Chuyện Đêm Muộn

  • Home
  • Chuyện Đêm Muộn

Chuyện Đêm Muộn Đạo và Đời, Câu chuyện tình yêu, Hôn nhân gia đình.

Cầu Sập KҺι Đaпg Rước Tượпg Quaп Âm Vào CҺùa – NҺưпg Camera GҺι Lạι Đιḕu KҺȏпg Aι Gιảι TҺícҺ Được!Vào một ngày tháng Tám...
06/01/2026

Cầu Sập KҺι Đaпg Rước Tượпg Quaп Âm Vào CҺùa – NҺưпg Camera GҺι Lạι Đιḕu KҺȏпg Aι Gιảι TҺícҺ Được!
Vào một ngày tháng Tám năm 2022, tại làng Hòa Bình, huyện Tam Nông, tỉnh Quảng Nam, một sự kiện kỳ lạ đã phá vỡ sự yên ả của vùng quê ven sông. Trong lễ rước tượng Quan Âm vào chùa Phước An vừa được trùng tu, cây cầu gỗ bắc qua con mương nhỏ bất ngờ sập đúng lúc đoàn rước đi đến giữa cầu. Tượng Quan Âm rơi xuống nước, nhưng kỳ diệu thay, không ai bị thương và bức tượng vẫn nguyên vẹn. Những gì tưởng chừng là tai nạn hóa ra lại là một lời cảnh tỉnh. Ba ngày sau, sự thật được phát hiện dưới móng cầu khiến cả làng lặng đi, hé lộ một bí mật kinh hoàng. Câu chuyện này không chỉ là một sự cố, mà là bài học sâu sắc về sự tỉnh thức, lòng biết ơn, và sức mạnh của cộng đồng khi đối mặt với nghịch cảnh.
Làng Hòa Bình nằm bên dòng sông Thu Bồn, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt hòa quyện với tiếng sóng vỗ nhẹ và những con đường đất đỏ quanh co. Dưới bóng cây bàng cổ thụ, chùa Phước An đứng lặng lẽ, là nơi tâm linh của dân làng qua bao thế hệ. Chùa nhỏ, tường loang lổ rêu xanh, mái ngói xô lệch, nhưng bức tượng Quan Âm trong chính điện, dù sơn đã b**g tróc, vẫn tỏa ra sự bình an kỳ lạ. Người dân kể rằng mỗi khi lòng nặng trĩu, chỉ cần thắp một nén nhang trước tượng Quan Âm, nhìn vào đôi mắt từ bi, họ như được xoa dịu. Chùa không chỉ là nơi thờ tự, mà còn là ký ức của những mùa Trung thu trẻ con chạy nhảy, những buổi tụng kinh của các cụ, và những lời khuyên của sư thầy khi ai đó lạc lối.
Sư thầy Thiện Tâm, 62 tuổi, là trụ trì chùa Phước An. Thầy đến chùa từ năm lên 7, khi gia đình nghèo khó gửi thầy cho chùa nuôi dưỡng. Với dáng vẻ hiền từ, thầy sống giản dị, không thuyết pháp vang dội, nhưng lời nói của thầy luôn thấm sâu. Dân làng kính trọng thầy, xem thầy như người giữ hồn cho làng. Nhiều năm qua, thầy đau đáu vì chùa xuống cấp. Mỗi mùa mưa, nước ngập bậc tam cấp, tường phía đông nứt toác, và cột gỗ chính điện bị mối mọt. Có lần, một mảng trần rơi xuống, làm vỡ góc bàn thờ, khiến thầy giật mình giữa đêm. Thầy biết chùa không thể trụ lâu, nên quyết định kêu gọi dân làng góp sức trùng tu, giữ nguyên nét cổ kính nhưng gia cố cho vững chắc. Sau nhiều tháng, chùa được sửa sang, mái ngói mới đỏ rực, tường quét vôi trắng, và chính điện được sơn lại. Điểm nhấn là pho tượng Quan Âm mới, được thỉnh từ Đà Nẵng, chuẩn bị rước vào chùa trong một buổi lễ trọng thể.
Cây cầu gỗ An Thiện, bắc qua mương nước nối làng với chùa, là lối đi chính của dân làng. Cầu cũ kỹ, dựng từ thời ông cha, với những tấm ván kêu cọt kẹt mỗi khi ai bước qua. Dù đã mục nát, cầu vẫn được sử dụng hàng ngày. Trước lễ rước, thầy Thiện Tâm đề nghị kiểm tra cầu, nhưng ông Nguyễn Văn Hùng, 55 tuổi, trưởng ban tổ chức, trấn an: “Cầu này bao năm vẫn vững, thầy đừng lo. Lễ rước chỉ vài chục người, không sao đâu.” Thầy gật đầu, nhưng lòng vẫn bất an.
Ngày lễ rước, trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ. Dân làng tập trung từ sớm, áo dài chỉnh tề, cờ phướn rợp trời. Pho tượng Quan Âm mới, đặt trên kiệu gỗ, được bốn thanh niên khỏe mạnh khiêng. Tiếng chuông chùa ngân vang, hòa cùng tiếng trống và bài kinh của thầy Thiện Tâm. Đoàn rước hơn 50 người, từ các cụ già đến trẻ nhỏ, đi theo kiệu, hát vang bài kinh Quan Âm. Khi đoàn đến giữa cầu An Thiện, một tiếng “rắc” vang lên, rồi cả cây cầu rung lắc dữ dội. Trong chớp mắt, cầu sập, kiệu gỗ rơi xuống mương, kéo theo tượng Quan Âm và bốn người khiêng kiệu. Dân làng hoảng loạn, tiếng la hét vang lên. Nhưng kỳ diệu thay, mương nước chỉ sâu đến đầu gối, và không ai bị thương. Các thanh niên nhanh chóng đứng dậy, nâng bức tượng lên bờ. Tượng Quan Âm, dù ngâm trong nước, vẫn nguyên vẹn, không một vết xước. Dân làng xì xào: “Phật bà phù hộ, không thì chết cả rồi!”
Sư thầy Thiện Tâm, dù bàng hoàng, trấn an mọi người: “Bình tĩnh, đây là lời nhắc nhở. Chúng ta phải cảm tạ vì không ai bị thương.” Tượng được đưa vào chùa, đặt tạm ở sân, trong khi dân làng kiểm tra hiện trường. Camera an ninh của một nhà dân gần đó ghi lại toàn bộ sự việc. Hình ảnh cho thấy cầu rung lắc trước khi sập, nhưng điều kỳ lạ là bức tượng, khi rơi xuống nước, dường như lơ lửng một giây trước khi chạm đáy, như được nâng đỡ. Dân làng xem đi xem lại đoạn video, không ai giải thích được. Một số người tin rằng Quan Âm đã che chở, nhưng thầy Thiện Tâm nói: “Không phải phép màu, mà là lời cảnh tỉnh. Chúng ta đã lơ là quá lâu.”
Ba ngày sau, đội xây dựng đến dọn dẹp hiện trường để dựng cầu mới. Khi đào móng cầu cũ, họ phát hiện một sự thật kinh hoàng: dưới nền đất là một hố chôn tập thể, chứa hài cốt của hơn 10 người, với dấu vết cho thấy họ bị sát hại từ nhiều năm trước. Các bộ xương, cùng quần áo rách nát và một số vật dụng, được đưa đi giám định. Công an tỉnh Quảng Nam vào cuộc, xác định đây là hài cốt của một nhóm dân làng bị sát hại trong thời chiến tranh, có thể do một vụ thảm sát. Hồ sơ cũ cho thấy vào năm 1970, một nhóm lính đã tấn công làng Hòa Bình, giết hại dân thường và chôn vùi để phi tang. Cây cầu An Thiện, được dựng sau đó, vô tình che phủ bí mật kinh hoàng này.
Sự thật khiến cả làng chết lặng.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

CA CHẶN ĐOÀN XE CƯỚI – Còпg Taү CҺú Rể Cȏ Dȃu KҺóc Ngất KҺι Bιết Sự TҺật KιпҺ Hoàпg!Trưa mùa thu, nắng vàng trải khắp nh...
06/01/2026

CA CHẶN ĐOÀN XE CƯỚI – Còпg Taү CҺú Rể Cȏ Dȃu KҺóc Ngất KҺι Bιết Sự TҺật KιпҺ Hoàпg!
Trưa mùa thu, nắng vàng trải khắp những con đường làng rợp bóng cây, tiếng nhạc đám cưới rộn rã vang từ xa, hòa cùng tiếng pháo điện và tiếng trống thúc liên hồi. Đoàn xe hoa dài gần chục chiếc ô tô nối đuôi nhau chậm rãi tiến vào con đường dẫn ra thị trấn. Chiếc xe dẫn đầu, được trang trí hoa hồng đỏ rực, nổi bật với tấm bảng “Hạnh Phúc Trăm Năm” dán trước capo, chở chú rể trong bộ vest đen lịch lãm và cô dâu trong chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt rạng rỡ xen chút hồi hộp. Người hai bên đường dừng lại, mỉm cười chúc phúc, vài đứa trẻ tung hoa giấy xuống lòng đường. Không ai ngờ rằng, chỉ vài phút nữa thôi, niềm vui ấy sẽ vỡ vụn trước một sự thật khủng khiếp.
Cách đoàn xe chưa đầy trăm mét, một chiếc xe cảnh sát bất ngờ xuất hiện, hú còi inh ỏi, lao từ ngã ba ra chắn ngang đường. Một nhóm công an mặc sắc phục bước xuống, dẫn đầu là một nữ trung úy trẻ, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt sắc lạnh. Cô giơ tay ra hiệu dừng toàn bộ đoàn xe. Tiếng nhạc cưới đột ngột im bặt, thay vào đó là những tiếng xì xào ngạc nhiên. Cô dâu trên xe hoa tròn mắt nhìn, chưa hiểu chuyện gì, còn chú rể thoáng lộ vẻ bối rối rồi nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười gượng gạo.
Nữ trung úy tiến thẳng đến cửa xe hoa, gõ nhẹ vào kính. Khi cửa mở, cô nghiêng người, giọng rõ ràng nhưng không kém phần cứng rắn: “Anh Nguyễn Văn Lâm, đề nghị anh xuống xe, chúng tôi có lệnh bắt giữ.” Lời vừa dứt, cả đoàn xe sững sờ. Cô dâu như bị sét đánh ngang tai, gương mặt tái mét. “Các… các anh nói gì vậy? Hôm nay là đám cưới của chúng tôi mà…” – cô run rẩy. Nhưng nữ trung úy không để cảm xúc xen vào nhiệm vụ. Cô rút từ túi ra tờ lệnh bắt giữ, giơ lên cho mọi người thấy, rồi quay sang hai đồng đội: “Còng tay.”
Chú rể chưa kịp phản ứng, đôi tay đã bị khóa chặt bằng chiếc còng lạnh ngắt. Xung quanh, tiếng bàn tán bắt đầu vang lên dữ dội. “Trời ơi, chú rể phạm tội gì mà công an bắt ngay trong đám cưới?” – một bà cụ thì thào. Cô dâu òa khóc, lao đến níu tay chú rể nhưng bị một chiến sĩ chặn lại. Nữ trung úy nhìn thẳng vào mắt cô dâu, giọng trầm xuống: “Chúng tôi rất tiếc… nhưng anh ta bị tình nghi liên quan đến vụ án đặc biệt nghiêm trọng – lừa đảo chiếm đoạt tài sản và… gây ra cái chết của một người.”
Không khí đặc quánh lại.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Người Vợ Tận Tụy Chăm Chồng Li-/ệt Giường suốt 5 Năm, nào ngờ đến lúc anh q;/ua đ/ời thì có cô gái trẻ xinh đẹp xuất hiệ...
06/01/2026

Người Vợ Tận Tụy Chăm Chồng Li-/ệt Giường suốt 5 Năm, nào ngờ đến lúc anh q;/ua đ/ời thì có cô gái trẻ xinh đẹp xuất hiện tại đám ta;/ng
Suốt 5 năm trời, Hương tận tụy chăm sóc chồng – Tuấn – người bị tai nạn giao thông và trở thành người liệt toàn thân. Cô từ bỏ công việc, thanh xuân, cả những lời cầu hôn đầy hứa hẹn từ người cũ chỉ để ở bên anh. Cô bón từng thìa cháo, lau từng giọt mồ hôi, thay tã mỗi đêm không một lời than vãn. Ai cũng khen cô là biểu tượng của tình yêu và sự hy sinh.
Người chồng – Tuấn – không còn nói năng, chỉ có thể chớp mắt hoặc khẽ nhúc nhích ngón tay, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo Hương đầy trìu mến. Mọi người trong khu phố gọi Hương là “người vợ thánh thiện”, ai nấy đều rưng rưng khi hay tin Tuấn qua đời vào một buổi sáng mùa thu.
Lễ tang được tổ chức giản dị nhưng trang trọng. Người thân, hàng xóm đến viếng, chia buồn với Hương – người vợ đáng thương nay đã mất tất cả.
Cho đến khi… một cô gái trẻ xinh đẹp, ăn mặc sang trọng bước vào lễ tang. Cô đứng trước di ảnh Tuấn, đặt một vòng hoa trắng và nói rõ ràng trước sự chứng kiến của tất cả:
“Tôi là người yêu của anh Tuấn… và cái thai trong bụng tôi là con của anh ấy.
Không gian chết lặng.
Hương chết sững. Cô không tin vào tai mình. Mọi người bắt đầu xì xào. Không thể nào – Tuấn liệt toàn thân cơ mà?
Cô gái ấy – tên là My – lạnh lùng đưa ra bằng chứng: tin nhắn, hình ảnh thân mật, đoạn clip ngắn ghi lại cảnh Tuấn trong phòng khách sạn, đi lại bình thường và nói chuyện rõ ràng. Tất cả đều được ghi cách đây… 8 tháng.
Hóa ra Tuấn chưa bao giờ bị liệt.
Anh đã tỉnh lại sau khoảng 1 năm điều trị, và bác sĩ cũng xác nhận anh hoàn toàn có thể hồi phục nếu luyện tập. Nhưng anh chọn tiếp tục giả vờ bại liệt – để nhận được sự chăm sóc vô điều kiện của Hương, để cô không rời bỏ anh, để tận hưởng cảm giác được yêu thương tuyệt đối.
Và suốt 4 năm còn lại, anh lén lút sống một cuộc đời khác sau lưng Hương – trong lúc cô đi làm thêm để trang trải thuốc men, anh hẹn hò với My – cô sinh viên trẻ mà anh quen qua mạng xã hội.
Cuộc đời của Hương đổ sập trong khoảnh khắc.
Nhưng cú twist chưa dừng lại ở đó.
Trong đám tang, một người đàn ông lớn tuổi xuất hiện – luật sư riêng của Tuấn. Ông đọc di chúc mà Tuấn để lại. Theo đó, toàn bộ tài sản, nhà cửa, sổ tiết kiệm sẽ được chia cho… My và đứa con chưa ra đời.
Hương – người vợ đã hy sinh tất cả – không nhận được một xu.
Mọi người nhìn cô với ánh mắt xót xa. Nhưng Hương không khóc.
Cô chỉ mỉm cười nhẹ, rồi rút từ trong túi áo một chiếc USB.
“Tôi đã nghi ngờ từ lâu. Và tôi cũng có clip – ghi lại cảnh anh ta đứng dậy lúc nửa đêm để lén đi gọi điện.”
Cô đưa USB cho luật sư.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Trong cái tĩnh lặng của một buổi sáng sớm ở vùng quê Bắc Ninh, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt hòa quyện với tiếng chi...
06/01/2026

Trong cái tĩnh lặng của một buổi sáng sớm ở vùng quê Bắc Ninh, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt hòa quyện với tiếng chim hót líu lo, một bi kịch kinh hoàng đã xảy ra, làm rung chuyển cả cộng đồng. Một người phụ nữ, dưới áp lực của định kiến và sự dồn nén từ những lời sỉ nhục, đã biến thành kẻ thủ ác, tước đi mạng sống của chính những người thân yêu nhất. Tội ác không đến từ hung khí sắc lạnh, mà từ một mâm cơm tưởng chừng bình dị, chứa đựng chất độc chết người. Câu chuyện này không chỉ là một vụ án, mà còn là một lời cảnh tỉnh đau đớn về sức hủy diệt của định kiến xã hội, sự thiếu thấu hiểu, và những sai lầm không thể cứu vãn, để lại những vết thương mãi mãi không lành trong lòng người ở lại.
Phần 1: Bình Minh Tang Thương
Bắc Ninh, một vùng đất miền Bắc nổi tiếng với những ngôi làng yên bình và những con người chân chất, bỗng chìm trong nỗi đau vào một buổi sáng tháng Tư năm 2025. Thôn Hòa Bình, thuộc huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh, vốn là nơi nhịp sống chậm rãi, với những buổi sáng sớm mờ sương, tiếng gà gáy rộn ràng, và hình ảnh người dân chuẩn bị cho một ngày lao động mới. Nhưng vào sáng ngày 15 tháng Tư, sự yên bình ấy bị xé toang bởi một cảnh tượng kinh hoàng.
Khoảng 5 giờ sáng, bà Phạm Thị Hiền, 59 tuổi, một người hàng xóm lâu năm, bắt đầu ngày mới bằng thói quen dậy sớm nhóm bếp. Ngôi nhà của gia đình ông Đỗ Văn Hùng, 57 tuổi, nằm ngay sát vách nhà bà Hiền, thường rộn rã tiếng người vào giờ này. Nhưng hôm ấy, sự im lặng bất thường bao trùm ngôi nhà khiến bà Hiền cảm thấy bất an. Cánh cổng sắt cũ kỹ khép hờ, không một tiếng động. Linh tính mách bảo điều chẳng lành, bà Hiền bước sang, cất tiếng gọi: “Ông Hùng ơi, chị Lan ơi, có nhà không?” Không một lời đáp trả, chỉ có sự tĩnh lặng nặng nề như đè nén cả không gian.
Bà Hiền đẩy nhẹ cánh cổng, bước vào sân. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt bà là mâm cơm tối qua còn nguyên trên chiếu giữa nhà. Đĩa rau đã héo, bát canh nguội lạnh, ruồi nhặng vo ve xung quanh. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng bà. Bước thêm vài bước vào gian nhà chính, bà chết lặng. Ông Hùng, bà Nguyễn Thị Lan, 54 tuổi, và con trai Đỗ Minh Tuấn, 30 tuổi, nằm bất động trên chiếu. Ông Hùng nằm ngửa, đôi mắt mở trừng trừng, như vẫn đang nhìn lên trần nhà. Bà Lan co quắp bên cạnh, gương mặt tái mét. Tuấn, người con trai khỏe mạnh, trụ cột của gia đình, gục mặt xuống sàn, một cánh tay vươn ra như cố nắm lấy điều gì đó. Không có máu, không có dấu hiệu của một cuộc vật lộn, chỉ có một mùi tử khí ngai ngái hòa lẫn với mùi thức ăn ôi thiu.
Tiếng hét thất thanh của bà Hiền xé toang sự tĩnh lặng của thôn nhỏ. Hàng xóm láng giềng nghe tiếng kêu cứu, vội vàng chạy đến. Người đầu tiên, người thứ hai, rồi cả thôn Hòa Bình đổ dồn về ngôi nhà. Ai nấy đều sững sờ trước cảnh tượng như địa ngục trần gian. Một gia đình phúc hậu, hiền lành, đã ra đi chỉ sau một đêm. Tin tức lan nhanh, cả thôn chìm trong không khí tang thương và hoang mang. Những lời đồn đoán bắt đầu rộ lên như cỏ dại. “Hay là trộm vào nhà giết người cướp của?” một người nói. “Nhà ông Hùng có gì đâu mà cướp, chắc không phải,” một người khác phản bác. Rồi một câu hỏi như tia sét đánh vào tâm điểm nghi ngờ: “Thế còn con dâu đâu? Sao không thấy cô ấy?”
Sự vắng mặt của Trần Thị Ngọc Ánh, 26 tuổi, con dâu ông Hùng, ngay lập tức biến cô thành tâm điểm của mọi lời bàn tán. Người ta bắt đầu xì xào về những mâu thuẫn âm ỉ trong gia đình, về quá khứ không mấy tốt đẹp của Ánh mà cả thôn đều râm ran. Những cuộc cãi vã giữa ông Hùng và Ánh, những lần ông tuyên bố sẽ đuổi cô ra khỏi nhà, tất cả như những mảnh ghép rời rạc, giờ đây được ghép lại thành một bức tranh đầy nghi hoặc.
Phần 2: Chân Dung Gia Đình Nạn Nhân
Gia đình ông Đỗ Văn Hùng là một gia đình nông dân điển hình của vùng quê Bắc Ninh. Ông Hùng, 57 tuổi, là một người đàn ông thẳng thắn, trọng danh dự, nhưng có phần gia trưởng. Cả đời ông gắn bó với ruộng đồng, sống giản dị và luôn tự hào về gia đình mình. Bà Nguyễn Thị Lan, vợ ông, 54 tuổi, là một người phụ nữ hiền lành, cam chịu, luôn cố gắng giữ hòa khí trong nhà. Bà là cầu nối giữa ông Hùng và con trai, Đỗ Minh Tuấn, đặc biệt khi những mâu thuẫn gia đình bắt đầu nảy sinh.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Xe Gιườпg Nằm Lao Xuṓпg Vực – Tất Cả TҺιệt Mạпg Trừ 1 Ngườι…Rạng sáng ngày 17 tháng Năm năm 2014, trên đèo Phượng Hoàng,...
06/01/2026

Xe Gιườпg Nằm Lao Xuṓпg Vực – Tất Cả TҺιệt Mạпg Trừ 1 Ngườι…
Rạng sáng ngày 17 tháng Năm năm 2014, trên đèo Phượng Hoàng, một cung đường hiểm trở nối Đắk Lắk và Khánh Hòa, một vụ tai nạn kinh hoàng đã cướp đi 19 sinh mạng, để lại một người sống sót duy nhất và một sự thật đau đớn hơn cả cái chết. Chiếc xe giường nằm lao xuống vực sâu không chỉ vì mất kiểm soát, mà còn vì một tội ác tàn nhẫn và sự vô cảm của những người chứng kiến. Lời khai của kẻ sống sót đã phơi bày một góc tối của nhân tính, khiến cả xã hội bàng hoàng và để lại bài học day dứt về lòng dũng cảm và trách nhiệm trước cái ác.
Đèo Phượng Hoàng, với những khúc cua tay áo và vực sâu hun hút, từ lâu được mệnh danh là “con đèo tử thần”. Sương mù dày đặc bao phủ vào rạng sáng, khiến tầm nhìn chỉ còn vài mét. Khoảng 4 giờ sáng, một nhóm phượt thủ trẻ dừng chân bên một khúc cua để chụp ảnh bình minh. Bỗng nhiên, họ phát hiện một đoạn lan can thép dài hơn chục mét bị húc gãy, cong queo như món đồ chơi bị bẻ nát. Nhìn xuống vực sâu, qua màn sương mờ, họ thấy một chiếc xe khách giường nằm nằm ngửa, biến dạng hoàn toàn, như một đống sắt vụn khổng lồ. Ban đầu, họ hy vọng chỉ là một vụ tai nạn nhỏ, nhưng khi lại gần, cảnh tượng kinh hoàng khiến họ chết lặng.
Những người đi đường, từ tài xế xe tải đến xe khách, dừng lại, nhưng không ai dám xuống vực. Tiếng xì xào vang lên: “Chắc tài xế ngủ gật”, “Đèo này nguy hiểm, có khi mất phanh”. Một số người gọi điện báo cảnh sát. Chỉ một giờ sau, Công an huyện M’Đrắk cùng đội cứu hộ và xe cứu thương có mặt, phong tỏa hiện trường. Công tác cứu hộ diễn ra khẩn trương nhưng đầy tuyệt vọng. Chiếc xe bị phá hủy nặng nề, buộc đội cứu hộ phải dùng thiết bị cắt thủy lực để mở lối vào. Bên trong là cảnh tượng như địa ngục: máu, mảnh kính vỡ, và hành lý vương vãi khắp nơi. Các thi thể nằm chồng chất, biến dạng, không còn nguyên vẹn. Không một tiếng rên, không một dấu hiệu của sự sống. Lần lượt, 18 thi thể được đưa lên, bao gồm cả nữ tài xế. Không khí tang thương bao trùm cả khúc đèo.
Giữa khung cảnh đau lòng, đội cứu hộ phát hiện một người sống sót – một người đàn ông khoảng 30 tuổi, bị thương nặng nhưng còn thở. Anh ta được đưa ngay đến bệnh viện. Đó là Lê Văn Hùng, hành khách trên xe. Hùng bị gãy nhiều xương, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo. Anh ta lẩm bẩm: “Tôi không muốn chết… không phải lỗi của tôi…” Đội điều tra, dẫn đầu bởi Trung tá Nguyễn Văn Thành, lập tức ghi nhận lời khai ban đầu của Hùng, dù anh ta còn yếu và chỉ nói được vài câu rời rạc.
Chiếc xe mang biển kiểm soát Đắk Lắk, chạy tuyến Buôn Ma Thuột – Nha Trang. Ban chuyên án của Công an tỉnh Đắk Lắk được thành lập ngay trong ngày, huy động các điều tra viên dày dạn kinh nghiệm. Công tác khám nghiệm hiện trường và giám định chiếc xe được tiến hành song song. Kết quả ban đầu khiến đội điều tra sững sờ. Hộp đen ghi nhận xe di chuyển với tốc độ 80 km/h khi vào khúc cua tử thần – tốc độ cực kỳ nguy hiểm trên đèo. Điều bất thường hơn là không có dấu hiệu đạp phanh. Hệ thống phanh và lái được kiểm tra kỹ lưỡng, kết luận không có hỏng hóc kỹ thuật. Khám nghiệm tử thi nữ tài xế, chị Phạm Thị Lan, 35 tuổi, cho thấy chị không sử dụng rượu bia hay chất kích thích. Vậy tại sao một tài xế kinh nghiệm lại để xe lao xuống vực? Câu hỏi này trở thành trọng tâm điều tra.
Trong đám đông hiếu kỳ tại hiện trường, những lời đồn đoán lan truyền. Người dân nhắc đến “con đèo tử thần” với những câu chuyện ma mị về oan hồn. Một số người cho rằng chị Lan, là nữ tài xế, có thể “tay lái yếu”. Có ý kiến thì thầm về một vụ cướp, vì vị trí tai nạn quá hẻo lánh. Nhưng tất cả chỉ là phỏng đoán. Sự thật nằm trong lời khai của người sống sót duy nhất – Lê Văn Hùng.
Sau ba ngày điều trị, Hùng đủ sức khỏe để làm việc với điều tra viên. Tại phòng hỏi cung, Hùng, dáng vẻ tiều tụy, ánh mắt lảng tránh, kể rằng anh là công nhân xây dựng, đi Nha Trang tìm việc. Anh ngồi gần cuối xe, ngủ thiếp đi, chỉ tỉnh dậy khi xe rung lắc mạnh và lao xuống vực. “Tôi không biết gì cả,” Hùng nói. “Chắc tài xế mất kiểm soát. Đèo này nguy hiểm lắm.” Nhưng Trung tá Thành nhận thấy mâu thuẫn trong lời khai. Hùng không nhắc đến bất kỳ chi tiết nào về hành khách hay tình huống trước tai nạn, như thể cố tình che giấu. Anh yêu cầu Hùng kể lại chi tiết hành trình, đồng thời kiểm tra hành lý của anh ta. Trong balo của Hùng, đội tìm thấy một số điện thoại và ví tiền không phải của anh, cùng một con dao gấp dính vết máu khô.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Vào đúng ngày giỗ bố ruột tôi, tôi bỗng ú ớ nói lại được sau 19 năm bị câm, bố dượng bắt đầu nổi cơn điên đòi đuổi tôi r...
05/01/2026

Vào đúng ngày giỗ bố ruột tôi, tôi bỗng ú ớ nói lại được sau 19 năm bị câm, bố dượng bắt đầu nổi cơn điên đòi đuổi tôi ra khỏi nhà vì sợ tôi sẽ nói ra bí mật tày trời của ông ta nhưng ông ta không ngờ được, tôi đã chuẩn bị sẵn 1 kế hoạch không thể hoàn hảo hơn...
Tôi bị c/âm từ năm mười hai tuổi.
Người ta nói là do cú s--ốc tâm lý sau cái chế;/t của bố ruột tôi. Một tai nạn giao thông. Xe tải. Ch;/ết tại chỗ. Từ ngày đó, tôi không nói thêm một lời nào nữa. Bác sĩ bảo dây thanh quản không sao, chỉ là tôi tự khóa miệng mình lại.
Mẹ tôi tái hôn sau đó hai năm. Bố dượng là người ngoài nhìn vào thì hiền lành, chịu khó, thương vợ con. Chỉ có tôi biết, mỗi lần ông ta nhìn tôi, ánh mắt ấy không hề giống ánh mắt của một người bố.
Mười chín năm trôi qua, tôi sống trong căn nhà ấy như một cái bóng. Không tiếng nói, không phản kháng. Ai bảo gì làm nấy. Người ta quen dần với việc tôi không thể lên tiếng.
Cho đến đúng ngày giỗ bố ruột tôi.
Buổi sáng hôm đó, khi tôi thắp nén nhang trước bàn thờ, ngực bỗng nghẹn lại, cổ họng nóng ran. Một cảm giác lâu lắm rồi tôi mới thấy. Tôi cúi đầu, môi run lên, và một âm thanh bật ra.
“Bố…”
Chính tôi cũng chế;/t lặng.
Mẹ tôi đang cắm hoa thì đánh rơi cả bình. Bà quay lại nhìn tôi như nhìn thấy ma. Tôi há miệng lần nữa, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng:
“Con… nói được rồi.”
Căn nhà rơi vào im lặng nặng nề.
Chỉ có bố dượng tôi là biến sắc.
Ông ta không mừng. Không bất ngờ theo kiểu vui sướng. Mặt ông tái đi, hàm răng nghiến chặt, tay run lên rất nhẹ. Ánh mắt ông ta nhìn tôi lúc đó, không phải sợ hãi mơ hồ, mà là hoảng loạn thật sự.
Chiều hôm đó, khi mẹ tôi ra chợ, ông ta kéo tôi vào phòng, đóng sầm cửa lại.
“Câm miệng lại.”
Giọng ông ta gằn từng chữ.
“Mày mà mở miệng nói linh tinh, tao đuổi mày ra khỏi nhà này.”
Tôi nhìn thẳng vào ông ta, lần đầu tiên trong đời không cúi đầu. Tôi nói chậm, từng chữ còn lạc giọng:
“Ông sợ tôi nói ra chuyện gì?”
Câu hỏi ấy như một nhát d;/ao.
Ông ta nổi cơn điê;/n. Đập bàn, hất ghế, gào lên rằng tôi là đồ vô ơn, rằng cái nhà này không nuôi kẻ phản phúc. Ông ta còn nói, nếu tôi còn ở đây, cả nhà sẽ tan nát.
Nhưng ông ta không biết một điều.
Mười chín năm câm lặng, tôi không hề sống vô thức.
Ngay từ khi tôi bắt đầu nói lại được, tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Tối hôm đó, trong bữa cơm giỗ, tôi đứng dậy trước bàn thờ bố ruột. Mẹ tôi còn đang run run nhìn tôi, thì tôi lên tiếng, rõ ràng hơn buổi sáng rất nhiều:
“Con không bị câm vì s-ố-c.
Con câm… vì con đã thấy sự thật.”
Bố dượng tôi bật dậy, quát lớn:
“Mày im ngay!”
Nhưng đã muộn.
Tôi lấy từ trong túi ra... Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

“Nhà có mỗi hai vợ chồng, ăn gì mà hết. Mẹ mang sang cho con Thu – em chồng con, nó mới mở quán phở, thiếu đồ. Mà đồ thô...
05/01/2026

“Nhà có mỗi hai vợ chồng, ăn gì mà hết. Mẹ mang sang cho con Thu – em chồng con, nó mới mở quán phở, thiếu đồ. Mà đồ thông gia cho, cũng là cho cả nhà mình.”
1. Sau sinh và cú sốc đầu tiên

Tôi sinh bé Bống được hai ngày thì mẹ ruột từ quê bắt chuyến xe sớm lên. Mẹ tôi ôm theo hai giỏ to, nặng trịch, vừa bước vào phòng đã thở hổn hển:
– “Mẹ mang ít đồ lên cho con với cháu. Lần đầu sinh, phải ăn cho lại sức.”

Tôi nhìn vào giỏ mà choáng: hai mươi cái chân giò heo bóng mỡ, được mẹ rửa sạch, ướp sẵn gừng sả, bỏ vào túi riêng.

Chồng tôi, anh Vinh, đang bế con cũng cười:
– “Trời đất, mẹ mang cả cái chợ lên chắc?”

Mẹ tôi thở dài:

– “Nhà mình có mỗi mình con gái, không chăm thì ai chăm.”

Nói rồi mẹ quay sang mẹ chồng tôi đang ngồi ở góc phòng. Bà Thoa – mẹ chồng – gật đầu rất nhẹ:

– “Vâng, cảm ơn thông gia vất vả.”

Giọng bà nhàn nhạt, không mặn không nhạt. Tôi đã quen cách cư xử của bà: lúc nào cũng lịch sự theo kiểu trách nhiệm, nhưng không hề thân.

Hôm đó, tôi vẫn còn yếu, chỉ nằm nhìn hai mẹ dọn dẹp.

Đến chiều, tôi nghe tiếng lục đục ở ngoài hành lang. Hơi tò mò, tôi nhờ Vinh đẩy cửa hé ra xem. Anh xem xong thì im lặng, vẻ mặt khó nói.

– “Mẹ ơi, mẹ làm gì mà mang đi nhiều thế?” giọng Vinh vang lên ngoài cửa.

Tôi giật mình, cố chống người dậy nhìn ra.

Mẹ chồng tôi đang xách cả túi to chân giò mang xuống cầu thang.

Tôi ngỡ ngàng:

– “Mẹ mang đi đâu vậy ạ?”

Bà quay lại, mặt rất bình thản:

– “Nhà có mỗi hai vợ chồng, ăn gì mà hết. Mẹ mang sang cho con Thu – em chồng con, nó mới mở quán phở, thiếu đồ. Mà đồ thông gia cho, cũng là cho cả nhà mình.”

Tôi sững sờ...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Đi làm về, mẹ chồng bưng ra nửa đĩa đậu đũa nói "để phần con". Tôi vừa cầm đũa thì nhớ câu mẹ ruột từng dặn và ngay khoả...
05/01/2026

Đi làm về, mẹ chồng bưng ra nửa đĩa đậu đũa nói "để phần con". Tôi vừa cầm đũa thì nhớ câu mẹ ruột từng dặn và ngay khoảnh khắc ấy, tay tôi r;un b;ắn. Những gì diễn ra sau đó khiến cả nhà chồng c/hết lặn;;g.
Tôi về đến cổng lúc gần bảy giờ tối. Gió đầu hè thổi vào mặt nóng ran, và người tôi mệt rã rời sau cả ngày vật lộn với bảng báo cáo. Vừa mở cửa, mùi cơm nóng, mùi canh rau tập tễnh và mùi đậu đũa xào tỏi phảng phất đã chạm vào mũi.
Tôi giật mình. Căn bếp sáng đèn. Có tiếng xào, tiếng lách cách.
Mẹ chồng đang đứng đó.
Tôi bối rối cởi giày, bước vào:
“Ơ… mẹ nấu cơm ạ?”
Bà quay lại, nụ cười hiền nhưng đôi mắt hơi sâu:
“Không nấu thì ai nấu? Chồng con còn đang làm tăng ca.”
Tôi càng áy náy:
“Dạ… nhưng con đâu dám để mẹ làm một mình ạ…”
“Không sao. Mẹ già rồi nhưng vẫn làm được. Con đi tắm đi rồi ra ăn. Mẹ sắp xong rồi.”
Giọng bà nhẹ như gió, lại có chút trìu mến khiến tôi bất giác thấy mình… được quan tâm. Mẹ chồng tôi vốn không phải kiểu người dịu dàng. Bà nghiêm. Khó gần. Nhiều năm chung sống, tôi giữ lễ, bà giữ khoảng cách. Nói thương thì chắc chưa đến, nhưng g/hét thì chắc không.
Thế mà hôm nay, bà nấu cơm cho tôi.
Tôi đi tắm nhanh, tóc còn đọng nước đã bước ra bàn ăn. Trên bàn là mâm cơm giản dị: canh rau cải, trứng chiên hành, cá kho tóp mỡ… và đặc biệt là nửa đĩa đậu đũa xào tỏi, đặt ngay trước chỗ ngồi của tôi.
Mẹ chồng đặt bát xuống:
“Mẹ biết con thích ăn đậu đũa xào. Nên mẹ để riêng phần này cho con.”
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Ơ… sao mẹ biết ạ? Con có nói lúc nào đâu?”
Bà chỉ cười:
“Quan sát là biết. Ở đây có ai mê món này ngoài con đâu?”
Tôi cầm đôi đũa lên. Nửa đĩa đậu đũa, tỏi phi vàng thơm lừng. Thật sự quá đúng ý tôi — tôi luôn thích món này từ nhỏ, nhưng ít khi làm vì chồng không thích đậu đũa, bảo ăn dai mệt miệng.
Đang định gắp lên miệng thì một câu nói của mẹ ruột ngày xưa như từ đáy não trồi lên, đập thẳng vào tim tôi:
“Đừng bao giờ ăn món gì ai đó để riêng cho con. Nhất là mẹ chồng.”
Đũa tôi khựng lại. Tay run nhẹ... Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm ...
05/01/2026

Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ...
Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: "Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi".
Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.
Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: "Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!".
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:"Bác... bác là mẹ anh Tùng ạ?" – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.
"Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên...?". Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: "Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu... bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé".
Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng.... xem tiếp dưới bình luận...👇👇👇

𝐓𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐜𝐨̂ 𝐠𝐚́𝐢 𝐜: 𝐚̂:𝐦 𝐦𝐨̂̀ 𝐜𝐨̂𝐢 𝐧𝐞̂𝐧 𝐭𝐨̂𝐢 𝐪𝐮𝐲𝐞̂́𝐭 đ𝐮̛𝐚 𝐯𝐞̂̀ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐯𝐨̛̣, 𝐧𝐚̀𝐨 𝐧𝐠𝐨̛̀ 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐬𝐢𝐧𝐡 đ𝐮̛́𝐚 𝐜𝐨𝐧 đ𝐚̂̀𝐮 𝐥𝐨̀𝐧𝐠 𝐞...
05/01/2026

𝐓𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐜𝐨̂ 𝐠𝐚́𝐢 𝐜: 𝐚̂:𝐦 𝐦𝐨̂̀ 𝐜𝐨̂𝐢 𝐧𝐞̂𝐧 𝐭𝐨̂𝐢 𝐪𝐮𝐲𝐞̂́𝐭 đ𝐮̛𝐚 𝐯𝐞̂̀ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐯𝐨̛̣, 𝐧𝐚̀𝐨 𝐧𝐠𝐨̛̀ 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐬𝐢𝐧𝐡 đ𝐮̛́𝐚 𝐜𝐨𝐧 đ𝐚̂̀𝐮 𝐥𝐨̀𝐧𝐠 𝐞𝐦 𝐭𝐡𝐨̂́𝐭 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐥𝐞̂𝐧 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐜𝐚̂𝐮 𝐤𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐨̂𝐢 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐫𝐮̀: 𝐧𝐠 𝐦: 𝐢̀𝐧𝐡...
Em là cô gái câm, mồ côi từ nhỏ, sống nhờ làm thuê cho một quán cơm ven đường. Gầy guộc, lam lũ, nhưng ánh mắt Lành lại có sức ám ảnh lạ kỳ. Em không thể nói, nhưng luôn nhìn sâu vào mắt người khác như đang cố lắng nghe bằng cả tâm hồn.
Không hiểu sao, tôi thương em nhiều đến thế. Tôi đưa em về, mặc kệ gia đình phản đối. Mẹ tôi gay gắt:
“Người câm, không thân thích, lấy về rồi khổ cả đời. Ai mà lấy vợ chỉ để gánh thêm gánh nặng?”
Tôi không đôi co. Tôi chỉ nghĩ: sống tử tế với nhau là đủ.
Tôi cưới Lành.
Em không thể nói, nhưng luôn âm thầm chu toàn mọi việc: từ chăm lo bố mẹ tôi đến từng bữa cơm, từng bộ quần áo. Chưa một lần phàn nàn, dù chỉ là ánh mắt. Rồi em có thai. Cả nhà tôi mừng như trúng số.
“Nó tuy câm mà khéo léo, lại có phúc, mới về năm đầu đã có bầu!”
Tôi cũng nghĩ, đời mình vậy là yên ổn.
Cho đến ngày em sinh con — và cất tiếng nói đầu tiên.
Em đ: au, siết chặt tay tôi. Không thể nói, chỉ ra hiệu bằng đôi mắt.
Tôi ở bên em suốt từ lúc chuyển dạ đến khi đứa bé ra đời — một bé trai kháu khỉnh.
Tôi rưng rưng hôn lên trán em thì em đột ngột nhiên… em nói được, lại còn nói 1 câu khiến tôi ngỡ ngàng
BẠN XEM TIẾP NỘI DUNG PHẦN 2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

Trời cuối hạ, nắng vẫn gay gắt như thiêu như đốt những thửa ruộng bắp vàng úa ở xã Phú Thành, một xã nghèo nằm ven sông ...
05/01/2026

Trời cuối hạ, nắng vẫn gay gắt như thiêu như đốt những thửa ruộng bắp vàng úa ở xã Phú Thành, một xã nghèo nằm ven sông ở miền Tây. Dân trong vùng chưa hết bàng hoàng sau cái chết trần truồng tức tưởi của một người phụ nữ – chị Trần Thị Hường – được phát hiện vào sáng sớm trong ruộng bắp cách nhà dân khoảng gần hai trăm mét.
Thân thể chị nằm sõng soài giữa những cây bắp cao quá đầu người, chiếc váy ngủ mỏng tang bị xé rách, phần ngực và bụng đầy vết bầm. Cái chết ấy không chỉ là một bi kịch của gia đình chị, mà còn là khởi đầu cho chuỗi những sự thật rợn người bị vạch trần: một mối tình vụng trộm tội lỗi, những đồng tiền bị phản bội, và cái giá đắt đỏ phải trả cho ham muốn bản năng vượt ngoài đạo lý.

Chị Hường năm nay ba mươi sáu tuổi, có chồng là anh Nguyễn Văn Tám – một người đàn ông hiền lành, làm thợ hồ quanh vùng. Vợ chồng có một đứa con gái nhỏ tám tuổi tên là Na, học lớp ba. Nhìn bên ngoài, ai cũng nghĩ họ là một gia đình hạnh phúc, sống yên ổn trong căn nhà cấp bốn sát mé kênh. Thế nhưng, ít ai biết rằng, cuộc sống hôn nhân của họ đã nguội lạnh từ lâu.
Anh Tám suốt ngày đi làm xa, có khi cả tháng mới về. Chị Hường ở nhà buôn bán nhỏ ngoài chợ, tối đến lại một mình trằn trọc trong căn phòng vắng. Mùa gió chướng thổi về, không chỉ khiến mái tôn kêu lạch cạch mà còn khiến lòng người phụ nữ thiếu vắng tình cảm càng thêm rạo rực.

Chính trong những tháng ngày đơn độc ấy, chị gặp Trí – một thanh niên hai mươi hai tuổi, cháu họ bên nhà cậu ruột chị. Trí mới ra tù chưa lâu, tội trộm cắp vặt, nhưng có vẻ ngoài nam tính, dáng người vạm vỡ, ánh mắt lúc nào cũng lơ đãng mà đậm chất đàn ông.

Ban đầu, Trí chỉ ghé phụ chị dọn hàng ngoài chợ, bưng mấy bao rau củ. Nhưng rồi, không ai biết mối quan hệ ấy bắt đầu từ khi nào. Có lẽ là từ một lần Trí mượn nhà tắm sau chợ, chị Hường bất chợt thấy thân thể trần trụi của người đàn ông trẻ… Rồi ánh mắt họ giao nhau. Những lần sau, Trí đến thường xuyên hơn, ở lại lâu hơn, những cái chạm vai trở nên cố ý, những cái nhìn kéo dài quá mức cần thiết.
Rồi cái gì đến cũng đến. Một đêm mưa gió, khi anh Tám đi công trình tận Kiên Giang, Trí lẻn vào nhà chị Hường. Sau đêm đó, họ không thể dừng lại nữa. Những lần lén lút ngày càng dày, ban đầu còn e dè, sau thì bất chấp. Có lần còn dám dan díu ngay tại căn chòi giữa ruộng bắp khi đi “thăm đất”.

Chị Hường sống trong hai thế giới: ban ngày là người vợ đảm đang, mẹ hiền, ban đêm là người đàn bà khát khao được chạm vào thanh xuân một lần nữa. Trí mang đến cho chị cảm giác được ao ước, được yêu như cái thời con gái chị chưa từng có.

Thế nhưng, Trí không yêu chị. Cậu ta chỉ cần tiền và những đêm cuồng nhiệt. Chị Hường bắt đầu lén lấy tiền trong sổ tiết kiệm chung với chồng, thậm chí đem vay nóng ngoài xã để mua xe máy cho Trí. Có người thấy, có người biết, nhưng không ai dám nói vì sợ mang tai tiếng.

Mọi chuyện bắt đầu vỡ lở khi chị Hường vắng mặt ba ngày liên tiếp ở chợ. Điện thoại không liên lạc được, nhà cửa đóng kín. Anh Tám cũng vừa về, không thấy vợ đâu, đi hỏi quanh thì nhận được những ánh mắt ái ngại và lời thì thầm đầy nghi hoặc.

Sáng hôm sau, một người dân đi cắt bắp thì phát hiện thi thể chị Hường trong tình trạng trần truồng, tím tái, có dấu hiệu bị bóp cổ và cưỡng bức. Cảnh sát được mời đến, cả xã náo loạn. Ai cũng xót thương cho người phụ nữ đoản mệnh, nhưng cũng chẳng khỏi xì xào bàn tán về lối sống của chị.

Người đầu tiên bị triệu tập chính là Trí. Ban đầu, cậu ta chối bay chối biến, nói rằng lâu rồi không gặp chị Hường. Nhưng qua kiểm tra điện thoại, cảnh sát phát hiện nhiều tin nhắn mùi mẫn, trong đó có đoạn chị Hường đòi chấm dứt mối quan hệ, nhưng Trí không đồng ý, thậm chí còn doạ sẽ tung ảnh nóng nếu chị không tiếp tục đưa tiền.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Address

Lạc Trung

100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chuyện Đêm Muộn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Chuyện Đêm Muộn:

  • Want your practice to be the top-listed Clinic?

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram