BS PHẠM MINH TRIẾT

BS PHẠM MINH TRIẾT Pursuit of Happiness and Excellence Bs Phạm Minh Triết là Trưởng Khoa Tâm Lý – Bệnh viện Nhi Đồng 1 Thành phố Hồ Chí Minh giai đoạn 2011 – 2018.

Mục tiêu nghề nghiệp là hướng đến cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe tinh thần toàn diện và phù hợp cho trẻ em Việt Nam dựa trên những bằng chứng khoa học. Bs Triết tốt nghiệp chương trình Bác sĩ Y Khoa tại Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch năm 1997. Năm 2010, Bs Minh Triết học xong chương trình Thạc sỹ Y tế Công (Master of Public Health) tại Viện Nhiệt Đới Hoàng Gia Amsterdam tại Hà Lan (Royal Tropi

cal Institute – Amsterdam). Năm 2014, Bs Minh Triết hoàn thành chương trình Thạc sỹ Tâm Lý Lâm Sàng do Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch kết hợp với Trường Tâm Lý Thực Hành – Pháp (Ecole de Psychologues Praticiens). Tháng 7/2024, Bs Phạm Minh Triết tốt nghiệp chương trình Tiến Sỹ Tâm Lý tại Trường Nghiên cứu Tâm lý thuộc Đại Học Quốc Gia Australia (Research School of Psychology – The Australian National University). Một số thông tin liên quan:

https://vnexpress.net/tac-gia/pham-minh-triet-1208.html

https://nld.com.vn/suc-khoe/vi-sao-tre-so-di-hoc-20170718210059553.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/ca-biet-khong-phai-la-hu-hong-20170702213100495.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/tre-hieu-dong-hay-tang-dong-20171125212301614.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/giai-ma-hien-tuong-tre-hoc-kho-2015122421000774.htm

https://nld.com.vn/suc-khoe/nghien-an-toc-la-roi-loan-tam-than-201703142217362.htm

https://tuoitre.vn/con-bi-stress-cha-me-nao-co-hay-1106944.htm

https://tuoitre.vn/may-tinh-bang-thay-sgk-chua-luong-het-tieu-cuc-636973.htm

https://congnghe.tuoitre.vn/bao-mau-cong-nghe-so-564447.htm

https://thanhnien.vn/tre-bi-xam-hai-tinh-duc-chiu-am-anh-tam-ly-nang-ne-lau-dai-post838985.html

https://thanhnien.vn/bac-si-bv-nhi-dong-1-noi-gi-ve-mot-truong-hop-do-mo-hoi-mau-post784724.html

https://thanhnien.vn/giup-tre-bi-bao-hanh-vuot-noi-dau-ky-1-nhung-am-anh-con-mai-post386344.html

https://thanhnien.vn/cha-me-phat-hoang-thay-con-thu-dam-moi-biet-con-som-day-thi-post580782.html..

CHUYỆN RẤT BUỒN, AI MUỐN VUI ĐỪNG NÊN ĐỌCĐiều trị cho một ca khó, thấy địa chỉ ở một chung cư gần phòng khám nên tôi hỏi...
01/06/2026

CHUYỆN RẤT BUỒN, AI MUỐN VUI ĐỪNG NÊN ĐỌC

Điều trị cho một ca khó, thấy địa chỉ ở một chung cư gần phòng khám nên tôi hỏi thăm. Mẹ bé nói địa chỉ đó cũ, lúc anh chị còn làm ở Sài Gòn, giờ cả nhà về quê (ở một tỉnh miền Tây) sống rồi.

Sẵn tiện, chị kể ở nhà có người em làm ăn thất bại nên trầm cảm. Có điều trị một thời gian nhưng rồi ngưng vì không muốn điều trị nữa. Giờ sống với Mẹ, mỗi ngày chỉ ra ngồi nhìn đường phố qua song cửa, thẫn thờ, nhưng may là không quậy phá gì. Hai Mẹ con sống với nhau, chị có gia đình riêng nên không ở cùng.

Chị cũng nói gia đình từng thử bỏ thuốc vào đồ ăn nhưng em trai nhận ra nên giờ cũng không cho uống thuốc gì. Tôi hỏi sao không đưa vào bệnh viện, chị nói Mẹ chị bảo thôi để Mẹ nuôi. Đưa vô đó không ai chăm sóc, có một mình tội nghiệp.

Nghe đến đó tôi cũng thấy buồn. Lúc ấy cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ hứa là khi về Việt Nam sẽ thử xem thuốc nào không bị đắng để nhắn gia đình.

Hôm kia có thử hai loại. Loại đầu vừa cay vừa đắng, tê cả lưỡi nên cũng không biết rõ vị của loại còn lại. Nhớ hồi còn làm ở phòng khám Nhi, tôi cũng từng cắn thử nhiều loại thuốc để tìm loại ít cay, ít đắng cho mấy đứa nhỏ dễ uống. Giờ cũng hy vọng sẽ tìm được loại phù hợp.

Với người Mẹ và em trai của chị, cuộc đời này có lẽ đã quá đủ đắng cay rồi.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến một khả năng khác.

Biết đâu những gì đang diễn ra lại chính là hạnh phúc của một người Mẹ: có đứa con quanh quẩn bên mình lúc về già. Được nhìn thấy con mỗi ngày, biết con vẫn an toàn, vẫn ở cạnh mình. Chẳng phải đó cũng là điều mà nhiều người làm Cha, làm Mẹ mong muốn hay sao?

Biết đâu cũng là hạnh phúc của người con, được “nhỏ lại” để sống vô lo bên Mẹ? Chẳng phải chúng ta, những người lớn trưởng thành, cũng có lúc mong tìm một “vé đi về tuổi thơ” đó sao?

Điều trị những ca như vầy không dễ thành công. Nhưng điều làm tôi trăn trở hơn là nếu một ngày nào đó việc điều trị thật sự thành công, liệu em có đủ sức bước vào một cuộc đời mà bấy lâu nay em đã đứng bên ngoài? Và liệu người Mẹ ấy có thật sự hạnh phúc hơn hay không?

Ông tổ của ngành Y học Phương Tây Hippocrates dạy rằng: “As to diseases, make a habit of two things — to help, or at least to do no harm.”
(Đối với bệnh tật, hãy tạo thành thói quen hai điều: giúp đỡ, hoặc ít nhất là đừng gây hại.)

Có những tình huống, sự khó khăn không nằm ở việc tìm ra một phương pháp điều trị mà là biết được liệu sự thay đổi mà mình đang cố mang đến có thật sự là điều tốt hơn cho cuộc đời của người bệnh và những người thương yêu họ hay không.

,

Hình minh họa: một trường hợp hướng dẫn cho phụ huynh tại Phòng Khám Tâm Lý Nhi Đồng

LỚP HƯỚNG DẪN “HIỂU VÀ QUẢN LÝ HÀNH VI Ở TRẺ MẮC RỐI LOẠN PHỔ TỰ KỶ DÀNH CHO PHỤ HUYNH”Trong can thiệp ban đầu cho trẻ m...
01/06/2026

LỚP HƯỚNG DẪN “HIỂU VÀ QUẢN LÝ HÀNH VI Ở TRẺ MẮC RỐI LOẠN PHỔ TỰ KỶ DÀNH CHO PHỤ HUYNH”

Trong can thiệp ban đầu cho trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ, trẻ thường cần được xây dựng các nền tảng như chú ý, bắt chước, ngồi học, giao tiếp chức năng và thói quen sinh hoạt nhất quán. Đây là những kỹ năng giúp trẻ bắt đầu học và tham gia tốt hơn vào các hoạt động can thiệp.

Tuy nhiên, ở nhiều trẻ, quá trình học bị gián đoạn bởi các hành vi như né tránh, chống đối, la hét, bùng nổ cảm xúc hoặc không hợp tác. Khi đó, nếu chỉ la mắng, dỗ dành, nhượng bộ hoặc xử lý theo từng tình huống, hành vi có thể lặp lại và làm phụ huynh cũng như giáo viên mất thêm nhiều thời gian và công sức, thậm chí cảm thấy bất lực.

Lớp hướng dẫn nhằm giúp phụ huynh hiểu hành vi của trẻ đang phục vụ mục đích gì, vì sao hành vi được duy trì, và cha mẹ có thể phản ứng như thế nào để hỗ trợ quá trình can thiệp tốt hơn.

Lớp dành cho phụ huynh có trẻ đã được can thiệp ban đầu nhưng đang có hành vi cản trở sinh hoạt, học tập. Học online qua Google Meet, từ 8:00 – 11:30, Chủ nhật ngày 21/6/2026.

Sau khi hoàn tất thủ tục đăng ký, link lớp học sẽ được gửi qua email trước ngày 15/6/2026. Theo dõi FB để cập nhật thông tin lớp học.

Xem thông tin chi tiết tại link ở phần bình luận hoặc quét hình mã QR.

, , , , ,

Đầu tuần kể vài chuyện vui…1. Tuần rồi, gặp lại bé gái vị thành niên ở miền Tây, con bé mà lần đầu gặp đã hỏi “Bs có phả...
01/06/2026

Đầu tuần kể vài chuyện vui…

1. Tuần rồi, gặp lại bé gái vị thành niên ở miền Tây, con bé mà lần đầu gặp đã hỏi “Bs có phải là bs giỏi nhứt Sài Gòn không?” (Ngại không dám nói gì). Đợt này con cải thiện nhiều, do kết hợp thuốc và hướng dẫn gia đình cách quản lý hành vi. Dự kiến sẽ ngừng thuốc đợt khám tiếp theo.

2. Tối hôm qua, gặp một gia đình (dĩ nhiên là tại phòng khám), câu đầu tiên của anh chị: “Học lớp online của bác rồi, giờ mới gặp được ngoài đời trực tiếp” (tự nhiên cảm thấy mình “ghê gớm” lắm, kiểu như người nổi tiếng zậy đó 😀 ). Cuối buổi khám, anh chị lại khen “Gặp bác, thấy cách bác nói chuyện tỏa ra nhiều năng lượng tích cực” (lại thấy mình “ghê gớm” hơn nữa). Thật ra, hai anh chị đã truyền cho tôi năng lượng đó từ giây phút đầu tiên gặp bằng câu nói, bằng nụ cười và bằng sự tin tưởng.

3. Chuyện cuối, chẳng biết vui hay buồn. Dạo này tôi có hai “em” bồ tên “Claude” và “ChatGPT”, chẳng biết giới tính là gì. Ngày nào cũng lên “chat chit” để nhờ nó viết giúp chương trình. Phòng khám cũng có chương trình đang dùng nhưng không ưng lắm, muốn viết chương trình mới. Ngặt nổi, tôi vẫn không ưng ý nên sửa hoài. Đến bản thân tôi cũng có lúc thấy nản. Hồi xưa mới về khoa Tâm lý, viết lại phác đồ, cũng ròng rã 3 tháng trời mới xong; bây giờ là mười năm rồi vẫn được sử dụng. Hình minh họa là hỏi ChatGPT trong lúc chán nản mệt mỏi. Không biết bao giờ mới xong, nhưng cảm giác đúng là tôi đòi hỏi nhiều quá.

Ngày mai kể chuyện buồn ...

, , .

LÂU LÂU CÓ MỘT NGÀY ...Sáng dạy học, nhìn chung ổn: học viên tham dự đông, hỏi nhiều.Đầu giờ trưa khám ...Bé đầu, mẹ ẳm ...
31/05/2026

LÂU LÂU CÓ MỘT NGÀY ...

Sáng dạy học, nhìn chung ổn: học viên tham dự đông, hỏi nhiều.

Đầu giờ trưa khám ...

Bé đầu, mẹ ẳm vô phòng, khóc nhiều dù bác sĩ chưa "dám" nhìn con. La hét một chút rồi .... ói hết cữ trưa. Buổi khám bị trễ lại một chút để dọn dẹp. Lát sau, bé chơi như chưa từng biết sợ bác sĩ là gì. Ca này là chậm nói nhưng do ăn vạ thành công nhiều nên giờ ăn vạ để được, không thèm nói.

Bé tiếp theo, vừa vô phòng cũng khóc ỉ ôi, nhưng không phải sợ bác sĩ mà do bị đau bụng vì ....bón. Vậy là ngồi chờ .... xong cả nhà ôm bé chạy vào nhà vệ sinh.... chờ tiếp. Lại khám trễ.

May (... không biết có may không?) bé sau bị sốt nên hủy lịch. Nên có đủ thời gian để khám. Ca này chậm rõ, nhưng cũng phức tạp về bệnh sử. Nghi tự kỷ nhưng cũng không chẩn đoán chắc chắn do thông tin rời rạc, không đủ. Tại phòng khám thì chơi và tương tác tốt với phụ huynh, nhưng với bác sĩ thì làm lơ dù có chơi khởi đầu. Nguồn lực yếu vì ba là người nước ngoài, mẹ có khó khăn về tâm lý.
.. Giờ ngồi chờ đến ca tối ....



Hình minh họa, chỉ để minh họa

KHÔNG AI ĐƯỢC LỚN LÊN BẰNG CÁCH LÀM NGƯỜI KHÁC NHỎ LẠI(Bài viết riêng cho Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, đăng ngày 28/5/2026....
30/05/2026

KHÔNG AI ĐƯỢC LỚN LÊN BẰNG CÁCH LÀM NGƯỜI KHÁC NHỎ LẠI

(Bài viết riêng cho Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, đăng ngày 28/5/2026. Bài đăng trên trang FB này là bài chưa được biên tập)

X., 12 tuổi, đến khám vì sợ đi học. Con được chẩn đoán rối loạn lo âu từ một cơ sở khác, nhưng điều trị hơn 6 tháng vẫn không cải thiện nhiều. Sau nhiều buổi gặp, nguyên nhân gốc của tình trạng lo lắng khi đi học dần hiện ra: con bị một nhóm bạn bắt nạt ở trường. Mỗi ngày đến lớp với con luôn kèm theo một nỗi lo lớn: “Hôm nay, tụi nó sẽ làm gì mình?”

Y., 13 tuổi, trầm cảm hơn 2 năm. Bên cạnh việc dùng thuốc, trong kế hoạch trị liệu tâm lý, tôi có thảo luận với con về việc tham gia một hoạt động mà con yêu thích cùng bạn bè. Câu trả lời của con là: “Con không có bạn.” Một trong những yếu tố góp phần tạo ra tình trạng trầm cảm là việc con bị bắt nạt ở lớp trong thời gian dài nhưng không nhận được sự quan tâm phù hợp của những người có trách nhiệm.

Không chỉ có X. hay Y. Trong nhiều trường hợp trẻ tôi gặp, thấp thoáng đâu đó vẫn là những trải nghiệm tổn thương do bị bắt nạt ở trường học.

Bắt Nạt Ở Trường Học Là Gì?

Việc nhận diện đúng hành vi bắt nạt rất quan trọng. Nếu xem bắt nạt là chuyện nhỏ, trẻ bị bắt nạt có thể cảm thấy không ai bảo vệ mình. Ngược lại, nếu xem mọi va chạm bình thường là bắt nạt, học sinh sẽ mất cơ hội học cách giải quyết xung đột. Vì vậy, để có hướng xử lý phù hợp, điều đầu tiên là phải phân biệt được đâu là xung đột ngang hàng, đâu là hành vi bắt nạt.

Một hành vi thường được xem là bắt nạt khi có ba yếu tố: có ý làm tổn thương, lặp lại hoặc có nguy cơ lặp lại, và có sự chênh lệch quyền lực giữa bên bắt nạt và bên bị bắt nạt. Quyền lực ở đây không chỉ là sức mạnh cơ thể. Đó có thể là số đông, độ nổi tiếng, khả năng nói xấu, khả năng cô lập người khác, hoặc khả năng kiểm soát một nhóm bạn, một nhóm chat.

Vì Sao Cần Một Giải Pháp Nhiều Tầng?

Bắt nạt không dễ xử lý vì nó hiếm khi chỉ là chuyện giữa hai học sinh. Phía sau một hành vi bắt nạt thường có nhiều yếu tố cùng tham gia: cách lớp học phản ứng, nhóm bạn đứng xem, mức độ giám sát của người lớn, văn hóa ứng xử trong trường, cách phụ huynh phối hợp, và cả môi trường trực tuyến sau giờ học.

Vì vậy, giảm bắt nạt không thể dựa vào một biện pháp riêng lẻ. Một buổi nói chuyện để nâng nhận thức hay một hình phạt để răn đe có thể cần, nhưng không đủ nếu trẻ bị bắt nạt không được bảo vệ. Muốn giảm bắt nạt, cần một hệ thống nhiều tầng: chính sách rõ, giáo viên phản ứng đúng, học sinh chứng kiến biết hành động an toàn, và gia đình phối hợp với nhà trường.

Giải Pháp Vĩ Mô: Xây Một Môi Trường Trường Học An Toàn

Nhà trường cần có một quy trình rõ ràng để xử lý hành vi bắt nạt. Quy trình này cần cụ thể: bắt nạt là gì, học sinh báo với ai, giáo viên xử lý ra sao, phụ huynh được thông báo như thế nào, ai chịu trách nhiệm theo dõi, và sau bao lâu trường phải kiểm tra lại. Quy trình rõ giúp mọi người có hướng xử lý thống nhất, từ đó góp phần hình thành văn hóa an toàn trong trường học [1].

Văn hóa của ngôi trường là một yếu tố nền tảng. Bắt nạt thường được nuôi dưỡng bởi tiếng cười của bạn bè, sự im lặng của người chứng kiến, sự né tránh của người lớn, hoặc niềm tin rằng báo cáo cũng không có ích gì. Vì vậy, nhiều hướng dẫn hiện nay khuyến nghị cách tiếp cận toàn trường, trong đó ban giám hiệu, giáo viên, nhân viên trường, phụ huynh và học sinh đều có vai trò [2].

Nhà trường cũng cần khảo sát định kỳ môi trường học đường. Có thể khảo sát ẩn danh mỗi học kỳ hoặc mỗi năm: học sinh có cảm thấy an toàn không, bắt nạt thường xảy ra ở đâu, các em có dám báo không, nhóm nào dễ bị nhắm đến, giáo viên có xử lý công bằng không. Nếu không có dữ liệu, trường chỉ biết những vụ đã bùng lên. Trong khi đó, nhiều vụ bắt nạt đã diễn ra âm thầm trong thời gian dài trước khi người lớn phát hiện [2,3].

Việc xử lý cũng không nên chỉ dừng ở hình phạt. Trẻ có hành vi bắt nạt cần chịu trách nhiệm, nhưng nếu chỉ phạt mà không hiểu động cơ phía sau, không dạy kỹ năng thay thế, không theo dõi tái diễn, hành vi bắt nạt có thể chuyển sang hình thức kín đáo hơn. Những biện pháp toàn trường, nhiều thành phần thường có hiệu quả hơn so với các cách làm đơn lẻ hoặc quá dựa vào trừng phạt [3].

Giải Pháp Vi Mô: Phản Ứng Đúng Trong Từng Tình Huống

Ở cấp lớp học, giáo viên cần phản ứng sớm, rõ và nhất quán trước những hành vi làm tổn thương học sinh. Nếu chỉ nhắc chung chung, học sinh có thể hiểu rằng hành vi đó không nghiêm trọng, còn trẻ bị bắt nạt có thể cảm thấy mình không được bảo vệ. Giáo viên không cần làm sự việc ồn ào, nhưng cần gọi đúng hành vi, đặt ranh giới rõ, và theo dõi xem sự việc có lặp lại hay chuyển sang hình thức kín đáo hơn không.

Ví dụ, nếu một nhóm học sinh thường xuyên gọi một bạn bằng biệt danh làm bạn xấu hổ, giáo viên không nên chỉ nói: “Các em đừng giỡn nữa.” Có thể nói rõ hơn: “Gọi bạn bằng tên khiến bạn xấu hổ là không phù hợp. Trong lớp này, chúng ta gọi nhau bằng tên thật hoặc cách gọi mà bạn đồng ý.” Sau đó, giáo viên cần quan sát thêm trong giờ ra chơi, giờ học nhóm, hoặc nhóm chat lớp nếu có phản ánh.

Với trẻ bị bắt nạt, điều quan trọng nhất là làm cho trẻ thấy mình được tin và được bảo vệ. Người lớn nên tránh những lời khuyên như “con mạnh mẽ lên”, “kệ đi” hoặc “đánh lại đi”, vì những lời này thường không giúp trẻ an toàn hơn. Thay vào đó, cần có kế hoạch cụ thể: trẻ có thể báo với ai, lúc nào cần người lớn can thiệp, khu vực nào cần được chú ý thêm, và phụ huynh – nhà trường sẽ theo dõi ra sao.

Với trẻ có hành vi bắt nạt, chỉ phạt thường không đủ. Trẻ cần chịu trách nhiệm, nhưng cũng cần được giúp hiểu tác hại của hành vi, học cách ứng xử khác và được theo dõi để không lặp lại. Không nên vội ép hai bên “hòa giải” nếu trẻ bị bắt nạt chưa thấy an toàn, vì em có thể đồng ý chỉ vì sợ bị trả đũa.

Người Chứng Kiến Có Thể Làm Bắt Nạt Mạnh Hơn Hoặc Yếu Đi

Trong nhiều vụ bắt nạt, nhóm đứng xem có vai trò rất lớn. Có em cười theo, quay video, chia sẻ lại; có em im lặng vì sợ bị lôi vào. Nhiều học sinh biết việc đó là sai, nhưng không biết phải làm gì cho an toàn [3,4]

Vì vậy, học sinh cần được dạy cách trở thành người chứng kiến tích cực. Các em không nhất thiết phải đối đầu trực tiếp, nhưng có thể không cười theo, không chia sẻ clip, rủ bạn bị bắt nạt đi chỗ khác, báo riêng với giáo viên, hoặc nhắn cho bạn: “Mình thấy chuyện đó không ổn. Bạn có muốn mình đi báo cô không?”

Với bắt nạt trực tuyến, điều này càng quan trọng. Một hình ảnh hay đoạn clip làm nhục người khác có thể lan rất nhanh. Không chia sẻ, không thả biểu tượng chế giễu, và báo cho người lớn cũng là cách bảo vệ bạn [4].

Gia Đình Và Nhà Trường Cần Đứng Cùng Phía

Khi con kể mình bị bắt nạt, phụ huynh cần bình tĩnh lắng nghe, cần tìm hiểu chi tiết: chuyện xảy ra khi nào, ở đâu, ai có mặt, có lặp lại không, con đã nói với ai chưa, và con lo điều gì nhất nếu người lớn can thiệp.

Khi làm việc với nhà trường, phụ huynh nên cung cấp thông tin rõ ràng và bằng văn bản: thời gian, địa điểm, hành vi, người liên quan, bằng chứng nếu có, và những thay đổi của trẻ sau sự việc. Với bắt nạt trực tuyến, nên lưu ảnh chụp màn hình, đường link, tài khoản liên quan và thời điểm xảy ra.

Về phía nhà trường, đừng hứa “sẽ xử lý nghiêm”, mà là một kế hoạch cụ thể: ai phụ trách, khi nào phản hồi, trẻ được bảo vệ ra sao, giáo viên nào theo dõi, và khi nào đánh giá lại. Nếu chỉ xử lý một lần rồi để sự việc tự trôi, trẻ có thể tiếp tục chịu đựng trong im lặng.

Lời Kết

Bắt nạt học đường không giảm chỉ nhờ một khẩu hiệu, một buổi nói chuyện, hay một hình phạt thật nặng. Những điều đó có thể cần, nhưng chưa đủ. Điều quan trọng hơn là một hệ thống biết nhận diện đúng vấn đề, phản ứng kịp thời, bảo vệ trẻ bị bắt nạt, giúp trẻ có hành vi bắt nạt chịu trách nhiệm và thay đổi, đồng thời dạy những học sinh chứng kiến biết cách hành động an toàn.

Một ngôi trường an toàn không phải là nơi không bao giờ có xung đột. Đó là nơi khi một đứa trẻ bị làm tổn thương, em không bị bỏ mặc. Đó cũng là nơi người lớn không né tránh, học sinh không bị buộc phải im lặng, và mọi người cùng hiểu rằng: không ai được lớn lên bằng cách làm người khác nhỏ lại.

, , .

TS. BS PHẠM MINH TRIẾT

Tài liệu tham khảo
1. Community Preventive Services Task Force. School-based anti-bullying interventions. The Community Guide.
h ttps://www.thecommunityguide.org/findings/violence-prevention-school-based-anti-bullying-interventions.html
2. NSW Department of Education. Whole-school approach to bullying.
h ttps://education.nsw.gov.au/schooling/schooling-initiatives/anti-bullying/educators/whole-school-approach-to-bullying
3. National Academies of Sciences, Engineering, and Medicine. Preventing Bullying Through Science, Policy, and Practice. Washington, DC: National Academies Press; 2016.
h ttps://nap.nationalacademies.org/catalog/23482/preventing-bullying-through-science-policy-and-practice
4.Centers for Disease Control and Prevention. About Bullying.
h ttps://www.cdc.gov/youth-violence/about/about-bullying.html

CHỨNG XÉ DA: KHI MỘT “THÓI QUEN NHỎ” TRỞ THÀNH VẤN ĐỀ CẦN ĐƯỢC ĐIỀU TRỊ(Bài viết riêng cho Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, đăn...
27/05/2026

CHỨNG XÉ DA: KHI MỘT “THÓI QUEN NHỎ” TRỞ THÀNH VẤN ĐỀ CẦN ĐƯỢC ĐIỀU TRỊ

(Bài viết riêng cho Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, đăng ngày 22/5/2026)

M., nữ, 10 tuổi, nhà ở một tỉnh miền Tây, được gia đình đưa đến khám vì tật cắn móng tay rồi tiếp tục xé da ở đầu ngón tay. Gia đình để ý thấy hành vi này từ lúc bé khoảng 4 tuổi. Trong nhiều năm, M. đã được đưa đi điều trị ở nhiều nơi, khá liên tục, nhưng tình trạng không cải thiện rõ. Các đầu ngón tay của em thường bị b**g tróc, đau, có lúc rớm máu. Gia đình nhiều lần nhắc, la, dặn dò, thậm chí canh chừng, nhưng em vẫn tiếp tục làm, nhất là khi ngồi học, xem màn hình, căng thẳng hoặc rảnh tay.

Tình huống của M. không đơn giản là “tật xấu” hay “không chịu nghe lời”. Trong y khoa, tình trạng này thường được gọi là skin picking, tên chuyên môn là excoriation disorder hay skin-picking disorder. Tiếng Việt có thể gọi gần gũi là chứng xé da, cạy da hoặc bóc da lặp đi lặp lại.

Chứng Xé Da Là Gì?
Chứng xé da là tình trạng một người lặp đi lặp lại hành vi cạy, gãi, bóc, nặn hoặc xé da đến mức làm da bị tổn thương. Người đó thường đã nhiều lần muốn dừng lại nhưng không dừng được. Hành vi này có thể làm người bệnh đau, xấu hổ, mất tự tin, né tránh giao tiếp, hoặc ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày. Theo DSM-5, chẩn đoán được nghĩ đến khi hành vi cạy/xé da gây tổn thương da, người bệnh đã cố giảm hoặc dừng nhưng không thành công, và tình trạng này gây khó chịu rõ hoặc ảnh hưởng đến đời sống (1).

Vị trí thường gặp là mặt, môi, da đầu, tay, chân, lưng hoặc đầu ngón tay. Ở trẻ em, biểu hiện có thể bắt đầu bằng cắn móng tay, cắn da quanh móng, rồi tiến tới bóc hoặc xé vùng da đã bị trầy. Một số trẻ làm rất có ý thức, ví dụ ngồi nhìn tay rồi bóc da. Một số trẻ lại làm gần như tự động khi đang học bài, xem tivi, dùng điện thoại hoặc chờ đợi.

Điểm cần chú ý là nhiều trẻ không làm vì “muốn phá” hay “muốn chống đối”. Trẻ có thể biết là không nên làm, có thể hứa sẽ dừng, nhưng đến lúc căng thẳng, buồn chán hoặc tay chạm vào vùng da sần sùi thì hành vi lại xảy ra.

Tình Trạng Này Có Thường Gặp Không?
Chứng xé da không phải là hiếm. Một nghiên cứu cộng đồng ở Hoa Kỳ cho thấy khoảng 2,1% người trưởng thành có tình trạng skin-picking disorder ở thời điểm khảo sát, và khoảng 3,1% từng có tình trạng này trong đời. Nghiên cứu này cũng ghi nhận tình trạng thường đi kèm lo âu, trầm cảm hoặc các vấn đề liên quan đến ám ảnh cưỡng chế (2).

Ở trẻ em, số liệu chính xác ít hơn so với người lớn, vì nhiều gia đình xem đây là thói quen xấu, vấn đề da liễu, hoặc một biểu hiện “sẽ tự hết”. Tuy vậy, trên thực tế lâm sàng, những hành vi như cắn móng tay, cắn da quanh móng, nhổ tóc, bóc da, gãi đến trầy da không phải là hiếm, đặc biệt ở trẻ dễ lo âu, căng thẳng, khó kiểm soát thói quen hoặc có các hành vi lặp lại khác.

Vì Sao Trẻ Lại Cắn Móng Tay, Xé Da?
Hiện nay chưa có một nguyên nhân duy nhất. Cách dễ hiểu nhất là xem chứng xé da như một vòng lặp giữa cảm giác khó chịu – hành vi xé da – nhẹ nhõm tạm thời – rồi lại khó chịu hơn.

Một số trẻ bắt đầu từ cảm giác rất nhỏ: da quanh móng hơi xước, móng tay không đều, một mảng da khô, một nốt mụn, một vết sần. Khi trẻ bóc hoặc cạy chỗ đó, trẻ có thể thấy “dễ chịu hơn”, “đỡ ngứa”, “đỡ vướng”, hoặc có cảm giác như đã làm cho vùng da đó “gọn lại”. Nhưng sau khi bóc, da đau hơn, sần hơn, đóng vảy hơn, và trẻ lại tiếp tục muốn bóc tiếp. Cứ như vậy, hành vi được duy trì.

Một số trẻ làm nhiều hơn khi lo lắng, bị áp lực học tập, bị la mắng, buồn chán, khó ngủ, hoặc phải ngồi yên lâu. Một số trẻ không nhận ra mình đang làm cho đến khi da đã bị trầy. Một số trẻ lại có cảm giác thôi thúc rất mạnh: biết là không nên, nhưng nếu không làm thì thấy bứt rứt.
Vì vậy, chỉ nói “con đừng làm nữa” thường không đủ. Trẻ có thể hiểu lời người lớn, nhưng vẫn không thắng được thói quen và cảm giác thôi thúc trong cơ thể.

Hướng Điều Trị
Điều trị cần bắt đầu bằng thái độ đúng. Gia đình nên hiểu rằng đây không phải là lỗi đạo đức, cũng không phải do trẻ “cứng đầu”. La mắng, làm trẻ xấu hổ, chụp hình vết thương để hù dọa, hoặc so sánh trẻ với người khác thường làm tình trạng nặng hơn, vì trẻ càng căng thẳng thì hành vi càng dễ tăng.

Hướng can thiệp quan trọng là giúp trẻ nhận ra lúc nào hành vi hay xảy ra. Ví dụ: khi học bài, khi xem điện thoại, khi nằm trên giường, khi bị mẹ nhắc, khi làm bài khó, khi ngồi trong xe, hoặc khi thấy da đầu ngón tay bị xước. Sau đó, gia đình và trẻ cùng tìm cách thay đổi hoàn cảnh: cắt móng tay ngắn, dưỡng ẩm vùng da khô, dán băng bảo vệ vùng da dễ bị bóc, để tay bận bằng một vật cầm nắm, tránh ngồi quá lâu trước gương hoặc nơi dễ soi da.

Một phương pháp hành vi có bằng chứng là Habit Reversal Training, có thể hiểu là “tập nhận ra thói quen và thay bằng hành vi khác”. Trẻ được hướng dẫn nhận biết dấu hiệu sắp cắn móng hoặc xé da, rồi thay bằng một hành vi ít gây hại hơn, ví dụ nắm chặt tay, cầm bóng mềm, đặt tay dưới đùi, bóp vật nhỏ, hoặc báo cho người lớn hỗ trợ. Một nghiên cứu so sánh cho thấy liệu pháp đảo ngược thói quen có hiệu quả hơn nhóm chờ điều trị ở người có cạy da mạn tính (3).

Nếu trẻ có mụn, chàm, ngứa, da khô, viêm quanh móng hoặc nhiễm trùng, cần điều trị phần da liễu song song. Khi da bớt ngứa, bớt khô, bớt sần, trẻ sẽ có ít “điểm kích hoạt” để cạy hơn.

Thuốc có thể được cân nhắc trong một số trường hợp nặng, kéo dài, gây tổn thương nhiều, hoặc đi kèm lo âu, trầm cảm, ám ảnh cưỡng chế. Có nhiều nhóm thuốc đã được nghiên cứu thử nghiệm nhưng vẫn chưa có kết luận rõ ràng về hiệu quả vượt trội, đặc biệt ở trẻ em. Vì vậy, việc dùng thuốc, đặc biệt ở trẻ em, cần được bác sĩ đánh giá và theo dõi kỹ.

Tiên Lượng

Chứng xé da có thể cải thiện, nhưng thường cần thời gian. Những trường hợp nhẹ, mới xuất hiện, ít tổn thương da và liên quan rõ đến một giai đoạn căng thẳng có thể cải thiện khá tốt khi gia đình thay đổi cách phản ứng, giảm áp lực và giúp trẻ thay thế thói quen.

Những trường hợp kéo dài từ nhỏ, như M., thường khó hơn. Khi một hành vi đã lặp lại nhiều năm, nó không còn là một hành động đơn lẻ mà đã trở thành một “đường mòn” trong sinh hoạt hằng ngày. Trẻ có thể làm gần như tự động, nhất là khi mệt, lo, buồn chán hoặc rảnh tay. Vì vậy, điều trị cần kiên nhẫn, kết hợp chăm sóc da, điều chỉnh môi trường, tập kỹ năng thay thế hành vi, và đánh giá các vấn đề đi kèm như lo âu, khó ngủ, căng thẳng học tập hoặc các hành vi lặp lại khác.

Điều quan trọng nhất là không biến việc xé da thành một cuộc chiến giữa cha mẹ và trẻ. Khi trẻ cảm thấy mình bị xem là “hư”, trẻ dễ giấu hành vi hơn. Khi trẻ hiểu rằng đây là một vấn đề có thể điều trị, và cha mẹ đứng cùng phía với trẻ, cơ hội cải thiện sẽ cao hơn.

, ,
TS.BS Phạm Minh Triết

Tài liệu tham khảo
1. American Psychiatric Association. Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders. 5th ed. Text Revision. Washington, DC: American Psychiatric Association Publishing; 2022.
2. Grant JE, Chamberlain SR. Prevalence of skin picking disorder. J Psychiatr Res. 2020;130:57-60.
3. Teng EJ, Woods DW, Twohig MP, Marcks BA. Habit reversal as a treatment for chronic skin picking: a pilot investigation. Behav Modif. 2006;30(4):411-422.

LINK LỚP  “QUẢN LÝ HÀNH VI Ở TRẺ MẮC RỐI LOẠN TĂNG ĐỘNG GIẢM CHÚ Ý DÀNH CHO PHỤ HUYNH” ĐÃ ĐƯỢC GỬI QUA EMAIL CHO PHỤ HUY...
24/05/2026

LINK LỚP “QUẢN LÝ HÀNH VI Ở TRẺ MẮC RỐI LOẠN TĂNG ĐỘNG GIẢM CHÚ Ý DÀNH CHO PHỤ HUYNH” ĐÃ ĐƯỢC GỬI QUA EMAIL CHO PHỤ HUYNH ĐÃ HOÀN THÀNH THỦ TỤC ĐĂNG KÝ.

Phụ huynh chưa nhận được link, xin liên hệ với bác sĩ qua tin nhắn FB hoặc qua Zalo của bs hoặc của Phòng Khám Tâm Lý Nhi Đồng.

Cho phụ huynh muốn biết thông tin về lớp:

Lớp được thực hiện trực tuyến (online) trên Google Meet, vào sáng chủ nhật ngày 31/05/2026 từ 8:00 đến 11:30 giờ Việt Nam. Bài hướng dẫn và link video lớp học sẽ được gửi qua email sau khi học.

Phụ huynh xem thông tin chi tiết ở link đính kèm (hoặc scan hình).

,

Theo bạn thì tôi nên chuyển hay không? Được biết tài khoản này đúng là của vợ tôi. Tin ngân hàng thì không mất tiền, khô...
23/05/2026

Theo bạn thì tôi nên chuyển hay không?

Được biết tài khoản này đúng là của vợ tôi. Tin ngân hàng thì không mất tiền, không tin ngân hàng thì mất vợ 😞

MỘT TRƯỜNG HỢP CHẬM PHÁT TRIỂN TRÍ TUỆMột đồng nghiệp, đúng ra là một đàn anh, làm bên ngoại khoa đã về hưu, liên lạc nh...
22/05/2026

MỘT TRƯỜNG HỢP CHẬM PHÁT TRIỂN TRÍ TUỆ

Một đồng nghiệp, đúng ra là một đàn anh, làm bên ngoại khoa đã về hưu, liên lạc nhờ tôi đánh giá cho đứa cháu. Lý do là bị kém tập trung, có điều trị rồi hơn 2 năm mà không thấy tiến bộ gì.

Đợt đó, cũng khó xếp giờ khám vì lịch lúc đó kín cho đến ngày cuối ở Việt Nam. Có nhắn xin hẹn đợt sau có đủ thời gian khám cho đàng hoàng nhưng anh không chịu, muốn khám càng sớm càng tốt. Anh còn đến tận phòng khám ngồi chờ lúc nghỉ trưa để tìm lịch hẹn. Bị “dí” quá nên cuối cùng xếp lịch luôn sau ca cuối giờ cùng ngày.

Phần đánh giá tại phòng khám luôn có nhiều nguồn thông tin: thông tin từ người chăm sóc, thông tin từ giáo viên, thông tin từ chuyên viên tâm lý đánh giá độc lập và thông tin từ bác sĩ khám.

Ca này là bé trai, 7 tuổi, học lớp 2. Nhìn chung thì mọi kỹ năng đều ổn, ngoại trừ việc học chậm. Không có thông tin từ giáo viên do gia đình không muốn cho nhà trường biết (?). Con không có biểu hiện kém chú ý rõ ràng khi tôi đánh giá cũng như từ thông tin đánh giá của chuyên viên tâm lý, con chỉ bị chậm về nhận thức. Khả năng ước tính về nhận thức của con tương đương một bé 5 tuổi. Điều này giải thích phù hợp tại sao con học chậm, cũng như lý do con điều trị thuốc 2 năm mà không cải thiện…

Thật ra điều khó khăn nhất không phải là đánh giá, mà là giải thích để cho người nhà hiểu và chấp nhận. Anh, là ông, không vào phòng khám; chỉ có chị, là bà của con vào.

Giải thích để chị hiểu về chậm phát triển như thế nào vì những gì chị nghĩ về chậm phát triển phải là những trẻ bị “khờ”, có biểu hiện rõ ràng ra bên ngoài giống như trẻ bị hội chứng Down. Trong khi cháu chị có vẻ mặt thông minh sáng láng, cháu cũng nhanh nhẹn và hiểu được cảm xúc của mọi người rất tốt. Cũng phải giải thích cho chị thấy dựa trên những gì chị quan sát được lúc tôi đánh giá trực tiếp về khả năng nhận thức của cháu để thuyết phục chị.

Rồi đến phần giải pháp, chị, cũng giống như phần lớn mọi người, mong đợi có một thuốc gì giúp cháu trở nên thông minh hơn. Dĩ nhiên, và rất tiếc, là không có những thuốc như vậy trong thực tế; và vì vậy, phải giải thích tiếp câu hỏi “tại sao thuốc này, thuốc kia nói là bổ não mà không tăng chỉ số thông minh”, “tại sao bác sĩ trước cho thuốc này”. Xong phần giải thích này, tiếp tục đến chủ đề “làm gì cho cháu, hiện tại và tương lai”, và đó là một chủ đề không dễ dàng tiếp tục…

Buổi đánh giá và tham vấn cuối cùng cũng xong, chị có vẻ tạm chấp nhận những giải thích và xuôi theo hướng tiếp cận mới. Chị cũng thắc mắc về việc uống thuốc hai năm cho chẩn đoán rối loạn tăng động giảm chú ý “liệu có sao không?”, đành dùng “nước đôi” để chuyển hướng, “Cháu cũng có vài biểu hiện kém chú ý, nhưng rõ nhất hiện tại là chậm về nhận thức, nên giờ mình theo hướng này, khi nào ổn hơn sẽ đánh giá lại về mức độ tập trung chú ý”.

Tiễn anh và chị, nhìn lại đồng hồ vừa đến 21:45, phòng khám thường nghỉ trước đó một giờ, ca này cần khoảng một giờ rưỡi. Tôi, cảm thấy ngại, nhắc em lễ tân nhớ nói mấy sếp trả thêm tiền cho giờ phụ trội. Hồi trước làm ở bệnh viện cũng thường phải khám luôn giờ nghỉ trưa cho các trường hợp được gởi, nên cũng quen. Cứ tưởng làm phòng khám tư nhân đỡ hơn nhưng cũng không tránh được.

Trong nhiều trường hợp, nhiều trẻ học đúng tuổi (tính theo ngày sinh) có biểu hiện giống như kém tập trung nhưng thật ra là do khả năng nhận thức thấp hơn so với tuổi thật. Khi được đánh giá với những hoạt động phù hợp với tuổi nhận thức thì không thấy tình trạng kém chú ý rõ ràng. Và vì vậy, ở những trẻ này, việc điều trị bằng các thuốc dành cho kém chú ý sẽ không mang lại hiệu quả rõ. Dù không phải là một chỉ định bắt buộc, đánh giá về khả năng nhận thức là một trong những đánh giá cần thiết khi đánh giá trẻ có biểu hiện kém chú ý, đặc biệt trong những tình huống không có nhiều thông tin chi tiết từ giáo viên và người chăm sóc.

Bài liên quan: Khó Khăn Học Tập Ở Trẻ: https://www.facebook.com/1564275711819137

, , ,

Hình: không liên quan, chủ yếu để khoe.

CÁC LỚP HƯỚNG DẪN DÀNH CHO PHỤ HUYNH SẮP DIỄN RANgười hướng dẫn: TS. BS Phạm Minh Triết- Cố vấn chuyên môn Phòng Khám Tâ...
16/05/2026

CÁC LỚP HƯỚNG DẪN DÀNH CHO PHỤ HUYNH SẮP DIỄN RA

Người hướng dẫn: TS. BS Phạm Minh Triết
- Cố vấn chuyên môn Phòng Khám Tâm Lý Nhi Đồng
- Nguyên Trưởng Khoa Tâm Lý Bệnh viện Nhi Đồng 1 – TP. Hồ Chí Minh 2011-2018
- Tiến sĩ Tâm Lý Trường Y Khoa và Tâm Lý – Đại học Quốc Gia Australia
- Tác giả chính của công trình nghiên cứu đăng trên International Journal of Clinical and Health Psychology về chương trình can thiệp hành vi cho trẻ nhỏ. (Link bài báo: h ttps://pmc.ncbi.nlm.nih.gov/articles/PMC10869913/)

1. LỚP “QUẢN LÝ HÀNH VI Ở TRẺ MẮC RỐI LOẠN TĂNG ĐỘNG GIẢM CHÚ Ý DÀNH CHO PHỤ HUYNH”

Can thiệp và điều trị cho trẻ tăng động giảm chú ý không chỉ cần thuốc hay nhắc nhở nhiều hơn. Điều quan trọng là cha mẹ hiểu vì sao con khó ngồi yên, dễ bốc đồng, hay quên, chống đối hoặc không làm theo yêu cầu; từ đó biết cách hướng dẫn con bằng những phương pháp phù hợp hơn.

Lớp hướng dẫn quản lý hành vi ở trẻ tăng động giảm chú ý dành cho phụ huynh sẽ giúp cha mẹ nhận diện các khó khăn thường gặp trong sinh hoạt, học tập và quan hệ gia đình; hiểu nguyên tắc củng cố hành vi tích cực, đặt luật lệ rõ ràng, giảm la mắng, xử lý cơn bùng nổ và hỗ trợ con hình thành thói quen từng bước. Nội dung được trình bày dễ hiểu, thực tế, có thể áp dụng tại nhà, phù hợp với phụ huynh đang chăm sóc trẻ ADHD hoặc nghi ngờ có biểu hiện tăng động giảm chú ý.

Lớp được thực hiện trực tuyến (online) trên Google Meet, vào sáng chủ nhật ngày 31/05/2026 từ 8:00 đến 11:30 giờ Việt Nam. Bài hướng dẫn và link video lớp học sẽ được gửi qua email sau khi học.

Lưu ý: Lớp chỉ dành cho phụ huynh có con mắc tăng động giảm chú ý không kèm Rối loạn phổ tự kỷ; phụ huynh có con mắc mắc tăng động giảm chú kèm Rối loạn phổ tự kỷ chỉ nên học khi khả năng ngôn ngữ và nhận thức của trẻ tương đương từ 4 tuổi trở lên.

Phụ huynh xem thông tin chi tiết ở link đính kèm ở phần bình luận (hoặc quét hình mã QR màu xanh dương)

2. LỚP HƯỚNG DẪN “HIỂU VÀ QUẢN LÝ HÀNH VI Ở TRẺ MẮC RỐI LOẠN PHỔ TỰ KỶ DÀNH CHO PHỤ HUYNH”

Trong can thiệp ban đầu cho trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ, trẻ thường cần được xây dựng các nền tảng như chú ý, bắt chước, ngồi học, giao tiếp chức năng và thói quen sinh hoạt nhất quán. Đây là những kỹ năng giúp trẻ bắt đầu học và tham gia tốt hơn vào các hoạt động can thiệp.

Tuy nhiên, ở nhiều trẻ, quá trình học bị gián đoạn bởi các hành vi như né tránh, chống đối, la hét, bùng nổ cảm xúc hoặc không hợp tác. Khi đó, nếu chỉ la mắng, dỗ dành, nhượng bộ hoặc xử lý theo từng tình huống, hành vi có thể lặp lại và làm phụ huynh cũng như giáo viên mất thêm nhiều thời gian và công sức, thậm chí cảm thấy bất lực.

Lớp hướng dẫn nhằm giúp phụ huynh hiểu hành vi của trẻ đang phục vụ mục đích gì, vì sao hành vi được duy trì, và cha mẹ có thể phản ứng như thế nào để hỗ trợ quá trình can thiệp tốt hơn.

Lớp dành cho phụ huynh có trẻ đã được can thiệp ban đầu nhưng đang có hành vi cản trở sinh hoạt, học tập. Học online qua Google Meet, từ 8:00 – 11:30, Chủ nhật ngày 21/6/2026.

Xem thông tin chi tiết tại link ở phần bình luận hoặc quét hình mã QR màu đỏ.

, , , , ,

Address

Canberra Central, ACT

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when BS PHẠM MINH TRIẾT posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share