Dr. Wynn Tran - Giải Pháp Dứt Điểm Đau Nhức Xương Khớp

Dr. Wynn Tran - Giải Pháp Dứt Điểm Đau Nhức Xương Khớp Welcome to Dr. Wynn Tran page. Chào mừng quý vị đến trang chính thức của BS Wynn Tran. Realcare Plus là sản phẩm chính hãng của Dr Wynn Tran

11/22/2025
11/22/2025

🛑[Record LiveDr. Wynn Tran Chia Sẻ Phương Pháp Đ.iều Trị Đau Nhức Xư.ơng Khớ.p Tại Nhà.
CHỈ 1 LIỆU TRÌNH 3 THÁNG HẾT NGAY ĐAU NHỨC
👉 Realcare Plus là sản phẩm đầu tiên và duy nhất có sự kết hợp của Flexbone CVI - công nghệ sấy phun sương hiện đại và Chiết xuất chuẩn hóa từ 8 loại thảo dược quý như: cây Móng Quỷ, Nhũ Hương, Sâm Ấn Độ… Tất cả đều đạt chuẩn quốc tế ISO, India Organic, FSSC 22000 nên cực kỳ a.n toà.n và u.y tí.n.
🔰Giải quyết tận gốc tác nhân gây ra khô khớp, sưng đa.u kh.ớp, thoá.i hoá, thoá.t vị
- Sau 1 tuần dùng: các khớp bớt đa.u, bớt sưng viê.m rõ rệt, sáng dậy không còn cứng khớ.p.
- Sau 1 tháng: đi lại, leo cầu thang thấy nhẹ nhàng hơn, không còn nghe tiếng lục cục ở gối.
- Uống đều đặn 3 tháng: sụn khớ.p được tái tạo, xươn.g khớ.p chắc khỏe, vận động thoải mái.
Cô chú, anh chị nào đang bị đa.u đầu gối, đa.u lưng, tê mỏi vai gáy, tay chân… muốn điều trị tận gốc thì để lại số điện thoại và tình trạng bệnh. Tôi sẽ tư vấn chi tiết để giúp mình thoá.t hẳn bệnh xươn.g khớ.p.
ĐỂ LẠI SỐ ĐIỆN THOẠI ĐỂ ĐƯỢC TƯ VẤN ĐIỀU TRỊ DỨT ĐIỂM

Không biết từ khi nào tôi hay nghĩ về cô Lựu mỗi khi cầm trái LựuHồi nhỏ, nghe ngoại tôi kể thì Đời cô Lựu là một vở cải...
11/22/2025

Không biết từ khi nào tôi hay nghĩ về cô Lựu mỗi khi cầm trái Lựu
Hồi nhỏ, nghe ngoại tôi kể thì Đời cô Lựu là một vở cải lương nổi tiếng trước năm 1975 ở miền Nam, kể về cuộc đời sóng gió của một cô gái rất đẹp. Lúc đó, tôi chỉ biết đại khái là cô Lựu đẹp và sau này đi tu.
Đến khi xem vở cải lương Đời cô Lựu (do nghệ sĩ Bạch Tuyết đóng), tôi dần hiểu ra câu chuyện. Cô Lựu vốn là vợ của một tá điền làm cho Hội đồng Thăng thời Pháp thuộc.
Thấy cô Lựu đẹp nên Hội đồng Thăng lập mưu ám hại anh chàng tá điền vào tù rồi đem cô về làm vợ. Lúc về làm vợ Hội đồng Thăng thì cô Lựu đã mang thai với chồng cũ. Sau khi sinh con trai, Hội đồng Thăng mang người con giấu vào cô nhi viện, nói với cô Lựu là con cô đã chết. Đứa con trai may mắn lớn lên tìm được người cha là tá điền vừa mãn hạn tù trở về. Ông chồng cũ tìm đến cô Lựu, buộc cô phải đưa một số tiền lớn, nếu không ông sẽ trả thù.
Lúc này, cô Lựu đã sinh thêm đứa con gái với Hội đồng Thăng. Nghe mẹ kể câu chuyện chồng cũ và con trai nên người con gái động lòng, lấy nữ trang trong nhà đem bán để giúp mẹ.
Ngày nhận tiền, người con trai nhận ra em gái, thương cảnh cha mẹ ly tán và nể phục người em gái cùng mẹ nên anh quyết không nhận tiền. Lúc đôi bên đang đôi co thì chồng của người con gái xuất hiện, nghi ngờ người con trai là người yêu của vợ nên cãi vã, và bắn người con trai.
Cả nhà đưa con trai cô Lựu vào bệnh viện, lúc đó thì chồng cũ là ông tá điền, chồng sau này là ông Hội đồng Thăng, vợ chồng người con gái, và con trai cùng gặp nhau. Con trai của cô Lựu giận chuyện ba mình bị người của Hội đồng Thăng ám hại năm xưa nên lớn tiếng cãi vã, rồi đâm chết Hội đồng Thăng.
Cô em gái phát điên khi thấy cảnh anh trai cùng mẹ khác cha giết cha ruột. Kết thúc vở cải lương, Cô Lựu cho rằng mọi ngang trái trong gia đình là do mình nên cô nguyện cắt tóc đi tu.

Tôi thấy cây Lựu lần đầu khi theo má xuống chợ Bạc Liêu vào nhà Ý (dì) Hen, một người quen.
Cây lá nhỏ, nhiều nhánh, dáng mảnh, cành cong vút, oằn xuống vì nặng trĩu trái. Màu đỏ vàng láng bóng căng cứng của trái lựu nổi bật trên nền xanh của lá trong ánh chiều. Thấy tôi nhìn cây lựu thích thú, Ý Hen hỏi tôi có muốn ăn thử trái lựu không. Tôi vội gật đầu. Ý Hen bẻ một trái lựu to nhất, màu đỏ thẫm, da căng bóng, lấy dao xẻ trái lựu ra làm đôi đưa tôi và dặn:
- Con ăn nhai kỹ, đừng nuốt hột.
Tôi nhìn trái lựu vừa xẻ đôi. Hàng trăm hạt lựu hồng ngọc mọng nước nằm chen chúc bên trong lớp vỏ lựu mỏng mảnh. Tôi đưa cả nửa trái lựu lên miệng, húp chất nước chua ngọt mát lạnh chảy ra từ khe nhỏ. Tôi cảm nhận được có nước xịt ra từ những hạt hồng ngọc, thêm cái đăng đắng của vỏ trái lựu khi há miệng cắn vào.
Ý Hen dặn tôi lấy lưỡi lùa hột lựu nhả ra, mà hột lựu thì nhiều quá làm sao tôi lùa hết trong miệng. Thời đó, tôi còn sợ lỡ nuốt hột lựu vào bụng, nó mọc lên thành cây lựu, rồi có nhiều trái tròn bụ thế này chắc tôi chết.
Nên cắn thêm vài nhát nữa, tôi bỗng thấy ăn lựu vậy làm biếng quá. Đến sau này, tôi mới biết là có thể ăn cả hột, chỉ cần nhai kỹ.
Nhìn cây lựu dáng đẹp, trái tròn vỏ đẹp, bên trong thì đỏ óng những hạt ngọc long lanh chen chút, nhưng ăn vào thì khó nuốt. Bù lại, trái lựu có nhiều chất dinh dưỡng gồm vitamin C, K, Folate, Kali, và Flavonoid.
Đặc biệt, hạt lựu có tính chống oxy hóa cao gấp ba lần so với rượu đỏ. Nước ép lựu có tác dụng giảm viêm sưng nên giúp giảm đau trong các bệnh xương khớp khi dùng vừa phải. Nước lựu cũng có thể giảm cao huyết áp nên bệnh nhân khi uống thuốc cao huyết áp cần cẩn thận khi dùng trái này vì có thể làm giảm huyết áp thêm.
Có lẽ trái lựu giống như cô Lựu năm xưa xinh đẹp, nhiều tố chất, nhưng bên trong có số phận đầy trắc ẩn.
---
Dr. Wynn Tran

HỒN ĐÔ THỊTạm biệt căn nhà ngoại ô có khu vườn đầy quả... chưa chín, tạm biệt tiếng chim ríu rít mỗi ngày và tiếng côn t...
11/22/2025

HỒN ĐÔ THỊ
Tạm biệt căn nhà ngoại ô có khu vườn đầy quả... chưa chín, tạm biệt tiếng chim ríu rít mỗi ngày và tiếng côn trùng vo ve mỗi tối, tôi dọn về trung tâm thành phố Los Angeles.
Những năm đầu tiên đến Los Angeles (LA) với 10 triệu dân, nhìn thành phố qua cửa sổ máy bay khi chuẩn bị đáp xuống đường băng 25R tại LAX, tôi thấy những mảng nhà dân thấp xen lẫn không gian rộng của những công viên và trường học, những trung tâm mua sắm nằm xen lẫn hệ thống xa lộ 710, 110 và 405.
Nói chung là nhìn chán.
Cho đến khi máy bay hạ dần độ cao, ở một góc nhỏ xa tít tận chân trời bên tay phải, chợt hiện ra một nhóm nhà vươn cao giữa khu đồng bằng. Đám nhà này mọc tua tủa lên trời như nấm mọc sau mưa. Đó là trung tâm downtown Los Angeles.
Khái niệm hồn đô thị được nói nhiều trong Kiến trúc nhưng ít ai định nghĩa chính xác được đó là gì.
Ai đến New York lần đầu sẽ cảm nhận ngay cái hồn đô thị khi vừa bước vào Manhattan, những dòng người mặc suit hối hả ngược xuôi trên khu phố chứng khoán Walls, những chiếc taxi màu vàng do dân nhập cư lái hối hả đến rồi đi, quẹo qua quẹo lại, loanh quanh tìm đường tắt. Len lỏi giữa khoảng xanh ít ỏi của New York (NYC) là những căn nhà chọc trời che khuất ánh nắng ban mai.
Kiến trúc của NYC cũng dễ nhận ra từ nhiều phía, kia là tòa nhà Empire State, kia là tháp WTC (mới và cũ), kia là tòa nhà Chrysler, dù là nhìn từ bên kia sông Hudson, sông East River, hay nhìn từ khu Brooklyn. Chinatown bất ngờ hiện ra, lọt thỏm chật chội giữa Manhattan khi vừa bước ra từ tàu điện ngầm đường Canal, với cổng rồng đỏ chói, khu chợ trời, và con đường đầy ắp người bán hàng.
Công viên Central Park nằm vuông vức giữa thành phố với hồ nước, vườn thú, và bảo tàng. Những bậc thang tàu điện ngầm tấp nập, vội vã, đầy mùi mồ hôi, hay âm thanh của những nghệ sĩ đường phố. Tất cả tạo ra hồn đô thị đặc trưng cho New York City.
LA cũng có khu phố Walls, cũng có dòng người hối hả, cũng có những tòa nhà cao tầng. Nhưng tòa nhà LA không cao bằng NYC, và vì vậy, cảm giác ít ngộp hơn khi đi giữa lòng phố. Các tòa nhà downtown LA xây giãn nhau hơn, cho thêm chút màu xanh len lỏi vào những lối đi. Đường phố LA rộng hơn NYC, nên đêm đến vẫn có chỗ cho những cuộc đua xe bão táp có tiếng bô máy V12 độ thêm chất Nitro vang gầm như trong phim Fast and Furious.
LA có rất nhiều bảo tàng, trên 250 bảo tàng, và tên bảo tàng nào cũng dễ nhớ như bảo tàng Cái Chết hay bảo tàng Chia Tay Tình Yêu. Cũng như NYC, LA có phố thời trang (Fashion district), phố vàng bạc (Jewelry district), đặc biệt còn có hẳn cả một phố nghệ thuật (Arts district), nơi các nghệ sĩ và diễn viên đường phố chơi nhạc ngay trên đường thay vì ở dưới hầm xe điện như New York City.
Kiến trúc LA về đêm cũng dễ nhận ra, kia là tòa Korea Airline Tower kính trong và đèn led chạy dọc, kia là tòa Bank of America có sọc thẳng vuông vức, kia là tòa US Bank dáng tròn tròn, kia là Gas Towner hay Aon. Những năm gần đây, khi downtown LA xây thêm hàng chục tòa nhà cao tầng như Wilshire Grand hay Oceanside thì khu vực này ngày càng chật chội. Xen lẫn giữa các khu nhà cao tầng là những nhà hàng được gắn sao Michelin như Orsa & Winston hay Shibumi ngon tuyệt.
Nhưng thành phố LA cũng có nhiều người vô gia cư. Buổi tối về nhà, tôi lái xe xuyên qua khu phố xập xệ trước khi vào khu phố tài chính. Dưới đường xa lộ là hàng trăm chiếc lều nằm lặng lẽ san sát nhau. Mái nhọn của những chiếc lều vải, vài cây cọc tạm người vô gia cư dựng vội bên lề đường, chia chỉa nhọn hoắt trong bầu trời đêm như muốn đâm vào nền những tòa nhà cao ốc lung linh phía sau.
Buổi tối, tôi cuộn mình trong chăn ấm, nhìn ra cửa sổ về nơi xa xăm, nơi thỉnh thoảng có những vệt đèn, đốm sáng bừng cháy như những thiên thần bay trong thành phố, đúng như tên gọi của thành phố Los Angeles.
Hồn đô thị của Los Angeles không rõ ràng như New York City nhưng lại có sức cuốn hút mãnh liệt khi có người chịu bỏ thời gian tìm kiếm.
Trích sách "Ngắn" - Bác sĩ Wynn Trần.
---
Dr. Wynn Tran
👉 Tìm sách "Ngắn" tại các nhà sách Fahasa, Phương Nam, Cá Chép trên toàn quốc hoặc online tại đây: https://tiki.vn/cua-hang/dr-wynn-tran

Đọc sách cải thiện trí nhớBs Wynn Tran/WMC tặng Sách cho quý bệnh nhân cao tuổi ===Nhiều nghiên cứu gần đây chỉ ra thườn...
11/22/2025

Đọc sách cải thiện trí nhớ
Bs Wynn Tran/WMC tặng Sách cho quý bệnh nhân cao tuổi
===
Nhiều nghiên cứu gần đây chỉ ra thường xuyên đọc sách ở người cao tuổi cải thiện trí nhớ đáng kể. Nghiên cứu năm 2020 từ Đài Loan, theo dõi bệnh nhân trên 64 tuổi trong 14 năm, cho thấy đọc sách thường xuyên có thể giảm rủi ro mất trí nhớ đến 46% (OR = 0.54, CI 0.34-0.86).
So với các quảng cáo thực phẩm chức năng và "thần dược" khác trên mạng, thì nghiên cứu này cho thấy khả năng làm chậm lão hóa đáng kể của việc tập thể dục trí não như đọc sách. Trong những video khác, tôi nhấn mạnh cách tốt nhất để cải thiện trí nhớ là khiến não chúng ta tập luyện và làm việc hiệu quả.
Từ đây đến cuối năm 2025, tôi sẽ tặng sách tiếng Việt cho những quý vị cao tuổi (trên 64) tại các phòng khám của hệ thống phòng khám Wynn Medical Center.
Chiều Thứ Tư Tuần Sau, ngày 10/22/25, lúc 5 giờ chiều tại Westminster, chúng tôi có buổi họp mặt ăn tối dành cho các bệnh nhân lớn tuổi, và tặng quyển sách cho các bác.
- Màu Nhạt Nắng
- Ngắn
- Trong phòng chờ 1 và 2
- Từ KTS thành BS tại Hoa Kỳ
- Chuyện ICU
Mong quý vị ở Orange County đến tham dự.
Bs Wynn Tran, Los Angeles

P**N - CỐ THÊM MỘT LẦN NỮA THÔI!(Phần 2 - Trích tập truyện ngắn "Chuyện ICU - Lá gan hạnh phúc" của Dr. Wynn Tran)“Lý do...
11/22/2025

P**N - CỐ THÊM MỘT LẦN NỮA THÔI!
(Phần 2 - Trích tập truyện ngắn "Chuyện ICU - Lá gan hạnh phúc" của Dr. Wynn Tran)
“Lý do chính nhập viện lần này?”, tôi hỏi Mindy.
“Thấp tiểu cầu nguy hiểm, xuất huyết dưới da và tăng men gan cấp tính.”
“P**n nhập viện từ khoa cấp cứu hay phòng khám cơ xương khớp?”, tôi hỏi tiếp.
“P**n đi khám bệnh thường kỳ bên phòng khám ngoại trú của khoa chúng ta.
Bác sĩ xem lab thấy chỉ số men gan của P**n tăng quá cao, trên 1000 (chỉ số bình thường dưới 50), và chỉ số tiểu cầu chưa đến 20.000 (chỉ số bình thường là 150.000 – 450.000). Hơn nữa, bác sĩ còn thấy P**n có dấu hiệu xuất huyết dưới da nên yêu cầu chuyển thẳng vào ICU”. Mindy giải thích.
Vì P**n là bệnh nhân của khoa xương khớp và tự miễn nên khi nhập viện, anh được chuyển thẳng vào khoa ICU dưới sự theo dõi của các bác sĩ ICU và sự tư vấn của bác sĩ chuyên khoa cơ xương khớp và tự miễn.
Các bệnh nhân nặng, có bệnh nền nguy hiểm như P**n thường được nhập viện thẳng vào khoa nội tổng quát hay ICU để tiện theo dõi.
Các xét nghiệm lab được tiến hành. ICU, như thường lệ, kêu thêm chuyên viên từ các khoa khác bao gồm nội thần kinh, huyết học, cơ xương khớp, tự miễn, tim, phổi và tiêu hóa.
Tôi đếm xem còn thiếu chuyên gia nào không, vì những trường hợp như P**n thường đòi hỏi rất nhiều bác sĩ chuyên khoa.
“Gia đình P**n đã có ai đến chưa Mindy?”, tôi hỏi.
“Tôi chưa cập nhật vì P**n mới nhập viện sáng nay.
Vợ ông ấy biết tin rồi, cô nói là chiều sẽ đến.”
Vợ P**n, sau bao nhiêu lần chồng nhập viện, đã dần quen với các cuộc điện thoại từ bệnh viện. Những lần đầu khi P**n nhập viện vào ICU, cô tất tả xin nghỉ làm, ở lại chăm sóc chồng, có khi còn ngủ lại trong bệnh viện.
Những lần kế đó, cô cũng xin nghỉ nhưng không ở lại đêm nữa để về chăm sóc con gái. Còn gần đây, cô chỉ xin về sớm để thăm chồng. Cô nghĩ mọi chuyện sẽ ổn như những lần trước.
Sau khi nghe Mindy báo cáo ca bệnh của P**n xong, cả nhóm chúng tôi rời khỏi phòng họp và bắt đầu thăm từng buồng ICU.
Vừa bước vào, tôi nhận ra ngay dáng người quen thuộc của P**n đang nằm nghiêng nghiêng trên giường bệnh. Tướng anh cao ráo nhưng hay đi lòm khòm nên khi nằm trên giường, dáng P**n cũng hơi cong cong một bên, y hệt như con tôm trong nồi lẩu chua Tom Yum tôi hay ăn.
Đến gần bên giường bệnh, tôi gọi:
“Xin chào P**n, anh có nhớ tôi là ai không?”
Gọi đến lần thứ hai, P**n mới quay đầu qua nhìn tôi, nhưng ánh nhìn của anh lại như một người mất hồn. Đôi mắt P**n mệt mỏi, thả lỏng, không tập trung, cử động chậm chạp, không linh động như những lần trước gặp bác sĩ. Hai mắt anh như đang nhìn xa xăm dù hướng về chỗ tôi đứng.
Đồng tử P**n giãn ra, nhìn tôi thêm một lát rồi từ từ lướt cặp mắt vô hồn nhìn trên trần nhà, không hề chú ý đến đám đông bác sĩ và sinh viên đang ở trong phòng.
Tôi ngạc nhiên khi P**n không nhận ra tôi. Lần này, tôi đoán có chuyện không may. Cô y tá bên cạnh tròn mắt giải thích vừa nãy cô vào phòng thì thấy P**n còn tươi tỉnh lắm, thậm chí còn đùa với cô là muốn ăn món pad Thái ở bệnh viện.
Tôi nắm tay P**n lay nhẹ: “Cố thêm một lần nữa thôi, P**n nhé…”
P**n bất ngờ quay đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi trong vài giây, sau đó tiếp tục nhìn lên trần nhà.
Chúng tôi bật mã “Đột quỵ” (Code Stroke). Nhịp tim của P**n đột nhiên tăng cao lên đến 110 nhịp/phút, oxygen tụt dần xuống dưới 90% rồi chậm xuống 80%. Huyết áp P**n nhanh chóng đổi chiều, tụt dần từ 140/110 xuống 100/60 rồi 80/60. P**n dần lịm đi và không phản ứng khi tôi lắc vai, la to. Nhóm đột quỵ đến trong tích tắc.
P**n được đặt ống nội khí quản và thở máy. Hình chụp MRI não trái xác nhận đột quỵ nhưng không có xuất huyết não mặc dù tiểu cầu P**n rất thấp. Siêu âm đùi xác định có cục máu đông. Tĩnh mạch gan cũng có cục máu mới. Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, men gan của P**n tăng nhanh lên trên mức hai ngàn và chức năng thận
tụt giảm so với kết quả bên phòng khám ngoại trú.
Mọi việc xảy ra chỉ trong vài giờ. Tôi gọi thẳng cho vợ P**n nhưng không liên hệ được, đành phải gọi lòng vòng, cuối cùng cũng tìm được nhà hàng Thái nơi vợ P**n làm việc.
“Xin lỗi chị P**n vì tôi gọi thẳng đến đây. Chị có biết chồng chị đang nhập viện không?”
“Tôi biết, chiều làm xong tôi sẽ ghé qua.”
“Chị có thể đến bệnh viện ngay bây giờ không?”
“Chồng tôi bị sao hả bác sĩ?”
“Chúng tôi phải đặt ống thở cho chồng chị và có một vài dấu hiệu không tốt.”
“Lần trước, mấy anh cũng đặt ống thở cho ổng mà, đâu có sao phải không bác sĩ?”
“Lần này khác chị à, tôi nghĩ chị nên đến viện ngay.”
“Okay, để tôi chạy xong bàn này rồi đi.”
Khi chị vợ đến nơi, P**n vẫn mê man bên máy thở. Trên người P**n bắt đầu có dấu hiệu xuất huyết dưới da, chỉ trong vài giờ ở ICU, các đốm nhỏ nhạt màu bên phòng khám ngoại trú đã chuyển thành các đốm to đậm màu hơn. P**n được cho chạy thận nhân tạo vì thận anh giờ đã ngưng hoạt động.
Vợ P**n khóc nức nở. Chị tưởng lần này sẽ như những lần trước. Chúng tôi giải thích cho chị các cơ quan của P**n đang bắt đầu ngưng hoạt động và các chỉ số sinh tồn ngày càng tệ. Tối đó, vợ P**n ngủ lại ICU.
Hôm sau, các chỉ số vẫn không cải thiện. P**n vẫn phải thở máy sâu, ít phản xạ thần kinh khi bác sĩ đến thăm khám. Hy vọng P**n có thể phục hồi như lần trước ngày
càng mong manh.
Những ngày kế tiếp, P**n không khá hơn mà còn tệ đi. Cả người anh giờ đây sưng phù do gan không còn hoạt động. Mắt anh nhắm nghiền, phản xạ yếu ớt với ánh đèn pin khi khám. Cả vùng da dưới chân và hai bên đùi sưng đỏ gần hết do xuất huyết dưới da ngày càng nhiều.
Mặt P**n sưng phù đến mức không còn nhận ra và hai bên má xuất hiện nhiều đốm li ti. Huyết áp P**n không ổn định, tụt xuống nhiều lần và bác sĩ phải dùng thuốc vận mạch để giữ huyết áp ổn định.
Giờ đây, P**n sống hoàn toàn dựa vào máy thở, máy chạy thận nhân tạo cùng dòng thuốc vận mạch giữ huyết áp và nhịp tim bơm đẩy oxygen chạy khắp người qua những mạch máu yếu ớt. Kết quả xét nghiệm và khám lâm sàng cũng cho thấy P**n đang trong tình trạng vừa bị đông máu li ti vừa bị chảy máu do thấp tiểu cầu.
Vợ P**n phải nghỉ làm để vào ICU chăm sóc chồng. Cô dẫn theo đứa con gái cùng ngồi hàng giờ bên giường bệnh và cầu nguyện phép màu xảy ra. Cô còn mang theo pho tượng Phật với bức hình vua Thái để trên đầu giường của P**n.
Sáng hôm đó, khi vào thăm P**n, nhìn bức hình vua Thái, tôi chợt nhớ lần trước P**n có nói với tôi: “Tôi mệt rồi bác sĩ à.”
Lần này, tôi đồng ý. Nhìn gương mặt sưng phù, lấm tấm các đốt đỏ xuất huyết và miệng ngậm ống thở của P**n, tôi biết P**n mệt rồi.
Đến ngày thứ mười P**n vào ICU, cũng là lần vào ICU dài nhất từ trước đến giờ, các chỉ số sinh tồn vẫn không thay đổi. Não P**n không phản xạ thở khi chúng tôi cố gắng giảm máy thở.
Bác sĩ ở ICU giải thích cho vợ P**n các liệu pháp trị liệu bây giờ có vẻ đều không hiệu quả. Hướng đi sắp tới là chăm sóc giảm nhẹ bằng cách rút ống thở hay đặt ống thở ngoài thanh quản nếu P**n còn có thể chịu được. Chúng tôi định sẽ bàn với vợ P**n về những lựa chọn này trong vài ngày tới.
“Chồng tôi mệt rồi bác sĩ à!”, vợ P**n nói khi gặp tôi.
“Gia đình quyết định sẽ rút ống thở cho anh ấy.”
Đây là một quyết định vô cùng khó khăn đối với vợ P**n, cũng như nhiều bệnh nhân hay người nhà khác. Từ lâu, cô đã biết tình trạng bệnh của chồng mình như thế nào và trước sau gì thì cái ngày cô lo sợ là P**n phải ra đi cũng sẽ đến.
Tôi gặp nhiều trường hợp gia đình tranh cãi có nên rút ống thở của người thân hay không. Nhưng đa số trường hợp thảo luận về việc này là từ phía bác sĩ, thường sau khi bác sĩ đã theo dõi bệnh nhân một thời gian và thấy không có khả năng hồi phục.
Với trường hợp nằm ICU lâu như P**n, việc thiếu oxy lên não hay não từng bị tổn thương sẽ càng khiến việc hồi phục khó khăn hơn. Tuy vậy, tôi hơi ngạc nhiên khi vợ P**n đề cập đến việc rút ống thở cho chồng trước khi bác sĩ đưa ra gợi ý này.
“Vì sao cô nghĩ vậy?”
“Bác sĩ không cần nói tôi cũng thấy. Lần vào ICU này khác hoàn toàn với những lần trước. Chồng tôi nằm đó mười ngày mà toàn thân sưng vù, không hề bớt, lại còn
không mở mắt, không nói chuyện với mẹ con tôi. Tôi biết ảnh đau lắm. Tôi không cầm lòng được khi thấy chồng tôi đau đớn như vậy.”
Nói đến đây cô vợ bật khóc.
“Tôi thấy mình có lỗi quá vì không lo lắng cho P**n. Hôm đó, ảnh đi khám bệnh, có nói với tôi là bị nhức đầu nên không nhớ mình có uống thuốc chống đông máu chưa. Tôi nghĩ là ảnh sắp đi gặp bác sĩ nên chắc sẽ không sao.”
Tôi im lặng nghe. Cô vợ ngưng một lát rồi nói tiếp:
“Chồng tôi vào bệnh viện nhiều lần, vào ICU cũng nhiều lần, mà lần nào cũng hồi phục nên tôi nghĩ lần này cũng vậy. Ai ngờ đâu lần này nặng quá.”
Với những bệnh nhân nặng như P**n, mỗi lần vào bệnh viện là mỗi lần chúng tôi phải cố gắng để giành giật sự sống của anh từ tay tử thần. Nhưng không phải lần nào cũng thành công.
Hội chứng máu đông của P**n là một bệnh tự miễn hiếm nhưng có biến chứng rất rộng, chủ yếu liên quan đến đông máu hay chảy máu. Người mắc phải căn bệnh này ngoài bị đột quỵ, còn có thể có những cục máu đông li ti trong não, trong dây thần kinh, trong các cơ bắp nên có rất nhiều triệu chứng khác nhau.
“Tuần trước tự nhiên chồng tôi nói muốn gặp nhà vua Thái.”
“Vâng, P**n cũng có nói tôi nghe.”
Tôi rùng mình nhớ lại câu nói của P**n trong lần khám trước.
“Vậy thì chồng tôi thật sự muốn đi rồi bác sĩ à. Tối qua tôi nằm mơ thấy ảnh nói là ảnh mệt lắm. Bởi vậy, tôi đã bàn với gia đình chuyện rút ống thở nếu ảnh không thể hồi phục.”
Tôi và cô vợ cùng bàn với bác sĩ ICU lần nữa. Chúng tôi coi lại chụp ảnh não MRI gần đây nhất, cho thấy các tổn thương não giờ càng trầm trọng hơn, và các phản xạ não lâm sàng giờ đây không còn. Bác sĩ chuyên khoa thần kinh cũng xác định não P**n giờ đây tổn thương khá nặng.
Chiều hôm đó, chúng tôi rút ống thở cho P**n. Vợ P**n dẫn theo một sư thầy người Thái đến đọc kinh cầu nguyện. Khi ống thở vừa rút ra, P**n thở ra thêm mấy cái rồi tắt hẳn. P**n ra đi thanh thản như chiếc lá thu vừa đáp xuống mặt đất.

Một buổi tối, tôi ghé đến một nhà hàng Thái để dùng món Pad Thái. Đối diện bàn ăn là hình vua Thái Bhumibol đang mỉm cười nhìn tôi. Tôi thầm hỏi “Thưa Ngài, P**n đã về bên đó chưa?”

P**N! - CỐ THÊM MỘT LẦN NỮA THÔI!(Trích tập truyện ngắn "Chuyện ICU - Lá gan hạnh phúc" của Dr. Wynn Tran)“Khách quen củ...
11/22/2025

P**N! - CỐ THÊM MỘT LẦN NỮA THÔI!
(Trích tập truyện ngắn "Chuyện ICU - Lá gan hạnh phúc" của Dr. Wynn Tran)
“Khách quen của chúng ta đã trở lại.” Buổi trưa tại ICU, cô bác sĩ thực tập nhỏ nhắn gốc Hoa tên Mindy Lee bắt đầu buổi thuyết trình.
"Ai vậy Mindy?”
“Anh chàng người Thái Lan có cái tên thật dài.”
Mindy đang nói đến P**npipatpong bị Lupus ban đỏ.
Tôi nhớ ra P**n ngay vì tên anh rất dài và bắt đầu bằng chữ “P**n” trong khi P**n rất hiền.
P**n gần năm mươi tuổi, mắc bệnh Lupus ban đỏ hơn ba mươi năm nay. P**n bị tất cả biến chứng mà bất kỳ sinh viên y khoa hay bác sĩ thực tập nào cũng đều háo hức học.
Anh bị hội chứng máu đông (Antiphospholipid syndrome), phải uống thuốc kháng đông, nhưng uống quá nhiều dẫn đến biến chứng xuất huyết não phải mổ cấp cứu giảm áp vào mười năm trước. P**n may mắn sống sót, nhưng sau đó vì sợ nên anh không dùng thuốc kháng đông nữa. Kết quả là sau một năm lại có cục máu đông to tướng ở động mạch phổi, nên giờ anh phải tiếp tục uống thuốc chống đông máu.
Chữa bệnh cho P**n rất khó vì bác sĩ luôn phải ở lằn ranh mong manh giữa việc giữ máu P**n loãng vừa phải, không bị cục máu đông, cũng không bị xuất huyết não như lần trước.
Nhưng như vậy vẫn chưa hết, P**n bị thấp tiểu cầu mạn tính, động kinh sau lần đột quỵ mổ não, hư thận do nghẽn mạch máu cầu thận và gần đây nhất là tổn thương gan với triệu chứng tăng men gan không rõ lý do. Bị bao nhiêu bệnh vậy mà P**n vẫn kiên cường chống chọi.
Trong một lần khám theo dõi, P**n hỏi tôi: “Bác sĩ, hãy cho tôi biết tôi còn sống được bao lâu nữa?”
“Tôi không biết. Vì sao anh hỏi vậy?”
“Hôm qua, tôi nằm mơ thấy đức vua của mình. Ổng nói muốn gặp tôi.”
P**n nói đến vị vua Thái Bhumibol đã mất năm 2016.
Trong mắt người dân Thái, đức vua là vị thánh sống mà họ luôn tôn thờ.
“Tôi mệt rồi bác sĩ à. Hơn ba mươi năm chống chọi với căn bệnh quái ác này thì gần mười năm tôi đã sống trong bệnh viện. Tôi may mắn có các bác sĩ trong bệnh viện chăm sóc tận tình. Tôi có người quen bên Thái đã mất vì bệnh này từ lâu.”
Tôi lặng im một lát rồi nói:
“P**n này, tôi muốn anh chỉ tập trung vào hiện tại thôi nhé. Tôi muốn anh uống thuốc đầy đủ và theo dõi đúng hẹn với tôi, như vậy có được không?”
“Tôi thì không vấn đề gì, nhưng con tôi còn nhỏ quá. Vợ tôi mới qua Mỹ được vài năm, vẫn chưa quen với cuộc sống bên này. Tôi không biết vợ con tôi sẽ ra sao nếu như tôi mất sớm”, P**n thổn thức.
Vợ P**n nhỏ hơn chồng mười hai tuổi, cũng là người Thái. Cô làm việc tại một nhà hàng Thái cách nhà hơn một giờ đồng hồ lái xe, làm sáu ngày một tuần, quần quật từ mười giờ sáng đến chín giờ tối, nên P**n phải lo mọi sinh hoạt ăn uống, vệ sinh và chăm lo cho đứa con gái bảy tuổi.
Dạo này, P**n bắt đầu sụt giảm trí nhớ, khi nhớ khi quên uống thuốc chống đông máu. Cách đây vài tháng, P**n đã phải nhập viện vì xuất hiện hai cục máu đông to đùng ở phổi do quên uống thuốc. May mắn là hai cục máu ở cùng một bên và chỉ làm P**n khó thở khi nằm.
Lần ấy trong ICU, P**n gượng cười nhìn tôi hỏi có nên mổ lấy cục máu ra không. Tôi nói chuyện rất lâu với phẫu thuật viên mạch máu, chuyên viên can thiệp tim phổi và bác sĩ chăm sóc đặc biệt. Cuối cùng, chúng tôi quyết định không mổ vì rủi ro quá cao.
Quyết định mổ với người bình thường đã là một rủi ro, huống chi với người mang nhiều bệnh nguy hiểm như P**n thì rủi ro càng cao gấp bội. P**n tin tưởng nên để chúng tôi quyết định.
“Đừng làm hại – Do no harm” là câu châm ngôn tôi luôn ghi nhớ trong những trường hợp khó như P**n. Điều này nghe tưởng đơn giản nhưng trong thực tế có nhiều cái khó, nhất là với góc nhìn của bác sĩ.
Đôi khi, cái tôi của bác sĩ sẽ lớn hơn sự an toàn của bệnh nhân. Chúng ta là bác sĩ. Chúng ta có kiến thức, có kỹ thuật cao và thường dễ có mong muốn can thiệp khi biết nguyên nhân bệnh. Nhìn hai cục máu đông to rõ thù lù trên màn hình CT, chúng ta chỉ muốn đưa tay vào đó, lấy ra hai cục máu đông quái ác kia, vì chúng ta có kỹ thuật, có những chuyên viên giỏi dùng ống thông catheter nhanh nhạy chính xác đến từng milimet.
Nhưng đôi khi chúng ta quên mất bệnh nhân chưa hẳn sẽ tốt hơn sau khi mổ. Đã có nhiều trường hợp bệnh nhân tử vong trên bàn mổ do các biến chứng của ca mổ lấy cục máu.
Lần đó, P**n may mắn qua được và không cần phải mổ. Anh tiếp tục chích thuốc chống đông máu Lovenox hằng ngày.
Một lần khác, P**n phải vào ICU vì nhiễm trùng phổi. Cái khó là P**n dùng thuốc ức chế miễn nhiễm quá lâu cộng với thấp tiểu cầu và rủi ro đông máu nên rất khó trị viêm phổi. Thần may mắn lần nữa lại mỉm cười. Lần đó, P**n qua được. Đó là lý do bác sĩ thực tập Mindy nói P**n là “khách hàng” thường xuyên của ICU.
(Mời quý vị tiếp tục đón đọc phần 2 trong bài viết sau)
---
Dr. Wynn Tran

Address

Rosemead, CA

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dr. Wynn Tran - Giải Pháp Dứt Điểm Đau Nhức Xương Khớp posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category