11/08/2018
Kỷ niệm là một thứ mâu thuẫn và vô hạn kỳ, nó có thể khiến ta sống ở hiện tại hạnh phúc hơn hoặc là lay lắt hơn mà không bao giờ quá ghét để cho chúng ta được quyền giữ lại hay quên đi. Thế nên người cũ chuyện xưa bao giờ cũng là vấn đề muôn thủa, nhớ và quên một người nằm ngoài mọi quy luật của ký ức, chỉ mình nó không thừa nhận quyền sở hữu của bất kì ai. Kể cả những người trong cuộc từng cho nó hình hài. Nếu nhớ thuộc phạm trù của lý trí và não bộ, thì quên lại toàn quyền trong sự quyết định của tình cảm và trái tim. Thế nên mới có ai đó thi thoảng hát lên “ Tưởng chừng đã quên nhưng tim yếu mềm”, mà khổ nỗi trong tình yêu lúc nào cũng phân định rõ răng sẽ có một người hứa để rồi quên còn một người thì nghe rồi nhớ mãi. Bởi vậy vòng tròn luẩn quẩn của những người hết duyên còn nợ muôn đời chỉ xoay quanh hai điều xưa cũng, quanh hai chuyện nhớ quên. Dễ hiểu khi tình yêu không còn luôn có một người cố gắng lục lọi mọi ngóc ngách xưa cũ để tìm những lại ký ức vụn vặt ngày còn, trong khi người còn lại đã xa tít tắp tận đâu, chẳng còn bận tâm đoái hoài đến khoảng trời phía sau là mây mù hay là nắng ấm “NHƯ EM VÀ NHƯ ANH”. Em bới tung khoảng thời gian này đê tìm lại anh của ngày còn nhau mà dường như đó là điều bất khả, chẳng biết em đang tìm gì, mà cho dù có tìm lại được thì đã sao? Anh bây giờ chắc gì còn giống như hình dung lưu lại trong ký ức của em về một người mà mình đã từng dốc cạn thơ ngây cho lần yêu thương chân thành nhất đầy bâng quơ và xáo động. Em chậm rãi trở về một miền quá khứ, để đứng từ phía xa nhìn thấy chúng ta bằng những sự nghi ngại. Yêu một ký ức có gì sai, nhớ những điều cần quên phải chăng là tai hại. Anh à, nỗi nhớ trong em vẫn đông đầy