11/05/2026
Luân xa 2, tử cung và lại một lần nữa mình phải nói về chữ ‘Joy’ (niềm vui).
Hôm trước mình soạn câu hỏi để gửi cho chị khách mình muốn mời lên podcast về nghề nghiệp có một câu là: ‘Chị có lời khuyên gì cho các bạn trẻ trong việc chọn công việc đầu tiên để phát triển sự nghiệp không? Nên chọn giữa đam mê và những kỹ năng mình giỏi hay một công việc có triển vọng thăng tiến đem lại cảm giác an toàn?’
Câu hỏi nên chọn giữa đam mê, sở thích hay những gì thực tế có thể đảm bảo một tương lai ổn định và an toàn luôn là một đề tài được nhắc đến nhiều. Tuy nhiên bài này mình không có ý định nói về nó đâu nhưng mình muốn kể một câu chuyện của bạn khách hôm nay, nghe tưởng không liên quan nhưng nhìn sâu lại chỉ quay về một chữ ‘Joy’ mà chúng ta cứ nhắc đi nhắc lại hoài.
-
Bạn khách bị lưu thai sớm ba lần trong ba năm liên tiếp, hiện tại vẫn đang trong quá trình theo dõi thăm khám để cố gắng có em bé. Công việc hiện tại ổn định lương cao nhưng đi làm không thấy vui, bạn không thích công việc này nhưng cố gắng ở lại phần vì để có chế độ thai sản, phần vì bạn tâm sự rằng không đủ dũng cảm để ra làm riêng hay thay đổi. Bạn viết: ‘Em hoang mang và bất lực với việc cố gắng có con, em buồn vì những mất mát của mình, em buồn vì em hay so sánh bản thân mình với thành công của những người xung quanh, em luôn tự hỏi tại sao sự việc lại ra nông nỗi này với mình.’ 🥹
Lúc nhìn vào thì mình không thấy đây là vấn đề về nghiệp quả hay bài học linh hồn phải 'chịu' như vậy mà phần nhiều là vấn đề về năng lượng. Phần tử cung, chỗ luân xa 2 đang bị lạnh và ẩm nên không đủ nhiệt để duy trì nuôi dưỡng bào thai. Cái lạnh đến từ việc hơi ấm của ngọn lửa, nhiệt huyết, niềm vui từ bên trong đang bị nguội, mình hay dùng hình ảnh như thanh củi ướt nên châm mãi không bén được lửa.
Luân xa 2 đó vừa là nơi tử cung nuôi dưỡng em bé nhưng cũng là nơi của niềm vui, của sự sáng tạo, của việc biến ý tưởng thành hình. Nếu có nhiều thứ chúng ta muốn làm hay muốn thể hiện ra nhưng toàn bị đứt đoạn giữa đường, chưa kịp thành hình mà đã bị dẹp đi hay bỏ ngang (‘chết lưu’) thì năng lượng bị chặn lại này sẽ tích tụ lại bên trong và ngày càng làm cho ngọn lửa hơi ấm nguội dần. Bạn khách cũng bảo có nhiều thứ muốn làm nhưng rồi lại nghĩ ra đủ lý do cản trở nên thôi không làm nữa. Ở đây cũng lại quay về bài học linh hồn là self-love và self-worth.
Lúc guides nói về việc kích hoạt lại hơi ấm bằng cách chăm sóc, nuôi dưỡng bản thân bằng những niềm vui nhỏ thì bạn bảo rằng từ bé đến lớn chỉ biết học nên bây giờ cũng chẳng biết mình thích gì nữa. Rồi bạn hỏi một câu mình cũng được nghe nhiều, đó là: ‘Làm sao để biết đó là mình đang nuôi dưỡng chiều chuộng bản thân hay đang ích kỷ chỉ nghĩ cho mình?’
-
Guồng quay của việc từ bé đến lớn chúng ta chỉ biết học, học xong thì đi làm ổn định sự nghiệp nhiều khi khiến chúng ta quên mất việc phải dừng lại vài giây để tự hỏi:
▪︎ mình thích gì nhỉ?
▪︎ đam mê sở thích của mình là gì?
▪︎ mình có ước mơ hoài bão gì không?
▪︎ mình có đang gắn danh tính của mình với nghề nghiệp/chức danh/vai trò mình đang mang không?
▪︎ ngay tại thời điểm này, điều gì có thể mang lại niềm vui cho mình?
Chúng ta không tự hỏi mình những câu đó vì chẳng có ai hỏi chúng ta câu đó. Mà người ta cũng chẳng ai đi hỏi nhau những câu đó bao giờ trong những câu chuyện xã giao.
Nhưng chính những thứ ấy lại là thức ăn nuôi dưỡng tâm hồn, linh hồn. Không có hơi ấm sẽ không có sự sống.
Mình viết nhiều về niềm vui không phải để… cho vui đâu mà thật sự - theo nghĩa đen - nó là lý do mà chúng ta đang SỐNG ở đây.
Hãy cố gắng đừng để tới khi thật lạnh chúng ta mới đi tìm ngọn lửa để được sưởi ấm hen.
♥️
P.