Unravel - Modern spirituality

Unravel - Modern spirituality ✨ Mình là Phương, người dẫn kênh ('channeler'), cầu nối giữa bạn và Spirit Guides của bạn.
(2)

Spirit Guides sẽ giúp bạn hiểu thêm mục đích, sứ mệnh, bài học, thử thách trong cuộc đời lần này ✨

Bạn có thể đặt lịch hẹn tại website: www.phuongngo.co

Luân xa 2, tử cung và lại một lần nữa mình phải nói về chữ ‘Joy’ (niềm vui). Hôm trước mình soạn câu hỏi để gửi cho chị ...
11/05/2026

Luân xa 2, tử cung và lại một lần nữa mình phải nói về chữ ‘Joy’ (niềm vui).

Hôm trước mình soạn câu hỏi để gửi cho chị khách mình muốn mời lên podcast về nghề nghiệp có một câu là: ‘Chị có lời khuyên gì cho các bạn trẻ trong việc chọn công việc đầu tiên để phát triển sự nghiệp không? Nên chọn giữa đam mê và những kỹ năng mình giỏi hay một công việc có triển vọng thăng tiến đem lại cảm giác an toàn?’

Câu hỏi nên chọn giữa đam mê, sở thích hay những gì thực tế có thể đảm bảo một tương lai ổn định và an toàn luôn là một đề tài được nhắc đến nhiều. Tuy nhiên bài này mình không có ý định nói về nó đâu nhưng mình muốn kể một câu chuyện của bạn khách hôm nay, nghe tưởng không liên quan nhưng nhìn sâu lại chỉ quay về một chữ ‘Joy’ mà chúng ta cứ nhắc đi nhắc lại hoài.

-

Bạn khách bị lưu thai sớm ba lần trong ba năm liên tiếp, hiện tại vẫn đang trong quá trình theo dõi thăm khám để cố gắng có em bé. Công việc hiện tại ổn định lương cao nhưng đi làm không thấy vui, bạn không thích công việc này nhưng cố gắng ở lại phần vì để có chế độ thai sản, phần vì bạn tâm sự rằng không đủ dũng cảm để ra làm riêng hay thay đổi. Bạn viết: ‘Em hoang mang và bất lực với việc cố gắng có con, em buồn vì những mất mát của mình, em buồn vì em hay so sánh bản thân mình với thành công của những người xung quanh, em luôn tự hỏi tại sao sự việc lại ra nông nỗi này với mình.’ 🥹

Lúc nhìn vào thì mình không thấy đây là vấn đề về nghiệp quả hay bài học linh hồn phải 'chịu' như vậy mà phần nhiều là vấn đề về năng lượng. Phần tử cung, chỗ luân xa 2 đang bị lạnh và ẩm nên không đủ nhiệt để duy trì nuôi dưỡng bào thai. Cái lạnh đến từ việc hơi ấm của ngọn lửa, nhiệt huyết, niềm vui từ bên trong đang bị nguội, mình hay dùng hình ảnh như thanh củi ướt nên châm mãi không bén được lửa.

Luân xa 2 đó vừa là nơi tử cung nuôi dưỡng em bé nhưng cũng là nơi của niềm vui, của sự sáng tạo, của việc biến ý tưởng thành hình. Nếu có nhiều thứ chúng ta muốn làm hay muốn thể hiện ra nhưng toàn bị đứt đoạn giữa đường, chưa kịp thành hình mà đã bị dẹp đi hay bỏ ngang (‘chết lưu’) thì năng lượng bị chặn lại này sẽ tích tụ lại bên trong và ngày càng làm cho ngọn lửa hơi ấm nguội dần. Bạn khách cũng bảo có nhiều thứ muốn làm nhưng rồi lại nghĩ ra đủ lý do cản trở nên thôi không làm nữa. Ở đây cũng lại quay về bài học linh hồn là self-love và self-worth.

Lúc guides nói về việc kích hoạt lại hơi ấm bằng cách chăm sóc, nuôi dưỡng bản thân bằng những niềm vui nhỏ thì bạn bảo rằng từ bé đến lớn chỉ biết học nên bây giờ cũng chẳng biết mình thích gì nữa. Rồi bạn hỏi một câu mình cũng được nghe nhiều, đó là: ‘Làm sao để biết đó là mình đang nuôi dưỡng chiều chuộng bản thân hay đang ích kỷ chỉ nghĩ cho mình?’

-

Guồng quay của việc từ bé đến lớn chúng ta chỉ biết học, học xong thì đi làm ổn định sự nghiệp nhiều khi khiến chúng ta quên mất việc phải dừng lại vài giây để tự hỏi:

▪︎ mình thích gì nhỉ?
▪︎ đam mê sở thích của mình là gì?
▪︎ mình có ước mơ hoài bão gì không?
▪︎ mình có đang gắn danh tính của mình với nghề nghiệp/chức danh/vai trò mình đang mang không?
▪︎ ngay tại thời điểm này, điều gì có thể mang lại niềm vui cho mình?

Chúng ta không tự hỏi mình những câu đó vì chẳng có ai hỏi chúng ta câu đó. Mà người ta cũng chẳng ai đi hỏi nhau những câu đó bao giờ trong những câu chuyện xã giao.

Nhưng chính những thứ ấy lại là thức ăn nuôi dưỡng tâm hồn, linh hồn. Không có hơi ấm sẽ không có sự sống.

Mình viết nhiều về niềm vui không phải để… cho vui đâu mà thật sự - theo nghĩa đen - nó là lý do mà chúng ta đang SỐNG ở đây.

Hãy cố gắng đừng để tới khi thật lạnh chúng ta mới đi tìm ngọn lửa để được sưởi ấm hen.

♥️

P.

Về việc thay đổi, take risk, bước ra khỏi vùng an toàn. 1.Hai tuần trước có tin chị Thùy Minh rời Vietcetera mình đọc đư...
03/05/2026

Về việc thay đổi, take risk, bước ra khỏi vùng an toàn.

1.

Hai tuần trước có tin chị Thùy Minh rời Vietcetera mình đọc được vài bài viết nói về quyết định này. Có một bài làm mình phải dừng lại ngẫm, đại ý là chị TM đã gắn bó quá lâu với Vietcetera rồi, khán giả đã bắt đầu thấy nhàm chán nên chị Minh rút đi để người khác thổi làn gió mới vào cho Vietcetera. Bài không đứng từ góc độ là có thể chị Thùy Minh cũng cảm thấy chiếc áo đã chật và muốn bước ra để nới rộng mình mà đứng từ kết luận rằng khán giả đã thấy chán và một sự thay đổi là cần thiết. Có thể là cả hai, cái này chúng ta không ở trong cuộc nên cũng chỉ nhân câu chuyện để suy nghĩ thêm. Rồi hôm qua một bạn comment trong post trước của mình là đọc văn mình quen nên lắm lúc bị chai - đây là thứ mình cũng đang muốn nói về những sự thay đổi.

Một trong những motif bài học linh hồn là dám take risk, bước ra khỏi vùng an toàn, cho mình được thử sức với những thứ mới. Nhưng bước ra là bước ra đâu? Khi nào sự thay đổi là cần thiết còn khi nào thôi thúc thay đổi lại là một sự trốn tránh thực tại? Với những người làm solo thì làm sao để tự mình không thấy chán mình (trước khi khán giả chán mình)?

-

2.

Sáng nay mình đọc được một báo cáo của Anthropic (Claude AI) tổng hợp 38,000 cuộc nói chuyện của người dùng. Báo cáo chỉ ra rằng câu hỏi phổ biến nhất người ta hỏi AI là: ‘Tôi nên làm gì?’, được phân bổ đều cho các khía cạnh sức khỏe, tình cảm, công việc, tài chính, phát triển bản thân và tâm linh.

Khi chúng ta đã phải đặt câu hỏi: ‘Tôi nên làm gì?’ có nghĩa là trực giác đang báo hiệu rằng có một sự thay đổi đang diễn ra và không sớm thì muộn chúng ta sẽ cần phải ra quyết định giữa các sự lựa chọn. Tới chỗ này mới nảy sinh thêm một loạt các nỗi sợ dưới nỗi sợ phải thay đổi:

▪︎ sợ mất ổn định, mất an toàn;
▪︎ sợ đánh mất danh tính, giá trị bản thân (‘mình không biết mình thật sự là ai nữa?’)
▪︎ sợ sai, sợ thất bại, sợ mất mọi thứ mình đã xây dựng được;
▪︎ sợ đã quá muộn để bắt đầu lại, sợ mình không còn thời gian;
▪︎ sợ bị phán xét, bị cô lập, bỏ rơi;

v.v.

Nhưng ở phía bên kia của những nỗi sợ này là gì?

Là bài học linh hồn.

Buồn cười một cách đau khổ ha. Chúng ta học bài học khi dám đối diện với nỗi sợ nhưng trước khi vượt qua thì nỗi sợ to đùng cảm tưởng như mình sắp chết đến nơi rồi.

-

3.

Mình làm page này đến nay là sang năm thứ 6. Bắt đầu từ giữa năm ngoái bỗng nhiên mình có cảm giác nó đã bắt đầu chật. Có lẽ đây cũng là nỗi trăn trở chung của những người làm sáng tạo (tự dưng mình nghĩ đến chị Thùy Minh), đấy là những chất liệu có thể nói, viết, khai thác rồi cũng tới lúc được dùng hết. Nếu tự mình không tiếp tục nới rộng mình để grow và có thêm vốn sống, chất liệu thì chính mình sẽ đào thải mình trước khi thị trường, khán giả đào thải mình.

Lúc mình thấy page này đã hơi chật chội mình ngồi lại và nghĩ thật sâu xem tại sao mình lại thấy nó chật. Không phải do nền tảng FB bị hạn chế hay đổi thuật toán, v.v., cái này lúc đầu mình đã tưởng vậy nhưng sau đó spirits bảo không phải, là do mình tự thấy chật với mình và phản chiếu nó lên nền tảng thôi. Nhìn sâu hơn thì mình hiểu rằng à mình đang được đòi hỏi phải bước vào thứ mình sợ nhất và đã tránh nó từ rất lâu, đấy là nới rộng định dạng và làm multimedia, cùng lúc đó series Psychic Unveiled ra đời để mình được nói về những thứ ‘out there’ hơn và đúng là mình hơn.

Đồng nghĩa với việc nới ra thêm là nỗi sợ bị exposed mình ra thêm nữa, bị nhìn thấy và bị vulnerable thêm nữa. Mình ngưỡng mộ những ai có thể cứ thế bật camera lên và nói trước ống kính lắm. Với mình thì những thứ mình nói, viết ra đều rút ruột từ soul essence và những trải nghiệm rất cá nhân nên mỗi lần chường mặt ra là lại phải đấu tranh với hội chứng Imposter Syndrome (‘Mình là ai, biết gì mà dám nói ra những điều này?’).

-

4.

Mình không biết với những người làm sáng tạo khác thế nào nhưng mình nhận ra có hai mức độ của cảm giác thỏa mãn:

▪︎ Mức độ đầu, coi như giai đoạn trăng mật khi bắt đầu bước ra, là khi thấy những gì mình chia sẻ có ích với một ai đó, được feedback, đón nhận, bắt đầu có những sự tương tác. Đây là lúc mà làm một thời gian chúng ta sẽ rút ra được format nào, style nào, kiểu đề tài nào, v.v. work với audience của mình và có thể cho ra những con số 'đẹp trên giấy tờ'.

▪︎ Mức độ hai là khi chúng ta bắt đầu nhận ra có vẻ mình đang làm nội dung để chiều lòng khán giả, chạy theo thuật toán chứ không thấy mình đang grow được từ bên trong. Cám dỗ của sự quen thuộc và câu hỏi ‘Tại sao mọi thứ đã work, đang work mà lại phải thay đổi?’, bên cạnh đó là khát khao được nới rộng để thử một cái mới đang ngày một lớn. Cảm giác thỏa mãn lúc này sẽ đến từ việc mình đã dám take risk, dám challenge bản thân để lớn thêm một tí và học được thêm vài ba tí. Một trong những phần lớn nhất có lẽ là niềm tin vào bản thân ‘Ồ hóa ra mình đã làm được rồi này.’

-

5.

Trong lúc mình tổng hợp resources để làm video về linh hồn và cái chết thì đọc được một đoạn trích bài giảng của Rudolf Steiner, có câu này mình diễn giải lại thôi là: ‘Linh hồn sau khi chết sẽ nhận ra mình đã bỏ lỡ nhiều cơ hội mà đáng lẽ mình có thể nắm lấy để trải nghiệm cuộc sống một cách phong phú thế nào.’

Mình cứ nhớ về câu đấy mỗi lúc bị nỗi sợ làm cho chùn bước. ‘Mình có thể trải nghiệm thêm điều gì nếu vượt qua được nỗi sợ này?’. Spirits có nói với mình gần đây là: ‘You all take life so seriously sometimes as if this is your only chance to win the game.’. ‘Con người đôi khi coi cuộc sống này nghiêm túc quá cứ như thể đây là cơ hội duy nhất để thắng cuộc chơi.’

Nếu không có thắng không có thua mà chỉ là các trải nghiệm của linh hồn thì chúng ta có bớt take life so seriously để cho mình được nới rộng thật là rộng không?

Yes, no, maybe?
..

Happy Sunday cả nhà nhen! ☀

Gửi mọi người thật nhiều tình yêu 🧡

Tổn thương tính nữ trong người đàn ông (hay là: ‘Ai cho phép đàn ông được than khổ?’)-Title vậy nhưng thực ra đây là một...
01/05/2026

Tổn thương tính nữ trong người đàn ông (hay là: ‘Ai cho phép đàn ông được than khổ?’)

-
Title vậy nhưng thực ra đây là một bài mình tâm sự kể chuyện là chính thôi.

Cả series bài viết về Tính Nữ mình dành nhiều tâm huyết viết về (và viết cho) các chị em phụ nữ. Phần vì các câu chuyện đến từ 90% đối tượng khách hàng của mình là các chị em, hai nữa là văn hóa truyền thống xã hội làm cho phần tính nữ trong phụ nữ bị kìm nén nhiều. Mãi tới gần đây chúng ta mới thấy bắt đầu phổ biến các khái niệm self-love, self-worth, yêu bản thân, giá trị bản thân, biểu đạt thể hiện suy nghĩ cảm xúc của bản thân. Từ chỗ quen dần với các ý niệm tới chỗ thấm, ngấm, thực hành và nhìn thấy những sự thay đổi trong quan niệm xã hội sẽ là một hành trình rất dài nữa.

Gần đây mình làm việc với nhiều couple hơn. Ban đầu thì các bạn vợ là khách của mình, sau đó gửi chồng đến. Cái khó trong những case thế này là mình biết cả hai nên thấy ai cũng có lý do chính đáng cho những hành động và cư xử của mình và đồng thời cũng được nghe tâm sự của mỗi bên về người kia. Có những câu chuyện mình vừa nghe vừa phải tự hỏi rằng ‘ủa đây có phải bạn đó mà mình biết không ta, sao nghe kể không giống với những gì mình nhìn thấy ở tầng linh hồn vậy’. Giống tham vấn tâm lý cho cặp đôi nhưng khác ở chỗ là cả hai không ở đó cùng nhau; cộng với việc hiểu rằng bài học linh hồn của mỗi người mới là lý do ráp hai người lại với nhau và cũng là nguyên nhân gốc rễ của những mâu thuẫn chứ không đơn thuần là ai đúng ai sai.

Làm một vài case mình được nghe tâm sự của các anh về áp lực trong mối quan hệ. Nó không chỉ là áp lực khi là người chồng, người cha trụ cột kinh tế trong gia đình mà còn là những kỳ vọng về một người bạn đời có thể chia sẻ và kết nối sâu ở tầng linh hồn cùng với vợ. Một bạn viết trong thư trước buổi cho mình là: ‘Em không biết em là ai và làm thế nào để tìm lại chính mình bây giờ. Có phải em là nguyên nhân xảy ra mọi mâu thuẫn và vấn đề giữa vợ chồng em hiện tại không?’. Một bạn khác thì tâm sự về cảm giác tự ti, thua kém, mất ý chí động lực sống khi cảm thấy mình đã không làm tròn vai.

Đó đều là những case mà khi nhìn sâu vào soul essence đều là những linh hồn mà phần tính nữ, sự nhạy cảm, thấu cảm vừa bị tổn thương vừa phải đè nén xuống để mang hình mẫu của một người-đàn-ông mạnh mẽ và là trụ cột. Hai bạn ở trên còn chia sẻ về khó khăn là không thể kể được những tâm sự này với ai vì hoặc là người khác sẽ không hiểu, hoặc là sẽ hiểu sai về vợ. Người ngoài sẽ dễ dàng nói rằng ‘Ai cho đàn ông được than khổ?’ trong khi thứ họ cần - giống như phụ nữ - đôi khi cũng chỉ là một ai đó lắng nghe, nhìn thấy những mệt mỏi nặng nhọc họ đang vác trên vai mỗi ngày và nhìn thấy tình thương của họ dành cho gia đình. Tình thương của một tâm hồn nhạy cảm và cũng rất cần được ôm ấp xoa dịu.

Nhiều mâu thuẫn sẽ được gỡ bỏ nếu chúng ta có thể (dù sẽ phải rất nỗ lực) nhìn thấy người khác chỉ như là một linh hồn mà không gán cho họ những vai trò, kỳ vọng, trách nhiệm rằng ‘họ phải thế này và mình được quyền thế kia’. Một câu nói rất đơn giản nhưng mình đã phải dịch ra từ guides là: ‘Vợ/chồng em thương em lắm. Bạn ấy chỉ đang đóng vai trò là tác nhân để em bị dồn nén lại tới mức phải học được cách thương mình thôi.’

Và mình thật sự tin rằng khi cả hai nhìn thấy nhau trong tình thương từ tầng linh hồn như thế thì chuyện gì cũng có thể cùng nhau ngồi xuống hóa giải.

Những kết nối sâu ở tầng linh hồn không tự nhiên mà có - thật sự! Mình không nói đến cảm giác quen thuộc như thể linh hồn mình biết người kia đâu mà mình đang nói đến việc duy trì kết nối đó cơ. Nó là xương máu, mồ hôi, công sức, nỗ lực của rất rất nhiều lần hàn gắn sau những mâu thuẫn để mỗi người mềm ra hơn một tí, hiểu người kia hơn một tí, sửa mình thêm một tí và thương người kia hơn một tí…

🖤

Nếu mấy ngày nghỉ lễ mọi người có thời gian thì mình recommend một bộ phim hoạt hình ngắn 30 phút tên là ‘The Boy, the M...
29/04/2026

Nếu mấy ngày nghỉ lễ mọi người có thời gian thì mình recommend một bộ phim hoạt hình ngắn 30 phút tên là ‘The Boy, the Mole, the Fox and the Horse’ nha. Phim chuyển thể từ truyện cùng tên, sau đó được giải Oscar 2023 cho hạng mục phim hoạt hình ngắn xuất sắc nhất. Phim kể về câu chuyện một cậu bé bị đi lạc sau đó gặp ba người bạn là ngựa, cáo và chuột chũi. Ba người bạn cùng giúp cậu bé đi tìm đường về nhà, là một nơi cậu bé tả là ‘somewhere warm, kind, with light’. ‘Một nơi ấm áp, tốt bụng và nhiều ánh sáng’. Đến cuối phim có đoạn twist rất kì diệu nhưng mình không spoil để mọi người xem nhé. Phim về tình yêu, tình bạn, về lòng dũng cảm, sự chăm sóc và tử tế - tuy cho trẻ con nhưng toàn các thông điệp cho người lớn thôi ^^

Trong phim có nhiều câu mình có thể trích ra thành quote nhưng mình trích câu dưới này vì nó trùng hợp quá với hai bạn khách mình gặp hôm nay.

- Cậu bé hỏi ngựa: ‘Điều gì dũng cảm nhất cậu đã từng nói ra?’

- Ngựa trả lời: ‘Help.’ (‘Hãy giúp tôi.’)

- Ngựa nói tiếp: ‘Tìm kiếm sự giúp đỡ không phải là đầu hàng, mà là từ chối bỏ cuộc.’ (Asking for help isn’t given up. It’s refusing to give up)

Hai bạn mình gặp hôm nay một bạn thì kể rằng dạo gần đây luôn có cảm giác như là nhớ nhà, dù là vẫn đang ở nhà mình, bên cạnh người thân và gia đình nhưng cứ có một cảm giác mong ngóng khắc khoải về một sự kết nối vào một nơi nào đó. Một bạn nữa là chồng của bạn khách cũ của mình, bạn vợ thấy chồng đang bế tắc nên nghĩ chồng cần một sự giúp đỡ tinh thần để giải tỏa tâm lý. Xong session bạn chồng đưa thu âm cho vợ nghe rồi bạn vợ nhắn mình là: ‘Dù là phiên của chồng nhưng nghe xong cũng giúp em nhiều chị ạ. Em phải xem xét và điều chỉnh lại bản thân để hỗ trợ bạn và không đặt nhiều áp lực và kỳ vọng lên bạn ấy quá khiến bạn ấy tự ti và lo nghĩ quá mức thế này.’

Hồi lâu có bạn hỏi mình có bao giờ nghĩ đến việc mở thêm service là couple session không. Khi đó mình nghĩ hiếm có couple nào mà cả hai cùng ‘tâm linh’ như vầy lắm nhưng sau hôm nay mình lại nhận ra có lẽ cũng chẳng cần cả hai phải cùng đi trên con đường tâm linh giống nhau. Điều thật sự cần chỉ là hai người đủ mở lòng để mở lời và đón nhận sự giúp đỡ, đủ thương người kia để sẵn sàng lắng nghe và điều chỉnh bản thân thôi.

Giống câu mà chú ngựa nói trong phim: điều dũng cảm nhất chúng ta có thể làm đó là đi tìm kiếm sự giúp đỡ khi mình loay hoay bế tắc nhất. Cả bộ phim dài có 30 phút mà có tới vài lần ba bạn động vật nói đi nói lại với cậu bé là: ‘Life is difficult but you are loved, you are enough’. Cuộc sống dù khó khăn nhưng hãy nhớ rằng cậu luôn được yêu thương và chỉ cần cậu là cậu, thế là đủ.

Đoạn twist ở cuối phim mình không spoil nhưng cậu bé có nói rằng: ‘Home isn’t always a place is it’. ‘Nhà không nhất thiết phải là một nơi chốn đúng không.’ Cậu bé tìm thấy Nhà khi ở trong tình yêu, tình bạn, bên cạnh những người yêu thương cậu như cậu chính là. 'Home' hóa ra không phải là một nơi chốn bên ngoài mà là một trạng thái đến từ một nơi ở bên trong. Cảm nhận được 'vị Nhà' rồi thì chúng ta biết rằng dù đi đâu thì mình cũng luôn có thể tìm đường về lại 💚

Chúc cả nhà mấy ngày nghỉ lễ ấm áp nha! Mọi người xem phim rồi cho mình biết cảm nhận ha. Mình để link phim trong comment nhưng không có phụ đề tiếng Việt hic, ai có thì share cho mình để mình share lại cho các bạn nhé ✨

23/04/2026

Vong, năng lượng bám dính, thực thể tối, cách bảo vệ năng lượng | Psychic Protection

-

Các nội dung mình nói tới:

▪︎ Bản chất của năng lượng bám dính và các thực thể tối
▪︎ Các thực hành để bảo vệ năng lượng
▪︎ Healing, shadow work, chữa lành
▪︎ Cầu nguyện, spirit guides, guardian angel

Hôm New Moon vừa rồi của mọi người thế nào? Hôm đó mình nhận được tin nhắn của hai học viên/khách hàng mình quý lắm, cả ...
21/04/2026

Hôm New Moon vừa rồi của mọi người thế nào? Hôm đó mình nhận được tin nhắn của hai học viên/khách hàng mình quý lắm, cả hai đều khoe là cuối cùng cũng dám lấy hết can đảm để bước ra. Một bạn đã học Reiki Master Teacher với mình từ năm ngoái đã bắt đầu dạy học viên đầu tiên, bạn ấy bảo nếu không tranh thủ đợt năng lượng siêu Bạch Dương này thì không biết đến bao giờ mới dám làm. Và một người chị đã lên podcast với mình sắp tổ chức chuỗi workshop, chị ấy nói ‘cứ đâm đầu thôi nghĩ nhiều quá chỉ thêm chùn bước’. Cả hai mình biết đều có nội lực lớn lắm, có tâm có tài nhưng cũng toàn là các soul essence bị bầm dập nhiều nên sang tới cuộc đời lần này sự giằng co chần chừ giữa bước ra lại hay thôi cứ ở trong bóng tối cho an toàn nó ngấm vào tận trong máu.

Những đợt năng lượng vũ trụ dội xuống như thế này giống như một ‘Divine Intervention’ làm trồi lên bao nhiêu sự bức bối bực dọc từ bên trong. Chúng ta cứ nghĩ những sự bức bối đấy là do ngoại cảnh tác động, do năng lượng chung, do người này người kia trigger mình, v.v. nhưng nhìn thật kỹ thì nó là một Divine Calling: trong sâu thẳm chúng ta biết có gì đó (linh hồn) mình muốn làm, cần phải làm nhưng chưa dám làm nên nó mới tạo thành cảm giác bức bối. Như có một bàn tay đang chìa ra hỏi rằng chúng ta có muốn chấp nhận sự ‘giúp đỡ’ này hay không?

Sự ‘giúp đỡ’ có thể làm đảo lộn mọi kế hoạch mình đã plan từ trước. Sự ‘giúp đỡ’ có thể khiến chúng ta nhận ra bản chất sự thật của một vài mối quan hệ. Sự ‘giúp đỡ’ có thể tạo ra những rung chấn tạm thời để chúng ta nhận ra chỗ nào đang lung lay và xây lại từ gốc.

Nhiều người có thể đã cảnh báo rằng đừng nên làm gì gây xáo trộn rung lắc trong đợt năng lượng này nhưng mình lại muốn nói với bạn rằng mục đích linh hồn chúng ta ở đây là để tối ưu hóa tất cả các tiềm năng + tài năng của mình. Làm sao chúng ta biết giới hạn mình có thể làm tới đâu nếu chúng ta không dám nhích ra quá khỏi ngưỡng và ‘go all in’? Nội lực cũng chỉ đơn giản là được bồi đắp lên từ mỗi lần dám nhích dám thử dám sai như vậy thôi.

Mình viết bài này có vẻ hơi muộn cho đợt năng lượng Bạch Dương này rồi nhưng sẽ còn nhiều lần Divine Intervention nữa. Don’t play it small and don’t play it safe. Chúng ta rộng lớn và có khả năng hơn mình tưởng rất rất nhiều! Nói cách khác thì nếu bạn đang ấp ủ dự định làm gì mà chỉ vì sợ chưa dám làm thì đây là dấu hiệu để bạn hành động theo tiếng gọi bên trong rồi đó. Đừng để những lý thuyết về linh hồn và trực giác chỉ là lý thuyết không thôi! Mình không muốn mọi người chỉ đọc page mình ngày này qua ngày khác mà guides đứng bên cạnh thì đang sốt ruột lắm rồi, kiểu 'sao nói mãi mà nó không nghe thế nhỉ' 😉

Ảnh là lá Ace of Cups mình vừa rút trước khi viết bài này. Biểu tượng chú chim trắng đại diện cho Holy Spirit đang rót xuống một cái cốc ở trên có biểu tượng chữ thập và được đỡ bởi một bàn tay đang chìa ra từ trong đám mây. Nước tràn ra từ cái cốc đang rót xuống dòng sông có hoa sen đang nở. Toàn bộ lá này mang ý nghĩa rằng chúng ta là một kênh dẫn/Divine Vessel: năng lượng, tình yêu, ánh sáng được rót xuống từ linh hồn/Holy Spirit rồi chảy qua trái tim và tưới tắm cho thế giới vật chất. Chúng ta luôn luôn được nâng đỡ và support.

There is truly nothing to fear 🕊️.

Kịch bản linh hồn: tại sao những chuyện này lại xảy đến với mình? Có những sự kiện mà nếu không nhìn từ phía linh hồn th...
17/04/2026

Kịch bản linh hồn: tại sao những chuyện này lại xảy đến với mình?

Có những sự kiện mà nếu không nhìn từ phía linh hồn thì sẽ không thể giải thích được tại sao những chuyện đó lại xảy ra và để kích hoạt điều gì. Ở dưới là câu chuyện của một bạn khách (cũng lại) với các bài học về việc tha thứ cho bản thân, yêu thương tử tế với bản thân nhưng mình kể lại không có ý khái quát rằng tất cả những sự kiện tương tự đều cùng chung một bài học như vậy hen. Bao nhiêu phần trăm những chuyện xảy ra đến từ kịch bản linh hồn sắp đặt từ trước, bao nhiêu phần trăm là ngẫu nhiên? Cái đó phải nhìn vào từng câu chuyện cụ thể nhưng đối với những sự kiện có tính triggering như thế này thì chắc chắn không thể vô tình được.

Mình kể qua context trước nhé, nghe thì các vấn đề điển hình thôi nhưng đây cũng là một case phức tạp.

-

Đây là lần thứ 2 bạn ấy tìm đến mình. Lần đầu là những câu hỏi chung về vai trò, sứ mệnh, bài học của linh hồn; lần này thì cụ thể hơn là về mối quan hệ với chồng. Lần đầu bạn nhắc đến cảm giác luôn thấy đau khổ, day dứt, bất lực và có lỗi khi ở xa (bạn đang ở Mỹ) không chăm lo được cho ba mẹ ở VN. Còn bây giờ thì mệt mỏi kiệt sức khi luôn phải là người đứng giữa giảng hòa giữa chồng và em trai (là người thân duy nhất của bạn ở Mỹ) vì chồng có thành kiến tiêu cực với em. Bạn đang muốn rời khỏi mối quan hệ này vì cảm thấy nếu xuôi theo chồng thì như phản bội gia đình còn tranh cãi quá nhiều để bảo vệ em trai thì lại kiệt quệ tinh thần. Bạn hỏi guides nên làm gì bây giờ và phải sống tiếp như thế nào?

Tưởng chỉ cần gỡ nút thắt giữa chồng và em trai là xong nhưng không phải, cái nhân của nó sâu hơn thế nhiều. Bạn ấy kể thêm một chuyện nữa là cách đây 4 năm, hồi đó mỗi tuần bạn ấy và chồng hay đi massage thì tuần đó chồng bận nên bạn ấy đi một mình thì ngày hôm ấy chỗ đó bị cướp. Bạn ấy bị bịt mắt và bị dí súng vào đầu còn nhiều người ở đó bị đánh tới gần chết. May thay bạn ấy không sao nhưng sự kiện đấy ám ảnh và trigger lên trong bạn nỗi sợ chết, sợ người thân mình chết, cảm giác resentful (trách cứ) chồng rằng tại sao mình lại phải xa gia đình đến sống ở một nơi không an toàn như thế này. Nó càng làm bạn thấy có lỗi và bất lực khi không ở gần cha mẹ như những gì bạn chia sẻ trong buổi đầu.

-

Tune in vào một cái guides cho mình thấy hình ảnh một người lính tay dính đầy máu. Cảm xúc giằng xé nội tâm giữa một bên là mô thức ‘warrior archetype’ của một người chiến binh ra trận để bảo vệ đất nước, bảo vệ gia đình, còn một bên kia là cảm giác tội lỗi, guilt & shame khi chính tay mình đã ‘giết người’. Sự kiện bị cướp vào đêm 4 năm trước trigger ký ức trong linh hồn và toàn bộ các cảm giác tội lỗi, hổ thẹn, bất lực, sợ hãi. Đi cùng với guilt & shame còn là việc không thể tha thứ được cho bản thân nên tất cả mọi cảm xúc bị dồn nén khiến bạn không thể giải tỏa, không thể khóc được, rồi lâu dần trở thành một gánh nặng trong tiềm thức rằng ‘mình phải bù đắp cho những sai lầm trong quá khứ’. Điều này giải thích cho áp lực phải có trách nhiệm bảo vệ gia đình người thân nhưng đồng thời guilt, shame và việc không cho phép mình let go cũng khép chặt trái tim, không cho bạn mở lòng đón nhận tình thương.

‘Thanh kiếm có thể giết người nhưng cũng có thể cứu người, tùy vào việc con nhìn từ góc độ nào. Love can heal, but love can also kill’. Guides dùng hình ảnh thanh kiếm để flashback lại ký ức về người chiến binh. Là anh hùng hay là kẻ ‘giết người’? Tình yêu có thể chữa lành nhưng tình yêu cũng có thể ‘giết chết’ một người. Đây là sự khổ sở mà bạn ấy nói đến. Bạn ấy có quá nhiều tình yêu muốn cho đi nhưng cũng lại sợ khi yêu quá nhiều thì tình yêu có thể làm tổn thương người khác và cả chính bạn ấy nữa. Trong thư đầu bạn ấy viết rằng: ‘Trái tim em hầu như luôn cảm thấy tình yêu thương và sức nặng của nó - ở đây nghĩa là mình thương và mình lo cho những người xung quanh, cho gia đình mình, vì thương cho nên mới cảm thấy lo lắng cho họ, và chính em cũng chưa biết cách nào để cân bằng và có đủ sức để cân lại sức nặng của tình yêu trong mình’.

Guides nói bài học cả cuộc đời này của bạn ấy sẽ chỉ xoay quanh các sắc thái khác nhau về tình yêu. Lần trước thì là với ba mẹ, lần này là với chồng và em trai. Nhưng đằng sau tất cả các bài học đó là mong muốn của linh hồn về việc cho phép quá khứ được khép lại, tha thứ cho mình và tử tế với mình.

‘Kindness is a deeper form of love’. Đôi khi tử tế với bản thân khó hơn tử tế với người khác gấp trăm nghìn lần, nhỉ...

🖤

15/04/2026

Spirit guide, guardian angel, thiên thần hộ mệnh giao tiếp với chúng ta như thế nào? Ngôn ngữ của trực giác, 'inner voice', 'inner knowing' ✨

Có hai kiểu ‘nhìn thấy’ và ‘được nhìn thấy’. Hơn một tuần nay mình di chuyển nhiều, bảo ngồi xuống viết vài dòng nhưng ‘...
07/04/2026

Có hai kiểu ‘nhìn thấy’ và ‘được nhìn thấy’.

Hơn một tuần nay mình di chuyển nhiều, bảo ngồi xuống viết vài dòng nhưng ‘vài dòng’ cũng lại cần phải đủ không gian thời gian để sắp xếp suy nghĩ thì mới viết ra được. Cứ mỗi lần bị nhổ rễ khỏi routine thế này thì được vài ngày nghỉ ngơi sạc năng lượng xong là mình lại nhớ không gian khi ngồi với mọi người, nhớ cảm giác được chạm sâu, nhìn sâu vào bên trong linh hồn, cảm giác được nhìn quá khỏi lớp vỏ và đi thẳng ‘về nhà’. Mình nghĩ chắc mình sẽ cảm thấy bị lost lắm nếu bỗng dưng được ban cho điều ước là muốn gì được nấy và không cần phải làm việc nữa.

Tuần trước ở Hà Nội mình đi châm cứu. Duyên thế nào mà cô châm cứu cũng thuộc hệ tâm linh nên nói chuyện một lúc là quay sang chủ đề chữa lành, linh hồn, tu tập, v.v. Bình thường nếu có các vấn đề gì về năng lượng hầu như mình toàn tự xử nên những lúc được đổi vai làm người được chăm sóc thì mới hiểu cảm giác được người khác hold space cho là như thế nào, nhất là người đó lại vững chuyên môn và có thể cảm nhận được sự tận tâm và niềm hạnh phúc khi họ làm đúng công việc của mình.

Cô ấy kể là có những bạn khách đến đây cũng chỉ đau vai mỏi gáy thôi mà vừa ngồi xuống cái cô hỏi: ‘Sao, thế có chuyện gì nào?’ là òa lên khóc như thể có bao nhiêu ấm ức cô đơn bị dồn nén không có ai để giải tỏa giờ chỉ cần một cây kim đâm vào chỗ đau là trào ra hết. Mình thì biết chẳng phải do cây kim đâu mà do năng lượng của cô khiến người khác cảm thấy được chăm sóc, được nhìn thấy mà không bị phán xét. Xong cô cũng kể là làm nghề này thì take care người khác là chính chứ lúc đau mỏi thì lại không tìm thấy ai làm đúng ý nên chủ yếu cũng lại phải tự xử. Chắc đây là nỗi khổ chung của healer. Nên những lúc duyên lành gặp được người có tâm có tài khiến mình cảm thấy đủ tin tưởng để kết nối thì quý lắm.

Mấy hôm nay mình đang ở Bali. Mình không thích đến những nơi mà người ta làm du lịch chuyên nghiệp thế này vì bước ra khỏi khu nghỉ một cái là thấy một sắc thái cuộc sống khác hẳn của người dân địa phương. Cảm giác bị xếp chung vào một category là ‘khách du lịch’ và được phục vụ, nhưng kiểu phục vụ đó mình không quen. Hôm qua đi ăn, bạn phục vụ ghi order xong quay ra hỏi mặt rất nghiêm túc : ‘Anh chị đến từ đâu?’. Bọn mình trả lời là Úc, kiểu cũng nghĩ là các câu hỏi xã giao thôi. Rồi bạn quay hẳn sang mình hỏi: ‘Thế còn chị thì sao, gốc gác thật sự của chị ở đâu?’. Lúc đó mình confused lắm, không hiểu tại sao nói chuyện xã giao lại cần phải cụ thể tới mức thế nhưng sau mới nghĩ có thể đấy là cách người ta cảm thấy ‘biết’ về một người. Mình cũng muốn hỏi lại bạn xem đằng sau công việc phục vụ này thì bạn là ai, tâm tư thế nào, cuộc sống có vui vẻ hạnh phúc không, v.v. nhưng có vẻ hơi kỳ nên thôi.

Món quà lớn nhất chúng ta có thể dành cho một người có lẽ là sự hiện diện toàn tâm toàn ý của mình. Nghe câu: ‘Sao, thế có chuyện gì nào?’ tưởng đơn giản vậy nhưng lạ cái là người ta lại rất ít khi hỏi nhau câu đó một cách thật lòng. Chúng ta tưởng chỉ cần biết các thông tin bề mặt là đủ hiểu một người rồi nhưng những sự kết nối linh hồn lại cần phải đi quá lớp vỏ đấy để chạm tới phần tâm tư sâu hơn. Con người ngày càng cảm thấy cô đơn vì ai cũng khát khao được nhìn thấy ở tầng linh hồn chứ không phải chỉ dừng lại ở tầng vật lý này.

Viết đến đây tự dưng mình buồn cười khi nghĩ đến câu: ‘Sự hiện diện của bạn là niềm vinh hạnh lớn nhất của chúng tôi’ mà người ta hay viết trong thiệp cưới. ‘Sự hiện diện’ bây giờ toàn được quy đổi thành vật chất nhưng giá mà ai cũng nhận ra giá trị vô giá của sự hiện diện trong những thời điểm chúng ta cảm thấy cô đơn và cần người ở bên nhất…

P.

-
Ảnh là một đám cưới đang được chuẩn bị hôm nay ở Bali.

26/03/2026

Khi linh hồn không muốn ‘bỏ lại tất cả và rời đi’.

-

Lại là hai câu chuyện nữa về việc mong muốn của lý trí và ước muốn sâu thẳm thật sự của linh hồn.

Trong hai hôm mình có hai người khách mà có lẽ nhìn ở phương diện con người sẽ thấy là đang ở hai đầu bên của hai thái cực: một bên cảm giác đã ‘xong’ tất cả mọi thứ, đã ‘tới đích’, và một bên kia là những trăn trở của khủng hoảng tuổi 20s về việc nên đi đâu làm gì với cuộc đời.

Một chị 52 tuổi đang là giám đốc nhân sự khu vực châu Á của một tập đoàn quốc tế. Mình hay ghi tuổi mặc dù tuổi tác vật lý không phản ánh mức độ trưởng thành của linh hồn, nhưng vì chúng ta hay có áp lực phải thành công trước 30 theo tiêu chuẩn xã hội nên nghe chuyện của những người thật việc thật hy vọng mọi người sẽ dần buông xuống được được những mốc thời hạn mình tự áp lên mình.

Chị ấy kể đã làm ở công ty này 12 năm rồi, từ trước đến giờ vẫn luôn có toàn quyền tự do sắp xếp công việc và xây team nhưng gần đây có vài sự thay đổi về cơ cấu lãnh đạo từ phía trên khiến chị cảm giác đang bị đặt vào tình huống khó, bị buộc phải làm những task chị không thích, và vì chị thẳng thắn từ chối nên hiện đang có nhiều căng thẳng có thể chị sẽ phải rời đi.

Chị nói đã lên kế hoạch cho việc này từ cách đây 2 năm rồi, đã chuẩn bị những dự phòng về tài chính và thực sự thì ‘chị không lo về chuyện phải nghỉ việc, đến giờ thì chị không cần phải làm việc nữa cũng được. Nhưng chị muốn biết sẽ phải làm gì tiếp theo, những bài học chị cần phải học đã học được chút nào chưa. Chị luôn cảm nhận được rằng mình được che chở dẫn đường nhưng chị phải làm gì với những sự nhận thức về tâm linh này đây.’

Một bạn 25 tuổi và đang rất sốt ruột (‘em đã 25 tuổi rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu’ là câu bạn ấy nói với mình). Bạn kể là đã nhảy việc rất nhiều, không những nhảy việc mà còn nhảy từ ngành này sang ngành khác nên ở công việc nào cũng phải bắt đầu lại từ đầu. Bạn cũng đã thử làm startup chung với một người bạn khác nhưng không đủ nguồn lực để duy trì mô hình đó nên phải dừng lại.

‘Do luôn là beginner nên em cảm thấy người khác không coi trọng những thứ mình nói, những cố gắng của mình không có trọng lượng. Bố em bảo thôi đừng làm những thứ mình thích nữa mà hãy bắt đầu làm những thứ mà người khác cần mình đi. Em cũng mệt quá rồi nên đang muốn về quê đi dạy tiếng Anh cho mấy đứa trẻ con, ít ra như thế thì những thứ em nói sẽ được lắng nghe. Nhưng em cũng tự hỏi mình dự định vậy có đúng không hay em có đang né tránh điều gì không, em cần một sự xác nhận từ phía linh hồn.’

-

Có những kế hoạch mà lý trí sẽ tính toán là mấy chục năm đầu đời cố gắng đạt thành tựu xã hội, ổn định tài chính, sau khi bên ngoài đã ổn rồi thì mới bắt đầu nghĩ đến việc hưởng thụ hay làm gì đó, sống cuộc đời theo ý mình. Nhưng đấy là lý trí tính toán thế thôi, còn linh hồn thì luôn có kế hoạch khác cho dù là 20s hay 50s tuổi.

Chị khách đầu tiên là như vậy. Mà đúng thật là ở tuổi của chị đã có thể nghĩ đến việc nghỉ hưu tận hưởng thành quả sau những năm tháng nỗ lực cho công việc, thế mà mãi tới tận bây giờ chị lại ngồi đây với những câu hỏi về tổn thương, bài học linh hồn, về mâu thuẫn giữa một bên là ‘có nên bỏ lại tất cả và rời đi để không phải tranh đấu gì nữa’ và một bên là đau đáu ‘mình biết có điều gì đó linh hồn cần phải làm trong cuộc đời lần này’.

Chúng ta cứ nghĩ việc định hình con đường chỉ dành cho những năm 20s khi sự nghiệp và hướng đi phía trước vẫn đang mù mịt nhưng như guides bảo với chị ấy là sắp tới mới là khoảng thời gian chị ấy được ‘reborn’ (tái sinh). Cả giai đoạn từ trước tới thời điểm này là sự hoàn thành và khép lại nhiều vòng lặp cũ để bây giờ mới là lúc linh hồn được đánh thức để ‘sống một cuộc đời mới’. Ở tuổi mà có thể nhiều người sẽ nghĩ đã quá muộn để bắt đầu lại hoặc chẳng đủ thời gian.

-

Mấy tuần trước mình viết một bài là ‘Nhỡ cuộc đời này CẦN phải rực rỡ thì sao’, sau đó trên mạng lại viral câu ‘Nếu cả cuộc đời này không rực rỡ thì sao’. Mọi người có bắt đầu hơi chán với từ ‘rực rỡ’ rồi không? Mình thì có.

Trong cả hai câu chuyện trên, mình nhìn thấy bên dưới mong muốn ‘Leave everything behind and walk away’ thực ra là hai linh hồn ‘tan nát’ với nhiều tổn thương về việc tiếng nói, hành động, những nỗ lực đấu tranh cho công bằng, sự thật, lẽ phải bị vùi dập.

Có một nỗi buồn, một ngọn lửa trách móc, oán giận ngấm ngầm cháy bên trong. Có rất nhiều tình yêu với con người nhưng cũng lại có những sự mệt mỏi ‘Những thứ cố gắng này rốt cuộc để làm gì và sẽ thay đổi được gì?’. Những sự đấu tranh nội tâm âm ỉ cộng với những vòng lặp tổn thương trong quá khứ khiến cho một lần nữa, chúng ta nghĩ đến việc bỏ lại hết, rời đi và sống một cuộc đời đơn giản nhẹ nhàng thôi. Mình lại nghĩ đến mô thức The Hermit đã viết ở mấy bài trước.

Nhưng chúng ta rời đi vì thật sự muốn thế, hay vì bên trong có quá nhiều tình yêu với con người và cuộc đời nên cũng chính vì thế lại mệt bởi chính gánh nặng ‘cần phải làm một điều gì đó’ tự mình khoác lên vai? Nếu chúng ta muốn đi nhưng linh hồn cần chúng ta ở lại để là một ngọn đuốc lan tỏa ánh sáng, công bằng, lẽ phải, sự thật thì sao?

Rất nhiều buổi channelling nếu ai từng làm với mình và nghe được từ này thì chắc mọi người sẽ hiểu context khi mình phải nói từ đó, đấy là từ ‘redemption’ - chuộc lại. Có những cuộc đời chúng ta đã từng bị vùi dập, bị xúc phạm, bị shut down, bị nhốt trong hầm kín, bị lấy đi tất cả những gì quý giá nhất, v.v, những dấu ấn đấy để lại một cơn giận và một sự mệt mỏi cháy âm ỉ trong lòng. Chúng ta ở lại trước tiên là vì mình, để ‘chuộc lại’ và giải thoát những phiên bản quá khứ của mình, trả tự do cho nó, claim lại sức mạnh và những gì mình xứng đáng được nhận.

-

Mọi người có để ý thấy rằng cứ khi nào chúng ta gom hết sức mạnh và can đảm để bước ra thể hiện tiếng nói và con người thật của mình một chút thì y như rằng sẽ có những forces (thế lực) ngăn cản lại? Nếu không phải là có chuyện trục trặc thì sẽ là những người nói rằng ‘m biết gì mà nói’, ‘m là ai mà dám nói những thứ này?’, hoặc sẽ shaming tất tần tật mọi thứ về bạn. Và nó khiến chúng ta cho rằng việc mình bước ra là sai, việc mình ‘dám’ là mình là sai, việc mình dám nói lên sự thật là sai, v.v.

Nhưng sẽ càng sai khi chúng ta để cho những thế lực đó làm mình bỏ cuộc, mọi người có thấy thế không? Vì vòng lặp trong quá khứ lại diễn ra, một lần nữa.

Hội Minh Triết Thiêng Liêng (Theosophy/minh triết về con người và vũ trụ) có câu motto là: ‘There is no religion higher than truth’ - ‘Không có tôn giáo nào cao hơn Sự Thật’.

Và có sự thật nào quan trọng bằng việc chúng ta được sống đúng là con người thật của mình?

Sự thật là chúng ta là một linh hồn. Sự thật là nếu bạn nghĩ rằng tất cả những khó khăn mình đang trải qua là lần đầu mình gặp phải thì linh hồn bạn đã trải qua hết tất cả những điều này rồi. Sự thật là vì nó khó nên mới cần bạn ở đây.

Không rực rỡ cũng không sao. Nhưng nếu cần phải rực rỡ, hãy để mình được tỏa sáng.

Follow the Truth, it will lead us Home 🖤

P.

Address

Sydney, NSW

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Unravel - Modern spirituality posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Unravel - Modern spirituality:

Featured

Share