Lina Healing

Lina Healing Thức tỉnh tâm linh – Hành trình trở về
Training Reiki...& Reiki Healing
Coaching life (Tarot, Number energy), Yoga Healing, Chuông xoay trị liệu.

Sản phẩm: Xô thơm( Sage), Nước thanh tẩy RC, Con lắc cảm xạ, vòng đá phong thủy và một số sản phẩm khác!.... "Gửi bạn búp hoa sen
Người bạn đường tri kỷ
Tôi xin gửi tặng bạn
Bậc giác ngộ tương lai!"

"Mikao Usui "

Phụ nữ càng mạnh mẽ…càng dễ yêu nhầm đàn ông ái kỷ.Nghe nghịch lý, nhưng đó là một vòng xoáy rất thật, và rất tàn nhẫn.V...
02/02/2026

Phụ nữ càng mạnh mẽ…càng dễ yêu nhầm đàn ông ái kỷ.
Nghe nghịch lý, nhưng đó là một vòng xoáy rất thật, và rất tàn nhẫn.

Vì phụ nữ mạnh mẽ đã quen với việc tự gồng.
Quen tự lo. Quen tự đứng dậy. Quen tự nuốt nước mắt vào trong để vẫn “ổn” trước mặt người khác.
Họ giỏi chịu đựng, giỏi vượt qua, giỏi tự chữa lành… nên khi gặp một người đàn ông ban đầu có vẻ thấu hiểu, biết lắng nghe, biết quan tâm, họ bỗng thả lỏng một chút.
Họ nghĩ: “Cuối cùng… cũng có người để mình dựa vào.”

Nhưng họ không biết, đàn ông ái kỷ lại mang mặt nạ của một “mẫu đàn ông dịu dàng”.
Họ đến với sự ngọt ngào đúng lúc, sự tử tế đúng chỗ, những lời nói khiến bạn tin rằng mình đặc biệt.
Rồi từ từ, họ cởi từng mảnh áo giáp của bạn xuống, không phải để yêu bạn hơn… mà khiến bạn yếu đi hơn.
Để rồi khi bạn trần trụi, mong manh, họ dễ điều khiển bạn bằng một thứ rất quen: cảm giác tội lỗi

Họ không thật sự yêu sự mạnh mẽ của bạn.
Họ thèm cảm giác bạn mềm ra vì họ.
Họ muốn bạn nghi ngờ chính mình.
Muốn bạn lùi lại, nhún nhường, xin lỗi, tha thứ, chịu đựng như một phản xạ.

Mỗi lần bạn nhịn, họ coi đó là quyền lực.
Mỗi lần bạn khóc, họ coi đó là bằng chứng rằng bạn “phụ thuộc”.
Mỗi lần bạn quay lại, họ coi đó là một đặc quyền mới.

Và điều nguy hiểm nhất là: phụ nữ mạnh mẽ khi yêu thường rất… lì.
Họ không biết cách “buông” sớm.
Họ cố sửa mình.
Cố hiểu người kia.
Cố làm cho mối quan hệ bớt độc hại bằng chính nội lực của họ.
Họ tưởng chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ bao dung, đủ trưởng thành… thì mọi thứ sẽ ổn.

Nhưng bạn không thể chữa lành một mối quan hệ với một người không bao giờ chịu trách nhiệm với những sai lầm của mình.
Bạn không thể xây bình yên với một người chỉ giỏi thắng thua trong cảm xúc.
Và bạn không thể yêu thay phần nhân cách của họ.

Rồi cuối cùng… người phụ nữ mạnh mẽ ngày nào cũng có thể trở thành người luôn mỉm cười khi đau, luôn im lặng khi buồn, luôn tự bào chữa cho nỗi tổn thương của mình.
Không phải vì cô ấy yếu đi.
Mà vì cô ấy đã yêu và đã cố gắng chịu đựng quá lâu.

ST kent Tran

Có những nỗi lo vốn không thuộc về mình, nhưng ta vẫn giữ trong lòng như một thói quen. Ban đầu chỉ là quan tâm, sau dần...
31/01/2026

Có những nỗi lo vốn không thuộc về mình, nhưng ta vẫn giữ trong lòng như một thói quen. Ban đầu chỉ là quan tâm, sau dần trở thành gánh nặng lúc nào không hay. Ta nghĩ mình đang yêu thương, đang trách nhiệm, nhưng đôi khi lại chỉ đang ôm vào tim quá nhiều điều vượt ngoài phần của mình.

Trái tim cũng như một ngôi nhà — nếu chứa quá nhiều bận tâm, nhất là những bận tâm không thuộc về mình, thì bình yên sẽ không còn chỗ để ở lại. Sự mệt mỏi không đến từ cuộc đời quá nặng, mà đến từ việc ta giữ quá nhiều điều không cần giữ.

Học cách đặt xuống không phải là vô tâm.
Đó là hiểu giới hạn của mình, và tôn trọng sự bình yên của chính mình.

Khi ta thôi mang những điều không thuộc về mình, trái tim sẽ nhẹ đi.
Và bình yên — thật ra chưa từng rời xa — chỉ là đang chờ ta dọn chỗ để quay về.

Khi trong lòng bình yên, những điều ta buông cũng trở nên nhẹ nhõm.
Không còn là rời bỏ trong tiếc nuối, mà là đặt xuống trong thấu hiểu.

Buông không phải vì hết thương, mà vì hiểu điều gì nên giữ, điều gì nên rời.

Khi tâm an, ta không buông bằng đau lòng,
ta buông bằng sự trưởng thành.

Và rồi nhận ra:
nhẹ nhõm không đến từ việc mất đi, mà từ việc không còn níu giữ điều khiến mình nặng lòng.

Một vấn đề cứ lặp đi lặp lại với nhiều người nếu không nhận diện rõ ….
25/01/2026

Một vấn đề cứ lặp đi lặp lại với nhiều người nếu không nhận diện rõ ….

Dục không phải là kẻ thù của tâm linh; chính việc sợ hãi dục mới là kẻ thù.Có một sự hiểu lầm đã ăn sâu trong nhiều thế ...
21/01/2026

Dục không phải là kẻ thù của tâm linh; chính việc sợ hãi dục mới là kẻ thù.

Có một sự hiểu lầm đã ăn sâu trong nhiều thế hệ tu hành và cả những người tự nhận là đi tìm đời sống tinh thần rằng dục là thứ phải tiêu diệt, phải khắc chế, phải đoạn trừ thì tâm linh mới có thể nảy nở. Từ hiểu lầm này, một cuộc chiến ngấm ngầm được khởi động bên trong con người, cuộc chiến giữa cái được gọi là linh thiêng và cái bị gán nhãn là thấp hèn. Nhưng chính cuộc chiến ấy mới là điều làm tâm linh khô cạn, méo mó và đầy giả tạo.

Dục tự nó không xấu. Nó là một dòng năng lượng. Nó là biểu hiện của sự sống đang muốn tiếp tục chính nó, muốn nếm trải, muốn chạm, muốn hòa nhập. Khi một bông hoa nở ra, nó cũng mang dục của thiên nhiên: muốn lan hương, muốn được ong bướm tìm đến, muốn sinh sôi. Khi mặt trời mọc, nó cũng mang một “dục” rất vô tư: muốn chiếu sáng. Chỉ khi dục đi qua cái tôi, qua bản ngã, qua sự đồng nhất hóa “tôi là người ham muốn này”, nó mới bị bóp méo thành tham, thành lệ thuộc, thành chiếm hữu.

Tâm linh không phải là con đường chống lại sự sống. Tâm linh đích thực là con đường hiểu sâu sự sống. Nếu dục là một phần của sự sống, thì phủ nhận dục chính là phủ nhận một phần của chính mình. Và điều bị phủ nhận không bao giờ biến mất; nó chỉ lẩn sâu xuống tầng vô thức, chờ ngày bộc phát trong những hình thức méo mó hơn: ám ảnh, đạo đức giả, dồn nén bệnh hoạn, hoặc những cơn bùng nổ ngoài kiểm soát.

Chính nỗi sợ dục mới là thứ nguy hiểm. Sợ nghĩa là không hiểu. Sợ nghĩa là chống cự. Sợ nghĩa là tạo khoảng cách với trải nghiệm trực tiếp của thân và tâm. Khi con người sợ dục, họ bắt đầu dựng lên những câu chuyện đạo đức, những lý tưởng thanh cao để trấn áp một năng lượng mà họ không đủ tỉnh táo để nhìn thẳng. Nhưng năng lượng không biến mất vì những lời hứa hẹn hay những giáo điều; nó chỉ bị nén lại. Và cái bị nén thì luôn tìm lối thoát.

Nhiều người nhầm lẫn giữa chuyển hóa và đàn áp. Đàn áp là đóng cửa, là trốn tránh, là giả vờ rằng mình đã vượt qua. Chuyển hóa là mở cửa, là thấy tận gốc, là cho phép năng lượng đó được nhận biết trong ánh sáng tỉnh thức. Khi dục được nhìn thấy trọn vẹn, không phán xét, không chạy theo, không xua đuổi, nó bắt đầu thay đổi bản chất. Nó trở nên tinh tế hơn, mềm hơn, rộng hơn. Từ dục thân xác, nó có thể chuyển thành dục sống trọn vẹn, dục sáng tạo, dục yêu thương, dục kết nối sâu sắc với tồn tại.

Vấn đề không nằm ở dục, mà nằm ở sự đồng nhất. Khi một người nói “tôi là dục”, “tôi phải có nó thì tôi mới tồn tại”, lúc đó họ bị trói buộc. Nhưng khi dục chỉ được thấy như một hiện tượng sinh khởi trong thân-tâm, giống như một đám mây đi ngang bầu trời, thì nó mất dần quyền lực. Không cần tiêu diệt đám mây; chỉ cần thấy rõ rằng mình không phải là đám mây.

Tâm linh không đòi hỏi bạn phải trở nên vô dục; tâm linh mời gọi bạn trở nên tự do. Tự do nghĩa là có khả năng ở cùng dục mà không bị kéo đi. Có khả năng cảm nhận mà không mất mình. Có khả năng yêu mà không chiếm hữu. Có khả năng hưởng thụ mà không nghiện ngập. Đây không phải là kết quả của kỷ luật sắt thép, mà là hoa trái của hiểu biết.

Sợ dục thường đi kèm với sợ thân thể. Thân bị xem như thứ thấp kém, cần được kiểm soát, cần bị nghi ngờ. Nhưng thân chính là cánh cửa đầu tiên của tỉnh thức. Không có thân, không có cảm thọ; không có cảm thọ, không có nhận biết trực tiếp. Khi quay lưng lại với thân, người tu quay lưng lại với nền tảng của chính mình. Và từ đó, tâm linh trở thành một trò chơi của khái niệm, của ý niệm cao siêu nhưng rỗng ruột.

Trong nhiều truyền thống, dục bị gắn với tội lỗi, với sa đọa. Nhưng tội lỗi chỉ tồn tại trong một hệ thống phán xét. Tồn tại thì không phán xét. Cây không thấy tội khi ra trái; sông không thấy lỗi khi chảy. Chỉ có con người với bản ngã và sợ hãi mới bịa ra khái niệm tội lỗi để tự trói mình. Khi dục bị đóng khung là tội, con người vừa sợ nó, vừa bị nó ám ảnh. Và chính sự ám ảnh ấy mới giữ họ trong vòng luẩn quẩn.

Một người thực sự tỉnh thức không cần chứng minh sự thanh tịnh của mình. Họ không cần chối bỏ dục, cũng không cần phô diễn việc “đã vượt qua”. Sự tự nhiên của họ chính là bằng chứng. Trong họ, dục có thể đến và đi như hơi thở, không để lại dấu vết của xung đột. Họ không chiến đấu với bóng tối; họ mang ánh sáng đến.

Tâm linh trưởng thành không phải là khước từ khoái lạc, mà là không đánh mất mình trong khoái lạc. Không phải là cắt lìa cảm xúc, mà là ở trọn vẹn với cảm xúc mà không bị nhấn chìm. Không phải là làm cho đời sống trở nên khô cứng, mà là làm cho nó trong trẻo và sâu sắc hơn.

Khi dục được hiểu, nó không còn kéo ta xuống. Trái lại, nó trở thành nhiên liệu cho tỉnh thức. Năng lượng từng làm ta mê mờ, nếu được soi rọi, sẽ trở thành năng lượng của hiện diện. Năng lượng từng khiến ta chạy trốn hiện tại, khi được ôm trọn, sẽ neo ta sâu hơn vào khoảnh khắc này. Đây là nghịch lý mà chỉ người dám nhìn thẳng mới thấy: không phải trốn khỏi dục để giải thoát, mà là đi xuyên qua nó bằng nhận biết.

Sợ hãi dục thường bắt nguồn từ sợ mất kiểm soát. Nhưng chính nhu cầu kiểm soát mới là nguồn gốc của khổ đau. Cuộc sống không thể bị kiểm soát mà chỉ có thể được sống. Khi ta buông ý định kiểm soát, ta bắt đầu học cách tin tưởng. Tin tưởng thân thể, tin tưởng dòng chảy, tin tưởng rằng nhận biết đủ sâu sẽ tự biết dừng lại đúng chỗ.

Một nền tâm linh dựa trên sợ hãi sẽ sinh ra những con người căng thẳng, khép kín và phán xét. Một nền tâm linh dựa trên hiểu biết sẽ sinh ra những con người mềm mại, bao dung và tự do. Hai con đường ấy khác nhau từ gốc. Và sự khác biệt bắt đầu ngay ở cách ta nhìn dục như kẻ thù hay như người thầy.

Dục có thể dạy ta rất nhiều. Nó cho ta thấy nơi nào ta còn thiếu thốn, nơi nào ta còn tìm kiếm bên ngoài, nơi nào ta còn đồng nhất với thân tâm. Nếu biết lắng nghe, dục trở thành chiếc gương trung thực. Nó không lừa ta; nó chỉ phơi bày. Và chính sự phơi bày ấy, nếu được đón nhận bằng tỉnh thức, sẽ mở ra cánh cửa của trưởng thành nội tâm.

Khi không còn sợ dục, con người thôi giả vờ. Họ sống thật hơn, khiêm tốn hơn, và cũng sâu sắc hơn. Họ không cần đóng vai thánh nhân, cũng không cần chìm đắm trong bản năng. Họ đứng ở giữa nơi tỉnh thức gặp đời sống. Ở đó, tâm linh không còn là lý tưởng xa xôi mà trở thành chất liệu sống động trong từng khoảnh khắc rất người.

Dục không phá hủy tâm linh; chính sự chia cắt nội tâm mới làm điều đó. Khi ta chia mình thành cao và thấp, thiêng và tục, chấp nhận và loại trừ, ta đã tự xé mình ra. Tâm linh chân thật là sự toàn vẹn. Và toàn vẹn chỉ xuất hiện khi ta đủ can đảm để không sợ hãi chính năng lượng sống đang chảy qua mình.

Khi ấy, dục không còn là vấn đề. Nó chỉ là một làn sóng trong đại dương tỉnh thức. Và đại dương thì chưa bao giờ sợ sóng.

-Roshi-

Người tỉnh thức không được yêu quý nhiều như bạn nghĩ.Họ không phải ánh sáng dịu dàng để ai cũng muốn lại gần.Ngược lại,...
20/01/2026

Người tỉnh thức không được yêu quý nhiều như bạn nghĩ.
Họ không phải ánh sáng dịu dàng để ai cũng muốn lại gần.

Ngược lại, sự tỉnh của họ khiến người khác khó chịu,
vì họ không còn phản ứng theo những khuôn mẫu cũ.

Họ không đồng tình để giữ hòa khí.
Không lắng nghe để làm người tốt.
Không gật đầu với những cuộc trò chuyện đang lệch khỏi sự thật.

Họ giữ trục sống —
không để chứng minh điều gì,
mà vì họ không còn cách nào khác để sống.

Trường năng lượng ghi nhận một điều rất rõ:
càng tỉnh, càng ít được đám đông chào đón.

Vì người tỉnh không diễn cho tròn vai.
Họ không chạy theo nhịp sống của số đông.
Không nói để lấy lòng.
Không im để tránh mất lòng.
Và cũng không khoác lên mình hình ảnh tử tế nếu bên trong không thật.

Những người quen sống bằng sự dễ chịu sẽ thấy họ khô khan.
Những người ngại đối diện sự thật sẽ thấy họ bất thường.
Những người còn muốn kiểm soát sẽ thấy họ khó hiểu và khó gần.

Càng thật bao nhiêu,
càng làm lộ ra sự giả bấy nhiêu.

Người tỉnh không tấn công ai.
Nhưng sự hiện diện của họ vô tình soi chiếu những phần chưa chỉnh của người đối diện.

Họ không phán xét,
nhưng sự bình thản của họ làm người khác nhận ra mình đang gồng.

Họ không thuyết giảng,
nhưng sự rõ ràng của họ khiến người khác bối rối với chính mình.

Và vì thế, họ bị ghét.
Bị xa lánh.
Bị hiểu sai.
Bị gán nhãn lạnh lùng, cao ngạo, tách biệt.

Nhưng họ không bận tâm.
Không phải vì kiêu,
mà vì họ đã đi qua nhu cầu được công nhận từ bên ngoài.

Sự tỉnh thức không dẫn tới sự nổi tiếng.
Nó dẫn tới sự tách mình khỏi nhiễu loạn.
Không phải để cô lập,
mà để không còn bị kéo lệch khỏi trục thật.

Họ chọn đứng một mình khi cần.
Chọn im lặng khi cần.
Chọn rút lui khi cần.

Không phải vì họ không quan tâm,
mà vì họ không còn muốn giữ những kết nối được xây trên sự không thật.

Họ yêu sâu nhưng không dính.
Quan tâm nhưng không kiểm soát.
Có mặt nhưng không chứng tỏ.

Chính sự dứt khoát này làm người chưa sẵn sàng thấy khó tiếp nhận.

Người tỉnh bị ghét
vì họ không còn hợp với những vai diễn quen thuộc.
Không còn hợp với trò chơi xin – cho, đúng – sai, đáng thương – đáng ghét.

Họ rút khỏi vở kịch chung mà đám đông đang diễn.
Và khi một người rút vai,
toàn bộ cấu trúc cũ bắt đầu xô lệch.

Ai còn say vai diễn sẽ thấy họ nguy hiểm.
Nhưng ai đang bắt đầu tỉnh
sẽ thấy họ là một mốc neo.

Không cần nổi bật.
Không cần nói nhiều.

Chỉ cần sống đúng,
sống rõ,
sống đủ —
là đã âm thầm thay đổi cả một trường năng lượng.

ST
Hành Trình Trở Về
Celina Van Nguyen

“Từ bi không phải là dung túng, từ bi là chấm dứt ảo tưởng . Để cho hỗn loạn tiếp diễn nhân danh tình yêu thì không phải...
13/01/2026

“Từ bi không phải là dung túng, từ bi là chấm dứt ảo tưởng .
Để cho hỗn loạn tiếp diễn nhân danh tình yêu thì không phải là yêu “

“Kiểm soát có thể tạo ra sự vâng lời,nhưng không bao giờ tạo ra tình yêu.”“Quyền lực có thể làm người khác im lặng,nhưng...
08/01/2026

“Kiểm soát có thể tạo ra sự vâng lời,
nhưng không bao giờ tạo ra tình yêu.”

“Quyền lực có thể làm người khác im lặng,
nhưng chỉ có tử tế mới mở được trái tim.”

“Yêu thương là trao tự do, không phải đặt xiềng xích lên người khác.”

Ajahn Brahm

99% Hôn Nhân Chỉ Là Mại Dâm Được Hợp Pháp HóaTheo tôi, trong một trăm cuộc hôn nhân, chín mươi chín cuộc hôn nhân chỉ là...
07/01/2026

99% Hôn Nhân Chỉ Là Mại Dâm Được Hợp Pháp Hóa

Theo tôi, trong một trăm cuộc hôn nhân, chín mươi chín cuộc hôn nhân chỉ là mại dâm được cấp phép. Chúng không phải là hôn nhân. Hôn nhân chỉ thực sự là hôn nhân khi nó nảy sinh từ tình yêu. Hợp pháp hay bất hợp pháp không quan trọng. Điều thực sự quan trọng là tình yêu.

Nếu tình yêu tồn tại giữa hai người, đó là điều may mắn. Nếu không có tình yêu giữa hai người, thì tất cả luật lệ của các ngươi cộng lại cũng không thể hàn gắn được họ. Khi đó, họ sống tách biệt, sống xa cách, sống trong xung đột, sống trong chiến tranh. Và họ gây ra đủ thứ rắc rối cho nhau. Họ đối xử tệ bạc với nhau, cằn nhằn nhau, chiếm hữu nhau, bạo lực, áp bức, độc đoán, chuyên quyền.

- Osho

Khi người lớn xem con là “động lực sống duy nhất”Khi một người cha/mẹ nói (hoặc sống trong tâm thế): • “Không có con, tô...
04/01/2026

Khi người lớn xem con là “động lực sống duy nhất”

Khi một người cha/mẹ nói (hoặc sống trong tâm thế):
• “Không có con, tôi không sống nổi”
• “Con là tất cả của đời tôi”
• “Tôi không thể để con rời khỏi vòng tay tôi được, như vậy đời con hư mất”.

… thì dù không cố ý, họ đã đặt lên vai đứa trẻ một gánh nặng vượt quá vai trò của một đứa trẻ.

👉 Lúc này, trật tự tự nhiên bị đảo ngược:
• Lẽ ra cha mẹ là điểm tựa
• Nhưng thực tế, đứa trẻ lại trở thành chỗ dựa tinh thần cho cha mẹ

Điều nguy hiểm nằm ở chỗ rất khó nhận ra
Vì bề ngoài, nó trông giống như:
• Sự hy sinh
• Tình yêu lớn
• Sự gắn bó sâu sắc

Nhưng bên trong, đứa trẻ đang âm thầm gánh:
• Trách nhiệm giữ cho cha/mẹ “ổn”
• Nỗi sợ: “Nếu mình rời đi, cha/mẹ sẽ sụp đổ”
• Cảm giác có lỗi khi muốn sống cuộc đời của riêng mình
Đó là áp lực tâm lý thầm lặng, rất khó gọi tên.

Đứa trẻ trong hoàn cảnh này thường lớn lên như thế nào?

Rất nhiều người trưởng thành mang theo những dấu vết sau:
• Luôn sống vì người khác, khó đặt nhu cầu bản thân
• Sợ rời bỏ, sợ làm người khác đau
• Dễ bước vào các mối quan hệ lệ thuộc
• Hoặc ngược lại: tách cảm xúc, né tránh gắn bó

Không phải vì họ không yêu cha mẹ.
Mà vì họ đã yêu quá sớm, quá nhiều, và quá trách nhiệm.

Giành con bên cạnh “cho bằng được” có phải là yêu?

Nếu:
• Việc giữ con bên cạnh xuất phát từ nỗi sợ trống rỗng
• Từ cảm giác không chịu nổi khi thiếu con
• Từ việc con trở thành nguồn sống duy nhất

Thì đó không còn là tình yêu trưởng thành,
mà là sự gắn bó lệ thuộc được khoác áo tình yêu.

Yêu con là:
• Muốn con an toàn cả tâm lý và thể chất
• Muốn con được là chính nó
• Và chấp nhận rằng con không sinh ra để cứu rỗi cuộc đời mình

Một sự thật khó nghe nhưng rất cần nói

Con không có nghĩa vụ phải làm lý do để cha mẹ tồn tại.

Cha mẹ có trách nhiệm:
• Chữa lành nỗi đau của chính mình
• Tìm lại ý nghĩa sống từ người lớn, công việc, cộng đồng, nội lực
• Chứ không phải từ một đứa trẻ chưa đủ khả năng gánh vác

Vậy đâu là ranh giới lành mạnh?
• Con là nguồn động viên, không phải nguồn sống duy nhất
• Con được yêu, nhưng không bị giữ lại vì nỗi sợ của người lớn
• Cha mẹ đau – nhưng không trút lên con
• Con được tự do lớn lên, tách ra, sống đời mình
Đó mới là tình yêu nuôi dưỡng, không phải ràng buộc.

Khi đứa trẻ trở thành lý do để người lớn sống tiếp, thì đứa trẻ đã phải gánh một vai trò mà nó chưa bao giờ được sinh ra để mang.

Hành Trình Trở Về
Celina Van Nguyen

KHI NGƯỜI TRẦM CẢM YÊU Có một điều rất lạ mà người đang trầm cảm trong tình yêu thường không dám nói ra: càng yêu, càng ...
03/01/2026

KHI NGƯỜI TRẦM CẢM YÊU

Có một điều rất lạ mà người đang trầm cảm trong tình yêu thường không dám nói ra: càng yêu, càng dễ làm đau. Càng cần, càng dễ đẩy xa. Càng sợ mất, càng vô thức tạo ra khoảng cách như thể chính mình đang dọn đường cho một cuộc chia tay.

Bạn không ghét họ. Bạn cũng không hết yêu. Thậm chí, có thể người ấy là điều đẹp nhất bạn từng có. Nhưng có những ngày, chỉ một tin nhắn “Em ổn không?” cũng khiến bạn thấy nghẹn. Một lời quan tâm cũng khiến bạn bực bội. Một cái ôm cũng khiến bạn muốn né. Và rồi bạn làm điều mà sau đó chính bạn cũng không hiểu nổi: lạnh đi, im lặng, biến mất, nói những câu sắc như dao, hoặc giả vờ “không cần ai”.

Khi mọi thứ qua đi, bạn lại ngồi một mình, ôm ngực, tự trách: “Sao mình tệ thế?” “Sao mình cứ phá hỏng?” “Sao mình không biết giữ người ta?”

Nếu bạn từng như vậy, bài này có thể đang viết cho bạn.

Trầm cảm trong tình yêu không chỉ là buồn vì chuyện tình cảm. Nó là một trạng thái mà tâm trí và hệ thần kinh rơi vào chế độ sinh tồn. Khi đó, điều bạn làm không phải lúc nào cũng là điều bạn muốn. Bạn không còn phản ứng bằng trái tim như trước. Bạn phản ứng bằng sự phòng vệ.

Trong trầm cảm, não thường bị kẹt trong một cách nhìn rất tối: mình không đủ tốt, mình sẽ bị bỏ rơi, mình chỉ là gánh nặng, cuối cùng cũng mất thôi. Những niềm tin ấy không cần có bằng chứng rõ ràng để tồn tại. Nó giống một lớp kính màu xám đặt lên mọi thứ. Dù người ấy có yêu bạn đến đâu, bạn vẫn dễ nghe thành: “Rồi họ cũng mệt thôi.” Dù người ấy có ở lại, bạn vẫn thấy lo: “Họ ở lại vì thương hại chăng?” Dù người ấy cố hiểu, bạn vẫn nghĩ: “Mình không đáng để ai phải chịu như vậy.”

Và từ những suy nghĩ đó, một nhu cầu rất sâu xuất hiện: tự bảo vệ mình khỏi đau.

Nhưng trớ trêu là, cách tự bảo vệ của trầm cảm thường là đẩy người ta ra.

Bạn đẩy họ ra để khỏi bị bỏ rơi. Nghe vô lý, nhưng đây là cơ chế rất phổ biến. Nếu bạn chủ động tạo khoảng cách, bạn sẽ cảm thấy mình “kiểm soát” được chuyện mất mát. Nếu bạn làm họ chán, rời đi, bạn sẽ không phải chờ đến ngày họ tự rời. Nếu bạn rút lui trước, bạn sẽ không phải trải qua khoảnh khắc bị từ chối.

Nó giống như việc bạn tự đóng cửa sổ trước khi gió bão kịp thổi vào. Cửa đóng rồi, bạn an toàn hơn. Nhưng cũng đồng thời, bạn ở trong phòng tối—một mình.

Có một cơ chế khác cũng rất đau: bạn sợ trở thành gánh nặng. Khi trầm cảm kéo dài, bạn không còn năng lượng để yêu “đẹp” như trước. Bạn không còn lãng mạn, không còn vui vẻ, không còn nhiệt tình. Bạn thấy mình như phiên bản xấu xí của chính mình. Và bạn nghĩ: “Người ấy xứng đáng với một người tốt hơn.” Thế là bạn rút lui, không phải vì hết yêu, mà vì yêu kiểu hy sinh sai cách: hy sinh mình, hy sinh mối quan hệ, để người ấy “đỡ khổ”.

Nhưng sự thật là: người yêu bạn không cần bạn hoàn hảo. Họ cần bạn thật. Vấn đề là trầm cảm làm bạn tin rằng “thật” sẽ khiến người ta bỏ chạy.

Rồi còn một lý do nữa rất đời thường: trầm cảm làm bạn dễ cáu, dễ nhạy cảm, dễ hiểu lầm. Khi hệ thần kinh quá tải, mọi kích thích nhỏ cũng trở nên quá lớn. Một câu nói bình thường nghe thành trách móc. Một im lặng ngắn nghe thành lạnh nhạt. Một lịch bận nghe thành không ưu tiên. Bạn không cố tình suy diễn. Chỉ là cơ thể đang ở trạng thái cảnh giác, như một con mèo bị giật mình nhiều lần. Nó không chờ xem người ta định vuốt ve hay làm đau. Nó bật móng trước.

Thế là những cuộc cãi nhau bắt đầu từ điều rất nhỏ. Và sau mỗi lần như vậy, bạn lại ngập trong tội lỗi. Tội lỗi không làm bạn dịu hơn. Nó làm bạn co lại. Và khi co lại, bạn lại càng khó mở lòng. Vòng lặp cứ thế xoay.

Bạn cũng có thể đang bị kéo vào một kiểu thử thách tình yêu: “Nếu họ yêu mình, họ sẽ ở lại dù mình tệ thế này.” Bạn không nói ra, nhưng vô thức bạn tạo ra những tình huống để kiểm tra. Bạn im lặng để xem họ có tìm không. Bạn lạnh lùng để xem họ có cố không. Bạn nói lời tổn thương để xem họ có bỏ đi không.

Nhưng những bài kiểm tra đó giống như đốt một cây cầu để xem người kia có bơi qua được không. Có người bơi được, nhưng kiệt sức. Có người không bơi, không phải vì không yêu, mà vì họ cũng là con người.

Đi sâu hơn nữa, trầm cảm trong tình yêu đôi khi kích hoạt vết thương cũ. Một lần bị bỏ rơi ngày xưa, một mối quan hệ cũ từng phản bội, những năm tháng bạn phải tự lo tự lớn… tất cả tạo ra một niềm tin nằm sâu: “Mình không an toàn khi cần ai đó.” Khi bạn yêu thật, bạn chạm vào vùng dễ tổn thương nhất. Và trầm cảm, như một người gác cổng lo lắng, sẽ nói: “Đừng để họ vào gần quá. Nguy hiểm.”

Vậy bạn phải làm sao, khi chính bạn đang đẩy người mình yêu ra xa?

Điều đầu tiên là ngừng kết án bản thân là “xấu”. Bạn không xấu. Bạn đang đau, và bạn đang phòng vệ bằng cách bạn biết. Cái bạn cần là học một cách phòng vệ khác—ít phá hơn, ít cô đơn hơn.

Bạn có thể bắt đầu bằng việc gọi đúng tên trạng thái của mình. Không phải “em hết yêu”, mà là “em đang trầm và em dễ bị quá tải”. Không phải “anh không cần ai”, mà là “anh đang sợ mình trở thành gánh nặng”. Chỉ cần đổi một câu thôi, không khí đã khác. Vì người kia không còn nghe bạn như đang từ chối họ. Họ nghe bạn như một con người đang cầu cứu.

Nếu bạn đủ an toàn để nói, hãy thử một câu thật đơn giản: “Dạo này em dễ cáu và dễ thu mình, không phải vì em không yêu. Em đang mệt và em không muốn làm anh/ em đau.” Câu nói đó không giải quyết tất cả, nhưng nó mở một cánh cửa: cửa của sự thật.

Bạn cũng có thể đặt ra những “tín hiệu” nhỏ. Ví dụ: khi bạn quá tải, bạn chỉ cần nhắn một câu ngắn “Em cần yên một chút, nhưng em vẫn ở đây.” Để người kia không rơi vào hoang mang. Và để bạn không phải biến mất hoàn toàn.

Quan trọng không kém là nhìn lại nhu cầu thật của mình. Khi bạn lạnh lùng, có thể bạn đang cần được ôm. Khi bạn im lặng, có thể bạn đang cần được hiểu. Khi bạn cáu, có thể bạn đang sợ. Khi bạn đẩy ra, có thể bạn đang cầu xin: “Đừng bỏ mình.”

Tình yêu không phải lúc nào cũng là nắm chặt. Đôi khi, tình yêu là học cách ở lại mà không làm đau nhau. Và trầm cảm khiến điều đó khó hơn, nhưng không phải không thể.

Nếu bạn nhận ra mình liên tục rơi vào vòng lặp đẩy–kéo, đau–tự trách, yêu–né tránh, hãy cân nhắc tìm đến chuyên gia tâm lý. Không phải để “sửa” bạn, mà để bạn hiểu cơ chế phòng vệ của mình, hiểu vết thương cũ đang kích hoạt, và học cách kết nối an toàn hơn. Đó là một món quà cho bạn và cho người bạn yêu.

Có thể hôm nay bạn chưa đủ sức để làm mọi thứ đúng. Nhưng bạn có thể làm một điều nhỏ: thay vì đẩy người ấy ra bằng im lặng, hãy thử nói thật một câu. Và thay vì đẩy chính mình ra bằng tự trách, hãy thử đặt tay lên ngực và thừa nhận: “Mình đang đau. Mình đang sợ. Mình vẫn yêu.”

Bạn không phá hoỏng vì bạn không biết yêu. Bạn đang vật lộn vì bạn yêu quá nhiều, nhưng lại sợ đau quá sâu. Và chính ở điểm đó, bạn xứng đáng được nâng đỡ—để tình yêu không còn là nơi bạn phải tự làm mình cô đơn.

Yêu mình, yêu người, vô cùng, vô điều kiện
From fb Giác Minh

NGHI LỄ CHO NGÀY CỔNG NĂNG LƯỢNG 1212Ngày 12/12, cổng năng lượng 1212 sẽ mở ra như với dòng chuyển hóa mạnh mẽ. Năm nay,...
12/12/2025

NGHI LỄ CHO NGÀY CỔNG NĂNG LƯỢNG 1212

Ngày 12/12, cổng năng lượng 1212 sẽ mở ra như với dòng chuyển hóa mạnh mẽ. Năm nay, khoảnh khắc này trùng với quá cảnh Sao Thủy tiến vào Nhân Mã, sẽ giúp tâm trí bạn mở rộng, suy nghĩ minh triết hơn. Đồng thời, Sao Hải Vương vừa thuận hành cũng sẽ đánh thức trực giác và kết nối tâm linh.

Một bên khai mở trí tuệ, một bên khai mở tâm thức. Từ đó, bạn sẽ vừa nhìn xa hơn về tương lai, vừa nhìn sâu hơn vào bản chất của chính mình, để buông bỏ lớp sương mù cũ kỹ và bước tới những chân trời mới.

Dưới đây là một vài Nghi Lễ bạn có thể thực hiện trong ngày này:

🍀 12 Câu Hỏi Mở Khóa Tầm Nhìn, 12 Lời Hứa Cam kết Với Năm Mới

Hãy chuẩn bị giấy bút và ngồi trong không gian yên tĩnh.

▪️ Đầu tiên, bạn viết xuống 12 câu hỏi dành cho chính mình, như cánh cửa để Sao Thủy Nhân Mã đưa bạn đến sự thật sâu nhất trong tâm trí.
Ví dụ: “Điều gì khiến tôi thấy tự do?”, “Niềm tin nào đang kìm hãm tôi?”, “Tôi muốn mở rộng bản thân theo hướng nào trong năm tới?”, "Tôi có thể tìm người thầy dẫn dắt mình ở nơi đâu?"…

Mỗi câu hỏi là một lần bạn tự vấn để hiểu thấu chính mình.

▪️ Sau đó, bãy hãy viết 12 lời hứa dành cho chính mình dưới dạng lời cam kết, như “Tôi sẽ…”, “Tôi chọn…”, “Tôi đồng ý…”. Một khi bạn nói ra điều mình cam kết, vũ trụ sẽ ghi nhận và hỗ trợ bạn để hiện thực hóa chúng.

▪️Bạn hãy gấp tờ giấy và để dưới gối, để mỗi giấc ngủ sâu của bạn là lần những điều trên được khắc sâu vào tâm hồn.

🍀 12 Giọt Nước

Chuẩn bị một ly nước, sau đó bạn hãy nhỏ vào đó 12 giọt tinh dầu hoặc 12 giọt nước tinh khiết.

Nước tượng trưng cho Hải Vương tinh. Mỗi giọt bạn thả xuống là một điều bạn muốn thanh lọc: nỗi sợ, sự bế tắc, ảo tưởng cũ, những nặng nề đã bám vào bạn quá lâu.

Khuấy nhẹ và uống từng ngụm nhỏ, cảm nhận nước đang mang bạn trở về trạng thái trong vắt ban đầu của linh hồn.

🍀 Thiền 12 Nhịp

Bãy hãy ngồi thiền trong 12 phút. Đặt hai tay lên tim và lặp lại chu kỳ 12 nhịp thở: 6 nhịp hít vào, 6 nhịp thở ra.

Trong quá trình đó, bạn có thể tưởng tượng luồng ánh sáng tím đang tràn vào đỉnh đầu, khai mở các luân xa của bạn. Nhắm mắt lại, hít thở sâu và hình dung con số 12:12 như một cánh cửa ánh sáng đang mở ra trước mắt bạn. Trong 12 phút đó, hãy lặp lại câu thần chú: “Tôi hòa hợp với năng lượng của vũ trụ. Tôi sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp nhất.”

Khi kết thúc, hãy cảm nhận sự bình yên và sự kết nối sâu sắc với thế giới.

---
Ngày 1212 năm nay là sự kết hợp kỳ diệu giữa trực giác được thanh tẩy và tầm nhìn được mở rộng. Dưới dòng chảy của Hải Vương thuận hành và ngọn lửa trí tuệ của Nhân Mã, bạn có thể trở về với bản thể sáng trong nhất và tự do nhất trong linh hồn mình. Hãy tận dụng thời khắc này để viết lại câu chuyện của mình nhé, vì vũ trụ luôn đồng hành cùng bạn 🌌

KHI SÂN HẬN TỤ LẠI, ĐỪNG TƯỞNG ĐÓ LÀ ĐỒNG MINHQuy luật: “Sân hận hút sân hận, nhưng không bao giờ tạo ra đồng minh thật....
03/12/2025

KHI SÂN HẬN TỤ LẠI, ĐỪNG TƯỞNG ĐÓ LÀ ĐỒNG MINH

Quy luật: “Sân hận hút sân hận, nhưng không bao giờ tạo ra đồng minh thật.”

Khi một người nổi sân – ganh ghét – thù hằn ai đó, năng lượng này giống như một tín hiệu phát ra.
Những người khác đang có sẵn sân hận, mặc cảm, bất mãn trong lòng sẽ bị hút vào, giống như:
• Ruồi tìm đến chỗ có mùi
• Lửa gặp gió thì bùng lên
• Bùn lầy thì dễ kéo nhau xuống

Họ hùa theo không phải vì ủng hộ người kia, mà vì:

Họ tìm thấy điểm chung trong sự sân hận của chính họ.

Vì sao họ tưởng rằng “mình có đồng minh”?

1. Đám đông sân hận không gắn kết bằng tình nghĩa — mà bằng sự thù ghét

Khi họ cùng công kích một mục tiêu, cảm giác giống như:
• “Mình được ủng hộ.”
• “Mình có phe.”
• “Mình có đồng minh.”

Nhưng đó chỉ là ảo giác, vì cái kết nối họ không phải là sự tử tế, mà là sự sân hận chung.

Mà cái gì dựa trên sân hận thì không bền.

2. Họ đến vì họ có lợi — không phải vì người kia đúng

Một số người hùa vào vì:
• Muốn thể hiện bản thân
• Muốn chứng tỏ mình “đạo đức hơn”
• Muốn lợi dụng sự hỗn loạn để được chú ý
• Muốn trút bực tức từ cuộc sống của chính họ

Chứ không phải họ thật sự thương người dẫn đầu.

3. Họ đang lợi dụng lẫn nhau
• Người phát động sân hận lợi dụng đám đông để cảm thấy mình mạnh.
• Đám đông lợi dụng người phát động để có cớ trút cảm xúc tiêu cực.

Hai bên không yêu thương nhau.
Họ chỉ là cùng tần số sân tạm thời tụ lại.

“Kẻ nào chứng tỏ mình anh hùng nhất sẽ là người bị lợi dụng nhiều nhất.”

Câu này chính xác và ngấm cực sâu.

Trong đám đông sân hận:
• Ai hung hăng nhất
• Ai gào thét nhất
• Ai lao lên trước nhất

…sẽ bị đẩy vào vai “người lãnh đạo”, tưởng là mình mạnh, nhưng thực ra:

Họ chỉ là công cụ để người khác núp bóng.

Khi sóng gió qua:
• Không ai đứng ra chịu trách nhiệm thay họ
• Không ai bảo vệ họ
• Thậm chí chính “đám đông” đó sẽ quay lưng, đổ toàn bộ lỗi lên họ
• Người hùa theo sẽ biến mất như chưa từng tồn tại

Cuối cùng, “anh hùng” đó trở thành kẻ bị lôi ra chịu trận.

Sự thật phũ phàng của đám đông sân hận
• Họ không trung thành
• Không bền
• Không tử tế
• Không dám chịu trách nhiệm
• Không dám đứng một mình khi không còn người dẫn dắt
• Họ chỉ mạnh mồm khi có đám đông
• Và họ luôn tìm điểm yếu của nhau để khai thác

Đám đông sân hận chưa từng tạo ra tình bạn — chỉ tạo ra sự đồng lõa nhất thời.

Sân hận thì tụ lại, nhưng không bao giờ đứng cùng nhau lâu.

Có một điều rất đúng về bản chất:

Những người sân hận không đứng cùng nhau — họ chỉ đứng cùng mục tiêu chung để tấn công.
Khi mục tiêu biến mất, họ sẽ quay lại cắn nhau.

Đừng bao giờ nhầm rằng:
“Có nhiều người đứng về phía mình nghĩa là mình đúng.”

Đôi khi bạn chỉ đang là điểm tụ của những mảnh sân hận lang thang, đến rồi đi như cơn gió độc.

Người đứng cùng bạn vì tình thương thì ít, người đứng cùng bạn vì sân hận thì nhiều.

Hành Trình Trở Về
Celina Van Nguyen

Address

Vinh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lina Healing posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Lina Healing:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram