Unravel - Modern spirituality

Unravel - Modern spirituality ✨ Mình là Phương, người dẫn kênh ('channeler'), cầu nối giữa bạn và Spirit Guides của bạn.
(2)

Spirit Guides sẽ giúp bạn hiểu thêm mục đích, sứ mệnh, bài học, thử thách trong cuộc đời lần này ✨

Bạn có thể đặt lịch hẹn tại website: www.phuongngo.co

Kịch bản linh hồn: tại sao những chuyện này lại xảy đến với mình? Có những sự kiện mà nếu không nhìn từ phía linh hồn th...
17/04/2026

Kịch bản linh hồn: tại sao những chuyện này lại xảy đến với mình?

Có những sự kiện mà nếu không nhìn từ phía linh hồn thì sẽ không thể giải thích được tại sao những chuyện đó lại xảy ra và để kích hoạt điều gì. Ở dưới là câu chuyện của một bạn khách (cũng lại) với các bài học về việc tha thứ cho bản thân, yêu thương tử tế với bản thân nhưng mình kể lại không có ý khái quát rằng tất cả những sự kiện tương tự đều cùng chung một bài học như vậy hen. Bao nhiêu phần trăm những chuyện xảy ra đến từ kịch bản linh hồn sắp đặt từ trước, bao nhiêu phần trăm là ngẫu nhiên? Cái đó phải nhìn vào từng câu chuyện cụ thể nhưng đối với những sự kiện có tính triggering như thế này thì chắc chắn không thể vô tình được.

Mình kể qua context trước nhé, nghe thì các vấn đề điển hình thôi nhưng đây cũng là một case phức tạp.

-

Đây là lần thứ 2 bạn ấy tìm đến mình. Lần đầu là những câu hỏi chung về vai trò, sứ mệnh, bài học của linh hồn; lần này thì cụ thể hơn là về mối quan hệ với chồng. Lần đầu bạn nhắc đến cảm giác luôn thấy đau khổ, day dứt, bất lực và có lỗi khi ở xa (bạn đang ở Mỹ) không chăm lo được cho ba mẹ ở VN. Còn bây giờ thì mệt mỏi kiệt sức khi luôn phải là người đứng giữa giảng hòa giữa chồng và em trai (là người thân duy nhất của bạn ở Mỹ) vì chồng có thành kiến tiêu cực với em. Bạn đang muốn rời khỏi mối quan hệ này vì cảm thấy nếu xuôi theo chồng thì như phản bội gia đình còn tranh cãi quá nhiều để bảo vệ em trai thì lại kiệt quệ tinh thần. Bạn hỏi guides nên làm gì bây giờ và phải sống tiếp như thế nào?

Tưởng chỉ cần gỡ nút thắt giữa chồng và em trai là xong nhưng không phải, cái nhân của nó sâu hơn thế nhiều. Bạn ấy kể thêm một chuyện nữa là cách đây 4 năm, hồi đó mỗi tuần bạn ấy và chồng hay đi massage thì tuần đó chồng bận nên bạn ấy đi một mình thì ngày hôm ấy chỗ đó bị cướp. Bạn ấy bị bịt mắt và bị dí súng vào đầu còn nhiều người ở đó bị đánh tới gần chết. May thay bạn ấy không sao nhưng sự kiện đấy ám ảnh và trigger lên trong bạn nỗi sợ chết, sợ người thân mình chết, cảm giác resentful (trách cứ) chồng rằng tại sao mình lại phải xa gia đình đến sống ở một nơi không an toàn như thế này. Nó càng làm bạn thấy có lỗi và bất lực khi không ở gần cha mẹ như những gì bạn chia sẻ trong buổi đầu.

-

Tune in vào một cái guides cho mình thấy hình ảnh một người lính tay dính đầy máu. Cảm xúc giằng xé nội tâm giữa một bên là mô thức ‘warrior archetype’ của một người chiến binh ra trận để bảo vệ đất nước, bảo vệ gia đình, còn một bên kia là cảm giác tội lỗi, guilt & shame khi chính tay mình đã ‘giết người’. Sự kiện bị cướp vào đêm 4 năm trước trigger ký ức trong linh hồn và toàn bộ các cảm giác tội lỗi, hổ thẹn, bất lực, sợ hãi. Đi cùng với guilt & shame còn là việc không thể tha thứ được cho bản thân nên tất cả mọi cảm xúc bị dồn nén khiến bạn không thể giải tỏa, không thể khóc được, rồi lâu dần trở thành một gánh nặng trong tiềm thức rằng ‘mình phải bù đắp cho những sai lầm trong quá khứ’. Điều này giải thích cho áp lực phải có trách nhiệm bảo vệ gia đình người thân nhưng đồng thời guilt, shame và việc không cho phép mình let go cũng khép chặt trái tim, không cho bạn mở lòng đón nhận tình thương.

‘Thanh kiếm có thể giết người nhưng cũng có thể cứu người, tùy vào việc con nhìn từ góc độ nào. Love can heal, but love can also kill’. Guides dùng hình ảnh thanh kiếm để flashback lại ký ức về người chiến binh. Là anh hùng hay là kẻ ‘giết người’? Tình yêu có thể chữa lành nhưng tình yêu cũng có thể ‘giết chết’ một người. Đây là sự khổ sở mà bạn ấy nói đến. Bạn ấy có quá nhiều tình yêu muốn cho đi nhưng cũng lại sợ khi yêu quá nhiều thì tình yêu có thể làm tổn thương người khác và cả chính bạn ấy nữa. Trong thư đầu bạn ấy viết rằng: ‘Trái tim em hầu như luôn cảm thấy tình yêu thương và sức nặng của nó - ở đây nghĩa là mình thương và mình lo cho những người xung quanh, cho gia đình mình, vì thương cho nên mới cảm thấy lo lắng cho họ, và chính em cũng chưa biết cách nào để cân bằng và có đủ sức để cân lại sức nặng của tình yêu trong mình’.

Guides nói bài học cả cuộc đời này của bạn ấy sẽ chỉ xoay quanh các sắc thái khác nhau về tình yêu. Lần trước thì là với ba mẹ, lần này là với chồng và em trai. Nhưng đằng sau tất cả các bài học đó là mong muốn của linh hồn về việc cho phép quá khứ được khép lại, tha thứ cho mình và tử tế với mình.

‘Kindness is a deeper form of love’. Đôi khi tử tế với bản thân khó hơn tử tế với người khác gấp trăm nghìn lần, nhỉ...

🖤

15/04/2026

Spirit guide, guardian angel, thiên thần hộ mệnh giao tiếp với chúng ta như thế nào? Ngôn ngữ của trực giác, 'inner voice', 'inner knowing' ✨

Có hai kiểu ‘nhìn thấy’ và ‘được nhìn thấy’. Hơn một tuần nay mình di chuyển nhiều, bảo ngồi xuống viết vài dòng nhưng ‘...
07/04/2026

Có hai kiểu ‘nhìn thấy’ và ‘được nhìn thấy’.

Hơn một tuần nay mình di chuyển nhiều, bảo ngồi xuống viết vài dòng nhưng ‘vài dòng’ cũng lại cần phải đủ không gian thời gian để sắp xếp suy nghĩ thì mới viết ra được. Cứ mỗi lần bị nhổ rễ khỏi routine thế này thì được vài ngày nghỉ ngơi sạc năng lượng xong là mình lại nhớ không gian khi ngồi với mọi người, nhớ cảm giác được chạm sâu, nhìn sâu vào bên trong linh hồn, cảm giác được nhìn quá khỏi lớp vỏ và đi thẳng ‘về nhà’. Mình nghĩ chắc mình sẽ cảm thấy bị lost lắm nếu bỗng dưng được ban cho điều ước là muốn gì được nấy và không cần phải làm việc nữa.

Tuần trước ở Hà Nội mình đi châm cứu. Duyên thế nào mà cô châm cứu cũng thuộc hệ tâm linh nên nói chuyện một lúc là quay sang chủ đề chữa lành, linh hồn, tu tập, v.v. Bình thường nếu có các vấn đề gì về năng lượng hầu như mình toàn tự xử nên những lúc được đổi vai làm người được chăm sóc thì mới hiểu cảm giác được người khác hold space cho là như thế nào, nhất là người đó lại vững chuyên môn và có thể cảm nhận được sự tận tâm và niềm hạnh phúc khi họ làm đúng công việc của mình.

Cô ấy kể là có những bạn khách đến đây cũng chỉ đau vai mỏi gáy thôi mà vừa ngồi xuống cái cô hỏi: ‘Sao, thế có chuyện gì nào?’ là òa lên khóc như thể có bao nhiêu ấm ức cô đơn bị dồn nén không có ai để giải tỏa giờ chỉ cần một cây kim đâm vào chỗ đau là trào ra hết. Mình thì biết chẳng phải do cây kim đâu mà do năng lượng của cô khiến người khác cảm thấy được chăm sóc, được nhìn thấy mà không bị phán xét. Xong cô cũng kể là làm nghề này thì take care người khác là chính chứ lúc đau mỏi thì lại không tìm thấy ai làm đúng ý nên chủ yếu cũng lại phải tự xử. Chắc đây là nỗi khổ chung của healer. Nên những lúc duyên lành gặp được người có tâm có tài khiến mình cảm thấy đủ tin tưởng để kết nối thì quý lắm.

Mấy hôm nay mình đang ở Bali. Mình không thích đến những nơi mà người ta làm du lịch chuyên nghiệp thế này vì bước ra khỏi khu nghỉ một cái là thấy một sắc thái cuộc sống khác hẳn của người dân địa phương. Cảm giác bị xếp chung vào một category là ‘khách du lịch’ và được phục vụ, nhưng kiểu phục vụ đó mình không quen. Hôm qua đi ăn, bạn phục vụ ghi order xong quay ra hỏi mặt rất nghiêm túc : ‘Anh chị đến từ đâu?’. Bọn mình trả lời là Úc, kiểu cũng nghĩ là các câu hỏi xã giao thôi. Rồi bạn quay hẳn sang mình hỏi: ‘Thế còn chị thì sao, gốc gác thật sự của chị ở đâu?’. Lúc đó mình confused lắm, không hiểu tại sao nói chuyện xã giao lại cần phải cụ thể tới mức thế nhưng sau mới nghĩ có thể đấy là cách người ta cảm thấy ‘biết’ về một người. Mình cũng muốn hỏi lại bạn xem đằng sau công việc phục vụ này thì bạn là ai, tâm tư thế nào, cuộc sống có vui vẻ hạnh phúc không, v.v. nhưng có vẻ hơi kỳ nên thôi.

Món quà lớn nhất chúng ta có thể dành cho một người có lẽ là sự hiện diện toàn tâm toàn ý của mình. Nghe câu: ‘Sao, thế có chuyện gì nào?’ tưởng đơn giản vậy nhưng lạ cái là người ta lại rất ít khi hỏi nhau câu đó một cách thật lòng. Chúng ta tưởng chỉ cần biết các thông tin bề mặt là đủ hiểu một người rồi nhưng những sự kết nối linh hồn lại cần phải đi quá lớp vỏ đấy để chạm tới phần tâm tư sâu hơn. Con người ngày càng cảm thấy cô đơn vì ai cũng khát khao được nhìn thấy ở tầng linh hồn chứ không phải chỉ dừng lại ở tầng vật lý này.

Viết đến đây tự dưng mình buồn cười khi nghĩ đến câu: ‘Sự hiện diện của bạn là niềm vinh hạnh lớn nhất của chúng tôi’ mà người ta hay viết trong thiệp cưới. ‘Sự hiện diện’ bây giờ toàn được quy đổi thành vật chất nhưng giá mà ai cũng nhận ra giá trị vô giá của sự hiện diện trong những thời điểm chúng ta cảm thấy cô đơn và cần người ở bên nhất…

P.

-
Ảnh là một đám cưới đang được chuẩn bị hôm nay ở Bali.

26/03/2026

Khi linh hồn không muốn ‘bỏ lại tất cả và rời đi’.

-

Lại là hai câu chuyện nữa về việc mong muốn của lý trí và ước muốn sâu thẳm thật sự của linh hồn.

Trong hai hôm mình có hai người khách mà có lẽ nhìn ở phương diện con người sẽ thấy là đang ở hai đầu bên của hai thái cực: một bên cảm giác đã ‘xong’ tất cả mọi thứ, đã ‘tới đích’, và một bên kia là những trăn trở của khủng hoảng tuổi 20s về việc nên đi đâu làm gì với cuộc đời.

Một chị 52 tuổi đang là giám đốc nhân sự khu vực châu Á của một tập đoàn quốc tế. Mình hay ghi tuổi mặc dù tuổi tác vật lý không phản ánh mức độ trưởng thành của linh hồn, nhưng vì chúng ta hay có áp lực phải thành công trước 30 theo tiêu chuẩn xã hội nên nghe chuyện của những người thật việc thật hy vọng mọi người sẽ dần buông xuống được được những mốc thời hạn mình tự áp lên mình.

Chị ấy kể đã làm ở công ty này 12 năm rồi, từ trước đến giờ vẫn luôn có toàn quyền tự do sắp xếp công việc và xây team nhưng gần đây có vài sự thay đổi về cơ cấu lãnh đạo từ phía trên khiến chị cảm giác đang bị đặt vào tình huống khó, bị buộc phải làm những task chị không thích, và vì chị thẳng thắn từ chối nên hiện đang có nhiều căng thẳng có thể chị sẽ phải rời đi.

Chị nói đã lên kế hoạch cho việc này từ cách đây 2 năm rồi, đã chuẩn bị những dự phòng về tài chính và thực sự thì ‘chị không lo về chuyện phải nghỉ việc, đến giờ thì chị không cần phải làm việc nữa cũng được. Nhưng chị muốn biết sẽ phải làm gì tiếp theo, những bài học chị cần phải học đã học được chút nào chưa. Chị luôn cảm nhận được rằng mình được che chở dẫn đường nhưng chị phải làm gì với những sự nhận thức về tâm linh này đây.’

Một bạn 25 tuổi và đang rất sốt ruột (‘em đã 25 tuổi rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu’ là câu bạn ấy nói với mình). Bạn kể là đã nhảy việc rất nhiều, không những nhảy việc mà còn nhảy từ ngành này sang ngành khác nên ở công việc nào cũng phải bắt đầu lại từ đầu. Bạn cũng đã thử làm startup chung với một người bạn khác nhưng không đủ nguồn lực để duy trì mô hình đó nên phải dừng lại.

‘Do luôn là beginner nên em cảm thấy người khác không coi trọng những thứ mình nói, những cố gắng của mình không có trọng lượng. Bố em bảo thôi đừng làm những thứ mình thích nữa mà hãy bắt đầu làm những thứ mà người khác cần mình đi. Em cũng mệt quá rồi nên đang muốn về quê đi dạy tiếng Anh cho mấy đứa trẻ con, ít ra như thế thì những thứ em nói sẽ được lắng nghe. Nhưng em cũng tự hỏi mình dự định vậy có đúng không hay em có đang né tránh điều gì không, em cần một sự xác nhận từ phía linh hồn.’

-

Có những kế hoạch mà lý trí sẽ tính toán là mấy chục năm đầu đời cố gắng đạt thành tựu xã hội, ổn định tài chính, sau khi bên ngoài đã ổn rồi thì mới bắt đầu nghĩ đến việc hưởng thụ hay làm gì đó, sống cuộc đời theo ý mình. Nhưng đấy là lý trí tính toán thế thôi, còn linh hồn thì luôn có kế hoạch khác cho dù là 20s hay 50s tuổi.

Chị khách đầu tiên là như vậy. Mà đúng thật là ở tuổi của chị đã có thể nghĩ đến việc nghỉ hưu tận hưởng thành quả sau những năm tháng nỗ lực cho công việc, thế mà mãi tới tận bây giờ chị lại ngồi đây với những câu hỏi về tổn thương, bài học linh hồn, về mâu thuẫn giữa một bên là ‘có nên bỏ lại tất cả và rời đi để không phải tranh đấu gì nữa’ và một bên là đau đáu ‘mình biết có điều gì đó linh hồn cần phải làm trong cuộc đời lần này’.

Chúng ta cứ nghĩ việc định hình con đường chỉ dành cho những năm 20s khi sự nghiệp và hướng đi phía trước vẫn đang mù mịt nhưng như guides bảo với chị ấy là sắp tới mới là khoảng thời gian chị ấy được ‘reborn’ (tái sinh). Cả giai đoạn từ trước tới thời điểm này là sự hoàn thành và khép lại nhiều vòng lặp cũ để bây giờ mới là lúc linh hồn được đánh thức để ‘sống một cuộc đời mới’. Ở tuổi mà có thể nhiều người sẽ nghĩ đã quá muộn để bắt đầu lại hoặc chẳng đủ thời gian.

-

Mấy tuần trước mình viết một bài là ‘Nhỡ cuộc đời này CẦN phải rực rỡ thì sao’, sau đó trên mạng lại viral câu ‘Nếu cả cuộc đời này không rực rỡ thì sao’. Mọi người có bắt đầu hơi chán với từ ‘rực rỡ’ rồi không? Mình thì có.

Trong cả hai câu chuyện trên, mình nhìn thấy bên dưới mong muốn ‘Leave everything behind and walk away’ thực ra là hai linh hồn ‘tan nát’ với nhiều tổn thương về việc tiếng nói, hành động, những nỗ lực đấu tranh cho công bằng, sự thật, lẽ phải bị vùi dập.

Có một nỗi buồn, một ngọn lửa trách móc, oán giận ngấm ngầm cháy bên trong. Có rất nhiều tình yêu với con người nhưng cũng lại có những sự mệt mỏi ‘Những thứ cố gắng này rốt cuộc để làm gì và sẽ thay đổi được gì?’. Những sự đấu tranh nội tâm âm ỉ cộng với những vòng lặp tổn thương trong quá khứ khiến cho một lần nữa, chúng ta nghĩ đến việc bỏ lại hết, rời đi và sống một cuộc đời đơn giản nhẹ nhàng thôi. Mình lại nghĩ đến mô thức The Hermit đã viết ở mấy bài trước.

Nhưng chúng ta rời đi vì thật sự muốn thế, hay vì bên trong có quá nhiều tình yêu với con người và cuộc đời nên cũng chính vì thế lại mệt bởi chính gánh nặng ‘cần phải làm một điều gì đó’ tự mình khoác lên vai? Nếu chúng ta muốn đi nhưng linh hồn cần chúng ta ở lại để là một ngọn đuốc lan tỏa ánh sáng, công bằng, lẽ phải, sự thật thì sao?

Rất nhiều buổi channelling nếu ai từng làm với mình và nghe được từ này thì chắc mọi người sẽ hiểu context khi mình phải nói từ đó, đấy là từ ‘redemption’ - chuộc lại. Có những cuộc đời chúng ta đã từng bị vùi dập, bị xúc phạm, bị shut down, bị nhốt trong hầm kín, bị lấy đi tất cả những gì quý giá nhất, v.v, những dấu ấn đấy để lại một cơn giận và một sự mệt mỏi cháy âm ỉ trong lòng. Chúng ta ở lại trước tiên là vì mình, để ‘chuộc lại’ và giải thoát những phiên bản quá khứ của mình, trả tự do cho nó, claim lại sức mạnh và những gì mình xứng đáng được nhận.

-

Mọi người có để ý thấy rằng cứ khi nào chúng ta gom hết sức mạnh và can đảm để bước ra thể hiện tiếng nói và con người thật của mình một chút thì y như rằng sẽ có những forces (thế lực) ngăn cản lại? Nếu không phải là có chuyện trục trặc thì sẽ là những người nói rằng ‘m biết gì mà nói’, ‘m là ai mà dám nói những thứ này?’, hoặc sẽ shaming tất tần tật mọi thứ về bạn. Và nó khiến chúng ta cho rằng việc mình bước ra là sai, việc mình ‘dám’ là mình là sai, việc mình dám nói lên sự thật là sai, v.v.

Nhưng sẽ càng sai khi chúng ta để cho những thế lực đó làm mình bỏ cuộc, mọi người có thấy thế không? Vì vòng lặp trong quá khứ lại diễn ra, một lần nữa.

Hội Minh Triết Thiêng Liêng (Theosophy/minh triết về con người và vũ trụ) có câu motto là: ‘There is no religion higher than truth’ - ‘Không có tôn giáo nào cao hơn Sự Thật’.

Và có sự thật nào quan trọng bằng việc chúng ta được sống đúng là con người thật của mình?

Sự thật là chúng ta là một linh hồn. Sự thật là nếu bạn nghĩ rằng tất cả những khó khăn mình đang trải qua là lần đầu mình gặp phải thì linh hồn bạn đã trải qua hết tất cả những điều này rồi. Sự thật là vì nó khó nên mới cần bạn ở đây.

Không rực rỡ cũng không sao. Nhưng nếu cần phải rực rỡ, hãy để mình được tỏa sáng.

Follow the Truth, it will lead us Home 🖤

P.

🎧 Bài thiền: Tìm Lại Bình An Khi Nỗi Sợ Trở Nên Quá Lớn-Vừa nãy lúc ngồi edit bài thiền này làm mình nhớ đến câu chuyện ...
24/03/2026

🎧 Bài thiền: Tìm Lại Bình An Khi Nỗi Sợ Trở Nên Quá Lớn

-

Vừa nãy lúc ngồi edit bài thiền này làm mình nhớ đến câu chuyện với bé con 7 tuổi nhà mình mấy bữa trước, chắc có lẽ đây là lần đầu con deal với một cảm xúc khó chịu kiểu này.

Chuyện là trường sắp có chương trình biểu diễn nên gửi poster thông báo về nhà, trong poster có 6 bức tranh của các bé trong trường vẽ. Hôm đó đứa nào cũng phải vẽ nhưng trên poster chỉ đăng 6 bức thôi. Con mình về chỉ vào một bức bảo là bạn A ngồi cạnh con, nhìn sang tranh con vẽ rồi copy giống hệt nhưng tại sao lại được chọn đăng trong khi tranh của con không được chọn. Rồi cứ hỏi là ‘Mẹ thấy tranh ai đẹp hơn’, ‘Tại sao bạn ấy lại vẽ hình con rồng kiểu này’, ‘Tại sao bạn ấy không tô màu hết’, v.v.

Mình hỏi: ‘Con đang cảm thấy ghen tị lắm phải không?’

Con chưa nghe thấy từ ‘ghen tị’ này bao giờ nên hỏi lại ‘ghen tị là gì hả mẹ’.

‘Là con cảm thấy không công bằng khi tranh của bạn giống con mà bạn được chọn đăng nhưng con không được phải không?’

‘Vâng’.

‘Con cũng muốn tranh được in lên poster phải không?’

‘Vâng’.

‘Ừ mẹ hiểu cảm giác này. Con đang nghĩ là tại vì tranh của con không đẹp bằng nên con mới không được chọn phải không?’

‘Vâng’.

‘Ừ. Nhưng cả trường mấy chục người mà trong đây chỉ đủ chỗ cho 6 tranh con thấy không? Có tranh của ai con thấy đẹp mà cũng không được đăng không?’

(con kể ra bạn ABC này vẽ đẹp lắm mà cũng không có trong này)

‘Ừ đấy. 6 tranh này được đăng không có nghĩa là tất cả những tranh khác không đẹp bằng con có thấy không? Hôm đó chắc là cô K cũng khó chọn lắm. Chắc cô chỉ được chọn mỗi lớp một tranh thôi.’

‘Vâng. Lúc đó bạn R bảo con là bạn thích tranh con vẽ. Con cũng thích tranh bạn đó vẽ lắm.’

'Ừ, mẹ thích tranh của con lắm. Hôm nào mình đi tìm cái khung vừa rồi treo lên nhé.'

Câu chuyện đến đó là hết, xong cái nó chạy đi chơi tiếp. Đến tối mình thấy lại cầm tờ poster đứng nhìn một lúc, trong đầu chắc đang process. Sáng hôm sau ngủ dậy con bảo mình là: ‘Mẹ ơi con vẫn thấy ghen tị lắm’. Mình chỉ ừ, mẹ hiểu cảm giác này, nó khó chịu lắm phải không con. Rồi nó không nói gì nữa, mình cũng không hỏi lại gì thêm nhưng cả ngày hôm đó không thấy nhắc lại, có vẻ đã tan đi rồi.

-

Những nỗi sợ hay cảm xúc 'xấu xí' cũng chỉ cần được gọi tên ra và có người chứng kiến (witness) là đã vơi được hơn một nửa rồi.

Bài thiền này mình dẫn mọi người trong buổi thiền nhóm hôm trước về lại với không gian an toàn để gặp ba người ‘bạn’ đặc biệt. Họ sẽ giữ không gian, hỏi chúng ta vài câu hỏi để giúp chúng ta buông bỏ được nỗi sợ và tìm thấy lại cảm giác bình an ở bên trong.

Cả nhà nghe thử nhé, link dưới comment hoặc trên Spotify. Nếu có vấn đề gì trong lúc nghe mọi người nhắn tin để mình chỉnh lại hen.

♥️

Phương

20/03/2026

Thức ăn cho linh hồn.

-
Sáng đi mua cafe trên đường về mình mới nghĩ đây là food for the brain thì cái gì sẽ là food for the soul nhỉ. Ngày nào cũng nạp thức ăn vào cơ thể nhưng có phải ngày nào cũng cho linh hồn ăn không; nếu cảm nhận mùi vị thức ăn bằng vị giác thì cảm nhận thức ăn cho linh hồn bằng cái gì. Xong mình nhớ đến newsletter được gửi vào email hôm trước, bình thường toàn rơi vào spam nhưng không hiểu sao bữa đó lạc vào hòm thư chính nên mình click vào đọc.

Newsletter là food for the soul của mình ngày hôm đó. Những thông điệp hầu như đều là thứ chúng ta đã nghe rồi biết rồi nhưng cách nó được gửi đến, thời điểm được gửi đến, cách mà trong bao nhiêu email từ địa chỉ lạ mà mọi khi không click vào thì bữa đó lại được thôi thúc mở ra, v.v. mới chính là thứ tạo nên giá trị của 'thức ăn' cho linh hồn.

Mình dịch tóm tắt lại newsletter nhé, biết đâu lại là food for the soul của ai đó ngày hôm nay.

-

Tiêu đề: ‘Nếu bạn làm 3 thứ này đúng, tất cả những thứ khác sẽ tự nó đâu vào đấy’.

‘Trong một xã hội bị ám ảnh với việc phải có càng nhiều càng tốt và ai ai cũng nghĩ rằng như thế mình khiến mình trở thành một phiên bản tốt hơn thì ngay cả những người đã có gần như mọi thứ vẫn sẽ rơi vào một trạng thái gọi là ‘sự vô nghĩa hiện sinh’ (existential meaninglessness) - cảm giác cuộc sống không có ý nghĩa.

Cảm giác trống rỗng này sẽ không bao giờ biến mất cho tới khi chúng ta quay vào trong tìm câu trả lời cho ba điều duy nhất thực sự quan trọng, đó là:

1- Bạn đã yêu hết lòng như thế nào. (How much you loved)

Yêu không phải chỉ là một cảm xúc mà phần nhiều là những hành động, những gì chúng ta làm, cho đi và thể hiện ra. Là có mặt khi những người quan trọng đối với bạn cần đến bạn ngay cả khi bất tiện. Là dành thời gian cho những cuộc nói chuyện khó khăn. Lắng nghe - thực sự lắng nghe - khi họ chia sẻ về những struggle nội tâm.

Chúng ta cứ nghĩ rằng mình ‘biết’ yêu ai đó nhưng hóa ra tình yêu cần nhiều hơn là chỉ mỗi cảm xúc. Nó là rất nhiều công sức chăm bón; là những mối quan hệ thân thiết chúng ta nuôi dưỡng qua năm tháng; là việc có mặt, hiện diện; là những cuộc gọi điện thoại về cho cha mẹ.

-
2- Bạn đã nhẹ nhàng với cuộc đời mình như thế nào. (How gently you lived)

Đây là điều ít ai để ý tới. Cách chúng ta nói chuyện, đối xử với bản thân và người khác như thế nào? Đa số chúng ta quá khó khăn khắc nghiệt với mình theo cách mà chúng ta sẽ không bao giờ làm thế với người khác. Chúng ta chì chiết mình mỗi khi mắc sai lầm.

Chúng ta không cho phép mình nghỉ ngơi cho tới khi cảm thấy mình đủ ‘xứng đáng’. Chúng ta ép mình phải vượt qua stress, căng thẳng, lo âu tới mức kiệt sức. Chúng ta coi hệ thần kinh như một vật cản giữa mình và mục tiêu cần phải đạt được.

Chúng ta luôn được dạy phải năng suất hơn. Hiệu quả hơn. Thành công hơn. Tích lũy nhiều hơn. Nhưng chẳng ai dạy chúng ta cách phải sống ra sao.

‘Nhẹ nhàng sống’ là một thực hành cần chúng ta phải chậm lại để lắng nghe tâm trí, cơ thể và linh hồn. Chậm lại để sống. ‘Hurry slowly’. Giống như câu nói: ‘Cách bạn làm một thứ cho thấy cách bạn làm tất cả mọi thứ’.

-

3- Cách bạn có thể buông bỏ trong sự thanh thản ra sao. (How gracefully you let go)

(note: từ ‘grace’ trong tiếng Anh có rất nhiều từ tiếng Việt. Mình sẽ dùng các từ thanh thản, bao dung, tử tế trong những câu khác nhau nha).

Đây là thứ khó thực hiện nhất. Chúng ta không được dạy để buông bỏ. Chúng ta được dạy phải luôn kiên trì, phải đấu tranh cho thứ chúng ta muốn, không được trở thành kẻ bỏ cuộc. Đôi khi điều này là đúng, kiên trì là cần thiết nhưng có sự khác nhau giữa sự bền bỉ nội lực khi gặp khó khăn (resilience) và sự bám chấp không chịu buông (refusal).

Chúng ta bám chấp vào những chuyện cũ, những mối quan hệ cũ, những phiên bản đã cũ trong quá khứ bởi vì buông tay có cảm giác như mình đã thất bại. Buông tay nghĩa là phải làm lại từ đầu.

Những thứ chúng ta cần buông hầu như đều là những thứ chúng ta đã từng rất muốn, và vì vậy nó mới khó đến thế. Nhưng thực chất không phải là chúng ta không thể buông chính thứ đó mà là một phần con người của mình được lưu giữ lại trong đấy. Không phải chỉ là mối quan hệ hay công việc mình không thể rời đi mà là một phần danh tính cũ mà chúng ta chưa sẵn sàng let go.

‘Buông tay trong sự thanh thản’ cần rất rất nhiều nỗ lực.

Thanh thản nghĩa là buông bỏ mà không mang theo cay đắng; không tự trừng phạt mình vì khoảng thời gian đã đánh mất; không cần một thứ cũ phải sai để hợp lý hóa cho sự rời đi của mình. Thanh thản là chấp nhận rằng những gì chúng ta đã trải qua đều có ý nghĩa và giờ thì nó đã kết thúc. Chúng ta bước tiếp mà không kéo lê quá khứ theo sau.

Buông tay là một câu hỏi về danh tính, về phiên bản mới và phiên bản cũ bạn để lại, và vì thế nó mới cần rất nhiều sự bao dung, tử tế thay vì chỉ mỗi sức mạnh ý chí (willpower).

-

Tình cờ là cũng trong sáng nay mình có một em khách đang trải qua khủng hoảng 1/4 cuộc đời, cũng bị guides nhắc về việc chậm lại để đi nhanh hơn. Có vẻ đây là theme chung nên hẹn mọi người hôm chủ nhật tới chúng ta trò chuyện nhiều hơn trong buổi thiền & coffee talk nhé! 💗

P.

❣️ Thiền Nhóm & Coffee Talk: Manifest - Buông Bỏ - Surrender -Hello mọi người, Lâu lắm không có hoạt động gì để gặp mọi ...
19/03/2026

❣️ Thiền Nhóm & Coffee Talk: Manifest - Buông Bỏ - Surrender

-

Hello mọi người,

Lâu lắm không có hoạt động gì để gặp mọi người nên chủ nhật tuần này chúng mình làm một buổi thiền nhóm & coffee talk nha! 😘

▪︎ Thời gian: 16h00 (giờ VN) | CN ngày 22.3.26
Dự kiến trong khoảng 90 phút.

▪︎ Online qua Zoom ID: 397 229 1203

Nửa tiếng đầu mình sẽ dẫn mọi người qua bài thiền, phần sau nếu ai ngồi lại được thì chúng mình ngồi nói chuyện thôi hen. Chủ đề mình đang nghĩ tới là: Manifest, Letting Go, Surrender & Trust.

Buổi này không thu phí nên welcome tất cả mọi người cứ đúng giờ thì vào theo zoom ID ở trên hen. Những ai chưa biết thiền cũng cứ join nha, có thắc mắc gì chúng ta sẽ cùng giải đáp hôm đó luôn.

Mình không tạo group zalo nhắc lịch nên mọi người lưu ngày nhé. Mình sẽ post reminder trên story trước hôm đó nữa 😇

Hẹn cả nhà chiều Chủ Nhật nhé! ♥️

-

P/S: Mình sẽ nghỉ 3 tuần từ giữa tuần sau đến giữa tháng 4, chỉ còn vài lịch channelling trong đầu tuần sau thôi ha nếu mọi người muốn book nhé :)

Linh hồn sau khi chết, các cõi địa ngục, cõi trung giới, Kamaloka-Hôm trước mình có một cô khách, cô kể là cô tu tập the...
16/03/2026

Linh hồn sau khi chết, các cõi địa ngục, cõi trung giới, Kamaloka

-

Hôm trước mình có một cô khách, cô kể là cô tu tập theo Phật giáo mười mấy năm rồi nhưng mới biết đến tâm linh ‘vũ trụ’ (từ cô dùng) gần đây thôi qua mấy cuốn sách Luật hấp dẫn. Cô bảo cảm thấy rất resonate khi nghe nói đến những luật vũ trụ nhưng mặt khác cũng lăn tăn lắm vì một bên là không dám bỏ phương pháp tu tập hiện tại vì sợ đi sai đường, một bên thì thấy lấn cấn khi đọc một vài giáo lý ví dụ như phần nói về linh hồn chết đi sẽ xuống địa ngục.

Mình đang research tư liệu cho video về linh hồn sau khi chết, càng đọc càng thấy thực ra tất cả đều cùng nói về một sự thật, chỉ có là khi đọc thì chúng ta phải hiểu theo nghĩa hình tượng khi nói đến trải nghiệm của linh hồn thôi.

Mình sẽ trích lại ở đây phần nói về 6 cõi địa ngục trong quyển Tử Thư Tây Tạng (Tibetan Book of the Dead). Đúng là nếu chưa quen với ngôn ngữ thì sẽ thấy hơi khó hiểu nhưng may mà các khái niệm chính có đóng mở ngoặc tiếng Anh và nếu đối chiếu với những gì chúng ta đã biết trong Khoa Học Tâm Linh (Spiritual Science) thì sẽ thấy sự tương đồng.

-

Phần này nói về giai đoạn một người vừa mới chết, đang trong trạng thái ‘bardo’. ‘Bar’ có nghĩa là ở giữa, ‘do’ có nghĩa là hòn đảo hay một điểm đánh dấu; một loại cột mốc ranh giới đứng giữa hai cái gì đó. Nó có phần giống như một hòn đảo ở giữa cái hồ. Khái niệm bardo được đặt căn cứ trên khoảng thời gian giữa lúc sáng suốt và lúc không sáng suốt, hay là khoảng thời gian giữa lúc mê lầm và lúc sự mê lầm sắp sửa chuyển ra thành trí huệ, và dĩ nhiên bardo có thể được nói là kinh nghiệm có được ở giữa sự chết và sự sanh ra.

Kinh nghiệm bardo căn bản đầu tiên là kinh nghiệm về sự phân vân không biết chắc có phải trên thực tế mình đang chết, ý nói đang mất sự tiếp cận với thế giới vật chất này, hay mình còn có thể sống tiếp tục. Không phải trong hình thức rời bỏ thân xác mà mình nổi lên sự phân vân này, mà đích thực, ta bị phân vân chao đảo vì đang mất chỗ tựa, cái nền tảng của mình; đó là khả năng có thể cất bước từ thế giới có thực đi vào một thế giới không thực.

Mình đã viết một vài bài về cuộc sống của linh hồn sau khi chết và thời gian linh hồn ở cõi trung giới (Kamaloka) mình sẽ trích lại ở dưới để mọi người đối chiếu nhé. Đọc những trích dẫn ở trên có thể thấy rõ khi linh hồn vừa rời khỏi thể xác sẽ đi qua một giai đoạn ‘lửng lơ’ ngắn vì vừa bị cắt rời khỏi cõi trần và cơ thể vật lý và vừa phải aware rằng mình đã chết và đang ở trong thế giới linh hồn.

Phần này là 6 cõi luân hồi mà trong sách dùng từ là: ‘Kinh nghiệm về 6 cõi luân hồi do các kiểu bản năng chấp thủ khác nhau’ phóng chiếu tạo thành. Có nghĩa là ‘địa ngục’ như chúng ta vẫn tưởng là một nơi chốn thực ra là do các bản năng còn bám chấp phóng chiếu thành các kinh nghiệm ở trong cõi trung giới. Nó là trải nghiệm/kinh nghiệm, tức là linh hồn có cảm giác như thế về những chốn ấy. Mọi người đọc ở dưới sẽ hiểu rõ hơn.

***

[1] Cõi địa ngục:

‘Cõi địa ngục được tạo thành từ các sự căm ghét, tức giận. Trong cõi ngục, chính xác không phải bạn bị hành phạt, nhưng bạn bị ngập chìm trong một môi trường không gian toàn là sự đe dọa khủng bố, được mô tả là có những cánh đồng, núi non làm bằng sắt nung đỏ và không gian ngập tràn các tia lửa rực nóng đáng sợ. Thậm chí nếu bạn quyết định chạy trốn thì bạn phải dẫm chân lên những thanh sắt đang nung đỏ, còn nếu bạn quyết định không bỏ trốn thì thân thể của bạn biến thành cục than hồng. Bạn quá sợ vì bị nhốt kín và sức nung nóng đến từ mọi hướng, dưới đất thì toàn bộ biến thành sắt nung nóng, tất cả dòng sông đều là sắt nóng chảy, và trên đầu thì toàn bầu trời ngập tràn lửa ngọn.

Một dạng khác của địa ngục hoàn toàn ngược lại, đó là kinh nghiệm về băng tuyết cái lạnh cùng cực, một cõi nước đá trong đó mọi vật đều bị đóng băng. Đây là sự căm ghét theo một cách khác, sự căm ghét đến nỗi không muốn giao tiếp với ai cả. Đó là một loại căm hận thường xuất phát từ sự kiêu mạn thái quá, và sự kiêu mạn chuyển thành ra một môi trường lạnh như đá và được sự tự mãn tăng cường thêm.’

Có một câu mô tả về cõi này là: Mỗi sự hành hạ cực độ là một chân dung của chính mình. Có nghĩa là sự thù hận căm ghét mà linh hồn mang theo sau khi chết sẽ được phóng chiếu thành các cảm giác như những lò lửa thiêu đốt hoặc băng tuyết lạnh cùng cực - những sự hành hạ cực độ đó là chân dung phản ánh nội tâm bên trong linh hồn.

**

[2] Cõi quỷ đói (ngạ quỷ):

Đây là cõi của lòng tham lam vô độ chứ không phải sự căm ghét như cõi địa ngục.

‘Trong cõi quỷ đói, ta có một ham muốn tột độ, muốn giàu có, muốn thâu tóm rất nhiều của cải; ta tìm kiếm của cải không phải ta cần dùng nó mà vì ta muốn sở hữu nó. Và rồi, điều này khiến cho ta lúc nào cũng thấy thèm khát hơn nữa, thấy càng không được có đủ, chính vì không phải sự ham muốn sở hữu mà thôi, mà còn cả sự ham muốn tìm kiếm thu gom mới thỏa mãn ta. Nhưng giờ đây, bởi vì ta đã có đủ tất cả, ta không thể đi đâu để tìm và để sở hữu một cái gì đó được nữa. Thật thất bại, vô ích, một kẻ đói từ căn bản không thể thỏa mãn được.

Sự việc này được tượng trưng bằng hình ảnh một con người có cái bụng rất to nhưng lại có cái miệng nhỏ và cái cổ họng thì cực kỳ nhỏ. Có nhiều tầng lớp khác nhau của kinh nghiệm này tùy theo mức độ thèm khát của người đói. Mỗi một khi ta có được trong tay cái ta muốn có, thì ta không còn thấy ưa thích sở hữu nữa, nhưng ta không muốn để nó rời khỏi tay ta. Thêm một lần nữa, ở đây trên những phóng tưởng của mình thể hiện mối liên hệ giữa ưa thích và chán ghét’.

**

[3] Cõi súc sanh:

Cõi súc sanh được tả là nơi của những tâm thức quá thực tế. ‘Mọi sự đều thực tế, không có một chỗ nào cả để cho sự huyền bí can dự vào. Mọi sự đều hoàn toàn trong tầm tay, hợp lý và đồng thời được tiến hành như một cái máy, đâu vào đó sẵn sàng. Họ không quen thiếu, không quen bất ngờ nên nếu có một tình huống không tiên liệu trước đột nhiên xảy đến thì họ hoang tưởng là bị đe dọa. Cho nên, rõ ràng là thái độ cứng ngắc, chừng mực, không có óc khôi hài là đặc trưng cõi súc sanh.’

⇒ Note: có thể thấy cõi này là cõi khi một người còn sống mà quá thực tế, an toàn, ổn định, chỉ biết tới những thứ trong thế giới vật chất mà không có chỗ trong tâm hồn cho phần tinh thần, linh hồn được bước vào.

***

[4] Cõi người:

‘Cõi người xuất hiện ở một tình huống khác hơn, không giống với cõi súc sanh chỉ mong được sống và an phận. Cõi người đặt cơ sở trên sự đam mê, xu hướng ưa thích khám phá và hưởng thụ. Đây là lĩnh vực của sự nghiên cứu và phát triển, không ngừng cố gắng làm phong phú thêm nữa. Ta có thể nói, về phương diện tâm lý, cõi người gần với tính cách của cõi quỷ đói là luôn luôn nỗ lực để có được một cái gì đó, nhưng đồng thời cũng có yếu tố súc sanh là muốn mọi sự không có tính cách bất ngờ.

Và có một ngoại lệ liên kết với cõi người, đó là kiểu nghi vấn xuất hiện cùng với sự đam mê, nó khiến con người tỏ ra khôn ngoan hơn, ưa thay đổi và khó tin cậy hơn. Họ có thể phát minh đủ kiểu dụng cụ và coi trọng việc sử dụng các dụng cụ phương tiện trong đủ các cách dùng triệt để nhằm mục đích nắm bắt được con người khó tin cậy kia, và đến lượt con người khó tin cậy đó lại triển khai các dụng cụ đối kháng lại.

Do đó, chúng ta xây dựng thế giới chúng ta bằng vô số những thành tựu, nhưng sự phát triển làm ra các công cụ và các công cụ đối kháng đang leo thang không ngừng, và nảy sinh càng nhiều các nguồn cảm hứng đam mê cũng như các mưu đồ quỷ quyệt.

***

[5] Cõi Atula (cõi các chư thiên ganh tỵ):

‘Cõi này được biết là một thế giới đầy sự ganh tỵ ghen tức, nhưng không phải như chúng ta thường ghen hàng ngày. Đó là một thứ ganh tỵ hết sức sâu sắc dựa trên một tầm mức sống còn, quyết thắng. Hoàn toàn không giống như ở cõi người hay cõi súc sanh, mục tiêu của cõi các chư thiên ganh ghét này là hành xử với những mưu đồ quỷ quyệt, đó là những gì họ cưu mang, dù đang trong công việc hay giải trí. Quan hệ giao tiếp cùng với mưu mô quỷ quyệt là kiểu sống và đồng thời là cách kiếm sống của họ. Tính mưu mô nham hiểm đều có trong mối giao tiếp với bất kỳ ai, với người thân, với bạn bè, với thầy hay trò, bất cứ nơi nào.’

***

[6] Cõi những vị trời (Devaloka):

Cõi này được tả là nơi của một loại lạc thú không ngờ trước và người đó muốn duy trì niềm khoái lạc đó. Cõi trời được biết như là cõi của thức kiêu mạn. Kiêu mạn trong ý thức vun đắp cho cái thân được quy kết vào riêng cho mình, gìn giữ thanh tịnh riêng cho mình; nói cách khác đó là sự say sưa ngất ngây với sự có mặt của cái ngã. Bạn bắt đầu cảm thấy thỏa mãn là có được một kiểu khẳng định rằng cuối cùng bạn được là ‘một cái gì đó’. Đây không phải là cõi giải thoát mà nơi linh hồn bị ‘kẹt’ trong chính bản ngã, ego của mình.

****

Mọi người đọc xong có nhận ra điều gì không?

Đó chính là cõi trung giới, Kamaloka, nơi linh hồn trải qua một khoảng thời gian để review lại cuộc đời vừa diễn ra cũng chính là nơi linh hồn nhìn thấy lại những phần tối, những bám chấp, những tham-sân-si mà mình đã vô minh không nhận ra khi còn sống. Những phần tối, bám chấp này được phóng tưởng (project) thành trải nghiệm với các đặc tính trong 6 cõi luân hồi như Tử Thư đã viết.

Hiểu được như vậy chúng ta sẽ nhìn khái niệm ‘địa ngục’ theo cách khác hoàn toàn. Không phải để dọa chúng ta, mà như trong cuốn Tử Thư Tây Tạng đã viết:

‘Người ta thường nhấn mạnh rằng mục đích việc đọc Tử Thư cho người chết là để nhắc nhở họ nhớ những gì mà họ đã tu tập khi còn sống, nhưng hóa ra sách lại cũng chỉ cho chúng ta thấy là chúng ta phải sống như thế nào’.

Mình sẽ trích lại bài Kamaloka ở dưới nhé! Cám ơn cả nhà đã đọc bài dài ngoằng này 😘

P.

Address

Sydney, NSW

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Unravel - Modern spirituality posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Unravel - Modern spirituality:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram