Lily Tran

Lily Tran Hãy sống thật đúng nghĩa ❤️

🇨🇦 Sang Canada, điều khiến nhiều người bối rối nhất không phải là khí hậu hay ngôn ngữ… mà là chọn hướng đi cho tương la...
10/20/2025

🇨🇦 Sang Canada, điều khiến nhiều người bối rối nhất không phải là khí hậu hay ngôn ngữ… mà là chọn hướng đi cho tương lai.
Mình gặp rất nhiều cô chú, anh chị và các bạn du học sinh từng chia sẻ:
“Không biết nên học ngành nào mới có việc làm, ngành nào dễ định cư, hay ngành nào thật sự hợp với mình…”
Nghe thì đơn giản, nhưng nếu chọn sai, cái giá phải trả ở Canada không chỉ là học phí mà còn là thời gian, động lực và cả sự tự tin của người học.
Mình từng chứng kiến điều đó rất rõ ngay trong hành trình của chồng mình, anh Duy.
Anh từng tốt nghiệp Kinh tế, làm việc trong lĩnh vực quản trị – tài chính, rồi sau nhiều năm mới nhận ra điều mình thật sự muốn gắn bó là Y tế – Sức khỏe – Thể thao.
Thế là anh quyết định “bắt đầu lại”, học lại đại học, rồi hiện giờ đang theo học chương trình Doctor of Chiropractic (Bác sĩ Thần Kinh Cột Sống) ở Toronto.
Con đường đó không dễ chút nào – vì vừa học, vừa làm thêm, vừa phải thích nghi lại toàn bộ môi trường mới.
Nhưng cũng chính nhờ vậy mà anh hiểu từng ngóc ngách của việc chọn ngành, chọn trường, và hiểu thế nào là “học đúng hướng ngay từ đầu”.
Trong mấy năm gần đây, có nhiều phụ huynh và bạn trẻ ở Việt Nam nhắn hỏi Ly về việc học ở Canada:
• “Con em nên chọn ngành gì để vừa có tương lai vừa phù hợp?”
• “Trường nào tốt, mà chi phí không quá cao?”
• “Ngành Y bên này có thực sự khó và cạnh tranh như mọi người nói không?”
Mỗi lần như vậy, anh Duy đều dành thời gian ngồi xuống, tra cứu kỹ từng trường, từng chương trình học, rồi phân tích giúp họ hiểu vì sao nên hoặc không nên chọn hướng đó.
Không phải kiểu nói lý thuyết, mà là chia sẻ thật từ trải nghiệm sống và học thật.
Anh hiểu rõ:
• Cấu trúc chương trình và cơ hội từng ngành Y, Sức khỏe, Kinh tế ở các tỉnh bang khác nhau.
• Sự khác biệt giữa các trường top và trường tầm trung.
• Cách đọc bảng học phí, học bổng, và cơ hội việc làm thực tế sau khi ra trường.
• Và quan trọng nhất – ngành nào phù hợp với tính cách và thế mạnh của từng người.
Có lần anh nói với mình một câu rất thật:
“Nếu hồi đó có người chỉ rõ cho anh ngay từ đầu, anh đã không mất 5 năm đi vòng vo.”
Chính vì từng trải qua cảm giác đó, nên khi ai cần hướng dẫn, anh luôn muốn giúp thật lòng.
Tuy nhiên, vì anh vẫn đang theo học và có lịch làm riêng, nên mỗi buổi ngồi lại tư vấn kỹ 1:1, anh đều dành thời gian chuẩn bị rất chi tiết.
Vì vậy, để đảm bảo sự nghiêm túc và giá trị cho cả hai bên, anh có thu một khoản phí nhỏ chỉ bằng khoảng hai tô phở ở Canada 🍜.
Khoản này không đáng kể, nhưng nó giúp người nghe có cam kết rõ ràng, và giúp anh có thời gian chuẩn bị tốt nhất cho buổi gặp.
💬 Nếu bạn hoặc người thân đang ở giai đoạn chọn ngành, chọn trường, hoặc muốn hiểu rõ hơn về hướng học ở Canada,
có thể nhắn cho Ly hoặc chồng Ly (anh Duy) để được sắp xếp thời gian trò chuyện phù hợp.
Mỗi buổi chỉ nhận rất ít trong tuần vì lịch học của anh khá dày.
Mình chia sẻ điều này không phải để “mời chào”, mà vì thật lòng tin rằng:
Chọn đúng hướng ngay từ đầu không chỉ giúp tiết kiệm tiền học, mà còn tiết kiệm cả tuổi trẻ và niềm tin của người học.
Nếu bạn thấy bài viết này có ích, hãy lưu lại hoặc chia sẻ cho ai đó đang cần.
Biết đâu, chỉ một buổi trò chuyện đúng người, đúng lúc lại giúp họ định hình được con đường tương lai rõ ràng hơn. 💙🇨🇦



10/20/2025

Cảm giác hái được rau, hái được trái… mà không phải mình trồng 😆
Thương lắm tình người xa xứ ai có gì ngon, có gì tươi là lại chia sẻ cho nhau.
Canada vào mùa thu hoạch, nhà nhà đều tranh thủ dọn vườn trước khi tuyết rơi ❄️
Chỉ vài rổ rau, trái bầu, trái mướp… mà thấy lòng ấm áp, như mang cả quê hương về 💚

Hòa nhập không phải là đánh mất – Mình không phải chọn giữa hai thế giớiMình vẫn ăn cơm bằng đũa – nhưng biết cách dùng ...
09/11/2025

Hòa nhập không phải là đánh mất – Mình không phải chọn giữa hai thế giới
Mình vẫn ăn cơm bằng đũa – nhưng biết cách dùng dao nĩa trong những bữa tiệc công ty.
Mình vẫn giữ lễ thắp hương – và vẫn mặc áo len đỏ và đội nón đỏ hát mừng Giáng Sinh với đồng nghiệp.
Có một thời gian dài, mình sống như thể đang đứng giữa hai con đường.
Một bên là cội nguồn, một bên là hội nhập.
Và mình tự hỏi:
“Mình có cần phải chọn không?
Giữ lại bản sắc… có phải là cản trở hoà nhập?”
Ở chỗ làm , mình từng ngại mang đồ ăn Việt.
Sợ mùi nước mắm, sợ ánh nhìn tò mò.
Nên mình ăn sandwich nguội ngắt, trong khi lòng thèm một tô bún nước nóng hổi.
Vào lễ hội, mình mặc váy dự tiệc – nhưng bỏ qua Tết Nguyên Đán vì thấy “chẳng ai ở đây quan tâm.”
Những điều nhỏ ấy tích tụ.
Và rồi một ngày, mình không còn biết mình là ai giữa xứ người.
Cho đến khi mình hiểu:
“Hòa nhập không có nghĩa là hoà tan.”
Không ai bắt mình từ bỏ cội nguồn.
Chỉ là mình đã tự gỡ bỏ từng mảnh ghép, vì sợ khác biệt.
Giờ đây, mình chọn sống một cuộc đời… đa bản sắc.
Mình ăn phở vào sáng Chủ nhật, hát nhạc quốc ca O Canada mỗi sáng đi làm.
Mình viết thư pháp chúc Tết, và cũng treo tất Noel cho con.
Mình dạy con gấp giấy làm đèn Trung Thu- bày mâm cổ đêm rằm, rồi uống eggnog vào dịp Giáng Sinh.
“Mình không từ bỏ truyền thống – mình mang nó đi cùng.”
Không cần chọn giữa đũa và dao nĩa.
Giữa áo dài và đầm dạ hội.
Giữa cúng Giao Thừa và hát Auld Lang Syne.
Mình thấy cả đôi bên văn hóa, truyền thống đều thật đẹp, món ăn đều rất ngon. Nếu như thiếu 1 trong 2 sẽ ko là mình hôm nay.
Mình là người Việt – sống tại Canada.
Mình không phải “nửa này, nửa kia.”
Mình là một phiên bản trọn vẹn,
kết tinh từ hai nền văn hóa,
với trái tim rộng mở và gốc rễ sâu bền.
Hòa nhập thực sự là khi bạn biết mình là ai, và để người khác nhìn thấy điều ấy mà vẫn muốn bước gần hơn.
Gửi đến bạn – người đang cố hoà mình vào tập thể mà quên mất bản thân
Bạn không cần phải giống tất cả mọi người.
Bạn chỉ cần trở thành phiên bản chân thật nhất của chính mình.
Cộng đồng bạn đang sống sẽ giàu có hơn – vì có bạn.Và nếu bạn giữ ngọn lửa văn hóa quê hương trong tim, người khác sẽ cảm thấy ấm áp – kể cả giữa mùa tuyết rơi.
💝Mình là Lily Trần.
💝Và mình tin, mỗi người phụ nữ Việt xa xứ, đều có thể vừa là một nhành đào đỏ thắm, vừa là ngọn thông vững chãi giữa trời Tây.
💝Bạn mang theo điều gì từ quê hương – mà không bao giờ đánh mất? Kể cho mình nghe, nhé?

❤️‍🔥Trend là nhất thời – Mình là mãi mãi.❤️Outfit Gen Z – Couple 8x.Không cần hiểu trend, chỉ cần hiểu nhau.🕺🏻Chồng: Khô...
09/11/2025

❤️‍🔥Trend là nhất thời – Mình là mãi mãi.❤️
Outfit Gen Z – Couple 8x.
Không cần hiểu trend, chỉ cần hiểu nhau.
🕺🏻Chồng: Không hiểu nhưng vẫn chơi.
💃🏻Vợ: Đã dắt thì phải đi tới nơi.
Cảm ơn anh – người luôn chịu mặc bất cứ thứ gì em đưa 🕺🏻, đứng bất cứ đâu em dựng, tạo dáng bất kỳ lúc nào em hô.
🤳🏻2 ảnh này của tụi mình có thể không viral, nhưng chắc chắn là “mình” nhất.🥇
Ai bảo vợ chồng có tuổi là hết vui? Vui hơn từ lúc được dắt trend nè!
💃🏻🕺🏻Cặp nào còn “đu trend” bất chấp tuổi tác, điểm danh “tui” ở đây cái nào!

Từng nghĩ con lớn rồi nên ít nói. Ai ngờ, con chỉ… không biết cách kể.Cho đến hôm đó,con ngồi lặng lẽ sau bữa cơm,đột nh...
09/11/2025

Từng nghĩ con lớn rồi nên ít nói. Ai ngờ, con chỉ… không biết cách kể.
Cho đến hôm đó,
con ngồi lặng lẽ sau bữa cơm,
đột nhiên nói một câu khiến mình thắt tim:
“Con thấy mệt mà không biết kể cho ai.”
Mình đứng hình.
Vì ba mẹ vẫn ở đây – mỗi ngày.
Mà con lại cảm thấy một mình.
Mình từng là kiểu mẹ hay hỏi:
“Hôm nay vui không?”
“Đi học thế nào?”
“Có gì kể mẹ nghe không?”
Và câu trả lời luôn là:
“Cũng bình thường.”
Là ba chữ… chặn ngang mọi kết nối.
Từ hôm đó, mình đổi cách hỏi.
Không ép con kể.
Không dồn dập hỏi bài vở.
Chỉ là… nhẹ nhàng thôi:
“Có gì làm con thấy buồn mà không biết giải thích không?”
“Hôm nay, nếu là điểm 10, thì con thấy là mấy?”
“Có khoảnh khắc nào khiến con phải giả vờ ổn không?”
Lạ lắm.
Hỏi vậy, con không trả lời liền.
Nhưng một lúc sau – con bắt đầu kể.
Kể chuyện bị bạn kể bí mật là đang thích bạn nào đó.
Kể chuyện không muốn ra ngoài sân chơi nên dối cô trốn trong nhà vệ sinh.
Kể cả chuyện giận ba mẹ – mà không dám nói.
Mình lặng nghe.
Không ngắt lời. Không “sửa sai”.
Vì điều con cần không phải là lời khuyên.
Mà là cảm giác:
“Mình được lắng nghe, mà không bị đánh giá.”
Tụi mình còn làm thêm một điều nhỏ:
Một hộp thư gia đình.
Ai buồn, giận, vui, biết ơn – viết giấy bỏ vào đó.
Chủ Nhật mở ra đọc cùng nhau.
Có khi chỉ là dòng:
“Cảm ơn mẹ đã gấp chăn cho con.”
Có khi là:
“Con không thích ba la to hôm thứ Ba.”
Chẳng cần xử lý gì nhiều.
Chỉ cần đọc, và nói:
“Cảm ơn vì con đã chia sẻ.”
Vậy thôi – mà thấy tim gần tim hơn một chút.
Nếu bạn thấy con mình bắt đầu ít nói…
Đừng vội nghĩ con không cần mình nữa.
Có khi – con đang đợi mình mở một cánh cửa thật nhẹ.
Chỉ cần một câu hỏi khác đi.
Một cách lắng nghe khác đi.
Và một cái ôm đúng lúc.
Là đủ để con bước vào – và ở lại.
Nếu bạn thấy bài viết này có thể giúp một gia đình nào đó…
Hãy tag họ hoặc nhấn chia sẻ –
vì biết đâu, đây là điều nhẹ nhàng mà họ đang cần.

Mình dạy bao nhiêu đứa trẻ thì nghe lời. Mà con mình – chỉ một đứa – lại chẳng thèm nghe.Mình giận. Nhưng khi nhìn con n...
09/11/2025

Mình dạy bao nhiêu đứa trẻ thì nghe lời. Mà con mình – chỉ một đứa – lại chẳng thèm nghe.
Mình giận. Nhưng khi nhìn con ngủ, mình lại thấy: làm mẹ… không phải để thắng – mà là để yêu.
Tối qua, mình đã cãi nhau với con gái 12 tuổi.
Một cuộc cãi nhau không to tiếng, nhưng đầy tổn thương.
Mình phạt con không được ra ngoài chơi với các bạn 1 ngày – vì mình biết, mục đích thật sự là để mượn điện thoại bạn mà không thật sự chơi những hoạt động ngoài trời.
Mình yêu cầu con ở nhà, mở iPad luyện kỹ năng.
Con gật đầu. Im lặng đi vào phòng.
Mình tưởng con đã hiểu.
Nhưng không – con chỉ mở video giải trí và… lờ đi lời mẹ.

📍 Và rồi cảm giác quen thuộc ấy lại trào lên:
“Bao nhiêu đứa trẻ ngoài kia nghe lời mình… sao chỉ một đứa con của mình, mình lại bất lực?”
Mình làm việc trong môi trường giáo dục, một trường từ mẫu giáo đến lớp 8.
Mình nói, học trò nghe.
Mình dạy, học trò làm.
Mình đưa ra giới hạn, các em tôn trọng.
Nhưng về nhà – người duy nhất mình sinh ra… lại dửng dưng như thể lời mình là gió thoảng.
Mình bắt đầu giận. Nhưng cái giận đó không đơn thuần vì con sai – mà vì cái tôi của mình bị tổn thương.
Mình kỳ vọng – nên mình thất vọng.
Mình nghĩ mình giỏi – nên mình càng đau khi chính con mình không lắng nghe. Cái tôi lấn áp.
Sáng nay, trời nắng đẹp.
Hai mẹ con nằm dài trên cỏ. Bức ảnh này – nhìn vào tưởng như yên bình, tưởng như chẳng có gì.
Nhưng đêm qua, mình bực đến nghẹn.
Không phải vì con hư.
Mà vì mình cũng cần học cách làm mẹ đúng – trong một thế giới mà mọi thứ thay đổi từng ngày.
💔 Làm mẹ, đau nhất… không phải khi con cãi lại. Mà là khi con lặng thinh, dửng dưng làm theo ý chúng – và mình không biết trái tim con đang ở đâu.
💡 Và mình chợt hiểu:
1. Nuôi dạy con không giống giảng dạy học trò. Ở trường, mình có hệ thống. Ở nhà, mình có tình yêu – và tình yêu thì chẳng bao giờ có công thức.
2. Con không sai – con chỉ đang trong một hành trình chưa kịp trưởng thành. Còn mình… đã quên mất rằng làm mẹ cũng là hành trình chưa bao giờ hoàn thiện.
3. Mình có thể là cô giáo giỏi. Nhưng mình cũng chỉ là một người mẹ đang học cách kiên nhẫn hơn mỗi ngày.
Nếu bạn đang có con ở độ tuổi “ương bướng – muốn tự do nhưng chưa đủ trưởng thành”…
Nếu bạn cũng từng đứng trước cửa phòng con, nắm chặt tay không biết nên gõ cửa hay bước đi…
Nếu bạn từng bật khóc vì bất lực, vì giận, vì thương – mà không biết bắt đầu lại từ đâu…
Bạn không cô đơn.
Mình cũng vậy.
Và mình can đảm viết những dòng chia sẻ này – không phải để kể xấu, kể đau,…
Mà để ai đó đang trong khoảnh khắc giống mình… biết rằng: Chúng ta có thể cùng nhau học lại cách làm mẹ – một cách nhân văn và nhiều yêu thương hơn.
💬 Nếu bạn cũng từng rơi vào những khoảnh khắc giống mình – hãy chia sẻ câu chuyện của bạn.
Để chúng ta biết rằng, làm mẹ không phải là một hành trình cô đơn.
Mỗi chia sẻ, mỗi dòng chữ… đều có thể là ánh sáng cho một người mẹ khác đang lặng lẽ vật lộn trong bóng tối của chính mình.
🤝 Cùng nhau, mình học cách kiên nhẫn hơn – và yêu thương sâu hơn.
Bởi vì: Chúng ta không cần phải là người mẹ hoàn hảo – chỉ cần là người mẹ biết lắng nghe, biết học lại và biết yêu thương mỗi ngày.
👉 Nếu bài viết này chạm đến bạn, hãy nhấn “chia sẻ” để một người mẹ khác cũng được an ủi, được tiếp sức.
Chúng ta không nhất thiết phải mạnh mẽ một mình.

Khi sống ở xứ lạnh, sức khỏe không bắt đầu từ gym, mà từ cái chăn ấm mỗi sáng…Mình từng nghĩ: muốn khoẻ thì phải tập thể...
09/11/2025

Khi sống ở xứ lạnh, sức khỏe không bắt đầu từ gym, mà từ cái chăn ấm mỗi sáng…
Mình từng nghĩ: muốn khoẻ thì phải tập thể dục thật chăm, phải ăn uống “healthy & balance” theo chuẩn.
Nhưng rồi ở Canada, có những ngày chỉ cần bước ra khỏi chăn cũng là một nỗ lực lớn.
Mình nhớ mãi mùa đông đầu tiên ở đây – lạnh thấu xương.
Chuông báo thức reo 3 lần vẫn không muốn dậy. Người mệt mỏi. Tâm trạng chùng xuống.
Không phải vì lười, mà vì… cơ thể thật sự chưa quen.
📍 Và rồi mình hiểu:
Giữ sức khỏe ở xứ lạnh không bắt đầu từ việc “phải làm gì”, mà từ việc “hiểu mình đang trải qua điều gì”.
Mình bắt đầu nhỏ lại:
• Không ép bản thân tập nặng – mà khởi động nhẹ nhàng 5 phút với nhạc êm
• Không cố chạy bộ trong tuyết – mà đi bộ quanh nhà, mở cửa sổ đón nắng
• Không ép ăn salad lạnh – mà nấu bát canh nóng, thêm gừng, thêm rau
💬 Sống ở xứ lạnh, điều quý giá không phải là ý chí thép – mà là lòng từ bi với chính mình.
Và khi mình thôi trách mình vì lười, thôi so mình với người khác – mình khỏe hơn, nhẹ hơn, và đủ động lực để duy trì.
Nếu bạn cũng đang vật lộn để giữ sức khoẻ giữa trời tuyết trắng,
hãy nhớ: Sức khoẻ không đến từ cố gắng cực độ, mà từ sự ấm áp bạn dành cho mình – mỗi ngày.
👉 Comment “mình hiểu” nếu bạn cũng từng trải qua cảm giác này – hoặc chia sẻ cách bạn bắt đầu ngày mới ở xứ lạnh nhé.

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 6 – Một ngày để sống với lòng biết ơn và yêu thươngSáng nay, khi vừa mở mắt, mình nhìn thấy dòng ...
09/11/2025

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 6 – Một ngày để sống với lòng biết ơn và yêu thương
Sáng nay, khi vừa mở mắt, mình nhìn thấy dòng chữ trên màn hình điện thoại:
Thứ Sáu, ngày 06 tháng 6.
Một con số tưởng chừng rất bình thường… nhưng tự dưng lòng mình chậm lại, như có điều gì đó đang thì thầm:
“Hôm nay là một ngày đặc biệt – nếu bạn chịu dừng lại và cảm nhận.”
Mình có một thói quen nhỏ mỗi sáng, ngay khi còn đang nằm yên trên giường:
🌿 Nói lời biết ơn – thật chậm, thật thành tâm.
Không cần cầu kỳ, không cần thời gian dài… chỉ vài phút trong yên tĩnh, mình tự nhắc mình:
• Biết ơn vì mình đã có ngày hôm nay
• Biết ơn sức khỏe và cơ thể đang đưa mình đi qua cuộc sống
• Biết ơn chồng và con – những người đã cho mình cơ hội được làm vợ, làm mẹ
• Biết ơn công việc, cuộc sống hiện tại, và cả những điều chưa hoàn hảo
• Biết ơn những người thầy đã từng đến và đi trong đời
• Biết ơn mọi bài học – cả nhẹ nhàng lẫn thấm thía
Với mình, đó là nghi thức mở ngày đầy yêu thương và kết nối.
Có hôm bận rộn quá, mình chỉ thầm nhủ vài câu. Có hôm, nếu có thời gian, mình sẽ ngồi ghi lại những lời biết ơn ấy ra giấy – như một cách nhắc bản thân mình đang sống, đang có rất nhiều điều quý giá quanh mình.

Có một thời, mình từng nhìn vào gương… và thấy thất vọng.Không phải vì nhan sắc. Mà vì làn da – từng là điều mình ghét b...
09/11/2025

Có một thời, mình từng nhìn vào gương… và thấy thất vọng.
Không phải vì nhan sắc. Mà vì làn da – từng là điều mình ghét bỏ.
💌 Nếu bạn từng soi gương và thấy buồn,
hãy đọc bài viết này như một lời thủ thỉ…
từ chính bạn – gửi lại chính bạn.
“Đằng sau chiếc gương… là làn da mình từng ghét bỏ”
💥 Có những sáng, mình thức dậy – nhìn vào gương,
và chẳng muốn nhìn thêm nữa.
Không phải vì buồn ngủ.
Không phải vì vội.
Mà vì làn da trong gương khiến mình buồn.
📖 Có một giai đoạn dài, mình từng soi gương chỉ để:
– tìm khuyết điểm,
– đếm từng nốt mụn,
– so sánh với người khác.
Mỗi sáng, thay vì bắt đầu một ngày mới với yêu thương,
mình lại bắt đầu bằng… thất vọng.
Mình từng ghét làn da của chính mình.
💡 Cho đến một ngày, mình nhận ra:
Làn da không có lỗi gì cả.
Da chỉ đang cố nói với mình điều gì đó:
– Rằng mình đang ăn sai.
– Rằng mình căng thẳng quá mức.
– Rằng mình cần ngủ, cần thở, cần chậm lại…
Và khi mình bắt đầu lắng nghe thay vì ghét bỏ,
da bắt đầu hồi đáp bằng… sự dịu dàng.
🛠️ Mình không đi tìm “thần dược”.
Mình chọn quay về với những điều đơn giản nhưng đầy yêu thương:
🔸 Ăn ít đường – uống nước ấm – ưu tiên rau củ
🔸 Giữ da đủ ẩm, vì mình đang sống ở xứ lạnh
🔸 Dùng kem chống nắng khi UV trên 5 (mình xem bằng app thời tiết)
🔸 Những ngày UV thấp, mình cho da cơ hội thông thoáng hấp thụ oxy, tắm rừng cây, phơi nắng nhẹ để tóc khoẻ– xương cũng chắc lên
🔸 Dưỡng da tối giản, không ép da không tì vết – chỉ cần khoẻ, hồng hào
Và có lẽ quan trọng nhất là:
🔸 Mỗi sáng, mình không soi lỗi nữa – mà nói lời biết ơn.
🔸 Mỗi tối, mình rửa mặt như đang xoa dịu một phần tổn thương bên trong mình.
✨ “Tối nay, khi rửa mặt – đừng chỉ rửa…”
Hãy chạm vào làn da của bạn như thể bạn đang chạm vào một người bạn thân thiết,
người đã âm thầm đồng hành với bạn qua biết bao mỏi mệt, giông bão…
Hãy hiện diện hoàn toàn với chính cơ thể mình – không vội vã, không phán xét.
Và thì thầm những lời này –
như một lời yêu thương từ trái tim dành cho chính bạn:
“Cảm ơn làn da của mình, vì đã luôn hiện diện.”
“Mình trân trọng bạn – dù đôi khi mình quên mất.”
“Hôm nay, mình chọn nhìn bạn bằng tình yêu và sự biết ơn.”
🌿 Đó là khoảnh khắc đầu tiên – của sự chữa lành.
Không cần mỹ phẩm đắt tiền.
Chỉ cần một ánh nhìn dịu dàng, chân thật từ chính mình.
💌 Mình học được rằng:
Làm hòa với làn da – cũng là cách làm lành với bản thân.
Vì đằng sau chiếc gương, không chỉ là làn da…
mà là một người từng tổn thương, từng quên mất mình
và giờ đây đang học lại cách yêu thương – từng chút một.
🌞 Nếu bạn từng thấy mình trong gương mà không thích…
Hãy thử một lần đổi cách nhìn.
Chạm vào làn da – bằng trái tim mềm mại,
Và bắt đầu chữa lành – từ chính hơi thở, từ chính bạn.
🫶 Nếu bạn thấy bài viết này chạm đến mình,
hãy chia sẻ cho một người bạn cũng đang trên hành trình yêu lại chính mình.
Hoặc để lại một biểu tượng ☀️ để mình biết bạn ở đây – cùng nhau.
💭 Và nếu bạn cũng đang học cách chữa lành – từ làn da đến cảm xúc,
đừng bỏ lỡ bài tiếp theo:
“Làm hòa với làn da – Làm lành với bản thân”.
Mình sẽ kể tiếp – thật hơn, sâu hơn –
về những thay đổi nhỏ đã giúp mình dịu lại,
không chỉ ở làn da… mà trong chính lòng mình.
📌 Hẹn gặp bạn trong bài viết sắp tới nhé!
Chúng ta đi cùng nhau – trên hành trình trở về với chính mình. 🤍




Sống xa quê hương, bước vào hôn nhân ở đất khách không hề dễ dàng như mình tưởng. Sau 7 năm ở Canada, mình nhận ra có nh...
09/11/2025

Sống xa quê hương, bước vào hôn nhân ở đất khách không hề dễ dàng như mình tưởng. Sau 7 năm ở Canada, mình nhận ra có những điều về hôn nhân mà hồi ở Việt Nam không bao giờ nghĩ tới — những khác biệt khiến mình phải thay đổi rất nhiều.

Một bữa tiếp khách, vui và phiêu, uống rượu khá nhiều. Lạo Phạm Nguyệt cứ nhìn mình cười sao hôm ni chị Thuỷ phá lệ😀Nằm ...
04/10/2025

Một bữa tiếp khách, vui và phiêu, uống rượu khá nhiều. Lạo Phạm Nguyệt cứ nhìn mình cười sao hôm ni chị Thuỷ phá lệ😀
Nằm ngủ nguyên một buổi chiều, tỉnh dậy đầu đau như búa bổ. May nhờ bạn Xuyến nhắc, sực nhớ ra mình còn có TRÀ TRUNG HOÀ NỒNG ĐỘ CỒN. Nhờ Xuyến pha một cốc trà nóng uống luôn. Thật diệu kỳ sau mấy phút tỉnh táo hẳn và đỡ đau đầu rất nhiều.
Biết ơn Trà quá!

Address

North York, ON

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lily Tran posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category