Phòng khám bác sĩ Xuân

Phòng khám bác sĩ Xuân Trao niềm tin- đón nụ cười

30/04/2026

hôm nay, tôi đổi vai.

Không phải bác sĩ của ai cả.
Chỉ là một người cha, dắt con đi dạo dưới con đường quen, trời dịu xuống sau một ngày dài.

Đi ngang qua một quán nước nhỏ.
Nhìn cái bảng tên, rồi nhìn vào trong… tôi nhận ra ngay.

“Ủa, đây là quán của em mà…”

Không cần suy nghĩ thêm một giây nào.
Tôi dắt con ghé vào.
Một cách rất tự nhiên, như thể mình phải đến vậy.

Hôm nay tôi không hỏi bệnh.
Không cầm ống nghe.
Không dặn dò.

Tôi ngồi xuống, gọi một ly nước.
Trở thành… khách hàng của chính bệnh nhân mình.

Cảm giác lạ lắm.
Mà cũng ấm lắm.

Trong xã hội này, có những mối quan hệ “cộng sinh” rất đẹp.
Mình gặp nhau ban đầu bằng sự tin tưởng.
Đi cùng nhau qua những lúc khó khăn.
Rồi lúc nào đó…
Không còn là bác sĩ – bệnh nhân nữa.

Mà là người quen.
Rồi thành bạn.

Ngồi đó, tôi chợt nhớ…

Nhớ con cá to đùng của Bà Ngoại Thiên — to đến mức tôi còn… hơi sợ không dám ăn.
Nhớ buồng chuối của Ngoại Hà ở Định Quán — vàng ươm, thơm cả góc phòng.
Nhớ giỏ trứng của chị An ở Vĩnh Cửu — mộc mạc mà đầy tình.
Nhớ những trái bí non của chị Bella Hằng ở Nhơn Trạch…

Nhiều lắm.
Tôi nhớ hết.

Những thứ đó, không phải chỉ là quà.
Mà là tình cảm.

Hôm nay ngồi ở quán nước nhỏ này, tôi mới thấy rõ một điều:

Trong hành trình mình đang đi,
điều quý giá nhất không phải là mình giúp được bao nhiêu ca, mà là mình giữ được bao nhiêu tình người.

Tôi thấy mình thật sự hạnh phúc.

Vì được tin. Được thương.
Và đôi khi… được “phục vụ lại”.

Tôi chỉ mong, một ngày nào đó,
tôi sẽ đi khắp nơi, ghé lại từng quán nhỏ, từng vườn cây, từng góc bếp…

Và nói một câu rất giản dị:

“Hôm nay, cho bác sĩ làm khách của em nha.”

Yêu thương,
Bác sĩ Xuân❤️

Sáng nay, vòng qua phòng sanh như thường lệ, tôi gặp một “ca” khá đặc biệt.Bạn bầu đó đã là mẹ của ba đứa nhỏ. Nằm trên ...
28/04/2026

Sáng nay, vòng qua phòng sanh như thường lệ, tôi gặp một “ca” khá đặc biệt.

Bạn bầu đó đã là mẹ của ba đứa nhỏ. Nằm trên giường, tay xoa bụng, mặt nhăn nhó:
“Bác ơi, em mệt quá… đau âm ỉ, khó chịu suốt.”

Tôi khám kỹ một lượt. Chưa có dấu chuyển dạ thật sự. Nghĩa là… còn “chịu trận” thêm chút nữa.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, nói chuyện cho bạn bầu đỡ căng thẳng:
“Thôi, giờ chưa phải lúc sinh đâu. Nhưng mà… em thử nghĩ xem, có cách nào giúp em thấy dễ chịu hơn không? Kiểu… ‘thuốc giảm đau tinh thần’ của riêng em ấy?”

Bạn bầu quay sang, trả lời tỉnh bơ, không cần suy nghĩ:
“Dạ có chứ bác…”

Tôi chờ một câu trả lời kiểu: chồng xoa lưng, nắm tay, nói lời ngọt ngào…

Ai ngờ, cô nói:
“Chỉ cần mỗi ngày chồng em… đắp lên trán em một cọc 500k á bác. Đảm bảo hết đau liền!”

Cả phòng bật cười.

Tôi cũng cười. Nhưng cười xong… lại thấy câu trả lời đó không hề “đùa” như vẻ ngoài của nó.

Vì phía sau “cọc 500k” đó không phải là tiền.

Mà là:
– Là sự quan tâm có thể nhìn thấy được
– Là cảm giác “mình được lo” chứ không phải tự gồng
– Là một lời nhắn rất thật: “Em cũng mệt. Đừng để em một mình lo hết.”

Nhiều khi, phụ nữ không cần những điều quá lớn lao.

Không cần triết lý.
Không cần hứa hẹn.

Chỉ cần những hành động rất cụ thể:
– Một bữa cơm không phải suy nghĩ
– Một câu hỏi: “Hôm nay em ổn không?”
– Một cái ôm đúng lúc
– Và đôi khi… là một “cọc 500k” mang tính biểu tượng 😄

Câu chuyện nghe qua thì hài.

Nhưng nếu nghĩ kỹ, nó là một lời nhắc rất thật cho những người chồng:

Yêu vợ… đừng để vợ phải “tự hiểu”.

Quan tâm… đừng chỉ nói bằng lời.

Vì đôi khi, một hành động nhỏ, đúng lúc có thể “đánh bay” không chỉ cơn đau, mà còn cả những mệt mỏi mà vợ đã giữ trong lòng rất lâu.



Còn bạn thì sao?
Ước ao “giản dị” của bạn là gì? 😊

Yêu thương,
Bác sĩ Xuân❤️

Hai ngày tuổi.Một sinh linh nhỏ xíu, còn chưa kịp quen với thế giới bên ngoài đã khóc gần như suốt. Tiếng khóc không lớn...
27/04/2026

Hai ngày tuổi.

Một sinh linh nhỏ xíu, còn chưa kịp quen với thế giới bên ngoài đã khóc gần như suốt. Tiếng khóc không lớn, nhưng dai dẳng, khiến ba mẹ vừa thương vừa rối. Bế lên, đặt xuống, dỗ dành đủ kiểu… vẫn không yên.

Mẹ nằm đó, ánh mắt đầy áy náy. Vì vấn đề sức khoẻ, mẹ chưa thể ôm con da kề da, cũng chưa thể cho con bú trực tiếp như những gì mẹ đã hình dung suốt thai kỳ.

Ba thì lóng ngóng. Ôm con mà tay cứ cứng lại, sợ làm đau. Nhìn con khóc, nhìn vợ bất lực… càng bối rối hơn.

Lúc đó, bác sĩ Xuân bước vào. Không vội vàng, không căng thẳng. Chỉ nhẹ nhàng nói với ba:

“Thử để con da kề da với ba xem.”

Ba hơi ngập ngừng. Nhưng rồi cũng cởi bớt áo, đón con đặt lên ngực mình. Một bàn tay đỡ đầu, một bàn tay ôm trọn lưng con – còn vụng về, nhưng rất thật.

15 giây.

Chỉ 15 giây.

Tiếng khóc tắt hẳn.

Em bé không ngủ ngay. Con mở tròn mắt, nhìn lên khuôn mặt ba – như đang tìm một điều quen thuộc giữa thế giới lạ lẫm này.

Còn ba… thì im lặng. Không nói gì, nhưng ánh mắt mềm hẳn ra. Lần đầu tiên, cái ôm không còn gượng nữa.

Trong căn phòng đó, không ai nói thêm gì. Nhưng ai cũng thấy rõ một điều: kết nối đã xảy ra.



Vài điều nhỏ, nhưng rất thật:

* Một đứa trẻ không chỉ lớn lên bằng sữa. Con lớn lên bằng cảm giác được an toàn.
* Da kề da không phải là “kỹ thuật”, mà là cách tự nhiên nhất để con biết: mình thuộc về nơi này.
* Sự gắn kết sớm – dù là với mẹ hay với ba – chính là nền móng cho niềm tin, cảm xúc và ý chí sau này của trẻ.
* Và đôi khi, người cha không cần làm gì hoàn hảo. Chỉ cần ở đó, đủ gần, là đã đủ cho một đứa trẻ bình yên.

Có những thứ không cần nhiều lời giải thích.

Chỉ cần 15 giây.
Và một cái ôm đúng cách.

Bạn nào cũng trong tình trạng này hãy thử nhé. Cơ hội để bạn bước trên hành trình trở thành bạn đồng hành cùng con.

Yêu thương,
Bác sĩ Xuân❤️

Phòng khám gửi lịch làm tuần này nhé các bạn❤️
27/04/2026

Phòng khám gửi lịch làm tuần này nhé các bạn❤️

Chiều tối, không khí vẫn còn hầm hập sau một ngày oi ả. Mình đứng ngoài hành lang, tay xách ly nước mát vừa nhận, còn ch...
25/04/2026

Chiều tối, không khí vẫn còn hầm hập sau một ngày oi ả. Mình đứng ngoài hành lang, tay xách ly nước mát vừa nhận, còn chưa hết bất ngờ.

Mấy tuần nay, phòng khám của bs Xuân – bắt đầu làm mấy buổi tập huấn online trên fanpage. Ban đầu cũng không nghĩ gì nhiều, ai dè người tham gia đông thật. Điều lạ là hơn nửa trong số đó… chưa từng bước chân tới phòng khám bao giờ. Vậy mà phản hồi lại rất tốt. Vợ mình đọc từng tin nhắn, vui thấy rõ.

Tối nay đang ngồi lơ ngơ cho qua cái nóng thì có cuộc gọi:
“Bác đang ở đâu? Em gửi bác ly dưỡng nhan này nha.”

Nghe xong vừa ngại vừa buồn cười. Ai lại tự nhiên tặng nước cho mình? Mình đâu có làm gì ghê gớm.

Ít phút sau, ly nước được đưa tới – gọn gàng trong túi, còn lạnh. Hỏi ra mới biết, là của 1 bé hộ sinh trong bệnh viện, cô gái đó mấy hôm nay âm thầm tham gia lớp online của vợ mình. Học xong thấy hiểu thêm nhiều thứ, thấy yên tâm hơn, nên gửi ly nước coi như lời cảm ơn.

Chỉ đơn giản vậy thôi.

Mình đứng đó, cầm ly nước, tự nhiên thấy mát không phải vì đá.

Hóa ra, có những chuyện nhỏ xíu thôi, nhưng đủ để thấy việc mình làm – hay đúng hơn là việc vợ mình đang làm – có ý nghĩa với ai đó thật.

Quay qua nhắn cho vợ một câu:
“Cảm ơn em nha.”

Cái này… đúng là “chồng hưởng ké công vợ” rồi.

Yêu thương,
Bác sĩ Xuân❤️

23/04/2026

Giữa trưa nắng gắt, vắng lặng. Cánh cửa phòng khám của tôi khẽ mở, và hai vợ chồng bước vào – tay kéo theo một chiếc vali lớn, ánh mắt còn nguyên sự hoang mang.

“Bác sĩ ơi… em Hiền… 34 tuần… bác sĩ phòng khám tư nói cổ tử cung mở 2cm, phải nhập viện ngay, không là đẻ non…”

Câu nói đứt quãng. Người chồng đứng cạnh nắm chặt quai vali, còn Hiền – cô gái lần đầu làm mẹ – đôi vai gầy run nhẹ.

Hai tiếng trước, họ còn ở một phòng khám tư. Một lời khuyên đầy trách nhiệm: “Nhập viện ngay.” Và cũng chỉ trong hai tiếng, họ đã tìm đến tôi qua lời giới thiệu của người chị gái.

Tôi nhẹ nhàng thăm khám lại.
Cổ tử cung có hé mở, đúng. Nhưng lỗ trong vẫn còn đóng. Không cơn đau. Không ra huyết.

Tôi ngẩng lên, nhìn Hiền – ánh mắt cô chờ đợi, vừa sợ hãi vừa hy vọng.

“Có một số bạn bầu có cấu trúc cổ tử cung giống em vậy đó… Có người theo dõi cả tháng cũng chưa sinh đâu.”

Tôi nói chậm rãi.
“Bác sĩ ở phòng khám dưới lo cho em như vậy là có cơ sở, không phải sai. Nhưng trong tình huống này, tôi đánh giá em chưa có dấu hiệu chuyển dạ. Em cứ tiếp tục dùng thuốc giảm gò, coi như một liều ‘an thần’ cho chính mình. Và quan trọng nhất… đừng quá lo.”

Tôi dừng lại một chút, rồi mỉm cười:
“Em bé của mình đã 34 tuần, phổi cũng bắt đầu trưởng thành rồi. Nếu có sinh ở giai đoạn này thì nguy cơ không còn quá cao đâu.”

Không khí trong phòng như dịu lại.
Đôi vai Hiền từ từ thả lỏng.
Người chồng thở ra một hơi dài – cái thở mà có lẽ nãy giờ anh cố giữ.

Họ nhìn nhau… rồi nhìn tôi… và mỉm cười.

Chiếc vali lại được kéo đi – nhưng lần này không còn nặng nề như lúc đến. Họ trở về nhà, mang theo một điều quan trọng hơn tất cả: sự bình tĩnh.



Một tháng sau.

Hiền quay lại – không còn là cô gái lo lắng hôm nào. Thai đã đủ tháng. Vỡ ối. Chuyển dạ.

Cô bước vào phòng sinh với dáng đi vững vàng, ánh mắt tự tin.
Không đăng ký giảm đau.
Không hoảng loạn.

Chỉ có sự hiểu biết – về cơ thể mình, về từng giai đoạn chuyển dạ.

Ca sinh diễn ra nhẹ nhàng hơn mong đợi.
Sau đó, tôi nhận được tin nhắn của Hiền:
“Bác sĩ ơi… chắc em đẻ được cả đội bóng quá! Haha.”



Trong câu chuyện này, không ai sai cả.

Người bác sĩ ở phòng khám tư đã làm điều đúng đắn: cảnh giác với nguy cơ sinh non.

Còn tôi, chỉ là người may mắn có thêm một chút kinh nghiệm để trấn an đúng lúc.

Nhưng nếu hỏi tôi điều gì đáng quý nhất… thì không phải là một quyết định đúng.

Mà là hành trình phía sau nó.

Tôi biết, để có được sự bình tĩnh ngày hôm đó, tôi không đi một mình.

Tôi mang theo trong mình những bài học từ thầy cô, từ những ngày trực không ngủ, từ những lần bối rối, từ những lần được chỉnh lại từng chút một.

Tôi mang theo sự nâng đỡ của cả một tập thể – của khoa Phụ sản Bệnh viện Đa khoa Đồng Nai, nơi có những người thầy, những anh chị đi trước, luôn âm thầm chỉ dạy và hỗ trợ.

Chính họ đã giúp tôi đủ vững để đứng đó –
không phải để “quyết định thay người khác”,
mà để đồng hành cùng bệnh nhân bằng sự hiểu biết và bình tĩnh.

Và có lẽ, điều đẹp nhất của nghề này là vậy.

Yêu thương,
Bác sĩ Xuân❤️

Chào tất cả mọi người, những người đang theo dõi và dành tình yêu thương cho fanpage. Có vẻ mọi người khá quan tâm đến c...
22/04/2026

Chào tất cả mọi người, những người đang theo dõi và dành tình yêu thương cho fanpage. Có vẻ mọi người khá quan tâm đến cặp đôi dễ thương hôm trước đúng không? và mọi người có muốn biết diễn tiến tiếp theo của các bạn ấy không?

Đây là lần đầu họ làm cha mẹ.

Và cũng là lần đầu họ biết… chờ đợi có thể căng thẳng đến vậy.

Hai ngày nhập viện.

Hai ngày trôi qua trong sự thấp thỏm.

Ngoài phòng chờ, bà ngoại đi tới đi lui không yên. Mỗi lần có tiếng trẻ sơ sinh khóc, mỗi lần một em bé được bế ra trao vào tay người thân, tim bà lại thắt lại. Niềm vui của người khác vô tình trở thành áp lực cho chính gia đình mình.

“Hay là xin mổ đi con, để con bé đỡ đau..."

Câu nói ấy lặp lại nhiều lần, mỗi lần là thêm một chút lo lắng, một chút thương con đến xót lòng.

Bà nội ngồi bên cạnh, ít nói hơn. Ánh mắt bà cũng đầy trăn trở, nhưng chỉ nhẹ nhàng gật đầu theo ý bà ngoại. Có những khoảng cách rất mỏng manh trong gia đình—không phải vì không thương, mà vì quá hiểu nhau nên chọn im lặng.

Không khí trở nên nặng nề.

Người chồng bắt đầu mất bình tĩnh, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản trước mặt vợ.

Và rồi, thật tình cờ Bs Xuân được phân công đánh giá và giải thích cho gia đình.

Không vội vàng. Không áp đặt.

Chỉ là một cuộc nói chuyện… nhưng đủ để thay đổi tất cả.

Bác sĩ mời cả gia đình lại gần, nhẹ nhàng giải thích:

Hiện tại tình hình sức khoẻ của mẹ và bé đang ổn định.
Và… hôm nay, đã thực sự bước vào chuyển dạ.

Không phải là “chưa có gì”, mà là “đang đúng thời điểm”.

Không phải là “cần can thiệp”, mà là “cần kiên nhẫn”.

Bác nói về những lợi ích của sinh thường—không chỉ là sức khỏe, mà còn là sự kết nối rất tự nhiên giữa mẹ và con, giữa cả gia đình trong khoảnh khắc đầu đời.

Và quan trọng nhất, bác nói:

" Tập thể ekip Bác sĩ Và Hộ Sinh của bệnh viện sẽ luôn theo sát cho em ấy và nếu có vấn đề diễn tiến không ổn sẽ ra quyết định cùng với gia đình mình"

Không phải bỏ mặc.
Mà là đồng hành.

Không phải chờ đợi trong lo lắng.
Mà là chờ đợi trong sự tin tưởng.

Người chồng im lặng một lúc.

Rồi ánh mắt anh thay đổi.

Không còn hoang mang như trước.

Anh quay sang mẹ vợ, giọng chậm nhưng chắc:

“Mẹ ơi… bác sĩ đã tư vấn kỹ như vậy rồi… tụi con muốn cố gắng sinh thường. Con sẽ ở bên vợ con. Con tin cô ấy làm được.”

Câu nói ấy không lớn.

Nhưng đủ làm cả căn phòng dịu lại.

Bà ngoại nhìn con gái… rồi nhìn con rể… rồi khẽ gật đầu.

Không còn thúc ép.

Chỉ còn lại… niềm tin.



Đêm hôm qua, phòng sanh sáng đèn.

Những bước chân của bác sĩ, nữ hộ sinh đi lại không ngừng.
Những lời động viên nhỏ nhẹ, những cái nắm tay siết chặt, những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt.

Không ai bỏ cuộc.

Không ai rời đi.

Và rồi…

Tiếng khóc đầu tiên vang lên.

Rất to. Rất rõ.

Như phá vỡ tất cả những lo lắng đã tích tụ suốt hai ngày.

Em bé được đặt lên ngực mẹ.

Người mẹ bật khóc.

Người cha đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe, tay run run chạm vào con.

Ngoài kia, bà ngoại và bà nội… cũng khóc.

Nhưng lần này, là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.



Một ca sinh thường thành công.

Không chỉ là một em bé chào đời.

Mà là cả một gia đình… vừa đi qua nỗi sợ của chính mình.

Và ở đó, giữa tất cả những cảm xúc vỡ òa ấy, là sự tận tâm thầm lặng của cả ekip—bác sĩ, nữ hộ sinh—những người đã ở bên, đủ gần để hỗ trợ, và đủ vững vàng để giữ niềm tin cho gia đình.

Đôi khi, điều khó nhất không phải là sinh con.

Mà là dám tin rằng… cơ thể người mẹ làm được điều kỳ diệu đó.

Và đêm qua, họ đã tin.

Và họ đã làm được.

Yêu thương,
Bác sĩ Xuân❤️

Xin chào mọi người,Khi bắt đầu xây dựng fanpage này, phòng khám mong muốn mang đến những thông tin hữu ích giúp các mẹ c...
21/04/2026

Xin chào mọi người,

Khi bắt đầu xây dựng fanpage này, phòng khám mong muốn mang đến những thông tin hữu ích giúp các mẹ chăm sóc thai kỳ và em bé tốt hơn. Bên cạnh đó là những video, câu chuyện nhỏ để lan toả năng lượng tích cực mỗi ngày.

Sau hơn 1 năm hoạt động và nhận được sự tin tưởng, yêu quý từ các bạn, phòng khám nhận ra mình có thể trao đi nhiều giá trị hơn nữa.

Vì vậy, từ nay, mỗi tháng phòng khám sẽ tổ chức 2 buổi chia sẻ chuyên đề liên quan đến chăm sóc thai kỳ và sau sinh.

Mục tiêu của phòng khám:
MONG MUỐN CÁC MẸ CÓ TRẢI NGHIỆM MANG THAI TÍCH CỰC VÀ LÀM MẸ AN NHIÊN, DỰA TRÊN NỀN TẢNG TÔN TRỌNG VÀ CÁ NHÂN HOÁ SỨC KHOẺ TỪNG THAI PHỤ, NUÔI CON SỮA MẸ, CHĂM SÓC EM BÉ KHOA HỌC TỰ NHIÊN, HƯỚNG ĐẾN XÂY DỰNG CỘNG ĐỒNG CÓ CÙNG TƯ DUY VÀ CÁCH SỐNG ĐỂ HỖ TRỢ LẪN NHAU.

Phòng khám xin gửi thông báo:
👉 Những bạn thực sự mong muốn được đồng hành theo định hướng này, vui lòng trả lời câu hỏi xét duyệt để tham gia nhóm Zalo.
👉 Điều này giúp đảm bảo bạn nhận được đúng giá trị mình cần, và nhóm giữ được sự chất lượng.

Xin chân thành cảm ơn mọi người đã đọc.

Yêu thương,
Huyền My ❤️

Chào các bạn, tối nay lúc 20h phòng khám có buổi chia sẻ chủ đề “NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT KHI CHĂM SÓC EM BÉ 0-3 THÁNG TUỔI”....
20/04/2026

Chào các bạn, tối nay lúc 20h phòng khám có buổi chia sẻ chủ đề “NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT KHI CHĂM SÓC EM BÉ 0-3 THÁNG TUỔI”.

Buổi chia sẻ miễn phí, mời các bạn tham gia nhé.
Link tham gia nhóm mình để trong phần bình luận.

Cảm ơn các bạn đã đọc tin❤️

Yêu thương,
Huyền My❤️

Sáng nay, khoa sản của bệnh viện đa khoa Đồng Nai không ồn ào như những ca trực đêm, nhưng lại mang một thứ âm thanh rất...
20/04/2026

Sáng nay, khoa sản của bệnh viện đa khoa Đồng Nai không ồn ào như những ca trực đêm, nhưng lại mang một thứ âm thanh rất riêng—tiếng chờ đợi.

Tôi bước qua dãy ghế dài quen thuộc, nơi những gương mặt vừa lo lắng vừa hy vọng ngồi san sát nhau. Và rồi, tôi dừng lại ở một khoảnh khắc rất nhỏ… nhưng đủ để làm chậm cả một buổi sáng.

Người phụ nữ mang thai, khoác bộ đồ bệnh nhân màu hồng, ngồi tựa lưng vào ghế. Gương mặt cô không còn giấu được sự mệt mỏi sau những cơn đau lâm râm. Bên cạnh, người chồng trẻ ngồi thấp xuống, gần như quỳ hẳn, hai tay nâng nhẹ bàn chân vợ.

Anh không nói gì nhiều. Chỉ cúi đầu, dùng hai bàn tay chai sạn xoa bóp từng chút một. Nhẹ thôi. Cẩn thận như thể đó là thứ gì rất dễ vỡ.

Giữa một hành lang bệnh viện đông người, giữa những tiếng gọi tên, tiếng xe đẩy, tiếng bước chân vội vã… họ tạo nên một khoảng lặng rất riêng.

Tôi thấy ánh mắt anh ngước lên nhìn vợ—không phải kiểu nhìn thoáng qua, mà là cái nhìn của một người đang dõi theo từng thay đổi nhỏ nhất. Còn cô, dù mệt, vẫn khẽ nghiêng đầu, như muốn nói: “Em ổn… có anh rồi.”

Không hoa, không lời thề, không một cử chỉ lớn lao.

Chỉ là một người đàn ông ngồi thấp hơn tất cả, để nâng đỡ người phụ nữ của mình trong lúc cô yếu nhất.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra… tình yêu không nằm ở những điều được nói ra, mà nằm ở những điều người ta lặng lẽ làm cho nhau.

Làm bác sĩ, tôi đã chứng kiến rất nhiều cuộc sinh nở—những tiếng khóc đầu đời, những giọt nước mắt hạnh phúc. Nhưng đôi khi, điều khiến tôi xúc động nhất… lại là những khoảnh khắc trước đó.

Như sáng nay.

Khi một người chồng chọn cách cúi xuống, để vợ mình có thể vững vàng bước qua cơn đau.

Và tôi biết, đứa trẻ sắp chào đời kia… đã có một gia đình rất ấm.

Yêu thương,
Bác sĩ Xuân❤️

Bác gửi các bạn lịch làm việc tuần tới nhé!
19/04/2026

Bác gửi các bạn lịch làm việc tuần tới nhé!

Address

Đồng Khởi
Biên Hòa

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phòng khám bác sĩ Xuân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category