Bác sĩ Thương Yêu

Bác sĩ Thương Yêu Ncs Tiến sĩ Đông Tây Y kết hợp, Ths Tâm lý học, Bác sĩ Y học cổ truyền
Hiện nghiên cứu và công tác tại khoa Ung bướu Bệnh viện Trung y thành phố Thượng Hải
(3)

27/01/2026

Một cánh cửa hy vọng về một công nghệ có thể tái tạo và phục hồi lá gan cho hàng triệu người bệnh đang ngày đêm vật lộn với bệnh gan.🥰
Woa, đọc xong nghiên cứu này, lòng tôi tràn ngập niềm tin. Công nghệ này, dù mới ở những bước đầu, mới thực hiện trên động vật nhưng đã vẽ ra một tương lai nơi những lá gan bị hủy hoại bởi rượu bia, virus, hay thuốc men có cơ hội được sửa chữa và tái sinh. Đối với Việt Nam mình cũng vậy, nơi gánh nặng bệnh gan luôn ở mức báo động, đây không chỉ là một thành tựu khoa học, mà còn là một nguồn động lực và hy vọng vô giá để chúng ta tiếp tục chiến đấu, tin rằng một ngày không xa, kỳ tích sẽ nằm trong tầm tay.

27/01/2026

Câu hỏi 1: Nên mua tam thất xay bột sẵn hay tam thất dạng củ tự xay?
Bác sĩ Thương Yêu và Bác sĩ Phi Hưng Bác sĩ Phi Hưng cùng nhau giải đáp một vài thắc mắc chung của mọi người trong việc lựa chọn tam thất nhé!

🔆Giới hạn của bác sĩ và y học🔆    Trong phòng khám cuối ngày, ánh nắng xế chiều xuyên qua cửa sổ chấn song gỗ, giáo sư H...
25/01/2026

🔆Giới hạn của bác sĩ và y học🔆
Trong phòng khám cuối ngày, ánh nắng xế chiều xuyên qua cửa sổ chấn song gỗ, giáo sư Hầu sau buổi khám vẫn đang nán lại xem lại các ca bệnh, tôi loay hoay sắp xếp lại bệnh án, thấy tôi lâu lâu lại nhìn thầy ngập ngừng, liền ra hiệu mời tôi ngồi.
"Thưa thầy," cuối cùng tôi cũng lên tiếng, giọng nói chất chứa gánh nặng của nhiều tháng qua, "đêm qua em lại mơ thấy bệnh nhân ung thư gan giai đoạn cuối của khoa. Vợ cậu ấy nhắn tin, cậu ấy đã đi rồi."
Giáo sư Hầu đặt cây bút xuống, từ từ mân mê đầu bút sáng bóng, nhìn tôi ôn tồn.
"Đây là lần thứ hai trong tháng em nhắc đến chuyện tương tự rồi, nói xem, cụ thể điều gì đang làm em phiền muộn?"
Tôi ôm ghì lấy cuốn sổ tay, lúng túng sắp xếp ngôn từ: "Hai năm nay làm trong khoa Ung bướu, em đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối. Theo lý thuyết thầy dạy, biện chứng chuẩn xác, phương tễ tinh tế, châm cứu lấy huyệt cũng tuân thủ nghiêm ngặt học thuyết kinh lạc. Vậy mà... vẫn có nhiều ca bệnh không qua được thầy ạ."
"Vậy là em nghi ngờ tính hiệu quả của Đông y?"
"Không!" Tôi vội vàng phản bác, "Ngược lại mới đúng, em tin vào Đông y. Chính vì em tận mắt chứng kiến ba ca bệnh chuyển biến tốt đó, tháng trước bệnh nhân Hồ ung thư gan giai đoạn cuối, điều trị đã hết cổ trướng, bệnh nhân giường 718 ung thư phổi di căn xương đã giảm đau rõ rệt, và bệnh nhân Lưu giường 706 bị K vú sống chung với ung thư đã tám năm, em mới càng bối rối. Tại sao cùng một nguyên lý y học, cùng một nỗ lực, kết quả lại khác biệt một trời một vực?"
Giáo sư Hầu im lặng giây lát, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn cây đa già rồi nói.
"Em còn nhớ thầy thường nói, Đông y về mặt lý thuyết có thể chữa được nhiều bệnh không?" Thầy từ từ mở lời, "Nhưng lý thuyết là lý thuyết, thực tiễn là thực tiễn. Biến số then chốt nhất trong thực tiễn, không phải sách vở y học, không phải đơn thuốc, thậm chí không phải là thầy thuốc."
"Là chính bệnh nhân." Tôi tiếp lời, "Thầy từng nói, hiệu quả cuối cùng phụ thuộc vào thể chất và ý thức tự cứu lấy mình của người bệnh."
"Đúng vậy, nhưng có lẽ em chưa thực sự hiểu hết sức nặng của câu nói này." Giáo sư Hầu lục lọi tìm giấy bút, vừa tìm vừa hỏi tôi, "Thầy hỏi em, khi một người nông dân muốn trồng trọt tốt, điều quan trọng nhất là gì?"
"Hạt giống tốt, thời vụ thích hợp, và... mảnh đất màu mỡ?"
"Vậy thì thầy thuốc tương đương với gì?"
Tôi suy nghĩ: "Người cung cấp hạt giống tốt? Hay người làm vườn chăm sóc cây trồng?"
Giáo sư Hầu gật đầu: "Đông y chữa bệnh, bản chất là hỗ trợ sự sống tự phục hồi. Chúng ta cung cấp hạt giống tốt, chính là tư duy trị liệu đúng đắn; nắm bắt thời vụ hay còn gọi là thời cơ trị liệu; nhưng chúng ta mãi mãi không thể chọn mảnh đất, mà đó lại là nền tảng sinh mệnh của bản thân bệnh nhân."
Thầy lấy bút viết dòng chữ trên cuốn sổ của tôi: "Chính khí tồn nội, tà bất khả can”. Tiếp tục nói:
“Tám chữ này em thuộc làu, nhưng em đã từng nghĩ tới chưa? Chính khí không phải do chúng ta cho, mà là năng lượng sinh mệnh tự thân của bệnh nhân. Điều thầy thuốc có thể làm, chỉ là thông suốt đường dẫn, loại bỏ chướng ngại, để chính khí có cơ hội khôi phục vận hành."
“Nhưng thưa thầy”, tôi ngập ngừng: “Có những ca bệnh như bệnh nhân nữ họ Trương hôm nay, ung thư vú tái phát sau phẫu thuật, vốn sống điều độ, kiên trì tập luyện, tính tình cởi mở, gia đình phối hợp rất tốt, đúng lẽ ra phải được coi là một mảnh đất tốt chứ. Sau khi dùng phác đồ phù chính khu tà, phản ứng ban đầu tốt, vậy mà sau bốn tháng vẫn xuất hiện di căn xương. Còn tháng trước ông bệnh nhân họ Trần, 68 tuổi, ung thư gan giai đoạn cuối, nghiện rượu ba mươi năm, khi chẩn đoán đã có cổ trướng, tính khí nóng nảy, độ phối hợp điều trị chỉ ở mức bình thường, một mảnh đất cằn cỗi như vậy, thế mà sau khi điều trị kết hợp Đông Tây y, ông ấy thậm chí đã sống chung với khối u được hai năm rưỡi, cuối cùng qua đời vì nhồi máu cơ tim chứ không phải do ung thư.”
Tôi ngẩng đầu lên: "Điều này dường như không hoàn toàn phù hợp với lý thuyết ban nãy mà thầy nói. Đôi khi đất tốt chưa chắc đã bội thu, đất cằn cỗi cũng có thể có sự dẻo dai bất ngờ. Sự can thiệp của y học, phải chăng có nhiều biến số hơn chúng ta tưởng hả thầy?"
Giáo sư Hầu không trả lời trực tiếp, mà bước đến cửa sổ, chỉ vào mấy khóm cây ở ngoài ban công: "Em xem, cây hồng kia, được các cô nhân viên khoa chăm bón kỹ lưỡng, đất đai màu mỡ, cắt tỉa bón phân đúng thời, nhưng năm ngoái nó vẫn bị bệnh đốm đen nghiêm trọng, suýt chết. Còn bụi cỏ dại ở góc tường, mọc lên từ khe xi măng, không ai chăm sóc, mưa gió dãi dầu, nhưng năm nào cũng sum suê."
Thầy quay người lại: "Chất lượng của đất, không chỉ là màu mỡ hay không trên bề mặt. Nó bao gồm ba tầng ý nghĩa, em đã từng nghĩ tới chưa?"
Tôi lắc đầu.
Giáo sư Hầu vẽ một sơ đồ đơn giản trên cuốn sổ của tôi:
Tài sản (Chính khí):
☘️Bẩm tố tiên thiên
☘️Dự trữ chức năng tạng phủ
☘️Mức độ khí huyết tân dịch
☘️Độ thông suốt kinh lạc
Nợ phải trả (Tà phục):
😕Tổn thương tích lũy từ thói quen xấu lâu dài
😕Uất kết tình cảm chưa hóa giải
😕Ảnh hưởng di chứng bệnh cũ
😕Xâm nhập mạn tính độc tố môi trường
"Bệnh nhân Trương mà em nhắc tới," Giáo sư Hầu phân tích, "nhìn bề mặt, lối sống của cô ấy trước khi chẩn đoán là 'tài sản'. Nhưng sau khi thăm khám sâu, thầy phát hiện, cô ấy thời trẻ từng trải qua một tổn thương tình cảm lớn, trạng thái trầm cảm kéo dài mười năm; trong công việc cô ấy là thường xuyên thức khuya chạy dự án. Những điều này đã tích lũy nợ ngầm trong ngân hàng sinh mệnh của cô ấy."
"Sự phát bệnh ung thư, đặc biệt là tái phát, thường không phải yếu tố đơn nhất, mà là sự sụp đổ có hệ thống sau khi cân bằng thu chi lâu dài bị phá vỡ. Thói quen tốt của cô ấy chỉ bắt đầu sau khi chẩn đoán, nhưng khoản nợ trước đó đã quá cao. Việc trị liệu của chúng ta giống như bơm vốn khẩn cấp, có thể giải quyết tạm thời, nhưng nếu lãi suất cơ bản (thể chất trước đó) không đủ cao, hố đen nợ quá lớn, cuối cùng vẫn có thể gây vỡ nợ, phá sản, khó chống chọi được với bệnh tật."
Tôi trầm ngâm: "Còn ông Trần đó thì sao ạ?"
"Hoàn toàn ngược lại." Giáo sư Hầu nói, "Ông ấy tuy nghiện rượu hại gan, là khoản nợ khổng lồ. Nhưng ông ấy có mấy tài sản then chốt: một là chức năng tỳ vị tiên thiên cực mạnh, em còn nhớ không? Ông ấy cho đến cuối cùng vẫn ăn uống bình thường; hai là tính tình tuy nóng nảy, nhưng không so đo, cảm xúc phát tiết nhanh, không lưu lại uất kết; ba là thời trẻ ông ấy là lao động nặng, nền tảng chức năng tim phổi tốt. Những tài sản ẩn này đã chống đỡ ông ấy vượt qua đợt trị liệu. Nên là khi em đánh giá "mảnh đất" của bệnh nhân, không thể chỉ nhìn thói quen sinh hoạt hay tâm thái hiện tại bề ngoài, mà phải dùng góc nhìn lịch sử có chiều sâu hơn, phân tích "bảng cân đối thu chi sinh mệnh" cả đời họ. Một số tổn thương được chôn từ hai mươi năm trước, ngày nay mới hiện ra tiền lãi.
"Điều này dẫn đến vấn đề thứ hai," tôi hỏi dồn, "nếu nền tảng của đất quan trọng như vậy, vậy rốt cuộc những thầy thuốc như chúng ta đang làm gì? Chỉ là chọn lựa những mảnh đất vốn đã màu mỡ để canh tác thôi sao? Như thế chẳng phải thành ra... chọn lọc tự nhiên trong y học rồi sao?"
Giáo sư Hầu cười, lần cười này ẩn chứa sự trầm tư: "Câu hỏi rất hay."
Thầy lại lật xoàn xoạt trang giấy của tôi, lời thầy rất rõ ràng:
"Mô thức chủ đạo của y học hiện đại điều trị ung thư hiện nay đang là ‘mô thức chiến tranh’ như thế này: tế bào ung thư là kẻ địch, phải dùng mọi biện pháp (phẫu thuật, hóa trị, xạ trị) để tiêu diệt nó. Còn Đông y, đang giống như là mô thức phục hồi sinh thái. Vai trò của chúng ta không phải là tạo ra đất, cũng không phải cải tạo triệt để đất bởi điều đó vượt quá khả năng của bất kỳ nền y học nào. Công việc cốt lõi của chúng ta có ba tầng:
👉1. Đánh giá chính xác loại đất: Đây là cốt lõi của biện chứng luận trị. Điều cần hỏi là 'tại sao anh ấy lại mắc loại ung thư này, vào thời điểm này, tại vị trí này'? Là đất quá nóng (âm hư hỏa vượng)? Quá lạnh (dương hư hàn ngưng)? Quá ẩm ướt (đàm thấp tích tụ)? Hay là cằn cỗi (khí huyết lưỡng hư)?
👉2. Loại bỏ tạp chất và độc tố trên đất: Điều này ứng với việc khu tà như hóa đàm, khử ứ, thanh nhiệt, tán kết. Nhưng nguyên tắc then chốt phả là khu tà không được thương chính. Giống khi làm vườn thì chúng ta nhổ cỏ không thể đào cả gốc lúa lên vậy.
👉3. Cải thiện vi môi trường của đất: Đây là phù chính, kiện tỳ ích khí, bổ thận ích tinh, sơ can lý khí. Chúng ta không thể cho đất thêm một trăm năm mùn, nhưng có thể thông qua điều dưỡng, để mảnh đất hiện có phát huy tối đa tiềm năng."
Giáo sư Hầu dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt tôi: "Và bài học sâu sắc nhất là, khi đất đã bị nhiễm mặn nghiêm trọng hoặc sa mạc hóa do chính khí cực độ suy thoái, bất kỳ liệu pháp tích cực nào như xạ/hóa trị liều cao hay thuốc Đông y công phạt quá mạnh đều có thể trở thành sợi rơm cuối cùng làm lạc đà gục ngã. Lúc này, trí tuệ cao nhất của y học có lẽ nên là thừa nhận giới hạn, chuyển sang giúp bệnh nhân trên mảnh đất này, làm sao để tiêu hao thấp nhất, có phẩm giá nhất sống đến phút cuối."
Tôi lạnh sống lưng, nhớ lại những bệnh nhân suy kiệt nhanh chóng trong điều trị tích cực.
"Vậy, thầy không tán thành cho bệnh nhân chiến đấu đến cùng sao?"
"Thầy phản đối là cuộc chiến mù quáng không cân nhắc đến khả năng chịu đựng của người bệnh." Giáo sư Hầu sửa lại, "Có những mảnh đất, chịu được những đợt oanh tạc liên tiếp, vẫn có thể kiên cường chịu được tác động và phục hồi lại, chiến đấu tới cùng vẫn nên được khuyến khích. Cũng có những mảnh đất, một lần xới nhẹ cũng có thể dẫn đến xói mòn toàn bộ đất và nước. Dấu hiệu của một thầy thuốc giỏi không nên là dùng vũ khí tấn công ghê gớm thế nào, mà phải được phán đoán chính xác mảnh đất này phù hợp với cách thức canh tác nào.”
L"Nhưng thưa thầy," giọng tôi hơi nghẹn lại, "Hôm trước, em nhìn người bệnh ung thư gan mới ngoài 30 tuổi đó, trong mắt cậu ấy có khát vọng sống mãnh liệt, cậu ấy tích cực phối hợp từng thang thuốc, từng lần châm cứu. Cậu ấy có hai đứa con chưa thành niên, có người vợ yêu thương cậu ấy sâu sắc. Ý thức tự cứu như vậy vẫn chưa đủ mạnh sao? Tại sao mảnh đất của cậu ấy lại không thể để việc trị liệu bén rễ?"
Phòng khám chìm vào im lặng ngắn ngủi, chỉ có tiếng gió khe khẽ văng vẳng từ khung cửa sổ. Giọng Giáo sư Hầu trở nên ôn hòa hơn:
"Em biết sự thật tàn khốc nhất của y học là gì không? Không phải bệnh khó chữa, mà là sự phân bổ tài nguyên sinh mệnh tự thân nó đã không công bằng. Có người sinh ra tỳ vị cường tráng, có người tiên thiên thận khí bất túc; có người trải qua nửa đời bình tâm tĩnh khí, có người lâu dài can uất khí trệ; có người sống ở nơi non xanh nước biếc, có người thường xuyên tiếp xúc môi trường ô nhiễm… Những khác biệt này, khi còn trẻ có lẽ không rõ ràng. Nhưng khi bệnh nặng ập đến, tựa như một trận lũ lớn, những con đê có nền móng nông, dù chúng ta ra sức gia cố, cũng có thể trong chốc lát vỡ tung. Còn những con đê có nền móng sâu, dù hư hỏng nghiêm trọng, cũng có nhiều cơ hội sửa chữa hơn."
Tôi cúi đầu: "Vậy có lúc, không phải y học không đủ tốt, cũng không phải bệnh nhân không đủ nỗ lực, mà là... nguồn dự trữ cơ bản của sinh mệnh đã cạn kiệt rồi?"
"Có thể hiểu như vậy." Giáo sư Hầu ngồi xuống lại, "Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc chúng ta nên từ bỏ. Ngược lại mới đúng, nhận rõ sự thật này, mới có thể trở thành một thầy thuốc tỉnh táo hơn, có trách nhiệm hơn."
"Trước khi phát bệnh, cậu ấy đã có tiền sử viêm gan B, áp lực công việc nặng nề và tính chất công việc tiếp xúc nhiều chất độc hại, mỗi ngày không có thời gian nghỉ ngơi. Dòng sông sinh mệnh của cậu ấy đã khô cạn nhiều nơi từ lâu. Việc trị liệu của các em thực sự đã làm giảm bớt nỗi đau của cậu ấy, giúp cậu ấy trong ba tháng cuối được bình yên bên gia đình, điều đó lẽ nào không phải là thành công của y học sao?"
Tôi sững sờ. Trong nhiều tháng qua, tôi chỉ chăm chăm nhìn vào mục tiêu và tìm cách chữa khỏi bệnh, mà bỏ qua những ánh sáng vi tế trong quá trình trị liệu.
"Thưa thầy, có phải em quá ngạo mạn không? Cho rằng dựa vào y thuật có thể xoay chuyển sinh tử." Tôi buồn rầu.
Giáo sư Hầu lắc đầu: "Đây không phải ngạo mạn, mà là từ bi. Mỗi thầy thuốc giỏi đều sẽ trải qua giai đoạn này, từ tin chắc 'nhân định thắng thiên”(人定胜天), đến hiểu ra 'tận lực nhi vi'(尽力而为), cuối cùng ngộ ra 'thuận ứng tự nhiên'(顺其自然). Em muốn chữa khỏi mọi bệnh nhân, sơ tâm này cực kỳ trân quý, đừng phủ định nó. Chỉ là cần hiểu rõ… Chúng ta phải buông bỏ việc theo đuổi cảm xúc bản năng muốn chữa khỏi tất cả. Chúng ta có thể chuyển đổi nhận dạng từ kẻ chinh phục sang người làm vườn mà em. Người làm vườn không vì một mảnh đất năm nay thất bát mà cảm thấy mình hoàn toàn thất bại. Anh ta sẽ suy ngẫm: Có phải tôi chọn giống không đúng? Thời điểm bón phân sai? Hay mảnh đất này năm nay vốn nên để hoang? Vinh quang của y học không chỉ ở việc tạo ra kỳ tích, mà còn ở chỗ trong lúc không thể cứu vãn, vẫn có thể cung cấp sự đồng hành chuyên nghiệp và làm giảm triệu chứng, đây cũng là một phần của sự chữa lành, là sự chữa lành đối với hành trình của sinh mệnh. "
“Vậy với người bệnh, em phải làm thế nào khi họ đặt nhiều kỳ vọng vào bác sĩ như vậy? Em sợ họ thất vọng và đau khổ khi thực tế điều trị không lý tưởng như họ vẫn nghĩ, sợ họ phải ra đi trong tuyệt vọng khi thấy mình ngày một yếu đi.” Tôi run giọng, nhớ lại những người bệnh giai đoạn cuối mà mình đã từng đồng hành trong khoa.
“Em là ai mà dám đặt áp lực Thượng đế lên đôi vai mình?” Mặt thầy nghiêm lại. “Chúng ta cần cho người bệnh hiểu ý nghĩa thực sự rằng bản thân là người chịu trách nhiệm đầu tiên. Điều này không phải là trách bệnh nhân rằng mắc bệnh là lỗi của bạn, mà là trao quyền giúp người bệnh nhận ra rằng, sự hiểu biết của họ về cơ thể mình, lựa chọn cuộc sống mỗi ngày của họ, việc quản lý cảm xúc của họ, còn căn bản hơn bất kỳ thần y thần dược nào. Khi tìm đến bác sĩ, đừng chỉ hỏi 'bác sĩ, ông có thể làm gì để chữa khỏi cho tôi?', mà nên hỏi 'bác sĩ, với tình trạng cơ thể hiện tại của tôi, phác đồ điều trị nào phù hợp nhất với tôi? Tôi có thể phối hợp thế nào để cải thiện môi trường bên trong của mình?’. Việc chống ung thư thực sự, nên bắt đầu từ hai mươi năm trước khi ung thư xảy ra, không phải bằng sàng lọc, mà bằng giáo dục nhận thức sức khỏe toàn dân, xây dựng môi trường lành mạnh, cải thiện xã hội áp lực. Nghe có vẻ to lớn, nhưng tư tưởng cốt lõi 'trị vị bệnh'(chữa bệnh từ khi chưa hình thành bệnh) của Đông y chính ở chỗ này. Thay vì theo đuổi những thứ phù phiếm, mọi người đầu tư để sở hữu mảnh đất khỏe mạnh hơn như thói quen ăn uống tốt, giấc ngủ đầy đủ, vận động đều đặn, trạng thái tâm lý lành mạnh, môi trường trong sạch. Đó mới là phương án chống ung thư hiệu quả nhất xét về mặt chi phí."
Giáo sư Hầu nhìn tôi, nói lời cuối: "Thầy biết, những đạo lý này không thay đổi được những bệnh nhân giai đoạn cuối mà em sẽ đối mặt ngày mai. Nhưng ít nhất, nó có thể thay đổi cách em đối mặt với họ, bớt đi một phần nặng nề 'tôi phải cứu bạn', thêm một phần hợp tác 'tôi sẽ cùng bạn tìm con đường tốt nhất'; bớt đi một phần tự trách khi điều trị thất bại, thêm một phần tôn kính đối với sự phức tạp của sinh mệnh."
Thầy nhìn tôi sâu lắng: "Mục đích tối hậu của y học, không phải là đánh bại cái chết, vì đó là sứ mệnh không ai có thể hoàn thành. Ý nghĩa thực sự của y học, là hỗ trợ sinh mệnh hoàn thành hành trình của nó. Dù là chữa khỏi, sống chung với bệnh, làm giảm đau đớn, hay ra đi bình yên, chỉ cần trong quá trình đó, chúng ta đã cho đi sự chuyên nghiệp, tôn trọng và đồng hành, thì đã không phụ chiếc áo trắng này."
Mặt trời xế bóng, ánh sáng trong phòng khám lại dịch chuyển thêm chút.
"Về đi." Giáo sư Hầu nói lời cuối, “ Nhớ kỹ lời thầy, chúng ta không thể chọn đất, nhưng có thể trở thành người làm vườn tận tâm nhất. Mỗi người bệnh đều đáng được dốc lòng tận lực, bất kể cuối cùng kết quả có ra sao."
Tôi đứng dậy cúi chào, khi đi đến cửa, ngoái đầu lại thấy Giáo sư Hầu lại đang viết gì đó trên bệnh án. Khoảnh khắc vừa rồi khiến tôi bỗng hiểu ra, điều thầy truyền thụ cho tôi, không đơn thuần là tư duy chữa bệnh, mà còn là cách cùng tồn tại với giới hạn của y học, cách giữ được sức mạnh trong lúc bất lực, cách ở bờ vực mong manh nhất của sinh mệnh, làm một người bảo hộ tỉnh táo và ấm áp.
Ánh đèn thành phố thắp lên lần lượt. Tôi đi trên tàu điện ngầm trở về, lần đầu tiên cảm thấy gánh nặng trĩu trên vai, không còn chỉ là sức nặng nghẹt thở nữa. Đâu đó trong lòng, một cảm giác mới đang lắng đọng, một trạng thái mới dành cho những sự sống đang chờ tôi hỗ trợ❤️🌷
-- Bác sĩ Thương Yêu --

24/01/2026

Mục đích của tôi rất đơn giản: Mong muốn nhiều người Việt mình, nhất là những ai đang cần, có cơ hội dùng được một ít Tam thất thật sự tốt cho sức khỏe. Vì nguồn hàng chuẩn rất khan hiếm, tôi thành thật đề nghị mỗi người chỉ nên lấy một lượng vừa đủ, khoảng 1-2kg thôi để dùng dần. Điều này không phải để giới hạn mọi người, mà là để chúng ta có thể chia sẻ cơ hội cho nhiều người hơn – 🔆cho những bệnh nhân tim mạch, ung thư hay người cao tuổi 🔆đang thực sự cần đến sự hỗ trợ từ loại dược liệu quý này.
Tôi biết, ngoài kia còn rất nhiều người cần. Tôi sẽ cố gắng duy trì, nhờ các dược sư lấy hàng về đều đặn, với hy vọng tạo thành một nhịp cầu nhỏ chia sẻ sức khỏe. Chỉ cần mỗi người chúng ta dùng ít một, chất lượng một, là đã có thể giúp nhiều gia đình an tâm hơn.
Cảm ơn sự tin tưởng của mọi người🌷❤️
-- Bác sĩ Thương Yêu --

🔆SÁCH MỚI "HƯỚNG NỘI CẦU - Hành trình chữa lành từ nội tâm☘️Tác giả: Dư Hạo - Nhậm Chi ĐườngBiên dịch:  Bác sĩ Thương Yê...
23/01/2026

🔆SÁCH MỚI "HƯỚNG NỘI CẦU - Hành trình chữa lành từ nội tâm☘️
Tác giả: Dư Hạo - Nhậm Chi Đường
Biên dịch: Bác sĩ Thương Yêu - Nhân Hoà Y Đạo
Cách đây 1 năm, trong chuyến công tác lên Nhậm Chi Đường, Dư Hạo tiên sinh đã dúi vào tay tôi một tập A4 được đóng bìa cẩn thận, vỗ vai tôi nói rằng: “Bản thảo cuốn sách chuẩn bị xuất bản của thầy đấy, hiểu được nội dung cuốn sách, biết được bản chất nhiều bệnh vốn dĩ xuất phát từ nội tâm thì chúng sinh sẽ không còn sợ bệnh nữa. Cô đọc đi rồi cho thầy xin ý kiến.” Tôi đã dành thời gian để nghiền ngẫm và tự thốt lên rằng quả thực đúng là cuốn sách quý mà tôi nên là cầu nối chia sẻ đi nhiều hơn cho độc giả Việt Nam mình.
Là một bác sĩ Đông y lại có chuyên môn về Tâm lý học, tôi đã chứng kiến vô số trường hợp bệnh nhân tưởng chừng như bế tắc, cuối cùng lại tìm thấy ánh sáng hy vọng chỉ bằng một cách đơn giản: thay đổi góc nhìn về cuộc sống và cách tiếp cận vấn đề. Đây cũng chính là lý do tôi quyết định dịch cuốn sách này sang tiếng Việt. Đối với tôi, Hướng Nội Cầu là một tài liệu quý tiếp cận sâu đến tinh thần, tư tưởng con người. Ngoài việc bộc lộ những tư tưởng với triết lý “lấy con người làm gốc” của Đông y, cuốn sách còn hướng tới giải quyết tận gốc rễ của bệnh tật thông qua việc điều hòa tinh thần và nội tâm cho người bệnh. Hệ bài giảng 20 buổi về tư duy và cách đối diện với cảm xúc cùng nỗi sợ hãi của bản thân, Dư Hạo tiên sinh sẽ mang lại cho chúng ta góc độ tiếp cận mới mẻ, không giáo điều mà thực sự gần gũi, nhẹ nhàng. Vì thế, bất kể bạn là ai, là người chú trọng tu dưỡng nội tâm, bác sĩ, người bệnh hay người đang chăm sóc người bệnh, đều sẽ nhận được những giá trị không nhỏ từ cuốn sách này.
Tôi dịch cuốn sách này với mong muốn trao cơ hội giúp người bệnh nhìn thấy ánh sáng nội tại của chính mình. Để độc giả Việt dễ nắm bắt nội dung hơn, tôi và đội ngũ đã cố gắng tra cứu tài liệu, chú thích các khái niệm, thuật ngữ, những câu thơ hoặc trích dẫn từ các tác phẩm của Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo, v.v.. Đồng thời, từ góc độ hiểu biết và trải nghiệm cá nhân khi tu tập, tôi xin chia sẻ thêm các phần thảo luận những điểm quan trọng mà thầy Dư Hạo nhắc đến trong cuốn sách. Những lời của thầy Dư Hạo trong từng bài giảng đều rất chân thành, là bài học từ máu thịt cuộc đời, được thầy đúc kết qua nhiều năm tu đạo và chữa trị cho người bệnh. Đặc biệt, trong bối cảnh y học hiện đại đang dần công nhận mối liên hệ mật thiết giữa tâm lý và thể chất, Hướng Nội Cầu có thể trở thành cầu nối giúp độc giả Việt Nam tiếp cận tư duy chữa lành ở góc độ mới, trong đó có sự đúc kết từ tinh hoa trí tuệ cổ nhân cùng các giá trị nhân văn.
Cám ơn Thiện Tri Thức luôn là người bạn đồng hành đáng tin cậy suốt quá trình thực hiện 2 cuốn sách Đông Y Chi Lộ và Y Gian Đạo, và giờ là Hướng Nội Cầu. Qua cuốn sách, tôi hy vọng độc giả sẽ tìm thấy sự bình an trong tâm trí, từ đó khơi dậy khả năng tự chữa lành tiềm ẩn bên trong mỗi người. Chúng ta hoàn toàn có thể trở thành vị bác sĩ tâm lý, tự đưa mình bước qua những khó khăn, cả về thể chất lẫn tinh thần.
Bác sĩ Thương Yêu và Thiện Tri Thức trân trọng gửi đến độc giả yêu quý cuốn sách Hướng Nội Cầu - Hành trình chữa lành từ nội tâm!
--- Bác sĩ Thương Yêu ---

23/01/2026

Sau video chia sẻ kinh nghiệm dùng tam thất điều trị u của bố mình, hàng ngàn tin nhắn đã gửi về hỏi mình, và đa số có thắc mắc chung rằng tại sao uống tam thất mật ong hay bị nóng trong? Và liệu có nên dùng tam thất với mật ong không? Nay mình sẽ giải đáp cho mọi người hiểu thật rõ nhé!❤️
Mọi vấn đề muốn hỏi về tam thất, mọi người có thể liên hệ mình để được hỗ trợ nhé!🌷

🔆5 LOẠI VIÊM NÀY NẾU ĐỂ MẶC KHÔNG CHỮA, SẼ ÂM THẦM BIẾN THÀNH UNG THƯ!    Hôm nọ, tôi khám cho một bệnh nhân nữ 31 tuổi ...
20/01/2026

🔆5 LOẠI VIÊM NÀY NẾU ĐỂ MẶC KHÔNG CHỮA, SẼ ÂM THẦM BIẾN THÀNH UNG THƯ!
Hôm nọ, tôi khám cho một bệnh nhân nữ 31 tuổi viêm dạ dày ở viện. Cô gái hoang mang khi nhận ra rằng niêm mạc dạ dày của mình đã bị biến đổi, ranh giới tiến triển thành ung thư hiện giờ mong manh dần đi. Tại Nhân Hoà, chúng tôi cũng nhận rất nhiều các ca bệnh có vấn đề viêm mũi, viêm họng, viêm dạ dày ruột... Và tôi nhận thấy thông thường, mọi người đều nghĩ viêm là bệnh vặt, chỉ cần uống thuốc hoặc cố gắng chịu đựng một thời gian sẽ khỏi. Nhưng thực ra, không phải tất cả các chứng viêm đều nhẹ nhàng như vậy. Một số chứng viêm, nếu bỏ qua, rất có thể bị kéo dài và tiến triển thành ung thư!
Trước đây trung tâm Nghiên cứu Ung thư Quốc tế của Tổ chức Y tế Thế giới từng công bố một khảo sát, kết quả cho thấy có đến 1/6 số ca ung thư trên toàn cầu là do nhiễm vi khuẩn, virus gây ra! Vậy rốt cuộc những loại viêm nào nếu không chú ý sẽ biến thành ung thư? Viêm nhiễm đã trở thành đồng phạm của ung thư như thế nào?
Trước tiên, chúng ta cần làm rõ mối quan hệ giữa viêm và nhiễm trùng. Nhiều người dễ nhầm lẫn hai khái niệm này là một. Nhưng thực ra, chúng không thể đánh đồng trực tiếp. Giải thích ngắn gọn: Nhiễm trùng có thể gây viêm, nhưng viêm không nhất thiết đều do nhiễm trùng gây ra. Phạm vi của viêm rộng hơn, bao gồm viêm do nhiễm trùng và viêm không do nhiễm trùng.
Nhiễm trùng thường được nhắc đến là do vi khuẩn, virus, nấm và các tác nhân gây bệnh khác gây ra, sau khi nhiễm trùng dễ dẫn đến phản ứng viêm, chẳng hạn như viêm phổi do nhiễm trùng, viêm dạ dày ruột do vi khuẩn, v.v. Nhưng viêm không nhất thiết đều do nhiễm trùng gây ra, còn có các chứng viêm không do nhiễm trùng, như viêm khớp dạng thấp, viêm gân, v.v.
Phản ứng viêm bình thường là một trong những vũ khí mạnh mẽ của hệ thống miễn dịch, giúp cơ thể loại bỏ những kẻ xâm nhập từ bên ngoài (như virus và vi khuẩn), giảm thiểu tổn thương cho cơ thể. Nhưng một số chứng viêm lại giống như một “sát thủ” thầm lặng. Tình trạng viêm tái phát nhiều lần hoặc kéo dài ở mức độ thấp trong cơ thể sẽ khiến các bộ phận liên quan luôn ở trạng thái tổn thương, tế bào ung thư có thể sinh sôi mất kiểm soát và biến thành ung thư... Các nghiên cứu hiện nay đã chứng minh, viêm mạn tính ở mức độ thấp sẽ gây tổn thương DNA, từ đó có thể dẫn đến nhiều loại ung thư khác nhau.
Mặc dù không phải tất cả các chứng viêm đều sẽ biến thành ung thư, nhưng với vai trò là “đồng phạm” của ung thư, sự tồn tại của viêm nhiễm cũng nhắc nhở chúng ta không được chủ quan! Đặc biệt là 5 loại viêm dưới đây, hiện đã có bằng chứng rõ ràng cho thấy có thể tiến triển thành ung thư.
🥲1. VIÊM GAN
Viêm gan virus, gan nhiễm mỡ và viêm gan do rượu đều có thể làm tăng nguy cơ mắc ung thư gan. Viêm gan virus mạn tính là một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn đến ung thư gan.
Theo thống kê, 78% trường hợp ung thư gan nguyên phát là do viêm gan virus loại B hoặc C gây ra. Virus viêm gan tiếp tục nhân lên trong gan, gây tổn thương mạn tính cho gan. Nếu không được điều trị kịp thời, sẽ phát triển thành xơ gan, và xơ gan tiếp tục tiến triển có thể biến thành ung thư gan.
🥲2. VIÊM RUỘT
Phần lớn viêm ruột không biến thành ung thư, nhưng có một loại viêm ruột chúng ta cần đặc biệt chú ý, đó là bệnh viêm ruột.
Bệnh viêm ruột chủ yếu bao gồm viêm loét đại tràng mạn tính và bệnh Crohn. Cả hai loại viêm ruột này đều có đặc điểm phát triển mạn tính, tái phát nhiều lần, và phản ứng viêm liên tục trên niêm mạc ruột có thể dẫn đến loạn sản, sau đó phát triển thành khối u.
Nghiên cứu cho thấy, những người mắc viêm loét đại tràng mạn tính có nguy cơ mắc ung thư đại trực tràng cao gấp 4-8 lần so với người bình thường. Và tỷ lệ biến từ “viêm” thành “ung thư” tăng theo thời gian: sau 10 năm mắc bệnh, tỷ lệ ung thư khoảng 1,6%; sau 20 năm, tỷ lệ ung thư tăng lên 8,3%; và sau 30 năm, tỷ lệ ung thư lên tới 18,4%! Nghĩa là, trong số những người có đường ruột luôn trong tình trạng viêm lâu dài, cứ 5 người thì có 1 người cuối cùng có thể bị ung thư!
🥲3. VIÊM DẠ DÀY
Một trong những “thủ phạm” của viêm dạ dày mạn tính là nhiễm vi khuẩn Helicobacter pylori (HP). Vi khuẩn HP không chỉ liên quan đến viêm dạ dày mạn tính, mà còn có thể gây ra nhiều bệnh dạ dày khác, như loét dạ dày, u lympho dạ dày, loét tá tràng, thậm chí làm tăng nguy cơ mắc ung thư dạ dày.
Nghiên cứu cho thấy, người nhiễm vi khuẩn HP có nguy cơ ung thư dạ dày cao gấp 6 lần so với người không nhiễm!
🥲4. VIÊM TUỴ
Ung thư tuyến tụy, còn được gọi là “vua của các loại ung thư”, sự xuất hiện của nó cũng có liên quan mật thiết đến viêm nhiễm.
Một số thói quen xấu, như ăn uống vô độ, uống rượu quá mức sẽ làm tăng tiết dịch tụy, khiến tuyến tụy bị kích thích cục bộ, xuất hiện phản ứng viêm.
Viêm tụy được chia thành viêm tụy cấp và mạn tính. Viêm tụy cấp, chắc hẳn nhiều người biết nó nguy hiểm như thế nào, khi phát tác nghiêm trọng có thể gây nhiễm trùng và suy đa tạng, dẫn đến tử vong.
Còn viêm tụy mạn tính cũng không “dễ chơi”. Trong trường hợp không kiểm soát tốt, nó sẽ gây tổn thương không thể phục hồi cho tuyến tụy, biến thành ung thư tuyến tụy!
🥲5. VIÊM CỔ TỬ CUNG
Trước tiên, bản thân viêm cổ tử cung không biến thành ung thư. Hiện nay, HPV (virus u nhú ở người) tuýp nguy cơ cao được công nhận là một trong những nguyên nhân gây ung thư cổ tử cung, vì vậy nếu không nhiễm HPV, khả năng các bệnh xảy ra ở mô cổ tử cung chuyển thành ung thư gần như bằng không.
Nhưng cũng đừng chủ quan!
Sau khi bị viêm cổ tử cung, kích thích viêm lâu dài có thể tạo điều kiện cho nhiễm HPV, bởi vì những vùng “miễn dịch yếu” dễ bị virus tấn công hơn.
Vì vậy, viêm cổ tử cung không trực tiếp biến thành ung thư cổ tử cung, nhưng có thể trở thành một trong những “đồng phạm” thúc đẩy ung thư cổ tử cung.
Như đã đề cập, viêm nhiễm thỉnh thoảng không đáng sợ, đáng sợ là tình trạng viêm kéo dài ở mức độ thấp, tức là viêm mạn tính.
Vậy, có cách nào để chống lại viêm mạn tính trong cơ thể không?
Trước tiên, chúng ta có thể thử ăn nhiều thực phẩm “chống viêm”, ăn ít thực phẩm “thúc đẩy viêm”.
Theo “Khuyến nghị của chuyên gia về chế độ ăn chống viêm để phòng ngừa ung thư” do Hiệp hội Phòng chống Ung thư Trung Quốc công bố, tôi đã tổng kết 6 nhóm thực phẩm chống viêm và thúc đẩy viêm dưới đây.
🔆Nhóm thực phẩm NÊN TĂNG CƯỜNG (Nhóm chống viêm)
1. Ngũ cốc nguyên hạt: Hãy ưu tiên gạo lứt, yến mạch, diêm mạch (quinoa), kiều mạch, bánh mì nguyên cám. Chúng giàu chất xơ và chất chống oxy hóa, giúp ổn định đường huyết và giảm phản ứng viêm.
2. Chất béo lành mạnh: Bổ sung nguồn chất béo tốt từ cá béo (cá hồi, cá thu, cá trích), quả bơ, các loại hạt (óc chó, hạnh nhân), và dầu ô liu, dầu hạt lanh. Các axit béo Omega-3 trong những thực phẩm này nổi tiếng với đặc tính chống viêm mạnh mẽ.
3. Chất đạm từ cá và gia cầm: Cá, tôm, thịt gà (bỏ da), thịt vịt là nguồn đạm nạc tuyệt vời, ít gây kích ứng viêm hơn so với thịt đỏ.
4. Rau củ và trái cây đa dạng màu sắc: Đây là nền tảng của chế độ ăn chống viêm. Chúng chứa một lượng lớn vitamin, khoáng chất và các hợp chất chống oxy hóa. Cà chua, rau lá xanh đậm, quả mọng, cam, chanh, bông cải xanh... nên chiếm ít nhất 2/3 khẩu phần ăn của bạn.
5. Đồ uống tốt: Trà xanh và trà đen chứa nhiều chất chống oxy hóa như EGCG, có tác dụng giảm viêm. Hãy uống điều độ mà không thêm nhiều đường.
6. Cách chế biến lành mạnh: Ưu tiên các phương pháp hấp, luộc, hầm, xào nhanh với ít dầu (áo chảo) để giữ nguyên dưỡng chất và không sinh ra các chất có hại.
🔆Nhóm thực phẩm NÊN HẠN CHẾ (Nhóm thúc đẩy viêm)
1. Carbohydrate tinh chế: Hạn chế bánh mì trắng, bánh ngọt, kẹo, nước ngọt. Chúng gây tăng đột biến đường huyết, dẫn đến phản ứng viêm trong cơ thể.
2. Chất béo xấu: Giảm tiêu thụ thịt mỡ, bơ, mỡ động vật, dầu cọ, đồ chiên rán nhiều lần và thực phẩm chế biến sẵn (bánh quy, snack) chứa nhiều chất béo chuyển hóa (trans fat).
3. Thịt đỏ và thịt chế biến sẵn: Ăn ít thịt bò, thịt heo, thịt cừu, đặc biệt cần tránh các loại thịt xông khói, xúc xích, lạp xưởng, thịt nguội vì chứa nhiều chất bảo quản và phụ gia có thể kích hoạt viêm.
4. Cách chế biến ở nhiệt độ quá cao: Hạn chế chiên ngập dầu, nướng cháy khét. Quá trình này có thể sinh ra các hợp chất gây viêm và không tốt cho sức khỏe.
👉Lời khuyên thực tế để bắt đầu
☘️Thay đổi từ từ: Không cần cắt bỏ hoàn toàn. Hãy bắt đầu bằng việc thay gạo trắng bằng gạo lứt 2-3 bữa/tuần, hoặc thêm một phần rau vào mỗi bữa ăn.
☘️ Cố gắng ăn nhiều loại rau củ quả có màu sắc khác nhau mỗi ngày để tận dụng đa dạng chất chống oxy hóa.
☘️Uống đủ nước và vận động: Kết hợp chế độ ăn lành mạnh với việc uống đủ nước và tập thể dục đều đặn để tối ưu hóa hiệu quả chống viêm.
Ngoài chế độ ăn uống cân bằng, chúng ta còn có thể “chống viêm” từ các khía cạnh sau.
🔆Sinh hoạt hàng ngày
1. Giảm căng thẳng, giữ tâm trạng vui vẻ
Áp lực và căng thẳng lâu dài cũng làm tăng mức độ viêm trong cơ thể, áp lực còn dễ dẫn đến mất ngủ, làm giảm thêm khả năng miễn dịch. Vì vậy, thông thường cần học cách giảm áp lực, thư giãn bản thân, giữ thái độ lạc quan và ngủ đều đặn có lợi cho việc kiểm soát mức độ các yếu tố viêm trong cơ thể.
2. Vận động nhiều
Vận động vừa phải thường xuyên có thể điều chỉnh phản ứng miễn dịch thành trạng thái chống viêm, từ đó giảm mức độ viêm trong cơ thể.
3. Thay đổi thói quen xấu
Hút thuốc và uống rượu đều sẽ kích thích phản ứng viêm, dẫn đến giải phóng các yếu tố viêm trong cơ thể.
Phòng nhiễm trùng
4. Chú ý theo dõi, điều trị tích cực
Kiểm tra sức khỏe định kỳ, phát hiện kịp thời các nguy cơ tiềm ẩn. Lấy ví dụ viêm teo dạ dày mạn tính, nếu phát hiện nhiễm vi khuẩn HP, ngoài việc nội soi dạ dày định kỳ, còn cần điều trị triệt để kịp thời.
🔆Tiêm vắc-xin
Vắc-xin có thể giúp chúng ta phòng ngừa các loại nhiễm virus, ví dụ chúng ta có thể tiêm vắc-xin viêm gan B theo nhu cầu, phụ nữ trong độ tuổi thích hợp tiêm vắc-xin HPV, v.v.
Hi vọng kiến thức ngày hôm nay sẽ giúp mọi người có thêm định hướng để phòng bệnh tốt hơn. Mong tất cả chúng ta đều khoẻ mạnh, an vui.❤️
--- Bác sĩ Thương Yêu ---

Nguồn tk:
1. Plummer, Martyn, et al. "Global burden of cancers attributable to infections in 2012: a synthetic analysis." The Lancet Global Health 4.9 (2016): e609-e616.
2. Bogeska, Ruzhica, et al. "Inflammatory exposure

Address

Shimen Road
Shanghai

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác sĩ Thương Yêu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Bác sĩ Thương Yêu:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category