Tử Vi và Đời Sống

Tử Vi và Đời Sống Thiện Duyên Kiến Ngộ Tâm Đạo Hoà
Quảng Đại Nhân Trần Khổ Sầu Vơi

Mỗi biểu đồ ngày sinh như một thửa đất mà vũ trụ giao cho ta làm “vốn ban đầu”. Dẫu cho thửa đất ấy màu mỡ hay cần cỗi, ...
27/11/2020

Mỗi biểu đồ ngày sinh như một thửa đất mà vũ trụ giao cho ta làm “vốn ban đầu”. Dẫu cho thửa đất ấy màu mỡ hay cần cỗi, cây cối có chỗ dày chỗ thưa…, thì nhiệm vụ của ta là cứ cố gắng bằng cả ý thức và nỗ lực, để vun sới cho mảnh đất ấy tốt tươi, đầy hoa thơm trái ngọt và rộn tiếng chim.

NƯỚC MẮT     Một nhà văn đã viết: "Những nụ cười tươi tắn nhất thường giấu đi những ẩn mật sâu kín nhất.Những đôi...
14/09/2020

NƯỚC MẮT

Một nhà văn đã viết:
"Những nụ cười tươi tắn nhất thường giấu đi những ẩn mật sâu kín nhất.
Những đôi mắt xinh đẹp nhất chính là những đôi mắt đã từng rơi nhiều lệ nhất".

Thưa các bạn, muốn có nước mắt, cái thứ nước mà thường ta dùng diễm từ gọi là “lệ” thì ta phải khóc. Theo định nghĩa của Wikipedia thì “Khóc là trạng thái chảy nước mắt tùy thuộc theo một cảm xúc nào đó, đa số là buồn cũng có thể là vui”. Như vậy hiện tượng chảy nước mắt là hệ quả của trạng thái cảm xúc kích động. Chỉ riêng lãnh vực âm nhạc thôi, thì chữ Khóc nhan nhãn . Nào là “Hãy khóc đi em”, “Bỗng dưng muốn khóc”, “Yêu ai để không phải khóc”, rồi là “Khóc cùng em” nè. Ui chu choa ! kể không xiết. Tựu trung, có yêu, có cảm xúc là có khóc. Và đủ mọi hình thái Khóc.

Mỗi cảnh khóc cho ra những giọt lệ mang tâm trạng khác nhau : vui sướng, phấn khích tột cùng. Đau đớn, bi lụy, cố nén thương đau. Thương hại, thương tiếc, kể cả mắc cỡ có khi cũng khóc vậy:
“Khóc hổ ngươi cười ra nước mắt
Vuốt mặt kêu trời, trời ắt có hay” (CD)

Sau đây xin tạm thời lược qua một số kiểu khóc xem sao:

a/ Khóc tủi:
-Tủi thường là nguồn cơn của nước mắt. Tủi thân. Tủi hờn. Tủi nhục. Thường có cảm giác như mình bị bỏ rơi. Với những ai nhạy cảm thì đây là phản ứng tâm lý bình thường. Dường như quý cô thường dùng chiêu khóc này để nũng nịu.

Một lời bịn rịn tạm chia tay ai về nhà nấy thôi mà vẫn thấy tui tủi:
“Ra về nhớ bạn khóc thầm,
Năm thân áo vải ướt đầm cả năm”.
(Ca Dao)
Ghê quá ! Hỏi nhỏ chơ cái kiểu lãng mạn cổ lổ sỉ này không biết còn tồn tại chút nào không nhỉ ? Bây giờ khăn giấy cả xấp tha hồ xài cần chi tốn vải thế chứ ?! Mà mặc một lần những 5 cái áo chắc là quý cô đài các ỏng ẹo đây rồi !

b/ Khóc sướng:
-Đây cũng là phản ứng tâm sinh lý bình thường, khi có niềm vui bất ngờ và niềm vui mà mình không tưởng sẽ gặp. Như người thân, bạn bè xa nhau quá lâu tưởng sẽ mất dấu, chợt có dịp gặp lại lòng dâng trào nước mắt vui.

-Bạn trúng vietlot thử coi, biết nước mắt này làm mình nhảy cỡn sướng cỡ nào!

-Đắm đuối yêu thương cũng khóc, pha một chút nhung nhớ hạnh phúc.
“Phù sa nước đục khó dòm
Nhớ anh em khóc đỏ lòm con ngươi”
(Ca Dao)
-Cha mẹ và con gái ôm nhau khóc trong ngày cưới con là nước mắt vui các bạn ạ!

c/ Khóc khổ:
Kiểu khóc này rất thông thường dễ gặp. Nhưng bị lạm dụng khá nhiều trong sự than van kể lể.
Ái chà, giới văn thơ nhạc sĩ họ khóc kiểu này nhiều vô kể. Tiếc là thị trường nghệ thuật bây giờ bị tập nhiễm uế khí dễ tràn lan toàn nước mắt đóng chai không à ( tức là nước tiệt trùng đó bạn).
Và do hoàn cảnh, do cuộc sống sinh nhai, do điều kiện kinh tế quá khó khăn bắt chúng ta phải lao vào những cơn lốc xoắn, biết rất nguy hiểm gian nan nhưng không thể đứng nhìn. Những gia đình còn trẻ, những đôi bạn mới thành thất ở làng quê thời nay cũng vì mưu sinh mà dễ gặp phải cảnh xót lòng. Tuy không biểu lộ cảnh chia tay thảm thiết bù lô bù loa đẫm lệ nhưng người đi kẻ ở đều ôm vết thương tâm câm nín. Xót xa quá bạn ơi !
"Ra đi lệ ứa hai hàng
Con thơ để lại cho chàng dưỡng nuôi."(cd)

d/Khóc ảo:
Bạn biết không ở Bắc Hàn tức là Triều Tiên , dân chúng bắt buộc phải khóc khi gặp lãnh tụ xuất hiện. Có lẽ độc nhất và lạ lùng nhất trên thế giới hiện đại. Bởi quan niệm khóc là biểu tỏ sự trung thành. Có lẽ vì vậy mà dân Triều Tiên cảm thấy bớt khổ chăng, bởi có nơi để giải tỏa phần nào sự khổ ải của cuộc sống tồi tệ. Hoang tưởng ghê !

Vâng, trên màn ảnh, trên sân khấu kịch nghệ những nước mắt hóa thân nhân vật sẽ tuyệt vời nếu đạt tới mức siêu ảo. Bởi lúc này chính nhân vật là người khóc cho nghệ sĩ. Đây là nước mắt ảo nhưng đáng trân trọng nhất vì ảo mà không dối.

Ta thường nghe câu tục ngữ: Thương vay khóc mướn. Ám chỉ giới ca kĩ xưa là vậy. Quan điểm bây giờ rất khác rồi. Tuy vậy đằng sau những hào quang của họ có khi là một vùng nước mắt buồn đau.

e/Khóc hận:
Cũng mang nhiều trạng thái, ở đây chỉ hướng về sự xuất phát do oan tình. Một việc mình không làm mà bị gán tội. Từ hiểu lầm hay cố ý, sự thanh minh của mình dù rất rõ ràng cũng xem như nước đổ đầu vịt. Có thể người ta dùng mình như một trò chơi. Như trò làm bia đỡ đạn. Mỗi lần gợi nhớ về nó nước mắt chảy ra ấm ức. Từ đó sự căm thù ngự trị. Mỗi lẫn nhớ về nó là muốn lụi cho nó một phát hả giận. Khóc hận nếu chuyển qua chính mình thì gọi là khóc lỗi.

f/Khóc lỗi:
Có lẽ, đây là tiếng khóc hổ ngươi dằn vặt nhất, trầm uất nhất khiến nước mắt cô lại qua từng ngày từng tháng thành những viên đá muối làm đau rát trái tim mà Thi sĩ TT Tuyền đã có lần kể chăng. Sự mất mát không bao giờ có thể tìm lại được đang dằn vặt ta khôn xiết. Bởi có lắm điều ta muốn làm mà chưa thể thực hiện được, khi có điều kiện để làm thì không còn giá trị gì nữa. Để nước mắt thành ngọc đá thì quý nhưng chỉ sợ nó là sỏi cuội lăn lê đời ta vào miền đất vô sinh, nhuốm rỉ sắt của yếm thế bi quan, chán chường và tuyệt vọng.

Cái tình cảm để ta đáng khóc dằn vặt ăn năn chính là tình cha tình mẹ. Một thứ tình cao quý thiêng liêng không thể mua bằng giá trị hiện vật. Có người không may mắn mất hoặc phải xa mẹ sớm, khi trưởng thành đi tìm mãi mẹ và chỉ để nói lời hối lỗi tủi thương :
"Thời gian qua, vô tình không nghĩ tới
Phận làm con, hiếu nghĩa đáp chưa tròn.
Mẹ buồn con, có bao giờ con biết
Con xin lỗi mẹ, tha thứ cho con".
(bài hát Con Xin Lỗi Mẹ. Randy)

Thưa các bạn, Bể ải cuộc đời không chứa hết nước mắt nhân thế đâu.

Rất nhiều, rất nhiều tình huống nhạy cảm dễ làm ta khóc. Tôi muốn qua buổi tản mạn vụn vặt này để nhắc nhở các bạn về giá trị của giọt nước mắt. Thân mệnh mỗi người đều mang giọt nước mắt đâu đó trên các cung số. Thường ngôi sao khóc này đi với sao hư ảo, vụng về, dối láo, lo quẫy nên rối rắm lắm, sinh ra nước mắt dù khổ sướng cũng khác nhau. Nhiều người dễ vô ích phung phí và trái lại cũng lắm người quá ki bo về “nước mắt”.

Chúng ta đã khóc quá nhiều cho cỏi trần gian này; bởi cuộc đời chúng ta khai mở qua tiếng khóc u oa chào đời, rồi khi lìa đời lại mang theo những tiếng khóc tiếc thương của người thân, bạn bè. Đó là quy luật tuần hoàn của vũ trụ, do vậy bạn chẳng cần ám ảnh tiêu cực sâu đậm về nó. Vị mặn nhẹ của nước mắt chắc chắn ai cũng đã nếm, nhưng khi chất mặn đong keo sẽ trở thành mặn đắng. Xin bạn hãy lắng ngẫm nghĩ câu thơ của Thi sĩ Thanh Tâm Tuyền trong bài Lệ Đá Xanh:

"Tôi biết những người khóc lẻ loi
không nguôi một phút
những người khóc, lệ không rơi ngoài tim mình
em biết không
lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi"

Có lẽ Nhà thơ TTT vì chút nào đó đã mất ít nhiều niềm tin về nhân thế chăng? Hay Ông quá lo sợ mà nghi ngờ ? Ngay cả người khóc lẻ loi cô độc một mình, khóc không muốn người khác thấy để lệ rơi âm ỉ, khóc vì nỗi đau chắt lọc qua ngày tháng thành viên đá cào rát tim mình thế kia mà ông vẫn bán tín bán nghi “đôi khi anh muốn tin”. Muốn tin là chưa chắc đã tin.

Ý cuối cùng muốn nói với bạn chớ để nước mắt mình vẩn đục cho sự hành khổ nếu bạn không còn tin mình, sẽ chẳng còn tin ai thì làm sao mà kết nối tương giao thuận lợi cho công việc, cho tình cảm. Bởi nước mắt không chỉ có vị mặn đâu, tôi tin, tôi rất tin nó có ẩn tàng vị ngọt của mật nhân trong đó.

Tôi nghĩ nước mắt không chỉ là viên muối rát tâm hồn, mà còn là những giọt sương long lanh trên ngọn cỏ xanh (như một bài hát của cố Ns Thanh Tùng), như hạt mưa trên những cánh hoa tươi sáng sớm. Hơn thế ngoài vị thì còn hương của nó nữa ? Sự trong suốt của nước mắt mang nhiều mùi hương lắm các bạn ạ.

Vậy bạn, nếu có chuyện gì làm bạn khóc, hãy thử đếm những giọt nước mắt chảy ra bằng những cánh hoa mà bạn yêu thích nhất, bạn sẽ nhận ra hương vị của từng giọt tỏa từ khóe mắt bạn. Ngoài ý là giọt nước mắt, chữ Lệ còn mang ý đẹp đẽ lóng lánh nữa. Từ đó bạn sẽ biết quý trọng sự xúc cảm để chúng, những giọt lệ mãi xanh sẽ thành viên kim cương quý giá, sẽ không bị sét rỉ rồi úa héo trong môi trường đầy tập nhiễm này, chung quanh ta có quá nhiều sân khấu ảo hóa , đầy trò diễn dối và lừa. Chúng sẽ làm ố thâm những giọt nước mắt bạn thành vô hương vô vị và vón cục già nua.

Hãy trân quý đôi mắt của bạn khi nhìn, khi thấy. Xin biết chắt lọc mà giữ gìn nguồn suối ấy chảy ra những giá trị hữu ích cho cuộc đời bạn.

Saigon, 12/8/20

Sẽ cố gắng đưa lên trang những bài được viết lại, đã livestream. Hầu mong những chia sẻ thấm đẫm hơn cho n...
05/09/2020

Sẽ cố gắng đưa lên trang những bài được viết lại, đã livestream. Hầu mong những chia sẻ thấm đẫm hơn cho những người thích đọc.

NHƯ MỘT GIÒNG SÔNG

“- Sông về sông dào dạt ý
Hát tang bồng theo tầu mà đi…”.
Đó là lời Việt của Ns.Phạm Duy trong ca khúc nổi tiếng “Le Beau Danube Bleu” của nhạc sĩ người Áo, Joahann Strauss. Trên boong tàu ta hát nghêu ngao với gió, với trời trong xanh, với mênh mang nắng mà hình như quên chú tâm đến niềm rộn ràng của sóng nước, niềm reo rả vang ngập của giòng sông. Trong đời hầu hết chúng ta, ai cũng đã thấy sông, và không ít đôi lần đi qua sông trên những chuyến phà, thuyền… Nhưng thưa các bạn, mấy ai trong chúng ta đã từng bỏ chút thời khắc nhỏ nhoi để trầm tư soi nhìn mặt nước, để sâu lắng xuyên vào lòng sông, để xôn xao cùng con sóng cuộn bọt và hỏi sông đi đâu về đâu nhỉ. Hay chỉ hưởng thụ nhẹ nhàng cảnh quan trời nước mênh mang một cách vô tư. Dĩ nhiên cảm giác ấy cần có, nhưng cũng cần đủ với chiều sâu cảm thụ nếu ta biết cùng sông khơi niềm tâm ẩn.

Tôi nghĩ không chỉ mấy nhà thơ, văn nhạc sĩ mới có tâm thức nhạy cảm trước những cảnh quan sông nước đâu. Chẳng qua chúng ta vì hoàn cảnh, điều kiện cuộc sống làm chúng ta “vô tâm” với thiên nhiên thôi. Phải không các bạn ? Vậy thì xin các bạn, xin một chút chút thời gian thôi, nhăm nhắm mắt lại để thấy về một giòng sông nào đó, có thể nơi mình sinh ra, có thể chỉ là nơi mình đã từng đi qua. Dù ấn tượng hay vô tình phôi pha :

“Một dòng xanh xanh, một dòng tràn mông mênh
Một dòng nồng ý biếc, một dòng sầu mấy kiếp
Một dòng trời xao xuyến, một dòng tình thương mến
Một dòng còn quyến luyến, một dòng nhớ
Quay về miền đời lúc mơ huyền”
(Dòng sông Xanh. Joahann Strauss. P Duy )

*/-Bạn thấy gì chưa. Bạn được nghe gì chưa, tiếng giòng sông trong đôi mắt bạn?
Nếu tên bạn mang ý nghĩa, biểu tượng về một con sông nào đó mà bạn vẫn chưa cảm nhận, chưa có cảm xúc để tự vấn với chính mình về điều này thì thật đáng tiếc và cũng đáng trách lắm các bạn ạ. Bởi , có thể đa phần chúng ta chỉ xem con sông như một trang trí cho cảnh vật thiên nhiên, như một nguồn lợi cho nông nghiệp và phương tiện cho nhu cầu sinh hoạt của con người. Ừ, thì cũng đúng. Chúng ta biết ơn chúng, những con sông qua làng, qua phố; nhưng chắc gì chúng ta biết trân trọng chúng. Đã thế còn đổ tội, trách móc chúng nữa:
“-Ước gì sông rộng một gang
Bắc cầu dải yếm để chàng sang chơi”. (ca dao)
Hoặc :
“Phải chi sông có cái cầu,
Em qua em giải cơn sầu cho anh”

Ờ thì nếu mà không có con sông ngăn cách này thì tụi mình đâu nhớ nhau mòm mỏi thế!. Vì nó mà đôi ta khó gặp nhau:
“ -Sông dài cá lội biệt tăm
Người thương xa vắng chỗ nằm còn đây”. Vì nó mà Anh và em đành ngậm ngùi hát biệt ly chỉ vì con sông sâu rộng “ác ôn” này đấy.

*/-Giòng sông còn là nơi chờ bến đợi, nơi tìm về của tiếc nhớ luyến thương và cũng là nơi ta gột rửa tội đời. Ông Vũ Đức Sao Biển từng kể: “Giòng sông nào đưa người tình đi biền biệt”, mặc dầu cũng có lần sông: “Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa”. Để rồi: “Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó”.

Sông xưa bến cũ vẫn còn
Người xưa biền biệt nhớ mòn con ngươi

Trở lại con sông cũ mong tìm được cái nguyên cớ đã làm ta bỏ người ra đi, lang thang bên bờ tìm dấu xưa, mà nghe Ô Bùi Giáng thổn thức trách, nhưng là lời trách nhẹ nhàng của sự dung thứ:
“Trời thuở đó ngần nào em khổ sở
Khóc khi nhìn gió thổi nước sương buông
Tìm xa vắng bên kia bờ đổ vỡ
Giòng sông em đâu có biết ngọn nguồn

Bởi:
Lời hẹn ước em nghiêng đầu tóc xoã
Ðể than van sầu thiên cổ theo nhau”
(Giòng Sông)

Tìm xa xôi làm chi để đổ vỡ đau thêm. Cái nguyên cớ từ đâu tới chứ ? Từ ta, từ người, từ chợ đời hỗn độn, từ quán phố văn minh, từ góc đê làng thô thiển. Tại sao phải tìm về trong đơn côi tĩnh lặng. Hãy chiêm ngắm giòng sông và nghe nó tỉ tê, gợi mở về nguồn mới và xem nguồn cơn thủa ấy như một thứ tha, một lỗi tất yếu bình thường của nhân gian. Ta, hay người dù ai gây tội, gây lỗi ? Không quan trọng nữa rồi. Vậy thì xin bạn suy nghĩ câu nói của nhà văn Mark Twain:
“Sự tha thứ là mùi hương mà hoa vi-ô-lét để lại trên gót chân đã dẫm nát nó”

Xin sông ơi, hãy mang đi lời dung thứ cho mình gột rửa và cho người ăn năn.

*/ Có những con sông tủi ơi là tủi, bị chê là “vô dụng”. Không phải vì nước đục sông sâu, lưu lượng xiết mạnh, hoặc địa hình trắc trở…mà vì nó không có chiếc cầu bắc qua. Nghe kì kì phải không các bạn. Ừ, thực dụng mà ! Người ta ca ngợi cây cầu ích lợi làm sao, đẹp làm sao, uy lệ làm sao . Rồi nào là những chiếc cầu hiện đại đưa thành phố ta lên tầm cao mới (!!) mà quên đi cái gánh nặng, sự hi sinh của sông như một người mẹ âm thầm và cam chịu. Lắm khi lại được gọi tên chung cầu sông này cầu sông nọ cầu sông kia …sự ích lợi thiết thực của cây cầu vẫn dễ bị lạm dụng vì sự phát triển kinh tế mà làm mất đi tính thẩm mỹ vốn có của giòng sông.

Ngoài ra, sự hào nhoáng uy nghi của chiếc cầu, có khi lại thải ra những xú uế rác rưởi vào lòng sông những ngậm đắng tủi hổ nuốt cay. Sông có sâu chăng nhưng nước vẫn chảy xa; lòng người có sâu mấy vẫn dễ hẹp cái tâm. Chiếc cầu ví như sự tham vọng của con người bắc qua sông. Cha ông chúng ta đã trải qua sự chiêm nghiệm mà rút gọn cho ta bài học thấm thía nhân văn qua những câu Ca Dao:
“Cầu nào cao bằng cầu danh vọng
Nghĩa nào trọng bằng nghĩa tào khang”

Thâm ý rằng, danh vọng cao sang chót vót cỡ nào mà đánh mất 2 chữ “NGHĨA TÌNH” thì tất cả vị thế ấy đều vô giá trị. Mà “Nghĩa Tình” ở đây cũng quy hướng về một chữ : TÂM.
"Sông sâu còn có kẻ dò,
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng".

*/ Chuyện giòng sông thì muôn vạn. Tôi chỉ vụn vặt với các bạn một vài hình ảnh sơ lược thôi. Tựu trung chỉ muốn hướng về một nội ý tâm thức cuộc sống. Chúng ta quên hoặc có thể vô tình trước những cảm xúc của những giòng sông . Dường như chúng ta thường để trượt đi những rưng rức lòng sông giữa cơn mưa chiều thương nhớ, những vội vã của sóng đua chen, những mắt nắng khát khao của con cá lội…

Bạn đã bao giờ tự hỏi: ta tìm gì trong cuộc nhân gian này ? Phải chăng mỗi chúng ta dù có người thân, gia đình, sống trong xã hội có tổ chức, có cộng đồng nhưng vẫn ưu tư âm thầm đang đi tìm ước mơ riêng. Bởi chăng, chúng ta nhét quá nhiều cái-ngoài-ta vào ta khiến cái-trong- ta bị đẩy từ từ vào “vũng quên”. Ta mất dần mình. Chúng ta đi tìm những ước vọng bản thân bằng những hình thức bên ngoài, mà quên lời trao đổi sẻ chia, bỏ qua lời thì thầm xoa dịu, lời cảnh tĩnh của sóng vang xô thì chúng ta mãi dễ lạc xa chính mình. Giòng sông có thể bị rẻ hướng, tới vùng tù đọng. Ở đó chỉ có lời thở than.

Một chút thôi, thưa bạn, hãy mở lời với sông, thủ thỉ với sông, kể lể với sông bằng tâm tình. Qua đó để gọi lại mình, hiểu thêm mình và hiểu cuộc sống hơn. Bởi vì những giòng sông chính là những giòng đời; là nơi gần ta nhất nhưng dễ mang ta đi xa nhất.

Là sông, xin khơi mạch để sông được chảy, dù mang bao tổn thương trong cuộc sống sẽ gặp nơi trong lành mà về biển mẹ. Nếu sông không chảy, sẽ là nơi nước đọng ao tù, tối tăm thối rửa, dễ bị hủy hại để cuối cùng thành mộ địa hẩm hiu; “đắp mộ cuộc tình” hay đắp mộ lòng sông e cũng thế thôi !!.

Nghe Nữ sĩ Xuân Qùynh trải lòng:
"Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể"

Bởi vì đâu? " Bởi khát vọng tình yêu.
Bồi hồi trong ngực trẻ". (Sóng)

Phải, khát vọng của sông chính là được chảy. Chảy mãi với tình yêu gọi về biển rộng. Vậy sông ơi, hãy đón gió tỉnh thức! Hãy dậy sóng tung bọt tiến về phía trước ! Chảy mau đi, sông ơi!!!


Saigon 08/08/2020

04/09/2020

Tuần này vì lý do ngoài ý muốn nên chuyên đề Vụn Vặt Chút Chuyện Đời không livestream được. Mong Các Bạn thông cảm và xin hẹn tuần tới, sẽ có lịch báo.
Xin cám ơn.

💗💗VU LAN HIẾU HẠNH💗💗💞💞Nhân dịp Vu Lan năm nay, để giúp cho tất cả chúng ta quay về thế giới bên trong Tâm Hồn của mình đ...
02/09/2020

💗💗VU LAN HIẾU HẠNH💗💗

💞💞Nhân dịp Vu Lan năm nay, để giúp cho tất cả chúng ta quay về thế giới bên trong Tâm Hồn của mình để gợi nhớ lại những kĩ niệm thời thơ ấu bên CHA bên MẸ, nhìn lại những gì mình đã làm cho CHA MẸ và làm cách nào để báu hiếu cho CHA ME một cách hoàn hảo nhất!

❗️❗️❗️Bởi... Ngày tháng thôi đưa tuổi xuân rồi sẽ qua mau, tuổi già sẽ tìm về gõ cửa. Tiền tài, của cải vật chất, địa vị rồi cũng sẽ phai tàn, nhưng tình yêu thương công đức sinh thành của cha mẹ không bao giờ phai nhạt. Mỗi chúng ta hãy làm tròn bổn phận chữ hiếu, làm tròn đạo con.

❌Đừng để phút cuối của cuộc đời mới quay đầu hối tiếc thì đã quá muộn màng!

❌Đừng để một ngày Vu Lan trôi trôi qua trong hững hờ, lặng lẽ mà hãy cùng chúng tôi, hoà nhập vào không khí thiêng liêng ấy để thành tâm gửi lời YÊU THƯƠNG VÔ BỜ BẾN đến CHA MẸ của mình.

🕉Hội Tâm Linh và Đời Sống chúng tôi sẽ có một buổi lễ TRI ÂN CHA MẸ dưới sự góp mặt của các Khách Mời ĐẶC BIỆT sẽ giúp cho các Anh Chị KHƠI THÔNG DÒNG CHẢY PHƯỚC BÁU , ĐÁNH THỨC TRÁI TIM YÊU THƯƠNG khi tham dự chương trình...

Anh Chị tham gia đăng ký với BTC trước để được sắp xếp chỗ ngồi và có thể mời thêm bạn bè để cùng nhau có một mùa Vu Lang thật ý nghĩa.

Chương Trình diễn ra vào lúc
⏰18h00 đến 21h30
🗓Thứ Năm : 03/09/2020
🏢Tại : 256-258 Lý Thường Kiệt, Phường 14 ,Quận 10
Chung cư Xi-Grand Court.

📌YÊU CẦU : Trang Phục lịch sự và trang trọng nhất.
Đến đúng giờ để buổi lể thành công hơn.
🕉 Trân Trọng 🕉

Address

Bia Hoa

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tử Vi và Đời Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Tử Vi và Đời Sống:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category

BIẾT NGƯỜI BIẾT TA TRĂM TRẬN TRĂM THẮNG

Câu nói của cổ nhân vẫn còn rất giá trị trong thời đại ngày nay, một xã hội luôn cần sự nỗ lực, tìm tòi, học hỏi cái mới, con người phải luôn vận động, nâng cấp bản thân để không bị bỏ lại phía sau.


  • 5 năm sau, 10 năm sau cuộc sống Bạn sẽ như thế nào, trở nên giàu có, khởi nghiệp lần nữa hay vẫn chỉ là người làm công ăn lương ngày 8 tiếng. Con đường Bạn đang đi, công việc Bạn đang làm có đúng hướng, đúng sở trưởng của Bạn hay không?

  • Bản chất Bạn là ai trong vũ trụ này, tính cách Bạn ra sao, điểm mạnh, điểm yếu, Bạn thuộc mẫu người sinh ra để làm lãnh đạo, làm ông Chủ lớn hay mãi chỉ là người kiếm đủ 3 bữa ăn hàng ngày?

  • Cha Mẹ, tình duyên, gia đạo, bạn bè, con cái, nhà cửa, công danh, tài lộc, vợ chồng và còn rất nhiều mối quan tâm hàng ngày Bạn phải suy nghĩ và tìm cách để dung hoà mọi thứ.