28/03/2026
❤️TẠI SAO NÓI BÁC SĨ ĐÔNG Y CHÂN CHÍNH LÀ BÁC SĨ HẠNH PHÚC?
Đông y bắt nguồn từ Đạo, một người làm y muốn học, muốn hiểu về Đông y để có thể chữa bệnh cứu người thì cần phải Tri Đạo. Và để đạt đến cảnh giới của Tri Đạo thì điều tất yếu phải tu thân… Vậy, cái hồn của Đông y chính là ở con người, ở chính quá trình tu tâm ngộ đạo của một người thầy thuốc.
Tôi đã từng tiếp xúc nhiều em học sinh, nhiều bạn trẻ thậm chí những người đồng lứa hoặc hơn tuổi, họ đều đến với Đông y bằng một trái tim ấm nóng, mong muốn chữa bệnh cứu người, nhưng sao luôn thấy con đường phía trước mờ mịt không rõ lối đi? Họ mất niềm tin vào con đường đã lựa chọn, họ mặc cảm tự ti thậm chí không dám nói với người ngoài rằng mình là bác sĩ Đông y. Nhiều người tốt nghiệp quyết định đổi nghề sang đi bán thuốc hoặc về quê xin một chỗ làm công chức và cố gắng quên đi tuổi trẻ đã từng theo đuổi ước mơ... Đó là điều xót xa nhất mà tôi - một người trong ngành phải chứng kiến. Vậy tất cả do đâu? Tôi cho rằng không phải do xã hội không trọng dụng, cũng không phải do chính chúng ta chưa thật sự cố gắng, mà do chúng ta chưa được tiếp xúc với cái hồn của Đông y thực thụ.
Tôi thấy rằng mình may mắn hơn người khác bởi có cơ hội được đi học ở cái nôi của Đông y, được trải qua quá trình đào tạo y học cổ truyền ở trường Đại học lớn, có cơ hội đi tìm tòi học thêm ở những người thầy giỏi bên ngoài, được hòa vào không khí học tập của cổ Đông y. Những người tôi tiếp xúc bao gồm các thầy, các anh chị và đồng môn đều cho tôi thấy được rằng bất kể cuộc sống bên ngoài có bộn bề ra sao, họ vẫn đang sống trong hạnh phúc. Cảm giác ấy không đến từ việc họ giàu có hay hào nhoáng, nổi tiếng bao nhiêu mà đến từ nụ cười hay thái độ của họ đối đãi với tất cả sự vật sự việc đều cho thấy đều rất thuận lợi, cho tôi cảm giác dễ chịu, ung dung và hòa hợp. Tôi cứ tự hỏi: Tại sao họ lại có được điều đó?
Trong một lần kết thúc buổi chạy đêm hàng tuần 10km với sư phụ, chúng tôi mệt nhoài cảm thấy mang tai cũng phì phò phả ra hơi nước giữa cái lạnh mùa đông. Sư phụ ngoắt chúng tôi lại: “Qua đây! Đi uống rượu!”
Giữa cái chòi được quây tạm bằng bạt chống nước, sư phụ tôi ngồi cạn hết chén nọ chén kia với ba chục học trò. Nhìn ông như một bậc hảo hán trong truyện kiếm hiệp, uống rượu bằng bát, miệng cười ha hả, chẳng ai nghĩ đây lại là vị giáo sư nổi tiếng tuổi đã gần 80! Khi ông đã thấy ấm người, liền nói:
“Các trò có biết cảnh giới cao nhất của bác sĩ là gì không?”
“Có nhiều tiền! Nổi tiếng! Nhiều bệnh nhân!...” Lũ học trò nhao nhao đáp.
“Sai! Chỉ 3 chữ thôi! Chân! Thiện! Mỹ!” Ông đắc chí làm bát rượu nữa, “Không làm được thì coi như vứt đi!”
“Thế phải làm sao thầy?” Tôi vội hỏi, vì đây là vấn đề tôi muốn hỏi thầy bao lâu rồi, “
"Tu thân!”
Dứt lời, ông ngoạm miếng màn thầu và ăn thêm thịt nướng tiếp tục uống với lũ học trò đang đủ loại câu hỏi. Tôi vớ được đáp án rồi nên ngồi yên, lặng người suy ngẫm.
Đúng thật! Sao tôi không nhận ra nhỉ? Các thầy, các sư huynh, sư tỷ và những người anh em đi trước hạnh phúc vì họ đang không ngừng cố gắng tu tâm, rèn luyện và từng ngày hoàn thiện bản thân để đi dần đến cái đích của Chân, Thiện, Mỹ. Và cái Chân, Thiện, Mỹ này sẽ được nâng cấp dần từ mức độ cá nhân đến tầm rộng lớn hơn. Cổ nhân nói: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Có tu thân tốt hoàn thiện bản thân dần mới có năng lực tề gia được, khi tề gia, làm được điều có giá trị cho gia đình, người thân, thì mới đủ năng lực để cống hiến cho trị quốc, bình thiên hạ được. Cái mà tôi đang thấy và ngưỡng mộ từ những người xung quanh chỉ là những kết quả quá trình tu thân của họ mà thôi.
Vậy là tôi bắt đầu đi học hỏi từ họ, và cũng như họ, tôi tập trung nhiều vào tìm hiểu về những thứ nội hàm, những hệ tư tưởng và triết lý cuộc sống. Tôi đi sâu hơn vào nghiên cứu gốc rễ, linh hồn của thứ tôi đang theo đuổi - Đông y: học theo cách cổ nhân từng học, tư duy theo cách cổ nhân tư duy, đối nhân xử thế theo đạo lý cổ nhân dạy, hòa mình để cảm nhận sự biến hóa của tự nhiên vũ trụ, thưởng thức niềm vui của những lần ứng dụng hiệu quả các liệu pháp hoặc phát hiện ra điều mới mẻ nào đó … Thật may mắn vì bên cạnh tôi luôn có người bạn đặc biệt đồng hành cùng tôi, sẵn sàng chia sẻ, thảo luận và hoàn thiện cho nhau những điểm thiếu sót. Dần dần, chúng tôi nhận ra, mình cảm nhận cuộc sống tinh tế hơn, rõ ràng hơn: khi ăn tôi biết vì sao đồ ăn ngon, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh tôi thấy nó đẹp hơn, mùi hoa cũng thơm hơn, tôi thưởng thức từng khoảnh khắc nhỏ của cuộc sống và thấy nó ý nghĩa hơn. Trong đối nhân xử thế, nhờ sự tinh tế trong cảm nhận đó mà chúng tôi hạn chế được những mâu thuẫn, xung đột, luôn có phương án giữ được hòa khí và điều tiết tâm thái của mình khi làm việc, nắm được buông được dễ dàng hơn. Trong khám chữa bệnh, khi gặp một người tôi có thể quan sát rõ hơn biểu hiện của họ, cảm nhận được nhiều hơn trạng thái của họ, phân tích một cách tường tận, logic hơn về bệnh của họ để đưa ra chẩn đoán và phương án điều trị hợp lý hơn… Quá trình tu thân này mỗi ngày vẫn đang diễn ra, và chúng tôi vẫn theo dõi tiến độ nhau từng ngày, và đơn giản, chúng tôi đều thấy rằng mỗi ngày trôi qua đều vô cùng ý nghĩa và viên mãn. Cũng nhờ vào đó, chúng tôi yêu Đông y nhiều hơn…
Lịch sử diễn ra với những biến cố lớn, không phải tự nhiên những điều người xưa dạy truyền đạt lại đến tận bây giờ, chỉ khi nó là tinh hoa, đã được chắt lọc và cho người đời những thành quả, giá trị thì mới được kế thừa. Tôi tôn kính và trân trọng những giá trị thiêng liêng ấy, tin tưởng rằng con đường này - Đông y chi lộ - sẽ giúp bản thân hoàn thiện mình hơn, trở thành người thầy thuốc chân chính, hạnh phúc, tạo nên nhiều giá trị cho cuộc đời này❤️
--- Bác sĩ Thương Yêu ---
(Trích Đông Y Chi Lộ)
**gyichilo