Quản trị và chữa lành cảm xúc. Đánh thức giấc mơ trong bạn

  • Home
  • Vietnam
  • Bac Ninh
  • Quản trị và chữa lành cảm xúc. Đánh thức giấc mơ trong bạn

Quản trị và chữa lành cảm xúc. Đánh thức giấc mơ trong bạn Hạnh phúc khi được là chính mình.Tự do tâm trí và thấu hiểu nội tâm. Liên hệ trực tiếp nhà phân phối 0914254988

14/04/2026
Nhìn xuống huyệt đất sâu kia: chum vẫn còn nguyên, vàng bạc vẫn nằm đó, đồng tiền vẫn sáng lấp lánh dưới lớp bụi thời gi...
28/02/2026

Nhìn xuống huyệt đất sâu kia: chum vẫn còn nguyên, vàng bạc vẫn nằm đó, đồng tiền vẫn sáng lấp lánh dưới lớp bụi thời gian. Chỉ có con người là nằm im, hóa thành xương trắng.
Tiền vẫn là tiền. Vàng vẫn là vàng. Chum vẫn là chum.
Còn người thì thành cát bụi.
Mang theo được không? Không.
Tiêu được không? Cũng không.
Cả đời lo gom góp, chắt chiu, cất vào chum, chôn xuống đất. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, thứ nằm cạnh mình chỉ là những vật vô tri. Chúng không khóc, không thương, không nhớ.
Vậy nên, khi còn thở được, đừng chỉ sống để tích lũy. Sống để cảm nhận. Sống để yêu thương. Sống để làm điều tử tế.
Vì cuối cùng, thứ ở lại không phải là vàng trong chum…
Mà là hơi ấm trong tim người khác khi họ nhắc về mình.
Tiền bạc có thể nằm lại trong đất.
Nhưng nhân nghĩa, nếu gieo đủ sâu, sẽ nở hoa trong lòng người sống.
Thế mới là “gia tài” thật sự.
Trich: Giác ngộ
Từ Facebook Mui Thiêu

BẠO LỰC TRẮNG: SÁT THỦ KHÔNG DÙNG DAOBạn đang kiệt sức, nhưng không ai tin bạn. Vì trên người bạn không có một vết sẹo n...
23/01/2026

BẠO LỰC TRẮNG: SÁT THỦ KHÔNG DÙNG DAO

Bạn đang kiệt sức, nhưng không ai tin bạn. Vì trên người bạn không có một vết sẹo nào.
Đó là sự tàn khốc của Bạo lực trắng. Nó biến một người tự tin thành một cái bóng rệu rã, hoài nghi chính sự tồn tại của mình.

1. Nỗi đau mang tên "Kẻ bị hại hoàn hảo"

Kẻ hành hạ bạn thường là những "người tốt" trong mắt xã hội: thành đạt, lịch thiệp, thậm chí rất chiều chuộng người yêu. Nhưng khi chỉ có hai người, họ dùng sự im lặng và những lời nói mỉa mai làm vũ khí.

Nỗi đau này đáng sợ ở chỗ: Nó vô hình. Khi bạn cố gắng cầu cứu, mọi người sẽ bảo: "Họ tốt thế cơ mà, chắc tại bạn nhạy cảm quá thôi". Đây chính là sự tổn thương kép – khi xã hội vô tình đứng về phía kẻ thủ ác.

2. Những "đòn đánh" vô hình trong đời thường
Hãy nhìn lại mối quan hệ của bạn, có bao giờ bạn trải qua những cảm giác này?

• Sát thủ từ nụ cười: Họ chế nhạo khiếm khuyết của bạn trước mặt người khác, rồi chốt bằng câu: "Đùa chút thôi, sao nghiêm trọng hóa vấn đề thế?". Đó là cách họ triệt tiêu lòng tự trọng của bạn dưới danh nghĩa "góp ý".

• Hình phạt im lặng (Silent Treatment): Khi bạn làm điều gì đó không vừa ý, họ không mắng mỏ. Họ coi bạn như không khí. Những ánh nhìn lạnh lẽo, sự thờ ơ kéo dài nhiều ngày khiến bạn phát điên, cuối cùng bạn phải hạ mình xin lỗi dù chẳng làm gì sai.

• Đổi trắng thay đen (Gaslighting): Bạn nhớ rõ họ đã nói dối, nhưng họ khẳng định: "Bạn nhớ nhầm rồi", "Bạn hoang tưởng quá đấy". Lâu dần, bạn không còn tin vào trí nhớ và cảm xúc của chính mình nữa.

• Sự kiểm soát ngầm: Họ không cấm đoán bạn đi chơi, họ chỉ khiến bạn cảm thấy tội lỗi mỗi khi vắng nhà. Họ không quản lý tài chính, họ chỉ khiến bạn thấy mình kém cỏi trong việc chi tiêu để bạn tự nguyện giao quyền quyết định cho họ.

3. Cái giá phải trả: Sự tan rã từ bên trong

Bạo lực trắng giống như chất độc ngấm chậm. Bạn vẫn đi làm, vẫn ăn uống, nhưng tâm hồn bạn đã chết từ lâu.

• Bạn luôn sống trong trạng thái phòng vệ, lo sợ không biết mình đã làm sai điều gì.

• Bạn mất dần các mối quan hệ vì họ đã âm thầm cô lập bạn.

• Sức khỏe suy kiệt: Mất ngủ, lo âu kéo dài, đau bao tử, và một cảm giác trống rỗng đến tận cùng.

Kẻ thao túng không cần dùng đến nắm đấm. Họ chỉ cần tước đoạt đi tiếng nói và sự tự tin của bạn, cho đến khi bạn hoàn toàn lệ thuộc vào họ để tồn tại.

4. Gửi bạn - Người đang chịu đựng trong im lặng

Nếu bạn thấy mình trong bài viết này, xin hãy nhớ: Đó không phải là lỗi của bạn.

Sự tổn thương của bạn là có thật, dù không có bằng chứng hình ảnh nào để trưng ra. Bạn không điên, bạn không quá nhạy cảm. Bạn chỉ đang là nạn nhân của một chiến thuật thao túng tâm lý bậc cao.

Bước đầu tiên để chữa lành là GỌI TÊN ĐÚNG SỰ THẬT. Đừng cố gắng giải thích cho kẻ không muốn hiểu. Hãy tìm lại những mảnh vỡ của chính mình trước khi chúng hoàn toàn tan biến.

Ông bị bắt vào một buổi sáng không báo trước.Áo khoác bị lột. Giày bị tước. Đồng hồ biến mất. Tên riêng bị thay bằng một...
21/01/2026

Ông bị bắt vào một buổi sáng không báo trước.
Áo khoác bị lột. Giày bị tước. Đồng hồ biến mất. Tên riêng bị thay bằng một con số.

Đó là năm 1942.
Châu Âu đang cháy.
Và một bác sĩ tâm thần người Áo bước qua cổng trại Auschwitz, mang theo một bản thảo chưa kịp hoàn thành, công trình khoa học về ý nghĩa (logotherapy) của đời sống con người.

Bản thảo ấy bị xé nát trong ngày đầu tiên.

Vợ ông bị tách sang hàng khác.
Cha mẹ biến mất sau một lần “chuyển trại”.
Ông không bao giờ gặp lại họ.

Trong trại, cái chết không gào thét.
Nó làm việc lặng lẽ.
Bằng đói. Bằng lạnh. Bằng nhục nhã. Bằng chờ đợi.

Mỗi sáng, người ta bước ra khỏi doanh trại mà không biết tối có quay về không.
Mỗi tối, người ta nằm cạnh những thân thể không còn hơi ấm.
Không có tang lễ. Không có lời vĩnh biệt. Chỉ có chỗ trống.

Frankl quan sát.
Ông không quan sát để sống sót.
Ông quan sát vì đó là điều duy nhất chưa bị lấy mất.

Ông thấy có người chết rất nhanh.
Không phải vì họ yếu.
Mà vì họ tin rằng ngày mai không còn gì để chờ đợi.

Ông cũng thấy có người gầy đến mức không đứng nổi, nhưng vẫn cố sống thêm một ngày.
Vì một lời hứa chưa kịp nói.
Vì một đứa con có thể còn đâu đó.
Vì một công việc chưa hoàn tất trong trí tưởng tượng.

Frankl bắt đầu hiểu ra một điều khắc nghiệt:
không phải hoàn cảnh quyết định ai sống sót mà là ý nghĩa sống người ta còn giữ được.

Có những đêm, sau giờ lao động kiệt quệ, ông đứng nhìn bầu trời xám đục phía trên hàng rào thép g*i.
Ông nghĩ đến vợ mình.
Không phải gương mặt. Không phải giọng nói.
Chỉ là sự hiện diện.

Ông nhận ra con người có thể yêu một người không còn ở đó. Và tình yêu ấy vẫn đủ mạnh để giữ mình sống tiếp.

Trong trại, ông chia phần bánh mì của mình cho người khác.
Không phải vì ông dư dả.
Mà vì nếu trở thành kẻ ích kỷ, ông chỉ sống sót như một thân xác chứ không phải như một con người.

Có lúc ông bị sốt cao.
Có lúc ông đứng giữa hàng người chờ chọn lọc, không biết bên kia là lao động hay lò hơi ngạt.
Ông tự nhủ:
“Nếu tôi sống sót, tôi sẽ kể lại.
Nếu tôi chết, ít nhất tôi đã sống đúng như một con người.”

Ông đã sống sót.

Sau chiến tranh, Frankl trở về Vienna.
Căn hộ trống rỗng.
Gia đình không còn ai.
Thế giới cũ không còn chỗ cho những ký ức ấy.

Ông viết lại bản thảo đã mất bằng ký ức trải nghiệm của mình. Cuốn "Con người đi tìm lẽ sống" (Man’s Search for Meaning) mang một thông điệp đơn giản đến tàn nhẫn:

"Con người không cần hạnh phúc để sống.
Con người cần ý nghĩa."

"Ý nghĩa" không phải là điều xảy ra khi đời dễ dàng. Ý nghĩa là điều bạn chọn giữ khi đời cố tước đoạt tất cả.

Frankl nói:
người ta có thể bị cướp đi tự do bên ngoài,
nhưng vẫn còn "tự do cuối cùng" - quyền chọn thái độ của mình trước số phận.

Ông không gọi đó là niềm tin.
Ông gọi đó là "trách nhiệm".

Yêu, trong câu chuyện này, không phải là ôm ấp.
Không phải là được đáp lại.
Không phải là hy vọng hão huyền.

Yêu là:
không trở nên tàn nhẫn, ngay cả khi thế giới khuyến khích điều đó.
Không phản bội nhân tính của mình, ngay cả khi không còn ai chứng kiến.

Frankl sống đến 92 tuổi (1905–1997).
Ông giảng dạy. Ông viết sách. Ông lắng nghe những con người tưởng như không còn lý do để sống.

Khi được hỏi điều gì đã giúp ông đi qua địa ngục, ông không nói đến ý chí thép.

Ông nói:
"Khi mọi thứ đều bị tước đoạt, tôi giữ lại cách mình đối xử với cuộc đời."

Và ông gọi đó là tình yêu, cách mình yêu thương ngay khi không còn gì cả.

Trong một trò đùa, một học sinh đã dán một tờ giấy sau lưng bạn cùng lớp với dòng chữ “THẰNG NGU” và dặn cả lớp không đư...
02/09/2025

Trong một trò đùa, một học sinh đã dán một tờ giấy sau lưng bạn cùng lớp với dòng chữ “THẰNG NGU” và dặn cả lớp không được nói cho cậu bé biết.

Thế là suốt buổi, các học sinh cứ lén lút cười khúc khích…

Đến tiết Toán buổi chiều, cô giáo viết một bài toán khó lên bảng.
Không ai có thể giải được ngoại trừ cậu bé dán tờ giấy sau lưng.

Trong tiếng cười rúc rích khó hiểu, cậu bước lên bảng và giải xong bài toán.

Cô giáo bảo cả lớp vỗ tay khen ngợi cậu, rồi gỡ tờ giấy trên lưng ra.

Cô nói với cậu bé:
“Có vẻ như em không hề biết về tờ giấy mà bạn em đã dán sau lưng em.”

Rồi cô quay sang cả lớp và nói:

“Trước khi cô đưa ra hình phạt, cô muốn nói với các em 2 điều:

Thứ nhất, trong suốt cuộc đời này, sẽ luôn có người dán lên lưng em những tên gọi với những lời khó nghe, nhằm ngăn bước tiến của em.
Nếu như bạn em biết được có tờ giấy kia, có lẽ em ấy đã chẳng đủ tự tin bước lên bảng để giải bài toán.

Điều các em phải làm trong cuộc đời, là phớt lờ những ‘nhãn mác’ mà người khác gán cho mình, và nắm lấy mọi cơ hội để học hỏi, trưởng thành và hoàn thiện bản thân.”

“Thứ hai, rõ ràng là trong số các em, chẳng có ai là người bạn trung thành để nói cho bạn ấy biết về tờ giấy kia.
Không quan trọng là em có bao nhiêu bạn – điều quan trọng là sự trung thành trong tình bạn.

Nếu em không có những người bạn có thể bảo vệ em khi em quay lưng đi, những người biết dõi theo, che chở và thực sự quan tâm đến em, thì thà em ở một mình còn tốt hơn.”

Hãy luôn ở phía sau để che chở cho nhau.

St.

CHIA TAY TỬ TẾ - LY HÔN VĂN MINH---Chia tay và ly hôn là những trải nghiệm đầy đau đớn và khó khăn trong cuộc đời mỗi ng...
09/08/2025

CHIA TAY TỬ TẾ - LY HÔN VĂN MINH
---
Chia tay và ly hôn là những trải nghiệm đầy đau đớn và khó khăn trong cuộc đời mỗi người.

Khi tình yêu và hôn nhân không còn mang lại hạnh phúc, việc chia tay hoặc ly hôn có thể là giải pháp tốt nhất.

1. Tử Tế Sau Chia Tay Chia tay là một quá trình đầy cảm xúc và dễ dẫn đến những hành động, lời nói không kiềm chế. Tuy nhiên, khi đối diện với sự kết thúc, hãy cố gắng giữ sự tử tế với người đã từng yêu thương. Tử tế không chỉ là một hành động đẹp, mà còn là cách để bạn giữ lòng tự trọng và thể hiện sự tôn trọng đối với người kia. Đừng vội vàng buông những lời lẽ tổn thương hay hành xử một cách thô bạo. Hãy để lại trong lòng nhau những kỷ niệm tốt đẹp và những lời chúc phúc chân thành.

2. Văn Minh Sau Ly Hôn Ly hôn không chỉ là sự kết thúc của một mối quan hệ, mà còn là sự chia cắt về mặt pháp lý, tài sản và, đôi khi, con cái. Quá trình này thường kéo theo nhiều căng thẳng và mâu thuẫn. Để giữ được sự văn minh sau ly hôn, hãy cùng nhau giải quyết mọi việc một cách hòa bình và hợp lý:

☘ Tôn trọng lẫn nhau: Dù đã chia tay, hãy nhớ rằng cả hai vẫn từng là một phần quan trọng trong cuộc sống của nhau. Hãy tôn trọng những đóng góp, tình cảm và những gì người kia đã dành cho mình.

☘ Giải quyết mọi việc một cách hòa bình: Thay vì tranh cãi, hãy cùng nhau ngồi lại, bàn bạc và tìm ra giải pháp tốt nhất cho cả hai. Điều này không chỉ giúp giảm bớt căng thẳng mà còn giúp bảo vệ tinh thần và tình cảm của con cái

☘ Chăm sóc con cái: Nếu có con, hãy luôn đặt lợi ích của con lên hàng đầu. Tránh để con cái phải chứng kiến những cuộc tranh cãi hay xung đột giữa cha mẹ.

Hãy cố gắng duy trì mối quan hệ tốt đẹp để con cái không cảm thấy mất mát hay bị tổn thương. Sự tử tế và văn minh không chỉ là cách chúng ta đối xử với người khác, mà còn là cách chúng ta đối xử với chính mình.

Hãy giữ gìn lòng tự trọng và nhân văn trong mọi hành động. Khi bạn hành xử một cách tử tế và văn minh, bạn không chỉ giúp người khác cảm thấy dễ chịu hơn mà còn giúp bản thân cảm thấy thanh thản và tự hào.

Anh ấy đã chọn bước lên, thay vì quay lưng.Năm 1976, tại hồ Yerevan (Armenia), một chiếc xe điện chở gần 100 người lao x...
02/08/2025

Anh ấy đã chọn bước lên, thay vì quay lưng.

Năm 1976, tại hồ Yerevan (Armenia), một chiếc xe điện chở gần 100 người lao xuống nước sâu, lật úp và nhanh chóng chìm nghỉm.

Shavarsh Karapetyan, nhà vô địch bơi lội khi ấy mới 23 tuổi, đang chạy bộ bên hồ. Không chần chừ, anh lao xuống dòng nước bẩn, lạnh buốt.

Không đồ bảo hộ, không ánh sáng, anh lặn sâu 10 mét, dùng chân đạp vỡ cửa kính xe khiến chân bị thương nặng, rồi bắt đầu kéo từng người lên mặt nước. Suốt gần 20 phút, anh lặn đi lặn lại khoảng 20 lần, kéo được 37 người, trong đó 20 người sống sót. Thêm 9 người khác tự thoát được nhờ ô cửa anh đã phá.

Anh suýt chết vì nhiễm trùng phổi, phải nằm viện hàng tuần, và mãi mãi mang trong mình những vết thương không lành.

Thế nhưng, năm sau đó, anh vẫn thi đấu thêm lần cuối, giành HCV và lập kỷ lục thế giới lần thứ 11 trước khi giải nghệ.

Không phải ai cũng có cơ hội làm điều vĩ đại. Nhưng tại khoảnh khắc ấy đến, anh ấy đã chọn bước lên, thay vì quay lưng.

(ST)

Câu chuyện có thật: Tâm hồn cao thượng bên trong một đứa trẻ nghèo  Đây là câu chuyện có thật do chính người trong cuộc ...
20/07/2025

Câu chuyện có thật: Tâm hồn cao thượng bên trong một đứa trẻ nghèo

Đây là câu chuyện có thật do chính người trong cuộc thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào.

Ông nói:

Nhà tôi ở một con giữa lòng Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.

Tôi mở ví tiền và chép miệng:

– Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.

– Thưa ông, không sao ạ. Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng. Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa.

Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :

– Thật chứ?

– Thưa ông, thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá. Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng.

Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:”Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này”!

Vài giờ sau tôi trở về nhà và ngạc nhiên khi thấy một cậu bé đang đứng đó đợi tôi. Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:

– Thưa ông, có phải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ?

Tôi khẽ gật đầu.

Cậu bé tiếp:

-Thưa ông, đây là tiền lẻ hoàn lại… Rô-be nhờ cháu… mang đến trả ông… Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…

Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả người, tim se lại vì hối hận, hỏi dồn:

– Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.

Sau khi dừng lại một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:

– Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.

Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống. Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:

– Thưa ông, ông hãy lại gần đây.

Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em, bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.

– Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồi chứ?

Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.

– …Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phải là đứa dối trá mà.

Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô-be rằng: “Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em”. Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủi Rô-be, để cái chết của em được thanh thản. Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần… Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy.

Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗi cực khổ nghèo khổ.
Sưu tầm

Nhói lòng đám tang không kèn trống của tài xế công nghệ bị sát hại: Người vợ nói về cuộc gọi cuối cùng bất thườngtuổi, q...
12/07/2025

Nhói lòng đám tang không kèn trống của tài xế công nghệ bị sát hại: Người vợ nói về cuộc gọi cuối cùng bất thường

tuổi, quê Cái Bè, Tiền Giang), người tài xế xe công nghệ đã không trở về, để lại phía sau người vợ bệnh tật cùng hai đứa con trong căn phòng trọ nghèo và giấc mơ chưa kịp thành hình.
tuổi, quê Cái Bè, Tiền Giang) ra khỏi phòng trọ để chạy xe ôm công nghệ. Vợ ông, bà Ngô Thị Kim Tuyến (56 tuổi), đang bị thoái hóa khớp, teo cơ chân, vẫn nằm ở nhà, mong chồng chở đi châm cứu như mọi ngày.

Nhưng lần này, ông H. không về nữa.

Người khách hôm ấy là Hoàng Thành Công (20 tuổi, quê xã Ia Lâu, tỉnh Gia Lai) — một thanh niên nghiện ma túy, không nghề nghiệp, sống lang thang, nảy sinh ý định cướp xe máy để có tiền tiêu xài và trả nợ do thua game.

Công thủ sẵn dao bấm, lân la tìm xe ôm ở khu vực ấp 8, xã Long Thành (Đồng Nai) và thuê ông H. chở đến xã Xuân Đường với giá 100.000 đồng.

Trong quá trình di chuyển, Công liên tục yêu cầu nạn nhân chạy qua nhiều đoạn đường vắng người, tạo điều kiện để ra tay. Đến khu công nghiệp Lộc An – Bình Sơn, hắn giả vờ bảo ông H. dừng xe để đi vệ sinh.
Ngay khi nạn nhân dừng lại, Công bất ngờ rút dao cắt vào cổ ông, khiến ông H. tử vong tại chỗ. Sau đó, Công lấy ví tiền, giấy tờ và cướp luôn chiếc xe máy, rồi tẩu thoát.

Đến 20h50 cùng ngày, nhờ các biện pháp nghiệp vụ, Công an tỉnh Đồng Nai đã phối hợp cùng các đơn vị bắt giữ được nghi phạm khi đang lẩn trốn tại xã Xuân Đường. Tại cơ quan điều tra, Công thừa nhận đã bán xe máy cướp được với giá 4 triệu đồng để trả nợ game.

“Cô đợi hoài không thấy ông ấy về”

Trong ngôi chùa Bửu Lộc (xã Long Thành, Đồng Nai), hương khói nghi ngút quấn theo tiếng tụng kinh đều đặn, lặng lẽ tiễn đưa một người đàn ông vừa bị cướp đi mạng sống một cách tàn nhẫn. Không kèn trống, không có vòng hoa tráng lệ hay hàng dài xe đưa tiễn, chỉ có vài người hàng xóm, vài người quen từng gọi ông để gửi hàng, cùng người vợ và hai đứa con bước vào tuổi mới khóc nghẹn.

Tuyến nghẹn ngào.

Khoảng 12 giờ, khi không thấy chồng quay lại đúng giờ thường lệ, bà mới bắt đầu nóng ruột gọi điện. Nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài vô cảm của một chiếc điện thoại đã chẳng còn tín hiệu.

“Cô đợi hoài không thấy ông ấy về, cô gọi điện mà cứ thuê bao hoài, ông ấy không bao giờ như vậy hết. Bình thường có đi thì ông ấy cũng điện về là anh đi đây đi đó đến 4 giờ hoặc bao giờ về, nhưng cứ thuê bao hoài nên cô cũng nóng ruột…” - Bà Tuyến cứ vậy lặp đi lặp lại những ký ức về buổi trưa hôm ấy rồi bật khóc nức nở.

Lo lắng, bất an, bà hỏi hàng xóm, gọi người quen nhưng vẫn không ai biết tin tức về ông T.. Đến khi một người phụ nữ bán vé số và công an tới phòng trọ hỏi "Có phải nhà chú chạy xe ôm không?", bà mới nhận được thông báo chồng mình đã gặp tai nạn. Do lo lắng người vợ không thể chịu đựng được cú sốc quá lớn, người nhà đã giấu đi sự thật về câu chuyện của ông H.

“Cô hỏi chồng cô đâu, người ta mới nói ông ấy bị tai nạn, giấu cô. Tối qua lên đến đây (chùa) mới biết.” - Càng nói bà càng không kìm được mà khóc lớn. Bà Tuyến thậm chí còn không thể nhìn mặt người chồng thân yêu một lần cuối.

Cả gia đình sống nhờ vào một chiếc xe máy cũ

Rời xa quê hương lên Đồng Nai mưu sinh từ hơn mười năm trước, cuộc sống gia đình vốn đã khó khăn nay càng khánh kiệt vì bà Tuyến mắc bệnh nặng chẳng thể rời khỏi nhà. Hai đứa con của ông bà chỉ mới mười mấy, đôi mươi, vẫn đang vật lộn để ổn định cuộc sống. Riêng đứa con trai nhỏ hơn mới lớp mười, do hiểu hoàn cảnh của gia đình nên đã xin nghỉ học, đi làm thêm phụ giúp mẹ cha.

“Chân cô bị như vậy. Em thi lên lớp 10 mà rớt, cô mới nói con ráng học, mẹ đi mượn tiền con đi học trường nghề. Nhưng em nói mẹ bị vậy con không đi học nổi đâu. Em mới đi làm phụ cho ba, thuốc men cho cô, nhà cửa…” Bà Tuyến nghẹn ngào khi nhắc về những đứa con.

Cuộc sống của gia đình gắn liền với phòng trọ nhỏ hơn một triệu đồng cùng những món quà tặng, đồ cũ xin được. Chiếc xe vốn là kế mưu sinh của của ông H., đưa con trai đi làm, đưa vợ đi khám bệnh… trong vòng 1 năm qua cũng là đồ được người thân thương tình tặng.

Bà Tuyến kể, chiếc xe máy mà chồng đang sử dụng là xe được người quen đầu ngõ cho mượn vì xe cũ được một người họ hàng tặng bị hư liên tục. Người đó mới đưa giấy tờ xe vài ngày trước.

mới xin em nó bán rẻ lại 2 triệu rồi xin đến mấy hôm nữa có trả. Em nó nói thôi chị cứ giữ đi, khi nào có tiền thì gửi. Mới chạy được không lâu thì bây giờ mất tiêu rồi, người cũng mất rồi… ”

Dù tay chân yếu, không làm được nghề nặng, ông H. luôn cố gắng vì vợ con. Một căn nhà thuộc về mình để vợ con đỡ vất vả có lẽ là mong ước lớn nhất của ông.

Chẳng có lời nói hoa mỹ cũng chẳng có những món quà, nhưng toàn bộ hành động của ông H., tất cả đều là yêu:

“Ông ấy ít nói chuyện lắm. Vợ chồng trong bữa trưa thì nói cầu sao trời thương có tiền, có cái chòi cũng đỡ. Mình giờ già rồi bà ơi, chẳng làm gì nổi nữa. Con thì chưa đứa nào được gì hết… Ông ấy thương vợ thương con lắm, không có bê tha, có gì cũng đem về cho vợ cho con hết, miếng bánh gì cũng đem về hết.

Ông ấy đi chở bánh, người ta cho bánh cũng mang về. Mới mang bữa trước rồi bữa sau ông ấy bị. Dù ông ấy không có bày tỏ tình cảm nhưng mình hiểu.” - những mảnh ký ức về ông H., về người chồng được bà dần hồi tưởng.

Nhiều khi đau bệnh, bà Tuyến than thở: “Ông ơi, tôi đau quá, chắc tôi đi trước quá…” Ông H. lại cười hiền: “Nhiều khi tôi đi trước bà đó…” Một đoạn đối thoại giản dị, tưởng chừng vu vơ, nhưng giờ nghe lại chỉ còn là lời tiễn biệt đầy xót xa.

Những ước mơ dang dở

Dù cuộc sống chật vật, ông H. vẫn luôn là một người ngay thẳng và cần mẫn. Không nề hà bất kỳ công việc gì, miễn có thể kiếm được đồng ra đồng vào lo cho gia đình. Người ta nhớ đến ông không chỉ vì là người chạy xe ôm cần mẫn, mà bởi sự hiền lành, thật thà, sẵn sàng ngồi chờ hàng giờ đồng hồ chỉ để đưa khách trở về, không một lời than phiền.

Có lẽ chính bởi sự tử tế âm thầm ấy mà khi ông nằm xuống, giữa một đám tang đơn sơ, vắng bóng người thân nhưng vẫn có những người, dù chỉ là nghe tin về ông cũng lặng lẽ tìm đến.

Chị Nguyễn Thị Thanh Tâm, một khách cũ của ông H. xúc động kể:

“Chị đi chú được 3, 4 lần. Nhớ khi có công việc giao giấy tờ ở Biên Hoà, chú chạy rất cẩn thận. Khi đến nơi, chú hỏi chị có cần đợi không, chú ngồi ở quán nước đợi chị về luôn.

Chú kể chị nghe nhiều lắm, mỗi lần đi là một câu chuyện về cuộc đời của chú. Chú cũng nói hoàn cảnh gia đình, chị không biết bé nào học ở Sài Gòn nhưng chú tự hào về bé lắm. Chú nói ráng làm để lo cho các bé học, có công việc. Nếu bé ở Sài Gòn thì chú phải cố gắng nhiều hơn…” Chị Tâm nghẹn ngào.

Nhói lòng đám tang không kèn trống của tài xế công nghệ bị sát hại: Người vợ nói về cuộc gọi cuối cùng bất thường-
Chị cũng chia sẻ, bản thân cũng không thể ngờ khi biết câu chuyện của ông H. Chị nhận ra ông là bởi đôi dép cùng bình nước xám mà người tài xế vẫn thường mang theo bên mình.

“Tuổi của cô chú cũng bằng tuổi ba mẹ mình rồi, đáng lẽ phải được an nhàn. Chú cũng chia sẻ, gia đình chưa có nhà nên chú chưa dám nghỉ ngơi, hai đứa con còn nhỏ nữa, cô thì bị bệnh.”

Chị kể, ông H. từng tâm sự rằng đời người không có gì chắc chắn, nên chú chỉ mong có được một căn nhà nhỏ cho vợ con, rồi mới dám dừng lại, mới dám sống chậm một chút. Nhưng chưa kịp thực hiện điều đó thì đã vĩnh viễn ra đi.

Chị Tâm cũng chia sẻ, sau khi biết tin, nhiều người ở Hà Nội và TP.HCM đã quyên góp tiền hỗ trợ.

“Sáng giờ số tài khoản vẫn nhảy liên tục… 20 ngàn, 50 ngàn… có nhiều người không quen biết gì nhưng vẫn gửi cúng chú. Có mấy bé không có tiền nhưng cũng ráng gửi chút ít. Mong phần nào san sẻ với gia đình.”

TIN LIÊN QUAN

Cận cảnh hiện trường thương tâm vụ tài xế xe ôm bị nam thanh niên 20 tuổi sát hại, cướp tài sản ở Đồng Nai

Lời khai của đối tượng sát hại tài xế xe ôm ở Đồng Nai

Một người đàn ông lương thiện bị giết giữa ban ngày bởi một kẻ nghiện game, nghiện ma túy, sống lang thang. Một người vợ bệnh tật mất đi chỗ dựa cuối cùng. Hai đứa con mất cha, mất cả chỗ bám víu duy nhất trong cuộc đời.

Đằng sau những dòng tin tức ngắn ngủi về một vụ “giết người, cướp tài sản”, là cả một chuỗi bi kịch gói gọn trong căn phòng trọ nghèo: tình nghĩa vợ chồng, gánh nặng mưu sinh và cả một ước mơ chưa kịp thành hình.

ĐỪNG THÙ HẰN – HÃY HỌC CÁCH THA THỨ ĐỂ TỰ GIẢI THOÁT MÌNHMang giận trong lòng giống như ôm một cục than hồng nóng rực, c...
27/06/2025

ĐỪNG THÙ HẰN – HÃY HỌC CÁCH THA THỨ ĐỂ TỰ GIẢI THOÁT MÌNH

Mang giận trong lòng giống như ôm một cục than hồng nóng rực, chỉ chờ cơ hội ném vào người khác — nhưng cuối cùng chính bạn lại là người bỏng tay đầu tiên. Thù hằn chẳng làm người khác đau, chỉ khiến tâm bạn nặng trĩu và lòng bạn mục ruỗng dần.

Tuổi trẻ là để bước ra ngoài thế giới, để thấy rằng nỗi đau bạn nghĩ là "to nhất đời" hôm nay, hóa ra chỉ là một hạt bụi rất nhỏ trong biển khổ của nhân gian. Khi trái tim bạn mở rộng, sự bao dung sẽ có chỗ để ở lại.

Chỉ khi buông được nỗi oán hận, bạn mới có thể sống thật sự bình yên. Tha thứ không phải vì người khác xứng đáng, mà vì bạn xứng đáng được sống nhẹ nhàng.

Cuộc đời này chẳng dài như bạn nghĩ. Đừng lãng phí những phút giây hiếm hoi vào những người không xứng đáng. Hãy dành năng lượng ấy cho tình thân, cho người thương, và cho chính bạn.

Thế giới này chưa bao giờ công bằng. Và điều đó không phải để than trách, mà là để học cách thích nghi, chấp nhận và mạnh mẽ hơn.

Thứ bạn không thể kiểm soát — thì buông. Thay đổi chính mình còn khó, sao phải khổ tâm thay đổi người khác? Hãy tập trung vào thứ bạn nắm được — chính là cách bạn phản ứng trước mọi điều.

Không có con đường nào rải đầy hoa hồng, nhưng nếu tâm bạn rực nắng, thì g*i cũng hóa nhẹ nhàng. Nghĩ tích cực không phải là lừa dối bản thân, mà là chọn cách sống khôn ngoan hơn.

Người rộng lòng thì trời rộng cửa. Đừng giữ hết mọi điều cho riêng mình. Sống chia sẻ, sống vị tha — vũ trụ sẽ hồi đáp bằng những điều dịu dàng không ngờ tới.

Đời vốn đã lắm gian nan, chớ nên chất thêm oán hận vào hành trang. Thù hằn người khác là giam mình trong chiếc lồng giam vô hình mà chính mình khóa cửa.

Tối về, gác mọi bão giông lại ngoài cửa. Cơm nhà, tiếng cười gia đình, một giấc ngủ sâu — đó mới là điều nuôi dưỡng tâm hồn.

Trái tim chứa toàn thù hằn sẽ không còn chỗ cho ánh sáng đi vào. Một đời người, nếu chỉ toàn tính toán và oán trách, thì sẽ sống mãi trong bóng tối của chính mình.

Bạn không ghét người khác vì họ có điều gì đó sai — mà vì họ có điều bạn thiếu. Ganh tị chỉ là chiếc gương phản chiếu sự bất mãn trong lòng bạn mà thôi.

Không phải ai cũng dễ thương, dễ mến, dễ hiểu. Nhưng không ai trong chúng ta được trao quyền phán xét cả thế giới. Thay vì thay đổi người khác, hãy học cách điều chỉnh tâm mình.

Address

Bac Ninh

Telephone

+84914254988

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quản trị và chữa lành cảm xúc. Đánh thức giấc mơ trong bạn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Quản trị và chữa lành cảm xúc. Đánh thức giấc mơ trong bạn:

Share

Category