16/03/2025
Mới hôm qua, tôi vừa có một chuyến bay từ Bangkok về Sài Gòn, và ngồi cạnh một người phụ nữ khiến tôi cảm thấy… bức bối suốt cả hành trình. Cô ấy là kiểu người mà tôi không bao giờ muốn gặp phải: chen lấn, cười to, nói chuyện ầm ĩ về những chuyện không đáng cười. Cô còn ngồi chỗ của tôi nữa, dù chỗ của cô cách đó ba hàng ghế, và bảo: “Ngồi ở đâu chả được.”
Cô khá béo, người chiếm cả không gian của tôi và hay vô tình va vào người tôi rồi lại cười hơ hơ, làm tôi cứ bực mình. Chưa kể cô hỏi tôi đủ thứ mà không quan tâm tôi có muốn giao tiếp hay không, rồi lại yêu cầu tôi đứng dậy để cô đi vệ sinh. Trong suốt chuyến bay, cô đi không dưới năm lần. Và cái dầu gió mùi nồng nặc mà cô xức nữa… Tôi chỉ mong sao chuyến bay này kết thúc càng nhanh càng tốt.
Nhưng rồi, một sự việc nhỏ thay đổi mọi thứ. Chuyến bay bị delay, và lúc máy bay tắt máy lạnh, tôi ngồi lại đó, cười cay đắng với sự chậm chạp của mọi thứ. Tôi quay sang cô, lúc ấy đang nhìn tôi, tôi nhìn lại. Cô cười:
“Xin lỗi nha, nãy giờ phiền quá chời.”
Và tôi bất giác mỉm cười lại:
“Không có đâu, đâu có gì phiền. Vui mà.”
Chẳng biết sao, tôi thấy cảm giác khó chịu biến mất. Thế là tôi bảo cô ra ngoài đi vệ sinh cho dễ, tôi sẽ vào giữa để cho cô chút không gian. Cô đồng ý.
Lúc này, tôi mới bắt đầu lắng nghe người bạn bên cạnh cô, một người phụ nữ thành đạt, đi khắp nơi trên thế giới, chia sẻ những câu chuyện du lịch, show Thúy Nga ở Las Vegas… Trong khi đó, người phụ nữ ngồi bên trái tôi – cô ấy rất khác biệt. Cô là một người nội trợ giản dị, chưa từng ra ngoài thế giới, cuộc sống chỉ quanh quẩn bên bếp núc và gia đình. Đôi chân cô thấp khớp, đi lại khó khăn, nhưng dù vậy, lúc nào cô cũng cười. Cô luôn lạc quan và vui vẻ, dù hoàn cảnh không cho phép cô sống theo cách mà xã hội hiện đại kỳ vọng.
Và rồi tôi nhận ra, cô ấy giống mẹ tôi. Mẹ tôi cũng như vậy, suốt đời hy sinh cho gia đình mà không có gì ngoài niềm hạnh phúc giản dị khi thấy chồng con vui vẻ. Mẹ tôi chưa bao giờ rời khỏi nhà đi du lịch, chẳng bao giờ xa gia đình quá một ngày, vì lo cho mọi thứ trong gia đình. Mẹ tôi đã làm đủ nghề để nuôi gia đình, từ thợ may, thợ bạc, đến khi ổn định với gánh bún.
Khi tôi nhìn người phụ nữ ngồi cạnh mình, tôi không còn cảm thấy khó chịu nữa. Tôi chỉ nghĩ đến mẹ mình, đến những người phụ nữ giống như mẹ tôi – những người luôn sống vì gia đình, và không có nhiều cơ hội để ra ngoài tìm hiểu thế giới. Nhưng có một điều mà họ có, đó là sự lạc quan và tình thương vô bờ bến dành cho người thân.
Và tôi chợt nhận ra một điều quan trọng. Nếu có một ngày mẹ tôi quyết định đi đâu đó, tôi mong rằng những người xung quanh sẽ không đánh giá mẹ tôi. Tôi hy vọng họ sẽ hiểu, sẽ kiên nhẫn và bao dung với mẹ như tôi đã học được từ người phụ nữ ngồi cạnh tôi trên chuyến bay này.
Chuyến bay đó khiến tôi nhận ra một điều rất quan trọng: không phải ai cũng có cơ hội để khám phá thế giới, nhưng họ luôn có cả một thế giới riêng trong gia đình mình. Vì vậy, thay vì phán xét hay khó chịu, tôi sẽ kiên nhẫn và bao dung với những người giống như họ. Vì sau cùng, tôi chỉ mong rằng sẽ có ai đó như vậy với mẹ tôi nếu một ngày bà quyết định bước ra khỏi cái bếp quen thuộc, đi tìm một chút niềm vui cho riêng mình.