23/05/2026
Bác sĩ Nguyễn Đình Quang khoa chấn thương chỉnh hình chia sẻ về bố của mình 🙏
Đã gần tròn 80 tuổi nhưng sáng nào tôi cũng thấy Cha luyện công đều đặn.
Cha tôi là một nhà giáo chuẩn mực ở trường và ở nhà cha là một người nghiêm khắc vì lo lắng cho gia đình. Trước đây cha người gầy gò vì hút thuốc, lúc về hưu đúng lúc phong trào rượu chè đang cao, ngày nào cũng có sẵn rượu trong máu. Cách đây gần 10 năm lúc đó Cha tôi bị Viêm cứng khớp vai không thể vận động hết tầm, tình trạng cánh cụp cánh xoè làm ông rất khó chịu. Tôi là Bs Chấn Thương Chỉnh Hình biết rằng tính trạng này không nguy hiểm nhưng khá là phiền phức vì lấy lại tầm vận động khớp vai và hết viêm khớp vai là rất lâu dài, có những người tập luyện trong vài năm. Và tôi biết " Bụt nhà không thiêng" nên hướng dẫn cha ra bệnh viện ở quê khám và tập vật lý trị liệu được hơn 1 tuần thì đau quá không chịu nổi. Khi đó cha mới chịu vào Sài Gòn với tôi, lúc mới vào tôi cho ông uống Celebrex trong những ngày đầu, và tôi hướng dẫn Tập 5 bài tập Pháp Luân Công. Hướng dẫn đọc sách và nghe bài giảng pháp tại Quảng Châu của Sư Phụ Lý. Trong tuần đầu theo thói quen ông xuống sân chung cư hút thuốc, nhưng khi hút thuốc ông không cảm thấy thơm ngon nữa thế là ông bỏ được thuốc lá ( ông đã hút thuốc liên tục trong 63 năm, có những ngày đi làm đồng hút thuốc không cần mang bật lửa mà điếu thuốc trên tay ông không ngừng cháy. Sau một tháng thì Khớp Vai của ông đã hoạt động lại như bình thường và trong thời gian đó thì ông không phải chịu đựng cơn đau như lúc vật lý trị liệu.
Còn về uống rượu thì khi về nhà ông theo thói quen uống vui cùng anh em, nhưng lại bị nhức đầu rồi bỏ không uống nữa. Sau này lâu lâu ống lại uống riệu lại hút thuốc nhưng rồi nhớ ra lại bỏ.
Sau một tháng ông về quê thì thân thể nhẹ nhà, không cảm giác bệnh tật... cái cảm giác thân thể nhẹ nhàng mà lâu rồi không có. Ông khoe với bạn bè rằng " Mình nỏ có bệnh tật chi các ông ạ".
Đã gần 10 năm ngày nào cha cũng kiên trì, tính tình cha cũng hài hoà vui vẻ không còn khắt khe, nghiêm khắc như trước.
Có những lần và cha có tranh cãi giữa người với người vì thấy bất kính với mình mà cha bực mình, sau cha chia sẽ là: "mình đã nóng lên không nhẫn được, không vượt qua quan đó". Dù không vượt qua nhưng điều đó làm con thấy tự hào về cha, dù không vượt qua nhưng đã nhận ra mình cần phải nhẫn. Kẻ Sĩ không phải là chiếm lý và hoan hỷ với thắng thua mà phải làm được nhẫn và xả không để nó trong tâm, đúng với cái lý từ nhỏ cha đã dạy🙏.
Bây giờ cha tôi đã có thể chất và tinh thần tốt, nhưng cũng phải kiên trì hàng ngày.
Pháp Luân Công là lớn nhất mà tôi đã mang lại cho Cha tôi. bật