Phong Thần Ký

Phong Thần Ký Holistic Doula & Wellness services from conception to baby’s first birthday

(TRỌN BỘ) Đúng vào ngày kỷ niệm ba năm kết hôn, tôi nhận được thiệp cưới của chồng mình và cô hoa khôi lớp cấp ba.Tôi là...
05/09/2026

(TRỌN BỘ) Đúng vào ngày kỷ niệm ba năm kết hôn, tôi nhận được thiệp cưới của chồng mình và cô hoa khôi lớp cấp ba.

Tôi làm việc tại Cục Tình báo Chiến lược Quốc gia ròng rã mười năm.

Mọi thông tin cá nhân của tôi đều bị khóa ở mức tuyệt mật.

Vì tính chất công việc, tôi cực kỳ hiếm khi xuất hiện công khai.

Lục Cảnh Từ, người chồng trên danh nghĩa của tôi, luôn đinh ninh rằng tôi chỉ là một nhân viên lưu trữ quèn ở cơ quan nhà nước, ngày ngày mài mông trên ghế để lĩnh đồng lương ba cọc ba đồng.

Hôm nay, điện thoại tôi rung lên liên hồi vì tin nhắn từ nhóm bạn học cũ.

"Thẩm Âm, kiêu ngạo vừa thôi, Tống Kiều Kiều gửi thiệp cưới mà cậu dám bơ à?"

"Người ta bây giờ là thiếu phu nhân của Tập đoàn Lục Thị rồi, cậu làm cái nghề nhét kẽ răng không đủ, cẩn thận đắc tội người ta đấy!"

Tôi lướt lên xem lịch sử trò chuyện.

Tống Kiều Kiều vừa gửi một tấm ảnh cưới.

Cô ta mặc chiếc váy cưới đính kim cương lộng lẫy, e ấp nép vào ngực người đàn ông.

Gương mặt chú rể trong ảnh góc cạnh, lạnh lùng, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe phiên bản giới hạn.

Chiếc đồng hồ đó, là do tôi lấy tiền thưởng từ dự án giải mã mã hóa quốc gia mua tặng Lục Cảnh Từ năm ngoái.

Tống Kiều Kiều tag thẳng tên tôi vào nhóm chat.

"Thẩm Âm, hồi cấp ba cậu luôn cướp vị trí đứng đầu của tớ. Nhìn xem, cuối cùng tớ lại gả cho người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thành. Đến dự nhé, tớ để sẵn cho cậu ghế ở góc khuất, đỡ phải tủi thân."

Ngay lập tức, một tin nhắn thông báo nhảy lên trên màn hình điện thoại.

Là Lục Cảnh Từ gửi đến.

"Bà xã, dạo này em làm việc vất vả không? Cuối tuần anh đi công tác Nam Châu, mua quà cho em nhé. Nhớ em."

Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười trào phúng.

Công tác Nam Châu? Hóa ra là bận đi làm chú rể.

Tôi gõ một dòng chữ ngắn gọn vào nhóm chat: "Được, tôi sẽ đến đúng giờ."

Sau đó, tôi đứng lên, đi thẳng tới gõ cửa văn phòng của Cố Yến Quân.

Anh là chỉ huy tối cao của Cục Tình báo, người nắm giữ sinh sát trong tay, thủ đoạn lôi đình.

Quanh năm, trên người anh luôn tỏa ra vẻ cấm dục, lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức không ai dám nhìn thẳng.

"Cố bộ trưởng, tôi xin phép nghỉ nửa ngày."

Cố Yến Quân chậm rãi ngước mắt lên.

Ánh mắt anh lướt qua gương mặt tôi, sâu thẳm, tối tăm, mang theo một tia nguy hiểm khó có thể nắm bắt.

"Đi đâu?" Giọng anh trầm khàn.

"Đi dọn dẹp chút rác rưởi cá nhân."

Anh không hỏi thêm, tiện tay ném cho tôi chìa khóa chiếc Bugatti đen tuyền của anh.

"Giải quyết cho sạch sẽ. Đừng để dơ tay."

Sảnh tiệc khách sạn Đế Hào chật ních giới thượng lưu Kinh Thành.

Tống Kiều Kiều với đuôi váy kéo dài hai mét đang được đám bạn học vây quanh, xuýt xoa nịnh bợ.

Thấy tôi bước vào, tiếng cười nói bỗng im bặt.

Tống Kiều Kiều nhếch mép, bước tới với vẻ mặt đắc thắng tột độ.

"Thẩm Âm, cậu đến thật à? Nhìn bộ dạng quê mùa thế kia, chắc cả đời cậu chưa từng bước chân vào khách sạn sáu sao đúng không?"

Đám bạn học xung quanh hùa theo cười rộ lên đầy khinh miệt.

"Để tôi giới thiệu cho cậu mở mang tầm mắt, chồng tôi, Lục Cảnh Từ, là vị vua của giới thương gia đấy."

Tống Kiều Kiều đắc ý chỉ tay về phía người đàn ông đang đứng quay lưng, cầm ly rượu vang trò chuyện cùng khách VIP.

"Cảnh Từ! Anh qua đây xem ai đến này!"

Lục Cảnh Từ nghe gọi tên, hơi cau mày quay người lại.

Khoảnh khắc ánh mắt anh ta chạm phải tôi, ly rượu trên tay rơi thẳng xuống thảm, vỡ tan tành.

Sắc mặt anh ta trắng bệch, cắt không còn một giọt máu.

"Âm... Thẩm Âm?"

Tống Kiều Kiều hoàn toàn mù tịt trước sự khác thường này, vẫn ưỡn ẹo tiến tới khoác chặt lấy tay anh ta.

"Đúng vậy, là bạn học cũ của em. Chồng à, anh bảo nhân viên an ninh dẫn cô ấy ra góc ngồi đi, kẻo làm bẩn thảm của chúng ta."

"Cô câm miệng lại cho tôi!"

Lục Cảnh Từ bất ngờ gầm lên như một con thú điên, vung tay hất mạnh khiến Tống Kiều Kiều ngã nhào xuống đất.

Cả sảnh tiệc rộng lớn phút chốc chết lặng.

Lục Cảnh Từ lảo đảo bước về phía tôi, cả người run rẩy: "Bà xã... sao em lại ở đây? Em nghe anh giải thích, là do gia đình ép buộc, anh chỉ diễn kịch với cô ta thôi..."

Tống Kiều Kiều trợn tròn mắt, hoảng loạn gào lên sắc nhọn.

"Cảnh Từ! Anh gọi con khốn đó là gì cơ? Nó chỉ là một đứa làm công ăn lương bần hèn!"

"Chát!" Lục Cảnh Từ quay ngoắt lại, giáng một cái tát nảy lửa văng cả mặt Tống Kiều Kiều.

"Mày mới là con khốn! Cô ấy là vợ hợp pháp của tao!"

Đánh xong, anh ta quay sang tôi, đầu gối mềm nhũn quỳ sụp xuống, hèn mạt ôm chặt lấy ống quần tôi.

"Âm Âm, Đỉnh Thịnh không thể thiếu anh, anh chỉ muốn mượn thế lực nhà họ Tống để lấy dự án... Em tha lỗi cho anh lần này!"

Tôi lùi lại một bước, lạnh nhạt rút chân ra khỏi bàn tay dơ bẩn của anh ta.

"Lục Cảnh Từ, anh tưởng thân phận của tôi đến tận bây giờ vẫn là thứ để anh có thể tùy tiện dẫm đạp sao?"

Tôi rút điện thoại, bấm gọi một dãy số.

"Kích hoạt lệnh thanh trừng mã số 07. Xóa sổ Tập đoàn Lục Thị khỏi bản đồ tài chính Kinh Thành. Bắt đầu ngay bây giờ."

Lục Cảnh Từ sững sờ há hốc miệng. Đám bạn học che miệng, sợ hãi không dám thở mạnh.

Chỉ ba phút sau, điện thoại của Lục Cảnh Từ và trợ lý réo vang liên hồi như đòi mạng.

Cổ phiếu bốc hơi trắng bảng. Cảnh sát kinh tế ập vào niêm phong công ty mẹ. Chuỗi cung ứng đứt gãy toàn diện.

Tất cả sự nghiệp của vị "vua thương gia" sụp đổ chỉ trong một cái chớp mắt.

Đến kẻ ngu ngốc nhất ở đây cũng đã hiểu ra, tôi tuyệt đối không phải là "nhân viên quèn".

"Không... Không thể nào!" Tống Kiều Kiều gào khóc, vò nát lớp váy cưới đắt tiền, bò rạp trên đất.

"Tôi sai rồi, Thẩm Âm... Cậu giơ cao đánh khẽ, chừa cho tôi một con đường sống đi!"

Tôi từ trên cao liếc nhìn đôi cẩu nam nữ: "Đường sống? Các người tự đi vào chỗ chết, liên quan gì đến tôi."

Ngay lúc đó, cánh cửa lớn của đại sảnh bị đẩy tung bạo liệt.

Hàng chục đặc vụ mặc đồ đen trang bị vũ trang tận răng tràn vào, phong tỏa toàn bộ khu vực trong sự im lặng chết chóc.

Giữa đội hình vòng cung đang rẽ lối, Cố Yến Quân sải những bước chân dài tiến thẳng về phía tôi.

Sự áp bách khủng khiếp trên người anh khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.

Lục Cảnh Từ run lẩy bẩy, bò lùi về phía sau trong tuyệt vọng.

Anh ta đã nhận ra phù hiệu trên ngực áo Cố Yến Quân – biểu tượng quyền lực tối cao nhất không ai dám gọi tên.

Cố Yến Quân không thèm liếc đám rác rưởi dưới đất lấy một nửa con mắt.

Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, hơi cúi người xuống.

Ngón tay thon dài, lạnh lẽo của anh khẽ miết lên sườn mặt tôi, vén lại một lọn tóc rối tơ vương.

Sự cấm dục thường ngày hoàn toàn vỡ nát.

Thay vào đó là một tia chiếm hữu tối tăm, cuồn cuộn như bão lửa chực chờ nuốt chửng lấy tôi dưới đáy mắt.

"Chơi đủ chưa?"

Giọng anh trầm khàn, ma sát vào màng nhĩ, mang theo sự sủng nịch, ái muội đến rợn người.

"Giấy ly hôn đã được phê duyệt đặc cách. Bắt đầu từ giây phút này, em là của tôi."

Không đợi tôi kịp phản ứng, Cố Yến Quân cúi đầu, môi mỏng sượt nhẹ qua vành tai tôi.

"Về nhà thôi. Tôi không thích đám rác rưởi này nhìn thấy dáng vẻ của em."

(TRỌN BỘ) Đúng ngày giỗ của mẹ tôi, vị hôn phu ném thẳng tấm thiệp cưới đỏ chót của anh ta và cô em gái cùng cha khác mẹ...
05/09/2026

(TRỌN BỘ) Đúng ngày giỗ của mẹ tôi, vị hôn phu ném thẳng tấm thiệp cưới đỏ chót của anh ta và cô em gái cùng cha khác mẹ lên bàn thờ.

Lâm Hạo ôm eo Khương Mạn, hất hàm nhìn tôi từ trên cao.

"Khương Lê, công ty nhà họ Khương phá sản rồi. Bố cô đang trốn nợ, cô lấy tư cách gì đòi làm mờ phu nhân nhà họ Lâm?"

Khương Mạn vuốt ve chiếc nhẫn kim cương mười carat trên tay, giọng nũng nịu nhưng ánh mắt đầy ác độc.

"Chị à, bệnh viện từ thiện của bà nội sắp bị ngân hàng niêm phong rồi. Hay là chị quỳ xuống xin em, em bảo anh Hạo bố thí cho vài vạn?"

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm tấm thiệp cưới ném thẳng vào lò hóa vàng.

Lửa bùng lên, thiêu rụi chữ hỷ chướng mắt.

Tôi hất một chậu nước rửa lá nếp thẳng vào đôi giày da cá sấu của Lâm Hạo.

"Cút ra khỏi nhà tôi, trước khi tôi báo cảnh sát tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp."

Bọn họ chửi bới, nguyền rủa tôi sẽ phải quỳ lạy cầu xin bọn họ, rồi tức tối bỏ đi.

Tôi khóa trái cửa, trượt dài xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Ba ngày nữa.

Tôi cần đúng ba triệu tệ để chuộc lại tâm huyết cả đời của bà nội, người thân duy nhất còn lại của tôi trên cõi đời này.

Nhưng trong thẻ tôi chỉ còn chưa tới ba trăm tệ.

Tôi mở điện thoại, nhìn vào dòng tin nhắn tuyệt mật mà một người bạn làm trong giới săn đầu người gửi tới đêm qua.

"Cận gia tuyển bác sĩ tâm lý kiêm bảo mẫu cá nhân. Lương tháng ba triệu tệ, trả trước ngay khi ký hợp đồng."

Ba triệu tệ. Đủ để mua đứt cả một cái mạng người.

Tôi không do dự, lập tức bắt taxi đến Thủy Tạ Lâm Uyển.

Khu biệt thự đắt đỏ nhất thủ đô, nơi người ta đồn rằng kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế cả nước - Cận Đình, đang sống.

Quản gia nhà họ Cận nhìn hồ sơ của tôi, khẽ nhíu mày.

"Khương tiểu thư, tôi phải nói trước. Tiểu thiếu gia nhà chúng tôi... rất đặc biệt."

"Chín người trước đó, người thì gãy xương sườn, người thì chấn thương sọ não."

"Cô chắc chắn muốn thử chứ?"

Tôi cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo lên.

"Tôi cần tiền. Dù thằng bé có là hổ mang chúa, tôi cũng sẽ bẻ nanh nó."

Cửa phòng vừa mở ra, một chiếc gạt tàn bằng pha lê đã bay thẳng về phía mặt tôi.

Tôi không né.

Cạnh sắc của gạt tàn xẹt qua gò má tôi, một dòng máu rỉ ra, tanh tưởi.

Góc phòng, một đứa bé sáu tuổi với đôi mắt đỏ ngầu như dã thú đang nhe răng gầm gừ, tay lăm lăm một mảnh vỡ thủy tinh.

Đó là Cận Vũ, cháu đích tôn nhà họ Cận, nghe đồn tận mắt chứng kiến bố mẹ bị sát hại nên mắc chứng cuồng táo và câm lặng do tâm lý.

Tôi bình thản rút khăn giấy, lau vệt máu trên má.

Sau đó, tôi kéo một chiếc ghế, ngồi chễm chệ ngay giữa phòng, lấy trong túi ra một bộ mô hình giải phẫu tim người.

Cận Vũ sững sờ.

Nó quen với việc người ta la hét bỏ chạy, hoặc run rẩy dỗ dành nó.

Nhưng chưa ai dám ngồi xuống, bơ nó đi, và bắt đầu lắp ráp một trái tim đẫm máu bằng nhựa ngay trước mặt nó.

Mười phút trôi qua.

Tôi không nói một lời. Nó cũng đứng im lìm.

Nửa tiếng sau.

Nó ném mảnh thủy tinh đi, rón rén bước từng bước một về phía tôi.

Nó chằm chằm nhìn vào tâm thất trái mà tôi cố tình lắp sai.

Cuối cùng, nó không nhịn được, vươn bàn tay đầy rẫy những vết xước xát, giật lấy mảnh ghép và ấn mạnh vào đúng vị trí.

Tôi khẽ nhếch mép, đẩy toàn bộ mô hình về phía nó.

"Biết chơi thì tự lắp đi. Nhìn tôi làm gì?"

Cận Vũ trừng mắt nhìn tôi, nhưng lại ôm khư khư bộ mô hình, ngồi bệt xuống thảm.

Đúng lúc này, không khí trong phòng đột ngột giảm xuống âm độ.

Tôi ngẩng đầu.

Cửa phòng mở rộng. Một người đàn ông bước vào.

Cận Đình.

Anh ta mặc chiếc áo sơ mi đen được cài kín đến tận củ gấu, chiếc kính gọng vàng che khuất đôi mắt sâu thẳm, lãnh lẽo.

Khí chất cấm dục, tàn nhẫn và áp bức bủa vây toàn bộ không gian.

Anh ta nhìn đứa cháu trai đang ngoan ngoãn ngồi xếp mô hình, rồi lại dời tầm mắt sang vệt máu đã khô trên má tôi.

"Tên gì?" Giọng anh ta trầm khàn, mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.

"Khương Lê."

Anh ta ném một tập tài liệu lên bàn.

"Ký đi. Tiền sẽ vào tài khoản trong một phút."

Ngày tháng ở Cận gia trôi qua yên bình đến kỳ lạ.

Cận Vũ từ một con thú hoang đã bắt đầu biết bám lấy gấu váy tôi.

Nó vẫn không nói chuyện, nhưng luôn để lại một viên kẹo dâu trên gối tôi mỗi buổi sáng.

Và Cận Đình... dường như xuất hiện ở nhà nhiều hơn.

Những bữa tối lạnh lẽo thường ngày bỗng có thêm người.

Mỗi lần ngước lên, tôi đều bắt gặp ánh mắt anh ta xuyên qua lớp kính gọng vàng, ghim chặt lấy tôi.

Ánh mắt ấy không hề có dục vọng thô thiển.

Nó là sự chiếm hữu u ám, tĩnh lặng nhưng đủ sức nuốt chửng người khác.

Cho đến một đêm mưa lớn.

Cận Vũ phát sốt. Tôi thức trắng đêm chườm khăn cho thằng bé.

Khi thằng bé hạ sốt và chìm vào giấc ngủ, tôi mệt mỏi bước ra hành lang, định xuống bếp rót cốc nước.

Đột nhiên, một bàn tay rắn rỏi nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh vào góc tối.

Mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo hòa cùng hương thuốc lá nam tính bủa vây lấy tôi.

Cận Đình ép tôi vào tường, một tay chống bên tai tôi, tay kia nâng cằm tôi lên.

Hơi thở của anh ta nóng rực, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài cấm dục băng lãnh.

"Hôm nay, cô đã nhìn trợ lý Trần cười đến ba lần."

Giọng anh ta khàn đặc, nguy hiểm.

Tôi sững người. Trợ lý Trần chỉ đến giao tài liệu và tôi mỉm cười chào hỏi theo phép lịch sự.

"Cận tiên sinh, anh say rồi." Tôi cố gắng vùng vẫy.

Bàn tay đang bóp cằm tôi khẽ siết lại, ngón tay cái ma sát lên bờ môi tôi.

"Khương Lê, cô có biết không?"

"Tôi ghét nhất là thứ thuộc về mình lại bị kẻ khác dòm ngó."

Chưa để tôi kịp phản ứng, anh ta cúi xuống, cắn mạnh lên vành tai tôi.

Không phải nụ hôn, mà là một sự đánh dấu chủ quyền đầy tàn nhẫn và ái muội.

Nửa tháng sau.

Bệnh viện của bà nội đã được giải quyết êm xuôi.

Tôi theo Cận Đình tham dự một buổi tiệc từ thiện lớn nhất thủ đô, với tư cách là bác sĩ tư nhân của anh.

Vừa bước vào sảnh lớn, tôi đã chạm mặt Lâm Hạo và Khương Mạn.

Bọn họ đang dùng tiền của nhà họ Khương để mua danh chuộc tiếng, cố gắng chen chân vào giới thượng lưu.

Nhìn thấy tôi mặc chiếc váy dạ hội đắt tiền, mắt Khương Mạn lóe lên tia ghen tị điên cuồng.

Cô ta kéo tay Lâm Hạo, cố tình đi tới chặn đường.

"Ôi trời, đây không phải là chị gái nghèo hèn của tôi sao?"

"Sao thế? Bệnh viện bị siết nợ, nên chị bán thân cho lão già trọc đầu nào để lấy vé vào đây vậy?"

Lâm Hạo nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt thèm thuồng nhưng miệng lại buông lời nhục mạ.

"Khương Lê, cô sa đọa đến mức làm gái bao rồi à? Nếu thiếu tiền quá, đêm nay hầu hạ tôi, tôi cho cô vài vạn."

Tôi đứng thẳng lưng, nhếch mép cười nhạt.

"Lâm Hạo, anh chưa súc miệng bằng nước bồn cầu à? Mở miệng ra là hôi thối."

Khương Mạn tức điên, giơ tay định tát tôi.

"Đồ tiện nhân! Mày dám ăn nói thế à!"

Nhưng bàn tay cô ta chưa kịp chạm vào mặt tôi, đã bị một lực đạo tàn nhẫn hất văng ra.

Khương Mạn lảo đảo, ngã nhào xuống sàn đá hoa cương trước bao nhiêu ánh mắt.

Cận Đình từ phía sau bước tới, áo khoác vest vắt hờ trên tay.

Anh tự nhiên ôm lấy eo tôi, kéo sát vào lồng ngực vững chãi của mình.

Toàn bộ đại sảnh bỗng chốc im phăng phắc.

Ánh mắt Cận Đình lướt qua Lâm Hạo và Khương Mạn như đang nhìn hai con rệp.

"Tay nào vừa định chạm vào cô ấy?" Giọng anh trầm ổn, nhưng mang theo sát khí ngút trời.

Lâm Hạo sợ đến nhũn chân, lắp bắp.

"Cận... Cận đổng... ngài... người phụ nữ này là..."

Cận Đình tháo kính gọng vàng xuống, ném cho trợ lý Trần phía sau.

"Vợ tôi."

Hai từ thốt ra, không chỉ Lâm Hạo và Khương Mạn hóa đá, mà chính tôi cũng sững sờ.

Cận Đình lạnh lùng ra lệnh.

"Trong vòng ba phút, tôi muốn cổ phiếu nhà họ Lâm bốc hơi khỏi sàn chứng khoán."

"Còn nhà họ Khương, thu hồi toàn bộ các hạng mục đầu tư. Đưa hai kẻ rác rưởi này ném ra đường."

Trợ lý Trần cúi gập người: "Vâng, thưa ngài."

Lâm Hạo quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu khóc lóc cầu xin.

Khương Mạn sợ hãi đến mức phát điên, gào thét bám lấy gấu quần tôi.

"Chị ơi, em sai rồi! Chị nói giúp em một câu đi!"

Tôi từ trên cao nhìn xuống, gỡ từng ngón tay bẩn thỉu của cô ta ra.

"Lúc tôi bị ép quỳ dưới mưa, các người có tha cho tôi không?"

Bảo vệ tiến vào, lôi xềnh xệch hai kẻ đang gào thét thảm thiết ra ngoài.

Chỉ trong một đêm, Lâm gia và Khương gia hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ kinh tế.

Trên chiếc xe Maybach chạy về Thủy Tạ Lâm Uyển.

Cận Đình nâng rèm cửa kính lên, ngăn cách hoàn toàn với ghế lái.

Không gian chật hẹp, mờ ám.

Anh kéo mạnh tôi ngồi lên đùi, vòng tay ôm chặt lấy eo tôi, giam cầm tôi trong vòng tay anh.

"Chơi đủ chưa?" Anh thì thầm bên tai tôi.

"Ngày mai, mang theo sổ hộ khẩu."

Tôi ngước mắt nhìn anh: "Làm gì?"

Cận Đình cúi xuống, cắn nhẹ lên môi tôi, ánh mắt rực lửa chiếm hữu không thể giấu giếm.

"Đi đăng ký kết hôn. Đứa trẻ nhà họ Cận cần một người mẹ, còn tôi..."

"Cần em, cả đời này."

(TRỌN BỘ) Cái gara tôi bỏ ra nửa triệu tệ để mua, ngày đi công tác về, lại bị bà hàng xóm tự ý khóa trái và thay luôn cả...
05/09/2026

(TRỌN BỘ) Cái gara tôi bỏ ra nửa triệu tệ để mua, ngày đi công tác về, lại bị bà hàng xóm tự ý khóa trái và thay luôn cả cửa cuốn.

Tôi đứng sững trước cánh cửa thép mới toanh chắn ngang hầm để xe.

Ổ khóa vân tay cao cấp nhấp nháy ánh đèn đỏ đầy mỉa mai.

Năm ngày trước, bà Vương nhà tầng dưới gọi điện ỉ ôi khóc lóc.

Bà ta bảo con trai mới mua xe nhưng chưa bốc được lốt đỗ, xin mượn tạm gara của tôi hai ngày để lo giấy tờ.

Nghĩ tình láng giềng, tôi nể mặt gửi mật khẩu cửa cũ cho bà ta.

Chỉ hai ngày.

Vậy mà bây giờ, toàn bộ hệ thống cửa đã bị tháo tung, thay mới hoàn toàn.

Tôi gọi điện cho bà Vương, mười mấy cuộc đều báo thuê bao.

Nhắn tin Wechat, ứng dụng lập tức hiện lên dấu chấm than đỏ chót: "Người này đã chặn bạn".

Cơn giận bốc lên đến đỉnh đầu, tôi xoay người gọi thẳng cho ban quản lý tòa nhà.

Hai mươi phút sau, trưởng ban quản lý Trần lững thững đi tới, tay cầm ly trà giữ nhiệt.

Hắn liếc nhìn cánh cửa, rồi dùng giọng điệu hòa hoãn cất lời: "Cô Lâm à, chuyện này tôi biết rồi, nhưng cô cứ bình tĩnh đợi chúng tôi xử lý."

"Đợi bao lâu?" Tôi gằn giọng.

"Khó nói lắm, dạo này ban quản lý cũng nhiều việc."

Thái độ qua loa chiếu lệ của hắn khiến tôi không buồn tốn thêm nửa lời.

Tôi rút điện thoại, tìm ngay một thợ phá khóa chuyên nghiệp trên mạng.

"Tôi gọi thợ rồi, hôm nay cái cửa này phải được mở."

Trưởng ban Trần nhíu mày, giọng điệu lập tức thay đổi: "Cô làm thế là tự rước rắc rối đấy, lỡ xảy ra tranh chấp xô xát, ban quản lý chúng tôi không chịu trách nhiệm đâu."

Khóa nhà tôi bị người khác thay thì hắn câm như hến.

Tôi tự mở khóa nhà mình thì hắn lại sợ tranh chấp.

Thợ phá khóa đến rất nhanh, mang theo cả máy cắt kim loại.

Anh thợ vừa cắm điện, chuẩn bị cắt ổ khóa vân tay thì cửa thang máy bật mở.

Bà Vương lao ra như một cơn lốc, tóc tai bù xù, gào lên chói tai từ xa:

"Làm cái gì đấy? Ai cho các người động vào cửa nhà tôi?"

Bà ta dang hai tay, ốp chặt cả người vào cánh cửa thép, trừng mắt nhìn tôi như kẻ thù truyền kiếp.

"Gara này là của tôi, bà hỏi tôi lấy quyền gì mà mở?" Tôi lạnh lùng đáp.

"Của cô cái rắm!" Bà Vương vỗ đét vào cửa, "Cái cửa này tôi tốn 50 nghìn tệ (~175 triệu VNĐ) để đặt làm riêng, cô dám đụng vào một vết xước, tôi bắt cô đền sạt nghiệp!"

Tôi bật cười vì sự trơ trẽn đến cùng cực này.

"Bà mượn gara của tôi hai ngày, mượn xong thay luôn cửa, gọi điện thì khóa máy, giờ bà còn dám đòi tiền tôi?"

Bà Vương hất hàm, vênh váo ngoảnh mặt đi: "Điện thoại tôi hỏng không nhận được tin nhắn, cô đừng có ngậm máu phun người."

Trưởng ban Trần lúc này mới tiến lên, làm ra vẻ người hòa giải:

"Đấy, tôi đã bảo hai người bớt nóng. Dì Vương cũng có lý của dì ấy, cô Lâm cứ từ từ..."

"Có lý cái gì?" Tôi ngắt lời, "Sổ đỏ đứng tên tôi, tiền mua do tôi trả, các người đang diễn trò hề gì ở đây vậy?"

Tôi mở hợp đồng điện tử trên điện thoại ra, dí thẳng vào mặt trưởng ban Trần.

Hắn ta lảng ánh mắt đi, cười gượng gạo: "Nhưng cô Lâm à, cô đã cho dì Vương mượn rồi, việc người ta muốn bảo quản đồ đạc nên thay khóa cũng là tình có thể tha thứ."

Bà Vương thấy có người chống lưng, lập tức rút điện thoại ra bật một đoạn ghi âm.

Đó là tin nhắn thoại hôm đó tôi gửi: "Dì cần thì cứ dùng hai ngày đi, mật khẩu là..."

Nhưng qua loa điện thoại rè rè của bà ta, cộng thêm âm điệu địa phương, chữ "hai ngày" (lǎng tiān) nghe đặc sệt lại thành "hai năm" (lǎng nián).

"Nghe rõ chưa? Cô nói cho tôi mượn hai năm!" Bà Vương đắc ý gào lên.

"Tôi mượn hai năm thì tôi phải lắp cửa mới, cô tự nguyện cho mượn, giờ lật lọng à?"

Tôi lùi lại một bước, nụ cười trên môi tắt ngấm.

Ánh mắt tôi quét qua khuôn mặt già nua xảo trá của bà Vương, rồi dừng lại ở vẻ mặt đồng lõa của trưởng ban Trần.

Được thôi, thích chơi lớn thì tôi chiều.

"Anh thợ, không cần cắt nữa, anh về đi, tiền công tôi vẫn trả đủ." Tôi lấy điện thoại ra chuyển khoản cho thợ khóa.

Bà Vương tưởng tôi sợ, cười nhạt mỉa mai: "Sớm biết điều thế có phải hơn không, nhà để xe đằng nào cô cũng chả dùng đến, thanh niên phải biết nhường nhịn người già chứ."

Trưởng ban Trần cũng thở phào, vỗ vỗ bụng: "Thế là dĩ hòa vi quý, tôi về văn phòng đây."

"Ai cho các người đi?"

Tôi bấm một dãy số, áp điện thoại lên tai, giọng nói rành rọt vang lên giữa hầm để xe:

"Alo, đồn công an khu Giang Bắc phải không? Tôi muốn báo án."

"Có người phá hoại tài sản xâm nhập gia cư bất hợp pháp, chiếm đoạt gara của tôi."

"Đúng vậy, giá trị tài sản bên trong bị phá hoại ước tính lên tới 500 nghìn tệ. Địa chỉ là..."

Khuôn mặt đắc ý của bà Vương cứng đờ lại.

Trưởng ban Trần cũng hoảng hốt: "Cô Lâm, chuyện bé xé ra to làm gì? Chỉ là cái gara thôi mà!"

"Đúng, chỉ là cái gara, nhưng những thứ tôi để bên trong thì không." Tôi nhếch mép.

Mười lăm phút sau, cảnh sát có mặt.

Thấy cảnh sát, bà Vương lập tức giở trò ăn vạ, lăn đùng ra đất gào khóc nức nở.

Bà ta ôm chân một viên cảnh sát, mếu máo tố cáo tôi là kẻ lừa đảo, hứa cho mượn rồi bây giờ giở trò cướp đoạt.

Viên cảnh sát nhíu mày, yêu cầu tôi giải trình.

Tôi bình tĩnh đưa ra ba thứ.

Một: Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà để xe.

Hai: Tin nhắn gốc trên Wechat của tôi, chất lượng âm thanh gốc cực rõ ràng là "hai ngày", không hề có sự mập mờ nào.

Ba: Hóa đơn mua ba thùng rượu vang Pháp cổ điển trị giá 400 nghìn tệ, được cất trong tủ khóa chuyên dụng phía trong cùng của gara.

"Đồng chí cảnh sát." Tôi nhìn thẳng vào bà Vương đang ngồi bệt dưới đất.

"Bà ta đã tự ý phá cửa cuốn cũ của tôi, tôi có lý do nghi ngờ bà ta đã xâm phạm và làm hỏng số tài sản trị giá nửa triệu tệ bên trong."

"Hành vi này, theo luật hình sự, đủ để chịu án tù rồi phải không?"

Sắc mặt bà Vương tái mét, không còn một giọt máu.

Bà ta lắp bắp: "Rượu... rượu gì? Trong đó chỉ có mấy cái thùng gỗ mốc meo, tôi... tôi bảo con trai ném hết ra bãi rác để lấy chỗ đậu xe rồi!"

Cả hầm để xe rơi vào tĩnh lặng.

Trưởng ban Trần sợ tới mức lùi lại mấy bước, mồ hôi hột túa ra đầy trán.

"Ném rồi sao?" Tôi cong môi cười, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. "Tốt lắm."

Cảnh sát lập tức gọi điện điều thêm lực lượng hỗ trợ, đồng thời yêu cầu thợ phá khóa lúc nãy quay lại mở tung cánh cửa thép.

Cửa vừa mở ra, bên trong hoàn toàn trống hoác, chỉ còn lại chiếc xe BMW mới cóng của con trai bà ta đang đậu chễm chệ.

Toàn bộ kệ để đồ, tủ rượu chuyên dụng, và hệ thống đèn cảm biến của tôi đều bị dỡ bỏ thô bạo.

Cảnh sát lập tức phong tỏa hiện trường và áp giải bà Vương lên xe.

Ba ngày sau, tôi nhận được phán quyết khởi kiện từ luật sư của mình.

Con trai bà Vương bị tước xe để siết nợ, công việc tại ngân hàng cũng mất vì dính líu đến án hình sự phá hoại tài sản.

Bà Vương phải thế chấp chính căn hộ đang ở để bồi thường toàn bộ tiền cửa, tiền sửa chữa và tiền ba thùng rượu vang bị vứt đi.

Trưởng ban Trần bị công ty sa thải ngay lập tức, đền bù một khoản tiền lớn vì tội bao che và tắc trách trong quản lý.

Ngày dọn đồ rời khỏi khu chung cư, bà Vương già sọm đi cả chục tuổi, nhìn thấy tôi từ xa liền cụp mắt cắm cúi bước nhanh.

Tôi tựa người vào chiếc xe thể thao của mình, nhấm nháp ly cà phê sáng.

Bán anh em xa mua láng giềng gần?

Không, láng giềng mà tồi thì tôi tiễn thẳng vào tù cho khuất mắt.

(TRỌN BỘ) Kiếp trước, vì từ chối giao ra 50 triệu tệ tiền bản quyền công nghệ để em trai mua siêu xe và biệt thự cưới vợ...
05/09/2026

(TRỌN BỘ) Kiếp trước, vì từ chối giao ra 50 triệu tệ tiền bản quyền công nghệ để em trai mua siêu xe và biệt thự cưới vợ, tôi bị chính bố mẹ ruột cùng đứa em trai quý hóa chuốc th/uốc m/ê, t/r/ói chặt vào giường rồi xả khí gas ngạt chớt.

Lúc ngọn lửa bùng lên thiêu rụi mọi thứ, tôi vẫn nghe rõ tiếng cười hỉ hả của bọn họ truyền đến từ bên ngoài cánh cửa đang khóa chặt.

Mở mắt ra lần nữa, tôi ngửi thấy mùi khói nhang thoang thoảng.

Tiếng tivi rộn ràng phát chương trình dạ hội Trung thu.

Tôi đang ngồi trên bàn ăn mặt kính quen thuộc, trước mặt là đĩa cua hoàng đế đang bốc khói nghi ngút.

Bố tôi dùng tay bẻ một chiếc càng cua lớn nhất, cẩn thận lột vỏ rồi bỏ vào bát của Trần Khải - đứa em trai ruột thịt của tôi.

"Đến đây, Khải Khải ăn nhiều vào cho có sức. Tháng sau cưới vợ rồi, phải phong độ vào!"

Mẹ tôi ngồi cạnh cũng cười tít mắt, rồi đột nhiên quay sang nhìn tôi, ánh mắt lóe lên sự tính toán rành rọt.

"Trần Tinh, nghe nói dạo này công ty con mới bán được cái bản quyền phần mềm gì đó. Thưởng cuối năm chắc cũng được mấy trăm ngàn tệ nhỉ?"

Vừa nghe câu này, cơn ớn lạnh từ kiếp trước chạy dọc sống lưng tôi.

Đúng rồi. Tôi đã sống lại.

Trở về đúng cái đêm Trung thu định mệnh ấy, ngày mà bọn họ bắt đầu chuỗi bi kịch dồn tôi vào chỗ chớt.

Kiếp trước, vì quá thật thà và khát khao tình thân, tôi đã tự hào khoe rằng mình vừa bán được bản quyền phần mềm cho một tập đoàn công nghệ lớn với giá 50 triệu tệ.

Tôi định mua cho bố mẹ một căn nhà dưỡng lão dưỡng già, và cho em trai một khoản tiền làm vốn làm ăn.

Nhưng lòng tham của con người là không đáy.

Nhà gái thách cưới 5 triệu tệ, cộng thêm yêu cầu một căn biệt thự trung tâm và một chiếc Porsche.

Bố mẹ và Trần Khải ép tôi phải giao nốt toàn bộ số tiền còn lại, bắt tôi ký giấy chuyển nhượng tài sản.

Khi tôi cự tuyệt vì đó là mồ hôi nước mắt cả thanh xuân của mình, bọn họ liền trở mặt, độc ác giớt hại tôi để hợp thức hóa quyền thừa kế.

"Trần Tinh! Mày điếc à? Mẹ hỏi mà mày cứ đực mặt ra đó là sao?"

Tiếng quát tháo của Trần Khải kéo tôi về thực tại.

Nó trừng mắt nhìn tôi, thái độ hống hách ngạo mạn không coi ai ra gì.

Tôi khẽ chớp mắt, khóe môi âm thầm giấu đi một nụ cười lạnh lẽo.

Tôi hít một hơi thật sâu, đột nhiên ném mạnh đôi đũa xuống bàn, ôm mặt bật khóc nức nở.

Bọn họ giật nảy mình, ngơ ngác nhìn nhau.

"Mày làm cái trò điên khùng gì trong ngày rằm thế hả?" Bố tôi đập bàn tức giận.

Tôi trượt khỏi ghế, quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy chân mẹ tôi, gào lên thảm thiết:

"Bố! Mẹ! Mẹ phải cứu con! Hai người nhất định phải bán nhà cứu con, nếu không bọn chúng sẽ ch/ặt t/ay con mất!"

Cả nhà chết sững. Mẹ tôi vội vàng rụt chân lại như thể tôi là mầm bệnh truyền nhiễm.

"Mày nói cái gì? Bán nhà? Ai ch/ặt t/ay mày?"

Tôi khóc lóc nấc lên từng hồi, diễn nét hoảng loạn tột độ:

"Con bị người ta lừa đầu tư dự án ảo! Chẳng những không được đồng tiền thưởng nào, mà còn gánh khoản nợ vay nặng lãi 5 triệu tệ!"

"Bây giờ lãi mẹ đẻ lãi con, bọn xã hội đen nói nếu ngày mai không có 5 triệu tệ, chúng sẽ tới t/ận nhà tìm bố mẹ và Trần Khải để đòi m/ạng!"

"Bố mẹ bán căn nhà này đi, cộng thêm tiền tiết kiệm dưỡng lão của hai người, chắc chắn đủ cứu con mà! Cứu con với!"

Vừa dứt lời, sắc mặt của ba người trước mặt tôi thay đổi chóng mặt.

Từ hồng hào chuyển sang trắng bệch, rồi từ trắng bệch chuyển sang xám xịt.

Trần Khải nhảy dựng lên, lùi xa tôi ba mét, chỉ tay thẳng vào mặt tôi chửi rủa:

"Mày bị điên à! Tao sắp lấy vợ, nhà này là nhà tân hôn của tao, bán đi thì tao ở gầm cầu à?"

Mẹ tôi cũng cuống cuồng giật gấu quần khỏi tay tôi, ánh mắt nhìn tôi như nhìn kẻ thù.

"Con ranh này, mày ăn gan hùm mật gấu ở đâu mà dám đi vay nặng lãi? Mày định kéo cả cái nhà này chớt chùm với mày sao!"

Tôi tỏ vẻ đáng thương, bò tới nắm lấy tay bố tôi:

"Bố, từ nhỏ bố dạy con người một nhà phải cưu mang nhau. Trần Khải là con trai bố, con cũng là máu mủ của bố mà!"

Bố tôi lạnh lùng đá mạnh vào vai tôi, hất tôi ngã văng ra sàn.

"Mày có chớt cũng đừng kéo theo thằng Khải! Nó là hương hỏa của cái nhà họ Trần này!"

Ông ta quay sang nhìn mẹ tôi, ánh mắt vô cùng tàn nhẫn và dứt khoát.

"Lấy giấy bút ra đây! Ngay đêm nay, viết giấy từ mặt! Mày cút ra khỏi nhà này ngay lập tức, tiền ai nợ nấy trả, sống chớt không liên quan tới cái nhà này!"

Tôi gục đầu xuống sàn giả vờ nức nở, nhưng bờ vai run rẩy thực chất là vì đang cố nhịn cười.

Nhanh gọn thật. Chỉ bằng một phép thử nhỏ, tình máu mủ ruột rà đã hiện nguyên hình là rác rưởi.

Mười lăm phút sau, dưới sự ép buộc và giám sát của ba người họ.

Tôi "nước mắt ngắn nước mắt dài" ký tên, điểm chỉ vào tờ giấy cam kết cắt đứt quan hệ gia đình.

Nội dung ghi rõ: Trần Tinh tự nguyện ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, không mang theo bất cứ tài sản nào, mọi khoản nợ nần do Trần Tinh tự chịu, gia đình họ Trần không có nghĩa vụ liên quan.

Cầm tờ giấy sao kê, Trần Khải hừ lạnh một tiếng, ném cái vali rách đựng vài bộ quần áo của tôi ra ngoài cửa.

"Cút đi cho khuất mắt! Đừng có để bọn đòi nợ lảng vảng tới đây, nếu không tao đ/ánh g/ãy chân mày!"

Cánh cửa sắt đóng sầm lại trước mặt tôi.

Tôi đứng ngoài hành lang tăm tối, từ từ đứng thẳng người lên.

Đưa tay lau sạch những giọt nước mắt cá sấu, tôi phủi bụi trên quần áo, mỉm cười nhìn tờ giấy từ mặt trong tay.

Từ giờ phút này, 50 triệu tệ trong tài khoản của tôi, cùng với cuộc sống vinh hoa phú quý sau này, không còn dính dáng đến lũ ký sinh trùng này một chút xíu nào nữa.

Nhưng như thế đã hết đâu? Món nợ m/ạng kiếp trước, tôi phải đòi lại gấp ngàn lần.

Ngày hôm sau, tôi chuyển đến sống ở một căn hộ cao cấp bậc nhất thành phố.

Tôi âm thầm thuê người điều tra về cô bạn gái Lâm Na của Trần Khải.

Đúng như tôi dự đoán, cô ta chẳng phải cành vàng lá ngọc gì, mà là một kẻ đào mỏ chuyên nghiệp, từng p/h/á th/a/i ba lần và nợ nần thẻ tín dụng chồng chất.

Cô ta bám lấy Trần Khải vì nghĩ nhà nó có một bà chị gái làm "cây rụng tiền".

Bây giờ tôi đã cao chạy xa bay, Trần Khải lấy đâu ra 5 triệu tệ sính lễ và siêu xe?

Tôi vung tiền thuê một đội diễn viên chuyên nghiệp, đóng giả làm những tay môi giới đầu tư ngầm.

Bọn họ lân la tiếp cận Trần Khải tại quán bar mà nó hay lui tới.

Chỉ bằng vài ba lời đường mật và những bản hợp đồng lợi nhuận khủng giả mạo, Trần Khải nhanh chóng cắn câu.

Để có tiền cưới Lâm Na và thỏa mãn thói sĩ diện hão, nó đã trộm sổ đỏ của bố mẹ, lén mang đi cầm cố cho bọn cho vay lãi ngày.

Nó đinh ninh rằng chỉ cần bỏ vào dự án đầu tư ngầm kia, sau một tháng sẽ x5 x10 tài sản, chuộc lại nhà rồi tổ chức một đám cưới thế kỷ.

Ngu ngốc. Ngu đến hết chỗ nói.

Ngày cưới của Trần Khải cuối cùng cũng đến.

Đám cưới được tổ chức tại nhà hàng sang trọng nhất nhì thành phố. Bố mẹ tôi mặc đồ lụa đỏ, mặt mày rạng rỡ đón khách.

Bọn họ đang đắm chìm trong giấc mộng làm xui gia với nhà giàu, cứ ngỡ con trai mình đã thực sự đổi đời.

Tôi mặc một bộ váy dạ hội đen viền kim tuyến tuyệt đẹp, trang điểm lộng lẫy, đi đôi giày cao gót hàng hiệu nhàn nhã bước vào sảnh cưới.

Ngay khi vừa nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt mẹ tôi tắt ngấm.

Bà ta lao tới, thấp giọng rít lên:

"Cái con quỷ sứ này! Mày đến đây làm gì? Đã bảo là cắt đứt quan hệ rồi cơ mà, mày định đến ăn vạ hả!"

Trần Khải cũng mặc vest trắng từ xa chạy tới, vẻ mặt khinh bỉ tột độ:

"Cút ngay! Mày mang bộ dạng của con nợ đến làm ô uế đám cưới của tao à? Bảo vệ đâu, đuổi cổ cô ta ra ngoài!"

Tôi chưa kịp lên tiếng, thì từ ngoài cửa lớn, một toán người bặm trợn xăm trổ đầy mình đạp tung cánh cửa kính xông vào.

Dẫn đầu là một tên đại ca mặt sẹo, tay cầm theo tờ hợp đồng vay vốn và bản sao sổ đỏ.

Hắn ta cười gằn, giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc:

"Chúc mừng tân lang tân nương nhé! Trần Khải, mười lăm ngày trước mày cắm sổ đỏ vay tao 10 triệu tệ, lãi ngày 5%. Hôm nay đến hạn thanh toán cả gốc lẫn lãi là 17 triệu rưỡi, tiền đâu?"

Cả hội trường nhốn nháo.

Lâm Na - cô dâu đang mặc váy cưới trắng muốt - sợ hãi lùi lại, mặt cắt không còn một giọt m/áu.

"Anh... anh nói gì cơ? Trần Khải nợ 17 triệu tệ?" Lâm Na gào lên.

Bố tôi lảo đảo, ôm ngực thở dốc: "Sổ đỏ... mày lấy sổ đỏ của nhà tao đi cắm?"

Trần Khải mặt mày trắng bệch, chân tay run lẩy bẩy:

"Không thể nào! Dự án đầu tư... Giám đốc Vương nói hôm nay sẽ trả lãi 50 triệu cho tôi mà!"

Đại ca mặt sẹo tát mạnh một cái khiến Trần Khải ngã lăn quay ra đất, phun ra một búng m/áu tươi.

"Giám đốc Vương nào ở đây? Trò lừa đảo thế mà mày cũng tin à thằng ngu! Bây giờ một là xì tiền ra, hai là tao thu nhà, ch/ặt t/ay mày trừ nợ!"

Trần Khải sợ hãi bò lết trên sàn. Ánh mắt nó bỗng chạm vào tôi đang đứng thong thả xem kịch vui ở một góc.

Nó như vớ được cọc, gào lên thảm thiết:

"Chị! Chị Tinh! Chị cứu em! Bọn họ ch/ặt t/ay em mất! Chị giỏi lắm cơ mà, chị xin bọn họ đi!"

Mẹ tôi cũng cuống cuồng nhào tới, định ôm lấy chân tôi:

"Trần Tinh, con mau đứng ra gánh nợ cho em đi! Có ch/ặt thì ch/ặt t/ay mày ấy, em mày còn trẻ, nó không thể tàn phế được!"

Tôi lùi lại một bước, tránh ánh bàn tay dơ bẩn của bà ta.

Giữa ánh nhìn chòng chọc của hàng trăm quan khách, tôi từ tốn mở túi xách Hermès, rút ra tờ giấy từ mặt đã được công chứng cẩn thận.

"Xin lỗi, quý vị nhìn cho kỹ. Tôi và cái nhà này đã cắt đứt quan hệ từ tháng trước. Sống chớt tự chịu."

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ, hoàn hảo và kiêu kỳ.

"Hơn nữa, tôi làm gì có tư cách gánh nợ cho cậu Trần đây? Tôi chỉ là một người qua đường, tiện ghé vào xem kịch thôi."

Bọn xã hội đen thấy giấy trắng mực đen, liền không nể nang gì nữa, lôi xệch Trần Khải đi.

Lâm Na thấy tình hình không ổn, lập tức xách váy cưới bỏ chạy thục mạng ra cửa.

Bố tôi chịu không nổi đả kích, tức tưởi phun ra một ngụm m/áu rồi ngất lịm ngay tại chỗ.

Mẹ tôi ngồi bệt dưới đất, gào khóc điên dại, cào rách cả mặt mũi mình.

Tôi nhìn khung cảnh hỗn loạn, bẩn thỉu trước mắt, khóe môi khẽ cong lên thỏa mãn.

Gió lạnh lướt qua, mọi thù oán của kiếp trước, rốt cuộc cũng tan thành tro bụi.

Address

Chiefland, FL

Opening Hours

Tuesday 1pm - 7pm
Wednesday 10am - 7pm
Thursday 10am - 7pm
Friday 10am - 7pm
Saturday 1pm - 7pm

Telephone

+13529495558

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phong Thần Ký posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Phong Thần Ký:

Share