21/10/2025
Tôi biết, có những ngày bạn mệt đến mức chỉ muốn buông xuôi, nhưng vẫn phải gượng dậy, vì còn người đang chờ mình ở nhà.
Bạn có thể im lặng, không than vãn, nhưng trong lòng lại chất đầy những lo toan, áp lực và trách nhiệm.
Cơm áo, nợ nần, con cái, cha mẹ, mọi thứ dường như đều đặt cả lên đôi vai của bạn.
Người ta thấy bạn mạnh mẽ, nhưng đâu ai biết đằng sau sự mạnh mẽ đó là những lần bạn cắn răng chịu đựng một mình.
Bạn không được phép yếu, không được phép ngã, bởi chỉ cần bạn ngã, cả nhà sẽ chông chênh.
Thế nên, bạn chọn im lặng, chọn chịu đựng, và tiếp tục bước, dù đôi chân đã rã rời.
Nhưng này, đừng quên rằng bạn cũng là con người, không phải cỗ máy.
Bạn có quyền nghỉ, có quyền mệt, có quyền thở dài một chút.
Không ai có thể làm trụ cột mãi nếu không biết tự chăm cho mình.
Hãy cho bản thân thời gian hồi phục, vì nếu bạn gục ngã, không chỉ bạn khổ – mà cả những người bạn thương cũng khổ theo.
Trụ cột không phải là người không biết sợ, mà là người dám đối diện với nỗi sợ và vẫn bước tiếp vì tình yêu thương.
Bạn đáng được trân trọng, vì mỗi đồng tiền bạn kiếm ra, mỗi nếp nhăn trên trán, đều là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng.
Và dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, xin hãy nhớ:
Bạn không cô đơn.
Đâu đó vẫn có người đang thầm cảm ơn vì bạn tồn tại, vì bạn đã chọn đứng vững, để giữ ấm một mái nhà giữa giông gió cuộc đời.
#