Soul Up

Soul Up Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Soul Up, Mental Health Service, Binh Thanh.

💡 Your well-being starts here!
🧠 Psychotherapy for Stress | Anxiety | Self-Confidence
📍 Vietnam – Online & In-Person Sessions
💬 English & Vietnamese 🇬🇧🇻🇳
📩 Message me on WhatsApp to book a session 👉 https://wa.me/33662862981 Nhà trị liệu Arnaud Guibert hiện đang hoạt động trong ba lĩnh vực:

- Trị liệu tâm lý 1:1 cho cá nhân.
- Coaching về Trí tuệ Cảm xúc, Trí tuệ Sáng tạo và Xây dựng Đội ngũ cho các doanh nghiệp.
- Các workshop phát triển bản thân dành cho cá nhân.

English belowSự tha thứ không phải là một quyết định 🌱Đó là một khoảnh khắc.Khoảnh khắc khi bạn không còn cần phải tự vệ...
02/02/2026

English below

Sự tha thứ không phải là một quyết định 🌱
Đó là một khoảnh khắc.
Khoảnh khắc khi bạn không còn cần phải tự vệ nữa.
Khi cơ thể được thả lỏng.
Khi câu chuyện không còn đè nặng bạn nữa.
Chúng ta thường nghĩ rằng mình phải muốn tha thứ.
Nhưng sự tha thứ không hẳn tuân theo ý chí 💭
Nó đến khi chuyện đó đã được giải toả từ bên trong bạn.
Khi cảm xúc đã được cảm nhận trọn vẹn.
Khi nỗi đau đã được nhìn thấu.
Khi bạn không còn cần phải đấu tranh.
Trong mini-series này, chúng ta đi đến một ý tưởng rất đơn giản:
sự tha thứ không phải một mục tiêu.
Nó là hệ quả.
Tuần này, chúng ta sẽ cùng khám phá khi nào và bằng cách nào sự tha thứ có thể xuất hiện mà không mang tính ép buộc, không phải ra quyết định, không phải phản bội chính mình.
Thứ Sáu, mình sẽ chia sẻ một cách tiếp cận nội tâm rất đơn giản,
để giải phóng những gì đã sẵn sàng được tự do ✨
Còn bạn thì sao, nếu lắng nghe thật thành thật…
bạn có còn cảm thấy sự vật lộn?,
hay đã có thêm một chút bình yên rồi? ❤️

________________________________________

Forgiveness is not a decision 🌱
It’s a moment.
A moment when you no longer need to protect yourself.
A moment when the body relaxes.
A moment when the story loses its charge.
We often believe we have to want to forgive.
But true forgiveness doesn’t obey the will 💭
It arrives when something inside finally settles.
When the emotion has been fully felt.
When the pain has been acknowledged.
When you no longer need to fight.
In this mini-series, we arrive at a simple idea:
forgiveness is not a goal.
It’s a consequence.
This week, we’ll explore when and how forgiveness becomes possible —
without forcing, without deciding, without betraying yourself.
On Friday, I’ll share a very simple inner ritual
to lay down what’s ready to be released ✨
And you — if you listen honestly…
do you still feel the struggle,
or is there already a bit more calm? ❤️

English belowTrong một thời gian dài,tôi đã tin rằng tha thứ nghĩa là sự xóa bỏ.Vì thế tôi đã chống lại nó.Bởi tôi không...
01/02/2026

English below

Trong một thời gian dài,
tôi đã tin rằng tha thứ nghĩa là sự xóa bỏ.
Vì thế tôi đã chống lại nó.
Bởi tôi không muốn phản bội nỗi đau của mình 💭
Câu nói này gợi mở điều khác.
Ký ức có thể ở lại.
Điều có thể thay đổi
là sức nặng của ký ức đó.
Hồi tưởng lại mà không thấy tổn thương,
không phải là bào chữa.
Không phải là nói “chuyện đó không nghiêm trọng”.
Chỉ là để cảm thấy
có gì đó bên trong đang tan ra 🤲
Tuần này, trong mini-series này,
chúng ta không gượng ép điều gì xảy ra.
Mà chỉ đang gỡ bớt áp lực 🌱
Và đôi khi,
chỉ thế thôi cũng đủ
để hít thở an nhiên hơn một chút.
Còn bạn, khi nghĩ lại hôm nay…
chuyện của bạn có nhẹ nhõm hơn so với trước không? ☀️

________________________________________

For a long time,
I believed forgiveness meant erasing.
So I resisted.
Because I didn’t want to betray my pain 💭
This sentence says something else.
Memory can stay.
What can change
is the weight.
Remembering without pain
is not excusing.
It’s not saying “it wasn’t serious.”
It’s simply feeling
something soften inside 🤲
This week, in this mini-series,
nothing was forced.
We mostly released pressure 🌱
And sometimes,
that alone is enough
to breathe a little easier.
And you — when you think about it today…
does it feel a little lighter than before? ☀️

English belowBài tập: ngừng mang theo điều không còn thuộc về bạnBài tập này không phải để tập tha thứ.Nó giúp gỡ bỏ bớt...
30/01/2026

English below

Bài tập: ngừng mang theo điều không còn thuộc về bạn
Bài tập này không phải để tập tha thứ.
Nó giúp gỡ bỏ bớt gánh nặng của bạn.
1. Nghĩ đến một người hoặc một tình huống khó khăn.
Không cần đi vào chi tiết.
2. Trên một tờ giấy, hãy chia ra hai cột.
Cột 1: Điều người kia đã làm
Cột 2: Điều tôi vẫn đang mang hôm nay
3. Ở cột thứ hai, ghi lại:
• cảm xúc của bạn
• những căng thẳng trong cơ thể
• những suy nghĩ lặp đi lặp lại
4. Đọc chậm cột 2 và thầm nói:
“ Điều này hiện thuộc về tôi.
Và tôi có quyền chăm sóc nó. ”
5. Hãy hít một hơi thật sâu.
Mà không cố thay đổi điều gì.
Thói quen nhỏ 🌱
Khi một suy nghĩ liên quan đến quá khứ quay lại, hãy tự hỏi:
“ Điều này có ích cho tôi ngay bây giờ không? ”
Tha thứ không phải là phủ nhận quá khứ.
mà là hành động chăm sóc bạn ở hiện tại.
Mini-series này tiếp tục gỡ bỏ những nhầm lẫn,
mà không ép buộc bạn làm điều gì 🤲
Nếu bạn muốn,
hãy chia sẻ trong bình luận điều mà bài tập này mang lại cho bạn ✨

________________________________________

Exercise: stop carrying what is no longer yours
This exercise is not about forgiving.
It’s about lightening the load.
1. Think of a person or a difficult situation.
No need to go into details.
2. On a piece of paper, draw two columns.
Column 1: What the other did
Column 2: What I’m still carrying today
3. In the second column, note:
• emotions
• tension in the body
• recurring thoughts
4. Read column 2 slowly and say inwardly:
“This belongs to me today.
And I have the right to take care of it.”
5. Take one deep breath.
Without trying to change anything.
Micro-habit 🌱
When a thought linked to the past comes back, ask yourself:
“Is this helping me right now?”
Forgiving isn’t denying the past.
It’s caring for your present.
This mini-series keeps removing confusion,
not forcing anything 🤲
If you feel like it,
share in the comments what this exercise brought you ✨

English belowTha thứ không có nghĩa là tự bào chữaNhiều người nói:“ Tôi không thể tha thứ. ”Nhưng khi lắng nghe thật kỹ,...
28/01/2026

English below

Tha thứ không có nghĩa là tự bào chữa
Nhiều người nói:
“ Tôi không thể tha thứ. ”
Nhưng khi lắng nghe thật kỹ,
ta thường nhận thấy cái gì đó khác:
“Tôi từ chối bào chữa cho điều đã làm tổn thương tôi.”
Và họ đúng.
Vấn đề không nằm ở sự tha thứ.
Vấn đề nằm ở sự nhầm lẫn.
Chúng ta thường nhầm lẫn giữa:
• tha thứ và bào chữa
• tha thứ và quên lãng
• tha thứ và hòa giải
Bào chữa là nói:
“ Điều bạn làm là hợp lý. ”
Tha thứ thì không phải vậy.
Tha thứ là nói:
“ Tôi không muốn câu chuyện này tiếp tục làm tôi đau, ở đây và lúc này nữa. ”
Ta có thể tha thứ mà không quên.
Ký ức của ta luôn có chức năng bảo vệ.
Ta có thể tha thứ mà không kết nối lại với nỗi đau nữa.
Khoảng cách này đôi khi rất lành mạnh.
Ta có thể tha thứ mà không cần hòa giải.
Ta không buộc phải duy trì một mối quan hệ như vậy.
Trong một số nền văn hóa,
tha thứ được xem như một bổn phận đạo đức,
một dấu hiệu của sự khôn ngoan hay trưởng thành.
Nhưng khi tha thứ trở thành nghĩa vụ,
Mọi chuyện sẽ trở nên bạo lực.
Vì ta đang phủ nhận nhịp điệu bên trong mình.
Sự tha thứ thật sự không mang tính thúc ép bao giờ.
Nó cũng không đòi hỏi nỗ lực.
Nó đến khi gánh nặng cảm xúc đã vơi đi.
Trong mini-series này,
chúng ta không tìm cách “trở nên tốt hơn”.
Chúng ta tìm cách công bằng hơn với chính mình.
Thứ Sáu, tôi sẽ chia sẻ một bài tập đơn giản
cách làm một điều thiết yếu:
tách việc những người khác đã làm…
khỏi điều bạn vẫn đang canh cánh trong lòng.
Còn bạn, hôm nay,
bạn có sợ sẽ mất điều gì đó nếu mình tha thứ không?

________________________________________

Forgiving doesn’t mean excusing
Many people say:
“I can’t forgive.”
But when you really listen,
you often hear something else:
“I refuse to excuse what hurt me.”
And they’re right.
The problem isn’t forgiveness.
The problem is confusion.
We often confuse:
• forgiving with excusing
• forgiving with forgetting
• forgiving with reconciling
To excuse is to say:
“What you did is understandable.”
Forgiving is not that.
Forgiving is saying:
“I no longer want this story to keep hurting me, here and now.”
You can forgive without forgetting.
Memory protects.
You can forgive without reconnecting.
Distance can be healthy.
You can forgive without reconciling.
A relationship is not an obligation.
In some cultures, forgiveness is presented as a moral duty,
a sign of wisdom or maturity.
But when forgiveness becomes an obligation,
it becomes violent —
because it denies inner timing.
True forgiveness forces nothing.
It doesn’t require effort.
It comes when emotional charge softens.
In this mini-series,
we’re not trying to “be better.”
We’re trying to be fairer to ourselves.
On Friday, I’ll share a simple exercise
to do something essential:
separate what the other did…
from what you’re still carrying.
And you — today,
what are you afraid of losing if you forgave?

English below👉 Nếu ý niệm về sự tha thứ khiến bạn khó chịu, có lẽ đây là lý do🌱 Chúng ta thường nghĩ rằng tha thứ có ngh...
26/01/2026

English below

👉 Nếu ý niệm về sự tha thứ khiến bạn khó chịu, có lẽ đây là lý do
🌱 Chúng ta thường nghĩ rằng tha thứ có nghĩa là:
• bào chữa
• xem nhẹ
• quên đi
• nói rằng “không có gì nghiêm trọng”
Thế ta ra sức chống lại nó.
Nếu đúng vậy thì điều đó hoàn toàn bình thường.
Bởi không ai muốn phản bội nỗi đau của chính mình 💭
Nhưng tha thứ không có nghĩa là đồng ý với những gì người kia làm.
Tha thứ không có nghĩa là xóa bỏ những gì đã xảy ra.
Tha thứ không có nghĩa là đặt mình vào nguy hiểm lần nữa.
Ở nghĩa đơn giản nhất,
tha thứ là ngừng mang bên mình một vết thương vẫn còn làm ta đau.
Trong mini-series của tuần này,
chúng ta sẽ nhẹ nhàng tháo gỡ những nhầm lẫn lớn xoay quanh sự tha thứ.
Không phải để thuyết phục mình phải tha thứ.
Mà để dỡ bỏ bớt áp lực.
Thứ Sáu, tôi sẽ chia sẻ một bài tập
để tách ra điều vẫn còn làm phiền bạn…
Khỏi những thứ gây ra bởi những người khác ✨
Còn bạn,
ý niệm nào về sự tha thứ khiến bạn khó chịu nhất? ❤️

________________________________________

👉 If forgiveness makes you uncomfortable, here might be why
🌱 We often believe that forgiving means:
• excusing
• minimizing
• forgetting
• saying “it wasn’t that serious”
So we resist.
And that makes sense.
Because no one wants to betray their own pain 💭
But forgiving doesn’t mean agreeing.
Forgiving doesn’t mean erasing what happened.
Forgiving doesn’t mean putting yourself in danger again.
At its simplest,
forgiving is stopping carrying alone what still hurts.
This week, in this mini-series,
we’ll gently untangle the big confusions around forgiveness.
Not to convince you to forgive.
But to release the pressure.
On Friday, I’ll share an exercise
to separate what still belongs to you…
from what belongs to the other ✨
And you —
which idea about forgiveness makes you the most uncomfortable? ❤️

English belowTrong một thời gian dài, tôi tin rằng tha thứ nghĩa là phải ở vị thế của bề trên.Phải mạnh mẽ hơn.Phải khôn...
25/01/2026

English below

Trong một thời gian dài, tôi tin rằng tha thứ nghĩa là phải ở vị thế của bề trên.
Phải mạnh mẽ hơn.
Phải khôn ngoan hơn.
Rồi tôi hiểu ra điều khác.
Khi một nỗi đau chưa được nhìn nhận, nó vẫn tiếp tục lên tiếng.
Qua cơ thể.
Qua những phản ứng.
Qua sự mệt mỏi bên trong.
Việc nhìn nhận không phải là đổ lỗi.
Không phải là mắc kẹt trong quá khứ.
Nó chỉ đơn giản muốn nói rằng: “Ừ, điều đó đã làm tôi tổn thương.”
Trong mini-series tuần này, chúng ta bắt đầu từ đây.
Không phải từ sự tha thứ.
Mà từ sự lắng nghe.
Có thể bạn chưa sẵn sàng để tha thứ.
Và có thể điều đó hoàn toàn đúng đắn 🕊️
Bình an nội tâm không đến khi ta ép buộc.
Nó đến khi ta thôi tự dối mình.
Còn bạn, nếu thành thật với chính mình…
điều gì trong bạn vẫn đang cần được công nhận? ☀️

________________________________________
For a long time, I believed that forgiving meant being above it.
Being stronger.
Being wiser.
Then I understood something else.
As long as a pain isn’t acknowledged, it keeps speaking.
Through the body.
Through reactions.
Through inner exhaustion.
Acknowledging isn’t accusing.
It isn’t staying stuck in the past.
It’s simply saying, “Yes, that hurt.”
This week, in this mini-series, we started there.
Not with forgiveness.
But with listening.
Maybe you’re not ready to forgive.
And maybe that’s perfectly right 🕊️
Inner peace doesn’t come from forcing.
It comes when we stop lying to ourselves.
And you—if you were honest with yourself…
what would still be asking to be acknowledged? ☀️

English belowBài tập nhẹ nhàng: nhận diện điều bạn vẫn đang mang theo 🌱Hãy dành vài phút cho riêng mình.Không phải để th...
23/01/2026

English below

Bài tập nhẹ nhàng: nhận diện điều bạn vẫn đang mang theo 🌱
Hãy dành vài phút cho riêng mình.
Không phải để tha thứ.
Chỉ để lắng nghe.
1. Nghĩ đến một tình huống thường lặp lại trong đầu bạn.
Không cần là một tình huống nặng nề nhất. Chỉ cần một kỉ niệm bạn hay nghĩ tới.
2. Tự hỏi:
điều gì đã làm mình đau khổ nhất lúc đó?
• sự bất công?
• bị bỏ rơi?
• bị hạ thấp?
• thiếu sự ghi nhận?
3. Quan sát cơ thể bạn.
Ngực bạn có thắt lại?
Bụng có co rút?
Hay cổ họng bạn có nghẹn lại?
4. Gán cho cảm xúc ấy một từ đơn giản.
Không phải một câu, chỉ một từ là đủ.
5. Nói thầm với chính mình:
“Cảm xúc này có quyền ở đây.”
Thói quen nhỏ 🌿
Mỗi ngày một lần, hãy tự hỏi:
“Lúc này, mình thực sự đang cảm thấy gì?”
Hãy chỉ hỏi như vậy và không cần làm gì với cảm xúc ấy.
Tha thứ không bắt đầu bằng việc quên đi.
Nó bắt đầu bằng sự nhìn nhận.
Trong mini-series này, chúng ta học cách lắng nghe trước khi buông bỏ ✨
Nếu bạn muốn, hãy chia sẻ trong phần bình luận cảm giác của bạn sau bài tập này 🤲

________________________________________

Gentle exercise: identifying what you’re still carrying 🌱
Take a few minutes for yourself.
Not to forgive.
Just to listen.
1. Think of a situation that often comes back to your mind.
Not the most serious one—just the one that returns.
2. Ask yourself:
what hurt me the most at that moment?
• injustice?
• abandonment?
• humiliation?
• lack of recognition?
3. Notice your body.
Tight chest?
Knotted stomach?
Blocked throat?
4. Put a simple word to the emotion.
Not a sentence. One word.
5. Say quietly to yourself:
“This emotion has the right to be here.”
Micro-habit 🌿
Once a day, ask yourself:
“What am I really feeling right now?”
Without trying to fix it.
Forgiveness doesn’t start with forgetting.
It starts with acknowledging.
In this mini-series, we learn to listen before letting go ✨
If you’d like, share in the comments what this exercise brought up for you 🤲

English belowĐôi khi ta tự nhủ:“Lẽ ra mình nên tha thứ từ lâu rồi.”Và đồng thời, có điều gì đó bên trong vẫn kháng cự.Sự...
21/01/2026

English below

Đôi khi ta tự nhủ:
“Lẽ ra mình nên tha thứ từ lâu rồi.”
Và đồng thời, có điều gì đó bên trong vẫn kháng cự.
Sự kháng cự ấy không phải là khuyết điểm.
Nó thường là dấu hiệu cho thấy có điều gì đó chưa từng được nhìn nhận.
Ta thường nghĩ thứ cản trở sự tha thứ là cơn giận.
Nhưng thực ra, cơn giận gần như chưa bao giờ là vấn đề.
Điều ngăn cản sự tha thứ là:
• một nỗi buồn chưa từng được lắng nghe
• một sự bất công chưa từng được thừa nhận
• một nỗi đau buộc phải chịu đựng trong im lặng
Khi một vết thương chưa được gọi tên, cơ thể sẽ ghi nhớ.
Ngay cả nhiều năm sau.
Ta có thể đã “hiểu” bằng lý trí.
Ta thậm chí có thể nói: “Chuyện đó qua rồi.”
Nhưng bên trong, gánh nặng ấy vẫn còn.
Trong nhiều gia đình, ta học từ rất sớm cách không làm phiền người khác.
Không gây sóng gió.
Phải luôn mạnh mẽ, ngoan ngoãn, có chừng mực.
Thế là ta im lặng.
Và những gì không được nói ra dần trở nên nặng nề.
Người ta thường bị yêu cầu tha thứ cho nhau quá sớm.
Trước khi cảm xúc được nhìn nhận.
Trước khi nỗi đau được đón nhận.
Vì thế, có rất nhiều người nói:
“Tôi đã cố tha thứ, nhưng không làm được.”
Không phải vì sự tha thứ không có tác dụng.
Mà vì nó đến sau, chứ không bao giờ đến trước.
Trước khi tha thứ, có một bước thiết yếu:
Đó là nhận diện điều đã làm mình tổn thương, mà không xem nhẹ nó.
Trong mini-series này, chúng ta không cố cưỡng ép sự tha thứ.
Chúng ta tạo ra một không gian nội tâm công bằng hơn.
Một không gian nơi cảm xúc cuối cùng cũng được nảy nở.
Thứ Sáu, tôi sẽ chia sẻ một bài tập rất đơn giản để giúp bạn nhận ra điều gì bên trong bạn vẫn chưa được nhìn nhận.
Còn bạn, nếu lắng nghe mình một cách thành thật…
cảm xúc nào chưa bao giờ được thực sự tồn tại?

________________________________________
Sometimes we tell ourselves:
“I should have forgiven a long time ago.”
And at the same time, something inside us resists.
That resistance is not a flaw.
It’s often a sign that something was never acknowledged.
We often believe what blocks forgiveness is anger.
In reality, it’s almost never anger.
What blocks forgiveness is:
• a sadness no one listened to
• an injustice no one recognized
• a pain we had to swallow in silence
When a wound isn’t named, the body remembers.
Even years later.
We may have “understood” it mentally.
We may even say, “It’s in the past.”
But inside, the emotional weight is still there.
In many families, we learn very early not to be a burden.
Not to make waves.
To be strong, well-behaved, reasonable.
So we stay silent.
And what isn’t said becomes heavy.
Forgiveness is often asked for too early.
Before the emotion is acknowledged.
Before the pain is welcomed.
That’s why so many people say:
“I tried to forgive, but I can’t.”
It’s not that forgiveness doesn’t work.
It’s that it comes after—never before.
Before forgiveness, there’s an essential step:
recognizing what hurt, without minimizing it.
In this mini-series, we’re not trying to force forgiveness.
We’re creating a fairer inner space.
A space where emotions can finally breathe.
On Friday, I’ll share a very simple exercise to help you identify what, inside you, hasn’t yet been acknowledged.
And you—if you listen honestly…
which emotion never truly had the right to exist?

English belowĐôi khi, tha thứ khiến ta sợ hãi.Không phải vì bạn cứng rắn.Không phải vì bạn hằn học.Mà bởi vì, ở đâu đó b...
19/01/2026

English below

Đôi khi, tha thứ khiến ta sợ hãi.
Không phải vì bạn cứng rắn.
Không phải vì bạn hằn học.
Mà bởi vì, ở đâu đó bên trong, tha thứ giống như một sự mất mát 🌱
Mất đi phẩm giá.
Mất đi cơn giận.
Mất đi bằng chứng rằng những gì bạn đã trải qua là bất công.

Với nhiều người, đặc biệt trong những nền văn hoá nơi ta được dạy phải im lặng và tôn trọng, tha thứ thường bị nhầm lẫn với sự cam chịu 💭
Như thể tha thứ có nghĩa là:
“Những gì bạn đã làm với tôi là chấp nhận được.”

Nhưng không phải vậy.
Nếu bạn chưa thể tha thứ hôm nay, đó không có nghĩa là bạn thất bại.
Đó chỉ là một thông tin.
Điều đó cho thấy một cảm xúc bên trong bạn vẫn chưa được lắng nghe 🤲

Trong mini-series tuần này, chúng ta sẽ tìm hiểu vì sao tha thứ lại khó đến thế, trước cả khi nói về cách làm.
Thứ Sáu, tôi sẽ chia sẻ một bài tập đơn giản để giúp bạn nhận diện điều bạn vẫn còn mang theo.
Nếu chỉ một lần thôi, bạn ngừng cố gắng giữ giá… để thành thật với cảm xúc của mình thì sao? ✨

Hãy chia sẻ trong phần bình luận:
điều gì khiến bạn sợ nhất khi nghĩ đến việc tha thứ? ❤️



Sometimes, forgiveness feels scary.
Not because you’re hard.
Not because you’re resentful.
But because, somewhere inside, forgiving feels like a loss 🌱
Losing your dignity.
Losing your anger.
Losing the proof that what you lived through was unfair.

For many people, especially in cultures where we’re taught to stay quiet and be respectful, forgiveness gets confused with submission 💭
As if forgiving meant:
“What you did to me was acceptable.”

But that’s not it.
If today you can’t forgive, it’s not a failure.
It’s information.
It means an emotion inside you hasn’t been heard yet 🤲

In this week’s mini-series, we’ll explore why forgiveness is so difficult, before even talking about how to do it.
On Friday, I’ll share a simple exercise to help you identify what you’re still carrying.
What if, just this once, you stopped trying to be “above it”… and got honest with how you feel? ✨

Tell me in the comments:
what scares you the most about forgiving? ❤️

Câu nói này “chạm” đến tôi một cách sâu sắc ☀️.Bởi vì nó nhắc nhở rằng sự đồng cảm không đo được bằng những gì ta cho đi...
18/01/2026

Câu nói này “chạm” đến tôi một cách sâu sắc ☀️.
Bởi vì nó nhắc nhở rằng sự đồng cảm không đo được bằng những gì ta cho đi…
mà bằng sự đúng mực trong cách ta cho đi.
Trong tuần cuối cùng của mini-series về sự đồng cảm, chúng ta đã nói về sự lựa chọn, giới hạn và trách nhiệm với nội tâm của mình 🕊️.
Có lẽ, sự đồng cảm thật sự không phải là luôn luôn sẵn sàng hiện diện.
Mà là hiện diện một cách chân thành, khi ta có thể.
Nếu bạn chỉ giữ lại một điều từ chuỗi bài này, có lẽ đó là:
“việc tự chăm sóc bản thân không phải là tước đi điều gì từ người khác”
Còn bạn, điều gì thay đổi khi bạn tưởng tượng về một cách đồng cảm tự nguyện và có ý thức hơn?

________________________________________

This sentence touches me deeply ☀️.
Because it reminds us that empathy is not measured by how much we give…
but by the accuracy with which we give.
In this final week of the empathy mini-series, we spoke about choice, boundaries, and inner responsibility 🕊️.
Maybe true empathy is not about always being available.
But about being sincerely present, when we can.
If you were to keep just one thing from this series, it might be this:
taking care of yourself takes nothing away from others.
And you — what changes when you imagine a freer, more conscious empathy?

English belowBài tập: lắng nghe giới hạn của bản thân với sự đồng cảm.Trong mini-series về sự đồng cảm này, đây là một b...
16/01/2026

English below

Bài tập: lắng nghe giới hạn của bản thân với sự đồng cảm.
Trong mini-series về sự đồng cảm này, đây là một bài tập đơn giản mà bạn có thể tự làm.
1. Nghĩ đến một tình huống bạn đã nói đồng ý
trong khi bạn đã mệt hoặc căng thẳng.
2. Quan sát những gì cơ thể bạn đã nói:
• căng thẳng
• nặng nề
• bực bội
• mệt mỏi 💭
3. Đặt câu hỏi này bên trong 🌱
“Lúc đó, mình đã lờ đi điều gì bên trong chính mình?”
4. Đón nhận câu trả lời mà không phán xét.
Không phải để tự chỉ trích.
Mà để thấu hiểu chính mình 🤲.
5. Tự nhủ:
“Giới hạn của mình là một dấu hiệu, không phải một lỗi lầm.”
Thói quen nhỏ:
Mỗi khi bạn nói đồng ý, hãy kiểm tra xem cơ thể bạn có thật sự đồng ý không.
Sự đồng cảm có ý thức bắt đầu từ việc lắng nghe chính mình ✨.
Bạn cảm thấy điều gì khi đọc bài tập này?

________________________________________

Exercise: listening to your boundaries with empathy.
In this empathy mini-series, here’s a simple exercise you can do on your own.
1. Think of a situation where you said yes
while already feeling tired or tense.
2. Notice what your body was saying:
• tension
• heaviness
• irritation
• fatigue 💭
3. Ask this inner question 🌱
“What did I ignore in myself at that moment?”
4. Welcome the answer without judgment.
Not to criticize yourself.
But to understand 🤲.
5. Tell yourself:
“My boundary is information, not a fault.”
Micro-habit:
Every time you say yes, check inside whether your body agrees.
Conscious empathy starts with listening to yourself ✨.
What did you feel while reading this exercise?

English belowSự đồng cảm có ý thức cũng bao gồm cả quyền được nói không.Nhiều người cảm thấy bản thân có nghĩa vụ phải l...
14/01/2026

English below

Sự đồng cảm có ý thức cũng bao gồm cả quyền được nói không.
Nhiều người cảm thấy bản thân có nghĩa vụ phải luôn sẵn sàng san sẻ cảm xúc.
Họ lắng nghe, hết lần này đến lần khác.
Ngay cả khi đã mệt.
Ngay cả khi không còn chịu nổi nữa.
Rồi đến một ngày, có điều gì đó khép lại bên trong họ.
Không phải là họ thiếu đồng cảm.
Mà là sự thiếu giới hạn.
Đồng cảm có ý thức là khi ta hiểu một điều rất đơn giản:
bạn có thể cảm thông mà không cần phải sẵn sàng san sẻ điều gì.
Khi ta nói:
• “Tôi hiểu bạn đang trải qua điều gì”
không có nghĩa là:
• “Tôi có thể lắng nghe bạn ngay bây giờ”
Giới hạn không giống như một bức tường.
Chúng là những cánh cửa mà ta có thể mở và đóng một cách có ý thức.
Khi bạn phớt lờ giới hạn của mình:
• sự đồng cảm sẽ trở nên nặng nề
• mối quan hệ sẽ mất cân bằng
• dẫn tới sự mệt mỏi cảm xúc xuất hiện
Khi bạn tôn trọng giới hạn của mình:
• sự hiện diện của bạn trở nên chân thật hơn
• việc lắng nghe trở nên đúng mực hơn
• sự đồng cảm sẽ trở nên bền vững
Chọn đồng cảm hay không không phải là trở nên lạnh lùng.
Đó là việc chịu trách nhiệm đối với nội tâm của mình.
Trong tuần cuối cùng của mini-series về sự đồng cảm, chủ đích của tôi rất rõ ràng - giúp bạn giữ lại sự nhân ái, cởi mở mà không kiệt quệ.
Thứ Sáu tuần này, tôi sẽ chia sẻ một bài tập đơn giản để bạn nhận ra khi nào câu “đồng ý” của bạn không thật sự là điều bạn muốn.
Còn bạn, cơ thể bạn nói gì khi bạn vượt quá giới hạn của mình?

________________________________________

Conscious empathy includes the right to say no.
Many people feel obligated to be emotionally available.
They listen, again and again.
Even when they’re tired.
Even when they have nothing left.
Then one day, something closes inside.
That’s not a lack of empathy.
It’s a lack of boundaries.
Conscious empathy means understanding one simple thing:
you can feel compassion without being available.
Saying:
• “I understand what you’re going through”
does not mean:
• “I can listen right now”
Boundaries are not walls.
They are doors we consciously open and close.
When you ignore your boundaries:
• empathy becomes heavy
• the relationship becomes unbalanced
• emotional exhaustion sets in
When you respect your boundaries:
• your presence is more genuine
• your listening is more accurate
• your empathy becomes sustainable
Choosing empathy is not being cold.
It’s being responsible for your inner space.
In this final week of the empathy mini-series, the intention is clear:
to help you stay human, open, without burning out.
On Friday, I’ll share a simple exercise to recognize when your “yes” is no longer a true yes.
And you — how does your body speak when you cross your limits?

Address

Binh Thanh
71314

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Soul Up posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Soul Up:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram