Đêm và tôi

Đêm và tôi Một góc nhỏ dành cho những ai từng lặng lẽ đối thoại với chính mình giữa lặng im.

08/03/2026

Nhân dịp 8/3, chúc các bóng hồng:

Ái, An, Anh, Ánh, Ân, Băng, Bé, Bích, Biếc, Bối, Bông, Bướm, Cát, Cầm, Cẩm, Châm, Châu, Chi, Chiên, Chiêu, Cúc, Dạ, Dao, Di, Diễm, Diệp, Diệu, Dịu, Dung, Duyên, Đài, Đan, Đào, Điệp, Đoan, Em, Én, Gấm, Giang, Giáng, Giao, Hà, Hạ, Hạnh, Hảo, Hằng, Hân, Hiền, Hoa, Hoài, Hồng, Huệ, Huyên, Huyền, Hương, Hường, Khanh, Khánh, Khiết, Khuê, Khuyên, Kiều, Kim, Lam, Lan, Lành, Lệ, Liên, Liễu, Linh, Loan, Lụa, Luyến, Lựu, Ly, Lý, Mai, Mẫn, Mận, Mây, Mi, Miên, Mộng, Mơ, Mùi, Muội, My, Mỹ, Na, Nết, Nga, Ngà, Ngân, Nghi, Ngọc, Nguyệt, Nhã, Nhài, Nhan, Nhàn, Nhạn, Nhi, Nhiên, Nhung, Như, Nụ, Nương, Nữ, Oanh, Phấn, Phiến, Phụng, Phương, Phượng, Quế, Quyên, Quỳnh, Sa, San, Sao, Sâm, Sen, Song, Sương, Tâm, Thanh, Thảo, Thắm, Thi, Thoa, Thơ, Thu, Thục, Thùy, Thủy, Thúy, Thụy, Thư, Thương, Thy, Tiên, Tình, Tịnh, Trà, Trang, Trâm, Trầm, Trân, Trinh, Trúc, Tú, Tuệ, Tuyền, Tuyến, Tuyết, Tươi, Út, Uyên, Uyển, Vân, Vi, Vy, Xoan, Xuân, Xuyên, Xuyến, Ý, Yên, Yến.

Một ngày Quốc tế Phụ nữ thật vui vẻ và hạnh phúc. Luôn khỏe mạnh, xinh đẹp và tràn đầy niềm vui💥🌟✨

...Một đêm như bao đêmAnh về nơi gác trọCô đơn nghe thật êmAnh đắm mình vào nóRong chơi như cơn gióTương tư nụ cười đóNà...
06/03/2026

...

Một đêm như bao đêm
Anh về nơi gác trọ
Cô đơn nghe thật êm
Anh đắm mình vào nó

Rong chơi như cơn gió
Tương tư nụ cười đó
Này, cho anh hỏi nhỏ
Chờ anh chút được không?

Anh còn phải lông bông
Học cách yêu, cách sống
Bản thân dù lạc lõng
Nhưng thương em thật lòng.

05/03/2026

Nài bạn kia, sao cười xinh thế hả???
Suýt nữa là… tui ngất xỉu biết hongggg

05/03/2026

Làm gì choa đỡ rảnh vại trài 😩

04/03/2026

Người khác không sống trong câu chuyện của mình …

04/03/2026

Trời ơi là chánnnnnnnn

30/12/2025

...
Gió lại về, lạnh thêm người phiêu lãng
Đêm đông tàn, tuyết phủ trắng nhân gian
Mây xám trôi trong đơn côi lãng mạn
Cớ sao lòng, trơ trọi lối thênh thang

Đêm và tôi.

15/10/2025

Em có thể rời đi được rồi.
Không cần giải thích, không cần xin lỗi. Tôi không còn muốn nghe. Có những cuộc chia tay chẳng cần cao trào — chỉ cần một người ngừng cố gắng, là mọi thứ tự đổ.

Tôi không hỏi em có mệt không. Tôi cũng không nói tôi ổn. Chúng ta đều biết, nói gì giờ cũng vô ích. Khi một bàn tay đã buông, bàn tay kia có cố níu cũng chỉ nắm vào khoảng không.

Cứ đi đi, tôi không tiễn.
Không phải vì tôi hận, mà vì tôi chán.
Chán phải đóng vai người hiểu chuyện, chán cả việc giả vờ mạnh mẽ. Tôi chỉ muốn yên tĩnh, đến mức có thể nghe được tiếng cà phê nhỏ giọt xuống đáy ly.

Em mang theo gì thì cứ mang. Kỷ niệm, lời hứa, cả những tấm ảnh — nếu chúng khiến em dễ thở hơn. Tôi không cần trả lại, cũng chẳng giữ lại. Tất cả đều đã cũ, như một bản nhạc nghe quá nhiều lần đến mức chẳng còn cảm xúc.

Nếu có gặp lại, coi như người lạ.
Đừng cười, đừng hỏi “dạo này anh sao rồi?”
Tôi không muốn diễn tiếp một vai đã hạ màn.

Em có thể rời đi được rồi.
Cánh cửa không khóa.
Tôi không quay đầu, cũng chẳng nhìn theo.
Vì đôi khi, lạnh lùng không phải để tỏ ra mạnh mẽ —
Mà để tự nhắc mình:
“Đủ rồi, đừng thương nữa.”


01/10/2025

MƯỜI NĂM CHỜ ĐỢI

Mười tám tuổi, họ gặp nhau, một chàng trai và một cô gái. Họ thân thiết đến mức mọi người đều nghĩ rằng giữa họ có gì đó hơn tình bạn. Nhưng họ, chỉ lặng lẽ gọi nhau là bạn thân. Trong vô vàn cuộc trò chuyện, có lần họ bông đùa:
“Mai này, mười năm nữa, chúng ta sẽ là những kẻ tự do nhất thế gian. Lúc đó mình sẽ...”
Câu nói vu vơ khi ấy hóa ra lại thành một sợi chỉ đỏ nối dài đến tận sau này.

Họ cùng lớn lên, nhưng mỗi người lại mang theo những ngả rẽ riêng. Anh có những ước mơ, cô có những hoài bão. Họ tôn trọng khoảng trời riêng của nhau, ít khi xen vào, ít khi kể hết, chỉ để lại đôi chút trong ánh mắt và nụ cười. Những lần tưởng chừng sẽ gặp lại, cuối cùng đều dang dở bởi những lý do ngớ ngẩn, đôi khi chỉ vì một cơn mưa bất chợt, một lịch trình đổi dời. Dần dần, chính định mệnh như muốn trêu ngươi, khiến họ mãi chẳng thể chạm mặt vào cái cột mốc mười năm đã hẹn.

Mười năm. Một thập kỷ trôi qua, dài như cả đời người. Cô vẫn chờ, còn anh thì vẫn giữ nguyên trong tim mình một nỗi niềm không nói thành lời.

Ngày ấy, anh đã quyết định. Anh muốn nói cho cô biết, tất cả những thương yêu giấu kín từ ngày còn trẻ. Anh hẹn cô trong một quán cà phê nhỏ, một quán cà phê rất yên tĩnh, nơi anh tin rằng thời gian sẽ dừng lại chỉ để dành riêng cho hai người.

Nhưng anh không đến.
Anh mãi mãi không đến.

Không phải vì kẹt xe, không phải vì bận việc, càng không phải vì đổi ý. Anh không thể đến, bởi từ hôm trước đó, anh đã rời xa thế giới này. Một tai nạn vô tình chấm dứt mười năm chờ đợi, mười năm hi vọng, mười năm để giữ lấy một lời yêu thương chưa từng kịp thốt ra.

Cô ngồi trong quán cà phê, chờ mãi, chờ mãi, ánh đèn vàng hắt xuống bóng người cô run rẩy. Ly cà phê đắng không đường cô gọi cho anh ấy bắt đầu nguội lạnh, như mười năm thanh xuân lặng lẽ trôi đi. Tin dữ đến với cô như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim. Người cô chờ đã vĩnh viễn không thể quay lại.

Từ đó, những “mãi mãi” dằn vặt cô:
Mãi mãi anh không tới.
Mãi mãi cô chẳng thể gặp lại người thương.
Mãi mãi không biết anh còn thương mình nhiều đến đâu.
Mãi mãi không rõ mười năm kia là đúng hay sai, là một niềm tin đẹp hay chỉ là trò đùa cay nghiệt của số phận.

Và cô hiểu, có những cuộc hẹn không bao giờ thành. Có những lời yêu mãi mãi không thể nói ra. Và có những nỗi đau không bao giờ khép lại.

Mười năm chờ đợi… cuối cùng chỉ còn lại một mình cô, ngồi đối diện với bóng tối, nghe tiếng tim mình nức nở trong một bản nhạc không bao giờ tắt.

Có những cuộc hẹn đã lỡ thì chẳng bao giờ còn dịp làm lại. Có những lời yêu nếu chôn giấu quá lâu, đến một ngày sẽ trở thành vĩnh viễn im lặng. Câu chuyện của họ là một vết thương không khép, nhưng cũng là tấm gương soi cho những kẻ đang yêu.

Nếu bạn còn có thể gặp nhau, hãy gặp.
Nếu bạn còn có thể nói lời thương, hãy nói.
Nếu bạn còn có thể nắm tay nhau, xin đừng buông.

Bởi không ai biết được ngày mai, quán cà phê nhỏ kia có còn sáng đèn chờ đợi, hay chỉ còn một chiếc ghế trống lặng lẽ suốt đời.



Giấc mơ tươi đẹp người đang mơCó những niềm tin, những mong chờ Cánh bướm lượn lờ trên đồng cỏ Dòng sông mang cả những v...
27/09/2025

Giấc mơ tươi đẹp người đang mơ
Có những niềm tin, những mong chờ
Cánh bướm lượn lờ trên đồng cỏ
Dòng sông mang cả những vần thơ

Thương cho giấc mộng em đang mơ
Chẳng đáng để mơ, chẳng đáng chờ
Chẳng thấy nhiệm màu như cổ tích
Chẳng mang lấy nổi một ý thơ
_______
Em mơ cánh bướm gãy giữa đêm
Mơ áng mây kia chẳng êm đềm
Mơ sông chôn xác tình dang dở
Mơ kẻ đường xa ghé một đêm

Mơ kẻ say tình, kẻ say men
Mơ kẻ thèm yêu đến ngu hèn
Mơ kẻ lạc đường trong vườn cấm
Mơ người trăng gió bỏ quên em
_______
Mơ cứ mơ đi, vẫn phải mơ
Mơ để được yêu đến ngu khờ
Mơ hoài, mơ mãi tình dang dở
Mặc cho khung cảnh chẳng nên thơ

Người ơi, sao cứ bước thật nhanh?
Sao cứ phá tan mộng yên lành?
Sao bỏ lại đây màn đêm lạnh?
Liệu tình ta có quá mong manh?


CHỈ LÀ...Lặng nhìn cậu từ xaViết vào trong lời caKhông vui, không buồn bãMà hôm nay chỉ là...Một hình dung xa lạMột lưu ...
17/09/2025

CHỈ LÀ...

Lặng nhìn cậu từ xa
Viết vào trong lời ca
Không vui, không buồn bã
Mà hôm nay chỉ là...

Một hình dung xa lạ
Một lưu bút đã qua
Hai con người rệu rã
Hai tâm hồn cách xa

Xin lỗi những thiết tha
Vì rời đi vội vã
Xin lỗi ngày nắng hạ
Dang dở bản tình ca

Xin giữ lại món quà
Theo tớ những năm qua
Là thanh xuân quý giá
Không thể nào phôi pha

Xin cậu bên người ta
Đừng dể dàng vấp ngã
Tớ chẳng mong gì cả
Cậu hạnh phúc mãi nha

Hôm nay mình lướt qua
Xem nhau như người lạ
Không đau, không buồn bã
Mà hôm qua chỉ là...

____


Address

Sao Hỏa
Bago

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đêm và tôi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share