Dưỡng Sinh Dưỡng Tâm

Dưỡng Sinh Dưỡng Tâm 𝑫𝒖̛𝒐̛̃𝒏𝒈 𝑺𝒊𝒏𝒉 𝒍𝒂̀ 𝑫𝒖̛𝒐̛̃𝒏𝒈 𝑻𝒂̂𝒎

Phúc đức của một gia đình, được gánh trọn trên lưng người mẹ.Có những đêm mẹ thức rất lâu, không vì mất ngủ, mà vì trong...
07/01/2026

Phúc đức của một gia đình, được gánh trọn trên lưng người mẹ.

Có những đêm mẹ thức rất lâu, không vì mất ngủ, mà vì trong lòng còn quá nhiều điều chưa dám buông. Lo cho con, lo cho ngày mai, lo cả những thiếu sót của mình sợ con phải mang theo. Người ta thấy mẹ mạnh mẽ, nhưng không ai thấy những lần mẹ lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong.

Trong một mái nhà, mẹ ít khi được quyền mệt. Mệt cũng giấu, đau cũng nén. Bởi mẹ hiểu, chỉ cần mẹ chao đảo, cả gia đình sẽ nghiêng theo.

Phúc đức không nằm ở nhà cao cửa rộng, mà ở cái tâm người mẹ còn giữ được hiền lành giữa bao vất vả. Một lần mẹ nhịn, là một lần bình an ở lại với con. Một nỗi mẹ chịu, là một lớp chắn gió cho đời con về sau. Mẹ đi trước con những đoạn đường gập ghềnh, để con bước nhẹ hơn khi đến lượt mình.

Mẹ có thể không để lại cho con nhiều tiền bạc, nhưng nếu để lại được một cái tâm ngay, con sẽ không lạc lối giữa đời. Những gì mẹ lặng lẽ chịu hôm nay, trời đang âm thầm ghi lại, thành phúc cho cả một gia đình, và gửi trọn vào phần đời của con.

-Nguyettruong-

PHỤ NỮ SAU TUỔI 40Hoàng Đế Nội Kinh từng nói rất thẳng thắn: “Bốn mươi tuổi, chân âm chỉ còn một nửa. Bốn mươi lăm tuổi,...
04/01/2026

PHỤ NỮ SAU TUỔI 40
Hoàng Đế Nội Kinh từng nói rất thẳng thắn: “Bốn mươi tuổi, chân âm chỉ còn một nửa. Bốn mươi lăm tuổi, thận khí bắt đầu hư suy.” Nghe thì hơi… chạnh lòng, nhưng thật ra đây chỉ là lời nhắc nhở cực kỳ khoa học của người xưa: từ tuổi 40 trở đi, hệ thống nội tiết của phụ nữ bắt đầu bước vào giai đoạn “khô hạn định kỳ”.

Khô ở đây không chỉ là chuyện “nội tiết nữ”, mà là cả một chuỗi hiện tượng:
• Tân dịch giảm dần
• Kinh nguyệt thưa và ít
• Có người còn tắt kinh sớm
• Da bớt mềm, bớt bóng, bớt mượt
• Cơ thể khát nước từ bên trong, biểu hiện bằng cảm giác nóng rát nhẹ, khô cổ, ngủ không sâu, dễ cáu gắt

Nói cách khác: âm dịch hao tổn, và nếu không chăm chút kịp thời thì tuổi 40 sẽ đến theo phong cách… hơi “hành hung”.

Vậy phải làm gì để dưỡng âm – sinh tân?

Nội kinh lẫn kinh nghiệm dân gian đều khuyên nhẹ nhàng thôi, nhưng phải đều đặn. Rất nhiều vị thuốc có thể dùng độc vị, hãm trà hoặc nấu cháo mỗi ngày mà không lo lạnh bụng hay trệ khí:
• Bách hợp
• Ngọc trúc
• Phúc bồn tử
• Mạch môn
• Thiên môn
• Tây dương sâm
• Thậm chí cả nấm đông cô cũng là một loại “dưỡng âm thực phẩm” rất đáng nể

Trong khi đó, những vị tưởng chừng vô hại nhưng lại âm hàn khá mạnh như kỷ tử, tang thầm… thì muốn dùng lâu dài nên sao chế để an toàn hơn. (Phần này mình sẽ viết riêng một bài để các chị em không dùng sai mà… thành lạnh bụng oan uổng.)

Bài phối hợp gợi ý cho phụ nữ sau 40: dưỡng âm – bổ huyết – sinh tân – kéo dài thanh xuân
• Bách hợp 30g
• Phúc bồn tử 20g
• Mạch môn 10g
• Ngọc trúc 10g
• Hoàng kỳ 10g
• Kỷ tử 15g

Cho tất cả vào 1 lít nước, ngâm nước ấm 20 phút cho thảo dược nở đều, rồi đun sôi 15 phút. Chắt ra làm nước uống trong ngày. Vị thanh, dễ uống, đặc biệt hợp với những ai đã bắt đầu thấy mình “khô hơn hồi trẻ”.

Chị em nào có những dấu hiệu kể trên thì dùng rất hợp.

Còn ai muốn hiểu sâu hơn về cơ chế âm–dương–khí–huyết, về tại sao bước sang tuổi 40 cơ thể thay đổi nhanh đến vậy, hoặc muốn tự chăm sóc mình theo tinh thần Nội Kinh, thì cứ nhắn mình để lấy sách Hoàng Đế Nội Kinh nhé. Mình hứa, đọc xong sẽ thấy cơ thể mình từ “khó hiểu” trở nên “dễ thương” hơn hẳn.

04/01/2026

Bài tập toàn thân đồng hồ cát ⏳

-nguồn:betteme-

03/01/2026

BÀI TẬP TUYỆT ĐỈNH
K biết đã ai tập theo bài bò này chưa? Bài này đã lưu truyền bên Trung bên Đài lâu rồi, thành những hội tập theo bài này.

Ở VN chưa phổ biến lắm nhưng ae hãy thử đi. Nó khá tổng hợp và hiệu quả, vừa tập thể lực, vừa luyện gân cơ xương, mà tư thế lại an toàn cho cả những TH phải hạn chế chạy.

Nguyên tắc là tay trước chân sau, tay vươn lên thì chân đạp dưới (tay chân ngược hướng)

Bò chỉ vài phút thôi là đã thấm, là đủ rồi. Bài này đúng là dành cho ng bận rộn. Bò loanh quanh trong phòng cũng ok.

02/01/2026

Mùa này, ai ngạt mũi, chảy mũi - hen 👉 hơ ngải huyệt Đại Chuỳ - Phế Du - Ấn Đường - Nghinh Hương.

KHI DƯƠNG KHÍ KHÔNG ĐỦ, HÃY NHƯ ĐỨA TRẺCó một ngày, sư phụ nhìn tôi rất lâu, rồi hỏi một câu tưởng như chẳng liên quan g...
02/01/2026

KHI DƯƠNG KHÍ KHÔNG ĐỦ, HÃY NHƯ ĐỨA TRẺ

Có một ngày, sư phụ nhìn tôi rất lâu, rồi hỏi một câu tưởng như chẳng liên quan gì đến dưỡng sinh cả.

“Đã bao lâu rồi con chưa chạy nhảy cho đã, chưa cười một trận ra hồn, chưa ngủ một giấc thật sâu, kiểu ngủ xong tự nhiên mở mắt dậy mà không cần chuông báo thức?”

Tôi đứng khựng lại. Không phải vì không nghe rõ, mà vì… không trả lời được.

Chưa kịp mở miệng, sư phụ đã chỉ vào chiếc bình giữ nhiệt tôi lúc nào cũng ôm theo bên mình. Trong đó khi thì kỷ tử, khi thì táo đỏ, lúc khác lại thêm vài lát gừng, vài vị thuốc nghe tên đã thấy rất “dưỡng sinh”.

Sư phụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt thì không hề nhẹ.

“Con nghĩ mình đang bổ dương khí à? Không. Con chỉ đang thắp một cây nến nhỏ trong căn nhà đã quá lạnh, quá trống rỗng. Nhìn thì có ánh sáng, nhưng bên trong vẫn là gió lùa, vẫn là rỗng không.”

Câu nói đó giống như một mũi kim, châm thẳng vào chỗ mà tôi vẫn cố né tránh.

Sư phụ đứng dậy, chỉ ra ngoài cửa sổ. Dưới sân, mấy đứa trẻ đang chạy nhảy, hét lên cười vang, mặt đỏ hây hây, áo mỏng mà đầu như bốc hơi.

“Con nhìn chúng đi. Dương khí của chúng từ đâu ra? Từ thuốc bổ à? Hay từ bố mẹ cho uống cao phương mỗi ngày?”

Ông lắc đầu.

“Không. Dương khí đó là do chính chúng sinh ra. Trẻ con sinh ra đã giống như một lò lửa nhỏ. Nhiên liệu đủ, đường ống thông, chỉ cần một chút vận động, một chút vui vẻ, là lửa bốc lên rất hồng.”

Rồi ông quay lại nhìn tôi.

“Còn các con thì sao? Lò lửa thì cũ, nhiên liệu thì sắp cạn, khí huyết tắc nghẽn, bên trong toàn là củi ướt, lá mục – tức là đàm thấp, ứ trệ. Chưa hết, ngày nào cũng đổ thêm nước lạnh vào – lo âu, suy nghĩ, căng thẳng. Rồi quay ra than: ‘Sao tôi dương hư thế này?’ Và lại chạy đi tìm thuốc bổ để châm lửa. Con thấy có buồn cười không?”

Lúc đó mặt tôi nóng ran. Vì đó chính xác là tôi.

Mua đủ thứ thuốc, đủ loại miếng dán, đủ mọi phương pháp “ôn dương”, nhưng càng bổ càng mệt, càng cố càng lạnh. Người lúc nào cũng như quần áo phơi mùa mưa, ẩm ướt, không khô nổi.

Tôi hỏi, giọng nhỏ lại:
“Vậy… thưa sư phụ, phải làm sao để sửa cái lò lửa này?”

Sư phụ cười, rất hiền.

“Sao cứ phải sửa? Con coi mình là cái máy à? Càng sửa càng hỏng. Đại đạo vốn rất giản dị. Đừng sửa nữa. Hãy nuôi nó.”

“Nuôi?”

“Ừ. Nuôi như nuôi một đứa trẻ.”

Không phải là chạy nhảy vô tổ chức, không phải là làm mấy trò trẻ con. Mà là dùng tâm thế nuôi dưỡng trẻ nhỏ, để nuôi lại chính sinh mệnh của mình.

Sư phụ nói: “Trẻ con sống khỏe cần mấy thứ? Không nhiều. Chỉ ba việc: ăn ngon, chơi vui, ngủ sâu. Con làm được ba việc này cho chính mình, dương khí sẽ tự sinh, không cần con thúc.”

Ngọn lửa thứ nhất là ăn ngon.

Sư phụ nói một câu nghe rất đau: “Người lớn bây giờ không còn ăn cơm, mà là ‘tiến thực’.”

Vừa ăn vừa xem điện thoại. Ăn để tiếp khách. Ăn để tính calo. Ăn như một nhiệm vụ.

Tỳ vị và cái miệng đã lâu rồi không còn nói chuyện với nhau.

Ông hỏi tôi: “Lần cuối cùng con ăn một món gì đó mà thấy… ngon đến mức thấy ấm lòng, là khi nào?”

Tôi nghĩ mãi không ra.

Sư phụ bảo: “Trẻ con ăn món nó thích, mắt sáng lên. Đó là toàn bộ ngũ tạng lục phủ cùng nói ‘được rồi’. Còn con thì ăn mà tâm không ở đó. Tỳ vị nhận tín hiệu loạn xạ, lâu ngày bếp lạnh, ẩm, tắc. Không có khí huyết thì lấy đâu ra dương khí?”

Giải pháp không phức tạp.
Đói thì ăn. Không đói thì thôi.
Khi ăn thì chỉ ăn.
Ăn thứ thân thể quen, đơn giản, ấm áp.
Đừng dùng đầu óc để ăn, hãy để tỳ vị được cảm nhận.

Nuôi tỳ vị như nuôi một đứa trẻ non nớt. Nó được chăm đúng, nó sẽ tự sinh lực cho con.

Ngọn lửa thứ hai là chơi vui.

Sư phụ nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Con thiếu nhất không phải dinh dưỡng, mà là cái sự ‘vui’.”

Dương khí của trẻ con, phần lớn là do chơi mà ra. Chạy nhảy vô mục đích, cười vô lý do, mồ hôi ra mà lòng nhẹ tênh. Khí huyết trong lúc đó được khuấy lên, thông suốt như gió xuân.

Người lớn thì sao?
Vận động để giảm cân.
Tập để check-in.
Đi bộ mà trong đầu toàn deadline.

Đó không phải sinh dương, đó là hao thần.

Con cần chơi, không cần tập.
Chỉ cần động mà vui.
Đi bộ nghe gió.
Lắc lư theo nhạc.
Leo núi không vì đỉnh, chỉ vì mồ hôi.

Chìa khóa không nằm ở động bao nhiêu, mà là vui hay không.
Vui thì thân mở.
Thân mở thì khí thông.
Khí thông thì dương tự sinh.

Mỗi ngày, hãy cho bản thân một khoảng “thời gian chơi”, như cho một đứa trẻ được ra sân.

Ngọn lửa thứ ba là ngủ sâu.

Sư phụ nói: “Các con tưởng mình ngủ, nhưng thực ra chỉ là nằm xuống với đầu óc chạy hết công suất.”

Trẻ con thì khác.
Ngã xuống là ngủ.
Hơi thở sâu.
Không mang theo chuyện ban ngày.

Vì “thần” của chúng an.

Muốn ngủ sâu, không phải ép ngủ, mà là dọn đường cho giấc ngủ.
Trước khi ngủ, làm việc vô dụng.
Nhìn trời.
Nghe nhạc nhẹ.
Nói với mình: “Hôm nay xong rồi.”

Buông xuống, như đứa trẻ chán đồ chơi.

Thân thả thì tâm mới lắng.
Thần an thì dương mới hồi.

Cuối cùng, sư phụ nói một câu mà tôi nhớ mãi:

“Đối xử với bản thân như một đứa trẻ, không phải là nuông chiều, mà là có trách nhiệm nuôi dưỡng.”

Giống như một người mẹ hiền.
Không ép ăn.
Không cắt ngang lúc con đang vui.
Không bắt thức khuya khi cần ngủ.

Chỉ quan sát, đáp ứng đúng nhu cầu, rồi tin tưởng sinh mệnh sẽ tự lớn lên.

Tôi bắt đầu thử.
Mệt thì nghỉ.
Ăn thì bỏ điện thoại.
Tối tạo nghi thức đi ngủ.
Không còn cố “sửa” mình nữa.

Sự thay đổi đến rất chậm, nhưng rất thật.
Tay chân bớt lạnh.
Sáng dậy nhẹ hơn.
Lòng bớt mệt.

Không thêm thuốc bổ nào.
Chỉ ngừng tự làm mình kiệt quệ.

Tôi hiểu ra một điều:
Bổ dương cao cấp nhất, là ngừng nội hao.
Là quay về bản năng.
Là dùng ánh mắt nuôi trẻ nhỏ để nhìn lại chính mình.

Ngọn lửa đó chưa từng tắt.
Nó chỉ chờ con ngừng dập nó đi.

Khi con đủ dịu dàng với chính mình,
dương khí sẽ tự sinh,
ấm áp,
bền bỉ,
và rất thật.

(bài tổng hợp viết lại từ bài của Hạt Đậu Béo dịch)

M coppy bài này vì thực sự M cảm nhận rõ cái cảm giác : MÁI ẤM CÓ ÁNH ĐÈN CHỜ MÌNH TRỞ VỀ nó đáng giá hơn nghìn vạn lần ...
29/12/2025

M coppy bài này vì thực sự M cảm nhận rõ cái cảm giác : MÁI ẤM CÓ ÁNH ĐÈN CHỜ MÌNH TRỞ VỀ nó đáng giá hơn nghìn vạn lần những thứ hào nhoáng ngoài kia, và rằng nếu ai k trân trọng khoảnh khắc đó thì có nghĩa cuộc đời của họ hẳn k thể thấm thía 2 chữ TÌNH THÂN khi đặt lên bàn cân với TIỀN TÀI VÀ DANH VỌNG.

Có một đạo lý mà con người chỉ thật sự hiểu khi đã đi qua nhiều bão tố:

Thứ quý giá nhất trong đời, không phải là tiền tài, không phải danh vọng, không phải những điều người ngoài tung hô... mà là thân thể khoẻ mạnh và mái ấm có ánh đèn chờ mình trở về.

Tất cả những thứ còn lại – chỉ là tạm bợ.

Ngày trẻ, chúng ta chạy rất nhanh.

Chạy theo tiền, theo địa vị, theo những giấc mơ mà đôi khi chính ta cũng không rõ có thật sự cần sở hữu hay không.

Ta tưởng rằng có thêm sẽ hạnh phúc, có nhiều sẽ bình yên, có danh sẽ ngẩng cao đầu giữa cuộc đời.

Nhưng càng trưởng thành, càng nhận ra:

Cái giá của mọi tham cầu đôi khi đều được trả bằng sức khoẻ, bằng sự bình an, bằng những bữa cơm nhà hiếm hoi, bằng ánh mắt người thân đợi chờ trong cô quạnh.

Có người ngồi trong xe sang, nhưng tim thì nặng như đá.

Có người ở trong căn nhà rộng, nhưng chẳng nghe tiếng cười của ai.

Có người sở hữu tài khoản đầy ắp, nhưng uống thuốc nhiều hơn uống nước.

Phật dạy:

Thân người khó được, thân là thuyền để qua bể khổ.

Một khi thuyền thủng, mọi phước đức, mọi ước vọng, mọi thành tựu đều trở thành hư không.

Sức khoẻ – tưởng bình thường nhưng lại là nền tảng của mọi hạnh phúc.

Chỉ khi một lần nằm viện, ta mới hiểu:

- Công việc có thể có người làm thay,
- Tiền có thể kiếm lại sau,
– Nhưng thân thể này... không ai gánh giùm ta được.

Khi hơi thở trở nên nặng nhọc, ta mới hiểu mọi cuộc tranh hơn thua ngoài kia đều vô nghĩa.

Khi trái tim mệt rã rời, ta mới nhận ra những cuộc vui không thật – chỉ là ảo ảnh.

Và khi bước chân không còn vững, ta mới khao khát được trở về ngồi bên ánh đèn nhà mình, nghe một tiếng gọi "ăn cơm đi", mà lòng đã thấy đủ.

Người xưa nói: "Hiền giả quy ư ốc."

Người có trí sau cùng vẫn tìm về mái nhà, vì ngoài kia gió lớn mấy cũng không bằng một nồi canh nóng, một tiếng cười thân thuộc.

Ánh đèn trong nhà – không cần sáng mạnh, nhưng ấm.

Không cần lung linh, nhưng thật.

Đó là ánh sáng của mẹ đi ra đóng cửa đợi con về muộn.
Là ánh sáng của người vợ để phần cơm nóng khi chồng tăng ca.
Là ánh sáng của tiếng trẻ thơ chạy ra ôm lấy cha sau một ngày mệt nhọc.

Ánh sáng ấy – mới là ánh sáng đẹp nhất trần gian.

Vì nó không soi vật, mà soi lòng.
Không chiếu bề ngoài, mà chiếu sự bình yên sâu thẳm bên trong.
Không rực rỡ với thế gian, nhưng đủ ẩm cho một đời người.

Khi ta biết trân quý sức khoẻ và mái ấm, ta liền thay đổi cách sống:

Bớt giận dữ, vì giận làm tổn thân.
Bớt hơn thua, vì thắng thua rồi cũng tàn phai.
Bớt chạy theo ồn ào, vì bình yên mới là đích đến.
Bớt lao lực vì những ánh mắt ngoài đời, mà chăm chút hơn cho những người thật sự thương mình.

Ta bắt đầu tập buông.

Buông áp lực không cần thiết.
Buông kỳ vọng quá sức.
Buông những cuộc vui khiến lòng trống rỗng.
Buông những mối quan hệ chỉ làm tâm thêm nặng.

Và khi buông được, ta thấy đời nhẹ như gió.

Thấy một bữa cơm nhà thơm hơn mọi yến tiệc.
Thấy tiếng cười gia đình quý hơn mọi lời khen của thiên hạ.
Thấy một giấc ngủ bình yên đáng trân trọng hơn mọi cuộc rong chơi.

Cuối cùng, ta hiểu:

Người biết sống không phải là người có tất cả, mà là người biết giữ lấy những điều không thể thay thế.

Sức khoẻ – không mua được.
Gia đình – không đổi được.
Bình an – không vay mượn được.

Và ánh đèn trong nhà chính là nơi cuộc đời bắt đầu, và cũng là nơi trái tim cuối cùng muốn trở về.

Ngoài sức khoẻ, tất cả chỉ là tạm bợ. Ngoài mái ấm, mọi ánh sáng khác đều là phù du.

29/12/2025

Kiên trì 3 phút mỗi lần tập ✌️✌️✌️

Khi bạn là người tu tập, có đạo đức lương thiện,thì dù có muốn gắn bó với người không phù hợp, cũng khó mà thành duyên.B...
29/12/2025

Khi bạn là người tu tập, có đạo đức lương thiện,
thì dù có muốn gắn bó với người không phù hợp, cũng khó mà thành duyên.

Bởi vì sao?

Vì khi bạn càng tu tập, phước báu càng tăng trưởng thì người tương đương với phước của mình sẽ xuất hiện.
Phước gặp phước
Nghiệp gặp nghiệp
Nhân nào, quả đấy - không sai chạy

VẬY LÀM THẾ NÀO ĐỂ GẶP ĐƯỢC MỘT NGƯỜI BẠN ĐỜI ĐỒNG TU?

1️⃣ Tu sửa chính mình trước khi cầu người đồng tu
Bạn đời đồng tu là quả, còn nhân là:
• Giữ giới – sống có đạo đức
• Nói lời chân thật, hiền lành
• Biết hiếu kính cha mẹ, biết sám hối lỗi mình
Khi tâm bạn đẹp - sáng , tự nhiên duyên lành xuất hiện.

2️⃣ Gieo nhân đúng trong tình cảm
Muốn gặp người thật tu, thì mình cũng cần:
• Không lợi dụng tình cảm
• Không tà hạnh, không mập mờ
• Không yêu bằng dục vọng, mà bằng sự tôn trọng và trách nhiệm
Nhân tình cảm thanh tịnh → quả là bạn đời đồng tu.

3️⃣ Đồng tu trước khi đồng đời
Hãy cùng:
• Tụng kinh, niệm Phật, giữ chánh niệm
• Học pháp, sống thiện, hành bố thí
• Lấy Chánh Pháp làm gốc, không lấy cảm xúc làm chủ
Người cùng chí hướng sẽ nhận ra nhau rất tự nhiên.

4️⃣ Hồi hướng và phát nguyện đúng
Có thể phát nguyện:
“Nguyện cho con đủ phước duyên gặp người bạn đời đồng tu, cùng nhau sống thiện – giữ giới – nương tựa Tam Bảo, cùng nâng đỡ nhau trên đường tu học và sống cuộc đời tốt đời - đẹp đạo”

5️⃣ Tin sâu nhân quả – không nóng vội
Duyên lành không đến sớm hơn khi mình chưa đủ phước, luôn là đúng lúc đúng thời điểm.

Việc của mình là:
Tu cho đúng
Sống cho tử tế
Mở lòng nhưng không buông giới

Muốn gặp bạn đời đồng tu
→ hãy trở thành người xứng đáng để đồng tu cùng người khác.

Nam Mô A Di Đà Phật 🙏🙏🙏

DAY CON VỀ – 4 TẦNG BÁO HIẾU🕊️ Không phải cứ kiếm được nhiều tiền là hiếu.🕊️ Không phải cứ nghe lời là đủ.🕊️ Hiếu là một...
27/12/2025

DAY CON VỀ – 4 TẦNG BÁO HIẾU
🕊️ Không phải cứ kiếm được nhiều tiền là hiếu.
🕊️ Không phải cứ nghe lời là đủ.
🕊️ Hiếu là một hành trình đi từ ngoài vào trong, từ lời nói đến nhân cách, từ trách nhiệm đến cách sống.

Hiếu kính 🌿 bắt đầu rất nhỏ; là cách con nói chuyện với bố mẹ mỗi ngày; là giọng nói không cộc cằn; là thái độ không xem sự hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên; nhiều người thất bại ngay từ tầng này mà không hề hay biết.

Hiếu thuận 🌱 là khi con sống có trách nhiệm với cuộc đời mình; không đổ lỗi; không buông xuôi; không để cha mẹ phải cúi đầu vì lựa chọn của con; sống đàng hoàng đã là một cách báo hiếu.

Hiếu thảo 🔥 là khi con sống tử tế với chính mình; không tự hủy hoại; không sa đà; không sống cuộc đời vô nghĩa; bởi một đứa con biết trân trọng bản thân chính là món quà an tâm lớn nhất dành cho cha mẹ.

Hiếu nghĩa 🌟 là tầng cao nhất; con sống đúng; sống có giá trị; sống có lý tưởng; sống sao để khi nhắc đến con, cha mẹ thấy ngẩng cao đầu; đó là báo hiếu lớn nhất, không cần khoe, không cần nói.

Đời này, nhiều người nói thương cha mẹ nhưng lại sống cẩu thả; nói hiếu nhưng lại làm cha mẹ lo âu; nếu đã hiểu được 4 tầng này, hãy tự hỏi; mình đang đứng ở đâu; và đã sẵn sàng leo lên tầng tiếp theo chưa.

Vì sự thành công và giàu có của bạn
Nguyễn Phúc Thịnh

7 DẤU HIỆU CHO THẤY PHƯỚC ĐANG VƠI DẦN – NGHIỆP XẤU SẮP TRỔVận mệnh không phải thứ tự nhiên rơi xuống đầu ai.Nó là kết q...
15/12/2025

7 DẤU HIỆU CHO THẤY PHƯỚC ĐANG VƠI DẦN – NGHIỆP XẤU SẮP TRỔ

Vận mệnh không phải thứ tự nhiên rơi xuống đầu ai.
Nó là kết quả của những gì ta nghĩ, ta nói, ta làm… lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Khi phước bắt đầu cạn, nghiệp xấu sắp trổ, thường sẽ có tín hiệu báo trước. Không phải chuyện gì quá ghê gớm, mà là những thay đổi rất nhỏ – ngay trong tâm và trong đời sống thường ngày.

Nếu thấy mình có vài dấu hiệu dưới đây, đừng sợ.
Chỉ cần dừng lại và sửa, là kịp.

1. Trong lòng luôn bất an, người lúc nào cũng mệt
Không có chuyện gì lớn, nhưng lúc nào cũng lo, cũng nặng. Ngủ không sâu, hay giật mình. Soi gương thấy mặt tối, mắt thiếu thần, nghỉ vẫn không khỏe.
Đó là khi tâm rối thì khí cũng rối.

2. Dễ bực, dễ cáu, nhìn đâu cũng thấy khó chịu
Một chuyện rất nhỏ cũng đủ làm nổi nóng. Nghe ai nói gì cũng thấy ngứa tai. Lúc này tâm sân đang mạnh, mà sân thì hút xui rất nhanh.

3. Nghĩ nhiều đến phần lợi của mình
Bắt đầu tính toán hơn – thiệt, được – mất. Làm gì cũng sợ mình thiệt. Ánh mắt không còn thẳng thắn như trước.
Tham càng nhiều, phước đi càng nhanh.

4. Quan hệ tự nhiên xấu đi, người tốt dần rời xa
Gia đình dễ cãi vã. Bạn bè ít liên lạc. Người từng giúp mình bỗng xa.
Không phải họ thay đổi – mà là năng lượng của mình không còn dễ chịu để người khác ở gần.

5. Hay quyết định sai, nói ra lời dễ gây họa
Chọn nhầm người, tin nhầm chỗ, nói câu không nên nói.
Đó là lúc tâm đã bị che mờ, trí không còn sáng.

6. Thích được khen, ghét bị góp ý
Nghe ai khen thì vui, ai nói thật thì khó chịu. Dễ tin lời nịnh hơn lời thẳng.
Đây là dấu hiệu của tâm ngã mạn – rất âm thầm nhưng bào phước cực nhanh.

7. Người nặng nề, hay đau vặt
Không bệnh lớn nhưng mệt mỏi, uể oải, cơ thể phản ứng thất thường.
Tâm không ổn thì thân cũng khó yên.



Tướng là quả – Tâm là nhân.
Thấy những dấu hiệu này không phải để sợ, mà để tỉnh.

Không cần chạy đi cúng bái cho nhiều.
Điều quan trọng nhất là SỬA TÂM.

– Bớt than phiền, bớt oán trách.
– Nói lời dễ nghe hơn, mềm hơn.
– Làm việc thiện nhỏ, thật tâm.
– Khi nóng giận, dừng lại một nhịp, thở sâu, nhìn lại mình.

Chỉ cần tâm đổi,
thì khí đổi – tướng đổi – vận cũng đổi theo.

Không ai xui hoài,
chỉ là có lúc mình đi lệch…
và vẫn còn kịp để quay về.

Người xuất gia thích tiền của, thích danh tiếng và chức vụ, thích nghe lời khen, thích hưởng thụ, thích đi khắp nơi, ít ...
11/12/2025

Người xuất gia thích tiền của, thích danh tiếng và chức vụ, thích nghe lời khen, thích hưởng thụ, thích đi khắp nơi, ít Thiền định và lười Thiền định (samatha)…là người xuất gia thiếu Trí tuệ (duppaññā), tâm luôn dao động, nhiều mệt mỏi trong đời, Giới-Định-Tuệ (Sīla-Samādhi-Paññā) rất kém cỏi.

Khi 40 tuổi, trong 1 buổi học ở thành phố Hồ Chí Minh, một em gái lạ bổng dưng xuất hiện và khuyên tôi nên xem phim Buddha (55 tập, do anh Himanshu Soni đóng vai Phật Thích Ca). Lúc ấy tôi vẫn đang sống với chồng con.

Sau khi xem phim Buddha thì trước mắt tôi lúc nào cũng là Tăng đoàn của Phật Thích Ca và đời sống vắng lặng để Thiền định (samatha) và Thiền quán (Vipassanā).

Tôi tự động giữ 8 Giới Nguyên thuỷ (Sīla Theravāda)-không ăn chiều, sống vắng lặng tối đa-gần như không cần nói chuyện với chồng con, mỗi ngày đều ngồi Thiền 2 lần-lúc 3:30 sáng và buổi tối.
Ăn xong là đi kinh hành 30 phút (Vì Phật Thích Ca dạy như thế sẽ giúp bao tử cực tốt và khi đắc Thiền-Jhāna thì không bao giờ mất Bậc thiền).

Kết quả: chỉ sau 4 tháng Thiền định (samatha) thì tôi hoàn toàn bỏ được tiền của, danh tiếng, sự tích trữ…và trong đời này sẽ không bao giờ thích trở lại.

Đây là kết quả tự đến-và nó là đích đến bắt buộc phải có đối với người xuất gia và với những người muốn hết khổ-tâm còn ham thích-tham (lobha) với cái gì thì sẽ bị cái đó ràng buộc để mãi khổ (dukkha).

Ham thích là tâm tham (lobha)-là nguyên nhân của khổ (dukkha) và cứ tái sinh mãi để trả giá với các nghiệp ác (akusala kamma) đã tạo trong vô vàn kiếp sống trước.

Kết quả của tôi là sự tổng hợp của các yếu tố sau đây mà chính tôi cũng không hề biết khi mình đang lặng lẽ thực hành trong giai đoạn chưa xuất gia.

Nếu bạn làm đúng bạn sẽ buông bỏ mọi thứ dễ dàng để bạn kết thúc khổ đau của chính mình và trở nên cao thượng-được người có Trí tuệ (paññā) tôn kính, muốn gần và sẳn sàng giúp đỡ.

Người có Trí tuệ cao không bao giờ muốn gần những người xuất gia còn nhiều tham dục-ham muốn (lobha) hay sân hận-ích kỷ (dosa) và thiếu trí-lười Thiền định (samatha).

*4 yếu tố phải có đủ để Trí tuệ (paññā) mở ra và luôn sáng-không đi lùi (tức không bị tham/sân chi phối):

-1🔹Phải có Đức tin (saddhā) vào Phật Thích Ca-đức tin vững chắc như đá tảng-không có gì cản được quyết tâm làm Thiện (kusala):

Chồng tôi không ưa bố thí-cúng dường (dāna), chỉ muốn đi làm về là nhìn thấy vợ con ở nhà. Nhưng ông ấy không bao giờ có thể cản trở được bất cứ việc Thiện nào của tôi-tôi ở ngoài đường suốt ngày.

Ông ấy hiểu 1 sự thật: tôi sẳn sàng bỏ ông ấy chứ không bao giờ bỏ lý tưởng-quyết định chân chính nào của mình. Do đó ông ấy không bao giờ dám làm căng với tôi.

Khi biết câu chuyện Phật Thích Ca và Tăng đoàn phải ăn thức ăn dành cho ngựa thì từ lúc đó tôi không xài tiền cho bản thân và cũng không gửi tiền cho cha mẹ, tôi nói với mẹ tôi “con không gửi tiền cho mẹ nữa vì mẹ không có khó khăn”. Và từ đó tôi tập trung làm Thiện (kusala) ra bên ngoài và cúng dường (dāna).

Chỉ cần đọc 1 bản tin và tin đó là hoàn cảnh khổ (dukkha) thật sự thì 15 phút sau tôi đã có mặt ở Ngân hàng để chuyển tiền đi, chưa bao giờ chậm trễ. Đang làm việc mà chùa nhờ chở người đi công việc là tôi bỏ việc đi làm ngay. Nữa đêm sẳn sàng chở người đi cấp cứu miễn phí dù buồn ngủ mở mắt không nổi…

Vào chùa/thiền viện tôi không bao giờ cúng số tiền lẻ hay những tờ tiền nhỏ, tôi luôn lấy những tờ 500.000đ để cúng dường vì với Tôi Phật Thích Ca là tối thượng nhất-xứng đáng hưởng những gì tốt đẹp nhất và khi tôi cúng tiền cơm cho Tăng đoàn tôi cũng dùng tiền ấy.

Tôi đi Đà Lạt chơi, đến 1 ngôi chùa có các Sư cô trẻ đi học mà không có xe, về nhà tôi lấy chiếc xe đẹp nhất mà tôi thương nhất để gửi lên cúng dường cho các cô dùng đi học…

Chồng tôi thấy xe tôi biến mất, ông luôn gặng hỏi nhưng tôi chỉ cười-với người không cùng chí hướng và không thể đi chung đường thì không cần nói nhiều với họ.

Khi có Đức tin (saddhā) trong sáng vào Phật Thích Ca (Buddha Sakya), bạn sẽ không bao giờ làm Thiện (kusala kamma) vì mưu mô hay toan tính và cầu vái đủ thứ cho bản thân-đây là tâm tham (lobha) làm ô nhiễm đức tin và bạn không thể tạo Ba la mật (Pāramī) nếu làm Thiện mà cầu vái cho mình hoặc cho người thân...

Mỗi khi đến chùa cúng dường (dāna) tôi chỉ nguyện: mong mọi người sống lương thiện (không giả dối, lường gạt) và đất nước tránh cảnh binh đao-chiến tranh.

Không ai biết việc tôi làm suốt bao nhiêu năm.
Giờ kể lại để những con người chân thật (ngày nay không còn nhiều người chân thật-sacca) và hết lòng tôn kính Thiền viện Pa Auk Myanmar có thể nhanh đến ngày xuất gia hơn, và đi vững chắc trên con đường buông bỏ dục vọng (kāma) và mọi thứ trong đời!

-2🔹Phải có nguyện lực rõ ràng.
Chỉ có 2 lời nguyện trên con đường Giải thoát-hết khổ: nguyện thành Thánh (Ariya) hoặc thành Phật (Buddha).

Bám sát lời nguyện đó, luôn thấy Thánh (Ariya) hoặc Phật (Buddha, Sammāsambuddha) trước mắt mình để không bao giờ cho phép mình ham muốn-tự cao-thấy mình giỏi (đều là tâm tham-lobha), hay sân hận-ích kỷ-ganh ghét (tâm sân-dosa).

Nguyện lực mạnh mẽ sẽ giúp bạn rất thích cuộc sống vắng lặng một mình để giữ Giới Nguyên thuỷ (Sīla Theravāda) nghiêm túc và Thiền định (samatha).
Dù ở chổ đông người bạn cũng không muốn tụ tập để nói chuyện vì bạn hiểu đó là phóng dật (uddhacca)-thân và tâm lăng xăng, và hiểu đó là thiếu Trí tuệ (duppaññā).

Còn nếu bạn hoà nhập để nói chuyện thì chỉ với 1 mục đích duy nhất là muốn tìm cách giúp người kia giảm tâm tham-sân-si (lobha, dosa, moha).

Nguyện lực mạnh mẽ sẽ giúp bạn tự động thức sớm đúng giờ mà không hề mệt mỏi, siêng đều đặn hàng ngày để Thiền định (samatha), luôn xấu hổ dù một chút ham muốn-tâm tham (lobha) nổi lên, và luôn sống vô cùng chân thật (sacca)-Người Trí tuệ (paññā) luôn chân thật.

Khi bạn là người Trí tuệ (paññā) thì người Trí tuệ sẽ đến bên bạn, khi bạn là người nhiều tâm tham-ham muốn (lobha) thì người gian xảo và tầm thường sẽ đến bên bạn.
Người có bản chất giống nhau sẽ gặp nhau và thích nhau, nên rất dễ dàng quan sát bản chất một người dựa vào việc quan sát người mà họ thân thiết.

Việc nhìn ra bản chất của một người rất quan trọng để bạn không bị lừa, không bị lợi dụng và học tập đúng người mình cần học.

Khi bạn luôn đồng hành với Người Trí tuệ (paññā) thì bạn đang giúp bạn hạnh phúc lớn và rất cao thượng trong đời này và rất nhiều kiếp sống về sau, ngăn lại rất nhiều nghiệp ác (akusala kamma).

Lúc đó, mỗi ngày tôi đều đặn thức dậy lúc 3:30 sáng và ngồi Thiền định (Samatha) hơn 1 tiếng, sau đó chuẩn bị bữa ăn sáng cho gia đình rồi đi làm-tôi luôn nấu 1 lần bữa sáng để ăn sáng và trưa rồi tối về mới nấu bữa ăn khác, để tôi có nhiều thời gian làm Thiện hoặc đọc sách.

Ban ngày ăn xong là đi kinh hành 30 phút. Tối về thiền lần nữa rồi ngủ. Nghe Pháp rất nhiều giờ trong ngày-rảnh là nghe, đang nấu cơm quét nhà cũng mở để mình nghe và cho chúng sinh nghe. Mỗi ngày chỉ có khoảng 4 suy nghĩ. Ghi chép rất cẩn thận với những gì nghe được và nhớ rất kỹ những điều quan trọng làm giảm tâm Tham-Sân-Si (lobha, dosa, moha).

Mỗi tuần đều đặn vào Chủ nhật hoặc ngày Lễ thì hai mẹ con sau khi ăn sáng sẽ đến chùa để cúng tiền và làm công quả suốt ngày cho đến chiều tối mới về nhà. Có khi chỉ lái xe khoảng 3km, có khi hơn trăm km.

Vào chùa thì tôi tìm việc cho con gái làm như quét dọn Chánh điện (Dinning hall, Meditation hall), còn tôi vào nhà bếp.
Bữa trưa sau khi ăn và dọn rửa xong thì hai mẹ con tìm chổ vắng để ngồi Thiền chung. Chiều về trong khi tôi lái xe thì con gái sẽ kể lại những gì diễn ra và tôi sẽ phân tích cho con hiểu theo góc độ Nhân quả-tức nghiệp (kamma)…

VD con gái có lần kể: mẹ biết không, hôm nay con vừa thoát khỏi nghiệp ác (akusala kamma). Đó là lúc con quét Chánh điện (Dinning hall, Meditation hall) thì con tức giận vì thấy nó quá dơ bẩn. Nhưng lúc đó con nhớ lời mẹ dạy “hoan hỷ trước khi làm thiện, trong khi làm thiện, sau khi làm thiện”. Con đọc câu đó 1 lúc thì tâm con vui vẻ trở lại.

Tôi nói lời động viên con và phân tích cho con hiểu nhân quả nếu con có tâm sân (tức giận, dosa) vào lúc đó: làm Thiện mà sân-giận thì sau này tái sinh làm người nhưng xấu xí và không đẹp, rất dễ quạu-tức giận, ít được mọi người yêu thương…

Từ khi con gái được 4 tuổi tôi đã nhận ra nó biết cách kiếm tiền chân chính nên tôi đã khuyến khích con, và dạy con không nên tích trữ tiền vì con đã có ba mẹ lo; con chỉ nên dùng tiền kiếm được để lo cho cha mẹ, giúp bạn bè, giúp người nghèo và cúng dường. Và từ đó trong các khoản làm thiện của tôi luôn có 1 phần nhỏ từ tiền của con gái tôi hùn vào.

Còn sau khi xuất gia thì tôi có những người bạn tốt là Sayalay (Tu nữ 10 Giới) để cùng nhau nỗ lực Thiền định (Samatha)_cả ngày đêm gần như chỉ Thiền. Dễ dàng ăn 1 bữa duy nhất trong 24 tiếng mà không bao giờ mệt hay thèm ăn. Dễ dàng ngủ 4 tiếng mỗi đêm và thức dậy hoàn toàn tỉnh táo để Thiền. Luôn động viên nhau vượt qua khó khăn khi ở nước ngoài (thời tiết không phù hợp, thức ăn không phù hợp, bị bệnh…).

-3🔹Phải có Trực giác mạnh mẽ để luôn thấy đúng 4 bản chất của Pháp (Dhamma) và mọi thứ trong thế gian:
là vô thường (anicca)-luôn sinh rồi diệt, là khổ (dukkha)-bất toại nguyện, là vô ngã (anattā)-không có cái tôi và không thể điều khiển được, là bất tịnh-dơ bẩn-ghê tởm (asubha).

Nhìn ở đâu bạn cũng sẽ thấy đúng 4 bản chất này: thân của bạn chỉ là thứ dơ bẩn và ghê tởm vì chứa toàn phân và máu, thân người bạn yêu thương cũng vậy, tất cả chỉ là asubha-dơ bẩn và ghê tởm chứ không hề đẹp (subha).

Nếu bạn thấy mọi thứ là đẹp là tốt…thì chắc chắn bạn sẽ có tâm Tham (lobha) và không bao giờ có thể phát triển Trí tuệ (paññā) để hết khổ (dukkha).

Nhìn ở đâu bạn cũng sẽ thấy đời này là bể khổ (dukkha): người nào và nhà nào cũng đầy nỗi khổ vì kiếm tiền, vì phục vụ và chăm sóc người thân, vì người thân làm cho đau khổ, vì cuộc đua với danh vọng và sự nghiệp, vì đau bệnh, vì biến cố, vì muốn mà không được, vì nghiệp ác (akusala kamma) trổ quả (như bị phản bội, bị mất của, bị chết sớm, bị bệnh nặng, bị khinh thường, bị tà kiến, khó thành công, nghèo đói, luôn sống trong nợ nần…).

Luôn sống trong Tưởng-nhận thức (saññā) về Khổ (dukkha) và Tưởng-nhận thức (saññā) về Bất tịnh-dơ bẩn (asubha) sẽ giúp bạn giảm tâm Tham-ham muốn (lobha) một cách nhanh chóng và sống gần như không có ham muốn, rất thanh thản và cao thượng, bỏ cái gì cũng dễ dàng mà không cần cố gắng, rất dễ dàng để bỏ mọi thứ và đến Thiền viện Pa Auk Myanmar để xuất gia và sống trọn đời trong bộ y nâu cao quý này.

Nhìn ở đâu bạn cũng chỉ thấy mọi thứ là Vô thường (anicca)-có sinh thì có diệt: đau rồi hết, hạnh phúc và niềm vui có rồi cũng mất, tài sản có đó mất đó, sinh ra cũng phải chết và đôi khi chết sớm hoặc chết thảm do nghiệp ác (akusala-kamma), người thân yêu có đó mất đó, con ngoan rồi hư hỏng, mình vui rồi lại buồn, đang bình yên thì gặp biến cố...

Thấy rõ Vô thường (anicca)-luôn sinh rồi diệt, sẽ diệt được tâm Vô minh-si mê (moha) và diệt được sự ngã mạn-tự cao-thấy mình giỏi (māna, đây cũng thuộc tâm tham-lobha).

-4🔹Phải tạo môi trường-duyên (paccayo) thuận lợi cho Trí tuệ (paññā):

Người có cơ hội sống, quan sát và va chạm trong các hoàn cảnh có khổ-có vui thì sẽ dễ phát sinh Tưởng-nhận thức(saññā) về Vô thường, khổ, vô ngã.

Đó là lý do mà Phật Chánh đẳng giác (Sammāsambuddha, như Phật Thích Ca_Buddha Sakya) chỉ tái sinh tại nước Ấn độ của trái đất chúng ta. Vì ở trái đất này con người có đủ mức độ khổ-vui để phát sinh ước nguyện vĩ đại và nỗ lực thành Phật.

Phải luôn sống vắng lặng dù bạn đang ở bất cứ môi trường nào: trong Thiền viện, ở nơi có đông người, trong gia đình, trong công ty…chỉ nói chuyện khi thật sự cần thiết.
Còn lại bạn phải luôn chú tâm giữ Chánh niệm (sati) trên đề mục Thiền định (samatha) của mình

Giữ Chánh niệm (sati) mạnh mới giữ được Giới mạnh, và Thiền định (Samatha, Samadhi) mới củng cố cho Giới Nguyên thuỷ (Sīla Theravāda) trở nên mạnh, Giới cũng làm nền tảng cho Thiền dịnh_Định lực (Samadhi) mạnh hơn.

Và khi có đủ sự vắng lặng+Giới Nguyên thuỷ (Sīla Theravāda) trong sạch và mạnh mẽ+Định lực (samādhi) mạnh mẽ thì Tuệ (paññā) rất dễ phát sinh để tâm nhìn ra dễ dàng 4 bản chất của mọi thứ là vô thường-khổ-vô ngã-bất tịnh (anicca-dukkha-anattā-asubha).

Khi Trí Tuệ (paññā) luôn bám vào 4 bản chất này thì không có ham muốn-tâm tham (lobha) hay sân hận-tức giận-ganh ghét (thuộc tâm sân-dosa) nào có thể xâm nhập được vào tâm bạn.
Bạn luôn sống trong sự cao thượng, thanh thản, không ham muốn, hạnh phúc luôn luôn, không có gì ràng buộc là và làm khổ được bạn, bạn muốn bỏ cái gì thì sẽ bỏ rất dễ và rất dứt khoát.
Con đường của bạn sẽ luôn thênh thang và Trí tuệ (paññā) rất vững chắc, rất mạnh mẽ, xuyên thấu vào mọi thứ-dễ dàng nhìn ra bản chất của mọi người và mọi thứ.

Một sự thật đau lòng hiện nay là khi một người lùi bước trên con đường Bát thánh đạo-con đường Giải thoát-hết khổ, thì việc quay trở lại rất khó khăn.

Ngay cả những người đã xuất gia vài chục năm; ngay cả các Sayadaw (Thiền sư) đã từng đắc các Bậc thiền (Jhāna) và có tuệ Vipassanā vẫn đang đi lùi-họ càng ngày càng bộc lộ rõ sự ham muốn-tâm tham (lobha) với tiền, với gái gian xảo mà giỏi nịnh hót_(kể các các cô Tu nữ-sayalay), thoã mãn với sự phục vụ (cũng là tâm tham-lobha).
Họ đi lùi vì Họ không đủ lực nội tại để trở lại con đường vững chắc của Bậc Trí đang đi (như các Sayadaw đang là Bậc Thánh-Ariya).

*Sự thụt lùi-thoái trào-suy thoái của những người này là vì:

-1🔸Nguyên nhân đầu tiên là nghiệp (kamma) và dư năng lực tâm.

Khi một vị Sayadaw phạm Tà kiến (micchā-diṭṭhi) hay thực hiện các hành động thiếu trí tuệ (duppaññā) như là dành cả buổi để ngồi xếp nến thành hình trong các buổi lễ chứ không dành thời gian đó để ngồi Thiền…thì đó là kết quả của nghiệp ác cũ chưa trả hết trong các kiếp sống trước nên nghiệp đó còn năng lực kéo tâm họ đi sai hướng:
thay vì tâm (citta) đi theo hướng Trí tuệ để yêu Thiền định (samatha) và luôn sống vắng lặng thì họ sẽ làm các hành động ngược lại như tụ tập với mọi người để làm việc này việc nọ không cần thiết mà nghĩ nó là việc làm công đức (puñña)…

Thói quen tâm vi tế như tham, sân, si (lobha, dosa, moha) vẫn tồn tại từ các kiếp sống trước kéo dài đến kiếp sống này của họ, đặc biệt trong môi trường có cám dỗ dai dẳng như: họ có chức quyền trong Thiền viện (viharā) nên dễ sinh tâm thoã mãn và tự cao, họ thường được nghe lời nịnh hót của những người gian xảo nên họ luôn thấy mình giỏi (nên họ dần tăng tâm Tham-lobha), họ luôn dùng điện thoại do tham gia và tạo quá nhiều Group nên tâm dễ dàng dính vào Tham/sân/si/tà kiến (lobha, dosa, moha, micchā-diṭṭhi).…

Thói quen vi tế nghĩa là các thói quen mà bạn làm hàng ngày sẽ dần hình thành 1 cách xử sự chung và làm tăng Tham/sân/si mà bạn không nhận ra.

VD như bạn rất dễ nóng giận (tâm sân-dosa) thì thói quen sân (dosa) đó sẽ luôn nằm chờ sẳn để xuất hiện khi bạn gặp hoàn cảnh trái ý, và nếu bạn không có Trí tuệ để nhận ra tâm bất thiện (akusala citta) của mình thì nó sẽ nổi lên mạnh mẽ.

Và rất nhiều người xuất gia dù là vài chục năm, dù là Sayadaw cũng đang bị các thói quen vi tế này chi phối, vì họ luôn sống trong môi trường dễ dàng cho nó phát triển.

Và điều nguy hiểm khi để mình đi lùi (tăng Tham/sân/si) đó là: dù một người bị người Trí tuệ phê bình là đang có nhiều tâm Tham-sự tự cao do có chức quyền lớn, và vị ấy nhận ra lỗi của mình, nhưng lực tâm vị ấy thường không đủ mạnh để vượt qua lực kéo của nghiệp ác (akusala-kamma) của vị ấy.

Do đó mà vị ấy vẫn làm những việc sai lầm-những việc tà kiến (micchā-diṭṭhi), những việc thiếu Trí tuệ (duppaññā) mà tưởng là cần thiết như là:
thích đi khắp nơi giảng Pháp độ người trong khi bản thân mình thì đã mất Bậc Thiền (Jhāna) và Tuệ Vipassanā yếu_(nên dễ dàng thích tiền và thích gần gũi các cô Tu nữ-Sayalay gian xảo…).

Người không đắc các Bậc Thiền và nhập Thiền (Jhāna) vào lúc chết thì cái chết đó rất nguy hiểm vì dễ dàng đoạ do tâm bám vào Tham/sân/si. Đây là điều rất đáng sợ.

Và khi không thật sự chứng đắc cao trong các Bậc thiền (Jhāna) và tuệ Vipassanā thì lời dạy đó chỉ là lời nói suông chứ không bao giờ có thể hiểu sâu sắc Chánh pháp (Sammā Dhamma).

Vì Chánh pháp của Phật Thích Ca liên quan đến các Bậc Thiền (Jhāna) và Tuệ Vipassanā sâu mà người không chứng đắc không thể hiểu được, không thể đọc Kinh (sutta) rồi suy luận mà hiểu đúng được.

-2🔸Nguyên nhân thứ hai là nhận thức và thực hành phải biến thành Tuệ (paññā).

Nhiều người có nhận thức nên biết nhận lỗi khi bị phê bình là thiếu Trí tuệ (duppaññā) hay phóng dật (uddhacca)-thân và tâm lăng xăng, nhưng nhận thức đó của họ chưa thành Tuệ.
Họ biết điều sai nhưng không đủ Trí tuệ (paññā) thâm nhập vào vô thường/khổ/vô ngã/bất tịnh để tự giác loại bỏ những hành vi thiếu trí của mình.

Thói quen xấu (như luôn thấy mình giỏi…) và môi trường nhiều cám dỗ (như có chức quyền, luôn được nịnh hót, có nhiều người phục vụ, luôn dính vào điện thoại…) tiếp tục kéo những người xuất gia và các Sayadaw (Thiền sư) này vào hành vi sai, dù họ có tĩnh lặng hơn trước sau khi nghe phê bình.

Nói cách khác, nhận thức không đồng nghĩa với khả năng thực hành đúng, trừ khi Nguyện lực, Trí tuệ về vô thường/khổ/vô ngã/bất tịnh và Môi trường tốt hội tụ đủ.

-3🔸Nguyên nhân thứ ba là sức mạnh nội tại trong tâm họ.
Nếu những người đang đi lùi này (đang tăng tâm Tham/sân/si/phóng dật..) muốn quay trở lại con đường sáng suốt của Bậc Trí-con đường sống không ham muốn, đòi hỏi một sức mạnh nội tại mạnh mẽ đồng thời hội tụ nhiều yếu tố như:
Đức tin (saddhā) vững vào Phật Thích Ca và Thiền định (samatha); Nguyện lực rõ ràng và luôn như kim chỉ nam trong từng giây phút; Tuệ (paññā) trực nhận về vô thường, khổ, vô ngã, bất tịnh; Luôn sống buông xả-không thích ghét (upekkha); Và nhẫn nhục-nhẫn nại (khanti) qua thử thách của các hoàn cảnh trong đời sống.

Bị người có Trí tuệ chê mình là thiếu trí (duppaññā), là phóng dật (udhacca)-thân và tâm lăng xăng…cũng là một hoàn cảnh để thử thách vị ấy có đủ nhẫn nại (khanti), đủ Trí tuệ (paññā) để nhận ra sai lầm của mình để vượt qua và phát triển Trí tuệ mạnh hơn hay không.

Nhiều vị Sayadaw (Thiền sư) không hội tụ đủ những yếu tố này cùng lúc, nên dù nhận ra mình đang lùi bước (đang tăng tâm Tham/sân/si/phóng dật..), họ vẫn khó đi trở lại con đường vững chắc như cách người Trí dang đi, và chắc chắn họ sẽ phải trả giá cho việc nuôi dưỡng tâm Tham/sân/si/phóng dật…của chính mình.

Họ sẽ chỉ có thể quy tụ xung quanh mình những con người cũng nhiều tâm tham/sân/si như họ_mọi người đều không yêu Thiền định (samatha)-mỗi ngày chỉ dành rất ít thời gian để ngồi Thiền nên họ không bao giờ bước vào được con đường của bậc Trí-con đường của sự chứng đắc các Bậc Thiền (Jhāna) và đắc các tầng tuệ sâu của Vipassanā, luôn sống trong sự không ham muốn…

*Kết luận là, việc lùi bước (tăng tham/sân/si) trong đời xuất gia rất khó phục hồi vì:

+Nghiệp ác cũ từ các đời sống trước còn mạnh,

+Thói quen tâm vi tế vẫn tồn tại: luôn tự hào bản thân, thích nghe lời khen, thích được phục vụ, ghét bị phê bình, không muốn thừa nhận mình sai…,

+Nhận thức chưa chuyển thành Trí tuệ trực tiếp (paññā) để luôn thấy mọi thứ là vô thường (anicca), là khổ (dukkha) và vô ngã (anattā) và bất tịnh-dơ bẩn-ghê tởm (asubha),

+Môi trường và cám dỗ bên ngoài liên tục kéo họ đi vào tâm Tham/sân/si/phóng dật (lobha, dosa, moha, uddhaca)...

Ngược lại, nếu họ hay bất cứ ai hội tụ đủ:

-1.Đức tin (saddhā) mạnh mẽ,

-2.Nguyện lực vững vàng,

-3.Trực giác nhạy bén để thấy rõ 4 bản chất cuộc đời (là vô thường/khổ/vô ngã/ bất tịnh-dơ bẩn-ghê tởm),

-4.Tuệ tự phát từ trải nghiệm các hoàn cảnh trong cuộc sống chính mình hoặc quan sát người khác,

-5.Luôn sống vắng lặng và buông xả (upekkha) mọi thứ một cách tự nhiên…
Thì việc người ấy luôn tiến lên trên con đường Trí tuệ (paññā) sẽ là sự thật và vị ấy sẽ vượt qua được sự thoái trào tạm thời của mình.

Ảnh: Thiền sư (Sayadaw) Kovida-Bậc Thầy không tỳ vết, Bậc Trí tuệ thâm sâu chỉ đứng sau Đại thiền sư Pa Auk (Sayadawgyi Pa Auk).

Nguồn: Panna Cari Pa Auk

Address

ĐT743
Di An
820000

Opening Hours

Monday 09:00 - 20:00
Tuesday 09:00 - 20:00
Wednesday 09:00 - 20:00
Thursday 09:00 - 20:00
Friday 09:00 - 20:00
Saturday 09:00 - 20:00
Sunday 09:00 - 20:00

Telephone

+84919233334

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dưỡng Sinh Dưỡng Tâm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Dưỡng Sinh Dưỡng Tâm:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category