Unravel - Modern spirituality

Unravel - Modern spirituality ✨ Mình là Phương, người dẫn kênh ('channeler'), cầu nối giữa bạn và Spirit Guides của bạn.
(1)

Spirit Guides sẽ giúp bạn hiểu thêm mục đích, sứ mệnh, bài học, thử thách trong cuộc đời lần này ✨

Bạn có thể đặt lịch hẹn tại website: www.phuongngo.co

Trạng thái ‘lên đồng’, linh hồn tách rời khỏi cơ thể, false light.Hôm qua trên Vnexpress có đăng một podcast 12 phút về ...
16/01/2026

Trạng thái ‘lên đồng’, linh hồn tách rời khỏi cơ thể, false light.

Hôm qua trên Vnexpress có đăng một podcast 12 phút về ‘Trạng thái lên đồng dưới góc nhìn khoa học’, mình thấy khá hay nên phân tích thêm vài ý dưới góc độ tâm linh và linh hồn hen. Mọi người nghe podcast trước, link trong comment hoặc đọc ở dưới mình trích lại vài đoạn nổi bật nhất cũng được.

-

[trích từ podcast]

‘Một người hầu đồng đang bước trên than hồng, dùng dao sắc rạch vào lưỡi, nhổ ra bụng máu tươi, nhúng tay vào dầu sôi, khoa học nói gì về trạng thái lên đồng?

Những người được cho là có căn, người được chọn trở thành ông đồng bà đồng. Người có căn đồng thường trải qua các trạng thái đặc biệt về tâm sinh lý mà dân gian gọi là bệnh âm như: mất ngủ kéo dài, ăn uống kém, mệt mỏi không có nguyên nhân, mơ thấy rắn, đỉa, hoặc thấy bản thân đang du ngoạn ở một thế giới vô hình nào đó. Nhiều người chỉ nhận ra mình có căn đồng sau khi trải qua những biến cố lớn, hoặc sự thất bại liên tiếp trong kinh doanh và đời sống cá nhân. Hoặc một hiện tượng là kết tóc, khi tóc rối chặt không thể chải hay gỡ ra được thì có nghĩa là Thánh đã chọn bạn.

Khi nghi lễ diễn ra, người được chọn đổi giọng, đổi tính khí, cơ thể cử động lạ lẫm, đôi khi còn nói bằng thứ tiếng mà chủ thể chưa từng nói.

Khoa học giải thích hiện tượng bị nhập có thể liên quan đến các rối loạn tâm lý như rối loạn phân ly, tâm thần phân liệt. Đến hiện tại vẫn chưa có nhà khoa học nào có thể khẳng định việc có một thế lực siêu nhiên nhập vào thân xác vật lý của người lên đồng. Xét theo khía cạnh khoa học thì có thể cho rằng hiện tượng lên đồng là đặc trưng của trạng thái ý thức biến đổi. Đặc trưng của trạng thái này là sự thay đổi trong nhận thức, tư duy, và cảm giác về bản thân.

Trạng thái biến đổi ý thức thường liên quan đến sự phân ly, nghĩa là ngắt kết nối với bản sắc, trí nhớ hoặc cảm xúc của mình. Trong trường hợp phân ly bệnh lý, cảm giác mất bản thân sẽ mạnh hơn, thậm chí người ta thấy mình đứng bên ngoài xem cơ thể của mình hoạt động, bị một lực bên ngoài điều khiển.

Trạng thái ý thức biến đổi có thể được hỗ trợ mạnh hơn nếu có các yếu tố kích thích như thuốc gây ảo giác, nhạc, nhảy múa, màu sắc, hương khói, rượu, thuốc lá, và sự say mê của người tham gia, v.v.

Những người có mức độ phân ly cao tức là họ dễ tách rời cảm giác bản thân khỏi thực tại hoặc khỏi cảm xúc hiện tại thường dễ bị ảnh hưởng hơn, điều này cũng giải thích về hiện tượng ‘căn đồng’. Khi con người rơi vào trạng thái này não bộ cũng thay đổi cách hoạt động, vì vậy có thể xảy ra các hiện tượng như làm mà không ý thức rõ, không nhớ lại chuyện đã xảy ra, cảm giác như bị thứ gì đó điều khiển và không còn là chính mình.

Người trong trạng thái đồng có thể múa hát mà không biết mệt, thực hiện các động tác nguy hiểm vì cơ thể giải phóng chất kích thích thần kinh, gây hưng phấn, khiến người đồng có thể thực hiện nhiều hành vi bạo lực mà ít thấy đau đớn. Ở Đài Loan, có người từng tự làm tổn thương bản thân để chứng minh bản thân miễn nhiễm với đau. Có trường hợp kiệt quệ đến mức tử vong khi cơn xuất thần dâng lên đỉnh điểm. Ở Nam Phi, người ta phải kiềm chế những ai chưa quen nhập hồn bởi họ có thể tấn công chính mình hoặc người xung quanh. Khi cơn lên đồng bùng phát, người đó có thể bị kích động tột độ, lấy than hồng miết lên da, lao vào gốc cây hay tấn công con vật.’

-

[từ đoạn này là mình viết]

Khoa học tự nhiên không giải thích được hiện tượng lên đồng, bị nhập; không tìm thấy bằng chứng rằng có linh hồn tồn tại, rằng có ‘thế lực siêu nhiên’ có thể mượn thân xác của người bị nhập, v.v. Nhưng khoa học tâm linh thì có.

Mọi người có xem Frankenstein không nhỉ? Victor Frankenstein đã tạo ra một sinh vật sống từ các bộ phận cơ thể và nội tạng của người chết. Khi sinh vật này được tạo ra, Victor đã quá ghê sợ bởi bộ dạng của nó nên đã ruồng bỏ nó và nghĩ nó không có linh hồn, không có cảm xúc và trí tuệ (intelligence).

Trong một đoạn hội thoại, Victor nói với Elizabeth: ‘Where is the soul?’ (linh hồn của nó ở đâu?). Elizabeth trả lời: ‘Khi nhìn vào mắt anh ấy tôi thấy nỗi đau. Nỗi đau là gì nếu không phải là trí tuệ (intelligence) được ẩn sâu bên dưới?’. Con quái vật dành cả đời đi tìm Victor để trả thù nhưng tới giây cuối cùng trước khi Victor chết, Victor nói: ‘Hãy tha thứ cho ta, con trai. Và nếu con có điều đó trong trái tim, hãy tha thứ cho chính sự tồn tại của mình. Tha thứ, và quên đi, là dấu hiệu cao nhất của trí tuệ (wisdom).’ Lời cuối cùng mà quái vật nói với Victor là: ‘Victor, con tha thứ cho cha. Hãy yên nghỉ nhé. Có lẽ bây giờ hai chúng ta mới có thể trở thành con người.’

Mình lan man kể chuyện phim để nói rằng nếu chỉ mổ xẻ các bộ phận cơ thể người thì sẽ không thể nào tìm thấy bằng chứng rằng có linh hồn tồn tại. Nhưng nếu vậy thì cảm xúc, trí nhớ, trí tuệ, ký ức, v..v sẽ được chứa ở đâu?

Nếu phân tích các hiện tượng tâm linh mà chỉ dùng lăng kính và cách hiểu khoa học từ những người không bước chân vào, không có trải nghiệm gì trong thế giới ấy thì sẽ không thể giải thích được cơ chế kết nối với thế giới linh hồn và càng nghe những câu chuyện như trong podcast chúng ta sẽ càng thấy mơ hồ, sợ hãi. Những điều này mình đã nói kỹ trong hai videos về psychic, ngoại cảm, mình sẽ dẫn lại link trong comment.

-

[1] Mọi người có thấy chi tiết ‘nhiều người nhận ra mình có căn đồng sau khi trải qua các biến cố lớn, thất bại trong kinh doanh và đời sống cá nhân’ không? Theo ngôn ngữ chúng ta hay nói với nhau thì đó là giai đoạn bóng tối linh hồn, dark night of the soul, khi linh hồn tới gõ cửa đó. Giai đoạn này tới để làm lung lay cái tôi bản ngã, buộc chúng ta phải quay vào ‘tâm linh’, quay vào trong để kết nối lại với linh hồn mình.

[2] Trạng thái tâm lý ‘bệnh âm’ như mất ngủ kéo dài, ăn uống kém, mệt mỏi không có nguyên nhân, mơ thấy rắn, đỉa, hoặc thấy bản thân đang du ngoạn ở một thế giới vô hình nào đó, v.v cũng đều là những trạng thái tâm lý khi rơi vào dark night of the soul. Nhiều người còn bị chẩn đoán là trầm cảm kéo dài phải điều trị bằng thuốc nhưng thực tế đó là giai đoạn mà mọi niềm tin được xây dựng từ trước đang bị bật gốc. Nó được gọi là giai đoạn vỡ mộng, vỡ ảo tưởng, vỡ b**g bóng cũng vì thế 😞 Nhưng sẽ thế nào nếu cái Tôi, phần linh hồn, higher-self đấy chưa được định hình rõ nét? Nó sẽ khiến chúng ta sẽ cảm thấy rất ungrounded: mất ‘gốc rễ’, mất phương hướng, mất kết nối với thế giới, với cơ thể, mất ý thức về bản sắc cá nhân.

[3] Khi đã đang ungrounded và rồi bị tác động bởi các ngoại lực bên ngoài như chất kích thích, thuốc gây ảo giác, nhảy múa hưng phấn, v.v. thì dễ dẫn đến hiện tượng gọi là ‘disembodiment’, tức là hồn tách rời khỏi xác. Khi phần bản thể, higher-self, linh hồn của một người không được grounded, hiện hữu trong cơ thể thì ý thức được phóng lên cõi trung giới thấp, nơi có các thực thể sáng tối lẫn lộn, sẽ có các thực thể mượn thân xác của chủ thể. Cơ thể giống như một chiếc xe còn ý thức mới là người điều khiển nó, vậy nên mới có hiện tượng khi người đồng bị nhập hồn mới thay đổi tính tình, giọng nói, thói quen, v.v khác với người đó ngày thường.

[4] Thực thể sáng và tối khác nhau ở điều cơ bản nhất là light beings sẽ rất rất tôn trọng tự do ý chí của chúng ta và sẽ không bao giờ khiến chúng ta hủy hoại bản thân mình dưới mọi hình thức. Dark beings thì khác. Nó sẽ chỉ quan tâm tới việc mượn thân xác để thỏa mãn dục vọng nên không có ranh giới trong việc dùng và bảo vệ ‘vật chủ’, nên trong podcast là người đồng tự đưa mình vào nguy hiểm, đi trên than hồng, dùng dao sắc rạch vào lưỡi, nhúng tay vào dầu sôi, v.v.

[5] Mình nói từ ‘dùng’ vật chủ cũng không hoàn toàn chính xác, vì light beings không ‘dùng’ chúng ta. Đó là một mối quan hệ support mà họ sẽ nâng chúng ta lên để trở thành phiên bản tốt hơn của mình, hướng tới ánh sáng, tới sự sống (chứ không phải hủy hoại bản thân như cách mà dark beings làm). Và do đó cũng đòi hỏi chúng ta phải làm việc với bản thân để loại bỏ các phần tối, các ham muốn dục vọng thấp. Tất cả các giáo lý tâm linh cổ điển đều nhắc tới các thử thách (‘trial’) để tôi rèn ý chí, nội lực, self-healing v.v. cũng vì đây là nguyên tắc đầu tiên để kết nối.

[6] Nếu mọi người thiền nhiều, thiền lâu thì sẽ hiểu để vào được trạng thái đồng nhất (‘trance’) để hoàn toàn hiện diện trong cơ thể (embodied) và chuyển trạng thái ý thức (consciousness) cần thời gian thực hành thế nào. Nhưng đấy cũng là cách chúng ta bảo vệ mình nữa vì nó sẽ giúp chúng ta thoát khỏi vùng phủ sóng của các thực thể tối trong cõi trung giới thấp. Cái này mình nói kỹ trong Masterclass Psychic Protection (Bảo vệ năng lượng khỏi tấn công tâm linh) mình để trên website, mọi người có thể tham khảo hen.

[7] Để giữ được năng lượng tần số cao trong người mà không khiến hệ thần kinh phát điên thì người đó phải mở sức chứa từ từ, cả về tâm trí, cảm xúc lẫn cơ thể. Cái này khi làm việc với light beings họ sẽ không để chúng ta bị mang quá sức chịu đựng của mình. Nên kể cả chúng ta có muốn phát triển tâm linh nhanh tới đâu thì cơ chế bảo vệ tự nhiên của linh hồn sẽ không cho phép chúng ta làm vậy. Trong podcast nhắc tới việc ‘Khi cơn lên đồng bùng phát, người đó có thể bị kích động tột độ, lấy than hồng miết lên da, lao vào gốc cây hay tấn công con vật.’ Cái này cũng bởi vì ý thức bị mất kiểm soát không điều khiển được cơ thể nữa và hệ thần kinh thì không đủ sức hold năng lượng nên sẽ dẫn tới các hành vi hủy hoại.

-

Lên đồng, shaman hay các thực hành tâm linh khiến linh hồn rời khỏi cơ thể đều là các dấu ấn để lại từ giai đoạn pagan (ngoại giáo) trong lịch sử tiền Kitô giáo (trước khi Christ tới). Ở giai đoạn đó, con người vẫn nhìn thấy thế giới linh hồn hiện diện ở xung quanh, thấy thần linh trong vạn vật nên mới có văn hóa tín ngưỡng thờ đa thần. Chưa có cái Tôi cá thể được hình thành, con người cảm nhận được sự kết nối của mình với những người xung quanh cũng như với thiên nhiên và thế giới linh hồn hiển hiện ngay trước mặt.

Nhưng sau khi Christ tới, cách thức chúng ta kết nối với thế giới linh hồn đã khác. Bây giờ chúng ta đã có ý thức về tính cá thể của mình, mỗi người cũng có phần higher-self, Ego đã được hình thành và neo cùng với Christ trong trái tim. Chúng ta không thể phóng nhận thức ra ngoài và để hồn lìa khỏi xác được nữa mà phải rất hiện diện trong cơ thể, quay vào trong để kết nối với linh hồn và rồi từ đó trở thành một cá thể tâm linh. Điều này mình nói nhiều trong các video rồi hen.

Các thực hành tâm linh tàn dư của thời đại cũ sẽ vẫn tồn tại song song nhưng ảnh hưởng của nó sẽ không còn work với ý thức mà con người đang ở tại nữa. Đây là một sự giải phóng bởi chúng ta không cần phải có một shaman, một guru tới để điểm đạo, giải thoát hay ban ân huệ cho chúng ta mà bằng chính nỗ lực quay vào bên trong của mỗi người, chúng ta có toàn quyền quyết định mình sẽ chọn con đường nào, đi nhanh hay chậm.

The only way out is in and through.

Con đường ‘thoát khỏi’ cõi luân hồi này chỉ có bằng cách đi vào và xuyên qua nó. Nó cũng là bài học linh hồn chung cho thời đại chúng ta đang sống. Vậy nên Jesus mới nói: ‘Ta là con đường, là sự thật, là cuộc sống. Không ai đến được với Cha mà không đi qua Ta’.

Con đường, sự thật, cuộc sống giờ đã ở hết bên trong. Chúng ta đã có mọi thứ mình cần rồi, giờ chỉ cần học cách sử dụng thôi 😉

P.

‘Yêu ai thì phải nói cho người ta biết’. Mình đã đọc xong quyển The Soul of Money, sách tuy mang tiếng về tiền mà chỉ to...
14/01/2026

‘Yêu ai thì phải nói cho người ta biết’.

Mình đã đọc xong quyển The Soul of Money, sách tuy mang tiếng về tiền mà chỉ toàn thấy các câu chuyện tâm linh ^^ Có một đoạn gần cuối cảm động quá mình muốn kể lại cho mọi người nghe.

Đây là chương về di sản chúng ta để lại. Cô tác giả kể chuyện về những ngày cuối đời của mẹ cô. Bà 87 tuổi, bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối và chỉ còn sống được vài tháng nữa, tự bà cũng cảm nhận được chuyện này. Bà quyết định dành những tháng cuối cùng để sống trong hiện tại, trân trọng ngôi nhà chứa nhiều kỉ niệm với gia đình và những người thân thiết gắn bó trong suốt cuộc đời bà.

Có hai việc bà đã làm. Một là bà đã phân chia số tiền tiết kiệm còn lại thành các khoản nhỏ cho 11 đứa cháu và 3 đứa chắt và chỉ giữ lại một khoản đủ để trang trải chi phí sinh hoạt, y tế và lo hậu sự. Bà cho mỗi khoản vào phong bì rồi gửi đi cho từng đứa vì bà nói muốn nhìn thấy niềm vui của mỗi đứa khi tiêu số tiền đó. Việc thứ hai là bà muốn cám ơn những người đã giúp đỡ chăm sóc bà, đã đối xử rất tử tế với bà, đặc biệt những người sống cùng khu. Đầu tiên là bà nhấc máy gọi điện cho tiệm giặt là và nói muốn nói chuyện với ông chủ.

Bà bảo: ‘Ông Ken ơi, tôi Tenney đây! Tôi chỉ còn sống được đến khoảng tháng 9 này nữa thôi, và tôi đang nói chuyện với con gái về tất cả những người đã làm cho chặng đường cuối cùng này của cuộc đời tôi trở nên thật là đặc biệt. Ông đã giúp giặt đồ cho tôi trong suốt 20 năm qua, và tôi cảm thấy đã được ông và các nhân viên của tiệm quan tâm và giúp đỡ rất nhiều. Tôi rất quý trọng ông, và tôi muốn ông biết rằng: khi một người già đi và không thể tự chăm sóc được nhiều cho bản thân, những người hàng xóm cung cấp những dịch vụ thiết yếu như thế này trở thành những người quan trọng trong cuộc sống của người đó. Tôi mong ông có thể thu xếp thời gian đến dự đám tang của tôi, và xin hãy ngồi ở dãy ghế đằng sau gia đình tôi. Tôi muốn ông gửi địa chỉ và số điện thoại cho con gái tôi để nó có thể mời ông tới đám tang khi đến lúc.’

Bà cũng nói tương tự với hai nhân viên của tiệm, cho họ biết rằng bà quý trọng họ đến thế nào. Sau đó bà gọi cho cửa hàng sửa xe, cho cửa hàng thuốc để nói chuyện với cậu bé giao thuốc cho bà, cho nhà hàng bà hay lui tới, cho thợ cắt tóc, cho nhân viên chăm sóc vật lý trị liệu, v.v. Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên - họ không quen nghe ai đó nói lời cảm ơn - đặc biệt một người đang gần đất xa trời. Cô tác giả đã ghi lại tên, số điện thoại của tất cả để mời họ đến đám tang khi tới lúc đó, và rồi ngày đó tới thì tất cả những người bà đã gọi điện đều có mặt trong căn phòng làm lễ.

Đoạn cuối cô viết: ‘Cuối đời mình, mẹ tôi không còn nhiều tiền, nhưng bà lại rất tự hào vì điều đó. George Bernard Shaw từng nói: 'Tôi muốn được vắt kiệt sức lực lúc cuối đời mình.' Mẹ tôi là đại diện tiêu biểu cho suy nghĩ đó. Bà nói rằng bà nhận ra mình đã sử dụng hết sức lực và nguồn lực tài chính mà mình được ban tặng. Bà đã được 'vắt kiệt' một cách tối ưu. Sức sống và của cải vật chất của bà đã được sử dụng hết theo cách tốt nhất. Cuối cùng, bà sử dụng toàn bộ phần còn lại để kỷ niệm, vinh danh và thể hiện tình yêu thương với những người mà bà trân quý.’

-

Mấy tuần trước mình nhận được tin nhắn của một bạn gửi lúc sáng sớm: ‘Chị Phương ơi, mẹ em vừa mất rồi.’ Mẹ bạn ấy từ lúc được chẩn đoán bệnh tới lúc đi chỉ vỏn vẹn có 6 tháng. Hai mẹ con rất thân với nhau, mấy lần làm channelling guides đã nói một trong những bài học của bạn ấy trong cuộc đời lần này là học cách tự đứng được trên đôi chân của mình nhưng không ngờ là bài học lại đến theo cách đó 😞

Văn hóa Á Đông khiến chúng ta hay ngại nói lời yêu thương tới những người chúng ta yêu quý vì cứ nghĩ là họ tự biết tự hiểu thông qua hành động mình làm rồi. Nhưng mình luôn nghĩ đến những câu chuyện mọi người kể với mình như ở trên và tự hỏi chúng ta đâu biết mình còn gặp họ được tới ngày nào nữa.

Cho nên yêu ai thì hãy nói ra. Hãy nói cho họ biết chúng ta yêu quý trân trọng họ như thế nào. Chúng ta thực hành viết ra lòng biết ơn thì hãy làm luôn điều đó với những người vẫn còn đang sống bên cạnh mình, vẫn còn nghe được chúng ta nói. Kể cả là những người được trả tiền để cung cấp dịch vụ nhưng nếu họ được nghe những lời cảm ơn chân tình thì biết đâu điều đó lại giúp họ thấy tin tưởng vào giá trị của bản thân hơn, rằng những việc họ làm tuy ‘nhỏ bé’ nhưng vẫn rất có ý nghĩa đối với cuộc sống của một ai đó.

‘The life you live is the legacy you leave.’

Cuộc đời mà bạn sống chính là di sản mà bạn để lại, câu này mình cũng trích lại từ chương trên trong sách.

Nghe hai từ ‘di sản’ rất to tát nhưng di sản chính là những gì người khác nhớ về bạn khi bạn không còn ở đây nữa. Thà bị bảo là sến sẩm còn hơn là chúng ta rời đi trong tiếc nuối rằng mình đã không kịp nói cho ai đó biết mình yêu họ như thế nào, nhỉ 😉

Let us make love, not war ❤️

Hai câu chuyện. Hôm nay FB mình hiện lên nhiều bài trích lại buổi talk của Elon Musk mấy ngày trước với các dự báo về tư...
12/01/2026

Hai câu chuyện.

Hôm nay FB mình hiện lên nhiều bài trích lại buổi talk của Elon Musk mấy ngày trước với các dự báo về tương lai rằng vài năm nữa AI sẽ thông minh hơn toàn bộ nhân loại cộng lại, rằng đừng tiết kiệm nữa vì mấy chục năm nữa tiền sẽ chẳng có giá trị gì đâu, rằng bác sĩ robot sẽ thay thế bác sĩ phẫu thuật hàng đầu nên học y sẽ trở nên vô ích, v.v.

Trong số các page đăng lại bài dịch là một page về parenting, trong đó có một comment hỏi rằng: ‘Đứng trước tương lai như vậy thì cha mẹ nên chuẩn bị kỹ năng gì ngay từ bây giờ cho con cái để con có nhiều cơ hội hơn?’. Vô tình trong video up lên hôm kia mình cũng đã nhắc đến ý này rồi, nhưng hôm nay đọc xong mình cứ đứng lên ngồi xuống định viết vài dòng mà chữ không thông nên gác lại thì vừa xong đọc được một câu chuyện trong quyển The Soul of Money (Linh hồn của tiền) nên muốn kể lại cho mọi người nghe.

-

Cô tác giả làm công việc kêu gọi tài trợ gây quỹ cho dự án xóa đói toàn cầu. Do tính chất công việc nên cô gặp rất nhiều người đến từ các tầng lớp kinh tế khác nhau trong xã hội. Câu chuyện mình sắp kể nằm trong chương về sự đủ đầy, chương trước đó về tâm lý thiếu thốn mình đã trích lại trong bài hôm qua.

Câu chuyện là hôm đó cô có hai cuộc gặp. Một cuộc hẹn buổi sáng với CEO của một công ty lớn, công ty này đang dính các scandal lùm xùm ảnh hưởng đến hình ảnh và muốn làm từ thiện để gỡ gạc lại hình ảnh trước truyền thông và công chúng. Cô kể rằng buổi gặp diễn ra rất chớp nhoáng, ông CEO kia sau khi nghe cô giới thiệu về mục đích, sứ mệnh của quỹ xóa đói thì nhanh chóng mở ngăn kéo rút ra tờ séc 50,000 đô với ý là buổi gặp đến đấy là xong. Ổng có vẻ quan tâm không đến đối tượng của dự án mà 50,000 đô đấy chỉ như chi phí truyền thông để ỉm đi những sai phạm mà công ty đã mắc phải. Cô nói cầm tờ séc trong tay mà như thể mang theo cả những tội lỗi, sự xấu hổ của công ty đó.

Cuộc gặp thứ hai là ở tầng hầm một nhà thờ với những người được coi là thuộc tầng lớp nghèo trong xã hội. Cuộc gặp do những người đứng đầu cộng đồng chủ động mời cô tới để gây quỹ. Nhưng lại chính ở đây mà cô học được bài học lớn nhất về tiền.

Sau khi cô giới thiệu về mục đích, sứ mệnh, tầm nhìn, hoạt động của quỹ xóa đói, cả hội trường được bao phủ trong im lặng. Rồi phải một lúc lâu mới có một người phụ nữ cỡ 70 tuổi đứng dậy tiến về phía cô.

Bà nói: ‘Cô gái, tên tôi là Gertrude. Tôi thích những điều cô vừa nói và tôi cũng có cảm tình với cô. Tôi không có sổ séc, cũng không có thẻ tín dụng. Đối với tôi, tiền giống như nước. Với một số người thì tiền đến ào ào như một dòng sông còn tiền đến với tôi như một vòi nước nhỏ giọt. Nhưng tôi muốn nó tiếp tục được chảy đi để giúp được cho nhiều người nhất. Tôi coi đây là quyền và trách nhiệm của mình. Và nó cũng mang lại cho tôi niềm vui nữa. Tôi có 50 đô trong ví kiếm được khi giặt đồ thuê cho một phụ nữ da trắng và tôi muốn trao nó cho cô.’

Khi bà đưa cho cô 50 đô thì trong đó là các tờ đô lẻ, chứng tỏ đó là tiền đến từ các nguồn nhỏ nhặt chứ không phải thành tấm thành món. Sau bà Gertrude thì lần lượt từng người khác đứng lên quyên góp tiền bằng những tờ một đô, năm đô, mười, hai mươi đô. Tổng cộng số tiền quyên góp được trong tối hôm đó khoảng 500 đô, nhưng giá trị của nó quý hơn bất cứ thứ gì cô từng thấy và chắc chắn là vượt xa tờ séc 50,000 đô đang nằm dưới đáy những tờ tiền lẻ kia.

Bởi vì những tờ tiền đấy giá trị tuy nhỏ nhưng mang năng lượng của sự chân thành, của thiện ý, mong muốn đóng góp để tạo ra sự thay đổi. Số tiền đó mang mang dấu ấn của tâm hồn, linh hồn chứ không phải được dùng để giảm nhẹ tội lỗi hay mua lấy sự ngưỡng mộ. Tinh thần của bà Gertrude đã truyền cảm hứng cho những người khác trong phòng để tới lượt họ cũng tự nguyện trao đi những hành động và giá trị ý nghĩa. Cô nói nó còn làm cô thấy tin tưởng hơn vào những nguyên tắc, lý tưởng và chương trình của tổ chức xóa đói mà cô đang theo đuổi, không chỉ bởi 50 đô của bà mà bởi đóng góp và niềm tin về mặt tinh thần mà bà mang đến.

Cô kể thêm là ngày hôm sau cô gửi trả lại tờ séc 50,000 đô cho công ty kia và thấy nhẹ nhõm như vừa gửi trả cảm giác tội lỗi và xấu hổ mà nó mang theo. Tuy nhiên hành động đó lại là một sự khởi đầu cho một cái kết khác mà cô nói sẽ kể ở cuối chương.

-

Câu chuyện này làm mình nghĩ ngợi lắm, đặc biệt là đặt trong câu hỏi ‘Phải chuẩn bị kỹ năng gì cho con cái để có thể sống sót trước tương lai sắp bị AI càn quét’.

Sự tử tế, lòng tốt, sự cho đi chân thành có được coi là một ‘kỹ năng’ không?

Bởi vì kỹ năng có thể học, còn những điều này chắc chắn phải là món quà đến từ một linh hồn, một trái tim hiểu được sức mạnh của cái gọi là tình người.

Tình người trước một tương lai sẽ dần mất đi 'tính người'.

Con cái chúng ta có thật sự cần thêm những kỹ năng để rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy của survival mode, của mindset ‘sẽ không bao giờ đủ’ và ‘thế giới ngoài kia có quá nhiều cạm bẫy nguy hiểm và ai cũng chỉ đang chực chờ nuốt sống mình’?

Sự tử tế, lòng tốt, tình yêu không thể được dạy bằng lý thuyết.

Hãy cho con cái chúng ta một môi trường để chúng tin vào sức mạnh của sự sẻ chia, đồng lòng, tin vào ý nghĩa của từng hành động dù rất nhỏ mà mỗi người có thể mang đến cho người khác.

Không phải là một công cụ, một kỹ năng để ‘sống sót’, mà là một trái tim biết rung cảm, biết yêu thương, biết đau khi nhìn thấy người khác đau, biết rằng luôn có một nơi ở bên trong để quay về - để không đánh mất mình - nhất là khi mọi thứ khác đều có thể bị thay thế...

❤️

(video hôm trước mình nói về mục đích, sứ mệnh linh hồn, món quà mỗi linh hồn mang theo và cha mẹ có thể làm gì để giúp con nuôi dưỡng, mọi người xem ở dưới nhen).

Chữa lành mối quan hệ với tiền: 3 ngộ nhận về tâm lý thiếu thốn. **Đây là một bài tiếp theo trong series về chữa lành mố...
11/01/2026

Chữa lành mối quan hệ với tiền: 3 ngộ nhận về tâm lý thiếu thốn.

**

Đây là một bài tiếp theo trong series về chữa lành mối quan hệ với tiền, tính nam, tính nữ mà mình đang viết.

Ở bài trước mình có nhắc đến tâm lý đủ và tâm lý thiếu thốn, bài này mình trích lại một chương nhỏ trong cuốn The Soul of Money của cô Lynne Twist (Linh Hồn của Tiền, sách đã có bản dịch tiếng Việt). Cô là một nhà hoạt động xã hội đã dành 40 năm làm việc với các tổ chức nhân đạo quốc tế để giảm nạn đói nghèo trên thế giới, đấu tranh cho công lý và môi trường bền vững. Sách rất hay và đáng suy ngẫm, có thời gian mọi người xem thử nhé. Mình sẽ còn trích sách trong các bài sau.

Ẩn dưới tâm lý thiếu thốn là ba ngộ nhận, hay là ba ‘lời nói dối’, được biểu hiện ra trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Chữa lành mối quan hệ với tiền không phải chỉ là chữa phần ngọn (‘cố gắng kiếm được nhiều hơn’) mà là giải phóng mình khỏi các ngộ nhận đã gắn chặt chúng ta trong tiềm thức.

Bài hơi dài nhưng khá dễ đọc mọi người chịu khó xíuuuu nha 🥰

***
(chương 3)

Ba ngộ nhận về tâm lý thiếu thốn:

[1] Ngộ nhận nguy hiểm thứ nhất: Không có đủ

Ngộ nhận phổ biến nhất về sự thiếu thốn là không có đủ. Không có đủ cho tất cả mọi người. Không phải ai cũng thành công. Sẽ có người bị bỏ lại. Có quá nhiều người. Không có đủ thức ăn. Không có đủ nước. Không có đủ không khí. Không có đủ thời gian. Không có đủ tiền.

Một khi chúng ta coi thế giới của mình là thiếu hụt, toàn bộ năng lượng sống của chúng ta, mọi thứ ta nghĩ, mọi điều ta nói và mọi việc ta làm - nhất là khi liên quan đến tiền - đều là những nỗ lực vượt qua cảm giác thiếu thốn này và nỗi sợ hãi thua người khác hay bị gạt ra ngoài. Nó giống như trò chơi giành ghế của trẻ con. Khi số ghế ít hơn số người chơi, bạn phải chú ý để không thua cuộc và đảm bảo rằng sau cuộc giành giật, bạn có được một chiếc ghế.

Chúng ta không muốn trở thành kẻ vô dụng đáng thương, do vậy ta tranh đấu để có được nhiều hơn những người khác. Ta quyết tâm vượt lên trước phán quyết đang treo lơ lửng trên đầu, mặc dù phán quyết gì thì ta cũng chưa biết rõ.

-
[2] Ngộ nhận nguy hiểm thứ hai: Càng nhiều càng tốt

Ngộ nhận tiếp theo là càng nhiều càng tốt. Chúng ta luôn cố gắng có được nhiều hơn lượng hiện có. Đó là một phản ứng hợp lý khi bạn sợ rằng không có đủ, nhưng chính suy nghĩ này đã thúc đẩy một thứ văn hóa cạnh tranh khốc liệt để tích lũy, thu thập, và thỏa mãn lòng tham.
Những điều này lại khiến ta càng thêm lo sợ và tăng tốc cho cuộc chạy đua. Không gì trong số đó khiến cuộc sống trở nên đáng quý.

Thực tế là, cuộc đua giành lấy phần nhiều hơn đẩy chúng ta xa rời cơ hội trải nghiệm giá trị sâu sắc hơn của những thứ ta kiếm được hoặc đã có từ trước.

‘Càng nhiều càng tốt’ là một cuộc đua không có điểm kết thúc và không có người chiến thắng. Nó giống như vòng quay bánh xe mà chúng ta nhảy lên, chạy mải miết và quên mất cách dừng lại. Cuối cùng, cuộc đua trở thành thứ gây nghiện, và như với mọi chất gây nghiện khác, bạn gần như không thể nào dừng lại chừng nào còn nằm trong vòng kiểm soát của nó.

Nhưng dù bạn đi xa đến đâu, hay nhanh đến đâu, hay vượt qua bao nhiêu người, bạn không thể nào thắng cuộc. Trong ám ảnh về sự thiếu thốn, ngay cả khi có quá nhiều vẫn là chưa đủ.

Quan điểm càng nhiều càng tốt còn khiến chúng ta lạc lối sâu hơn nữa. Nó khiến ta định nghĩa bản thân qua thành công về tiền bạc và những thành tích bên ngoài. Chúng ta đánh giá người khác căn cứ vào việc họ có những gì và có nhiều chừng nào. Ta bỏ qua những món quà tâm hồn không đo đếm được mà họ mang đến cho cuộc sống.

Tất cả những bài học tinh thần đều dạy chúng ta nhìn sâu vào bản thân để tìm thấy sự viên mãn ta hằng khao khát, nhưng cuộc đua không cho ta có thời gian và không gian tinh thần nhìn lại nội tâm mình.

Khi lao vào cuộc đua tìm kiếm nhiều thêm, chúng ta bỏ qua sự hoàn thiện và đầy đủ có sẵn, đang chờ được khám phá trong bản thân. Khi cố gắng tăng giá trị tài sản của mình, ta dần xa cách cơ hội khám phá và đào sâu giá trị tự thân.

Liệu chúng ta có cần, hay thật sự muốn những thứ phục sức cầu kỳ, máy móc cao cấp mà chúng ta mang về nhà sau các chuyến đi mua sắm không, hay đó chỉ là phút bốc đồng nhất thời đáp lại tiếng gọi của nền văn hóa tiêu dùng và sự cám dỗ đều đặn, đầy tính toán của các quảng cáo thời trang, thực phẩm và sản phẩm tiêu dùng?

Liệu đứa bé năm tuổi cần những gì để cảm thấy được yêu thương, ngoài vài món quà chọn lựa kỹ càng?

Thật ra, chúng ta đang phục vụ lợi ích của ai khi trao cho trẻ con nhiều hơn lượng chúng cần hoặc có thể trân trọng?

-

[3] Ngộ nhận nguy hiểm thứ ba: Đó là lẽ tất nhiên

Ngộ nhận nguy hiểm thứ ba chính là suy nghĩ rằng đó là lẽ tất nhiên, và không thể nào khác được. Không có đủ cho mọi người, có càng nhiều chắc chắn là càng tốt, và những người có nhiều hơn chẳng bao giờ là chúng ta. Cuộc chơi thật không công bằng, nhưng chúng ta vẫn cần tham gia, bởi đó là lẽ tất nhiên. Thế giới này thật tuyệt vọng, vô ích, bất công, và chúng ta không bao giờ có thể thoát khỏi vòng vây của cái bẫy đã sập xuống.

Chúng ta nói rằng ta rất buồn khi chứng kiến những bất công như thế trên thế giới, nhưng dường như vấn đề bắt rễ sâu xa đến nỗi không thể phá bỏ. Chúng ta lại nạp mình cho lý do điều đó là tất yếu, thừa nhận rằng chúng ta bất lực và không thể thay đổi điều gì.

Cùng lúc đó, chúng ta đã chối bỏ chính tiềm năng con người của mình, và khả năng cống hiến cho một thế giới thịnh vượng, công bằng và lành mạnh.

‘Đó là điều tất yếu’ là một trong những thử thách khó khăn nhất khi ta muốn chuyển biến mối quan hệ với tiền bạc, bởi vì nếu không thể từ bỏ cuộc rượt đuổi, rũ bỏ cảm giác bất lực và hoài nghi do cuộc đua đó tạo ra, chúng ta lại đi vào ngõ cụt.

Nếu bạn không sẵn sàng đối mặt, rất khó để loại bỏ cách suy nghĩ đã khiến ta bế tắc. Chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ quan điểm rằng việc đó là điều tất yếu, dù chỉ trong một khoảnh khắc, để xem xét có cơ may nào nó không phải là điều tất yếu, hay tất yếu là nó không như vậy. Chúng ta hoàn toàn có thể lựa chọn hành động thế nào và biến đổi hoàn cảnh ra sao.


(chương 4)

Khi bạn ngừng cố gắng kiếm thêm những thứ bạn không thật sự cần, những đại dương năng lượng sẽ được giải phóng. Bạn sẽ có thể tạo ra sự khác biệt bằng những thứ bạn có. Khi bạn tạo ra sự khác biệt bằng những thứ bạn có, nó sẽ mở rộng ra.

Dù trong hoàn cảnh nào, mỗi người trong chúng ta cũng đều được quyền lựa chọn lùi lại và rũ bỏ ám ảnh về sự thiếu thốn. Khi làm được điều đó, chúng ta sẽ khám phá ra sự thật đáng ngạc nhiên về sự đầy đủ.

Khi dùng từ ‘đầy đủ’, tôi không có ý ám chỉ một lượng cụ thể. ‘Đầy đủ’ không phải là hai bậc trên ngưỡng nghèo khó, hay một bậc dưới ngưỡng giàu có. Nó không phải là phép đo vừa đủ hay nhiều hơn đủ. Nó không phải là một lượng vật chất.

Nó là một cảm giác, một bối cảnh chúng ta tạo ra, một sự tuyên bố, sự nhận thức rằng có đủ, và chúng ta là đủ. Sự đầy đủ nằm bên trong chính bản thân ta, và chúng ta có thể khơi nó dậy. Nó là sự ý thức, sự chú ý, sự lựa chọn lý trí khi chúng ta nghĩ về hoàn cảnh.

Trong mối quan hệ của chúng ta với tiền, nó là việc sử dụng tiền để thể hiện sự chính trực của bản thân, dùng tiền để thể hiện giá trị thay vì quyết định giá trị.

Sự đầy đủ không kêu gọi sống đơn giản, giảm bớt hay hạ thấp hy vọng. Đầy đủ không có nghĩa là chúng ta không nên phấn đấu hay tham vọng. Nó là hành động tạo ra, phân biệt, và nhận thức được sức mạnh, sự tồn tại của những nguồn lực có sẵn bên ngoài và bên trong ta.

Nó là trạng thái tỏa ra từ tâm hồn, nhắc nhở rằng nếu chúng ta nhìn quanh và nhìn vào bản thân, chúng ta sẽ tìm thấy thứ mình cần. Bao giờ cũng có đủ. Khi chúng ta sống trong đầy đủ, chúng ta cảm thấy tự do và chính trực một cách tự nhiên. Chúng ta sống trong cảm giác về sự viên mãn của bản thân, thay vì khao khát đến tuyệt vọng được trọn vẹn.

Chúng ta tự nhiên cảm nhận được tiếng gọi chia sẻ các nguồn lực trong cuộc sống: thời gian, tiền bạc, tri thức, sức lực, ở bất cứ mức độ nào để phục vụ những lý tưởng cao hơn.

Trong sự đầy đủ đó, và trong dòng chảy của những nguồn lực đến, đi qua và được truyền sang những người khác, tâm hồn và những quan tâm tiền bạc của chúng ta hòa trộn vào nhau, tạo ra một cuộc sống giàu có, mãn nguyện và ý nghĩa.

Đầy đủ là một sự thật. Nó có thể trở thành một điểm tựa, một bối cảnh giúp tạo ra một mối quan hệ hoàn toàn mới với cuộc sống, với tiền bạc, và với tất cả mọi thứ mà tiền có thể mua. Sống trong đầy đủ, suy nghĩ về sự đầy đủ và biến điều đó thành khung quy chiếu cho cuộc sống là điều cực kỳ hữu ích và quan trọng đối với thời đại của chúng ta.

[hết]

-

Link bài cũ mình để trong comment nhé, hoặc bạn click vào cả album là thấy.

Address

Sydney, NSW

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Unravel - Modern spirituality posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Unravel - Modern spirituality:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram