở góc độ tâm lý – năng lượng, đó là cách con người giữ cho mình không rơi vào trạng thái phân tán cảm xúc. Khi liên tục thay đổi đối tượng thân mật, năng lượng bị chia nhỏ, cảm xúc không kịp lắng lại, hệ thần kinh luôn ở trạng thái kích thích và mệt mỏi. Lâu dần, con người dễ mất tập trung, thiếu chiều sâu và khó cảm nhận sự ổn định bên trong.
Với đàn ông, việc kết nối quá nhiều nhưng thiếu chọn lọc thường tạo ra cảm giác hưng phấn ngắn hạn nhưng lại làm hao hụt sinh lực và sự tập trung dài hạn. Khi thân mật với một người đang bất ổn, căng thẳng hoặc nhiều tổn thương chưa được giải tỏa, người đàn ông có thể vô thức hấp thụ trạng thái cảm xúc ấy. Tâm trí trở nên phân tán, năng lượng suy giảm, và cảm giác trống rỗng xuất hiện ngay cả khi bên ngoài vẫn tỏ ra mạnh mẽ.
Với phụ nữ, cơ thể và cảm xúc thường nhạy cảm hơn với sự trao đổi năng lượng. Những kết nối tạm bợ, thiếu an toàn hoặc thiếu sự hiện diện thực sự dễ khiến họ cảm thấy mệt mỏi, nặng nề, mất kết nối với chính mình. Không phải vì họ yếu, mà vì cơ thể họ ghi nhớ rất rõ cảm xúc của những lần thân mật. Khi biết giữ cho mình những kết nối đủ an toàn và có ý thức, người phụ nữ thường trở nên tĩnh hơn, mềm hơn và có khí chất rõ ràng hơn.
Kết nối thân mật với người có khả năng hiện diện, có sự ổn định cảm xúc và biết tôn trọng ranh giới sẽ mang lại cảm giác nuôi dưỡng và chữa lành. Ngược lại, kết nối với người sống trong hỗn loạn, phóng túng hoặc thiếu ý thức thường để lại cảm giác rút cạn năng lượng. Chọn người để gần gũi, vì thế, cũng là chọn môi trường cảm xúc và năng lượng cho chính mình.
Một mối quan hệ bền vững không cần quá nhiều quy tắc, nhưng cần sự đồng điệu. Hai người có thể tĩnh cùng nhau, không làm tổn thương hệ thần kinh của nhau, không khiến nhau phải gồng lên để giữ vị trí. Khi năng lượng không xung đột, đời sống tự nhiên trở nên nhẹ hơn, ấm hơn và dễ thở hơn.
Chung thủy, ở tầng này, không phải để giữ người khác. Mà là để giữ cho chính mình không bị phân mảnh, không bị hao hụt năng lượng và không đánh mất sự nguyên vẹn bên trong.

**ra

Có một nghịch lý rất lạ trong đời sống con người. Những điều nuôi sống ta mỗi ngày lại thường rất đơn giản. Một bữa cơm ...
23/01/2026

Có một nghịch lý rất lạ trong đời sống con người. Những điều nuôi sống ta mỗi ngày lại thường rất đơn giản. Một bữa cơm đủ no. Một giấc ngủ sâu. Một hơi thở trọn vẹn. Một cơ thể được thả lỏng. Một cảm giác bình an khi không phải gồng mình chứng minh điều gì với ai. Chính những thứ nhỏ bé ấy duy trì sự sống, giữ cho con người còn năng lượng để bước tiếp.

Nhưng rồi, khi đời sống bắt đầu bị kéo đi bởi so sánh, bởi ánh nhìn của người khác, bởi nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, con người dần chạy theo những thứ sang trọng, xa hoa và hào nhoáng. Nhà phải to hơn. Xe phải đắt hơn. Ngoại hình phải hoàn hảo hơn. Cuộc sống phải được trưng bày đẹp hơn. Và chính từ đó, khổ đau bắt đầu sinh ra.

Không phải vì sang trọng là xấu, mà vì con người đã dùng nó để lấp đầy một khoảng trống bên trong. Khi bên trong không đủ đầy, bên ngoài càng phải phô trương. Khi không còn kết nối với cơ thể và cảm xúc thật, con người càng dễ nghiện ánh hào quang. Và càng đuổi theo hào quang, tâm càng mệt mỏi, càng căng thẳng, càng rỗng.

Điều nghịch lý là những thứ càng đơn giản thì càng nuôi dưỡng sự sống, còn những thứ càng hào nhoáng thì lại càng tiêu hao năng lượng. Sự sống cần sự mềm mại, nghỉ ngơi, kết nối và hiện diện. Khổ đau cần so sánh, tham cầu, chứng minh và kiểm soát.

Khi con người quay về đủ đơn giản, họ bắt đầu sống. Khi con người quá bận bận rộn để trở nên “đáng ngưỡng mộ”, họ bắt đầu khổ. Không phải vì đời sống quá khắc nghiệt, mà vì ta đã quên mất điều gì thực sự nuôi mình từ bên trong.

Thiền và tâm phán xét – Khi sự tha thứ không còn là một nỗ lựcThiền không làm tôi trở thành một người cao thượng hơn, cũ...
20/01/2026

Thiền và tâm phán xét – Khi sự tha thứ không còn là một nỗ lực

Thiền không làm tôi trở thành một người cao thượng hơn, cũng không khiến tôi cố gắng trở nên đạo đức hơn. Thiền chỉ làm một việc rất căn bản, đó là đưa hệ thần kinh của tôi trở về trạng thái an toàn. Khi con người cảm thấy an toàn, những phản ứng mà ta từng nghĩ là phải rèn luyện rất nhiều như tha thứ, bao dung hay không phán xét, lại bắt đầu xảy ra một cách tự nhiên.

Trước đây, với cùng một câu chuyện, tôi cần rất lâu để nguôi ngoai. Có khi là vài tuần, có khi là vài tháng, thậm chí là nhiều năm. Cũng vẫn là những câu chuyện rất đời giữa người với người như phản bội, lừa dối, tiền bạc, tình cảm hay những cú chơi xấu khó tránh. Nhưng sau một thời gian thiền đủ sâu, tôi nhận ra sự tha thứ đến nhanh hơn rất nhiều. Đôi khi nó xảy ra ngay tức thì. Đôi khi chỉ sau một giấc ngủ. Hoặc sau một buổi ngồi yên, thở chậm, và không làm gì cả.

Sự việc không hề nhẹ đi. Chỉ có cái tôi trong tôi là nhỏ lại. Và khi cái tôi nhỏ lại, cảm giác phản bội cũng không còn được trải nghiệm như trước nữa. Tôi bắt đầu nhìn người kia không còn từ vị trí của kẻ bị tổn thương, mà từ vị trí của sự hiểu. Mỗi con người đều đang đi tìm hạnh phúc theo cách riêng của họ. Nếu họ chọn đúng, họ hạnh phúc. Nếu họ chọn sai, đó là bài học của họ, và là con đường phát triển riêng của họ.

Điều khiến tôi đau trước đây, khi nhìn lại, không hẳn nằm ở hành động của người khác, mà nằm ở sự tự ái của bản ngã bị chạm. Khi cái tôi còn lớn, chỉ một hành động rất nhỏ cũng đủ làm tôi tổn thương. Và khi đã tổn thương, con người có xu hướng phán xét để tự vệ. Thiền không dạy tôi phải tha thứ ai, cũng không ép tôi trở nên bao dung. Thiền chỉ âm thầm làm ego nhỏ lại, cảm xúc được ôm trọn, và hệ thần kinh dần trở về trạng thái an toàn.

Khi không còn cảm giác bị đe dọa, tôi không còn nhu cầu phán xét nữa. Tôi cũng nhận ra rằng, nếu có lúc tôi bị dội, nếu tình thương trong tôi giảm đi, nếu sự bao dung không còn đủ rộng, thì đó là vấn đề của tôi nhiều hơn là của người kia. Điều đó cho thấy trái tim tôi ở thời điểm ấy chưa đủ lớn. Khi bản ngã nhỏ lại, tình thương tự nhiên lớn lên. Và điều xảy ra rất giản dị. Tôi có thể gặp lại người từng làm mình tổn thương, vẫn nói chuyện bình thường, vẫn trân trọng, vẫn quý mến. Không phải vì tôi quên, mà vì tôi không còn kéo quá khứ vào khoảnh khắc hiện tại nữa.

Tôi học cách nhìn người bằng hiện tại. Chuyện hôm qua đã là của hôm qua. Hôm nay, người đang đứng trước mặt tôi vẫn đang sống, đang cười, đang hiện diện. Chỉ cần như vậy là đủ. Tôi cũng nhận ra một mối liên hệ rất rõ. Người càng dễ bị tổn thương thì càng dễ sinh thù hận. Ai làm một việc nhỏ mà đã buồn rất lâu, thì khi gặp việc lớn, nỗi đau sẽ tăng lên gấp nhiều lần. Ngược lại, khi nhờ thiền mà bản ngã nhỏ lại, sự tự ái tan đi, tình thương lan rộng, ta không còn cảm giác bị đánh nữa. Ta hiểu. Và khi đã hiểu, rất khó để thù.

Phán xét không phải là bản chất tự nhiên của con người. Phán xét là thứ xã hội dạy ta, nhồi vào ta dưới dạng đúng sai, nên hay không nên. Rồi chính những khuôn mẫu đó lại khiến con người khổ tâm. Thiền thì ngược lại. Thiền là tạm dừng suy nghĩ, là bước ra khỏi dòng phán xét, là đưa tâm trở về trạng thái nguyên bản, giống như khi ta còn nhỏ, chưa bị đúng sai chi phối. Nhờ thiền, ánh mắt tôi lại có được sự không phán xét ấy.

Và khi không phán xét, tôi hiện diện hơn, bình an hơn, và bao dung hơn. Sự tha thứ lúc này không còn là một quyết định đạo đức, cũng không phải là một nỗ lực tinh thần. Nó chỉ đơn giản là hệ quả tự nhiên của một cái tâm đã đủ rộng, đủ an toàn, và đủ yêu thương.

**ra

Gửi cô gái đang đứng trước gươngCó những buổi tối, khi cô tắt điện thoại, không còn tin nhắn thả tim, không còn ai hỏi: ...
16/01/2026

Gửi cô gái đang đứng trước gương

Có những buổi tối, khi cô tắt điện thoại, không còn tin nhắn thả tim, không còn ai hỏi: “Em đang ở đâu thế?” cô có bao giờ đứng yên lại một chút không?
Không cần trả lời ai.
Chỉ cần trả lời chính mình.

Cô sinh ra ở một miền quê nghèo. Nghèo không có lỗi. Nhưng nghèo khiến người ta sợ. Sợ thua kém. Sợ bị coi thường. Sợ quay lại cái bếp rơm, cái sân đất, cái cảm giác “mình không là gì”.

Cô được trời cho một thân hình dễ nhìn.
Không phải để làm vũ khí. Nhưng đời đã dạy cô cách dùng nó như một chiếc chìa khóa.

Ban đầu, cô chỉ muốn thoát nghèo. Sau đó, cô muốn được công nhận. Rồi dần dần, cô muốn được ngưỡng mộ. Cô không xấu.
Cô chỉ lạc đường.

Mỗi lần đăng một tấm ảnh sang chảnh, cô có thấy tim mình đập nhanh hơn một chút không?
Không phải vì vui. Mà vì sợ… sợ ngày mai không còn gì để đăng.

Cô học cách nói năng trơn tru.
Cô tập dùng những từ nghe có vẻ “có học”.
Cô khoác lên mình một lớp áo giáo dục mà cô cũng không chắc mình đã mặc từ bao giờ.

Cô biết không?
Người ta không chê cô vì nghèo.
Người ta chỉ lặng lẽ rời đi khi nhận ra:
bên trong lớp son phấn kia, cô cũng đang mệt.

Cô đã quen với việc được nhìn.
Nhưng rất lâu rồi, không ai nhìn thấy cô.

Những người đàn ông đi qua đời cô, không phải vì cô xấu hay tốt, mà vì họ không thể ở lại với một người luôn phải diễn.

Diễn sang.
Diễn ổn.
Diễn rằng mình không cần ai.

Nhưng đêm xuống thì khác. Đêm không cần diễn.
Đêm chỉ hỏi một câu rất khẽ:
“Nếu ngày mai không còn ai trả tiền cho những bữa ăn đẹp đẽ này, "mày còn lại gì?” Cô à, thức tỉnh không phải là quay về làm người nghèo. Thức tỉnh là ngừng bán mình rẻ hơn giá trị thật. Nhan sắc của cô rồi sẽ nhạt. Ảo ảnh rồi sẽ tan. Nhưng nếu hôm nay cô kịp dừng lại, kịp sống tử tế, kịp xây một giá trị không cần ai nâng đỡ… thì sau này, cô sẽ không phải sợ ánh đèn tắt. Không ai bắt cô phải thánh thiện. Chỉ cần thật.
Thật với nỗi sợ của mình.
Thật với xuất thân của mình.
Thật với câu hỏi: “Mình muốn trở thành ai khi không còn ai nhìn?”

Đường về không xa.
Chỉ cần cô quay đầu.

Và nếu một ngày nào đó, cô sống bằng chính đôi tay, chính trí óc, chính giá trị của mình… thì lúc ấy, cô không cần tỏ ra sang nữa.
Bởi sự đàng hoàng luôn có một vẻ đẹp rất yên.

15/01/2026

CẤY MỠ MẶT XONG CÓ BỊ HÓP LẠI NHƯ FILLER KHÔNG?
👉 Xem clip để biết câu trả lời!
Với cấy mỡ nguyên bào tự thân LipoFace tại Phòng khám BS. Phạm Quang Hoạch, vật liệu sử dụng là mỡ tự thân đã qua sàng lọc, có khả năng tương thích sinh học cao với cơ thể.
✅ Không đơ cứng như filler
✅ Làm đầy tự nhiên, giải quyết đa khuyết điểm từ thiếu hụt thể tích đến trùng nhão, thiếu căng bóng
✅ An toàn, hiệu quả cao
✅ Hiệu quả duy trì lâu
Ứng dụng kỹ thuật cấy phân tầng đa lớp kết hợp nhiều phương pháp hiện đại nhằm gia tăng tỉ lệ mỡ sống, liệu trình mang lại hiệu quả an toàn – không sưng đau.
✅ 100% các ca cấy mỡ mặt - các bác sĩ trực tiếp thực hiện
✅ 24/7 đội ngũ CSKH đồng hành
✅ Chứng thực kết quả – không phát sinh chi phí
✅ Phác đồ cá nhân hóa theo từng tình trạng khách hàng
👉 Liên hệ với Phòng khám BS. HOẠCH ngay để được tư vấn!
----------------
𝐃𝐑. 𝐏𝐇𝐀̣𝐌 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐇𝐎𝐀̣𝐂𝐇







CÂU CHUYỆN CỦA MỘT CHỊ VIỆT KIỀU ĐÔNG ÂUVỀ VIỆT NAM… TRANH THỦ LÀM ĐẸPChị là Việt kiều Đông Âu.Mỗi năm chỉ về Việt Nam đ...
14/01/2026

CÂU CHUYỆN CỦA MỘT CHỊ VIỆT KIỀU ĐÔNG ÂU
VỀ VIỆT NAM… TRANH THỦ LÀM ĐẸP

Chị là Việt kiều Đông Âu.
Mỗi năm chỉ về Việt Nam được một lần, thời gian rất quý.

Trong quá trình tìm hiểu trên Facebook, chị biết đến Phạm Quang Hoạch.
Không quảng cáo ồn ào.
Không lời hứa “thần kỳ”.
Chỉ là những chia sẻ rất thẳng, rất thật về lão hoá và trẻ hoá khuôn mặt.

Và chị quyết định:
👉 đến bệnh viện, gặp trực tiếp bác sĩ để nghe tư vấn.

CUỘC GẶP GỠ CỦA HAI NGƯỜI XA LẠ

Buổi thăm khám diễn ra nhẹ nhàng và đúng nghĩa y khoa.

Tư vấn đúng – đủ, nói rõ cái được và cái không nên

Không chèo kéo thêm dịch vụ

Chi phí minh bạch, hợp lý

Phân tích rất kỹ vì sao khuôn mặt chị phù hợp cấy mỡ full face

Chị nói:

“Lần đầu tiên đi làm đẹp mà tôi thấy… nhẹ đầu như vậy.”

QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN – TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT

Từ khâu thiết kế vùng cho mỡ – vùng nhận mỡ,
đến gây tê nhẹ nhàng, gần như không đau,
mọi thao tác đều chậm rãi, tỉ mỉ.

Không vội.
Không làm cho xong.

Và khi nhìn gương mặt sau cấy mỡ, chị chỉ cười:
👉 gương mặt đầy đặn hơn, tươi hơn, nhưng vẫn là “chị của trước kia”.

SAU THỦ THUẬT – ĐIỀU KHIẾN CHỊ CẢM ĐỘNG

Không phải chỉ là kết quả đẹp thấy rõ.
Mà là sự dặn dò hậu phẫu rất chi tiết:

Chăm sóc thế nào cho mỡ ổn định

Khi nào cần theo dõi thêm

Điều gì nên tránh – điều gì không cần lo

Chị nói vui:

“Bác sĩ mà kỹ thế này thì bệnh nhân yên tâm lắm.”

TỪ XA LẠ THÀNH SỰ TRÂN QUÝ

Chẳng cần lời hoa mỹ.
Chỉ cần làm nghề tử tế.

Vậy là đủ để:
👉 hai con người ở hai phương trời
👉 trở nên gần gũi, thân thiện và trân quý nhau.

Với tôi, mỗi khách hàng như chị là một cái duyên đẹp của nghề.
Và đó cũng chính là điều tôi luôn gìn giữ trong từng ca điều trị.

PHÂN TÍCH LÃO HOÁ KHUÔN MẶT THEO TỪNG LỚP“Rất nhiều người nghĩ rằng lão hoá khuôn mặt chỉ là da nhăn.Nhưng thực tế, da c...
13/01/2026

PHÂN TÍCH LÃO HOÁ KHUÔN MẶT THEO TỪNG LỚP
“Rất nhiều người nghĩ rằng lão hoá khuôn mặt chỉ là da nhăn.
Nhưng thực tế, da chỉ là lớp cuối cùng biểu hiện ra bên ngoài.”
👉 Lão hoá khuôn mặt xảy ra đồng thời ở 4 lớp:
Thứ nhất – LÃO HOÁ DA
Da mỏng đi, giảm collagen, elastin → da chùng, nhăn, xỉn màu.
👉 Chỉ xử lý da thì chỉ đẹp bề mặt.
Thứ hai – LÃO HOÁ MỠ
Mỡ mặt teo – lệch – tụt xuống:
má hóp, thái dương lõm, rãnh mũi má sâu.
👉 Nếu không phục hồi mỡ, gương mặt sẽ mệt mỏi dù da còn đẹp.
Thứ ba – LÃO HOÁ CƠ & DÂY CHẰNG
Hệ thống treo yếu đi → mặt xệ, chảy, mất đường nét.
👉 Đây là lý do da căng bóng nhưng mặt vẫn già.
Thứ tư – LÃO HOÁ XƯƠNG
Xương tiêu dần theo tuổi → nền mặt sụp xuống từ gốc.
👉 Lúc này, chỉ làm da hay tiêm căng là không đủ.
🎯 VÌ SAO PHẢI PHỐI HỢP NHIỀU PHƯƠNG PHÁP?
Vì mỗi phương pháp chỉ tác động vào một hoặc vài lớp.
Cấy mỡ → phục hồi lớp mỡ, tái cấu trúc nền mặt
PRP → kích hoạt tái sinh mô, cải thiện chất da từ bên trong
BAP → nuôi dưỡng, cấp ẩm sinh học, duy trì độ trẻ lâu dài
👉 Khi can thiệp đúng lớp – đủ tầng – đúng thời điểm,
khuôn mặt trẻ lên tự nhiên và bền vững theo thời gian.
Tôi luôn nói với khách hàng:
“Trẻ hoá không phải che giấu lão hoá,
mà là sửa lại từng lớp đã già đi.”
— Phạm Quang Hoạch
📌 Đây chính là triết lý trẻ hoá Evarenew:
Hiểu đúng – làm đúng – trẻ đúng bản chất.

Address

61 Vũ Thạnh, Đống Đa
Hanoi
115490

Telephone

+84918064333

Website

https://khoahocvacuocsong.vn/bac-si-pham-quang-hoach-va-hanh-trinh-ton-tao-cai-dep-2625.html?fbclid=I

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when EvaRenew posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to EvaRenew:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram