Phúc Lộc Bình An

Phúc Lộc Bình An NHẤT MỆNH - NHÌ VẬN - TAM PHONG THỦY

TÔI CHÓT YÊU NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÓ VỢNăm 24 tuổi, tôi từng mắc một sai lầm lớn đó là yêu một người đàn ông có vợ. Tôi không b...
05/01/2026

TÔI CHÓT YÊU NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÓ VỢ

Năm 24 tuổi, tôi từng mắc một sai lầm lớn đó là yêu một người đàn ông có vợ. Tôi không biết anh ấy đối với tôi chỉ là chút tham lam của đàn ông hay là có rung động như anh ấy nói? Với riêng tôi, đó là một tình yêu thật lòng, không vì tiền bạc hay bất cứ nguyên nhân nào khác.

Ngay từ lần đầu gặp gỡ, nói chuyện, trái tim tôi đã lập tức xao động vì vẻ lịch thiệp, đàng hoàng của anh. Sau này, tôi mới nhận ra, một người đàn ông đàng hoàng đúng nghĩa thì sẽ không ngoại tình.

Lúc ấy, tôi còn trẻ, chưa va vấp nhiều, cũng chưa có kinh nghiệm nhìn người. Tôi chỉ biết yêu thôi và tìm đủ lý do để biện minh cho thứ tình cảm sai trái ấy. Tôi cũng không hình dung đến việc nếu mọi việc bị vỡ lở thì sẽ như thế nào.

Nhưng như mọi người vẫn thường nói: “Muốn người khác không biết trừ khi mình không làm”. Một ngày, vợ anh đến tìm tôi, gọi rõ tên tôi, giới thiệu là vợ anh ấy.

Tay chân tôi run rẩy, mặt tái dại vì bất ngờ và sợ hãi. Nhưng chị không đánh, không chửi như những vụ đánh ghen tôi từng nghe kể hay thấy trên mạng xã hội.

Chị ngồi đối diện tôi, nhìn thật lâu rồi hỏi: “Em có yêu chồng chị thật lòng không? Chồng chị có hứa hẹn sẽ bỏ vợ con để lấy em không?”. “Không, chị”, môi tôi run run đáp, hai bàn tay thừa thãi xoắn vào nhau.

Chị lại thở dài: “Thật ra, chị chỉ muốn gặp em, nhìn em để biết rõ anh ấy vì một người như thế nào mà phản bội chị. Chị không hận em. Em có thể làm điều sai với chị nhưng anh ấy thì đáng ra không nên, không đáng được tha thứ”.

Tôi không nhớ mình đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần từ “xin lỗi”. Chỉ nhớ thời khắc chị đứng dậy quay lưng đi, bóng chị gầy trong ánh chiều bất giác khiến lòng tôi chùng lại. Tôi đã nhắn tin cho anh ấy. Đó là tin nhắn cuối cùng, cũng là lời chia tay.

Sau này, có một lần tình cờ gặp lại anh. Anh nói, họ đã trải qua một thời gian dài khó khăn nhưng may mắn, sóng gió đã qua rồi. Anh cũng xin lỗi vì đã kéo tôi vào mối quan hệ không có tương lai, cùng lúc làm tổn thương hai người phụ nữ.

Sau này, khi gặp người muốn cưới tôi làm vợ, tôi đã không giấu giếm chuyện này. Tôi muốn thành thật với anh, thành thật với cả lòng mình khi cả hai còn có quyền lựa chọn. Tôi sợ nếu cố tình giấu giếm, lỡ may một ngày nào đó mọi chuyện bị phơi bày, kết cục sẽ không còn tốt đẹp.

Chồng tôi đã đón nhận chuyện đó như một phần quá khứ của tôi. Anh còn đùa rằng, lỗi tại anh, tại anh đến muộn nên tôi mới dại khờ rơi vào bẫy tình của gã đàn ông khác. Dù biết tuổi trẻ khó tránh những sai lầm, mỗi khi nhớ chuyện này, tôi vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Hôm nay, tôi đọc câu chuyện của một bạn gái qua bài tâm sự “Vì lý do này, chồng nổi giận khi thấy tôi đăng ảnh cưới lên mạng”. Người đàn ông bị vợ bỏ vì ngoại tình.

Sau khi ly hôn, anh ta liền kết hôn với nhân tình vì cô ấy có thai. Nhưng vì mới ly hôn, không muốn chuyện mình tái hôn trở thành chủ đề bàn tán nên hai người chỉ đăng ký kết hôn, không làm đám cưới.

Khi thấy vợ mình đăng ảnh cưới lên trang cá nhân, anh tức giận yêu cầu gỡ xuống. Anh không muốn vợ cũ nhìn thấy ảnh cưới của mình và vợ mới sẽ bị tổn thương.

Bạn gái ạ, tôi đã tự đặt mình vào vị trí của bạn, giống như quay lại thời điểm tôi từng trải qua. Có thể nhận thấy một điều, người đàn ông ấy không yêu bạn như bạn đã yêu anh ấy.

Ngay từ đầu, ngay cả khi tán tỉnh bạn, anh ta đã không hề giấu giếm việc anh ta vẫn yêu vợ. Có nghĩa là anh ta không có động cơ để ngoại tình như nhiều kẻ khác vẫn hay nói là do bản thân không hạnh phúc. Anh ta đơn giản chỉ là không kiềm chế được sự tham lam và ích kỷ của bản thân.

Khi bị vợ phát hiện, anh ta đã lập tức dừng lại mà không do dự. Không cần biết anh ta từng đối xử với bạn tốt thế nào, nói những lời đường mật ra sao nhưng khi buộc phải lựa chọn, bạn là phương án anh ta loại trừ, không cần cân nhắc.

Sau khi không được vợ tha thứ, anh ta lại tiếp tục tìm đến bạn, ngã vào lòng bạn để bạn xoa dịu, vỗ về nỗi đau của anh ta. Và bạn, sau một lần yêu, sau một lần bị chối bỏ vẫn lại như con thiêu thân lao vào đám lửa.

Tôi cũng nghĩ giống bạn, rằng anh ta đồng ý kết hôn chỉ vì bạn đang mang thai. Trái tim anh ta vẫn đau đáu về cuộc hôn nhân đã vỡ.

Chỉ là đăng một tấm ảnh cưới, anh ta đã tức giận như vậy, đã nặng lời với bạn như vậy, chứng tỏ anh ta không hề quan tâm đến cảm xúc của bạn. Lấy một người đàn ông mà tâm không đặt ở mình, cuộc đời bạn sẽ chìm trong bất hạnh.

Dù anh ta và vợ đã ly hôn, dù hai người sắp thành vợ chồng, anh ta vẫn muốn giấu bạn trong bóng tối giống như trước đây. Nếu bạn không thể chấp nhận chuyện này, có nghĩa là bạn đã có câu trả lời rõ nhất cho chính mình rồi đấy. Xem tiếp: https://s.shopee.vn/4q74NYEF24

Tuyển vợ cho conNgười ta nói cha mẹ thương con thì lo đủ đường, nhưng tôi lại lo theo cách không giống ai. Thậm chí, có ...
05/01/2026

Tuyển vợ cho con

Người ta nói cha mẹ thương con thì lo đủ đường, nhưng tôi lại lo theo cách không giống ai. Thậm chí, có người bảo tôi “điên rồ” khi nghĩ ra chuyện giả vờ ngất giữa đường để tìm vợ cho con trai.

Hưng - con trai tôi - năm nay hơn 30 tuổi, đẹp trai, có công việc ổn định, tính tình điềm đạm nhưng cực kỳ kén chọn. Sau khi chia tay bạn gái 3 tháng trước, con vùi đầu vào công việc, từ chối mọi lời giới thiệu. Tôi biết nếu cứ thế này, vài năm nữa, có khi tôi vẫn chưa được bế cháu.

Hôm đó, giữa buổi trưa nắng như đổ lửa, tôi đang đi chợ thì ý tưởng độc bỗng lóe lên: Nếu mình giả vờ mệt, ngồi giữa đường xem ai dừng lại giúp, biết đâu gặp được cô gái tử tế, hợp làm dâu?

Tôi tin rằng, người chịu dừng chân giúp đỡ người xa lạ chắc chắn có tấm lòng nhân hậu. Đó là điều tôi muốn nhất ở một người con dâu.

Không chần chừ, tôi chọn một đoạn đường vắng vừa đủ, dựng xe, tựa vào cột điện, thở hổn hển rồi từ từ ngồi xuống ôm ngực. Người qua đường liếc nhìn nhưng phần lớn chỉ bước nhanh hơn. Một chàng thanh niên thậm chí còn cúi xuống… buộc lại dây giày, liếc tôi một cái rồi đi thẳng.

Phải đến khi một cô gái mặc váy xanh, dáng nhỏ nhắn, tóc buộc cao dừng lại, tôi mới thấy lòng mình ấm lên. Cô hốt hoảng đỡ tôi dậy, dìu vào quán nước, gọi ngay ly nước chanh đá và ngồi cạnh quạt cho tôi. Khi tôi giả vờ quên ví để thử lần nữa, cô gái lập tức rút tiền trả mà không hề khó chịu.

Qua trò chuyện, tôi biết cô gái tên Lan, 26 tuổi, nhân viên văn phòng, sống một mình ở thành phố. Cô bé kể từng được giúp khi gặp sự cố nên tin rằng “giúp người là tự giúp chính mình”. Nghe xong, tôi mừng thầm: “Đúng là con dâu tương lai đây rồi”.

Tối hôm đó, tôi hào hứng kể lại màn “thử lòng” với Hưng, nghĩ con sẽ tò mò và chịu gặp Lan. Nhưng trái ngược hoàn toàn, Hưng giận dữ: “Mẹ làm vậy là lợi dụng lòng tốt của người ta. Con không muốn quen ai mà ngay lần đầu gặp đã bị mẹ gài bẫy”. Lời con nói khiến tôi chết lặng.

Chưa hết, câu chuyện không biết sao bị một người qua đường quay video đăng lên mạng. Video cảnh tôi ngất xỉu, được Lan đỡ dậy lập tức gây tranh cãi dữ dội.

Một số người khen Lan có tấm lòng nhưng cũng không ít bình luận chĩa mũi dùi vào tôi: “Thử lòng người lạ là thiếu tôn trọng”, “Muốn tìm con dâu thì có ngàn cách, sao lại chọn cách gây áp lực như vậy?”. Có người còn mỉa mai: “May là cô gái tốt, chứ gặp kẻ xấu lại thành tin cụ bà bị cướp giữa đường”.

Tôi vừa xấu hổ, vừa bối rối. Hưng càng có lý do để từ chối liên lạc với Lan. Em gái tôi cũng mắng: “Chị làm vậy chẳng khác nào đóng phim rồi bắt người khác đóng chung mà họ đâu biết”. Một vài người bạn còn cảnh báo: “Cẩn thận sau này chẳng ai dám giúp vì sợ bị thử lòng”.

Những tưởng chuyện sẽ dừng lại ở đó thì một tuần sau, Hưng tình cờ gặp Lan ở quán cà phê. Lần này, chính Lan chủ động bắt chuyện. Tôi không biết họ nói gì nhưng buổi tối hôm đó, Hưng nhắn cho tôi: “Mẹ, có lẽ con đã hiểu sai”.

Từ hôm ấy, Hưng và Lan bắt đầu trò chuyện thường xuyên. Tôi không dám hy vọng quá nhiều nhưng lòng vẫn thầm mong mọi chuyện sẽ có cái kết đẹp.

Dẫu vậy, câu hỏi vẫn day dứt trong tôi: Nếu hôm đó Lan giận dữ, coi tôi là kẻ lợi dụng lòng tốt và đăng bài bóc phốt, liệu tôi có trở thành “nhân vật bị ném đá” tiếp theo trên mạng xã hội? Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

Tôi hối hận vì đã tái hôn ở tuổi xế chiềuNăm tôi 45 tuổi, vợ tôi qua đời trong một tai nạn giao thông. Đó thực sự là cú ...
05/01/2026

Tôi hối hận vì đã tái hôn ở tuổi xế chiều

Năm tôi 45 tuổi, vợ tôi qua đời trong một tai nạn giao thông. Đó thực sự là cú sốc quá lớn đối với tôi và 3 đứa con nhỏ đang tuổi ăn học.

Tôi và vợ vốn cùng làng, lớn lên nhờ đồng ruộng. Vì nghèo nên chúng tôi chỉ cố học hết cấp 3 rồi nghỉ học. Vợ chồng tôi lấy nhau, được bố mẹ cho mảnh đất rộng cuối làng và mấy sào ruộng làm của hồi môn. Hai vợ chồng chăm chỉ làm ăn nhưng cuộc sống cũng chỉ gọi là tạm đủ ăn, đủ mặc.

Bình thường, hai người gồng gánh đã cực, giờ vợ để lại tôi một mình. Dù cố mạnh mẽ, tôi vẫn cảm thấy mình chông chênh, mất phương hướng. May mắn, nội ngoại đều thương, các con cũng hiểu chuyện, ngoan ngoãn, chăm học, chăm làm. Nỗi đau cũng dần nguôi ngoai theo năm tháng.

Ai cũng nói tôi còn trẻ, nên lấy vợ. Nhưng vài cuộc mai mối đều không thành. Những người phụ nữ dù đã ở tuổi lỡ thì hoặc góa bụa, nhìn cảnh tôi nuôi 3 đứa con trong căn nhà nhỏ, đều ái ngại không dám tiến tới.

Thấm thoắt, các con tôi đều đã trưởng thành. Hai con gái lớn đi học rồi lấy chồng ở xa. Con trai út tốt nghiệp đại học năm ngoái, lập nghiệp ở thành phố.

Mấy năm trước, một cơn sốt đất lướt qua làng tôi. Mảnh đất gần 1.000m2 nơi cuối làng heo hút của tôi bỗng trở thành một gia tài. Các con bàn tôi nên bán đi một ít, xây căn nhà mới cho khang trang, mua sắm tiện nghi cho đầy đủ.

Các con cũng bảo tôi nên xây vài dãy phòng trọ cho thuê. Làng tôi nằm gần khu công nghiệp mới mở ngày càng sầm uất. Nhu cầu nhà ở lao động lúc nào cũng thiếu. Sau này, tôi không cần làm nữa, đến tháng thu tiền trọ cũng đủ chi tiêu.

Các con lớn khôn, học rộng hiểu nhiều, nói gì tôi cũng thấy có lý. Tôi quyết định bán đi một phần đất, một ngôi nhà mới mọc lên, cùng với đó là 8 phòng trọ. Nhà trọ vừa hoàn thành, lập tức đã được thuê hết. Mọi người trong xóm đều đùa, gọi tôi là “đại gia".

Trải qua nhiều tháng năm vất vả, ở tuổi 62, tôi đã có cuộc sống mà nhiều người mơ ước: Con cái thành đạt, nhà cửa khang trang, không phải lo lắng tiền bạc.

Thế nhưng, có một nỗi cô đơn sâu thẳm trong lòng tôi không thể hiện ra ngoài. Nhà càng to rộng, tôi càng cảm thấy cô đơn. Khi không còn phải vất vả, bận rộn kiếm tiền, lo lắng cho các con, tôi có nhiều thời gian để nghĩ, để buồn hơn trước.

Cũng may, vài dãy phòng trọ với hàng chục người ở hàng ngày đi qua đi lại cũng khiến tôi vui. Trong số đó, có cô Quyên 32 tuổi rất duyên dáng, hay nói, hay cười.

Quyên mới thuê trọ nhà tôi vài tháng, nói giọng ngọt ngào. Tôi không biết cô ấy làm gì nhưng ăn mặc đẹp đẽ, không giống công nhân.

Một lần sang nộp tiền nhà, tôi lân la hỏi thăm vài câu. Quyên kể, cô ấy từng bị phụ tình vài lần, không còn niềm tin vào tình yêu. Bố mẹ khó tính, em trai lấy vợ về sống chung nhà, một cô gái lỡ thì như Quyên trở thành nỗi khó chịu của cả nhà. Cô ấy quyết định đi xa.

Quyên nói, cô làm việc cho một quán cà phê ngoài thị trấn. Trước vẫn ở luôn ở quán nhưng dạo này, quán tu sửa nên cô ấy phải ra thuê ngoài. Kể từ sau hôm trò chuyện, chúng tôi trở nên thân quen hơn.

Những lúc rảnh rỗi, cô ấy còn sang giúp tôi dọn nhà, nấu ăn. Lúc đầu, tôi cũng ngại nhưng nhìn cô ấy tự nhiên như người nhà lại không đành từ chối.

Một hôm, Quyên nói với tôi: “Phụ nữ ở một mình không sao, chứ đàn ông ở một mình nhìn cứ thương thương. Sao chú không đi bước nữa, có người bầu bạn sớm tối cho đỡ cô quạnh”.

Tôi nhìn Quyên, nói thật lòng: “Hồi trẻ còn chẳng ai lấy, giờ ngoài 60 tuổi rồi, ai còn thèm lấy chú nữa”. Không ngờ, cô ấy cầm lấy tay tôi nói: “Chỉ cần anh không chê, có người sẵn lòng lấy anh đấy”.

Từ “anh” bật ra trên môi cô ấy ngọt lịm khiến tôi ngỡ ngàng, bối rối. Trái tim 60 tuổi tưởng đã già nua bỗng run lên những nhịp đập khác thường.

Nghe tin tôi muốn lấy vợ, các con đều gọi nhau về. Sau khi biết tôi muốn lấy cô gái kém mình gần 30 tuổi, các con phản đối. Các con nói rất nhiều nhưng tóm lại là cho rằng, Quyên không phù hợp với tôi, đến với tôi chỉ vì tiền.

Tình yêu một khi bị ngăn cấm, không khác gì như lửa đổ thêm dầu, càng cấm càng bốc cháy. Tôi dứt khoát: “Bố không thẹn lòng vì đã chăm lo cho các con trưởng thành. Bây giờ, bố muốn sống cuộc đời của bố”.

Dù không muốn, các con đành phải chịu. Các con nói, chỉ cần điều đó khiến tôi vui, các con sẽ không can thiệp nữa.

Thế nhưng 3 tháng trước, tôi hào hứng tái hôn bao nhiêu thì giờ lại chán chường bấy nhiêu. Ở tuổi 62, thay vì sống thảnh thơi, tôi lại phải hầu cô vợ trẻ.

Sau khi đăng ký kết hôn, Quyên nghỉ việc, ở nhà làm “bà chủ”. Cô ấy đòi nắm kinh tế trong nhà với lý do “không muốn cảm giác mình phụ thuộc, ăn bám”. Ngày ngày, cô ấy quần là, áo lượt lê la hàng xóm buôn chuyện.

Sáng đi chợ về, cô ấy để thức ăn đó, mặc tôi nấu thế nào thì nấu. Nhà cửa không muốn dọn, quần áo giặt xong để trong máy không muốn phơi. Cô ấy chỉ chăm lo trau chuốt bản thân, còn nhà cửa bày ra đâu đều để đó. Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

Chồng tôi bịa đặt chuyện đang sống ly thân để đong đưa với phụ nữ bên ngoài 😡Tôi và chồng năm nay đều 35 tuổi, có hai cậ...
05/01/2026

Chồng tôi bịa đặt chuyện đang sống ly thân để đong đưa với phụ nữ bên ngoài 😡

Tôi và chồng năm nay đều 35 tuổi, có hai cậu con trai nhỏ, nhà cửa đã có, thu nhập ổn định. Chúng tôi đến với nhau nhờ mai mối nhưng lấy nhau là vì có tình cảm. Gặp nhau, chúng tôi như gặp đúng tần số của đời mình, hẹn hò không bao lâu thì cưới.

Suốt 7 năm hôn nhân, cũng có lúc chuyện nọ, chuyện kia nhưng vợ chồng tôi chưa bao giờ giận nhau quá một ngày. Chồng tôi giống như nhiều ông chồng khác, có chút vô tâm, có chút lười biếng, có chút ham chơi. Nhưng về cơ bản, anh vẫn là người chồng, người cha tốt.

Về phần tôi, tôi luôn cố gắng chu toàn mọi vai trò từ làm mẹ, làm vợ và cả làm dâu. Bố mẹ chồng rất thương tôi. Vì không có con gái, chuyện gì mẹ chồng cũng thủ thỉ tâm sự với con dâu. Vợ chồng tôi có chuyện gì tranh cãi, giận hờn, mẹ luôn đứng về phía tôi, bảo đàn ông phải bao dung, rộng lượng.

Bạn bè bảo tôi có cuộc sống như thế là viên mãn. Dùng từ “viên mãn” có lẽ hơi quá nhưng tôi hài lòng với cuộc sống của mình. Chồng tôi cũng nói, anh may mắn vì có người vợ hiểu chuyện và đảm đang như tôi. Chẳng cần quá giàu sang, chỉ mong gia đình cứ vui vẻ, bình an, vợ chồng thương nhau như thế này là được.

Ấy vậy mà tối qua, tôi phát hiện ra một chuyện, hóa ra chồng tôi không hạnh phúc như tôi vẫn tưởng, không vui vẻ như anh vẫn nói. Anh ấy chỉ là người đàn ông bất hạnh và đáng thương vô cùng.

Chuyện là chồng tôi thông báo cắt cơm nhà. Khuya anh trở về bằng taxi, vừa lên giường là không biết trời đất gì nữa. Tôi thay đồ cho anh, rút điện thoại từ túi quần ra ngoài.

Như hầu hết bà vợ khác luôn tò mò xem điện thoại của chồng, tôi cũng vậy. Điện thoại chồng dùng mật khẩu bằng vân tay, tôi cầm tay anh chạm vào là mở được.

Bình thường, tôi chẳng bao giờ xem điện thoại của anh, cũng như anh chẳng chạm đến điện thoại của vợ bao giờ. Tôi nghĩ, đó là cách vợ chồng tôn trọng và tin tưởng nhau. Nhưng đôi khi, sự tò mò trỗi dậy khiến tôi không kìm được. Và kết quả, tôi phải trả giá cho sự tò mò ấy.

Trong tài khoản Zalo, có mấy tin nhắn mới từ một tài khoản gửi đến lúc tối mà anh chưa đọc, chắc vì say quá nên không biết. Tài khoản được lưu tên đơn giản “Em Ngọc”, hình đại diện là cô gái ăn mặc rất “mát mẻ”.

Tin nhắn mới nhất cô ấy gửi: “Anh đâu rồi? Đừng uống say, say là vợ không cho vào nhà đó”. Tôi chẳng biết cô gái này là ai nhưng cái kiểu nhắn tin này thì không ổn lắm. Tôi lướt lên phía trên, nhận ra họ đã trò chuyện với nhau từ hơn hai tháng trước.

Đàn ông, đàn bà nhắn tin qua lại nhiều như vậy, lại chẳng có chuyện gì quan trọng thì chỉ có là đang đong đưa, tán tỉnh nhau. Nhưng điều khiến tôi bị sốc nhất là trong những cuộc trò chuyện ấy, chồng tôi hiện lên là người đàn ông vô cùng khổ sở, bất hạnh.

Cũng nhờ đọc những tin nhắn này, tôi mới biết, hóa ra vợ chồng tôi đã... ly thân hơn một năm nay. Cả hai đang cố gắng vì con nhưng không biết có thể duy trì được bao lâu nữa.

Chồng tôi than thở với cô ấy: "Vợ anh vừa lười, vừa đoảng, nội trợ thì dở, chăm con cũng không khéo. Đi ra đường ngọt ngào nhưng về nhà thì nói nhiều như cái máy, hơi tí là gắt gỏng".

Anh chê vợ không hiểu chồng, không biết lấy lòng bố mẹ chồng. Dù là làm vợ, làm mẹ, hay làm dâu gì, vợ cũng đều không ra hồn. Nói chung 7 năm qua, anh chịu đựng cuộc sống tù đày này vì con. Nếu không phải vì hai đứa con trai, anh và tôi đã đường ai nấy bước từ lâu rồi.

Sau mỗi lời tâm sự của anh là những lời động viên, chia sẻ của “Em Ngọc”. Em ấy nói, tôi có chồng ngoan, chồng tốt như vậy mà không biết trân trọng. Rằng có những phụ nữ thực sự không biết cách yêu một người đàn ông.

Tôi đọc đến đâu, choáng váng đến đó. Chồng tôi khổ sở như vậy mà bao lâu nay, tôi tưởng anh hạnh phúc cơ đấy? Chúng tôi đã ly thân hơn một năm nay, vậy mà tôi không biết cơ đấy? Thậm chí ngày nào, vợ chồng cũng vui vẻ nói cười, chuyện “chăn gối” cũng mặn nồng thắm thiết.

Đọc xong loạt tin nhắn rồi nhìn chồng ngủ vùi trong cơm say, tôi vừa cảm thấy uất ức, vừa nực cười. Hóa ra, đàn ông biết phụ nữ hay mủi lòng nên thường dùng “khổ nhục kế” như vậy để tán tỉnh. “Anh không hạnh phúc” giống hệt câu thần chú để cánh đàn ông có vợ mở cửa trái tim một người đàn bà khác.

Xem tiếp: https://s.shopee.vn/4q74NYEF24

Vợ nghiện FBNgười ta dùng Fb để chia sẻ đôi chút kỷ niệm, cập nhật thông tin hay liên lạc bạn bè. Còn vợ tôi, mọi nhịp t...
05/01/2026

Vợ nghiện FB

Người ta dùng Fb để chia sẻ đôi chút kỷ niệm, cập nhật thông tin hay liên lạc bạn bè. Còn vợ tôi, mọi nhịp thở của cuộc sống đều phải được “lên sóng” ngay lập tức, như thể nếu không đăng thì chuyện đó… chưa từng xảy ra.

Cô ấy nghiện mạng xã hội đến mức chỉ cần ngơi tay là vồ ngay cái điện thoại và cập nhật “trạng thái” của mình. Trên máy vợ có đến 10 ứng dụng chỉnh ảnh để làm cho mình thật xinh đẹp trên mạng xã hội.

Chuyện lớn, chuyện bé, vợ đều đăng lên mạng. Tôi đã góp ý rất nhiều lần rằng, bây giờ người ta sống kín đáo, giàu nghèo, đói khổ, sung sướng không cần ai biết để tránh người đời dị nghị.

Nhưng vợ tôi không nghe, nhất mực làm theo ý của mình. Cô ấy không chỉ đăng chuyện của riêng mình, mà còn kéo theo tôi, gia đình hai bên nội, ngoại.

Chuyện tối nay ăn gì, cô ấy cũng phải chụp ảnh, chọn góc, chỉnh sáng, thêm vài dòng chú thích cho “lung linh” rồi đăng. Ngặt nỗi, bữa cơm ấy do vợ nấu nhưng trên ảnh lại ghi: “Chồng nấu, chồng khéo tay quá”.

Bạn bè vào khen tôi rào rào, đồng nghiệp thì trêu chọc “hôm nào mời bọn tôi ăn thử tay nghề”. Tôi chỉ biết cười gượng vì thật sự ngoài món trứng luộc, tôi chẳng biết nấu gì, đồng nghiệp của tôi cũng biết thừa chuyện đó.

Không chỉ chuyện ăn uống, mọi hoạt động của gia đình đều được vợ đưa lên Facebook như bản tin liên tục. Đi cà phê đăng, đi chơi đăng, đi học bơi cũng đăng. Trung bình mỗi ngày, cô ấy “ra lò” 5-6 dòng trạng thái.

Tôi đi làm cả ngày, mở điện thoại ra là thấy hình ảnh mình và gia đình được “trình làng” đủ kiểu. Cảm giác như tôi đang sống trong một chương trình truyền hình thực tế mà người quay phim là… chính vợ mình.

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất là vợ không ngần ngại chia sẻ cả chuyện mâu thuẫn. Tối hôm trước vợ chồng cãi nhau, chưa kịp nguôi, cô ấy đã đăng một dòng trạng thái đầy ẩn ý, câu từ bóng gió, khiến bạn bè vào hỏi han, an ủi.

Sáng hôm sau làm lành, cô ấy xóa bài rồi đăng một dòng trạng thái khác: “Yêu lại từ đầu”. Kết quả là chuyện riêng tư vốn chỉ nên gói gọn trong 4 bức tường giờ cả thiên hạ đều biết.

Thậm chí, bố mẹ chồng cũng không “thoát” khỏi thói quen này. Có lần, bữa cơm hôm đó hơi mặn, mẹ chồng nhắc nhẹ, vậy mà tối về vợ đã đăng bài phàn nàn “người lớn khó tính, chẳng thông cảm cho con dâu”.

Vài hôm sau, cô ấy lại đăng bài xin lỗi, giải thích chỉ là “suy nghĩ vu vơ”. Tôi không dám tưởng tượng nếu một ngày nào đó có chuyện nghiêm trọng hơn, cô ấy sẽ viết gì lên mạng.

Ngoài ra, vợ tôi còn có sở thích sưu tầm mấy câu triết lý sống, mấy đoạn văn “mùi mẫn” trên mạng rồi chép lại, chỉnh sửa đôi chút, đăng như thể đó là suy nghĩ của mình.

Đọc chúng, ai cũng tưởng cô ấy sâu sắc, giàu trải nghiệm. Nhưng tôi biết rõ thực tế chẳng liên quan gì. Đôi khi, tôi thấy buồn cười nhưng lâu dần cảm giác ngột ngạt nhiều hơn.

Tôi đã nhiều lần góp ý rằng, mạng xã hội không phải nơi để kể mọi chuyện trong nhà. Nhưng vợ lại bảo “đó là cách kết nối với bạn bè” và “em thích thì em đăng, đâu có gì sai?”.

Tôi hiểu mỗi người có quyền riêng tư và sở thích cá nhân. Nhưng khi sở thích ấy biến mọi chuyện thành trò giải trí công cộng, nó không chỉ ảnh hưởng đến tôi, mà còn cả danh dự gia đình.

Tôi nói mãi vợ cũng không nghe. Nhiều lần, tôi dọa vợ cứ làm vậy thì tôi ly hôn nhưng vợ lại làm um lên, cho rằng tôi “chuyện bé xé ra to”. Tôi chỉ thấy vợ mình mới là người chuyện nhỏ hóa lớn. Cô ấy không lường được hậu quả của thế giới ảo nguy hiểm như thế nào.

Giờ đây, tôi sợ nhất là mỗi khi thấy vợ cầm điện thoại vì chẳng biết chuyện gì sắp bị đưa lên mạng. Tôi chỉ ước giá như cô ấy biết giữ lại một chút riêng tư để cuộc sống của chúng tôi được yên bình, không phải lúc nào cũng phơi bày trước hàng trăm ánh mắt tò mò. Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

61 TUỔI TÔI LY HÔN VỢBuổi tối, trong lúc nhìn vợ loay hoay xếp chăn gối, tôi quyết định mở lời: “Tôi muốn ly hôn”. Bà ấy...
05/01/2026

61 TUỔI TÔI LY HÔN VỢ

Buổi tối, trong lúc nhìn vợ loay hoay xếp chăn gối, tôi quyết định mở lời: “Tôi muốn ly hôn”. Bà ấy không nói gì, vẫn tiếp tục làm việc của mình.

Mãi một lúc sau, bà ấy mới ngẩng đầu hỏi: “Tôi biết ông có nhân tình bên ngoài, cũng chẳng còn sức mà ghen nữa. Nhưng ông nhất định cứ phải ly hôn, không thể giả vờ sống yên ấm vì con cái được à? Các con đều tới tuổi lập gia đình rồi”.

Tôi lắc đầu, vẫn dứt khoát muốn ly hôn dù bà ấy không ghen tuông, không giày vò tôi hay nói đúng hơn, giai đoạn đó đã qua rồi. Và bà ấy học cách chấp nhận rằng, trái tim tôi đã thay đổi. Nhưng sống như thế này vẫn là làm khổ nhau.

Vợ tôi là một người phụ nữ tốt. Sau hơn 30 năm làm vợ chồng, tôi thừa nhận điều đó. Bà ấy đã cùng tôi trải qua những năm tháng thanh xuân với một tình yêu chân thành, nồng nhiệt.

Chúng tôi cùng chịu khổ với hai bàn tay trắng, cùng đi những bước lập nghiệp khó khăn. Bắt đầu từ một xưởng sản xuất vật liệu xây dựng nhỏ dần dần phát triển thành công ty.

Tuy tốt nghiệp đại học, chúng tôi đã bắt đầu sự nghiệp như những công nhân lành nghề, dậy sớm thức khuya, quần áo dính đầy xi măng và cát. Vì cha mẹ bận rộn, hai đứa con tự chăm nhau, tự lập mà lớn lên, thông minh, hiểu chuyện.

50 tuổi, vợ tôi lui về làm nội trợ, việc công ty đã có từng bộ phận chuyên môn đảm trách. Việc của tôi chủ yếu vẫn là đi gặp đối tác, thương thảo ký hợp đồng, không quá bận rộn như trước. Chính những buổi gặp gỡ này, tôi gặp Thảo.

Thảo là thư ký của một công ty đối tác. Cô ấy trẻ trung và rất xinh đẹp. Vẻ đẹp xanh non của một cô gái đang độ xuân sắc, rực rỡ khiến ai nhìn cũng đều muốn mình trẻ lại.

Lúc đầu, tôi chủ yếu liên lạc với cô ấy để thăm dò đối tác, dần dần chuyển sang mê đắm lúc nào không hay.

Thảo bạo dạn, đúng kiểu thanh niên thời đại mới, yêu thì nói yêu, không ngập ngừng, e ngại. Tôi thích em cũng ở điểm ấy. Nếu một cô gái như em không chê tôi già thì tôi chẳng có lý do gì mà không tiến tới. Bởi tôi biết, thứ em thích nhất ở tôi vẫn là tiền. Cái đó, tôi chắc chắn nhiều chàng trai không có.

Trước đây, tôi từng có vài mối quan hệ ngoài luồng trong bí mật. Đàn ông mà, khó tránh khỏi đam mê tửu sắc. Nhưng tất cả cũng chủ yếu để “mua vui”, không hề ảnh hưởng đến gia đình.

Nhưng với Thảo thì khác. Cô ấy ngọt ngào và dịu dàng đến độ ở bên em ấy, tôi thấy mình được yêu chiều. Nếu với những cô nhân tình khác, tôi phải chiều chuộng họ thì Thảo ngược lại. Em ấy hiểu rõ sở thích của tôi, hiểu rõ cả tâm tư và mong muốn của tôi. Em chỉ thích làm tôi vui, chưa từng đòi hỏi gì.

Em càng ngoan, tôi càng yêu. Tôi mua cho em căn hộ, mua cho em xe mới, tất cả đều đứng tên em. Những thứ lặt vặt chỉ cần biết em thích, tôi vung tay không tiếc tiền. Những lúc như thế, em lại nhìn tôi cảm động.

Một lần, trong vòng tay tôi, em nói: “Ước gì anh là đàn ông độc thân nhỉ. Yêu đàn ông có vợ giống như đi trên bom, lúc nào cũng sợ mọi chuyện bị phanh phui. Xem mấy vụ đánh ghen trên mạng, em sợ lắm. Vậy mà vì yêu anh, em đã liều mạng như vậy”.

Tôi nhìn Thảo, bỗng có cảm giác muốn chở che, muốn cho em một danh phận. Khi nghĩ đến điều đó, tôi thoáng giật mình: “Còn vợ mình thì sao?”.

30 năm sống chung, tình yêu vợ chồng đã biến thành tình nghĩa. Dĩ nhiên, chúng tôi không còn trẻ để nói những lời ngọt ngào. Ở tuổi ngoài 50, thật bất công nếu đi so vợ tôi với Thảo.

Nhưng đàn ông, vốn tham lam, vẫn làm điều đó. Từ ngày có Thảo, tôi không còn thiết tha với vợ. Bà ấy cũng nhận ra tôi đổi khác. Lúc đầu, bà ấy còn dò hỏi, còn bóng gió ghen tuông, dọa nạt. Nhưng rồi dần dần, tôi không thấy bà ấy nói nhiều nữa, chỉ im lặng nhiều hơn.

Cho đến khi tôi nói muốn ly hôn, bà ấy không hề bất ngờ, chỉ hỏi tôi: “Ông không thể giả vờ yên ấm vì các con được à? Chúng đã đến tuổi lập gia đình cả rồi, bố mẹ còn kéo nhau ra tòa, thật chẳng ra làm sao”.

Một khi đã nói ra, nghĩa là tôi suy nghĩ kỹ rồi. Cuối cùng, vợ tôi đồng ý. Bà ấy nhường toàn bộ cổ phần trong công ty cho tôi, chỉ lấy ngôi nhà đang ở và một mảnh đất rộng ở vùng ngoại ô.

Không biết vợ tôi đã “làm công tác tư tưởng” với các con như thế nào, chúng cũng không có thái độ gì. Chỉ có hôm khi ở tòa về, tôi dọn đồ của mình ra khỏi nhà, con trai lớn buồn bã nhìn tôi: “Con hy vọng ba sẽ không hối hận vì lựa chọn của mình”.

Thảo đón tôi bằng sự ngạc nhiên tột độ: “Anh ly hôn rồi? Tại sao lại ly hôn?”. Tôi bảo: “Anh muốn đàng hoàng ở với em, muốn cho em một danh phận”.

Cô ấy nhìn tôi, cố giấu đi vẻ thảng thốt. Sau rồi không kìm được, cô ấy nói: “Em thừa nhận, mình có tình cảm với anh. Nhưng em cũng xác định đây chỉ là thứ cảm xúc nông nổi của tuổi trẻ. Anh xem, anh đã 61 tuổi rồi, em còn chưa đến 30 tuổi.

Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

Em vợTôi lấy vợ được hơn 5 năm. Em vợ tôi kém tôi 6 tuổi, làm việc tự do, nay đây mai đó. Tháng nào thuận thì có tiền, t...
05/01/2026

Em vợ
Tôi lấy vợ được hơn 5 năm. Em vợ tôi kém tôi 6 tuổi, làm việc tự do, nay đây mai đó. Tháng nào thuận thì có tiền, tháng nào không thì lại rỗng túi. Và cứ mỗi khi rỗng túi, người đầu tiên em nghĩ đến không phải là chị gái mình, mà là tôi. Em không hỏi dồn dập, cũng không nài nỉ, tin nhắn lúc nào cũng rất nhẹ: “Anh rể ơi, cho em xin 300 nghìn đóng tiền mạng”, “Anh rể cho em mượn tạm 1 triệu, vài tuần em trả”.

Số tiền mỗi lần không lớn, có khi 300 nghìn, 500 nghìn, nhiều lắm là 1–2 triệu. Và đúng là em vợ cũng rất sòng phằng, khoản nào xin thì thôi, còn khoản nào hỏi vay thì sẽ trả. Không phải ngay, nhưng thường sau vài tuần, có khi là cả tháng, em chuyển lại đủ, kèm theo một câu “Em gửi anh nhé”. Chính vì thế, tôi không thể từ chối thẳng dù đôi khi cũng rất bực bội.

Tôi từng thử lờ đi nhưng chỉ cần tôi không trả lời vài tiếng, em lại nhắn thêm, giọng vẫn lễ phép, vẫn gọi anh rể. Tôi nghĩ đến bố mẹ vợ, nghĩ đến việc nếu tôi từ chối, lỡ đâu em nó túng quá, lại chạy về than thở, thì người khó xử lại là tôi, thế là tôi lại chuyển tiền.

Cái khó chịu lớn nhất là vợ tôi không hề biết chuyện này. Tôi chưa từng kể, một phần vì nghĩ số tiền nhỏ, nói ra lại sinh thêm rắc rối. Phần khác, tôi sợ vợ hiểu lầm tôi xét nét với em trai cô ấy. Nhưng trớ trêu là, dù không biết tôi đã đưa bao nhiêu lần, vợ tôi vẫn luôn cho rằng tôi keo kiệt với bên ngoại.

Cô ấy hay cằn nhằn những chuyện rất nhỏ, nào là về quê không thấy tôi mua quà gì ra hồn cho bố mẹ vợ. Nào là đám giỗ bên ngoại, tôi chỉ đưa vợ vài triệu rồi thôi, không chủ động thêm. Có lần, vợ buông một câu làm tôi nhớ mãi rằng tôi tính toán với nhà ngoại hơn nhà nội.

Tôi nghe mà nghẹn, tôi không nói lại. Tôi không thể kể rằng chỉ trong vòng hơn 1 năm, tôi đã chuyển cho em vợ không dưới chục lần, tổng cộng cũng cả chục triệu.

Có những tháng tôi cũng chật vật, công việc không phải lúc nào cũng suôn sẻ, tiền học của con, tiền nhà, tiền đủ thứ. Nhưng mỗi lần em vợ nhắn tin, tôi vẫn phải cân nhắc xem tài khoản còn bao nhiêu, có nên chuyển không, chuyển xong rồi tháng này mình xoay xở thế nào. Cái cảm giác ấy, vợ tôi không hề hay biết.

Tôi từng nghĩ hay là nói thẳng với vợ nhưng rồi tôi lại chùn bước. Tôi sợ vợ cho rằng tôi để bụng, tôi không thương em cô ấy. Tôi sợ một cuộc cãi vã chỉ vì mấy trăm nghìn, vài triệu đồng, thế là tôi lại chọn im lặng. Giờ tôi chẳng biết phải làm gì cho vợ hiểu nữa. Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

Anh rể thích "chém gió"Tôi có một ông anh rể khá thú vị. Anh ấy chẳng có tài năng gì mấy, công việc cũng bình thường, nh...
05/01/2026

Anh rể thích "chém gió"

Tôi có một ông anh rể khá thú vị. Anh ấy chẳng có tài năng gì mấy, công việc cũng bình thường, nhưng anh luôn thừa sự tự tin đến mức khoa trương. Anh thích "nổ" về chuyện công việc và học thức vô cùng. Kiểu dạng như "ngày xưa anh được trường cho học bổng đi du học nước ngoài nhưng anh chê", rồi "sếp công ty này mời mãi anh mới chịu về làm"...

Biết tính anh rể thích "chém gió" nên mọi người chẳng chấp. Đúng là anh ấy giữ chức quản lý, nhưng thực tế quyền hành không đến nỗi "hô mưa gọi gió" như anh ấy hay khoe. Chị gái tôi nhiều lúc cũng xấu hổ vì chồng, hối hận không hiểu vì sao ngày trước lại muốn cưới anh ấy. Mẹ tôi toàn chọc chị là có đôi tai thích nghe "nổ", đáng lẽ ra chị nên cưới một cái máy nổ bỏng ngô thì hợp hơn!

Lâu rồi tôi không nghe ai kể chuyện thị phi về anh rể nữa, tưởng anh tu tâm dưỡng tính thay đổi khác trước. Nào ngờ đâu nhân bữa giỗ cụ đợt rồi, anh lại về khoe với cả nhà rằng sắp được bổ nhiệm làm giám đốc chi nhánh công ty ở nước ngoài, lương chục nghìn đô, đãi ngộ cực tốt.

Ban đầu mọi người nghĩ anh lại "chém" như mọi khi, nhưng lần này anh đưa ra khá nhiều bằng chứng thuyết phục. Nào là thông tin về chi nhánh mới ở trên báo, rồi cả câu chat của sếp anh trong nhóm của công ty, bảo muốn bổ nhiệm người có kinh nghiệm lâu năm về điều hành cơ sở bên nước ngoài. Anh rể có thâm niên cao nhất ở công ty, gắn bó hơn chục năm rồi. Thế nên anh rất tự tin mình sẽ là người được chọn.

Ai nghe cũng mừng cho anh, nghĩ rằng gia đình từ nay sẽ nở mày nở mặt. Mẹ tôi còn bảo: "Nhà mình có người thành đạt, sau này có gì nhờ cậy cũng đỡ khổ".

Nhưng rồi mọi chuyện không như anh rể nghĩ.

Tháng trước có người họ hàng ở quê ngoại nhà tôi ra thành phố chơi. Lúc qua nhà tôi ăn cơm, nghe tin anh rể sắp được cử đi làm giám đốc chi nhánh nước ngoài, bác ấy vội vã nhờ anh xin việc cho đứa con trai mới ra trường. Nó tốt nghiệp loại giỏi nhưng mãi không xin được việc.

Anh rể khoe quen biết rộng, quyền lực cũng cao, thế là bác tôi lại càng sốt sắng. Anh hứa hẹn rất nhanh, phẩy tay bảo: "Chuyện nhỏ, để cháu lo!". Rồi anh nói nhỏ với bác rằng cần chút chi phí "chạy chọt" để gửi hồ sơ cho người quen. Bác tôi cũng tin tưởng và âm thầm chuyển khoản cho anh rể ngay lập tức.

Thế nhưng từ hôm cầm tiền của ông bác ấy đến giờ, anh rể vẫn chưa tiến hành được gì cả. Lần nào bác gọi từ quê lên hỏi thì anh rể cũng trả lời qua loa: "Cháu đưa hồ sơ của em nó cho nhân viên xử lý, chờ chút nữa bác ạ". Rồi dần dần anh không nghe máy nữa, chị tôi nhắc hỏi hộ anh cũng cáu kỉnh gạt đi.

Rồi hàng xóm hay tin anh rể tôi sắp thành "quan to" bên nước khác, cũng sấp ngửa mang gói quà sang nhờ anh đưa cháu gái vào làm cùng. Anh rể nhận quà của người ta đon đả lắm, nhưng mấy tháng trôi qua vẫn chẳng được việc. Mỗi lần hàng xóm hỏi thăm, anh lại cau mặt than rằng: "Việc này phức tạp lắm, không phải muốn là được ngay đâu!".

Chẳng giữ được lời hứa nào nhưng anh rể vẫn đi khoe khắp nơi về vụ chuyển công tác, vẫn đi nhậu xả láng, vẫn kể chuyện "quan hệ rộng" của mình và tự hào vì sắp được lên chức.

Rồi đùng cái hôm qua chị gái tôi nhắn tin, bảo anh rể vừa bị cho thôi việc rồi. Cả nhà tôi đều sốc, hỏi lý do tại sao lại thế. Chị đáp cơ quan anh tinh giản biên chế, anh rể chẳng có thành tích gì nổi bật nên người ta cho anh "nghỉ hưu non".

Thế là thôi, chẳng còn vọng tưởng làm giám đốc Việt kiều nữa. Bao lời gửi gắm của họ hàng người quen cũng tan thành mây khói. Mẹ tôi lo lắng hỏi thế giờ tiền với quà cầm của người ta rồi thì phải làm sao, chị tôi thở dài nói để chị xoay trả hết cho họ vậy. Chị cũng xấu hổ với mọi người lắm, nhưng giờ chuyện xảy ra thế rồi chị cũng chẳng biết làm sao.

Chẳng biết thất nghiệp rồi thì anh rể còn đủ tự tin để chém gió không nữa. Nhà tôi có ai chê bai anh ấy bao giờ đâu, tại anh ấy cứ thích phô trương bản thân một cách vô nghĩa. Bố mẹ tôi quan tâm nên gọi điện hỏi thăm, bảo con rể cần giúp gì thì bố mẹ sẽ nhờ vả người quen để giúp tìm việc mới. Nào ngờ anh rể sĩ diện nói không cần, còn bực dọc với chị tôi vì tội gọi điện mách chuyện anh bị cắt giảm. Thôi thì kệ anh ấy vậy. Gần 40 tuổi đầu rồi, anh ấy cần phải xem xét lại cách cư xử của mình thôi. Xem tiếp: https://s.shopee.vn/60IHWGD1wV

Address

Ai Nghia

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phúc Lộc Bình An posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram